WN

Chương 132: Trừng phạt (1)

Chương 132: Trừng phạt (1)

[Nghĩ lại thì… cậu đúng là một tên quái đản đấy, cậu biết không?]

“Ý anh là sao?”

[Ngoài cậu ra, còn kẻ nào trong lịch sử nhân loại lại nghĩ đến chuyện dỗ dành một Thánh Nữ với một Vật Chủ của Quỷ chỉ vì cần người dạy học không?]

‘Đừng nói những lời khiến tôi cảm thấy trầm cảm thêm nữa.’

Tôi thở dài trước những lời của Caliban trong khi nhìn về phía căn phòng trước mặt.

Phòng của Yuria trông tuềnh toàng hơn tôi tưởng, nhất là so với hình tượng một người trưởng thành.

Lý do lớn nhất có lẽ là do cái mùi nồng nặc xộc vào mũi ngay khi tôi đứng trước cửa.

‘Mùi rượu?’

Hơi men cay nồng đã thoảng qua ngay cả khi tôi còn chưa mở cửa.

Dĩ nhiên cô ấy là người trưởng thành, đâu phải là không được uống hay gì.

Chỉ là… nó thật sự không hợp với hình tượng của cô ấy chút nào.

Từ diện mạo đến cách hành xử thường ngày của cô ấy, tất cả đều không hợp với rượu chè hay mấy thú vui trần tục này. Đúng ra cô ấy phải là kiểu người tránh xa những thứ đó mới phải.

Không phải tôi bảo cô ấy là học sinh gương mẫu gì đó, nhưng mà… hiểu ý tôi chứ.

Nhưng dù sao đi nữa, cũng vì vậy mà cô ấy chẳng có ai để cùng mình thưởng thức những thứ như thế.

Thật đau lòng. Tôi thấy bản thân mình có chút tàn nhẫn khi nói ra sự thật đó, nhưng nó là sự thật.

Mà nhìn từ một góc độ khác…

Điều này đồng nghĩa với việc cô ấy đang rơi vào một trạng thái cực kỳ nguy hiểm.

Nghĩ mà xem, một người đã phải gồng mình chịu đựng nỗi cô đơn ở chỗ xó xỉnh của học viện bấy lâu nay.

Vậy mà giờ đây, dù không còn một mình vì cô đã có chị gái bên cạnh nhưng cô lại vẫn tìm đến rượu. Điều đó chứng tỏ là cô ấy đã gần chạm đến giới hạn của cô rồi.

Dự cảm của tôi được xác nhận ngay khi tôi mở cửa bước vào.

“Hửm… Là… Anh Dowd sao…”

Chỉ cần nghe cái giọng líu lưỡi đó cũng đủ biết cô ấy đã say mèm rồi.

“Đ-Đây là mơ đúng không? Anh Dowd… đến tìm… một kẻ như em… Làm sao chuyện đó xảy ra được chứ…?”

Cô ấy khúc khích cười.

Nhưng dù đang cười, tôi vẫn cảm nhận được thứ khí tức tuyệt vọng sâu thẳm ấy, thứ chỉ xuất hiện từ những người kẻ đã hoàn toàn đánh mất hy vọng để sống.

“Có vẻ mình uống… uống hơi ít… hehe…”

Tôi thở dài khi thấy cô ấy cười một cách ngây dại với đôi mắt vô hồn, trong khi tay vẫn đưa chai rượu lên miệng.

Tình trạng của cô ấy lúc này thực sự quá tệ.

Bình thường thì Lucia đã ngăn cô ấy rồi, nhưng bản thân cô hiện giờ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Theo lời Cô Ophelia, dường như cả hai người bọn họ đã tự nhốt mình trong phòng nhiều ngày liền.

“Tỉnh táo lại đi.”

Nói xong, tôi giật lấy chai rượu khỏi tay cô ấy.

“Và đừng uống thứ này nữa.”

Yuria chớp mắt, nhìn qua nhìn lại giữa bàn tay vừa cầm chai rượu và bàn tay của tôi đang giữ nó.

Vài giây sau, gương mặt cô ấy tái nhợt đi.

Có vẻ cuối cùng cô ấy cũng nhận ra tôi không phải một phần trong cơn mộng loạn của mình.

“A-Anh D-Dowd… Dowd?!”

“Phải. Là anh đây. Anh đến vì có chuyện muốn nói với em.”

Cô ấy lập tức lùi lại như thể vừa nhìn thấy ma, ép lưng sát vào tường.

Trong cơn hoảng loạn, cô ấy siết chặt lấy chiếc vòng đã sờn cũ đang đeo trên cổ cùng chiếc khăn tay của tôi treo ngay đó.

Không biết cô ấy đã sờ vào nó bao nhiêu lần mà nó đã sờn đến mức tôi gần như không còn nhìn thấy cái gia huy in trên đó nữa. Mà tôi còn đưa cho cô ấy chưa được bao lâu.

Rõ ràng cô ấy đã hình thành một thói quen là chạm vào nó bất cứ khi nào có thể.

Đáng sợ thật.

Rốt cuộc nó có gì đặc biệt mà cô ấy lại nâng niu đến mức cực đoan như vậy?

Giờ tôi lại càng thấy sợ hơn khi phải nói những lời tiếp theo.

“Cái vòng đó. Em tháo nó ra đi.”

Khi tôi chỉ vào chiếc vòng cổ và nói như vậy, gương mặt Yuria trắng bệch ngay lập tức.

Toàn thân cô ấy run rẩy dữ dội. Nước mắt bắt đầu ứa ra nơi khóe mi.

Cứ như thể cô ấy cuối cùng cũng phải đối diện với một thảm họa không thể tránh khỏi, không thể chạy thoát.

“E-Em xin lỗi.”

Âm thanh đầu tiên thoát ra từ môi cô ấy là một tiếng nấc nghẹn ngào.

"Em xin lỗi, làm ơn đừng bỏ rơi em, em sẽ làm bất cứ điều gì, bất cứ chuyện gì, em xin anh... em xin anh...”

“Em… em sai rồi. Em xin lỗi. Em sai rồi, anh Dowd. X-Xin anh đừng vứt bỏ em… xin anh…”

Cô ấy lẩm bẩm như một kẻ đã mất trí. Ánh mắt vô định, lạc lõng trong hư không.

Đến cuối câu, giọng cô ấy vỡ òa thành một lời cầu xin nức nở đầy đau đớn.

So với trạng thái say xỉn lúc nãy, lúc này trông cô ấy như một người với tâm hồn đã hoàn toàn vỡ vụn.

Hệ Thống Thông Báo

[ Chỉ Số Tha Hóa của mục tiêu Yuria đang tăng một cách chóng mặt! ]

[ Đã vượt quá 90%! ]

Nhìn cô ấy như vậy, tôi thầm thở dài trong lòng.

Tôi rà soát lại kế hoạch một lần cuối.

Thành thật mà nói, đây không phải là sở trường của tôi. Tôi thực sự chẳng có chút kinh nghiệm nào trong việc này, thậm chí có thể nói là tệ hại.

Nhưng dựa vào bản chất của các Ác Quỷ… thì đây lại là cách phù hợp nhất.

Mỗi khi liên quan đến tôi, mấy nàng Quỷ này luôn lồng lộn lên vì ghen tị, chúng khao khát chiếm hữu thứ mà con Quỷ khác không thể có. Chúng ám ảnh với việc tạo ra một mối quan hệ ‘độc nhất vô nhị’ với tôi mà những con Quỷ khác phải thèm thuồng. Chỉ cần nhìn cách Lam Quỷ dùng tôi làm phần thưởng là đủ hiểu.

Nhưng ngay cả trong số đó…

Chỉ có Bạch Quỷ là kẻ không phân biệt đúng sai, là kẻ chấp nhận mọi thứ tôi muốn, miễn là điều đó đủ cực đoan, hung hăng hoặc táo bạo.

Dù sao thì đây là Ác Quỷ của Sự Chiếm Hữu, nói cách khác, là kẻ sẽ làm mọi thứ để không đánh mất bất cứ thứ gì của nó.

Vì vậy…

Trong tình cảnh cô ấy nghĩ mình đã làm sai với tôi, tôi hoàn toàn có thể tạm thời xoa dịu cô ấy bằng cách này.

Hệ Thống Thông Báo 

[ Hiệu ứng Danh Hiệu: Tay Chơi được kích hoạt! ]

[ Hành động của bạn được điều chỉnh! ]

Biết mà. Tôi biết nó sẽ bật lên đúng lúc này mà.

Được rồi…

Tôi quấn chiếc vòng cổ mới lấy từ Vulkan quanh cổ cô ấy.

Tách.

Tiếng khóa đóng lại vang lên rõ ràng.

Đôi mắt Yuria mở to trong tích tắc.

Cô ấy cuống cuồng đưa tay sờ cổ mình, như thể cô vẫn không tin nổi chuyện gì đang xảy ra.

“Anh biết dù anh có nói gì, trái tim em cũng sẽ không thể bình tâm trở lại. Vậy nên…”

Giọng tôi trầm xuống, vang khắp căn phòng.

“Anh sẽ trừng phạt em. Dù sao thì… em cũng xứng đáng bị như vậy, đúng không?”

Bầu không khí mà tôi đang cố tạo ra chính là ‘Công Tước Phản Diện Trong Tiểu Thuyết Ngôn Tình, Kẻ Điên Cuồng Ám Ảnh Với Nữ Chính.’

Ờ thì…

Kiểu trai hư đầy khí chất ấy, đại loại vậy.

Đột nhiên, từ trong Soul Linker vang lên tiếng cười như phát điên của Caliban.

[C-CẬU… ĐANG ĐÓNG VAI… CÔNG TƯỚC PHẢN DIỆN SAO… CÁI, MẸ, GÌ, THẾ, NÀY, HAHAHAHAHAHAHA—!]

Anh im mẹ cái mồm đi.

Dù bị gián đoạn, nhờ cái hiệu ứng của Danh Hiệu mà tôi vẫn tiếp tục diễn một cách trơn tru.

“Trừng phạt…?”

Yuria ngơ ngác hỏi lại.

“Chiều tối mai. Hãy ra phía ngoài của khu dân cư Elfante. Anh sẽ ban cho em hình phạt mà em muốn ở đó.”

Giọng tôi không chỉ có sự lạnh lùng, xa cách. 

Tôi còn khéo léo pha một chút sự chiếm hữu đầy ma mị để hoàn thiện một màn trình diễn cảm xúc đầy tinh vi.

‘Không phải anh ghét em. Mà là anh đã nắm được điểm yếu của em, nên anh sẽ dùng nó làm cái cớ để làm đủ thứ với em’ đó chính là cái vibe mà tôi nhắm tới.

Nghĩ lại mới thấy Danh Hiệu Tay Chơi này đúng là đáng sợ thật. Nó cho tôi khả năng ăn nói y như một tay sát gái thực thụ.

“Trong thời gian đó, anh sẽ tịch thu cái này.”

Tôi vừa nói vừa đung đưa chiếc vòng cổ cũ trước mặt cô ấy.

Tôi tiếp tục với giọng điệu trêu ghẹo.

“Một đứa trẻ hư như em thì đâu có cần thứ này, đúng không?”

“Kh-Không, xin anh trả lại cho e—”

Yuria tuyệt vọng thốt lên, những ngón tay cô ấy siết lấy sợi dây đang nối với cái vòng cổ mới. Cô ấy khẽ hét lên khi bị tôi kéo về phía mình.

Tôi dùng một tay bóp lấy hai má cô ấy, thì thầm bằng tông giọng đầy ẩn ý.

“Anh sẽ quyết định điều đó tùy vào thái độ của em ngày mai.”

Yuria nhìn tôi với đôi mắt mở lớn.

“V-Vậy…”

Cô ấy nuốt khan.

“Nếu em thể hiện tốt trước anh Dowd… có phải em sẽ được trả lại không?”

“Có thể.”

Tôi trả lời mượt mà, đưa tay vuốt tóc ra sau một cách đầy lãng tử.

Trong Soul Linker vang lên tiếng ai đó đang cười sặc sụa, nhưng tôi vẫn giữ nguyên bầu không khí đầy lịch lãm này.

“Nhưng sẽ không dễ đâu.”

Nghe vậy, ánh mắt Yuria lập tức tràn đầy sự quyết tâm.

“E-Em sẽ làm được! B-Bất cứ điều gì anh yêu cầu, em cũng sẽ làm!”

[ Hệ Thống Thông Báo ]

[ Mục tiêu Yuria tìm thấy hy vọng từ lời nói của bạn! ]

[ Chỉ Số Tha Hóa của mục tiêu đang giảm nhanh chóng! ]

Thế là ổn.

Mục tiêu trước mắt đã đạt được.

Tôi đã gieo vào đầu cô ấy ý nghĩ rằng đây là cơ hội cuối cùng để cô được tha thứ. Bởi vì rõ ràng là dù tôi có nói tha thứ cho cô ấy bao nhiêu lần đi nữa, cô ấy vẫn sẽ luôn nơm nớp lo sợ rằng, ‘Liệu anh ấy có thật sự tha thứ cho mình không?’

Đây là bước đệm hoàn hảo cho sự kiện tôi đã chuẩn bị vào ngày mai.

Nếu may mắn, tôi có thể có một mũi tên trúng hai con chim.

Vừa giải quyết được nỗi lòng của Yuria, vừa xử lý được cả nàng Đại Sát Thủ đang bám đuôi tôi không rời kia.

“Xem em có giữ được lời không.”

Nói xong, tôi rời khỏi phòng Yuria.

Hệ Thống Thông Báo

[ Danh Hiệu: Tay Chơi đã bị vô hiệu hóa! ]

[ Một màn thao túng tâm lý cực kỳ tinh vi! Độ thành thạo tăng lên! ]

[ Danh Hiệu được đánh giá là cực kỳ phù hợp với bản chất của bạn! Danh Hiệu sắp được cường hóa! ]

Cùng lúc cái cửa sổ đó hiện lên…

[...]

[...]

Một sự im lặng nhức nhối bao trùm lấy hai kẻ bên trong Soul Linker.

Vì là hai, có vẻ như Valkasus cũng đã tỉnh giấc sau một thời gian dài.

[Ta phải nói là…]

‘Valkasus. Ông im cho tôi nhờ.’

[Bình thường thì ta đã im rồi. Nhưng vừa tỉnh dậy sau một thời gian dài mà lại chứng kiến cảnh này thì khiến ta muốn nói vài câu với ngươi.]

[Người phụ nữ kia rõ ràng đã rất tức giận do ngươi. Ngươi thì suýt chết vì sai lầm của chính mình, vậy mà giờ ngươi đổ hết lỗi lên đầu cô ấy và lại còn xuất hiện với cái vẻ mặt đó sao?]

[Ngươi hiểu ta đang ám chỉ điều gì mà.]

Khi tôi vẫn giữ im lặng, Caliban cất lời với một tiếng cười đầy vẻ châm biếm.

[Xin phép cho tôi được hỏi, Vương Tử.]

[Chuyện gì?]

[Ngài có biết hành động vỗ tay tán thưởng là sao không?]

[Ta chưa từng nghe qua, nhưng ta hiểu đó là một nét văn hóa để bày tỏ sự ngưỡng mộ. Có phải mục tiêu của nó lúc này chính là sự mục ruỗng trong đạo đức của tên này đúng không?]

[Ha, quý ngài cùng tần số với tôi rồi. Giờ mới là nói chuyện chứ.]

Bộp Bộp Bộp.

Bộp Bộp Bộp.

8866c89d-77ed-481e-8827-310cecbdf978.jpgTôi tháo Soul Linker ra khi tiếng vỗ tay kéo dài không dứt vang lên.

Lão này vừa mới tỉnh dậy mà đã bị Caliban tiêm nhiễm rồi.

Haaaaizzz…

Tôi thở dài, nghịch chiếc vòng cổ còn lại trong túi áo.

Bằng cách nào đó, tôi đã xử lý Yuria ổn thỏa, nhưng vẫn còn một người nữa cần phải đeo thứ này.

Giống như Yuria, cô ấy cũng đang rất rối bời, và cô ấy là một cái cầu dao an toàn cho sự kiện tôi đã dày công chuẩn bị vào ngày mai.

Mà nơi cô ấy đang ở… lại ngay cạnh đây thôi.

***

Đối với Lucia Greyhounder, thánh đường là một không gian của hai loại cảm xúc.

Đầu tiên, nó mang lại cho cô cảm giác bình yên.

Đó là nơi cô đã dành phần lớn cuộc đời từ thuở ấu thơ, nên sự thân thuộc này là lẽ tự nhiên.

Nền đá lạnh lẽo của nhà thờ nhỏ, bóng tối ấm cúng của phòng xưng tội, bầu không khí thì tĩnh lặng và mùi hương thiêng liêng lan tỏa từ lư hương.

Tất cả tạo nên phần lớn ký ức của Lucia. Dù có muốn, cô cũng không thể ghét bỏ nơi này.

Nhưng cái cảm xúc thứ hai lại hoàn toàn trái ngược.

Bởi lẽ, hầu hết những trải nghiệm kinh khủng nhất mà cô từng chịu ở Thánh Quốc… đều xảy ra tại đây.

Như một con chim bị nhốt trong lồng, cô bị định đoạt để trở thành một quân cờ trong kế hoạch của Giáo Hoàng.

Kế hoạch Thiên Đường.

Ở một góc của Thánh Quốc có nơi gọi là Thánh Vực.

Nhìn qua thì chỗ này chỉ như là phế tích, nhưng đây lại nổi danh với thương nhân và những kẻ trụy lạc, bởi quanh đó thường có những thánh vật chất lượng cao.

Về mặt tôn giáo, nơi ấy cũng mang ý nghĩa vô cùng to lớn.

Dù không nổi tiếng bằng Vùng Hư Vô nơi Ác Quỷ đang ngủ say, truyền thuyết vẫn thì thầm rằng tại đó, Quân Đoàn Thiên Thần vẫn đang chìm trong giấc ngủ.

Và Giáo Hoàng là kẻ mơ đến việc đánh thức thứ gì đó từ nơi ấy.

Yuria và Lucia, vốn được định sẵn để làm vật hiến tế, những chiếc chìa khóa cho kế hoạch đó.

Nhưng…

Có một người đàn ông đã cứu cả hai khỏi số phận ấy.

Sự tập trung của Lucia khi đang cầu nguyện và tưới nước lên thánh vật bỗng chốc tan vỡ.

Hình ảnh của một sự việc trong quá khứ lóe lên.

Người đàn ông ấy, chịu một nhát chém chí mạng từ thanh kiếm của em gái cô rồi cơ thể gần như bị chẻ làm đôi.

Vậy mà ngay cả khi hấp hối, anh vẫn lo lắng cho cô, bảo cô đừng để bị thương. Cô không thể thôi nghĩ về khoảnh khắc ấy.

Sự tập trung sụp đổ.

Cô cắn môi đến bật máu.

Chưa bao giờ cô gặp khó khăn khi cầu nguyện, vậy mà dạo gần đây, ngay cả sự tập trung đơn giản nhất khi cầu nguyện thôi mà cô cũng không thể giữ nổi.

Bởi mỗi lần như vậy, cảm giác tội lỗi nặng nề trong cô lại dâng lên như muốn nuốt chửng tâm trí cô.

Cô cảm thấy… bất lực.

Dù mang danh Thánh Nữ, cô lại chẳng thể bảo vệ nổi người đàn ông duy nhất đã đối xử tốt với mình.

“Đúng như tôi nghĩ, cô đang ở đây.”

Chỉ một câu nói ấy đã khiến cơ thể cô giật bắn lên như có dòng điện chạy qua.

Đó là giọng nói của người đàn ông cô vừa nghĩ đến.

“A-Anh đến đây làm g—”

Chưa kịp dứt lời.

Tách…

Một chiếc vòng cổ được khóa lại quanh cổ cô.

?

Lucia ngơ ngác nhìn đối phương.

Cô không thể hiểu nổi chuyện quái gì vừa xảy ra.

Rồi cô đưa tay chạm lên cổ, nhận thấy một thứ lạ lẫm.

Đúng vậy.

Một chiếc vòng cổ.

Loại thường đeo cho thú nuôi.

Ít nhất thì…

Đó không phải là thứ có thể tùy tiện đeo lên cổ một Thánh Nữ, người đứng trên đỉnh cao đức tin của toàn lục địa.

Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hai người.

Lucia hít một hơi thật sâu và nhắm mắt lại.

Cô cố hết sức để kìm nén cơn thịnh nộ đang chực trào.

Nếu không vì cảm giác tội lỗi gần đây của cô với người đàn ông này, cô hẳn đã dồn hết Thần Lực vào lòng bàn tay mà giáng một cú tát cho tên kia vỡ mồm rồi.

“Giải thích.”

Cô bỏ đi mọi kính ngữ thường dùng, nhưng Dowd dường như chẳng mấy bận tâm.

Suy cho cùng, so với việc cô không tát anh ngay lập tức thì phản ứng này là vô cùng hợp lý rồi.

“Thánh Nữ.”

Vậy nên, tốt nhất là anh ta phải có lời giải thích cho thỏa đáng.

Dowd hít sâu vài lần trước khi nói.

Đây không phải lần đầu anh làm hỏng việc chỉ vì nói lung tung vào những thời điểm nhạy cảm thế này.

Nhưng lần này, anh nhất định phải có được sự hợp tác của cô bằng một lời giải thích logic và hợp lý.

“Chuyện này có lý do cả.”

“Câm miệng và vào thẳng vấn đề.”

“Không, ý là, tôi cần phải nói rõ tại sao tôi lại đeo cái này cho c—”

“Chỉ cần nói lý do tại sao anh lại đeo vào cổ tôi thứ này. Đồ khốn nạn. Tóm gọn trong một câu thôi.”

Dowd ngậm miệng trước những lời sắc lẹm và lạnh lẽo như băng giá kia.

Tình huống này không phải kiểu có thể cho qua bằng vài câu giải thích đơn giản.

Vậy thì… anh nên thử tạo một bầu không khí dễ chịu hơn chăng.

Anh nở một nụ cười tươi rói. Tỏa ra một nguồn năng lượng tích cực, Dowd hăng hái lên tiếng.

Trong tay anh là sợi dây nối với chiếc vòng trên cổ Lucia.

Như kiểu anh đang dắt một cô thú cưng nào đó.

“Cô có thích đi dạo không?”

Ngay sau đó, một cú tát đủ sức làm gãy cổ anh vung tới, nhưng bằng toàn bộ sức bình sinh, anh đã né được trong gang tấc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!