WN

Chương 151: Trở về

Chương 151: Trở về

“Tôi không hiểu sao tự nhiên ngài lại nói về chuyện đấy, thưa Tể tướng.”

Vẫn tỏa ra một khí thế đáng sợ, Eleanor đưa ra lời nhận xét.

Việc cô cảm thấy bối rối khi chủ đề chiến tranh đột nhiên được nhắc đến là điều hoàn toàn bình thường. Bất cứ ai cũng có thể coi đó chỉ là lời nói vô nghĩa.

Tuy nhiên…

Những lời của Sullivan lại hoàn toàn đúng.

Nói chính xác hơn thì, Eleanor không phải là nguyên nhân, mà là thực thể đang tồn tại bên trong cô.

“Cả Hiệu trưởng Atalante lẫn Đại Tộc Trưởng của Liên Minh Bộ Tộc dường như đã cố hết sức nhằm che giấu sự thật.”

Sullivan tiếp tục nói bằng giọng bình tĩnh.

“Nhưng tai mắt thì ở khắp mọi nơi. Ở cả Elfante lẫn Lò Rèn Chiến Tranh đều có tin tức rằng dấu vết của một Ác Quỷ được phát hiện trong khoảng thời gian cô có mặt ở đó. Chuyện này bây giờ gần như đã trở thành một bí mật mà ai cũng biết rồi. Chỉ cần một bước đi sai lầm thôi, tin tức đó có thể lan ra trong công chúng ngay lập tức.”

Nghe vậy, đôi mắt Eleanor khẽ mở to.

“Ngài vừa nói là Ác Quỷ sao, thưa Tể tướng?”

“Đúng vậy, Tiểu thư Tristan. Một Ác Quỷ.”

Khoan đã!

Tiếp tục sa đà vào chủ đề này sẽ cực kỳ nguy hiểm!

Nếu ả ta tiết lộ rằng Eleanor đang mang trong mình một Mảnh Vỡ Quỷ, thì một biến số khổng lồ sẽ xuất hiện trong kế hoạch của tôi. Điều này tuyệt đối không được xảy ra cho đến khi Chương 5 bắt đầu!

Ngay khi tôi định chen vào để ngăn ả nói tiếp…

Tể tướng liếc nhìn tôi, rồi trao cho tôi một cái nháy mắt từ góc độ mà Eleanor không thể nhìn thấy.

Ả đang trấn an tôi rằng ả sẽ không nói sâu hơn về vấn đề đó sao?

Tôi nheo mắt nhìn Sullivan.

Nếu có một điều chắc chắn…

Thì đó là việc người phụ nữ này hiểu tôi rất rõ.

Như thể ả đã ở bên cạnh tôi trong một thời gian rất dài vậy.

“Tôi không biết gì về các thực thể liên quan đến Ác Quỷ, thưa Tể tướng.”

Eleanor nói bằng giọng cứng nhắc, nhưng Sullivan chỉ nhún vai đáp lại.

“Thành thật mà nói, việc cô có trực tiếp liên quan hay không cũng không quan trọng. Vấn đề ở đây là những sự cố do nó gây ra.”

Ý của ả ta rất rõ ràng.

Mỗi lần Ác Quỷ lộ hiện, họ đều mang theo những thảm họa đủ lớn để rung chuyển cả cái lục địa này.

Ngay cả các Hộ Vệ, lực lượng mạnh nhất của Đế Quốc, cũng đã phải đặt cược cả mạng sống của mình để đối phó với Sự cố Đêm Xích Dạ, thảm họa đã biến nhiều thành phố thành tro bụi và được ghi nhận là tai họa tồi tệ nhất trong lịch sử Đế Quốc.

Vì vậy, nếu người ta biết rằng Quyền Năng của Quỷ đã xuất hiện ở Cõi Vật Chất, thì toàn bộ lục địa rơi vào hỗn loạn gần như là điều chắc chắn.

Hầu như không có chính trị gia nào muốn nghe tin tức như vậy. Ngay từ đầu, lục địa này vốn đã ở trong một trạng thái cân bằng mong manh, chao đảo giữa hòa bình và chiến tranh. Không quá lời khi nói rằng bất kỳ quốc gia nào cũng có thể nhân cơ hội để xâm lược nước khác vì lợi ích của mình.

Nếu dư luận không ổn định và rơi vào hỗn loạn, thì những cơ hội như vậy chắc chắn sẽ xuất hiện.

Ngay cả những kẻ ban đầu không có ý định đó, cũng có thể thay đổi suy nghĩ nếu có một thời cơ hoàn hảo xuất hiện.

Nói ngắn gọn…

Nguy cơ chiến tranh mà Sullivan nói tới không phải là sự tưởng tượng, mà là một thực tế.

Và đó là cách tất cả mọi thứ kết nối lại với nhau.

Nếu toàn bộ lục địa bị rung chuyển bởi nỗi sợ Ác Quỷ, thì có một giải pháp rất đơn giản.

Triệu hồi một tồn tại có thể cân bằng lại cán cân giữa loài người và Ác Quỷ.

Người duy nhất trong lịch sử loài người từng đối đầu với toàn bộ Ác Quỷ và ngang ngửa với họ.

“Kỳ Tuyển Chọn Anh Hùng.”

Khi Faenol nói ra những lời đó với một nụ cười cay đắng, Sullivan gật đầu xác nhận.

“Ban đầu, người ta nói rằng Anh Hùng được chính Thiên Đàng lựa chọn. Bất kể ai đó có khăng khăng rằng mình là Anh Hùng đi nữa, họ cũng không thể tự nhiên được công nhận như vậy.”

Thánh Kiếm của vị Anh Hùng Đầu Tiên, được cất giữ tại Thánh Quốc.

Chỉ có người được thanh kiếm đó công nhận mới được mọi người thừa nhận là Anh Hùng.

“Nhưng bây giờ… chúng ta phải tạo ra một người như vậy. Dù phải dùng vũ lực nếu cần thiết. Ngay cả khi Thánh Kiếm từ chối công nhận họ, chúng ta vẫn cần một người đủ mạnh để tuyên bố rằng họ có khả năng đứng lên chống lại Ác Quỷ.”

“Ngài có ý gì khi nói tạo ra một người như vậy bằng vũ lực?”

Eleanor hỏi bằng tông giọng lạnh lẽo.

“Để được công nhận là Anh Hùng, tôi khá chắc rằng người đó phải chứng minh mình có thể cầm và sử dụng Thánh Kiếm. Nếu không thì công chúng sẽ không tin.”

“Chúng ta sẽ bắt họ cầm nó. Dù phải ép buộc cũng vậy. Nếu công chúng muốn thấy điều đó… chúng ta sẽ cho họ thấy.”

Eleanor há hốc mồm.

Đối với một người hiếm khi bộc lộ cảm xúc, đây là một phản ứng cực kỳ mạnh mẽ, nhưng thành thật mà nói, tôi cũng không thể trách cô được.

Hãy thử nghĩ xem, điều gì sẽ xảy ra nếu một người không được Thánh Kiếm công nhận mà lại chạm vào nó?

Câu trả lời rất đơn giản.

‘Người đó sẽ chết ngay lập tức.’

Cơ thể họ sẽ vụn vỡ khi cố gắng tiếp cận một sức mạnh mà bản thân không thể nào kiểm soát.

Nói cách khác, điều Tể tướng muốn nói là…

Thà dàn dựng một lời dối trá hoàn hảo, còn hơn là để hàng ngàn, hàng vạn, thậm chí hàng trăm ngàn người phải nằm xuống.

Họ định tạo ra một con cừu thế thân để ngăn chặn một chiến tranh nổ ra.

“Bộ máy điều hành của Đế Quốc đã đồng ý tiến hành việc này. Đó là lý do tại sao tôi không thể không chỉ trích cô về vấn đề này, Tiểu thư Tristan.”

Sullivan nhìn chằm chằm vào Eleanor, đôi mắt vàng kim của ả lóe lên.

“Bởi vì cô chính là lý do khiến chuyện này phải xảy ra.”

Một sự im lặng nặng nề bao trùm xung quanh chúng tôi.

Ngay lúc đó…

Tôi thấy mình lại chạm vào Soul Linker trong túi.

Trong học viện này, đã có một người được chọn làm Ứng Viên Anh Hùng.

Nếu Kỳ Tuyển Chọn Anh Hùng thực sự diễn ra, cô gái đó chắc chắn sẽ bị triệu tập.

Tôi nghiến răng chặt đến mức lợi bắt đầu chảy máu.

Đó chính là lý do tôi tháo Soul Linker ra.

Bởi vì đây là điều duy nhất mà thật sự có thể khiến Caliban nổi giận, một người trước giờ vẫn thản nhiên bỏ qua việc tôi đã biến thành một thứ gì đó gần giống Ác Quỷ.

‘Dùng chính máu mủ còn sót lại của anh làm vật hi sinh. Đó chính là điều bọn họ đang nói lúc này.’

Nếu là tôi, không đời nào tôi để yên cho chuyện đó xảy ra

Điều may mắn duy nhất là hiện tại cô ấy đang không có mặt ở Elfante, mà cô đang ở Lò Rèn Chiến Tranh.

Tôi phải giữ cô ấy thật xa, trì hoãn thời điểm bắt đầu Nhiệm Vụ Chính, và tranh thủ đủ thời gian chuẩn bị để một sự kiện như vậy không bao giờ xảy ra với…

Hệ Thống Thông Báo

[ Một sự kiện liên quan đến mục tiêu Iliya sắp được tạo ra! ]

Anh Hệ Thống ơi…

Làm ơn đấy.

Đọc bầu không khí một chút giùm tôi được không.

***

“LÀ ELFANTEEEEEEE-!”

Iliya, người vừa nhảy xuống từ đoàn tàu, vươn vai rồi hét lớn đầy phấn khích.

“Sao trông cậu vui thế? Cậu cũng đâu có đi lâu đến vậy.”

Đáp lại cô chỉ là những lời lẽ cộc lốc.

Nhưng Iliya chỉ xoay người một vòng, nụ cười vẫn không hề thay đổi.

Dù sao thì, sau vài tuần sống chung, cô cũng đã biết...

Rằng người này lúc nào cũng nói năng thô lỗ, nhưng thật ra lại là một người rất tốt bụng.

Và còn tinh tế hơn người ta tưởng nhiều.

“Tớ nhớ Thầy quá! Hình như gần một tháng rồi tớ chưa gặp thầy ấy!”

“Cậu không thể giữ mấy suy nghĩ đó trong đầu được à? Hoặc ít nhất là đừng có hét toáng lên như vậy chứ. Cậu không biết xấu hổ là gì hay sao?”

“Ơ, Riru cũng nhớ thầy mà, đúng không?”

“Nhớ cái con khỉ.”

Khi Riru Garda khịt mũi, Iliya nghiêng đầu rồi chuyển hướng ánh mắt.

Ở cuối tầm mắt cô, là một chiếc hộp mà Riru đang ôm khư khư trong tay, như thể đó là một thứ gì đó vô cùng quý giá.

“Đó là quà cho Thầy, phải không? Cậu đã ôm nó cẩn thận suốt quãng đường đến đây rồi nhỉ?”

Khi Iliya chỉ vào gói đồ mà Riru đang cầm, cô nàng đỏ mặt rồi vội giấu nó ra sau lưng.

“Q-Quà cái gì chứ! T-T-Trông tôi giống người sẽ chuẩn bị mấy thứ đó lắm hay sao?!”

‘Chà chà.’

‘Cậu ấy dễ bị đọc vị thật đấy.’

Iliya tiến lại gần Riru với gương mặt đầy vẻ tinh nghịch.

Chỉ có một trường hợp duy nhất khiến người này phản ứng như vậy.

Đó là mỗi khi nhắc đến Thầy, cô ấy sẽ cư xử y hệt một cậu nhóc bị bắt quả tang là đang thầm thương trộm nhớ một cô gái vậy.

“Cậu có thể kể cho tớ một chút mà~ Tớ không nói với ai đâu, hứa luôn á~ Nó là cái gì vậy ta~?”

Ngoài ra, Iliya cũng nhận ra một điều khác sau khi dành thời gian với cô ấy. Đó là việc trêu chọc cô nàng cực kỳ dễ dàng.

Đặc biệt là bây giờ, khi giữa cô và Riru đã có một sợi dây liên kết rất bền chặt.

‘Đó không phải một sự lựa chọn, mà là một sự tất yếu.’

Tất nhiên, bạn bè của Iliya và Riru cũng từng có xung đột và xích mích chỗ này chỗ kia trước đây, và Iliya từng nghĩ Riru là kiểu người muốn ve vãn Thầy.

Nhưng sau khi bị Kasa Garda tóm gọn và cùng nhau trải qua một đợt huấn luyện địa ngục, giữa hai người đã hình thành một mối liên kết gần như là tình đồng đội trên chiến trường.

“Tôi đã nói rồi, đây không phải là quà.”

Trong khi Iliya còn mải mê với những suy nghĩ đó, Riru trả lời một cách thô lỗ, cô thậm chí còn giấu gói đồ ra sau lưng kỹ hơn.

‘Hửm? Hôm nay còn bướng bỉnh hơn bình thường nhỉ.’

‘Bình thường mình trêu một chút là cậu ấy chịu thua rồi…’

‘Điểm này giống Yuria ghê ta.’

Cả hai người họ, đều không có lấy một người bạn cùng tuổi cùng giới, nên cách nhìn nhận các mối quan hệ của họ đều khá hạn hẹp.

Vì vậy, khi bị tấn công bằng ‘tình bạn’ liên tục, họ rất dễ nhượng bộ.

Thế nên, trong trường hợp này…

“Yô.”

Iliya nhanh chóng vòng ra phía sau Riru rồi vươn tay chộp lấy gói đồ.

Chuyển động của cô rất nhẹ nhàng, nhưng tốc độ lại kinh người. Cô luôn là người rất xuất sắc trong cận chiến, nên hầu hết mọi người sẽ bất lực trước cô, nhưng mà…

“Éc.”

Iliya bị đẩy lùi lại.

Đó là do Riru đã dùng tay đẩy mạnh vào trán cô.

‘Thật tình… cái quái gì vậy trời.’

Iliya phồng má, cảm thấy cực kỳ bất công.

Sau khi đấu tập với Riru rất nhiều lần dưới sự chỉ dẫn của Kasa, rõ ràng là Riru sở hữu một năng lực cực kỳ kỳ quái.

Đôi lúc…

Cô ấy phản ứng như kiểu cô có thể nhìn thấy tương lai trong vài giây.

Ngay cả vừa rồi cũng vậy, lẽ ra cô ấy hoàn toàn không thể lường trước được chuyển động đó. Thế nhưng, cảm giác như có thứ gì đó bên trong cơ thể đang giúp đỡ Riru vậy.

‘Dù là mình hay cậu ấy… bọn mình thật sự đang mang trong mình những năng lực khó tin nhỉ.’

Nói một cách chính xác…

Năng lực mà Iliya thức tỉnh dưới sự huấn luyện của Kasa thậm chí còn phi lý hơn nhiều.

Iliya nở một nụ cười chua chát khi chạm vào miếng bịt mắt đang che mắt phải của mình.

Không phải vì mắt cô bị thương. Tuy nhiên…

Nếu không có miếng bịt mắt, ngay cả việc nhìn ngó xung quanh cũng sẽ khiến cô có một cơn đau đầu dữ dội.

Bởi lượng thông tin mà cô phải tiếp nhận sẽ trở nên quá tải.

Trong lúc cô đang nghĩ như vậy, Riru lên tiếng với khuôn mặt đỏ bừng và nắm đấm run run.

“Dừng lại ngay cho tôi! Tôi thật sự sẽ cho cậu một trận đấy, rõ chưa?!”

‘Đúng là một người tốt mà.’

‘Sau tất cả chuyện kia, cậu ấy vẫn không nói một câu nặng lời nào mà chỉ dọa sẽ đấm mình.’

‘Đây có thật sự là cùng một người từng sẵn sàng thượng cẳng chân hạ cẳng tay chỉ vì một chút khiêu khích vặt vãnh sao?’

Đúng là tính cách con người sẽ thay đổi khi họ tìm thấy người mình thích mà.

“T-Tại sao cậu cứ nhắc đến tên hắn mãi vậy?!”

“Tớ có nói gì về thầy ấy đâu?”

“!”

Iliya thè lưỡi trêu chọc, rồi lùi lại vài bước khỏi Riru, người lúc này trông như sắp bốc khói từ hai tai luôn rồi.

‘Thật là.’

Iliya khẽ cười trong lòng.

Trong quá khứ, cô sẽ không thể buông những lời đùa cợt như vậy.

Ngược lại, cô còn luôn lo lắng khi có một cô gái khác đang tiếp cận Thầy.

Nhưng kể từ khi có được con mắt này… bằng cách nào đó, thế giới dường như có chút khác biệt đối với cô.

“Dù có hơi muộn, nhưng chúng ta nên đi gặp Thầy trước nhỉ!”

Cô nói một cách đầy năng lượng, đồng thời khẽ chạm vào miếng bịt mắt trên mắt phải.

Bất kể chuyện gì đã xảy ra, việc cô trở thành một con người hoàn toàn khác sau khi được Kasa huấn luyện ở Lò Rèn Chiến Tranh là điều quá hiển nhiên.

Vậy thì ít nhất, chẳng phải cô nên nhanh chóng cho Dowd thấy mình đã thay đổi như thế nào hay sao?

Nhưng rõ ràng là kế hoạch đó sẽ gặp khó khăn.

“Thầy ấy đang ở chỗ Ngài Tể tướng ạ?”

Khi Iliya hỏi vậy, Cô Ophelia, người đang ngồi trong phòng quản lý ký túc xá, trả lời bằng một giọng uể oải.

“Ừm~ họ nói vậy đó~ Tôi còn thắc mắc sao cả ngày không thấy cậu ta đâu, hóa ra là bị bên đó giữ lại rùi~”

‘Không, từ từ đã, ý mình là… Một người như Tể tướng thì có việc gì ở học viện cơ chứ?’

‘Mà tại sao thầy ấy lại dính líu trong chuyện này?’

Trong khi Iliya còn đang cân nhắc, Riru cũng tỏ ra khá bối rối khi gãi đầu.

“Thế thì chịu thôi. Nếu anh ta đang ở một nơi như vậy thì chúng ta không còn cách nào khác ngoài việc gặp sau—”

“Không.”

Iliya ngắt lời một cách dứt khoát khiến Riru mở to đôi mắt.

“Gì cơ?”

“Tớ có linh cảm rất mạnh mẽ. Thầy ấy chắc chắn đang cần tớ ngay lúc này…”

‘Đó là cái quái gì vậy chứ? Linh cảm? Linh cảm gì cơ chứ?’

Cô vừa nói về việc tính tình của Riru đã thay đổi thế này thế nọ, nhưng bất chấp mọi thay đổi mà cô đã trải qua, cô vẫn giống Riru ở một điểm.

Dù cô vẫn hoạt bát và hòa đồng như trước…

Nhưng ở một số phương diện nào đó, cô đã trở nên… cứng đầu hơn chăng?

Cảm giác như có những phần mà cô sẽ không bao giờ thỏa hiệp.

Nếu cô tin rằng một việc phải được làm, thì cô chắc chắn sẽ làm bằng được.

Và điều đó thể hiện rõ qua những lời tiếp theo của cô.

“Cứ xông vào đó thôi!”

Riru bóp trán, đầu thì đau nhức ong ong.

Sau khi được Quyền Thánh huấn luyện, rõ ràng Iliya đã trở thành một con người hoàn toàn khác.

‘Con điên này.’

Bây giờ cô có thể thốt ra một ý tưởng điên rồ, mất trí như vậy… như thể đó chỉ là một chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!