‘Chán ngắt.’
Seras khó khăn lắm mới kìm lại được một cái ngáp dài suýt thoát ra khỏi môi.
Với tư cách là một học viên trà trộn vào Elfante, cô không thể tùy tiện bỏ hết các tiết học được, nên cô đành phải chọn bừa vài tiết để tham gia. Đó cũng là lý do cô đang ngồi trong lớp này, lắng nghe những lời giảng giải vô thưởng vô phạt của vị giáo sư.
‘Đây thật sự là cơ sở giáo dục hàng đầu của Đế Quốc sao?’
Cô đã đăng ký lớp nâng cao này với hy vọng nó sẽ có chút gì đó thú vị, nhưng vị giáo sư phía trước kia chỉ đang lải nhải về những kiến thức cơ bản của việc kiểm soát Thần Lực.
Dĩ nhiên, so sánh với Thánh Quốc thì có phần quá khắt khe, nhưng cô vẫn không khỏi cảm thấy thất vọng vì trình độ của bài giảng này quá thấp.
Đối với một người như cô, bài giảng này chỉ là một sự lãng phí thời gian. Thế nhưng, cô vẫn phải ở lại học viện này.
Vì một người đàn ông.
-Vì vậy, Thần Lực được chia thành nhiều cấp bậc khác nhau, từ Chúc Phúc Cơ Bản cho đến Phép Màu, và cấp độ cao nhất chính là Chúc Phúc của Thiên Thần—
‘Chúc Phúc của Thiên Thần sao?’
Seras nghĩ thầm một cách vô cảm, cô khẽ cúi đầu khi nghiền ngẫm những lời của vị giáo sư.
Đó là thứ cô vừa mới chạm trán không lâu trước đây.
Một tiếng thở dài khe khẽ thoát ra.
Ban đầu, cô định xử lý hắn thật nhanh rồi quay về bên cạnh Giáo Hoàng, nhưng mọi chuyện đã trở nên rất phức tạp.
Từ cảm giác rung động kỳ lạ cô cảm nhận được, cho đến việc tận mắt thấy hắn ung dung trò chuyện với các thiên thần, những tồn tại được Giáo Hội tôn xưng là Tông Đồ của Thượng Đế.
Và nếu sự tương tác kia là thật, mà không hề có bất kỳ sự lừa lọc hay mánh khóe nào…
Vậy thì cô tuyệt đối không thể làm hại người đàn ông đó.
Bởi theo giáo lý, chỉ những kẻ mang đức tin chân chính mới có thể tiếp xúc với thiên thần.
Nhưng điều đó lại ngụ ý rằng Giáo Hoàng, người đã ra lệnh cho cô làm hại hắn đã có sai sót.
‘Rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra vậy?’
Cơn đau đầu ập đến khi cô khẽ đưa tay day day thái dương.
Hắn luôn là cái gai trong mắt Giáo Hoàng. Nhưng càng quan sát, cô càng thấy hắn kỳ lạ…
!
Đột nhiên, đôi mắt cô mở to. Một cảm giác lạ lạ xuất hiện nơi lồng ngực cô.
Thứ cảm giác đã xảy ra quá nhiều lần gần đây.
Mỗi khi cô nghĩ về hắn, cơn nhói ấy lại xuất hiện.
Đặc biệt là khi cô cố ý xem thường hắn trong tâm trí mình.
Rốt cuộc điều này có nghĩa là gì, cô không biết.
Nhưng có một điều cô biết rõ là có thứ gì đó bên trong cô đang cưỡng ép cảnh cáo cô rằng…
Đừng làm vậy.
Đừng có xem thường người đàn ông đó.
Vì chắc chắn cô sẽ phải hối hận nếu làm vậy.
Cảm giác này giống hệt cái cảm giác đã ngăn cản cô lúc định đâm hắn trước đây.
‘Đừng có nực cười thế.’
Với đôi lông mày cau lại, cô khẽ vặn mình
Đó là một phản ứng vô thức trước sự ghê tởm mãnh liệt mà cô dành cho cảm giác này.
Với cô, việc có thứ gì đó cố cưỡng ép điều khiển ý chí của mình là một sự sỉ nhục.
‘Giáo lý của Thánh Quốc là bất di bất dịch, và Đức Ngài cũng vậy. Tên đó thậm chí còn không cùng đẳng cấp. Chẳng có gì đáng để so sánh cả.’
Ngay từ lần đầu gặp Giáo Hoàng và tiếp nhận tư tưởng của ông ấy, cô đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi tầm nhìn của ông.
Thế giới mà Giáo Hoàng mơ ước chính là định nghĩa của một Thiên Đường thực thụ đối với cô.
Một thế giới lý tưởng nơi không có ai phân biệt đối xử.
Nơi tất cả mọi người, bất kể xuất thân hay chủng tộc, đều có thể tận hưởng hạnh phúc một cách bình đẳng mà không bị trói buộc bởi những rào cản bẩm sinh ngu xuẩn.
So với Giáo Hoàng, người đã vượt xa cả những lý tưởng của cô, thì tên đó chẳng qua chỉ là một con thú trơ trẽn đeo xích lên phụ nữ rồi dắt đi…
Lại một lần nữa, cô vặn mình.
Trái tim cô đập thình thịch một cách dữ dội, như thể cô đang bị đâm liên tiếp bằng dao vậy.
Cứ như thể trái tim cô đang phẫn nộ ngay khi cô nghĩ đến những lời đó.
Đau đến mức nếu cô không phải là một kẻ đã quá quen với việc chịu đựng đau đớn vì nghề nghiệp của mình, thì hẳn là cô đã bật lên tiếng kêu đầy thảm thiết.
‘Chẳng lẽ mình bị Ác Linh hay cái gì đó ám rồi sao? Chuyện quái gì thế này?’
Ban đầu cô nghĩ chỉ là mình không được khỏe cho lắm thôi, nhưng tình trạng này là quá kỳ quái để có thể bỏ qua.
‘Sau giờ học mình phải đến gặp Vizsla để trừ tà mới được.’
Trong khi cô ôm ngực với những suy nghĩ như vậy, vị giáo sư vẫn tiếp tục bài giảng của mình.
-Vì vậy, một số học giả cho rằng sự ra đời của con người đầu tiên là thành quả của các tồn tại từ Cõi Tinh Linh.
Nghe đến đó, cô khẽ mỉm cười.
‘Ừm. Chính xác đấy.’
Và Thánh Quốc, nơi có mối liên hệ mật thiết nhất với các tồn tại từ Cõi Tinh Linh,chắc chắn chính là siêu cường quốc đứng đầu lục địa này.
‘Cuối cùng thì tên Đế Quốc đó cũng nói được một câu ra hồn.’
Nghĩ vậy, Seras nhìn lên vị giáo sư kia.
“Tuy nhiên, thật khó để chấp nhận cách lý giải đó khi nghĩ đến việc bọn họ đã mắc quá nhiều sai lầm.”
Những lời tiếp theo khiến biểu cảm của cô đanh lại.
“Tôi đang nói đến cái chủng tộc thô kệch, ghê tởm và đáng xấu hổ mang tên Người Cardinal, những kẻ dám tự cho mình là con người giống như chúng ta. Nếu có ai đó tình cờ gặp được thiên thần, xin hãy giúp tôi hỏi xem vì sao sinh vật như vậy lại được tạo ra trên cõi đời này.”
Khi những tiếng cười nhạt nhẽo bắt đầu lan rộng khắp đám học viên…
Seras phải cố hết sức để kìm nén thứ sát khí đang trực chờ trào dâng.
Những ký ức bị chôn vùi sâu trong tâm trí cô bắt đầu trỗi dậy.
Sự phân biệt, sự nhục nhã, sự ngược đãi và áp bức mà cô, một kẻ sinh ra ở Đế Quốc, từng phải chịu đựng trước khi chuyển đến Thánh Quốc.
Và cả điều quý giá nhất mà cô đã đánh mất.
‘Lũ cặn bã đáng chết.’
Cô nhìn những con người đang cười đùa kia với ánh mắt khinh bỉ tột cùng.
Người Cardinal.
Những kẻ giống như con người nhưng lại mang đặc điểm của một chủng tộc khác.
Thuật ngữ này dùng để chỉ tộc Thú Nhân, thường bị gọi là Biped[note90294].
Đế Quốc hoàn toàn bài xích và phân biệt đối xử với họ, dù họ gần như không khác gì con người ngoài vài đặc điểm ngoại hình nhỏ nhoi.
Khác với Thánh Quốc, đây là những con người hẹp hòi và ghê tởm, những kẻ chỉ coi những người thuần chủng là ngang hàng
“Hôm nay đến đây thôi. Các trò nộp hãy bài tập cho trợ giảng trước buổi học tới.”
Sau lời thông báo đó, các học viên bắt đầu ồn ào đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Và Seras, lẩn khuất trong đám đông, lặng lẽ thu dọn bút và sách vở.
Không giống những người khác, cô không có người bạn nào trong ngôi trường này, nhưng cô cũng chẳng cảm thấy gì đặc biệt về điều đó.
Dù sao thì, thân phận học viên của cô cũng chỉ là một lớp vỏ bọc. Một khi hoàn tất công việc liên quan đến Dowd Campbell, cô sẽ lập tức vứt bỏ thân phận này không chút luyến lưu.
Việc cô cần làm bây giờ chỉ là thu dọn đồ đạc là cô có thể tiếp tục đi thu thập thông tin về người đàn ông đó.
Hoặc ít nhất, mọi chuyện đáng lẽ phải là như vậy.
“Này.”
Nhưng hôm nay, thật bất ngờ khi có một nhóm học viên chủ động tiếp cận cô.
Cô nheo mắt nhìn bọn họ.
Một sát thủ lão luyện có thể thu thập vô số thông tin chỉ qua cái nhìn đầu tiên. Và điều này lại càng đúng với người mang danh hiệu Đại Sát Thủ như cô.
Trước mặt cô là một nam sinh, trên cổ đeo chiếc dây chuyền gắn gia huy một cách đầy tự phụ.
Qua vóc dáng và những chuyển động cho thấy gã này đã trải qua quá trình huấn luyện chiến đấu nghiêm ngặt, phong thái của hắn không để lộ lấy một chút sơ hở.
Sau khi quét qua một lượt, Seras nghiêm túc gật đầu trong lòng.
‘Mình có thể bơ hắn.’
Dù có rèn luyện bài bản đến đâu thì cũng chỉ đến thế mà thôi.
Ở đẳng cấp của cô, ngay cả những hiệp sĩ chính quy cũng chẳng thể chạm vào một sợi tóc của cô. Với cái loại yếu ớt như này thì cô chỉ cần một ngón tay cũng quá đủ để giết gã.
“Tôi có chuyện muốn—”
“Không quan tâm.”
Bị cô ngắt lời trước khi kịp dứt câu, gã đàn ông kia lập tức cau mày.
Ở một nơi khác, có lẽ gã đã mắng nhiếc cô vì sự vô lễ, hỏi xem cô là ai mà dám cư xử với gã như vậy. Nhưng ở đây là Elfante. Ngay cả Hoàng Tộc cũng phải cẩn trọng trong cái học viện đề cao sự bình đẳng này.
Nuốt ngược cơn giận xuống, hắn cố nói tiếp. Thậm chí còn gượng ép nở một nụ cười ra vẻ thân thiện.
“Tôi là Brix Chester, trưởng nam của Bá tước Chester. Tôi đến để đưa ra một lời đề nghị.”
Cái thái độ của hắn như muốn nói rằng, Nghe đến tên gia tộc chúng tôi thì cô không thể không lắng nghe, đúng chứ?
Seras lục tìm cái ‘danh bạ’ về tên tuổi trong tâm trí.
Là một sát thủ, một trong những kỹ năng của cô là nắm giữ những thông tin cá nhân chi tiết về các nhân vật quan trọng ở nhiều quốc gia.
‘Bá tước Chester sao…’
Họ nằm đâu đó giữa Đại Quý Tộc và tầng lớp quý tộc trung lưu của Đế Quốc.
Đủ để ra vẻ với kẻ vô danh, nhưng…
“Thì sao?”
Với một Đại Sát Thủ như cô, bọn chúng cũng chỉ là một lũ lót đường.
Một mình cô cũng có thể tiêu diệt cả gia tộc đó chỉ trong một ngày.
Khi cô đáp lại với sự khó chịu thể hiện rõ trên mặt, sắc mặt gã lại méo mó lần nữa.
Thông thường, người ta sẽ bỏ cuộc hoặc nổi giận trong tình huống như vậy, nhưng gã hắng giọng rồi tiếp tục.
“Cô đang che giấu thực lực của mình, phải không?”
“Gì?”
“Ý tôi là, cô đã được huấn luyện để chiến đấu một cách chuyên nghiệp đúng không?”
“Không.”
“Dù cô có che giấu khí tức, thì cô cũng không thể che giấu được những đường nét trên cơ thể. Trạng thái cơ bắp, mức độ phát triển của chúng. Rõ ràng cơ bắp cô đã được rèn luyện đến mức cực đoan. Mức độ mà xương cốt bị nghiền nát, còn da thịt thì bị xé toạc.”
‘Gã này sẽ không để mình đi dễ dàng đâu.’
Seras thầm thở dài trong lòng.
“Tôi chỉ học vài kỹ năng tự vệ thôi.”
“Nghe này. Cô đang coi thường tôi sao? Tôi, với tư cách trưởng nam của một gia tộc Bá tước, đã cầm kiếm từ năm lên bảy rồi. Đừng có đùa với tôi nữa.”
“Chỉ cần nói tôi biết cậu muốn gì thôi.”
Nghe giọng Seras đột ngột trở nên lạnh lẽo, Brix nở một nụ cười nhạt.
“Trong Kỳ Thi Đánh Giá Năng Lực sắp tới, có một kẻ mà tôi muốn xử lý.”
“Hãy hợp tác với tôi. Tôi sẽ trả công xứng đáng cho cô.”
Cô chẳng hề cảm thấy vui vẻ gì.
Chỉ có Giáo Hoàng mới có quyền sai bảo cô. Bình thường, cô thậm chỉ còn chẳng muốn nói chuyện với loại tạp nham này.
‘Khoan đã… nếu là một Bá tước thì…’
Thế nhưng…
Đột nhiên, cô nảy ra một ý.
“Cậu có biết người nào tên Dowd Campbell không?”
Cô đang cân nhắc việc moi chút thông tin hữu ích về người đàn ông đó nếu gã này vô tình biết điều gì đó về hắn.
Dù sao thì tên ngu xuẩn này cũng xuất thân từ gia tộc có chút thế lực và đã ở học viện lâu hơn cô. Có thể hắn biết điều gì đó mà cô chưa nắm được.
Nhưng…
Ngay khi nghe cái tên ấy, gương mặt Brix vặn vẹo dữ tợn.
“Thật trùng hợp.”
Giọng hắn nhỏ xuống, tỏ ra sự khinh bỉ và ghê tởm tột độ.
“Thằng khốn đó chính là kẻ tôi muốn xử lý.”
“Thật sao?”
Đột nhiên…
Một cơn nhói lại xuất hiện từ lồng ngực cô.
Cảm giác ấy khiến cô giật mình trong thoáng chốc, nhưng cô không hề để lộ ra ngoài.
‘Lại nữa.’
‘Lại là cái cảm giác đó.’
‘Tại sao chuyện này lại xảy ra mỗi khi tên hắn ta được nhắc đến?’
“Hắn là một thằng chó chết đã sỉ nhục cha tôi. Một con sâu bẩn thỉu, không khác gì bãi cức.”
‘Lại thêm lần nữa.’
Tim cô đập loạn xạ. Thình thịch. Một cơn đau nhói như thể cô bị dao đâm vậy.
Từng lời xúc phạm nhắm vào người đàn ông đó lại khiến nhịp tim cô càng trở nên dồn dập hơn bao giờ hết.
“Cũng may là cô biết hắn. Bất kỳ học viên nào trong học viện này ít nhiều cũng từng nghe phong phanh về việc hắn là một tên cặn bã đến mức nào.”
Trước những lời đó, Seras sững sờ khi nhận ra tay mình đang ôm chặt lấy lồng ngực.
Cảm giác như toàn bộ cơ thể cô đang gào thét.
Như có một sự thôi thúc mãnh liệt yêu cầu cô rút con dao găm ra ngay lập tức và đâm chết tên này. Để gã phải câm miệng mãi mãi.
Hơi thở cô trở nên dồn dập. Đầu óc thì quay cuồng. Ý thức cô mờ đi như thể bị một màn sương bao phủ.
“Nhưng trông anh ta đâu có tồi tệ đến thế.”
Thậm chí, cô còn buột miệng nói ra những lời như vậy.
‘Mày đang làm cái quái gì thế này, Seras?’
Tại sao cô lại bênh vực tên đàn ông đó? Có lý do gì để làm vậy chứ?
Giữa lúc lý trí đang dần tan biến, những suy nghĩ ấy thoáng lướt qua tâm trí cô.
Thế nhưng, dù nghĩ như vậy, cơn giận như muốn thiêu cháy não bộ cô vẫn cứ trào dâng, bất kể cô có ý thức được hay không.
Cảm giác đó cứ như là…
Phải nói sao nhỉ?
Nó tương tự như dòng cảm xúc cô từng cảm thấy khi Giáo Hoàng bị xúc phạm.
Khi người mà cô phụng sự bị phỉ báng.
“Gì đấy? Vậy là cô bị hắn lừa rồi. Hắn xảo quyệt như một con rắn vậy.”
“Cô cứ coi như là cô đang thực thi công lý đi.”
“Thực thi công lý?”
Có một khoảnh khắc…
Giọng cô hạ xuống, lạnh lẽo đến rợn người. Nhưng Brix, kẻ đang mải mê với những lời lăng mạ, đã không hề nhận ra tử thần đang đến thăm hắn.
“Đúng vậy. Tôi muốn dạy cho hắn biết là không nên đụng vào Bá tước Chester.”
“Ý cậu là gì?”
“Như tôi đã nói thôi. Tai nạn luôn xảy ra trong các Kỳ Thi Thực Hành mà, nên việc lấp liếm sẽ rất dễ dàng. ”
Và rồi…
“Tôi sẽ giết chết thằng khốn đó.”
Ngay khi những lời đó lọt vào tai…
Tầm nhìn của cô bị nhuộm trong một sắc tím ma mị.
Và rồi…
-!
Máu bắn tung tóe.
Tiếng hét vang vọng khắp phòng học
***
“KYAAAAAAAAHHHH!”
“Ai đó mau đi gọi người giúp với!”
Giữa những tiếng la hét ấy, ý thức vốn vừa thoáng mất đi của cô đã trở lại.
Seras mở to mắt, hít một hơi thật sâu
‘Mình vừa làm gì thế này?!’
Kể từ khi trở thành Đại Sát Thủ và thành lập tổ chức sát thủ bí mật Lời thề của Ánh trăng, cô chưa từng rơi vào tình huống như thế này.
Cảm giác kỳ lạ này giống hệt lần cô suýt làm hại Dowd Campbell.
Cơ thể cô đã tự ý hành động.
Như thể có một ai đó khác đang nắm quyền kiểm soát.
Tuy nhiên…
Mức độ nghiêm trọng của tình huống lần này còn tồi tệ hơn nhiều so với khi đó.
Seras kinh hãi nhìn xuống tay mình.
Con dao găm dính đầy máu. Cơ thể Brix gục xuống trước mặt cô.
Và quan trọng nhất...
Tất cả ánh mắt đều đang đổ dồn về phía cô.
Một thảm họa.
Không thể có một sự cố nào rắc rối hơn thế này.
Nghĩ đến việc cô lại có thể đột ngột đâm một người trước mặt bao nhiêu nhân chứng như vậy.
Mồ hôi lạnh của cô túa ra. Lưng cô lạnh buốt, đầu óc cô quay cuồng.
Nhờ kỹ năng triệt tiêu cảm xúc giúp cô không hoảng loạn. Nhưng dù tâm trí có bình tĩnh đến đâu, việc nghĩ ra một cách giải quyết thỏa đáng lúc này gần như là bất khả thi.
Không.
Vẫn có một cách.
Một cách thức khủng khiếp nhưng hiệu quả đã lóe lên trong tâm trí cô.
Một ý tưởng mà bình thường cô sẽ không bao giờ cho phép mình cân nhắc.
Nhưng trong trạng thái tinh thần kỳ lạ hiện tại, nó lại trở nên vô cùng hấp dẫn.
‘Chẳng phải mình chỉ cần giết sạch bọn chúng là xong sao?’
Cô chỉ cần tàn sát toàn bộ những người ở đây.
Dù sao thì, nếu không còn nhân chứng, sẽ chẳng còn ai biết ai là kẻ đã ra tay.
Và như để củng cố cho ý nghĩ đó…
Sắc tím lại một lần nữa lập lòe trong tầm mắt cô.
‘Tất cả bọn chúng đều là những kẻ chẳng có ích gì cho người đàn ông đó mà.’
Thế nghĩa là sao? Tại sao cô lại nghĩ như vậy?
Dù suy nghĩ ấy mơ hồ thoáng qua…
Nhưng lại một lần nữa, một nhịp đập mạnh mẽ lại lan khắp tâm trí cô, như một làn khói bốc lên, vùi lấp mọi nghi vấn.
‘Lũ rẻ rách ở đây, tất cả lũ đần độn này…’
‘Đều vô nghĩa… đều vô dụng.’
‘Loại bỏ chúng cũng chẳng có hại gì. Sẽ chẳng có vấn đề gì cả.’
‘Trên đời này, chỉ những kẻ có ích với Chủ nhân mới nên tồn tại. Còn những thứ này… chỉ là lũ ngáng đường.’
Đúng lúc đó…
Cửa phòng học bị đẩy mạnh. Seras lập tức quay đầu nhìn về phía đó.
‘A.’
‘Là người đó.’
‘Dowd Campbell.’
Trái tim Seras bắt đầu đập thình thịch.
‘A, phải rồi.’
‘Chủ nhân.’
Cô phải làm điều gì đó có ích cho người đàn ông này.
‘Xin ngài hãy chờ một lát thôi.’
Chỉ cần cô loại bỏ hết đám người vô dụng này.
Đó hẳn cũng là điều mà người ấy mong muốn.
Ngay khi cô nghĩ vậy và định vung dao lên một lần nữa…
Dowd lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, nhanh chóng nắm bắt tình hình, rồi…
“Haiz, thật là.”
Anh thở dài.
Sau đó, gương mặt anh hiện lên vẻ cam chịu, như thể chẳng còn lựa chọn nào khác.
Và rồi…
Ấn Chú trên ngực anh bắt đầu phát sáng.
‘Trắng?’
Một sắc trắng mê hồn, rực rỡ đến mức chiếm trọn tâm trí của tất cả những người đang có mặt trong căn phòng.
0 Bình luận