WN

Chương 37: Dự giờ (2)

Chương 37: Dự giờ (2)

<Hệ Thống Thông Báo>

[ ‘Kỹ năng: Tử Hoặc’ kích hoạt! ]

[ Độ thiện cảm của Ác Nhân tăng mạnh! ]

[ Phần thưởng đã được thêm vào mục Quà Tặng! ]

Ừm.

Đúng rồi đấy.

Tôi khẽ cười, liếc qua khán đài.

Tôi chẳng rõ Gideon đang ở góc nào giữa biển người thế kia. Nhưng việc hệ thống thông báo đúng lúc này thì chỉ có thể là do ông ta.

‘…Thực ra, cái này là lừa đảo thì đúng hơn.’

Thiết lập gốc của cốt truyện nói rằng nền tảng kiếm pháp của Đệ Nhất Công Tước Tristan là thứ gọi là ‘từ cơ bản đến đỉnh nóc kịch trần’.

Đọc trước mọi động tác của đối thủ, đi trước một bước, và thống trị trận đấu chỉ bằng phòng thủ.

“…”

Dĩ nhiên, nếu ai làm được vậy, thì họ chẳng ngán bố con thằng nào.

Đó là thứ kiếm pháp có thể chém nát không gian, bẻ cong thời gian. Nếu không đạt được trình độ ấy, thì đừng nói đến việc bước qua vạch xuất phát.

Và nếu thật sự làm được điều đó, thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.

‘…Mình có thể dùng Elnore để nâng cấp sau.’

Trong game, kỹ năng đó được gọi là “Infinite Veil.”

Một tuyệt kỹ phòng ngự, nó có thể chặn và phản lại mọi đòn tấn công chỉ với một thanh kiếm.

So với khả năng điên rồ ấy, thứ tôi đang làm bây giờ đúng là trò hề.

Tuy nhiên, tôi có thể bắt chước cái hiệu ứng đó phần nào.

Kiếm, ma thuật, phép màu, phước lành, bất cứ thứ gì.

Tôi chỉ cần biết timing của chúng, tôi có thể ‘phản lại’ tất cả bằng Kiếm Pháp Tristan.

“C-cái gì vậy?”

“Sao dùng kiếm mà chặn được ma thuật…!”

Tôi tiện tay đánh ngã anh bạn đáng thương vừa la ó đó.

Dù Tuyệt Vọng mới chỉ ở bậc C, từng đó cũng thừa sức đối phó đám tân sinh trung bình.

Tựa lưng vào góc tường để che đi điểm mù phía sau khiến tôi chẳng cần lo về những đòn đánh lén. Việc của tôi chỉ là xử lý đám người phía trước.

Kết quả là chỉ còn ba người đứng lại trên đấu trường, tính cả tôi.

À, hoặc là…. hai.

“Tôi xin bỏ cuộc.”

“…”

“Đệ không thắng nổi huynh đâu. Hạng 2 với hạng 3 nhận thưởng như nhau mà, đúng chứ?”

Tallion giơ tay đầu hàng dứt khoát đến mức trọng tài còn choáng.

“…Vậy cậu đến đây làm gì?”

“À, đệ thấy người ta bảo là có tiền thưởng.”

“…”

Không phải cậu là con cả của một Tử Tước à, sao lại bần hàn vậy?

Không có tiền tiêu vặt à?

“Sau vụ dính líu với Hầu tước Riverback, đệ bị phạt tiền”

“…Ra là thế.”

“À mà”

Bước ngang qua tôi, Tallion khẽ cúi đầu.

“Huynh cẩn thận với người đó nhé.”

Cậu ta chỉ về phía người cuối cùng còn lại, một người đeo găng, đang bẻ ngón tay răng rắc.

Mái tóc tím lộ ra khỏi chiếc mũ trùm sâu. Dựa vào vóc dáng…

‘…Là nữ?’

Tôi khẽ cau mày, Tallion nói tiếp.

“Đệ đến vì tiền thôi…. nhưng người đó thì trông hơi nguy hiểm.”

“Nguy hiểm?”

“Cô ta trông rất thích đánh người, và hành hạ đối thủ đến cùng.”

Thực tế, xung quanh cô ta có vài sinh viên nằm sõng soài, gần như bê bết máu.

Tallion rời sân, tôi quan sát cô ta từ đầu đến chân.

“…”

Ừ. Tôi hoàn toàn đồng ý với những gì Tallion nói.

Loại người như vậy sinh ra để tồn tại trong một nơi như thế này.

“Gì vậy, không vào à?”

Tôi còn đang nhìn chằm chằm, thì cô ta lên tiếng.

“Vậy để ta sang nhé?”

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Cảm giác này quen lắm.

Chính là khoảng cách sức mạnh tôi từng cảm nhận khi đối mặt Iliya lúc chưa tăng chỉ số.

[ Phát hiện tình huống nguy hiểm. ]

[ Xác định tình huống đe dọa tính mạng. ]

[ Kỹ năng: Tuyệt Vọng tăng lên bậc EX. ]

“…!”

Ngay khoảnh khắc đối thủ “biến mất”, tôi theo phản xạ kích hoạt kỹ năng.

[ ‘Kỹ năng: Sự Tập Trung của Kiếm Sĩ’ kích hoạt! ]

[ Tốc độ phản ứng và độ chính xác tăng mạnh! ]

Thế giới quanh tôi chậm lại.

Phản xạ của tôi tăng vọt đến mức mọi thứ xung quanh giống như một đoạn phim slow-motion vậy.

Do kỹ năng này kết hợp với Tuyệt Vọng EX mới được như vậy.

‘....Hack thật sự.’

Đang nghĩ vậy thì mặt tôi cứng đờ.

Ngay cả trong thế giới ‘slow-motion’, có một người vẫn chuyển động nhanh đến mức kinh dị.

Dù nhìn như đang đi bộ, nhưng so với mọi thứ đang chậm lại, tốc độ đó vẫn quá là điên rồ.

“…!”

Tôi nghiến răng định thủ thế, nhưng cơ thể quá chậm.

‘...À phải rồi.’

Phản xạ nhanh không có nghĩa cơ thể cũng nhanh theo.

Đợi đến khi cơ thể vào vị trí, tôi đã sẵn sàng với một nụ cười gượng.

Và ngay khoảnh khắc đó, một cú đấm giáng thẳng lên thanh kiếm của tôi.

-!

…Có tia lửa vừa bắn ra đấy à?

Từ một thanh kiếm và một nắm đấm?

“...”

Thấy tôi lùi lại vài bước, cô ta lắc cổ tay, có vẻ ngạc nhiên vì tôi chặn được.

Nhưng

“Ể, tưởng ngươi yếu cơ mà?”

Thái độ cô ta khác hẳn.

Dù chiếc mũ trùm che mất đôi mắt, nụ cười nham hiểm bên dưới lại hiện rất rõ.

Giống như kiểu một con thú vừa tìm được con mồi.

“Vậy là nãy giờ ngươi nương tay à?”

Từ tay chân cô ta, khí sắc màu rực rỡ bùng lên.

Khác hoàn toàn với ma thuật pháp sư thường dùng, hay thần lực của tu sĩ.

Vừa thấy nó, sống lưng tôi lại lạnh toát.

“Tôi xin bỏ cuộc.”

Tôi lập tức giơ tay.

“…Cậu bỏ cuộc?”

“Vâng.”

Tôi đáp lại vị trọng tài đang sững sờ.

Tôi không bị một vết xước, mà tôi lại đầu hàng nhanh ngang Tallion.

…..

Không. Hoàn toàn không thể.

Nghĩ rằng mình có thể đánh bại cô ta trong trạng thái toàn lực kia là hoang đường.

“…Này.”

Tôi đang định ra khỏi sân thì cô ta gọi lại.

“Ngươi làm gì vậy? Đang lúc thú vị mà.”

“…”

Không.

Tôi đã bỏ cuộc rồi.

Nhưng nếu im lặng mà rời đi, tôi có cảm giác cô ta sẽ đuổi theo. Thế nên….

“Không được. Phiền lắm.”

“…Hả?”

“Nếu cô dùng ma thuật thật sự ở đây thì chuyện gì xảy ra, cô nghĩ xem?”

Đúng thế.

Loại ma lực mà chỉ các thành viên của Liên Minh Bộ Tộc sở hữu, đặc biệt hiệu quả trong cường hóa cơ thể. Dù Tuyệt Vọng có lên bậc EX, tôi cũng không thắng nổi.

Là bất khả thi để khống chế cô ta lúc này.

‘Con gái Tộc Trưởng ơi, cho tôi xinn…!’

Riru Garda. Một nhân vật quan trọng của Chương 5.

Con gái thứ của Tộc Trưởng Liên Minh Bộ Tộc. Một kẻ thích đánh đập người khác.

Và trên hết….

‘…Lúc này cô ta còn mạnh hơn cả Elnore.’

Đặc biệt là khi xét đến Elnore và Iliya còn chưa đạt đến đỉnh cao.

Nếu đấu bây giờ, tôi chết chắc.

Tôi không biết vì sao cô ta lại tham gia, nhưng ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách.

“…Hmmm.”

Tôi rời khỏi sân, không hề có ý định quay đầu lại. Còn ánh mắt Riru thì dõi theo tôi, không hề chớp, cho đến khi tôi khuất hẳn.

Vì thế….

“…Hắn biết ma thuật của mình sao? Một người của Đế Quốc…?”

Tôi không còn ở đó để nghe lời lẩm bẩm của Riru.

[ Kỹ năng: Tử hoặc đã kích hoạt theo điều kiện! ]

[ Thời điểm hoàn hảo! Bạn đã rắc thính, thứ sẽ bùng nổ thiện cảm trong tương lai! ]

[ Lần kích hoạt kế tiếp sẽ có hiệu quả gấp đôi! ]

“....”

Thôi, tôi chịu.

Giờ tôi không còn buồn bận tâm tại sao mấy chuyện này lại xảy ra nữa.

Tôi có thể hiểu việc Gideon bắt đầu chú ý đến mình. Nhưng người này là ai mới được?

“...”

“...”

Dĩ nhiên, điều khó hiểu hơn lại chính là tình cảnh hiện tại.

Ngay sau trận đấu, tôi bị một ai đó bắt cóc khi đang rời khỏi đó.

Một cô hầu gái đứng cạnh đưa cho tôi một tách trà.

Dĩ nhiên, tôi chẳng rảnh mà ngó tới.

Bởi vì người đang ngồi đối diện tôi, đủ khiến sống lưng tôi lạnh toát.

“…Vinh hạnh được diện kiến ngài, Công Tước Tristan.”

Ông ta chỉ khẽ nhắm mắt, rồi gật đầu.

Từ nãy đến giờ đều vậy.

Chỉ cần để yên vài giây thôi là bầu không khí trở nên ngột ngạt.

Không khí lạnh như băng. Có một luồng áp lực vô hình từ ông ta bao trùm căn phòng, cảm giác như tôi đang ở trước vành móng ngựa vậy.

Mà người đàn ông trước mặt tôi đây là người đại diện cho sức mạnh của Đế Quốc, người chỉ cần mở miệng là có thể xóa sạch tôi lẫn cả lãnh địa của nhà tôi.

Đó mới chỉ là một trong vô số lý do khiến tôi run rẩy nãy giờ.

‘…Dù tôi đã đoán được là ông ta sẽ để ý đến tôi.’

Vì lý do nào đó, người này có sự hứng thú đặc biệt với kiếm pháp của Đệ Nhất Công Tước Tristan.

Chỉ với một chút thể hiện ‘ngộ đạo’ tôi thể hiện vừa nãy, ông ta lập tức gặp trực tiếp tôi.

Hoặc cũng có thể là vì con gái ông ta.

“Dowd Campbell.”

Tôi giật mình khi ông ta đột ngột nói chuyện.

“Quan hệ của cậu với con gái ta là gì?”

“...”

Giọng điệu nghe giống hệt một ông bố đang dằn mặt bạn trai của con gái mình. Nhưng tôi thừa biết ông ta không có ý đó.

“…Tiểu thư luôn giúp đỡ cháu. Cô ấy hỗ trợ cháu rất nhiều trong sinh hoạt tại học viện.”

“Con bé dạy cậu kiếm pháp sao?”

Không.

Đây là tín hiệu.

Tôi cố nặn ra một nụ cười với Gideon, người đang tỏa ra luồng khí lạnh đến cắt da.

“…Cô ấy chỉ dạy cháu mỗi đường chém dọc cơ bản.”

Đôi mắt Gideon, đôi mắt khi nãy vẫn khép hờ, từ từ mở ra.

Ánh nhìn sắc bén đến mức tôi có cảm tưởng ông ta chỉ cần liếc qua là có thể rạch tôi thành hai phần. Lòng bàn tay tôi bắt đầu rịn mồ hôi.

“Vậy cậu học kiếm pháp của gia tộc ta ở đâu?”

“...”

Tôi hít thật sâu, đối diện ánh nhìn ấy.

Phải rồi. Không đời nào ông ta không nhận ra.

Bắt đầu từ đây mới là phần quan trọng.

Thực chất, đây chính là khởi đầu của kế hoạch trong Chương 2: Vương Tử.

Việc đầu tiên, hãy dùng sở trường của tôi đã.

“Chắc hẳn Công Tước cũng biết rõ.”

Sở trường gì à.

Lừa đảo.

“…Gì?”

“Kiếm Thánh xưa nay lúc nào cũng xuất quỷ nhập thần. Đến mức còn tìm đến những ‘đứa trẻ tài năng’ ở tỉnh lẻ.”

“...”

“Nếu ai đủ tài năng, người sẽ truyền dạy cả những bí thức kiếm pháp khó nhất của Tristan.”

Đôi mắt Gideon nheo lại.

Khí lạnh trong căn phòng càng dày đặc, như muốn đóng băng dòng máu trong người tôi.

Dĩ nhiên, đó là lời nói dối trắng trợn.

Kiếm Thánh, sư phụ của Công Tước Tristan và cả Viện trưởng hiện tại của Khoa Hiệp Sĩ Elfante, quả thật có thói quen tìm kiếm thiên tài khắp đại lục.

Nhưng vì danh tính của ông ta hiếm ai biết, việc tôi nắm rõ thân phận ấy giúp lời nói dối tăng thêm phần đáng tin.

“…Ý cậu là chúng ta cùng một sư phụ?”

“Vâng ạ.”

Tôi nuốt khô khi nghe Gideon nói thế.

Bây giờ mới là lúc trò chơi bắt đầu.

Nói thẳng ra, lời nói dối này như mảnh vải thưa vậy, nó không thể che được mắt thánh. Gideon có hàng tá cách để điều tra sự thật.

“...”

Thế nên, tôi phải đậy thêm vào.

“Và, Người đã yêu cầu cháu một việc. Một điều phải thực hiện nếu cháu có dịp gặp Công Tước.”

Từ những gì tôi đã trải qua.

Cách tốt nhất để giấu một cái cây là tạo ra một khu rừng.

Và một lời nói dối lớn sẽ che đi lời nói dối nhỏ.

“...Một yêu cầu?”

Vậy nên việc tôi sắp làm là….

“Công Tước Tristan.”

Vẫn tiếp tục lừa đảo.

“Mời ngài học kiếm từ cháu.”

Mà đã phóng lao thì….

….Thì phải theo lao chứ..

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!