Trước mắt, tôi cần phải sắp xếp lại những việc tôi phải làm.
Chỉ còn chưa tới hai mươi tiếng. Trong khoảng thời gian đó, tôi phải chuẩn bị đủ mọi phương án để có thể đứng vững trước một trận boss ngang cấp với Eleanor khi cô ấy phát cuồng.
“…”
Chỉ cần nhìn vào lời tuyên bố tôi nói thôi cũng đã thấy nó nặng nề đến mức nghẹt thở.
Thôi thì cố gắng hết sức vậy!
‘…Bắt đầu từ những gì mình có thể làm đã.’
Việc tôi cần làm là xử lý từng vấn đề cấp bách trước, từng cái một.
Nó khiến tôi nhớ lại thời điểm đối đầu với Valkasus.
Hoảng loạn hay sợ hãi đều vô ích.
Những kinh nghiệm trước đây của tôi đã chứng minh điều đó.
[…Ừm, chuyện đó thì chưa chắc đâu.]
Đúng lúc tôi đang suy nghĩ như vậy, giọng của Caliban vang lên từ bên trong Soul Linker, kèm theo một nụ cười nhếch mép.
[Ít nhất thì vấn đề lần này không đơn giản đến mức chỉ cần nói vậy là xong.]
“…Ý anh là sao?”
[Tôi biết thần kinh của cậu từ lâu đã cứng như thép, nhưng kể cả vậy thì trạng thái lúc này của cậu vẫn rất kỳ lạ.]
Giọng anh ta trầm xuống.
[Dù một người có gan lì đến đâu, thì khi cảm nhận được mối đe dọa trực tiếp đến tính mạng, thì ít nhất bản năng sinh tồn cũng phải phản ứng. chứ]
Chưa kể, lần này kế hoạch của tôi còn bị đập tan khi còn chưa đi được nửa chặng đường. Trong tình huống như vậy, đáng lẽ phải có một ‘phản ứng’ nào đó mới đúng.
Caliban im lặng trong giây lát.
[Cứ nhìn gã đang ngủ trong căn phòng cạnh ta đi. Khi đối mặt với Vương Tử, cậu hoàn toàn không giống bây giờ.]
“…Rốt cuộc anh muốn nói gì?”
Bình thường, Caliban chỉ hợp tác khi thật sự cần thiết. Còn lại, anh ta chỉ đứng ngoài châm chọc tôi với vẻ mặt thích thú. Nhưng mà vẫn có những lúc anh ta bật chế độ nghiêm túc.
Những lúc đó, hoặc là tính mạng tôi đang gặp nguy hiểm…
Hoặc là tôi đã bị cuốn vào điều gì đó liên quan đến các Ác Quỷ.
[Cậu… có phải đã thay đổi rồi không?]
Giọng nói lạnh lẽo len lỏi ra ngoài.
[Ta đang nói đến thứ được khắc trên ngực cậu.]
Tôi cúi xuống nhìn Ấn Chú của Kẻ Sa Ngã được khắc trên ngực mình.
Nếu mở cửa sổ hệ thống ra, dòng thông báo sau sẽ hiện lên.
Nhật Ký Hệ Thống
[ Giới hạn Giai đoạn 1 của ‘Ấn Chú của Kẻ Sa Ngã’ đã được giải trừ. ]
[ Thuộc tính của bạn sẽ dần chuyển hóa từ ‘con người’ sang ·̶̛͈̪͚̹̺͖͉̪̇̎̃̏̃̎̚͡ͅ ̷̥͉̞͎̯̥̫̳̻͆͊̉̀̾͘͞·̴̵̢̢̥̱̝̘̟͎̯̥̟͖̞͊͐͌̿̎̋̔̈́̃̕̚͘͜͟͝͞͞·̶̛͈̪͚̹̺͖͉̪̇̎̃̏̃̎̚͡ͅ ̷̥͉̞͎̯̥̫̳̻͆͊̉̀̾͘͞·̴̵̢̢̥̱̝̘̟͎̯̥̟͖̞͊͐͌̿̎̋̔̈́̃̕̚͘͜͟͝͞͞’. ]
[ Càng hình thành nhiều mối quan hệ thân mật với các ‘Ác Quỷ’, tốc độ chuyển hóa thuộc tính sẽ càng nhanh. ]
Quả thật…
Gần đây tôi đã hình thành không ít mối quan hệ quá mức gần gũi với các Ác Quỷ.
Như Caliban nói, thời điểm mà sự thay đổi bắt đầu xảy ra rõ ràng đã trôi qua từ lâu.
“…”
Tôi im lặng trong chốc lát sau khi nghe giọng anh ta vừa ghê tởm, vừa dè chừng với tôi.
Anh là người đã cùng đồng đội bỏ mạng khi đi xử lý một Vật Chủ của Xích Quỷ trong trạng thái cuồng loạn. Không đời nào anh còn chút cảm xúc tích cực nào đối với những tồn tại như vậy.
[Những người dính dáng đến Ác Quỷ chưa bao giờ có kết cục tốt đẹp. Ít nhất thì ta hy vọng là riêng cậu sẽ không bị lún quá sâu với chúng.]
Caliban nói bằng giọng cứng nhắc.
[Bởi vì nếu cậu sa đà vào, thì khả năng rất cao là Iliya cũng sẽ bị kéo theo.]
“Iliya và tôi không có mối quan hệ đặc biệt đến mức đó đâu, Caliban.”
[Lúc này thôi.]
“...”
[Với tư cách một người anh trai, ta chỉ cần quan sát là đủ hiểu. Một khi con bé đã rơi vào đôi tay ‘xấu xa’ của cậu rồi, thì nó chẳng còn đường thoát nữa. Nếu cậu không thẳng tay đẩy nó ra xa cậu, thì đến tận cùng nó cũng không thể tỉnh ngộ đâu…]
Caliban im lặng một lúc, rồi bật cười cay đắng.
[Và cậu cũng chẳng có ý định buông tay, đúng không?]
“…Không phải như anh nghĩ đâu.”
[ Dù có phải là tình cảm nam nữ hay không, cậu vẫn định giữ Iliya bên cạnh mình đến phút cuối, ta nói đúng chứ? Dù ta không biết chi tiết những ký ức từ sâu bên trong mà cậu giấu đi, nhưng ta vẫn cảm nhận được ý định và cảm xúc mà cậu mang trong lòng. ]
“…”
[ Thật lòng mà nói, ta không quan tâm có bao nhiêu người gắn bó với cậu. Cậu là kiểu người ít nhất cũng đáng được như vậy. Nhưng dù sớm hay muộn, cậu vẫn sẽ phải đưa ra lựa chọn. Hãy để Iliya trở thành chính th—]
“Bây giờ tôi đang bận, để mấy lời nhảm nhí đó sang lúc khác được không?”
‘Cái đếch gì thế hả? Cô ấy là em ruột của anh đấy!’
“…Dù sao thì, chúng ta sắp gặp một người mà anh căm ghét đến tận xương tủy rồi.”
Có rất nhiều lý do khiến tôi tránh xa con người tên Faenol này.
Thứ nhất, cô ta là Boss Cuối của Chương 4. Thứ hai, cô ta là Vật Chủ của Ác Quỷ.
Và thứ ba, cũng là lý do quan trọng nhất.
Cô ta đang nắm trong tay một quả bom hẹn giờ, không chỉ với tôi mà còn với cả Caliban.
Đặc biệt là với Caliban.
“Caliban, hứa với tôi một điều.”
[Hứa gì.]
“Đừng có bao giờ làm chuyện gì đó ngu xuẩn. Anh hiểu ý tôi chứ?”
[…Ta không rõ cậu đang nói đến chuyện gì, nhưng ta hiểu. Thật bất ngờ khi chính cậu lại là người cảnh báo ta như vậy đấy.]
Nghe Caliban đáp lời, tôi dừng bước trước phòng của Faenol, nơi tôi đã vội vàng tìm đến.
Nhật ký Hệ thống
[! Cảnh báo !]
[ Mục tiêu quan trọng. Việc tiếp xúc trước có thể khiến cốt truyện bị thay đổi. ]
[ Khi tiếp xúc với mục tiêu, quyền lợi ‘Toà Án Dị Giáo – Tương tác Đặc biệt’, nhận được sau khi vượt qua ‘Boss: Vương Tử’, sẽ được mở khóa ngay lập tức! ]
[ ‘Kỹ năng: Tử Hoặc’ không thể sử dụng với mục tiêu! ]
“…”
Dù tôi đã từng thấy thông báo này trước đây, nhưng khi thực sự sắp đối mặt trực tiếp với cô ta, tôi vẫn cảm thấy hơi áp lực.
Nhất là khi nhớ lại những lần trước đây mỗi khi xuất hiện thông báo về ‘Thay đổi Cốt Truyện’.
Khi ‘sự chuyển động’ của thế giới chuyển từ Iliya sang tôi và khi Eleanor phải lòng tôi, rồi bắt đầu theo đuổi tôi không buông.
Và nếu suy đoán của tôi là đúng…
Chỉ riêng việc gặp người này thôi cũng sẽ dẫn đến một kết quả gì đó tương tự.
‘…Chưa kể đến việc Yuria cũng bị cuốn vào nữa.’
Trong căn phòng này, cô ta và Yuria đang làm ‘một chuyện gì đó’.
Tôi không rõ chính xác là gì, nhưng trong nguyên tác, Faenol là… Một người có tính cách méo mó vô cùng.
Một ‘bệnh nhân’ tâm thần thực thụ, không coi con người là con người trừ khi cô ta ‘thừa nhận’ họ.
Tùy vào cách cô ta ‘đối xử’ với Yuria…
Mọi thứ rất có thể sẽ biến thành một trận chiến.
Ngay khi tôi giơ tay định gõ cửa…
Tôi nghe thấy giọng của Yuria từ bên trong.
“Đ-Đừng mà. t-tôi không muốn như thế. N-Nhưng mà, cái này, cái này là-”
“Ôi trời, chẳng phải chính cô đã nhờ tôi giúp sao?”
Theo sau là giọng của Faenol, thứ giọng nói trầm thấp, thong thả, mang theo ý chế giễu.
“Nếu chỉ thế này mà cô cũng không chịu nổi, thì chẳng phải cô sẽ bị tên đàn ông đó vứt bỏ sao?”
Vừa nghe thấy giọng ấy, tôi lập tức hiểu ra.
Con điên này đang ‘ép’ Yuria làm chuyện cô ấy không muốn, lại còn lấy tôi làm cái cớ!
Nghĩ vậy, tôi mạnh tay mở cửa xông vào.
Và rồi, bên trong…
“…T-tôi chưa từng m-mặc mấy bộ như thế này…”
“Vậy thì cô càng phải mặc chứ! Muốn chiếm được trái tim của Dowd Campbell, cô phải biết tô điểm cho bản thân trước đã!”
“…”
“Từ xưa, quần áo đã giống như đôi cánh của người phụ nữ rồi! Ngày nào cô cũng ăn mặc xuề xòa thế kia, thì làm sao cậu ta cảm thấy chút hấp dẫn nào từ cô được?!”
Yuria với đôi mắt đẫm nước chỉ mặc mỗi bộ đồ lót, hai tay thì run rẩy cầm hai bộ quần áo đang bay phấp phới.
Cả hai bộ đều cực kỳ hở hang, chỗ da thịt bị lộ ra còn nhiều hơn cả chỗ được che lại.
Bên cạnh Faenol, người đang chăm chú nhìn Yuria với đôi mắt lấp lánh, là một đống quần áo tương tự, chất cao như núi.
“…”
Cái mẹ gì thế này?
Trong lúc tôi còn đang chết lặng quan sát…
Mất một lúc, Yuria và Faenol mới đồng thời quay đầu lại, và nhận ra tôi đã mở cửa bước vào từ bao giờ.
“…”
“…”
Một khoảng lặng ngượng ngùng bao trùm.
Trong khoảnh khắc đó, Yuria với ánh mắt đờ đẫn cúi xuống nhìn cơ thể mình.
Một cái áo ngực mỏng manh. Một chiếc quần lót màu trắng chấm bi.
Đó là tất cả những gì cô ấy đang mặc.
Tổng thể thì trông cô mảnh mai, mềm mại, nhưng tấm thân trần trụi ấy lại đang phô bày rõ ràng những đường cong duyên dáng của một người phụ nữa.
Rồi ánh mắt vô hồn ấy chậm rãi ngẩng lên, hướng về phía tôi.
Và rồi…
Cô ấy nhận ra tôi đang nhìn cô chằm chằm với ánh mắt ngây dại.
“…”
“…”
Bắt đầu từ gương mặt Yuria, rồi cả khắp cơ thể, màu đỏ bừng lên trong nháy mắt.
Chứng kiến cảnh đó, tôi thậm chí còn thấy kinh ngạc trước tốc độ đỏ mặt khủng khiếp của cô ấy.
Đôi mắt Yuria ngấn lệ. Miệng cô ấy hé mở. Cô hít vào một hơi thật sâu.
[Đúng là Dowd của ta rồi.]
“…”
[Chà chà, ý ta là. Cậu chỉ mở có một cánh cửa thôi mà đã gặp ngay cảnh tượng thế này sao? Cậu đúng là nhân vật chính của một cuốn tiểu thuyết hạng ba nào đó rồi còn gì?]
Cùng với giọng Caliban pha lẫn tiếng cười gượng ép, một cửa sổ hiện ra trước mắt tôi.
Hệ Thống Thông Báo
[ Hiệu ứng của Danh hiệu ‘Tay Chơi’ được kích hoạt! ]
À, thì ra là vậy.
Đây chính là lý do vì sao tôi được khuyên là nên sử dụng thứ này từ trước.
Ít nhất thì cũng giúp ích được chút gì đó khi tôi cần bịa vài lời biện hộ.
“…Khoan đã. Chuyện này có lý do—”
Nhưng tôi còn chưa kịp nói hết thì tiếng hét chói tai của Yuria đã vang vọng khắp nơi.
***
Từ cuộc gặp mặt vừa rồi, tôi đã rút ra được một thông tin quan trọng.
Chỉ số của Yuria đã tăng lên đáng kể. Tôi đã nhận ra điều này khi cô ấy biến con Hải Xà thành miếng giẻ rách chỉ bằng vài nhát chém, nhưng đến lúc này thì tôi mới hoàn toàn chắc chắn. Bởi vì, dù Severer vẫn còn nằm yên trong vỏ, cô ấy suýt chút nữa đã đập tôi ra bã chỉ bằng vài cú vung tay.
Nhật ký Hệ thống
[ Đã tiếp tục chiến đấu thành công dù chịu trọng thương! ]
[ Độ thành thạo của ‘Thông Thạo: Người Sắt’ đã tăng. ]
Nếu tôi không bị đánh cho tơi tả đến mức đó, thì độ thành thạo của cái Thông Thạo này làm sao mà tăng được chứ?
“…”
Dù gì thì tôi vẫn sống sót. Và đó mới là điều quan trọng nhất.
Nói cách khác, ngay trước khi kịp chuẩn bị đàng hoàng cho trận boss ngày mai, thì đầu tôi suýt rơi khỏi cổ cách thảm hại, lại còn dưới tay một đồng minh nữa chứ.
“…Hừm.”
Trong khi tôi ở trong trạng thái nửa sống nửa chết, Faenol chống cằm, nhìn xuống tôi với vẻ mặt trầm ngâm.
“Cậu còn sống chứ?”
“…Tạm thời.”
Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là căn phòng đã bị tàn phá hoàn toàn, hậu quả của việc Yuria vừa khóc vừa gào thét rồi như phát điên phát dại.
Sau đó, cô ấy hét lên đại loại như ‘Anh Dowd là tên ngốc xít!’ hay cái gì đó tương tự, rồi chạy biến đi mất hút.
Khi tôi miễn cưỡng gượng dậy, rồi đổ sụp người xuống trước cái bàn, Faenol thong thả rót cho mình một tách trà.
“Rất vui được gặp cậu, Dowd Campbell.”
Faenol nở một nụ cười rạng rỡ, đưa tay ra để bắt tay.
“…”
Tôi đờ người nhìn bàn tay ấy một lúc, rồi cuối cùng cũng đưa tay nắm lấy.
Và ngay lúc đó…
[…]
Thông qua Soul Linker, tôi cảm nhận rõ ràng nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng của Caliban.
Vì tôi và cô ta đã tiếp xúc trực tiếp, không đời nào anh ta lại không cảm nhận được thứ khí tức đó.
[…Không, không thể nào. Đùa kiểu gì vậy? Đừng có giỡn mặt với ta lúc này chứ.]
Vâng.
Tôi đã nói rồi mà.
[Con khốn này, t-ta chắc chắn là…!]
Đã giết cô ta. [note87466]
Faenol, đúng như lời Caliban nói, là một tồn tại đã từng chết một lần.
Caliban cùng toàn bộ các Hộ Vệ đã đánh đổi cả mạng sống của mình để tiêu diệt cô ta.
Và dù vẻ ngoài có thể khác với ký ức của anh ta, thì đây vẫn chính là cùng một tồn tại đó.
Thủ phạm đứng sau ‘Sự kiện Đêm Xích Dạ’, thảm họa đã quét sạch toàn bộ gia đình của Iliya.
“Thế…”
Faenol ‘Deathwish’ Lipek.
Boss Cuối của Chương 4.
Vật Chủ đầu tiên trong cốt truyện đạt trạng thái ‘hoàn chỉnh’, kẻ đã sở hữu toàn bộ các Mảnh Vỡ của ‘Xích Quỷ’.
Nói cách khác…
“Điều gì đã đưa cậu đến gặp tôi vậy?”
Không chỉ đơn thuần là một Vật Chủ mang Mảnh Vỡ Quỷ…
Cô ta là tồn tại duy nhất đã vượt qua giới hạn đó, trở thành một ‘Hiện Thân’, nơi trú ngụ của một ‘Ác Quỷ Hoàn Chỉnh’.
Và cũng chính tồn tại ấy, đang mỉm cười dịu dàng với tôi.
1 Bình luận