Đôi lúc, khi người ta sững sờ đến cực hạn, họ chẳng thể hiện cảm xúc gì ra ngoài cả.
Nhìn gương mặt vô cảm của Gideon, có lẽ đúng là như vậy.
“...”
Khoan đã, đây thật sự là sững sờ sao?
Nói gì đi chứ, gì cũng được.
“...”
Nhưng sự im lặng vẫn cứ tiếp diễn.
Ông ta chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt không biểu lộ chút cảm xúc nào. Rồi ông ta búng ngón tay.
Giữa không trung.
“...?”
Ông ta đang làm gì vậy?
Tôi không hiểu nổi, nên chỉ ngồi im.
“Học kiếm từ cậu?”
Cuối cùng, sau một lúc lâu chỉ im lặng, những lời ấy phá vỡ bầu không khí.
“Sư phụ yêu cầu sao?”
“Vâng.”
“...”
Gideon lại im lặng một lần nữa.
Như thể đang cân nhắc điều gì, ông ta nheo mắt quan sát tôi.
“…Cậu không đủ khả năng làm vậy.”
Lại phải chờ rất lâu, ông ta mới thốt nên lời.
Mà thật ra, suy nghĩ của ông ta cũng hợp lý thôi.
“Cậu, đã chết rồi.”
Vừa nói, Gideon phẩy ngón tay.
Và cùng lúc đó.
-!
Không gian ngay trước mặt tôi bị cắt.
Như thể ai đó đã khoét sẵn một khe hở trong hư vô.
‘...Vô Hình Kiếm?’
Một kỹ năng cho phép tung ra đòn chí tử mà không cần dùng kiếm. Chỉ cần một cái búng tay là đủ để đối phương mất mạng.
Dù chưa đạt đến cảnh giới của Đệ Nhất Công Tước Tristan, người có thể chém đôi không gian chỉ bằng một nhát, thì đây vẫn là một kỹ năng điên rồ, thậm chí có thể xuyên thủng mọi loại giáp, có ghi chép là còn đâm xuyên cả vảy rồng.
‘…Ông ta điên thật rồi?’
Không, chẳng phải thứ này thuộc loại kỹ năng cấp cuối của hiệp sĩ sao?
Khoảnh khắc đó, tôi thực sự hiểu rằng danh hiệu Hiệp Sĩ Mạnh Nhất Đế Quốc không phải là thứ có thể giành được nhờ vận may.
Với việc Kiếm Thánh hiện tại đang mất tích, về cơ bản chẳng còn ai trong Đế Quốc có thể dùng kỹ năng này đến mức thuần thục như vậy.
Trong khi đó, tôi-một thằng chuyên lừa đảo lại đang đi lừa gạt một nhân vật như ông.
“Muốn dạy ta, thì cậu phải giỏi hơn ta. Nhưng vừa rồi cậu còn chẳng kịp phản ứng.”
Gideon nói tiếp, gương mặt không chút thay đổi.
“Nếu định bịa ra lời đề nghị hoang đường như vậy, ít nhất hãy làm nó nghe hợp lý một chút.”
“Cháu chỉ nghĩ không cần phản ứng trước một kỹ thuật chưa hoàn chỉnh thôi.”
Nhưng.
‘…Dính mồi rồi.’
Tôi khẽ mỉm cười trong lòng.
Nếu tôi phản ứng dù chỉ một chút thôi, đó sẽ là bằng chứng rõ ràng là tôi không chịu nổi đòn vừa rồi.
Nhưng vì tôi chẳng hề nhúc nhích nên tôi vẫn còn cách để xoay chuyển.
“Sao?”
“Nếu là một chiêu thức hoàn thiện, thì chẳng cần đến ‘động tác’ đâu. Ngài nghĩ vậy không?”
“...”
Đây vốn là điều mà chẳng ai có thể biết.
Vì kỹ năng Vô Hình Kiếm mà Gideon dùng lúc này chỉ là bản sao và không một linh hồn nào biết được bản hoàn chỉnh.
‘...Ngoại trừ mình.’
Ừ. Nghe nực cười thiệt.
Dù nó chỉ là kỹ năng của một nhân vật trong game, nhưng tôi hiểu rõ cách vận hành, sự hoàn thiện và ứng dụng của nó.
Nên tôi có đầy đủ ‘cơ sở’ để giả vờ uyên thâm.
“...”
Thực tế, đôi mắt Gideon khẽ mở lớn khi nghe lời tôi nói.
Ông ta phải thừa nhận điều đó.
Chính ông biết rõ đây là kỹ thuật chưa hoàn chỉnh.
“...”
“...”
Im lặng lại bao trùm.
Gideon nhìn tôi với lông mày hơi nhíu lại.
‘...’
Tuy nhiên, khác với vừa nãy.
Tôi có thể cảm nhận rất rõ là tôi đang nắm thế chủ động. Tôi có thể ngồi xuống và chill chill.
Trong đầu Gideon lúc này chắc chắn đang xoay vòng vòng hàng loạt suy tính.
Như ‘Tên này là ai?’ hoặc ‘Thân phận thật của hắn là gì?’
Dù đã dùng đến tuyệt kỹ mạnh nhất của mình, thằng nhóc này vẫn nhìn thấu trong khi ngồi bất động.
“...Miệng lưỡi cậu cũng khá đấy.”
Ông ta đã thu lại sát ý và chuyển sang quan sát.
Và đó là tin mừng đối với tôi.
Vì tôi đã vượt qua cửa ải khó nhất.
Trường hợp xấu nhất là ông ta nghĩ rằng tôi đang chế giễu mình và rút kiếm chém đầu tôi. Rất may, điều đó không xảy ra.
Có lẽ điểm thiện cảm tôi kiếm được từ buổi đấu trước đó đang phát huy tác dụng.
Thế nên, thêm một đòn nữa.
“Tăng thêm chút lực xoay xem.”
“...Gì?”
“Ngay khi ý niệm hình thành, đường nét phải được phác họa một cách hoàn hảo. Hãy xoay thêm một chút vào thời điểm đấy.”
Thật lòng mà nói, tôi còn chẳng biết mình đang nói cái quái gì nữa.
Nhưng đây chính là những ghi chép mà chính ông ta sẽ để lại trong tương lai.
‘Nhật ký của Gideon.’
Đó là vật phẩm Elnore thu được sau khi Gideon chết trong cốt truyện. Bên trong ghi toàn bộ hành trình tu luyện kiếm đạo của ông ta.
Đó cũng là lý do Elnore phát triển như vũ bão, đến mức có thể chém nát cả đội hiệp sĩ chỉ bằng một đường kiếm.
Và tôi nhớ toàn bộ nội dung của cuốn nhật ký quý giá đó.
Tôi khẽ cười thầm.
‘…Cả cái chuyện sư phụ các kiểu chỉ là xạo chó mà thôi.’
Nói cách khác.
Tôi chỉ đơn giản là trao cho Công Tước Tristan triết lý mà ông ta sẽ lĩnh hội trong tương lai.
Và tóm gọn nó lại như thể tôi đang ‘dạy’ ông ta.
“...”
Gideon nhíu mày trước những lời tôi vừa nói, im lặng vài giây rồi nhắm mắt.
Và lần này.
Không hề có bất kỳ cử động nào. Một vệt chém xuất hiện trong không khí.
“...”
Nhìn cảnh tượng ấy, đôi mắt Gideon mở to.
“…Gì?!”
Cùng lúc tiếng nói run nhẹ của ông ta vang lên, hàng loạt cửa sổ hệ thống hiện ra trước mắt tôi.
[ Kỹ năng: Tử hoặc đã kích hoạt! ]
[ Phản diện kinh ngạc trước thành tựu vượt trội của bạn! ]
[ Thưởng đã được thêm vào mục Quà Tặng! ]
[ Số phản diện có cảm xúc khác ‘thích’ với bạn đã vượt mức nhất định! ]
[ Điều kiện cường hóa Quà Tặng đã hoàn thành! ]
[ ‘Quà Tặng #1: Duyên định’ đã được tăng cấp! ]
…Cái này cũng cường hóa được hả?
Khi tôi còn đang chớp mắt trước đống thông báo, Gideon lên tiếng.
“Cậu.”
Nhưng gương mặt ông ta đã hoàn toàn khác với lúc trước.
“...Rốt cuộc, cậu là ai?”
Và dưới giọng nói ấy. Là sự căng thẳng thực sự.
Nói cách khác, Hiệp Sĩ Mạnh Nhất Đế Quốc đã thừa nhận tôi như một ‘đối thủ đáng gờm’.
‘...Cũng không hẳn.’
Ông ta chỉ cần động một ngón tay thôi là tôi xuống suối vàng.
Nhưng khiến ông ta phản ứng như vậy là quá thành công rồi.
“Chẳng phải cháu đã nói rồi sao.”
Lần này, tôi bình thản đáp:
“Cháu được yêu cầu để dạy ngài.”
“…”
Tôi tiếp tục nói với Gideon, người đang lặng thinh:
“Cháu nghe nói ngài có một mục tiêu phải đạt được.”
Tôi lựa lời kỹ càng.
“Ngài có một người cần phải đánh bại.”
Lần này, gương mặt ông ta đã phản ứng.
Chỉ một cái giật nhẹ nơi chân mày, nhưng đủ để biết ông ta kinh ngạc.
Bởi vì người duy nhất biết điều đó chỉ có duy nhất Kiếm Thánh.
“...”
Vấn đề duy nhất ở đây là.
Kẻ mà Gideon muốn đánh bại là một tên điên đứng ngang hàng với thiên tai.
Và cũng vì vậy mà ông ta khao khát đạt đến cảnh giới của Đệ Nhất Công Tước Tristan.
Sự điên loạn truyền qua các đời trong dòng tộc Công tước Tristan đều bắt nguồn từ lời nguyền gắn với người đó. Và Gideon muốn chấm dứt nó.
Sau một khoảng lặng kéo dài, Gideon cuối cùng cũng mở miệng.
“...Đó là điều mà ngay cả Sư Phụ cũng không làm được.”
Những lời đó khiến tôi khẽ mỉm cười trong lòng.
“Vậy ngài tin rằng mình có thể làm được chứ?”
Hiệp Sĩ Mạnh Nhất Đế Quốc.
Giờ lại đang cân nhắc nhận sự chỉ dạy từ tôi.
Nên tôi đáp lại thật thành khẩn.
“Hoàn toàn có thể.”
Gương mặt Gideon trở nên nghiêm túc.
Đúng, hoàn toàn có thể. Nếu nghĩ đến việc Elnore đã đạt tới mức độ nào, thì việc người đàn ông này đạt được thành tựu tương tự là hoàn toàn khả thi.
Và nếu như vậy, thì chắc chắn ông ta có thể làm được.
Có thể tự tay xóa bỏ lời nguyền của gia tộc.
‘Và nếu mình đẩy mạnh được hướng đi này…’
Xác suất Elnore bị biến chất sẽ giảm đi rất nhiều.
Không hề phóng đại khi nói tương lai sống hay chết của người đàn ông này chính là nhân tố quyết định liệu Quỷ Xám có được hồi sinh hay không.
“Nhưng.”
Mà ai nói là tôi sẽ dừng lại ở đây?
Gương mặt Gideon hơi khựng lại trước câu nói tiếp theo của tôi.
“Cháu chưa hề nói rằng cháu sẽ làm việc đó miễn phí cho ngài.”
“…?”
Tôi nở một nụ cười trước vẻ ngỡ ngàng của ông ta.
“…Ý cậu là sao?”
Gideon hỏi trong sự khó tin, còn tôi thì vẫn vui vẻ đáp
“Thẳng thắn mà nói, cháu được gì từ chuyện này?”
“...”
“Chúng ta thương lượng đi, được chứ?”
Chú à.
Tôi sẽ giúp.
Nhưng tôi chưa bao giờ nói là tôi sẽ làm không công.
Tôi muốn thù lao.
●
Tôi nhìn tờ da dê trên tay mà không giấu được nụ cười.
Sau khi tôi đưa ra yêu cầu, Gideon còn do dự. Nhưng chỉ một câu thôi, “Vậy ra ngài không muốn học kiếm nữa à?”, tôi nghĩ lại mà cười không ngậm được mồm.
[ Lệnh Miễn Trừ ]
[ Vật phẩm: Đặc biệt ]
[ Văn kiện này cho phép sử dụng một lần đặc quyền miễn trừ pháp lý của Công tước Tristan.]
Nói ngắn gọn là, không quan trọng chuyện gì xảy ra, người sở hữu tờ lệnh này sẽ không bị pháp luật sờ gáy.
Ngay cả với Công Tước như Gideon, việc dùng thứ quyền lực pháp lý như này là đủ để khiến cả Đế Quốc dậy sóng.
Và cũng là lý do khiến ông ta bị gắn mác “Phản diện”.
‘Đao phủ của Đế Quốc’.
Người âm thầm xử lý mọi công việc dơ bẩn thay Hoàng thất.
Tưởng quyền lực tuyệt đối, nhưng thật ra như một con chó bị Hoàng cung cầm xích.
“...”
Tôi thở dài khi nghĩ đến đống rác rưởi trong Triều đình.
Tốt nhất là tôi nên tránh xa ra.
Dù sao, có được văn kiện này đã là chiến thắng lớn, dù nó chỉ dùng được một lần
‘…Sắp đến kỳ thi giữa kỳ rồi nhỉ?’
Xét theo dòng thời gian thì sắp đến rồi.
Thời điểm mở đầu Chương 2, lúc xuất hiện Thánh Nữ Lucien và Vương Tử.
Cũng là lúc tên “Giáo Hoàng” một trong những phản diện quan trọng nhất, bước ra sân khấu.
Và tôi sẽ có mặt ở đó.
Để đập nát cả Vương Tử lẫn Giáo Hoàng.
“...”
Ừ thì.
Làm vậy bình thường thì chẳng khác nào ký tên vào giấy báo tử. Nhưng đống lộn xộn về sau sẽ được Công Tước Tristan, người đưa tôi văn kiện kia, xử lý.
Thế là đủ.
‘À đúng rồi, còn một thứ nữa.’
Tôi còn nhận được một thứ nữa ngoài tờ lệnh.
<Quà Đặc Biệt>
Quà tặng #1- Duyên định
[ Nhận thưởng khi được các nhân vật mang khuynh hướng ác đánh giá cao. ]
◾ Cường hóa cấp 1
[ Càng được phản diện công nhận, thưởng càng lớn. ]
▼ Nhân vật liên quan
– Crescent Moon's Hasmed
– Riverback Galdier
– Gideon Galestead La Tristan
[ Có thưởng mới! ]
‘Được phản diện công nhận…?’
Hơi mơ hồ, nhưng ý chính là nếu họ cảm thấy sợ hãi, tôn trọng, hay nể sợ tôi, thưởng sẽ càng tăng.
Vậy phần thưởng lần này là gì?
<Hệ Thống Thông Báo>
[ ‘Kỹ năng: Khai đạo’ đã được thu thập! ]
<Thông tin kỹ năng>
[ Kỹ năng: Khai đạo ] [ Cấp: E ]
[ Nếu khai hóa năng lực của phản diện thì sẽ nhận được năng lực giống như vậy. Năng lực được thêm vào có thể được sử dụng tạm thời với hiệu quả y chang. ]
“...”
Tôi khựng lại ngay sau khi đọc xong.
‘…Mình điên rồi hay cái hệ thống này điên vậy?’
Nếu tôi cải thiện năng lực người khác, thì tôi copy được năng lực của họ?
Dù chỉ tạm thời, nhưng tôi vừa chính thức thiết lập một mối quan hệ thầy–trò với Hiệp sĩ mạnh nhất Đế Quốc.
Nếu nói phần thưởng này xuất hiện quá đúng lúc thì cũng không ngoa.
“...”
Và quan trọng hơn.
Đây đúng là năng lực tiếp thêm đôi cánh cho việc tôi sắp làm.
Tôi bước thẳng đến phòng Hội Học Sinh.
Đương nhiên rồi, là tìm Elnore.
Chúng tôi có việc cần phải làm chung.
‘Năng lực mình cần nâng cấp tiếp theo….’
Sau kiếm thuật, chính là thần tính.
Chẳng bao lâu nữa, ý thức của linh hồn trong bùa hộ thân sẽ thức tỉnh, và thần tính sẽ đóng vai trò lớn trong sự kiện kỳ thi giữa kỳ sắp tới.
Và lúc này, tôi chuẩn bị dùng một trong những cách dễ nhất để tăng cường thần lực.
“Em đang tìm Giáo sư Griver Lanfeld. Ông ấy ở văn phòng chứ?”
“A, cái thằng khố.. à, ý tôi là Giáo sư hiện đang bị giam lỏng. Chắc ông ta đang ở tòa nhà của Khoa Thần học. Cậu tìm thử ở đó đi.”
“Ra vậy, em cảm ơn thầy.”
Nghe câu trả lời từ một giảng viên, tôi bật cười.
Giáo sư Griver Lanfeld chính là tên đó.
Tên linh mục thuộc phe Hầu tước Riverback, kẻ đã cố tình không dùng phước lành khi Elnore yêu cầu trong sự kiện Chào đón Tân Sinh.
Tôi vẫn nhớ là có rất nhiều người sắp chết chỉ vì hắn. Nếu tôi không can thiệp, Elnore và Iliya đã giết hắn tại chỗ.
Đó là lý do tại sao giờ hắn đang bị giam lỏng.
Giờ, sau khi thân phận tín đồ quỷ giáo của Riverback bị phanh phui, tất cả tay sai của hắn đều bị trừng phạt. Uy tín của hắn trong học viện chỉ còn là con số 0.
“…”
Một tiếng cười bật ra khỏi miệng tôi.
Tức là….
Dù hắn có làm sao thì cũng chẳng ai quan tâm.
‘Tốt. Mình tha mạng hắn đâu phải vô cớ.’
Giờ là lúc dùng hắn cho đúng mục đích.
Dù có hơi mạnh tay một chút cũng được.
0 Bình luận