WN

Chương 133: Trừng phạt (2)

Chương 133: Trừng phạt (2)

[Ngươi nói là… ngươi đã thất bại sao?]

“Tôi xin lỗi.”

Ở phía bên kia màn hình, Giáo Hoàng lộ rõ vẻ bối rối.

Dù sao thì, trong suốt những năm cô phụng sự ông, đây là lần đầu tiên cô đưa ra một báo cáo như vậy.

Một Đại Sát Thủ… lại thất bại trong nhiệm vụ gây thương tích cho kẻ chỉ là một người tầm thường.

Một nhiệm vụ vốn dĩ còn dễ dàng hơn việc kết liễu hắn gấp bội phần.

[Ta có thể biết lý do không, Seras?]

“Hắn ta… được bảo vệ nghiêm ngặt hơn tôi dự tính, thưa Đức Ngài. May mắn là thân phận của tôi vẫn chưa bị lộ, nhưng tôi tin là mình cần thêm thời gian để vạch ra một kế hoạch chu toàn hơn.”

Seras đáp lời qua cuộc gọi hình ảnh, cảm giác cổ họng cô đang khô khốc hết cả lên.

Đây là lần đầu tiên cô nói dối ông. Hơn nữa… lại còn là nói dối rất nhiều điều cùng một lúc.

Khi ấy, rõ ràng cô đã có cơ hội ngàn vàng để gây thương tổn nghiêm trọng cho người đàn ông đó. Cô đã áp sát đủ gần để làm việc đó.

Những lời như ‘thân phận chưa bị lộ’, hay ‘cần thêm thời gian để lên kế hoạch’, toàn là những lời dối trá trắng trợn.

Hơn thế nữa…

Khi nhìn thấy người đàn ông ấy, một cảm giác lạ lẫm đã bao trùm lấy cơ thể cô.

Cả đời này, cô chưa từng cảm nhận được điều gì như thế.

Seras vô thức đan những ngón tay vào nhau, rồi kéo mũ trùm đầu xuống thấp hơn nữa.

Bởi cô biết… vẻ mặt hiện tại của mình không phải thứ nên để Giáo Hoàng nhìn thấy.

Cô không biết điều gì đã gây ra chuyện này, nhưng có một điều cô chắc chắn là… một sát thủ không nên mang vẻ mặt như vậy khi nghĩ về con mồi của mình.

[Quả nhiên… hắn ta đúng là một kẻ khó lường.]

May mắn thay, Giáo Hoàng đã chấp nhận lời giải thích của cô mà không mảy may nghi ngờ.

Niềm tin họ đã xây dựng bấy lâu nay dường như đã quá đủ để ông tin vào những lời dối trá ấy.

Dù trong lòng có chút day dứt, nhưng cô biết… chỉ cần xử lý xong xuôi người đàn ông kia, mọi chuyện sẽ được giải quyết.

Bất chấp những gì đã xảy ra, lòng trung thành của cô dành cho Giáo Hoàng vẫn không hề lay chuyển.

[Nếu ngươi cần gì thì cứ nói với ta, Seras.]

Giáo Hoàng mỉm cười nhân từ.

[Cầu chúc phước lành của Thiên Giới luôn ở bên ngươi.]

Cô không thể không đồng tình với từng lời ông nói.

Seras cúi đầu thành kính.

Ông là người kế thừa ý chí của Thiên Giới, là kẻ đại diện cho các Thiên Thần.

Là người đứng trên đỉnh cao của đức tin đã cứu cô khỏi sự kỳ thị mà Đế Quốc từng áp đặt lên cô.

Là người cô phải dâng hiến cả cuộc đời mình để phụng sự.

Chính vì thế…

Vì ông là tồn tại như thế đối với cô, việc không thể hoàn thành mệnh lệnh của ông là điều cô không thể chấp nhận. Vì vậy, cô quyết định sẽ bắt đầu một cuộc điều tra kỹ lưỡng hơn về người đàn ông đã khiến cô rơi vào trạng thái này, dù điều đó đồng nghĩa với việc tạm thời làm trái mệnh lệnh của Giáo Hoàng.

Đó cũng chính là lý do cô dành thời gian quý báu của mình để thâm nhập vào Elfante.

Ít nhất, cô phải tìm ra vì sao khi gặp hắn hôm đó, cô lại cảm thấy như vậy.

Và…

Vì sao mỗi khi nghĩ đến hắn, tim cô lại đập nhanh đến mức khiến cô khó chịu

Dù sao đi nữa, đã đến lúc cô phải thu thập thêm thông tin về hắn.

Trước tiên, cô phải biết… hắn đang định giở trò gì tiếp theo.

***

Hệ Thống Thông Báo

[ Mục tiêu Seras đang theo dõi bạn! ]

[ Xác định mối đe dọa nhỏ đối với sự an toàn của bạn. ]

[ Kỹ năng: Tuyệt Vọng được điều chỉnh thành Cấp B. ]

Tôi khẽ thở dài, nhìn cửa sổ hệ thống trước mặt.

Ừ thì. Nghe cũng hợp lý đấy. Tôi cũng đoán tầm này cô ta sẽ bắt đầu hành động.

Đó là lý do tôi sắp xếp mọi thứ trùng khớp với thời điểm này.

Dù sao thì… chuyện tôi sắp làm là thứ tôi muốn cho người đó thấy.

Biết đâu… cảnh tượng này sẽ tạo ra một sự thay đổi nhỏ trong tâm trí của cô ta.

[Ngươi thực sự muốn cô ta nhìn thấy vẻ mặt này của mình sao?]

‘Thì sao chứ?’

[Thành thật mà nói… ban đầu ta thật sự nghĩ rằng, với tư cách là một Thánh Nữ, Lucia có chút… thiếu sót.]

Giọng nói vọng ra từ bên trong Soul Linker.

Valkasus vẫn giữ nguyên tông giọng hoài nghi.

[Nhưng giờ ta đổi ý rồi.]

'Tại sao?'

[Vì rõ ràng là cô ta tự nguyện phối hợp với mấy trò quái đản của ngươi.]

Chẳng cần nói cũng biết ông ta đang ám chỉ tình trạng hiện tại của Lucia, khi cô đang bị tôi dắt đi bằng chiếc vòng cổ do tôi cầm dây.

Xung quanh chỉ có tiếng cỏ khô xào xạc dưới chân khi chúng tôi bước qua, nhưng tôi có thể cảm nhận được một ánh mắt sắc lẹm đang găm chặt vào lưng mình. Đáng sợ thật.

“Tôi bảo này…”

Và sau khi cứ thế bước đi một lúc…

Thánh Nữ gọi tôi lại, tay đấm nhẹ vào gáy tôi, như thể sự kiên nhẫn của cô đã chạm đến giới hạn rồi.

“Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu anh cứ thành thật thú nhận rằng mình có sở thích rất biến thái sao?”

Đúng là tôi đã miễn nhiễm với mấy lời mỉa mai nhờ tên Caliban suốt ngày cà khịa. Nhưng cái này… cái này thì tôi lại không nhịn nổi.

Tôi quay lại với vẻ mặt bất mãn..

“Cái gì cơ?”

“Làm sao anh có thể trưng ra bộ mặt bị oan ức đó một cách trơ trẽn như vậy chứ?”

“Từ từ đã. Tại sao trong lúc này tôi lại phải nghe mấy lời đó chứ?”

Khóe môi Thánh Nữ giật giật. Vẻ mặt cô chuyển từ hoàn toàn sững sờ, đến mức dường như còn không sắp xếp nổi suy nghĩ được nữa.

Phải mất một lúc sau cô mới thốt ra được câu tiếp theo.

“Trong cái tình cảnh này, có điểm nào mà anh thấy không biến thái hả?!”

Nói đoạn, cô chỉ tay về phía Yuria, người đang bị dắt đi với cái đầu cúi thấp.

“Tôi có thể giải thích mọi chuyện mà…”

Cái khung cảnh một gã đàn ông dắt hai chị em bằng dây xích ở ngoại ô học viện vào lúc đêm muộn… đúng là khó mà biện minh, nhưng…

“Này, tôi nói thật đấy. Tôi làm vậy vì chuyện này thực sự cần thiết. Tôi không có bất kỳ ý đồ đen tối nào hết.”

Nếu không có bối cảnh thì đúng là hơi kỳ quặc.

Nhưng tất cả chuyện này thực sự là đều cần thiết.

Đây là việc quan trọng đến mức có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sinh mạng của tôi.

“Vậy thì anh phải giải thích rõ ràng đi chứ! Tại sao chuyện này lại cần thiết?! Nói đi, trước khi tôi bắt đầu đập phá mọi thứ!”

“Em không sao đâu, chị à.”

“Yuria?!”

“Em đã có lỗi với anh Dowd, nên là…”

Yuria khẽ chạm tay vào chiếc vòng cổ với vẻ mặt u ám.

“Em xứng đáng bị đối xử như thế này… Thật ra, em còn nghĩ anh ấy sẽ đối xử tệ hơn nữa cơ.”

Thánh Nữ đang hung hăng bỗng chốc khựng lại.

Cô nhìn qua nhìn lại giữa Yuria và bụng tôi.

Đó là chỗ mà Yuria từng đâm kiếm vào tôi trước khi chia cơ thể tôi làm hai.

“Được rồi, được rồi! Tôi hiểu rồi! Tôi hiểu rồi, được chưa?!”

Thánh Nữ hậm hực, nước mắt lưng tròng.

“Nhưng ít nhất anh cũng phải nhẹ nhàng hơn chứ? Đau lắm đấy…”

“Này, từ từ đã, Thánh Nữ?”

Nếu cô vừa nói mấy lời đó vừa khóc. Chẳng phải sẽ khiến tôi trông giống một thằng khốn đê tiện đang tống tiền, ép buộc hai người để làm chuyện gì đó đồi bại vậy…

[Cách mô tả đó khá là chính xác đấy chứ?]

[Ý ta là, đó chính xác là những gì ngươi đang làm mà.]

Valkasus thở dài.

Tại sao chứ?

Ông lại muốn gọi tôi là rác rưởi à?

[Dĩ nhiên là không. Ngươi đang đánh giá quá cao bản thân mình rồi.]

[Ở thời điểm này, gọi ngươi là rác rưởi thì vẫn còn là một lời khen đấy.]

Caliban hiếm khi đi ngủ lắm nên tôi còn tưởng cuối cùng cũng có chút yên tĩnh cho bản thân một chút. Ai dè lại có tên này lại tiếp tục thay tên kia để trêu chọc tôi tới bến.

Tôi thở dài đáp lại Valkasus.

‘Tôi làm vậy để họ cảm thấy bớt tội lỗi hơn.’

[Việc này thì liên quan gì đến việc giảm bớt cảm giác tội lỗi của họ cơ chứ?]

‘Cả hai người họ đều quá tốt bụng. Và đó chính là vấn đề.’

Nếu họ là người xấu thì họ đã chẳng mảy may bận tâm tôi sống chết ra sao.

Nhưng hai người họ sẽ tiếp tục sống mòn mỏi với sự dằn vặt cho dù tôi có nói là mình ổn bao nhiêu lần đi nữa. Và tôi không chỉ nói mỗi chuyện Yuria suýt chẻ tôi làm đôi.

Chuyện này đã kéo dài từ trước đó rồi.

Từ quan điểm của tôi, tôi chỉ đơn giản là đối xử tốt với họ vì họ rất quan trọng với cốt truyện chính, nhưng họ không thể chấp nhận việc chỉ nhận mà không trả lại điều gì.

Giống như họ bị áp lực bởi chính sự tử tế của mình vậy. Họ là kiểu người tốt đến mức không thể sống chỉ bằng cách nhận lấy.

‘Tôi chỉ đang giao cho họ một nhiệm vụ mà thôi.’

Việc trừng phạt thể xác với Yuria cũng nằm trong bối cảnh tương tự.

Nói chính xác hơn, tôi chỉ đang cho họ thấy họ có thể giúp ích được cho tôi như thế nào.

Một khi họ thấy mình có giá trị, họ sẽ lấy lại tinh thần và cố gắng hết sức vì tôi.

Cái nhiệm vụ mà tôi sắp giao cho hai người họ lần này quan trọng đến mức không thể làm vào bất kỳ lúc nào khác.

Vì thế, sau khi xong chuyện, nếu họ lập tức cắt đứt quan hệ với tôi và hỏi vì sao tôi lại làm như vậy thì cũng chẳng lạ.

Nói sao nhỉ? Vì tôi đã kéo cảm giác tội lỗi của họ lên mức cao nhất, nên giờ sẽ dễ xử lý hơn?

[Thế còn việc dắt họ bằng dây xích thì liên quan gì? Ngươi không thể để họ tự đi à?]

“Tôi đã nói là cần thiết rồi mà.”

Tôi phải nhắc bao nhiêu lần nữa đây?

‘Với lại, tôi cũng cần phải làm quen với việc cầm dây xích chứ.’

[Cái gì?]

‘À thì… trong tương lai là tôi sẽ phải làm việc này khá thường xuyên ấy mà.’

[…]

Valkasus im lặng một cách cam chịu.

Ông ta chẳng biết nên đáp thế nào, nên đành cười gượng rồi đổi chủ đề.

[Thôi thì… rèn luyện tinh thần theo cách này có lẽ cũng tốt cho Lucia. Cô ta yếu ở khoản đó đã khá lâu rồi.]

‘Hửm?’

[Cô ta thản nhiên hút thuốc rồi uống rượu, lơ là việc luyện tập dù được ban cho lượng Thần Lực dồi dào nhưng đến giờ vẫn chưa thuộc hết các Bài Cầu Nguyện…]

“Khoan đã. Ông không thể nương tay cho cô ấy ít nhất là chuyện đó sao?

“Cô ấy đâu thể hoàn hảo mọi mặt được.”

[Chức vị Thánh Nữ đã tồn tại từ rất lâu. Ở thời của ta, đó là những phẩm chất cơ bản bắt buộc mà một Thánh Nữ phải có.]

Dù Valkasus toát ra cái khí chất ông già khó tính từ đầu tới chân, tôi cũng phần nào biết về bối cảnh của thế giới này.

Dù không cổ xưa đến mức như mối quan hệ Anh Hùng-Ác Quỷ, thứ giờ gần như thuộc về ngành khảo cổ học, thì chức vị Thánh Nữ cũng là một chức vị lâu đời rồi.

Nếu là thời đại của Valkasus…

‘Chắc là thời đại của cuộc Đại Chiến Thần và Quỷ nhỉ?’

Thời điểm mà vị Anh Hùng Đầu Tiên, nhận toàn bộ phúc lành của Thiên Giới, cầm Thánh Kiếm xé nát chân thân của Ác Quỷ.

Chỉ riêng sự kết hợp giữa Anh Hùng Đầu Tiên và Thánh Kiếm đã phong ấn toàn bộ chân thân của các Ác Quỷ, những tồn tại có khả năng hủy diệt thế giới; Quả thực là một tên quái vật mạnh nhất trong lịch sử nhân loại.

Dĩ nhiên, ông ta nhận được toàn bộ sự hậu thuẫn từ các thiên thần của Cõi Tinh Linh, nhưng thành tựu đó vẫn không thể phủ nhận là quá đỗi phi thường.

Chính vì thế mà Thánh Quốc, khi ấy chỉ là một tiểu quốc nghèo nàn, không chút tài nguyên nào nổi bật, đã vươn mình trở thành một siêu cường quốc.

Chỉ bằng việc là quốc gia đã khai sinh ra vị Anh Hùng Đầu Tiên.

Và xét rằng người luôn kề cận, hỗ trợ vị Anh Hùng đó chính là Thánh Nữ thời bấy giờ… Không lạ khi Valkasus lại đặt tiêu chuẩn cao đến vậy cho Thánh Nữ.

Nếu tôi nhớ không nhầm…

Trong game, đó cũng là mức tiềm năng tối đa mà Iliya có thể đạt tới.

Tất nhiên là với điều kiện cô ấy tìm được Thánh Kiếm.

Chương 4 sắp tới, [Đêm Xích Dạ], sẽ xoay quanh chính chủ đề này.

Ai sẽ lấp vào vị trí của vị Anh Hùng còn trống kể từ khi vị Anh Hùng tiền nhiệm qua đời?

Đó là chương mà các Ứng Viên Anh Hùng từ khắp lục địa tụ hội tại Tam Giác Vàng để xác định chủ nhân thực sự của Thánh Kiếm.

Việc tôi đưa Yuria và Lucia đến đây chính là để chuẩn bị cho sự kiện đó.

Nếu tôi có thể hoàn tất việc tăng cường sức mạnh cho hai người họ tại đây, thì khi bước vào chương đó, mọi chuyện sẽ dễ thở hơn rất nhiều.

“Tới nơi rồi.”

Nghe tôi nói, Lucia và Yuria chậm rãi quan sát xung quanh.

“Nơi này là…”

Lucia mở to mắt kinh ngạc.

Nếu là cô ấy, không đời nào cô lại không nhận ra.

Đây là ranh giới ngoài cùng của kết giới Seraphim Một không gian nằm sát rìa học viện, giáp với Vùng Hư Vô và chỉ cách đó vài bước chân.

Một nơi đáng nhớ với tôi.

Bởi đây chính là nơi tôi từng đến để giao tiếp với các Thiên Thần sau khi có được Ultima.

Việc tôi đến đây lần này… về bản chất cũng tương tự như khi đó.

Khác ở chỗ là lần này sẽ dữ dội và nguy hiểm hơn rất nhiều.

Tôi tiến lại gần, đặt Ultima vào vị trí.

Lần trước, tôi còn cần rất nhiều bước chuẩn bị, nhưng giờ thứ này đã được cường hóa vài lần, thậm chí tôi còn dùng Tiếng Vọng Thánh Hóa lên nó.

Bây giờ thì nó có thể hoàn thành mục đích ban đầu là cái nghi thức triệu hồi chỉ trong chớp mắt.

“Ể?”

“Ư—?”

Làn sương mù mờ từ Ultima lan tỏa. Ngay lập tức, các Thiên Thần cư ngụ nơi đây dần hiện hình.

!

Và ngay khi nhìn thấy họ…

Yuria đột ngột ôm đầu, ngã quỵ xuống đất.

“Ah, AHHHHH!”

Cô oằn mình, rên rỉ trong cơn đau đớn.

Severer phát ra thứ ánh sáng đe dọa quanh nó và lời nguyền trắng đang ăn mòn cơ thể cô co giật như đang lên cơn.

Tôi biết tại sao cô ấy lại như vậy.

Con Bạch Quỷ bên trong cô đang gào thét đến mức khiến tâm trí cô như đang bị xé toạc.

Nó ra lệnh cho cô phải giết những tồn tại kia ngay lập tức, rằng đó là những kẻ thù không thể hít chung bầu không khí với nó.

“Y-Yuria?!”

Lucia hoảng hốt định lao tới, nhưng tôi đã siết dây xích lại. Cùng lúc đó, tôi hất Lucia ra ngoài phạm vi an toàn như thể đang điều khiên một con búp bê nhỏ…

Rồi Yuria bật dậy, rút kiếm lao thẳng về phía các Thiên Thần.

Tuy nhiên…

“Đứng lại.”

Tôi ghìm cô lại bằng sợi dây xích. Sợi dây căng ra. Nếu không được Vulkan gia cố bằng những vật liệu hiếm thì nó hẳn đã đứt lìa trong tích tắc.

Với chỉ số thể chất đang tăng dần và kỹ năng Tuyệt Vọng Cấp B được kích hoạt nhờ Seras, tôi vẫn có thể kiểm soát được tình hình.

“Thằng điên kia, ngươi mang cái thứ quái quỷ gì tới đây thế hả?!”

Một trong những Thiên Thần quen mặt hét lên với tôi.

Đó là vị Thiên Thần đã giúp tôi cường hóa Ultima trước kia. Nhận ra tôi ngay lập tức, ông ta tiến lại gần với vẻ kinh hãi.

Có vẻ ông ta đã nhận ra thứ đang tồn tại bên trong Yuria.

“Các ngài, đã lâu không gặp.”

Tôi mỉm cười thân thiện.

“Các ngài có thể giúp tôi một việc nhỏ được không?”

“Ngươi đang định giở trò gì thế hả?!”

“Đừng lo, cũng không có gì to tát đâu.”

“Tôi chỉ muốn nhờ các ngài giúp tôi tăng cường sức mạnh cho hai người này. Như tôi đã đề cập trước đó.”

Tôi nhìn thẳng vào họ.

“Được rồi.”

“Chúng ta cùng thảo luận cách thuần hóa một con Quỷ nhé?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!