Một lần nữa, cây chùy bằng thịt nện xuống ngay cạnh tôi.
Sức phá hủy của nó là quá mức kinh khủng. Mặt đất tại điểm va chạm bị nghiền nát hoàn toàn, còn dư chấn từ cú đánh khiến những công trình xung quanh rung lắc dữ dội.
So với những ma thú cấp đặc biệt khác, con này giữ được thứ hạng của mình vì một lý do rất đơn giản.
Nó không sở hữu bất kỳ khả năng đặc biệt nào, nhưng lại cực kỳ trâu bò và mạnh mẽ. Cứ như thể thứ khốn kiếp này đã dồn toàn bộ điểm chỉ số vào đúng hai thứ đó vậy.
‘May là nó chậm chứ không mình toang rồi!’
Dù sở hữu thân thể gần như bất hoại, nhưng với một sinh vật cấp ‘đặc biệt’, nó lại chậm một cách đáng kể. Một điểm yếu rõ ràng, ngay cả khi so với những ma thú cấp cao.
Nhờ vậy…
Việc tránh các đòn tấn công lặp đi lặp lại của nó không quá khó. Nhưng đồng thời, chúng tôi cũng chưa thể tung ra bất kỳ đòn phản công nào.
“…”
Eleanor liếc nhìn tôi từ bên cạnh.
Có lẽ cô ấy đang tự hỏi liệu việc vượt qua con quái vật này trong chưa đầy một phút có thực sự khả thi hay không. Nhưng mà…
Trớ trêu thay, cách này lại nhanh hơn nhiều.
Hệ Thống Thông Báo
[ Sử dụng ‘Quét’. ]
[ Thu thập thông tin mục tiêu. ]
[ Hồi chiêu 24 giờ trước khi có thể dùng lại trên cùng mục tiêu. ]
Đúng là phần lớn chức năng của Quét tập trung vào việc phân tích ‘chỉ số’ của mục tiêu, nhưng trong những điều kiện đặc biệt, nó còn có thêm vài tính năng mở rộng.
Ví dụ như… nếu tôi đã ‘quan sát’ mục tiêu đủ lâu…
“Ba mươi giây đã trôi qua rồi. Cậu định giết thứ này kiểu gì?”
“Phía sau khuỷu tay trái. Và mặt sau bắp chân phải.”
“…Cái gì?”
“Đó là vị trí của ‘lõi’. Đánh trúng vào đó sẽ gây sát thương hiệu quả.”
“…”
Eleanor bật cười khi nhìn tôi.
“Thật vô lý. Đôi khi ở cạnh cậu, tôi cảm thấy mình thấp kém hẳn đi, cứ như toàn bộ thường thức tôi từng học đều bị vứt đi vậy.”
“…Hả?”
“Phân tích điểm yếu của Undead là việc cực kỳ khó, ngay cả với các hiệp sĩ chính quy. Vậy mà cậu tìm ra chỉ trong 30 giây?”
“…”
‘Ờ thì… không phải vì tôi giỏi hay có tài gì đâu… chỉ là kỹ năng này quá bá đạo thôi…’
‘Nó nuốt của tôi tận bốn Hạt Giống Tội Ác đấy. Cô có biết mấy thứ đó hiếm cỡ nào không?’
Dù sao thì…
“…Nhưng kể cả có thông tin này, việc giết nó vẫn quá là khó.”
Eleanor lùi lại vài mét chỉ bằng một bước nhảy.
Dù Tuyệt Vọng của tôi đã lên cấp EX, thể chất của cô ấy vẫn vượt trội hoàn toàn. Tuy vậy, giọng nói của cô lại đầy bi quan.
“Lớp vỏ ngoài trông vô cùng kiên cố. Ngay cả khi bỏ qua khả năng bất tử, việc đâm xuyên nó bằng kiếm gần như là bất khả th—”
“Ngay từ đầu tôi chưa từng có ý định giết nó.”
Tôi chỉ nói là cần ‘vượt qua’ trong chưa đầy một phút. Tôi chưa bao giờ nói là phải giết nó.
Để làm được điều đó…
“Eleanor, hiện tại chỉ có cô là người duy nhất tôi có thể trông cậy.”
Lương tâm tôi hơi nhói lên, nhưng tôi vẫn mở miệng nói tiếp, kèm theo một cử chỉ.
“Làm ơn chặn con quái vật này lại và đừng để nó đi đâu cả.”
Thực tế là, ngoài cô ấy ra thì không còn ai khác có thể làm được chuyện này lúc này.
Các pháp sư trừ tà thì đang bận rộn thiêu rụi lũ Ruined hồi phục vô hạn.
“…”
Đôi mắt Eleanor mở to, biểu cảm pha lẫn kinh ngạc và khó tin.
Thành thật mà nói, nếu lúc này cô ấy mắng tôi té tát, tôi cũng sẵn sàng chịu.
Đấu tay đôi với một ma thú cấp đặc biệt? Rõ ràng đây không phải là điều một học viên học viện nên làm.
Nhưng tôi không nói ra điều này mà không có cơ sở.
[ Thông Tin Kỹ Năng ]
Tên: Thần Giáng - Phẫn Nộ
Cấp: S
Mô tả: Khi ‘Phẫn Nộ’ của chủ thể đạt tới giới hạn, một phần sức mạnh của Mảnh Quỷ được lưu trữ trong cơ thể sẽ được giải phóng.
Chỉ cần kỹ năng này được kích hoạt, thì việc đó không phải là bất khả thi.
Không, thậm chí còn là dễ như trở bàn tay.
“...”
Nói cách khác…
Để vượt qua tình huống này một cách trơn tru…
Cô ấy cần phải nổi giận.
Rất, rất tức giận.
“Ờ… Nhân tiện thì cô có đang tức không?”
Nếu yêu cầu ngu ngốc này khiến cô nổi điên lên, thì coi như thành công ngay lập tức.
Vì thế, tôi mang theo một tia hy vọng nhỏ nhoi khi hỏi câu đó.
“Thật vinh dự. Cậu tin tưởng tôi đến mức đó sao?”
“…”
“Tôi sẽ dùng cái mạng này để hoàn thành việc cậu nhờ. Để đáp lại niềm tin ấy, tôi—”
Không…
Đó không phải phản ứng tôi muốn…
Sao cứ có cảm giác là dù tôi có nói mặt trời mọc ở hướng tây, cô ấy cũng sẽ tin vậy?
“Không, ừm… ý tôi là…”
Cuối cùng, tôi đành thú nhận một cách thật thà.
“…Tôi cần cô tức giận. Có lẽ cô sẽ mạnh hơn nếu như vậy.”
Ngay cả bản thân tôi cũng không tin nổi lời giải thích thô thiển và vụng về đó, nhưng Eleanor chỉ nheo mắt lại.
“Quả thật, có vẻ là như vậy thật.”
“Hả?”
“Cậu từng gặp Riru Garda rồi, đúng không? Tôi suýt nữa đã cắt cổ cô ta vì dám mang cậu đi.”
“…”
“Lúc đó, tôi cũng cảm thấy có gì đó rất lạ, giống như cậu nói.”
Từ từ đã. đó chỉ là tính cách của Riru thôi. Cô ta chắc chỉ muốn đánh nhau nên nói bừa.
Tôi biết Riru có hơi bậm dao thật, nhưng không đến mức bắt cóc tôi. Cô ta không đến mức như thế, cô hiểu ý tôi chứ?
Dù sao thì…
“Hmmm, vậy là tôi cần phải tức đến mức đó…”
Eleanor vừa né tránh các đòn tấn công vừa trầm ngâm suy nghĩ, rồi bỗng thay đổi biểu cảm như thể vừa nảy ra ý tưởng.
“Cậu. Hay là cậu thử chửi tôi xem.”
“…Gì cơ?”
“Nếu cậu chửi tôi, có thể tôi sẽ tức giận.”
…Thật sao?
Được thôi. Thử nghĩ xem nên nói gì để chọc giận cô ấy đây… Hm…
“Eleanor.”
“Ừ.”
Tôi cẩn thận lựa chọn từ ngữ.
Thực lòng tôi không muốn xúc phạm cô, nhưng đã được yêu cầu rồi thì…
Bắt đầu thật, thật nhẹ nhàng thôi.
“Thật ra thì, đôi lúc tôi cảm thấy chúng ta không hợp nhau lắm, cho nên…”
Hệ Thống Thông Báo
[ Do ảnh hưởng của bạn, mục tiêu ‘Eleanor’ rơi vào trạng thái tuyệt vọng! ]
[ Chuyển động của cô ấy đã chậm lại! ]
“…”
Tại sao?
Tôi đã nói cái gì để cô như vậy đâu?!
“…Đ-Đừng nói nữa.”
Eleanor run rẩy yêu cầu tôi dừng lại. Gương mặt vẫn vô cảm, nhưng khóe mắt đã ươn ướt.
“…Tôi còn chưa bắt đầu mà.”
“Nó… khác với những gì tôi nghĩ. Khi nghe những lời đó từ cậu… thay vì tức giận, tim tôi lại đau lắm…”
“…”
Hả? Có sự khác biệt tinh tế đến vậy sao?
Không, quan trọng hơn…
Trạng thái tuyệt vọng bất ngờ đó dường như đang thật sự ảnh hưởng đến cô ấy, khi chuyển động của cô chậm đi thấy rõ.
Dù trông như một màn hài kịch, đây vẫn là một trận chiến thật sự. Tôi không thể để cô ấy bị ảnh hưởng thế này.
Mồ hôi lạnh túa ra, tôi vội vàng lên tiếng.
“Khoan! Không! Không phải vậy! Hoàn toàn không phải đâu!”
“…Thật không?”
Giọng Eleanor khàn hơn thường lệ.
“Thật. Thật mà!”
“…Vậy tôi hỏi cậu một chuyện nhé?”
“Hả?”
“Đừng nói dối và trả lời tôi thành thật. Tôi sẽ tha thứ cho cậu nếu cậu thành khẩn.”
Eleanor nhẹ nhàng né cây chùy thịt đập xuống bên cạnh.
Có vẻ câu hỏi này đối với cô ấy còn quan trọng hơn cả tình huống hiện tại.
“…Ngoài tôi ra, dạo gần đây cậu có dành thời gian cho con đàn bà nào không?”
“…”
“Cậu có gặp riêng con đàn bà nào khác mà không có tôi không? Không có, đúng chứ?”
“…”
“Tôi lo lắm đấy. Dạo này chúng ta không có nhiều thời gian bên nhau. Nên tôi tự hỏi… có phải cậu nói chúng ta không hợp vì cậu đã tìm được con khác rồi không…”
“…”
Dù nhìn kiểu gì thì đây cũng không phải thời điểm hay địa điểm cho câu hỏi này.
Nhưng…
“…”
Một cảm giác bất an tràn ngập trong tôi.
Nó mách bảo rằng…
Nếu tôi nói dối vào lúc này, hậu quả sau này sẽ vô cùng thảm khốc.
Chết tiệt. Tôi nhắm mắt lại và trả lời.
“…Cũng chưa chắc chắn lắm. Nhưng có một cô gái…”
Đúng vậy.
Dù không muốn, nhưng…
Iliya đã từng nói trong kỳ thi giữa kỳ.
Rằng cô ấy có một ‘yêu cầu’ dành cho tôi.
Có lẽ là về việc…
“Iliya Krisanax có nói rằng trong kỳ nghỉ, cô ấy có thể sẽ cùng với tôi về quê tô—”
Hệ Thống Thông Báo
[ Do ảnh hưởng của bạn, mục tiêu ‘Eleanor’ nổi giận đến mức đánh mất lý trí! ]
[ ‘Kỹ năng: Thần Giáng - Phẫn Nộ’ được kích hoạt! ]
Hệ Thống Thông Báo
[ Xác nhận đủ điều kiện để Ác Quỷ hiện thân. ]
[ Mảnh vỡ của Quỷ và Vật Chủ đang dung hợp hơn nữa. ]
[ Tiến độ Hợp nhất của Giai đoạn 1 của mục tiêu ‘Eleanor’ đã đạt 99%. Một điều đặc biệt sắp xảy ra! ]
“…”
‘Này… Eleanor?’
‘Tôi tưởng cô muốn tôi thành thật.’
‘Cô bảo sẽ tha thứ cho tôi…’
Mồ hôi lạnh của tôi tuôn như suối khi những suy nghĩ đó xâm chiếm tâm trí tôi. Trong lúc đó, Eleanor rút kiếm, ánh mắt lạnh lẽo hơn gấp bội.
Một aura[note85714] ‘xám’ tà dị bắt đầu tỏa ra từ cô ấy. Không nghi ngờ gì nữa, chính là aura của Quỷ Xám.
〚…Cậu cứ lên trên trước đi. Tình hình đang rất gấp mà, đúng không?〛
Có lẽ bị ảnh hưởng bởi aura đó, giọng Eleanor vang lên kèm theo một âm thanh xa lạ.
〚Tôi sẽ nghe cậu giải thích sau.〛
“...”
Vâng, thưa cô.
Cảm ơn cô ạ.
Tôi thầm bày tỏ lòng biết ơn như vậy khi đi vào lối vào của Tháp Đồng Hồ.
〚Giờ thì.〛
Eleanor xoay người, một lần nữa đối mặt với gã khổng lồ đang lao thẳng về phía cô.
Và ngay khoảnh khắc đó…
-…
Thật bất ngờ, con quái vật đã khựng lại.
Ngay cả một xác sống với trí tuệ bị thui chột nghiêm trọng cũng có thể theo bản năng nhận ra…
Sức mạnh khủng khiếp của ‘mục tiêu’ ngay trước mắt nó.
-!!!
-!!!!
Con quái vật gào lên một tiếng nữa rồi chuẩn bị tấn công lại. Lần này, nó hung hãn và dữ tợn hơn hẳn, như thể đang cố phủ nhận nỗi sợ vừa nãy.
〚Ngậm mồm lại.〛
Một nhát chém.
Chỉ với một đường kiếm hờ hững của Eleanor…
Toàn bộ ‘khung cảnh’ phía trước bị xé toạc.
————–!
Cây chùy thịt bị chém đứt gọn chỉ trong một đòn, cánh tay cầm nó cũng bị xé nát và văng từng mảnh lên không trung.
Dù tôi đã chỉ cho cô ‘điểm yếu’ của nó, nhưng con quái khốn nạn đó vẫn là quái vật cấp đặc biệt mà CHỈ xét riêng chỉ số. Thế nhưng cánh tay dày cộp, cứng như thép kia giờ trông như vừa bị đưa qua máy nghiền, chỉ với đúng một phát chém chết tiệt.
Chưa dừng lại ở đó, ngay cả tòa nhà phía sau nó cũng bị lưỡi kiếm của cô cắt đi một phần.
“…”
Tất cả những người chứng kiến đều chết lặng.
Một đòn tấn công như vậy… thật sự có thể xuất phát từ cơ thể con người sao?
〚…Đánh với ta đi. Cơn phẫn nộ của ta sẽ không nguôi nếu không chém nát thứ gì đó〛
Khoảnh khắc ấy, bất kỳ ai chứng kiến cũng sẽ có cùng một cảm giác.
Ngay lúc này, dù người phụ nữ ấy còn chưa bằng một phần mười kích thước của tên khổng lồ…
Cô sở hữu một sức mạnh quái vật, đủ để xem con quái cấp đặc biệt như đồ chơi trẻ con.
“…”
Trong lúc thầm chúc cho tên xấu số kia chút may mắn, tôi phi thẳng vào Tháp Đồng Hồ.
Trận mini-boss…
Kết thúc chỉ trong một phút.
***
Trên đường chạy lên cầu thang Tháp Đồng Hồ, tôi vẫn còn nghe thấy tiếng gào thét đau đớn của Flesh Tearer.
Khi liếc nhanh qua một ô cửa sổ trên cầu thang, tôi thấy Eleanor nắm lấy đầu gã khổng lồ và quăng nó như một món đồ chơi.
Ngay cả các pháp sư trừ tà đứng gần đó cũng há hốc mồm kinh ngạc khi chứng kiến thân hình khổng lồ ấy phá nát các công trình xung quanh trong lúc bị ném loạn xạ.
“…”
Chẳng phải kích thước đôi bên chênh nhau tận mười lần sao?
Cảm giác như một con chuột nắm lấy đuôi con mèo rồi xoay linh tinh lên vậy…
‘…Nếu người khác nhìn thấy cảnh này, họ sẽ không hiểu quyết định của mình.’
Người khác hẳn sẽ coi tôi là tên ngốc khi bỏ lại một người có sức mạnh như thế, nhưng…
Trong trận chiến với Valkasus, tốt nhất là Eleanor không nên can dự.
Nếu cô ấy nhìn thấy những ‘việc’ tôi buộc phải làm trong trận chiến với Valkasus, Quỷ Xám chắc chắn sẽ lại hiện thân.
Bởi vì, ừ thì… tôi sẽ, ờ… bị thương khá nhiều. Không, phải nói là rất nhiều.
Và ngay khi điều đó xảy ra…
‘…Mình chắc chắn sẽ xuống địa ngục.’
Valkasus, dù là boss, lại là kẻ có ác cảm cực kỳ tệ với Ác Quỷ.
Chính xác hơn…
Ngay khoảnh khắc Ác Quỷ can thiệp, độ khó của trận chiến với boss là Valkasus sẽ tăng gấp nhiều lần.
Xét đến quá khứ của ông ta, nếu một Ác Quỷ hiện thân, khả năng cao ông sẽ tung toàn bộ sức mạnh.
Và nếu trí nhớ của tôi về sức mạnh thật sự của Valkasus là đúng, thì cho dù Eleanor là Vật Chủ của Quỷ, chỉ một mảnh vỡ sẽ không đủ để đối phó với hắn.
‘Việc ông hiện tại chỉ dùng một nửa sức mạnh…’
‘…Rõ ràng là vô lý đến điên rồ.’
Lũ Ruined bao trùm toàn bộ học viện? Chỉ là một phần nhỏ sức mạnh của ông mà thôi. Với kẻ có thể điều khiển hàng trăm nghìn Cấm Thuật, chuyện đó nhẹ như không.
Như tôi đã nói, nếu ông ta thật sự bung toàn lực, người chơi hoàn toàn không có cửa đối phó.
Đó là lý do Yuria mới là boss cuối chương 2 trong nguyên tác, chứ không phải ông ta.
Tuy nhiên…
[ Tinh Chất Tội ác]
Loại: Cốt truyện
Mô tả: Nguyên liệu có thể tương tác với trang bị sử thi. Khi dung hợp, điều đặc biệt sẽ xảy ra!
“…”
Vẫn có một cách để tôi lật kèo, ngay cả trước Valkasus.
Tôi lăn nhẹ viên ngọc đen trong lòng bàn tay.
Đó là vật phẩm tôi nhận được sau khi đánh bại Kẻ Thanh Tẩy.
‘Chín trên mười người sẽ chọn Mảnh vỡ Anh hùng.’
Nếu hỏi người chơi Sera nên chọn vật phẩm cốt truyện nào giữa Tinh chất Tội ác và Mảnh vỡ Anh Hùng, chắc chắn họ sẽ chọn cái sau.
Vốn dĩ, món đồ này chỉ được khuyên dùng cho mấy tay hardcore tự tăng độ khó cho bản thân.
Trong một trò chơi mà đa số kẻ địch đều thuộc phe ác, dùng món này chẳng khác nào tự làm mọi thứ khó hơn. Không ai tỉnh táo lại chọn nó.
Nhưng còn mấy tên điên otaku cần gì ra ngoài thì sao? Mấy thằng nghiện biết game này từ A đến Z thì sao? Nói gọn lại, những người chơi như tôi thì sao? Tất cả bọn họ sẽ chọn món này. Không cần nghĩ.
Bởi vì nếu, chỉ cần nếu thôi, họ buộc phải ‘giao chiến’ với Valkasus, thì vật phẩm này gần như là lời giải duy nhất.
Ngay khi tôi đang nghĩ vậy…
“Cuối cùng ngươi cũng tập gym à? Tuổi trẻ đúng là tốt thật. Tăng thể lực nhanh như thế trong thời gian ngắn… Ấn tượng đấy.”
Tôi cuối cùng cũng lên đến đỉnh Tháp Đồng Hồ.
Và đối diện tôi…
Là Valkasus.
“Không, tôi không tập luyện gì đâu. Chỉ là thể chất của tôi hơi đặc biệt.”
“Đặc biệt thế nào?”
“Thể chất mà càng đánh nhau càng mạnh.”
Valkasus bật cười.
“…”
Nhưng thay vì phản ứng lại, tôi chậm rãi quan sát ông.
Khung cảnh này giống hệt lần đầu chúng tôi gặp nhau.
Mặt trời đang dần lặn, bóng tối từ từ lan ra. Như trước đây, ông ngồi trên lan can Tháp Đồng Hồ, nhìn lên bầu trời.
Và rồi, tôi nhớ lại lời mình từng nói.
“…Ông còn nhớ lời hứa của chúng ta chứ?”
“Tất nhiên.”
Valkasus đứng dậy.
“…”
Chỉ với hành động đó thôi…
Không khí xung quanh hoàn toàn thay đổi.
“!”
Cảm giác như trọng lượng toàn bộ cơ thể tôi tăng lên gấp hàng chục lần, áp lực khủng khiếp đè nén khiến tôi sắp bị nghiền nát.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cú sốc dữ dội làm tâm trí tôi lung lay, khiến tôi bất giác quỳ gối.
Đầu óc quay cuồng, mọi khớp xương trong người kêu răng rắc.
“…”
Điên vãi chưởng. Ông đùa tôi à?
Ông ta còn chưa làm gì cả.
Chỉ đứng đó, giải phóng một chút ‘aura’…
Mà đã ép tôi đến mức này.
“Ngươi làm được chứ?”
Giọng Valkasus phẳng lặng vang lên.
“Một điều về ta là… Ta ghét Ác Quỷ. Và ta cũng khinh bỉ những kẻ thờ phụng chúng.”
Ngay khi ông nói vậy, từng Ma trận của Cấm Thuật bắt đầu hình thành xung quanh Vương Tử.
Mỗi cái đều chứa ‘Nguyền Thuật: Lực’, đủ để xé nát một kẻ như tôi trong nháy mắt.
“…Chính Ác Quỷ là kẻ khiến ta và vương quốc của ta chịu khổ suốt hàng nghìn năm.”
Và những Ma trận đó tăng lên tới hàng chục, hàng trăm, hàng nghìn, cho đến khi…
Chúng phủ kín mọi không gian trong tầm mắt.
Tất cả đều được tạo ra trong tích tắc, chỉ bởi một người. Và gần như chẳng tốn chút công sức nào.
“Vậy nhưng, ngươi có biết vì sao ta hợp tác với kẻ được gọi là Nhà Tiên Tri không?”
Ừ. Tất nhiên là tôi biết.
Bởi vì ả là tồn tại duy nhất có thể ‘giải phóng’ ông và vương quốc mà ông mang theo.
“…Vì không còn ai khác có thể cho ông sự chắc chắn đó.”
Vừa cười cay đắng, tôi vừa đứng dậy.
Cảm giác như toàn bộ cơ thể sắp đổ sụp xuống.
Nhưng không sao. Tôi vẫn chịu được.
Tôi vẫn có thể chiến đấu.
Dù đã rất lâu rồi…
Tôi…
Đã từng vượt qua thứ còn tệ hơn thế này nhiều, chỉ để sống sót.
“Sự chắc chắn để giết ông.”
Valkasus mỉm cười.
“Quả nhiên, có vẻ như ngươi đã biết hết rồi.”
Vương Tử đáp bằng giọng điệu thản nhiên.
“Nhà Tiên Tri đã hứa rằng, nếu ta ‘thanh tẩy’ toàn bộ học viện này, ả sẽ giết ta.”
Đây cũng là một chi tiết xuất hiện trong cốt truyện chính.
Lý do ông gây ra tất cả những chuyện này là vì nguyện vọng cả đời của ông, ‘được chết’, đang được treo thưởng.
Hàng triệu Cấm Thuật bị nhồi nhét trong một cơ thể, hắn là một người không thể chết dù có muốn.
Đó là sự thật, trừ khi dùng đến những phương pháp cực đoan đến mức phi lý.
“Nếu ngươi không làm được, ta sẽ tiếp tục theo kế hoạch. Một cách nghiêm túc.”
Mọi con người trong học viện này sẽ bị thanh tẩy.
Và người đàn ông này thực sự có thể làm được điều đó.
Tuy nhiên…
“Tôi đã hứa rồi, phải không?”
Tôi nhếch mép cười, liếc nhìn chiếc đồng hồ.
“Rằng tôi sẽ cứu ông và vương quốc của ông.”
“…”
“Tôi không bao giờ hứa suông khi chưa biết cách thực hiện.”
Không tính thời gian leo lên đây, tôi còn lại 10 phút.
Nếu tôi không kết thúc trận boss trong thời gian đó, kết giới mà Atalante đang duy trì sẽ sụp đổ. Khả năng cầm cự của cô ấy chính là giới hạn thời gian.
Nói cách khác…
Nếu tôi không thắng người này trong 10 phút, tôi sẽ chết.
Có khả thi không?
“…”
Tôi thậm chí không cần phải hỏi.
‘Dễ như ăn bánh.’
Thật sự là vậy.
Ngay lúc tôi nghĩ thế…
“Vậy thì…”
Những Ma trận xung quanh tôi bắt đầu phát ra ánh sáng chói lòa.
Tôi hít sâu, chuẩn bị tinh thần.
“Hãy chứng minh đi. Chứng minh rằng ngươi không chỉ biết mõm.”
Boss Chương 2. Vương Tử.
Trận chiến bắt đầu.
1 Bình luận