Diễm Ma, một Ma Thú cổ xưa, từ lâu đã ngự trị nơi đây với tư cách là Kẻ Cai Trị của Vùng Đất Cháy.
Thân thể khổng lồ của nó thực sự xứng đáng với danh xưng Cự Nhân Lửa, toát lên vẻ uy nghi khiến kẻ khác chỉ dám ngước nhìn trong run sợ.
-…
Và rồi, gã khổng lồ ấy đứng dậy, tỉnh giấc khỏi cơn ngủ dài tưởng như vĩnh hằng.
Lẽ ra, vào thời điểm này, nó vẫn phải đang trong trạng thái ngủ đông. Thế nhưng có một thứ mùi của sự ‘hiện diện’ quá đỗi áp đảo đã buộc nó phải mở mắt.
‘…
Con Diễm Ma lập tức chìm vào suy tư.
Rốt cuộc là thứ tồn tại gì mà dám khiến nó cảm nhận được?
Ít nhất, nó phải tận mắt chứng kiến kẻ đó là ai.
Với quyết tâm ấy, Diễm Ma hoàn toàn tỉnh giấc.
Ngọn lửa mana quấn quanh thân thể nó mang theo uy nghi của một thảm họa; dòng mana cuồn cuộn hòa vào từng nhịp thở, tự thân nó đã đủ để sinh ra ngọn lửa có nhiệt độ siêu cao.
Khi nó xuất hiện trong dáng vẻ sừng sững và bước ra khỏi tổ, những Ma Thú Cấp Cao xung quanh lập tức bỏ chạy tán loạn, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì sợ hãi.
Dù sao thì, Kẻ Cai Trị của Vùng Đất Cháy rộng lớn này đã phô bày vị thế tuyệt đối của mình trước cả bầu trời.
-…
Ánh mắt nó chuyển về hướng phát ra luồng khí tức mạnh nhất.
Biển cả ở chốn xa xăm kia.
Diễm Ma biết rõ thứ đang ẩn mình bên dưới đó.
Hải Xà, Kẻ Cai Trị của Biển Cả, kẻ sở hữu sức mạnh ngang hàng với nó.
-…?
Nhưng có gì đó không ổn.
Khí tức của Hải Xà, thứ vốn luôn có thể cảm nhận được đã biến mất.
Thay vào đó, thứ đang tỏa ra từ nơi ấy là một cảm giác u ám và tà dị hơn nhiều.
Bên dưới vùng nước nơi Hải Xà thường trú ngụ…
Ở một nơi sâu hơn rất nhiều.
-…!
Diễm Ma khựng lại khi bản năng nó mách bảo về thứ khí tức ấy.
Dù bản thân nó đã là một tồn tại cực kỳ cổ xưa, nhưng thứ đang ngự trị nơi đáy biển kia lại là…
Không chỉ cổ xưa, mà là thứ gì đó khó có thể diễn tả bằng lời.
Chỉ cần nghĩ đến thôi, một cảm giác khó chịu đã bò ngược lên từ tận cùng ý thức của nó.
Theo phản xạ, Diễm Ma lùi lại vài bước rồi nó đông cứng lại, khi nhận ra một sự thật kinh hoàng.
Nó đang sợ hãi.
Chính Diễm Ma, kẻ đã cai trị vùng đất này suốt bao thời đại, lại đang khiếp sợ một tồn tại nơi đáy biển.
Thậm chí nó còn chưa trực tiếp đối mặt.
Chỉ riêng khí tức từ nơi đó thôi, đã đủ để khiến điều này xảy ra.
-…
Trong cơn chấn động, thân thể nó cứng đờ lại, và chỉ sau đó mới nhận ra một ‘biến động’ khác đang diễn ra ở gần.
-...?
Có gì đó kì lạ.
Một thứ mà còn gần hơn cả thực thể khủng bố nơi biển sâu kia.
Khi Diễm Ma quay đầu về phía đó một cảnh tượng không kém phần khó hiểu đang xảy ra trước mắt nó.
-…
Ánh mắt nó đảo qua đảo lại giữa mặt đất và bầu trời đầy hoang mang.
Chuyện gì đã xảy ra? Trong lúc nó ngủ, luật lệ của thế giới đã thay đổi rồi sao?
Tại sao?
Tại sao những kẻ lẽ ra phải đi trên mặt đất lại đang lơ lửng trên không?
-!!!!!!!
-!!!!!!!!!!!!!!!
Tiếng gầm và tiếng gào rú xé toạc không khí; Đó là âm thanh phát ra từ những con Ma Thú bị thứ gì đó đánh trúng, rồi bắn văng lên trời, thân thể gần như bị xé nát.
Không chỉ vậy, trong số đó còn có cả những Ma Thú Cấp Cao mà chính Diễm Ma cũng phải dè chừng.
Những con Hỏa Golem, được tạo thành từ các khối đá mana lửa, kích thước thậm chí còn lớn hơn cả nó.
Những con Hỏa Khuyển chỉ với nanh vuốt cũng đủ xé nát hầu hết các trang bị phòng ngự.
Thậm chí cả Hỏa Linh, những tồn tại có thể thiêu rụi toàn bộ khu vực này thành tro tàn bằng ma pháp hệ hỏa.
Mỗi kẻ trong số chúng nếu được thả ra bên ngoài Vùng Đất Cháy, đều là tai họa sống.
Thế nhưng…
Những tồn tại ấy lại đang bị hất tung lên không trung, từng nhóm với hàng chục con, vừa bay vừa gào rú trong tuyệt vọng.
-...?
Nếu quan sát cảnh tượng ấy kỹ hơn nữa, thì những câu hỏi và hoài nghi trong đầu con Diễm Ma chỉ càng trở nên ba chấm hơn rằng rốt cuộc thế giới này đang xảy ra chuyện quái quỷ gì vậy?
Bởi vì có một con người đang ‘đấm bay’ những Ma Thú đáng kính ấy như thể đang phủi lông gà.
Khi chạy, họ chỉ vung tay một cách hờ hững, như thể đang gạt đi bụi bẩn.
Cảm giác chẳng khác nào họ đang thuận tay dọn dẹp vài chướng ngại phiền phức chắn đường mình.
Thế nhưng, mặc cho những động tác trông có vẻ yếu ớt, hời hợt ấy…
-!
Một con Hỏa Golem vỡ vụn thành từng mảnh chỉ với đầu ngón tay chạm vào.
-!!
Một con Hỏa Khuyển bị xẻ đôi bởi cú đá qua loa đầy hờ hững ấy.
-!!!
Ngọn lửa do Hỏa Linh toàn lực phóng ra chỉ đơn giản là ‘bật ngược’ khỏi thân thể trần trụi của tên đó, khi tên đó tiếp tục tiến lên.
Từng Ma Thú trong số đó, đều là những tồn tại tiệm cận cấp đại tai họa vậy mà lại bị gạt đi nhẹ nhàng như đồ chơi.
Cái quái gì thế này?
Mấy tên quái vật này từ đâu chui ra vậy?!
-…
Như thể hồn đã rời khỏi xác, Diễm Ma trân trân nhìn về phía đó, rồi tập trung ánh mắt kỹ hơn vào hai con người kia.
Một cặp đôi kỳ quái, đúng như cảnh tượng dị thường trước mắt nó.
Diễm Ma đã ở vùng đất này suốt thời gian dài. Và trong suốt quãng thời gian thống trị ấy, những ‘con người’ mà nó từng gặp luôn luôn trong trạng thái căng thẳng, run sợ.
Dù chủng tộc khác nhau, nó vẫn cảm nhận rõ sự e dè và kính sợ khi họ đối mặt với Ma Thú, mà họ chỉ biết chúng xuất hiện trong truyền thuyết của thợ săn.
Nhưng mà…
Hai con người này thì…
“Ê. Dừng lại đi. Đứng yên đó. Tôi có nói là sẽ giết anh đâu? Tôi chỉ bảo anh giải thích cái anh vừa nói thôi mà, được chưa?”
“…Mắt cô đang mất tiêu điểm rồi đấy, Riru.”
Một người phụ nữ, toàn thân bao phủ bởi thứ khí tức màu lam, đang truy đuổi một người đàn ông với vẻ mặt như kiểu có con ma nào đó bám trên vai đang thúc giục cô truy sát anh.
Và một người đàn ông, người đang đầm đìa mồ hôi, đang bỏ chạy khỏi người phụ nữ đáng sợ ấy.
Trong cuộc nói chuyện của họ khi lao về phía này…
Không hề có lấy một chút ‘lo sợ’ nào.
“A, tìm thấy rồi.”
Ngược lại, khi phát hiện ra Diễm Ma…
Người đàn ông đang bị truy đuổi ấy thậm chí còn nở một nụ cười rạng rỡ.
Như thể Vùng Đất Cháy khắc nghiệt này, nơi đầy rẫy Ma Thú Cấp Cao, thậm chí cả Kẻ Cai Trị như Diễm Ma, cũng chẳng đáng bận tâm bằng người phụ nữ đang đuổi sát phía sau hắn.
-…
Và thái độ đó…
Là quá đủ để kích động cơn thịnh nộ của Diễm Ma, kẻ mà lòng kiêu hãnh vừa bị tổn thương một cách nghiêm trọng.
—!!!!!
Một tiếng gầm vang vọng. Diễm Ma vỗ mạnh vào ngực, và hàng loạt cột lửa chứa đầy mana bắn thẳng lên quanh thân nó.
Những cột lửa cao vút, gần như chạm tới bầu trời, lớn đến mức có thể nói rằng chúng nối liền giữa trời và đất.
Thông thường, đây là át chủ bài chỉ được dùng khi nó bị dồn vào đường cùng, nhưng lúc này, nó quyết định bung toàn lực ngay từ đầu để nghiền nát hai tên khốn kia.
Chưa từng có một thợ săn huyền thoại nào sống sót sau khi tiến sâu vào Vùng Đất Cháy, mà có thể chịu đựng được những cột lửa do nó tạo ra. Số sinh mạng đã bị thiêu thành tro bởi chiêu này nhiều đến mức nó không thể đếm nổi.
“Hự.”
Và khi người đàn ông tiến tới trước những cột lửa, hắn ‘đấm’ vào chúng. Nhìn thấy cảnh đó, con Diễm Ma cười khinh miệt.
Chưa từng ai chịu nổi chiêu này, vậy mà hắn nghĩ mình có thể làm gì với kiểu phản kháng đó? Rõ ràng là hắn đang tự tìm cái chết bằng cách tan chảy trong lửa và trở thành tro bụi.
Nó há to miệng, chuẩn bị phát ra tiếng gầm chiến thắng, chào đón vật hiến tế sắp hóa thành cát bụi.
Và rồi…
-…?
Như thể chẳng có gì…
Cú đấm ấy ‘phá tan’ những cột lửa từng xé rách bầu trời…
Trở thành ký ức cuối cùng của con Diễm Ma.
***
“…Hừm.”
Tôi nhìn cái đầu của con Diễm Ma đang bay trên không trung, miệng nó vẫn còn há hốc.
Chỉ bằng một cú đấm, nó đã bị tôi khiến nó thành ra như thế.
Theo đồng hồ của tôi, chính xác là 5 phút.
Hệ Thống Thông Báo
[ Mục tiêu ‘Diễm Ma’ đã bị tiêu diệt tạm thời! ]
[ Mục tiêu đã bị khắc ấn ‘Dấu ấn Sợ Hãi’! ]
[ Từ nay về sau, khi nhìn thấy ‘Dowd’, mục tiêu sẽ hồi tưởng lại trải nghiệm này! ]
Dù rằng Diễm Ma, với tư cách là boss, có thể tái sinh theo chu kỳ trong Vùng Đất Cháy sau khi chết.
Nhưng có vẻ như Dấu ấn Sợ Hãi đã được khắc lên thành công, do nó bị xóa sổ chỉ bằng một đòn.
‘…Dù vậy thì chuyện này vẫn quá phi lý.’
Nghĩ thế, tôi cúi xuống nhìn đôi găng trên tay mình.
[ Găng Tay Vô Cực ]
< Thông Tin Vật Phẩm >
[ ▶ Ectoplasm: Thể hiện tỉ lệ dung hợp cực cao với các Năng Lực Đặc Biệt. Khi trang bị được cường hóa hoặc được buff từ kỹ năng, hiệu ứng sẽ được nhân đôi. ]
→
[ Hiệu ứng từ Thông Thạo: Võ Kỹ - Thế Thức 立式 được nhân đôi! ]
[ ▶ Da Thích Ứng: Khi bị tấn công, tự động sao chép thuộc tính của mục tiêu. Ở đòn đánh thứ hai, tự động làm suy yếu thuộc tính của mục tiêu. ]
→
[ Đã sao chép Thuộc Tính Hỏa. Đòn đánh kế tiếp sẽ làm suy yếu Thuộc Tính Hỏa! ]
Trong game, cột lửa của Diễm Ma có một cơ chế cực kỳ khó chịu. Bởi vì nó gây sát thương cố định theo phần trăm HP, bất kể trang bị hay chỉ số.
Nhưng vừa rồi, tôi đã phá vỡ cơ chế đó và đánh chết nó chỉ bằng một đòn, đúng không ta?
‘…Ngay cả khi có cả Tuyệt Vọng, thì thứ này vẫn quá kinh khủng.’
Đúng là sát thương từ ‘đòn tấn công’ này đến từ Tuyệt Vọng, nhưng…
Toàn bộ khả năng tối ưu hóa sức mạnh đó đều được cung cấp bởi thứ này.
Dù hiện tại chưa được ghi rõ nhờ có ‘Vảy Rồng’ mà tôi không hề chịu bất kỳ sát thương nào dù đã thò thẳng tay vào cột lửa.
Một sự cân bằng hoàn hảo giữa công và thủ.
Chỉ cần như vậy thôi thì khi đối đầu với Tatiana, tôi hoàn toàn không cần lo lắng gì nữa.
Hơn nữa tôi còn chưa hề sử dụng đến hiệu ứng của Tinh Kim là khả năng kháng nguyền rủa và phản ứng với thần tính.
Nhưng vẫn còn một vấn đề cuối cùng…
Một ‘ai đó’ đang bám sát tôi ngay lúc này.
Hệ Thống Thông Báo
[ ‘Kỹ năng: Bằng chứng Đức Tin’ được kích hoạt. ]
[ Toàn bộ chỉ số cộng thêm được chuyển hóa thành ‘Sức bền’ và ‘Thần lực’. ]
Hệ Thống Thông Báo
[ Kỹ năng ‘Khiên Hộ Vệ’ được kích hoạt. ]
[ Tạo ra đồng thời 2 lớp khiên do ảnh hưởng của ‘Thông Thạo: Làm Chủ Thần Lực’! ]
Tổ hợp kỹ năng này trước đây còn chặn được cả cú đấm của Kasa.
Xét đến việc Tuyệt Vọng hiện đang buff điên cuồng cho tôi, thì đáng lẽ nó phải mạnh hơn trước rất nhiều mới đúng.
-!
-!!!!
“…”
Yep. Tất cmn nhiên rồi.
Ý nghĩ đó bất giác lướt qua đầu tôi khi nhìn thấy một bàn tay đập nát cả hai tấm khiên thần lực như giấy vụn.
“Sao anh cứ chạy mãi thế… ? Hả? Tôi đã bảo anh giải thích rồi mà?”
Ngay sau đó, một bàn tay bọc trong thứ khí tức màu lam túm chặt cổ áo tôi; Dĩ nhiên, chủ nhân của nó là Riru.
Đôi mắt cô ấy vô hồn; hoàn toàn mất đi tiêu điểm.
Rõ ràng là cô ấy đã mất trí mẹ nó rồi.
“…”
Ờ thì, này, từ từ đã…
Tôi muốn trả lời lắm, nhưng mà tôi đang nghẹt thở đây này.
Bị nhấc bổng lên không chỉ bằng cổ áo, tôi không thể thở nổi. Một tiếng rên nghẹn bật ra, tầm nhìn tôi bắt đầu chập chờn.
“Anh, anh, anh rõ ràng đã nói là thích tôi-”
Riru, trán nổi đầy gân xanh, cố nói tiếp, nhưng…
“Đủ rồi. Dừng ở đây thôi.”
Một luồng ‘khí tức màu đỏ’ xen ngang.
Nó chen vào giữa thứ khí tức màu lam của Riru và hất phăng tay cô ấy ra.
[…]
Từ trong Soul Linker, tôi cảm nhận được sự khó chịu của Caliban đang tăng vọt.
Nguyên nhân thì không cần đoán…
Khí tức của Xích Quỷ.
“…”
Khi tôi quay đầu lại, tôi thấy Faenol đang đứng trên một tảng đá, tay cô đang cầm trượng.
Tôi đã chủ động gọi cô ta tới trước. Bởi vì tôi biết, kiểu gì tôi cũng sẽ cần cô ta vào lúc này.
Cười nửa miệng đầy ẩn ý, khí tức màu đỏ nở rộ quanh cơ thể Faenol.
Không giống Riru, người để khí tức tràn ra xung quanh hỗn loạn, khí tức của Faenol được kiểm soát chặt chẽ, kỷ luật và ổn định.
‘…Vật Chủ duy nhất có thể kiểm soát được con Quỷ của mình.’
Vừa nhớ lại đặc điểm đó, tôi thở dài trong lòng.
Tôi không hề có ý định dùng cô ta trong một ‘trận chiến’ thực sự, nhưng vào thời điểm này, tôi buộc phải mượn tay cô ta để đối đầu Riru.
Dù sao thì chỉ có Ác Quỷ mới đối đầu được với Ác Quỷ.
Nhờ Faenol hất tay Riru ra, tôi mới giữ được cái mạng này.
“…Cô là ai?”
“Faenol Lipek. Tôi đang cố gắng hết sức để trở thành ứng viên người yêu tiếp theo của Anh Dowd. Rất vui được gặp cô, Tiền Bối trong Hàng Chờ nhé.”
“…”
Riru nhìn Faenol, người đang vừa cười vừa vẫy tay, với vẻ mặt không thể tin nổi…
Ngay lúc cô ấy mất tập trung, tôi nhanh tay gắn viên đá mana mà Faenol đưa cho tôi lên người Riru.
Đó là một viên đá mana để ‘dịch chuyển’, loại mà bất kỳ pháp sư thuộc dạng khá khẩm cũng có thể chế tạo.
Tọa độ được cài đặt là khu vực ngoài cùng của Lò Rèn Chiến Tranh.
Hiệu ứng diễn ra ngay lập tức. Riru cùng với viên đá mana biến mất trong nháy mắt.
“…Suýt nữa thì chết thật rồi.”
Vừa ho sặc sụa, tôi vừa đứng dậy từ chỗ ngã.
Trên cổ tôi còn hằn nguyên một vết bầm xanh, dấu tay của Riru để lại.
Dù đã tự buff bản thân bằng đủ loại kỹ năng gian lận, mà tôi vẫn ra nông nỗi này; Thật sự khó mà tưởng tượng nổi Vật Chủ của Quỷ mạnh đến mức nào.
“…Cậu làm vậy chẳng phải chỉ là tạm thời né tránh vấn đề trước mắt thôi sao?”
Faenol vừa quan sát tình trạng của tôi, vừa nở nụ cười chua chát.
“Tôi đã làm hết những gì cậu yêu cầu rồi, nhưng rốt cuộc ý nghĩa của việc này là gì?”
“Nó giúp tôi câu giờ.”
“…”
Faenol cau mày.
“…Lam Quỷ chịu ảnh hưởng cực mạnh từ Vật Chủ. Cậu là người hiểu rõ chuyện đó nhất ngay từ đầu, đúng không?”
“Tôi biết.”
“Vậy mà cậu còn cố tình chọc giận, rồi đẩy cô ta đi nơi khác mà chẳng hề giải thích gì cả, chẳng phải chỉ khiến cô ta tức điên hơn nữa sao?”
“Đúng vậy.”
Vừa xoa cổ, tôi vừa lục lọi thi thể tan nát của con Diễm Ma.
Bởi vì ở đây có thứ tôi cần tìm.
“…Thế cậu định làm gì để dỗ dành một người đang tức điên lên như thế? Nếu Vật Chủ phát cuồng như trường hợp Quỷ Xám trước kia, thì toàn bộ khu vực này sẽ-”
“Tôi không định dỗ cô ấy.”
Tôi thở dài đáp lại.
Ngay lập tức, biểu cảm của Faenol đóng băng.
“…Cậu nói gì cơ?”
“Tôi nói là tôi sẽ không dỗ cô ấy.”
Ngay từ đầu, tôi đã cố tình chọc giận Riru, rồi đẩy cô ấy đi.
Để đầu óc cô ấy sôi lên vì tức giận. Để Quỷ Khí bùng lên mạnh hơn nữa.
“…”
Suốt cả chương này, tôi luôn cẩn thận tránh làm Riru nổi giận, nhưng…
Chứng kiến tình trạng hiện tại của Alan đã làm tôi đổi ý.
Như tôi từng nói, muốn đối mặt với một con boss không thể đánh bại theo cách bình thường, thì tôi buộc phải làm những chuyện điên rồ đến mức ngay cả Tatiana cũng không lường trước được.
Việc chủ động gặp gỡ với Faenol chỉ là một phần trong kế hoạch. Tôi cần thứ gì đó… ‘hiệu quả’ hơn.
Và thế là tôi suy nghĩ.
Điều điên nhất tôi có thể làm mà vẫn nằm trong tầm kiểm soát là gì?
Cách nào đủ mạnh để vượt qua con boss một cách trơn tru?
Và rồi tôi đi đến một kết luận.
“Tôi sẽ khiến Lam Quỷ phát cuồng một lần.”
Vậy thì…
Hãy chiêm ngưỡng Riru trong trạng thái nguyên bản nhất của cô ấy.
1 Bình luận