WN

Chương 55: Vương Tử (1)

Chương 55: Vương Tử (1)

“Phù… Lại một ngày nữa trôi qua rồi…”

Iliya nói với giọng mệt mỏi. Trisha, người đang đi bên cạnh cô, bật ra một tiếng cười chua chát.

“Dạo này có phải cậu đang ép bản thân quá mức không?”

Những lời đó hoàn toàn đúng.

Các lớp học tại Khoa Hiệp sĩ Elfante vốn đã nổi tiếng là khắc nghiệt. Thế nhưng, ngay cả trong số đó, khóa huấn luyện mà Iliya đang theo học gần đây lại đặc biệt tai tiếng vì mức độ khắc nghiệt vượt trội.

Do khuynh hướng có phần… khẩm dô của cô, cùng với thêm các buổi huấn luyện một kèm một với Trưởng khoa sau giờ học, thậm chí đã đến tai Trisha, một sinh viên của Khoa Thần học.

Mọi chuyện đã đến mức trở thành đề tài bàn tán sôi nổi giữa các sinh viên. Ai nấy đều tự hỏi liệu đây có phải là những gì một Ứng viên Anh hùng buộc phải trải qua hay không.

“…Ừm, cậu biết đấy…”

Iliya mím môi, rồi mới nói thêm lần nữa.

“Gần đây tớ cứ có cảm giác mình thật kém cỏi.”

“…Kém cỏi?”

Lời nói tưởng chừng vô lý ấy khiến Trisha thốt lên đầy khó tin.

Kém cỏi ư? Rốt cuộc thì sự kém cỏi mà cô nói đến nằm ở chộ nào?

Có một sự thật mà ai cũng biết, là không có tân sinh viên nào có thể sánh được dù chỉ một nửa năng lực của Iliya.

Ngay cả Talion, người từng được kỳ vọng không kém, cũng bị đánh bại hoàn toàn ngay khoảnh khắc hai người giao kiếm.

“…Trisha, cậu có biết Automaton của Thiên đàng không?”

“Hả? Sao tự nhiên lại nhắc đến cái đó?”

Dĩ nhiên là cô biết.

Thiên đàng, tọa lạc trong Cõi Tinh Linh, sử dụng chúng như vũ khí mỗi khi họ cần can thiệp vào Cõi Vật Chất.

Với lớp vỏ cứng đến khó tin, chúng gần như không thể bị xây xước, trở thành đối thủ cực kỳ đáng sợ đối với con người ở Cõi Vật Chất.

Theo những gì Trisha biết, một sinh viên học viện không đời nào có cơ hội chạm trán với thứ như vậy…

“Một tân sinh viên đã chém hạ nó chỉ bằng một nhát.”

“…”

‘Cái gì cơ? Cậu ấy đang nói đến loại quái vật nào vậy?’

“Và một lần nữa, tân sinh viên đó lại có liên quan đến Thầy… Tớ thật sự không hiểu vì sao Thầy cứ liên tục quấn quýt với những người phụ nữ như thế…”

Khi Trisha quan sát ‘Sắc thái Cảm xúc’ của Iliya, cô giật mình hoảng hốt.

Nó lại chuyển sang màu đen, dù trước đó đã trắng trong một khoảng thời gian khá dài.

“…T-Thật sao? Nhưng tớ nghĩ là giữa Ngài Dowd và tân sinh viên đó cũng chẳng có gì đặc biệt đâu. Chẳng phải cậu từng nói Ngài ấy đã phải lòng Chủ tịch Hội Học sinh rồi sao?”

“Không, mọi chuyện phức tạp hơn thế.”

Iliya thở dài trước khi tiếp tục.

“Mặc dù có rất nhiều cô gái khao khát và theo đuổi thầy ấy, nhưng thầy chưa bao giờ tỏ ra thích bất kỳ ai. Dù chỉ một chút.”

“…”

Chẳng phải như vậy thì không khác gì một tên trăng hoa rác rưởi sao?

Dù ý nghĩ đó tự nhiên nảy ra trong đầu, Trisha vẫn nuốt ngược nó trở lại, giữ kín sau đôi môi khép chặt.

Dù Iliya cố ra vẻ cứng rắn, cô ấy lại rất nhạy cảm về chuyện này. Cô không thể nói bừa được.

“Vậy nên tớ mới lo. Tớ sợ rằng một ngày nào đó, thầy sẽ đột nhiên không để ý tới tớ nữa.”

“Hả?”

Biểu cảm của Iliya lập tức trở nên u ám.

Giống như thể cô vừa nhớ lại một ký ức tồi tệ nào đó.

“Lần trước, thầy ấy thậm chí còn loại tớ khỏi cuộc chiến. Chẳng phải là red flag hay sao?” [note85594]

“…Hở?”

Trisha chớp mắt chậm rãi trong giây lát.

‘Khoan đã… Ủa, mình tưởng là cậu ấy đang…?’

Kỳ lạ thay, trọng tâm của cuộc trò chuyện hoàn toàn lệch hướng.

Tại sao câu chuyện này cứ liên tục xoay quanh năng lực chiến đấu của cô ấy vậy?

“…Ờ, Iliya?”

“Hm?”

“Ờ thì, chẳng phải chúng ta đang nói về hình mẫu lý tưởng của Ngài Dowd sao…?”

Trong chốc lát, sự im lặng bao trùm cả hai.

“…Không. Dù sao thì, nếu người đó mạnh hơn tớ, chẳng phải rất có khả năng thầy ấy sẽ chú ý tới cô ta thay vì tớ sao?”

“…”

Ừm.

Vì vài lý do nào đó, người bạn này của cô luôn có những suy nghĩ cực kỳ đáng ngờ về lẽ thường.

Từ bao giờ mà việc theo đuổi tình cảm tuổi thanh xuân lại biến thành một sàn đấu so sánh xem ai mạnh hơn ai vậy chứ?

“Sao cậu lại nghĩ như thế?”

“Phải nói sao nhỉ… Chẳng phải đó là thứ duy nhất giúp tớ còn có chút lợi thế trong cuộc đua sao?”

“…Cậu rút ra kết luận đó từ đâu vậy?”

Iliya cắn chặt răng, im lặng không nói.

Sau khi đá nhẹ xuống đất vài lần chẳng vì lý do gì, cô xấu hổ ho khan một tiếng.

“Ý-ý tớ là… nếu lấy đi năng lực chiến đấu của tớ, thì tớ chẳng còn giá trị gì cả…”

Nhìn Iliya lúng túng như vậy, Trisha chỉ biết im lặng ôm trán.

Cô nhận ra rằng cô gái này vẫn còn một chặng đường rất dài phía trước.

“…Tự tin lên đi. Cậu khá là nổi tiếng với đám con trai đấy, biết không?”

“Làm gì có chuyện đó chứ?”

“…”

Nhưng đó là sự thật.

Trisha không thể hiểu nổi vì sao Iliya luôn kiên quyết phủ nhận điều hiển nhiên như vậy.

‘…Ngoại hình xinh đẹp, kỹ năng xuất sắc, lại hòa đồng với mọi người…’

Thật lòng mà nói, với tư cách là bạn, Trisha cảm thấy quá lãng phí khi Iliya đi với một người như Dowd, kẻ có quá khứ khá đáng nghi với phụ nữ.

Cô chỉ mong Iliya sớm nhận ra rằng các fan club không tự nhiên mà tồn tại.

“…Ờ thì. Đó là lý do dạo này tớ tập luyện rất chăm chỉ! Biết đâu nếu làm thế, Thầy ấy sẽ… ừm…. cậu biết đấy … dành nhiều thời gian cho tớ hơn…?”

“…”

Tuy nhiên, cách suy nghĩ của cô ấy thì hoàn toàn sai lầm.

Trisha từ bỏ việc cố gắng thuyết phục Iliya, rồi ngẩng đầu nhìn lên.

“…Hả?”

Ngay khoảnh khắc đó, cô giật mình kinh hãi. Lý do ư? Bởi vì trước mắt cô là một ‘cột ánh sáng’ khổng lồ, cao vút như muốn xé toạc bầu trời.

“Cái đó là gì vậy?”

“Ờ… tớ không chắc nữa…”

-…

Giữa lúc hai người còn đang nói chuyện…

Cột ánh sáng ấy đánh thẳng vào kết giới bao phủ toàn bộ học viện.

Ngay sau đó, kết giới bảo hộ, thứ đã được các Seraph dựng lên từ rất lâu trước đây, bắt đầu xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện.

“…!”

Sắc mặt của cả Iliya lẫn Trisha lập tức tái nhợt.

Họ không biết chính xác chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng trong học viện này, không ai là không biết việc mất đi kết giới đồng nghĩa với điều gì.

Thứ nhất, gần đây có Vùng Hư Không, nơi ‘thể xác thật sự’ của các Ác Quỷ bị phong ấn.

Thứ hai, nếu kết giới biến mất, một tai họa không thể diễn tả chắc chắn sẽ giáng xuống nơi này.

Và chỉ vài giây sau…

Từ Vùng Hư Không xa xa, một màn bóng tối khổng lồ dâng lên, đối lập hoàn toàn với cột ánh sáng.

Như thể nó lập tức nhận ra kết giới đã bị hư hại.

Và chỉ lúc sau…

—————–!!!!!!!!!!!!!!!

Qua những khe nứt của kết giới, một bóng tối đen kịt bắt đầu gào thét, ồ ạt tràn vào.

***

Nhiệm vụ chính: 〖 Chương 2 - Vương Tử 〗

[ !!Cảnh báo!! ]

[ Sự kiện Khẩn cấp đang diễn ra! ]

[ Đẩy lùi ‘Cuộc Tấn Công Vào Học Viện’! ]

[ Nếu số thương vong vượt mức cho phép, Game Over! ]

[ Nhiệm vụ này đã bị thay đổi do Sự kiện Khẩn cấp. ]

[ Phần thưởng Bổ sung khi hoàn thành! ]

[ Phần thưởng: 1 Mảnh Anh Hùng ]

[ Phần thưởng: 1 Tinh Chất Tà Ác ]

[ Phần thưởng: Tương tác Đặc biệt với ‘Tòa Án Dị Giáo’ ]

[ Phần thưởng: 10.000 điểm ]

Chưa kịp đọc kỹ cửa sổ thông báo, tôi đã nghiến răng nhìn lên bầu trời nhuốm đầy bóng tối.

“…”

Khi tôi nhìn xung quanh, Nhà Tiên Tri đã biến mất.

Có vẻ như cô ta đã ẩn mình và xóa sạch mọi dấu vết tồn tại ngay khi kích hoạt Chia cắt Bầu Trời.

Trong tiếng gào thét chói tai, lũ ác linh và u hồn tụ tập tại khe hở của kết giới, liên tục lao vào với ý đồ phá vỡ nó.

Mỗi lần va chạm, tiếng hét của sinh viên xung quanh lại bùng nổ. Dường như họ theo bản năng đã nhận ra rằng, nếu kết giới này sụp đổ, có điều gì đó vô cùng khủng khiếp sẽ ập đến tất cả.

Không phải ngẫu nhiên mà ngay cả các Seraph cũng phải hiện thân để dựng nên kết giới này. Sát khí của Ác Quỷ còn sót lại quanh khu vực này là sự thù hận mù quáng đối với mọi sự sống.

“…”

Lúc đầu, chúng sẽ không đi xa đến mức này.

Nhưng bên trong kết giới, có những thứ mà chúng ‘thèm khát’.

Những Mảnh vỡ của Quỷ. Và các Vật Chủ chứa đựng chúng.

Chính là những con người mà Atalante đã tập hợp lại, với ý định phong ấn toàn bộ các mảnh thông qua tôi.

“…”

Cái tình cảnh chó má này cũng là sản phẩm của hiệu ứng cánh bướm.

Ban đầu, chúng sẽ không cố phá vỡ kết giới để xâm nhập vào trong.

Nhưng do sự tồn tại của tôi, hiện tượng này lại đang diễn ra ngay trước mắt tôi.

-!

Tuy nhiên, Học viện Elfante là nơi sở hữu lực lượng đủ khả năng đối phó ngay lập tức với bất kỳ mối đe dọa nào.

Trong số đó, có một người đã lao thẳng vào trung tâm của bóng tối.

Một người đã ngay lập tức tạo ra ‘phi hành’, một kỹ thuật ngay cả khi sử dụng Năng Lực Đặc Biệt cũng được xem là cực kỳ khó.

Atalante Vĩnh Hằng (the Eternal), Hiệu trưởng của học viện, người mang trong mình hàng ngàn tài năng tương xứng với một thiên niên kỷ cô đã sống, đang nhanh chóng tiếp cận khe hở của kết giới.

Ánh sáng trắng phát ra từ tay cô. Rõ ràng ý định của cô là sửa chữa những vết nứt.

Ngay sau đó, những người khác cũng lần lượt xuất hiện để hỗ trợ Atalante.

Đó chính là các giáo sư từ Khoa Ma Pháp và Khoa Thần học. Thậm chí còn thoáng thấy gương mặt của Trưởng khoa Ma Pháp Percy và Trưởng khoa Thần học Walter.

-!

Khi lực lượng ấy hội tụ, dù chỉ là tạm thời, bóng tối đang cố xâm nhập qua khe hở đã vừa gào thét vừa rút lui.

Đó là một kỳ tích to lớn. Dù có bao nhiêu con người phi thường đi nữa, đây vẫn là kết giới do các Seraph tạo ra. Việc họ có thể phần nào kiểm soát tình hình, dù chỉ tạm thời, cũng đã là điều gần như không tưởng.

Những tiếng reo hò và vỗ tay nhẹ nhõm vang lên từ xung quanh. Có lẽ mọi người tin rằng nhóm người kia đã ngăn chặn được sự cố.

Tuy nhiên…

‘…Không ổn rồi.’

Với những gì tôi biết, đây thậm chí còn chưa phải là món chính của trận Boss Vương Tử. Đây mới chỉ là món khai vị.

Việc ‘toàn bộ’ những người đó tập trung ở một chỗ, tự bản thân đã cắm một red flag to đùng.

Trong khi toàn bộ lực lượng tinh nhuệ bên trong học viện đều dồn về đó, thì ở một nơi khác, một luồng khí tức khổng lồ khác bắt đầu hội tụ.

“C-Cái gì vậy?!”

“Tháp Đồng Hồ…!”

Tháp Đồng Hồ nằm ngay tại trung tâm học viện, là công trình ‘cao nhất’ từ trước đến nay. Phía trên đỉnh tháp ấy, hàng loạt ‘Ký tự cổ’ khổng lồ bắt đầu hiện ra.

Những câu chú được kích hoạt bằng một ngôn ngữ cổ đại. Một loại ma thuật đã bị lãng quên. Cấm thuật của Valkasus.

Ngay sau đó, các Ký tự cổ này phát ra nguồn năng lượng báo điềm xấu và bắt đầu hình thành vô số ‘Ma trận’ ở khu vực xung quanh.

Từ bên trong, từng nhóm quái vật khổng lồ, rõ ràng đang trong trạng thái thối rữa và phân hủy, bò ra ngoài.

Trong số đó, nổi bật nhất là một con quái vật khổng lồ cao đến hàng chục mét. Được ghép lại từ vô số mảnh thịt khác nhau, con golem đồ sộ ấy chính là hiện thân của địa ngục.

Flesh Tearer.

Theo phân loại của Hiệp hội Mạo hiểm giả Đế quốc, nó là một sinh vật ma ‘cấp Đặc biệt’, chỉ cần xuất hiện thôi cũng đủ gây ra tình trạng khẩn cấp trên quy mô cả một thành phố.

Muốn xử lý nó mà không có thương vong, tôi cần đến những tồn tại có cấp độ như Gideon hay Hầu tước Kendride.

‘Không cho mình nghỉ lấy một giây nào sao hả trời….?!’

Quan sát toàn bộ đống cứt này, đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng.

‘Đùa bố mày à à? Thật sự nghĩ mình có thể vượt qua cái nhiệm vụ chó chết này sao?’

Những Ruined[note85595] được triệu hồi bằng Cấm Thuật.

Tạm gạt Flesh Tearer sang một bên, sức mạnh của chúng có lẽ chỉ tương đương với sinh vật ma cấp Trung mà tôi từng đối phó, nhưng do bản chất ác ý, chúng nguy hiểm hơn rất nhiều.

Chưa kể một sự thật khốn nạn là bọn chúng không thể chết.

Ngay từ đầu, việc tiêu diệt chúng đã là bất khả thi rồi. Sao? Định để tôi giết một cái xác đã chết từ đời nào rồi thêm lần nữa cho vui à?

Chỉ có một cách duy nhất để xử lý chúng.

Đó là đối phó với Valkasus, kẻ đang điều khiển tất cả bằng Cấm Thuật.

-!!!

-!!!!!!!!

Bọn Ruined bước ra từ Ma trận đồng loạt gầm rú.

Dây thanh quản của chúng hẳn đã mục nát, nên thứ phát ra chỉ là âm thanh khàn đục pha lẫn tiếng gió rít ghê tởm thoát ra từ cơ thể rỗng ruột. Điều đó khiến chúng càng trở nên kinh tởm hơn.

“H-Híiiii…!”

“Chạy đi!”

Nhìn cảnh tượng này, các học viên mặt mày tái mét và bắt đầu bỏ chạy.

Giảng viên cùng một số học viên lớp trên vẫn cố gắng giữ trật tự khu vực, nhưng thành thật mà nói, ai còn giữ được tỉnh táo trước cảnh tượng như vậy mới là điều kỳ lạ.

Và thế là-

Địa ngục trần gian chính thức mở ra.

“…!”

Lúc này, Atalante, người vẫn đang lơ lửng trên không, nghiến răng và ra hiệu cho các giáo sư xung quanh.

Ý định của cô rất rõ ràng, cô sẽ cố thủ nơi này một mình, còn họ phải xuống mặt đất để ngăn chặn thương vong.

Đó là một quyết định hợp lý, nhưng không thể nào một mình cô chống đỡ mãi được sát khí từ Vùng Hư Không, thứ vẫn đang liên tục va chạm với kết giới. Các giáo sư hiểu điều đó nên chần chừ, nhưng Atalante lại khẩn khoản ra hiệu lần nữa.

Nếu họ để Ruined mặc sức tàn phá, thì kết giới còn chẳng phải vấn đề chính nữa. Một cuộc thảm sát sẽ xảy ra ngay tại đây.

Cuối cùng, hiểu rõ điều đó, các giáo sư đành quay về mặt đất với vẻ mặt nặng nề.

“…”

Với Atalante, cô có thể cầm cự được khoảng 30 phút.

30 phút chết tiệt.

Trong khoảng thời gian đó, tôi phải xuyên qua đám quái vật này, leo lên đỉnh Tháp Đồng Hồ và đối mặt với Valkasus.

Nếu không, kết giới sẽ sụp đổ và vô số người sẽ bị bóng tối nuốt chửng cùng với nhiệm vụ chính thất bại. Game Over.

Hiện tại, tôi không có đồng đội bên cạnh, các ‘biện pháp’ chuẩn bị từ trước cũng chưa được triển khai hoàn chỉnh. Liệu tôi thành công được không?

“…”

Tôi cắn môi đến bật máu.

Nếu nhiệm vụ diễn ra đúng cốt truyện ban đầu, sẽ không có ‘giới hạn thời gian’.

Tôi đã có thể từ từ tập hợp lực lượng, tiến công từng bước và xử lý Vương Tử ở tầng cao nhất.

Nếu tôi có thời gian, dù chỉ một đêm, tôi cũng xoay sở được.

Nhưng nếu phải làm tất cả trong 30 phút…

“…”

Tôi nghiến chặt răng.

Thời gian quá gấp. Một biến số khổng lồ ngoài kế hoạch đã phá nát sự bình tĩnh của tôi.

‘…Nghĩ ra cách phù hợp đi tôi ơi… Cố lên tôi ơi…’

Tôi ép bản thân suy nghĩ đến giới hạn.

Áp lực lúc này còn lớn hơn bất kỳ sự chuẩn bị nào tôi từng trải qua.

Nếu không tìm được cách, điều không thể tránh sẽ xuất hiện.

Game Over cmnl. RIP Dowd Campbell.

“Cậu đây rồi!”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, tôi quay đầu lại.

Eleanor đang lao về phía tôi, tay rút kiếm.

Giữa cơn loạn lạc này, thay vì chạy trốn, điều đầu tiên cô nghĩ đến dường như là tìm tôi bằng mọi giá, có vẻ cô đã lục tung mặt đất của cả học viện này chỉ để tìm tôi.

“Cậu ổn không? Cậu phải mau rời khỏi đây—!”

“Eleanor.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Eleanor

Tuy nhiên…..

“…Tôi không thể bỏ chạy. Tôi phải giải quyết chuyện đã.”

Lúc này, đây là điều duy nhất tôi có thể nói ra.

Nghe tôi nói, mắt Eleanor chấn động dữ dội.

“Giải quyết? Cậu đang nói nhảm cái gì vậy—! Đây không phải thứ một học viên có thể xử lý!”

“…Chỉ cần tôi nghĩ ra cách, tôi sẽ làm được.”

Thật ra. Tôi không có lựa chọn nào khác.

Nếu không…

“Nếu tôi không làm, tôi sẽ chết.”

“…”

Vâng. Tôi biết mình đi thẳng tới kết luận mà chẳng giải thích gì, nhưng đó là lời giải thích tốt nhất tôi có lúc này.

Tôi lại nghiến chặt răng thêm một lần nữa.

Nếu suy nghĩ đủ kỹ, chắc chắn tôi sẽ tìm ra được một cách. Nhất định là tôi sẽ nghĩ ra thôi.

Thế nhưng, sự tập trung của tôi vẫn không ngừng bay đi. Đầu óc tôi lúc này quay cuồng nhanh hơn bao giờ hết.

Đúng lúc đó…

Eleanor nắm chặt lấy vai tôi.

“Cậu nghe đây.”

“…”

“Tôi sẽ không hỏi lý do. Chắc chắn có lý do buộc cậu phải làm vậy. Nhưng có một điều cậu phải nhớ.”

Cô nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Nếu cậu chết, tôi cũng chết.”

“…Cái gì?”

“Hãy coi đây là chuyện sinh tử của hai mạng người. Nghĩ cách sống sót đi. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì có thể giúp cậu.”

“Eleanor, cô đang nói—”

“Tôi nói cậu không được chết! Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng dù thế nào cậu cũng không được chết!”

Giọng nói kích động ấy đập thẳng vào tôi như cái búa.

Tôi không nghĩ cô ấy sẽ có giọng như này.

Chỉ lúc đó tôi mới nhìn rõ khuôn mặt cô.

Nước mắt đọng nơi khóe mắt.

Một biểu cảm hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng thường ngày.

Như kiểu là tôi rất quý giá đối với cô

“…”

Xin lỗi vì nghĩ linh tinh trong lúc nghiêm trọng thế này nhưng…

Thật đấy, tôi rất xin lỗi, nhưng mà…

Tôi không thể ngừng cười trong bụng.

Bạn thấy đấy, có vẻ như cô không biết dùng cơ mặt một cách chính xác. Như thể đây là lần đầu cô có biểu cảm như vậy.

“…Mmm.”

Khi tôi đột nhiên che mặt rồi cúi đầu xuống khiến Eleanor bối rối.

“…Dowd?”

“…Không có gì đâu.”

Vì tình huống vừa rồi, tôi nuốt lại tràng cười sắp vỡ ra.

Tuy nhiên nhờ khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như được reset…

Tầm nhìn của tôi trở lại.

Tâm trí tôi trở nên rõ ràng.

Sự bình tĩnh của tôi được khôi phục.

“Chờ một tẹo, Eleanor.”

Tôi mỉm cười cảm kích.

Sau đó, tôi nhắm mắt lại và chìm vào suy nghĩ, tăng tốc chúng đến giới hạn.

Kiểm tra lại những ‘quân bài’ mình có và đánh giá tình hình.

“…”

Một tia sáng lóe lên trong đầu.

Tôi đã có lời giải.

Và Eleanor, người nhìn thấy biểu cảm ấy, khẽ gật đầu.

“Có vẻ cậu đã sắp xếp được suy nghĩ rồi.”

“…Vâng. Như tôi nghĩ, giải quyết chuyện này ngay lập tức gần như là không thể.”

“Vậy thì, cậu định chạy trốn sao?”

“Không.”

Tôi thở dài, nhìn Eleanor.

Bỏ chạy ư? Ai? Tôi á? Nah, không bao giờ.

Con đĩ mà sắp đặt đống này để chơi tôi.

Để đáp lại, tôi chỉ làm một điều đơn giản thôi.

“Tôi nói gần như là không thể, không phải là không thể.”

Tôi sẽ đối diện trực tiếp và đập nát nó.

Trong tương lai, việc tôi nhiều lần đối đầu với Nhà Tiên Tri là điều không thể tránh khỏi.

Tuy nhiên, ngay từ đầu, tôi tuyệt đối sẽ không để bản thân bị dao động bởi mấy trò chơi khăm trẻ con như thế.

“Eleanor, cô có tin tôi không?”

“Sao cơ?”

“Nếu cô đã tin tôi. Tôi cần cô giúp.”

“...”

Đó là cuộc nói chuyện mà chúng tôi đã từng có trước đây.

Dù sao thì, đó cũng chính là những lời tôi đã nói khi đối mặt với Kẻ Thanh Tẩy.

“…”

“…”

Và câu trả lời tôi nhận được cũng giống hệt như lần đó.

Eleanor nhìn thẳng vào mắt tôi và mở miệng.

“Vậy tôi cần phải làm gì?”

Một nụ cười nở ra trên khuôn mặt tôi khi nghe những lời ấy.

Thời gian.

Rốt cuộc, tất cả đều xoay quanh thời gian.

Nếu tên khốn đó chỉ cho tôi 10 phút, tôi chết chắc. Kể cả là 20 phút, tôi cũng sẽ bị vùi dập không thương tiếc.

Thế nhưng, một cách trùng hợp, và cũng khá may mắn là tôi lại có…

Ba mươi phút.

“…Chúng ta đi thôi, Eleanor.”

Kèm theo một tiếng thở dài, giọng nói của tôi vang lên, tràn đầy quyết tâm.

“Sau tất cả, chúng ta phải chặt đầu một con quái vật đã sống cả ngàn năm chỉ trong 30 phút.”

Đó là khoảng thời gian hoàn hảo để tôi giải quyết toàn bộ chuyện này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Mấy từ như red flag mình để nguyên cho ae dễ hiểu nhé
Mấy từ như red flag mình để nguyên cho ae dễ hiểu nhé
[Lên trên]
Ruined giống kiểu xác sống ấy ae ạ, nhưng đây là tên riêng của bọn xác sống trong cấm thuật của Valkasus nên mình để nguyên nhé
Ruined giống kiểu xác sống ấy ae ạ, nhưng đây là tên riêng của bọn xác sống trong cấm thuật của Valkasus nên mình để nguyên nhé