WN

Chương 141: Chăm sóc (2)

Chương 141: Chăm sóc (2)

“Ờm… Chủ tịch Hội Học Sinh?”

Những lời của Talion bật ra một cách tự nhiên ngay khi cậu thấy Eleanor đang đi dọc hành lang từ phía đối diện.

Gần đây cậu đã nghe khá nhiều tin đồn về việc cô tự nhốt mình trong phòng huấn luyện thể chất, gần như không bước ra ngoài lấy một lần. Vì thế, bắt gặp cô ở bên ngoài như thế này quả là một chuyện hiếm hoi.

“Lâu rồi không gặp chị. Dạo này chị vẫn ổn chứ? Lần cuối chúng ta nói chuyện hình như là trong Chương trình Trao đổi Học viên, đúng không nhỉ?”

Đi kèm với nụ cười hiền lành của cậu là lời chào thân thiện và ấm áp, đúng với tính cách của một người có kỹ năng giao tiếp rất tốt.

“Phải. Đã lâu rồi.”

Talion khẽ nghiêng đầu trước câu trả lời đó.

Với người khác thì giọng cô có lẽ không khác gì bình thường, nhưng với cậu, cậu cảm nhận rõ ràng cô có điều gì đó không ổn.

“Chủ tịch… chị ổn chứ?”

“Ý cậu là gì?”

“Có chuyện gì không ổn xảy ra sao?”

Eleanor nghiêng đầu.

“Trông tôi giống như vừa gặp chuyện gì tồi tệ à?”

“Không, nhìn bề ngoài thì chị vẫn như thường, nhưng…”

Talion gãi đầu nói tiếp.

“Chị hay chạm vào tai khi nói chuyện, điều đó nghĩa là chị đang bận tâm chuyện gì đó. Ít nhất thì em nghe nói vậy.”

Đôi mắt Eleanor mở to khi cô nhìn xuống bàn tay mình.

“Tôi còn không nhận ra mình lại có thói quen như vậy…”

“Là Sư huynh nói với em. Huynh ấy bảo Chủ tịch Hội Học Sinh có rất nhiều thói quen như vậy và…”

Vẻ mặt của Eleanor đanh lại trong chốc lát.

Rõ ràng đến mức khiến Talion cũng thoáng giật mình.

‘Mình nói sai gì sao?’

Cậu bối rối đến mức khẽ cắn môi, lặng lẽ quan sát Eleanor.

‘Mình nên nói gì bây giờ?’

Cậu nhận ra cô đang không có tâm trạng để nói về Dowd.

Trước đây, chỉ cần có ai đó nhắc đến Dowd một chút thôi là mắt cô đã sáng lên, rồi cô sẽ lập tức chú tâm lắng nghe mọi thứ.

‘Chẳng lẽ họ cãi nhau?’

Với Talion, quá rõ ràng rằng mối quan hệ giữa hai người đó đã trở nên gượng gạo.

Dù không biết lý do, cậu vẫn nhớ Dowd từng than thở rằng Eleanor cứ liên tục từ chối gặp anh dù anh đã cố gắng tìm cô.

Giữa lúc Talion đang mải suy nghĩ như vậy, Eleanor đột ngột hỏi.

“Nhân tiện, cậu đang đi đâu vậy?”

“À, Sư huynh nhờ em đi tìm một người tên Faenol, nên là…”

Cậu khựng lại giữa chừng, kinh hoàng nhận ra là mình vừa lỡ lời.

Người phụ nữ đứng trước mặt cậu là người thuộc lòng tên của tất cả những người thân cận với Dowd. Tưởng tượng xem, giờ mà cô nghe thấy cậu đang đi tìm một cô gái khác theo yêu cầu của Dowd thì…

“Vậy à.”

Nhưng…

Trái với dự đoán của cậu, phản ứng của Eleanor lại hờ hững đến bất ngờ.

Talion thậm chí còn giật mình, cậu phải mất một lúc để nhìn kỹ lại cô.

Và khi làm vậy, cậu nhận ra mình đã nhầm.

Cô không hề hờ hững. Ngược lại, những lời của cậu chỉ khiến nỗi buồn của cô sâu thêm.

Như thể cô đang nghĩ, 'Chuyện đó… cũng là điều hiển nhiên thôi’.

Và những lời tiếp theo của cô đã xác nhận điều đó.

“Như vậy có lẽ sẽ tốt hơn.”

Cô lẩm bẩm, tự giễu bản thân.

“Có lẽ với anh ấy… ở bên những nữ sinh khác sẽ tốt hơn là ở cạnh một người như tôi.”

“Hả?”

“Trong mắt anh ấy… chắc hẳn tôi trông rất thảm hại. Có lẽ anh ấy đã bắt đầu chán ghét…”

“Ờm… Chủ tịch Hội Học Sinh. Có thể em hơi thất lễ khi nói điều này, nhưng…”

Nghe đến đó, Talion không thể im lặng được nữa.

Một phần vì cậu cảm thấy khó chịu khi thấy một người luôn tự tin như Eleanor lại tự hạ thấp bản thân như vậy. Nhưng hơn hết…

“Gì vậy?”

“Nếu chị cứ như thế này… Chị sẽ chỉ khiến Sư huynh thêm đau khổ mà thôi.”

“Chị phải biết chứ. Không đời nào huynh ấy lại ghét chị hay nghĩ chị thảm hại đâu. Đích thân huynh đã nói những lời đó với chị sao? Em nghĩ là không, đúng không?”

“Em thật sự không biết vì sao chị đột nhiên cảm thấy bất an khi ở gần Huynh ấy như vậy, nhưng em nghĩ chị nên thử nói chuyện trực tiếp với Huynh xem sao. Em chắc chắn chị sẽ không hối hận đâu.”

Ngay cả Talion cũng biết rằng quanh Dowd Campbell có rất nhiều người, đặc biệt là số lượng phụ nữ xung quanh anh ta thì… khá đáng kể.

Nhưng ngay cả vậy, không ai nghi ngờ rằng người Dowd quan tâm nhất vẫn là người phụ nữ đang đứng trước mặt cậu.

Nghe vậy, Eleanor chớp mắt. Rồi cô khẽ thở dài và gật đầu.

“Dù chỉ là những lời an ủi sáo rỗng… tôi vẫn cảm ơn cậu.”

“Không hề sáo rỗng chút nào đâu chị ơi.”

“Vậy sao… Tôi hiểu rồi. Đúng là cậu có khiếu ăn nói thật đấy, Trưởng nam nhà Tử tước Armand.”

“Không, em nói nghiêm túc mà. Thật ra em đang ủng hộ Iliya cơ.”

“Dĩ nhiên em là cũng phe chị, Chủ tịch, nhưng nếu phải chọn thì em sẽ ủng hộ bạn mình nhiều hơn một ch—”

Ít nhất thì, Eleanor biết rằng câu trả lời kiểu đó chắc chắn không đến từ một người chỉ nói lời xã giao qua loa.

***

“Hừm.”

Eleanor khẽ thở dài, phủi nhẹ hai lòng bàn tay mình.

Cô vừa đánh ngất Talion, người đang nói những điều nhảm nhí, bằng một cú gõ thẳng vào giữa trán.

Thành thật mà nói, lý do duy nhất khiến cô nương tay một chút là vì trong đống lời lảm nhảm của cậu ta thì cũng có vài câu khá có ích.

-Chị phải biết chứ. Không đời nào huynh ấy lại ghét chị hay nghĩ chị thảm hại đâu. Đích thân huynh đã nói những lời đó với chị sao? Em nghĩ là không, đúng không?

Cô biết chứ. Thậm chí còn rõ hơn bất kỳ ai khác.

Đúng là cô đang luyện tập, nhưng lý do cô cố tránh mặt Dowd đến mức này thực ra là không có lý do nào cả.

Tất cả những điều này đều chỉ xuất phát từ lý do cá nhân của riêng cô.

‘Nếu… chỉ là nếu thôi… khi mình gặp lại anh ấy…’

Nếu cô phát hiện ra rằng anh nhìn cô bằng ánh mắt tiêu cực thì sao?

Nếu cô nhận ra rằng tình cảm của anh dành cho cô đã biến thành sự chán ghét thì sao?

Cô sẽ không thể chịu đựng nổi.

Thậm chí cô còn không chắc mình sẽ đối diện với điều đó như thế nào.

Thế nhưng, theo những gì Talion vừa nói, hành động của cô bây giờ chỉ khiến anh đau khổ hơn.

‘Nếu là vậy thì…’

Có lẽ không sao cả.

Cô có thể ở bên cạnh anh như trước đây là được. Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cô có thể lại nhìn thấy nụ cười ấm áp của anh.

Những mong muốn ích kỷ ấy bắt đầu âm thầm trỗi dậy trong lòng cô.

‘Mình đúng là một người phụ nữ khó coi mà.’

Mới không lâu trước đây thôi, cô còn thề sẽ không dính líu đến anh nhiều hơn mức cần thiết, cho đến khi cô có đủ sức mạnh để bảo vệ anh.

Cũng chưa được bao lâu kể từ khi cô nhận ra mình không thể chịu nổi cảnh anh bị thương vì cô.

Vậy mà bây giờ…

Cô lại lang thang ở đây, chỉ vì không chịu nổi quãng thời gian ngắn ngủi đó. Chỉ vì cô muốn gặp lại người đàn ông đó.

Dù chỉ một chút. Dù chỉ là một thoáng thôi, cô cũng muốn được cảm nhậna sự dịu dàng của anh.

Eleanor lắc đầu rồi lùi lại.

Không, cô không thể. Cô không được phép.

Một khi đã quyết định điều gì, cô phải kiên định với nó. Vì cả cô và vì cả anh.

Vì thế, giải pháp mà cô nghĩ ra là chỉ đứng từ xa nhìn anh, như cách cô vẫn luôn làm bấy lâu nay.

Giống như cách người đang cai thuốc phải nhai thứ gì đó thay thế cơn nghiện vậy. Cô khao khát nói chuyện với anh đến phát rồ, nhưng cô chỉ có thể chịu đựng bằng cách nhìn anh từ xa.

Hơn nữa, cô đã không gặp anh quá lâu rồi, nên thứ giống như triệu chứng như ‘cơn vã thuốc’ đã bắt đầu xuất hiện.

Và…

Đây chính là kết quả.

Eleanor cắn môi đến bật máu khi nhìn thấy Dowd đang nằm bất tỉnh trên giường bệnh.

Anh vừa mới ngã gục ở ngoài hành lang, và cô đã vội vàng bế anh lên rồi đưa đến phòng y tế.

-Eleanor là người quan trọng nhất.

...

-Tôi thật sự muốn gặp cô ấy, dù chỉ một lần.

-Có chuyện tôi phải nói trực tiếp với cô ấy… nhưng dạo này tôi mệt quá…

Những lời cô vừa nghe được cứ lướt qua tâm trí.

Người đàn ông này… thực sự muốn gặp cô đến vậy sao?

Bác sĩ nói anh ngất xỉu vì làm việc quá sức. Chỉ cần vậy thôi cũng đủ để cô hiểu rằng anh hẳn đã chạy đi chạy lại khắp nơi để giải quyết một rắc rối nào đó.

Trong tình cảnh anh đang chật vật như vậy, rõ ràng anh đã hy vọng sẽ được gặp cô, dù chỉ một chút.

Thế nhưng…

Lần này nữa, cô cũng chẳng thể giúp được gì cho anh.

“Em xin lỗi.”

Cô nhắm mắt lại, nắm lấy bàn tay đang đặt trên giường của anh và khẽ thì thầm.

“Em xin lỗi, Dowd.”

Thật sự, cô không còn lời nào khác để nói ngoài câu đó.

Bởi vì không có từ ngữ nào khác có thể diễn tả thứ cảm xúc nặng nề đang bám rễ trong tim cô.

Cô đã làm tổn thương người đàn ông này đến nhường nào rồi?

Vừa vuốt ve bàn tay anh và nghĩ như vậy…

“…Ưmm…”

Có lẽ anh đang nói mơ? Dowd khẽ quay đầu.

Và rồi, gương mặt bình yên của anh, ngây thơ đến mức chẳng hay biết gì về thế giới, hiện ra trước mắt Eleanor.

Ngay khoảnh khắc đó…

“A.”

Thình thịch. Tim cô như hẫng đi một nhịp.

Nhịp tim cô đập dồn dập. Hơi nóng dâng lên trên mặt.

Người đàn ông này chỉ đơn giản là đang ngủ say mà chẳng hay biết gì cả.

Vậy mà…

Không biết từ lúc nào…

Tay cô đã nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt anh.

‘Mày đang làm cái quái gì vậy, Eleanor?’

Ý nghĩ ấy khẽ lướt qua tâm trí mơ hồ của cô.

Cô biết rõ rằng mình không có quyền làm điều này.

Ai mới là người có quyền… đó là một câu hỏi lớn, nhưng cô biết chắc rằng, dù câu trả lời có là ai, thì đó không phải cô.

Những gì cô đã làm là điều tồi tệ nhất mà một con người có thể làm.

Ngay cả khi cảm thấy hối lỗi… Ngay cả khi đã xin lỗi đến vậy… Việc đầu hàng trước ham muốn nhất thời này chỉ là hành động của một kẻ thấp hèn đáng bị khinh bỉ.

Cô nhận thức rõ điều đó trong đầu.

Nhưng mà…

Trái tim cô.

Thứ khí tức đang cuộn trào trong trái tim cô…

Đang khao khát người đàn ông này.

Cô không thể kiểm soát nổi nó. Chỉ một cái chạm da thịt thôi cũng đủ để khiến mọi khao khát mà cô kìm nén bấy lâu nay bùng nổ.

Suy cho cùng, cô đã quá nhớ anh.

Cô muốn nhìn thấy anh, chạm vào anh, cảm nhận anh, nghe giọng nói của anh.

Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối cô làm được điều đó?

Cô cúi xuống nhìn người đàn ông đang say giấc nồng, với hơi thở trở nên hơi nặng nề.

Có thể diễn đạt như vậy thì hơi kỳ lạ…

Nhưng khi nhìn người đàn ông ấy lúc này…

Cô không thể ngăn mình thèm thuồng.

‘Chỉ… một chút thôi.’

‘Nếu chỉ một chút thôi… chắc cũng không sao chứ nhỉ?’

‘Một chút thôi, thật khẽ khàng, để không ai nhận ra.’

Cô khẽ nuốt khan.

“Em xin lỗi.”

Giọng cô vang lên khe khẽ.

“Em thật sự, thực sự xin lỗi. Em đúng là một người tồi tệ.”

Vẫn là những lời xin lỗi giống trước đó, nhưng…

“Em thật lòng xin lỗi.”

Nhưng ý nghĩa bên trong lại hoàn toàn khác.

***

[Ê cu.]

[Tôi biết là cậu tỉnh rồi đấy, sao còn chưa chịu mở mắt ra? Hay là thực sự cậu đang tận hưởng tình huống này?]

‘Anh im mẹ mồm cho tôi nhờ.’

Tôi gào thét trong thâm tâm, trong khi cố sống cố chết nhắm chặt mắt lại.

‘Tên ngốc này, anh đùa đấy à?’

...

‘Làm sao tôi có thể mở mắt trong tình cảnh này được?’

Mà kể cả có mở mắt ra thì sao nữa? Bảo cô ấy là, Thật ra nãy giờ tôi tỉnh rồi! Tôi chỉ muốn xem cô định làm gì thôi? Ừ, nói câu đó xong thì may lắm cô ấy chỉ cho tôi húp cháo thay cơm thôi.

Nhưng nghiêm túc đấy, rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Tại sao cô ấy đột nhiên lại sờ soạng khắp người tôi thế này?

Tôi vừa tỉnh lại đã thấy mình trong tình trạng này rồi! Đây là đâu? Tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây? Tôi chẳng hiểu cái mô tê gì nữa rồi!

‘Dù sao thì…’

...

Với tính cách của cô ấy, mọi chuyện chắc sẽ kết thúc sau khi cô ấy hôn nhẹ tôi một cái hay gì đó thôi.

Chắc chắn cô ấy sẽ không làm gì quá trớn...

[Ố ồ, tay cô nàng đang từ từ hạ xuống kìa.]

...

Cái mẹ gì cơ?

[Cô ta đang định cởi đồ cậu ra đấy. Hôn môi á? Cậu mơ ngủ à? Hai người đã làm chuyện đó[note91686] rồi cơ mà, cậu nghĩ cô ta chỉ thỏa mãn với bấy nhiêu thôi sao? Ngây thơ quá.]

Không, lúc này tôi còn chẳng lo về việc bị hôn nữa. 

Nhưng đi xa hơn nữa thì… kiểu… anh hiểu chứ?!

[Trông cô ta trông khá căng thẳng. Nhìn kìa, cô ta không tìm được cúc áo, cứ lóng nga lóng ngóng thôi.]

[Dù sao thì cậu ổn không đấy? Cứ cái đà này… cô ta sẽ ăn tươi nuốt sống cậu luôn đấy.]

Anh thôi ngay cái phần bình luận đi!

Xin anh đấy, tôi cũng đang vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào thoát khỏi tình cảnh này đây!

‘Mình phải làm gì đó mới được!’

Ngay khi tôi nghĩ vậy…

Tình huống đột nhiên được giải quyết.

Nhưng…

Theo một hướng mà tôi tuyệt đối không hề mong muốn.

“Anh Dowd! Em nghe nói anh ngất vì làm việc quá sức! Anh có sao không!”

“Anh Dowd, a-anh có sao không?!”

Cùng với những tiếng gọi đó, cánh cửa phòng y tế bật tung ra.

Trước sự xuất hiện bất ngờ kia, Eleanor giật mình đứng bật dậy. Kết quả là cả cái giường bị lật nhào, hất văng cả tôi xuống sàn nhà.

Phải nói là nhẹ cả người đấy.

Dù sao thì một trong hai giọng nói đó là của Yuria. Và tôi đã tránh được việc lộ nguyên cái mặt trần của mình ra.

Tuy nhiên…

“À.”

“Ừm.”

Lucia và Yuria đứng nhìn quanh phòng y tế với ánh mắt đờ đẫn.

Hay nói chính xác hơn…

Họ nhìn thấy tôi đang lăn dưới sàn với bộ quần áo xộc xệch…

Và Eleanor với gương mặt đỏ bừng một cách kỳ lạ, đang thở hổn hển, sau khi chỉ vừa mới vừa chạm vào người tôi cách đây vài giây.

Một khoảng lặng im kéo dài khi ánh mắt họ chạm nhau.

“Tiểu thư Tristan.”

Rồi cuối cùng...

Thánh Nữ lên tiếng với một giọng nói lạnh lẽo thấu xương.

“Chính xác thì cô đang làm gì ở đây vậy?”

Ôi cái bụng đáng thương của tôi.

Nó đau quá…

Tại sao ngay cả khi tôi ngất vì làm việc quá sức, thì mọi chuyện cũng luôn biến thành kiểu tình cảnh này chứ?

Làm ơn.

Tha cho tôi đi mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
hôn đấy nhé=))
hôn đấy nhé=))