[Cậu còn đứng đực ra đó làm gì? Chẳng phải đây là một cuộc khủng hoảng đối với cậu sao?]
Mặc dù Caliban nói như vậy với tôi, người đang đứng chết trân tại chỗ sau khi nhận chiếc hộp từ Riru…
‘Ừ thì… đúng là khủng hoảng thật, nhưng…’
Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi lại là… có gì đó không đúng ở đây.
Hôn lễ trong Liên Minh Bộ Tộc luôn là những sự kiện hoành tráng đến mức vượt xa trí tưởng tượng phong phú nhất của người bình thường. Ngay cả khi đem ra so sánh với phong tục của các quốc gia khác.
Có nhiều lý do cho điều đó, nhưng về cơ bản là vì quốc gia này dùng tinh thần đoàn kết cực kỳ mạnh mẽ để bù đắp cho dân số ít ỏi của mình.
Nếu xét như vậy…
Nếu người kết hôn là một thành viên trong tộc của Đại Tộc Trưởng, thì quy mô của đám cưới sẽ lớn đến mức chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ khiến người ta đau đầu rồi.
Điều tôi muốn nói là…
Việc Riru đến đây chỉ với một chiếc hộp rồi cầu hôn tôi là chuyện bình thường tuyệt đối không thể xảy ra.
Một lời cầu hôn giản dị như vậy thậm chí còn có thể bị xem là quá hấp tấp. Không một ai trong Liên Minh Bộ Tộc lại nghĩ đến việc cầu hôn theo cách này.
Đặc biệt khi Riru vốn là một người cực kỳ coi trọng truyền thống, nên lời cầu hôn như này chỉ mang đến cho tôi cảm giác bất an hơn là cảm giác khủng hoảng.
“Kết hôn ư?”
Dù sao thì…
Tôi cẩn thận hỏi lại như vậy.
Trước tiên, tôi phải thăm dò xem cô ấy có thật sự nghiêm túc hay không.
“Đúng vậy.”
Nhưng…
Dù đang tránh ánh mắt của tôi, giọng điệu của cô ấy vẫn không hề thay đổi.
Rõ ràng là cô ấy đang rất xấu hổ, nhưng lại có một sự quyết tâm mãnh liệt trong câu trả lời đó.
“Tôi biết chuyện này rất đột ngột.”
Riru mở miệng nói trước khi đưa hai tay che mặt lại.
“Nhưng… nếu không phải bây giờ, có lẽ tôi sẽ không bao giờ có cơ hội nào khác nữa.”
“Sao cơ?”
“Nếu cứ để mọi chuyện diễn ra như thế này… tôi có linh cảm rằng ai đó sẽ cướp anh đi mất…”
Lời lẩm bẩm ấy phát ra từ sau đôi tay đang che kín khuôn mặt của cô.
Lần này, giọng nói của cô nhỏ nhẹ hơn nhiều, hoàn toàn không giống với tính cách thường ngày của cô ấy.
Không nghi ngờ gì nữa, trong giọng nói đó, tôi có thể cảm nhận được…
Nỗi sợ của cô ấy.
Sự tương phản giữa dáng vẻ tự tin thường ngày và con người hiện tại của cô khiến cảm giác này càng trở nên chân thực hơn.
Thực sự có cảm giác như cô gái này đang phơi bày trọn vẹn trái tim mình với tôi vậy.
Nhưng…
[Cậu định từ chối cô ấy sao?]
Chẳng lẽ tôi còn lựa chọn nào khác?
Nếu như những mối đe dọa trực tiếp đến tính mạng tôi như Eleanor và Yuria không tồn tại, thì tôi đã thẳng thừng từ chối tất cả rồi.
Trong hoàn cảnh hiện tại của tôi, không thể để bản thân bị bao vây quá gần gũi bởi các Ác Quỷ được; Rủi ro là quá lớn.
Tôi nghiến chặt răng.
Chặt đến mức tôi có thể nếm được vị máu trong lợi mình.
Thành thật mà nói, dù tôi có thể chịu được việc bị gọi là rác rưởi hay bất cứ thứ tương tự thế…
Nhưng mỗi khi đối xử như vậy với những người thật lòng mở cửa trái tim với mình, tôi luôn cảm thấy tội lỗi.
“Tôi xin lỗi, Riru.”
Tuyên bố trước đây của tôi rằng tôi muốn sống hạnh phúc cùng các Ác Quỷ là sự thật, nhưng nếu cô ấy đột ngột đưa ra một chuyện như thế này…
Tôi không thể chấp nhận ngay được.
Bởi vì đó là mục tiêu của tôi trong tương lai. Chỉ sau khi cốt truyện chính được giải quyết, và mọi mối đe dọa tiềm tàng bị loại bỏ, tôi mới có thể thảnh thơi mà nghĩ đến những chuyện như vậy.
Ngay từ đầu, câu trả lời của tôi đã được định sẵn rồi.
“Lúc này… thì có hơi đột ngột…”
“Tôi nghĩ… chúng ta vẫn còn quá nhiều điều cần tìm hiểu về nhau trước khi có thể đi đến bước đó.”
Khó khăn lắm, tôi mới có thể thốt ra được những lời đó...
Vừa cố kìm nén cảm giác nghẹn ngào trong cổ họng, tôi vừa cố nói ra một cách bình tĩnh nhất có thể.
Sau đó, cô ấy chìm im lặng.
Ừ, hiển nhiên rồi. Không đời nào cô ấy có thể đưa ra phản hồi ngay lập tức sau khi nghe những lời như vậy.
Cô ấy vẫn che mặt, nên tôi không thể nhìn thấy biểu cảm của cô.
“Tôi xin lỗi, Riru. Bây giờ… có lẽ hơi khó cho tôi.”
Giọng tôi trầm xuống khi nói tiếp.
Nhưng một lần nữa, cô ấy vẫn không đưa ra bất kỳ phản ứng cụ thể nào
Cô chỉ cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm xuống đất.
“Anh nói ‘bây giờ’…”
Giọng cô nhẹ nhàng, nghe có vẻ khá trầm buồn.
“Có nghĩa là câu trả lời của anh… sau này có thể thay đổi ư?”
“À… ừ, tất nhiên rồi.”
Ngay từ đầu, tôi vốn đã có kế hoạch sống chung với các cô mà.
Nhưng tôi không thể nói ra điều đó vào lúc này được.
Tôi chỉ có thể trả lời một cách mơ hồ như vậy.
“Tôi nghĩ, điều chúng ta nên làm lúc này là tìm hiểu nhau kĩ hơn đã, điều đó quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.”
Nói xong câu đó, tôi nở một nụ cười chua chát.
Đó là câu từ chối rập khuôn nhất, kiểu câu mà ai cũng nói ra vì áy náy. Nhưng không giống họ, tôi thật sự chân thành.
Thực sự vẫn còn cả một núi thứ mà chúng tôi cần phải tìm hiểu về nhau.
Hơn nữa, đằng nào thì chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục gặp nhau mà.
“Vậy chính xác thì việc ‘tìm hiểu nhau kĩ hơn’ nghĩa là gì?”
“Nói đơn giản thì, dù bây giờ chúng ta khó mà kết hôn ngay được, nhưng chúng ta vẫn có thể dành nhiều thời gian bên cạnh nhau.”
“Kết hôn ngay lập tức thì có hơi quá…”
“Nhưng chúng ta hoàn toàn có thể bắt đầu một cách từ từ, rồi từng bước xây dựng mối quan hệ phát triển lên.”
Nghe câu trả lời của tôi, Riru lại lên tiếng.
“Vậy thì…”
Sau một thoáng do dự nữa…
Cô ấy lại mở lời, trông rõ ràng là đang lo lắng.
“Điều đó có nghĩa là… chúng ta có thể bắt đầu một mối quan hệ tình cảm sao?”
“Nếu chỉ ở mức đó… thì được.”
So với mấy người phụ nữ quanh tôi, những người sẵn sàng giết tôi nếu tôi không cưới họ, thì chuyện này vẫn còn khá nhẹ nhàng.
Sẽ không khó để duy trì một mối quan hệ như vậy, và kể cả khi những người khác có săn lùng tôi về mối quan hệ này, tôi vẫn có thể khéo léo né gank từ họ.
“Thật sao?”
Sau khi nói vậy…
Cô ấy cuối cùng cũng bỏ tay khỏi mặt.
“?”
Nhưng…
Biểu cảm của cô có chút… lạ.
“??”
Tại sao?
Rõ ràng là tôi đã từ chối lời cầu hôn của cô ấy cơ mà…
Nhưng tại sao gương mặt cô lại giống như đang nói, ‘Thành công rồi! Anh ta đã sập bẫy của mình!’
“Mối quan hệ của chúng ta sẽ trở thành mối quan hệ trai gái, nghĩa là đôi ta ở trên tình bạn ở dưới tình yêu[note92313], đúng không?”
Sau khi nói tất cả những điều đó, cô nhếch môi cười với tôi.
Tôi hoàn toàn chết lặng, đầu óc còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi chỉ có thể gật đầu theo phản xạ.
“T-tôi… nghĩ là vậy.”
“Được rồi, nếu đã vậy thì…”
Cô nở một nụ cười rạng rỡ trước khi vỗ vai tôi.
Rồi đột nhiên, cô ôm tôi vào lòng.
“Riru?”
“Vì chúng ta là mối quan hệ trai gái, nên tôi có thể làm thế này, phải chứ?”
“R-Riru?”
“Từ giờ chúng ta hãy thường xuyên gặp nhau nhé. Gặp anh sau nhé, được chứ?”
Cô nói với một nụ cười hơi vặn vẹo nhưng đầy hoang dại.
Giống hệt Riru mà tôi vẫn luôn biết.
Điều đó khiến tôi nhận ra…
Có lẽ suốt lúc nãy cô ấy chỉ đang diễn cái vẻ buồn bã và suy sụp khi nghe tôi nói thôi.
“Nhớ nhé, chính anh là người nói ‘chúng ta cứ từ từ’, nên không được nuốt lời đâu đấy, rõ chưa?”
“Được rồi, thế thôi nhé.”
Riru vừa gãi má…
Vẫn với nụ cười tươi rói đó, mặc dù giờ đã hơi đỏ mặt…
Khẽ đấm nhẹ vào vai tôi rồi nói.
“Xin được anh chiếu cố nhé… Anh bạn trai yêu dấu của em.”
‘Ừmmm…’
…
‘Cái chó gì đang xảy ra vậy?’
‘Tại sao mình lại toát mồ hôi lạnh?’
…
‘Cảm giác như mình vừa phạm phải một sai lầm khủng khiếp…’
“A-À thôi, tạm biệt nhé! Buổi tối tốt lành!”
Có vẻ chính cô cũng ngại ngùng vì những lời chính mình vừa nói, nên Riru nhanh chóng quay người bỏ đi.
Và…
Để lại tôi đứng một mình dưới bầu trời đêm, cùng với tiếng dế kêu rả rích.
‘Nghiêm túc đấy, cái bỏ mẹ gì vừa xảy ra thế?’
[Quá đẳng cấp. Đây có phải là cái gọi là báo ứng không? Hay theo cách nói của cậu… đây là kết quả của hiệu ứng cánh bướm?]
Caliban nói, giọng đầy vẻ khó tin.
“Tự nhiên anh nói nhăng nói cuội gì vậy?”
[Không, ý ta là… làm sao ta có thể không cười khi được ngồi hàng ghế đầu xem cậu bị out trình hoàn toàn như thế này chứ? Cậu nhận ra là cô ta học tất cả mấy chiêu đó từ cậu rồi chứ? Toàn bộ chuyện này đúng là đỉnh cao của phim hài mà! Không còn gì sảng khoái hơn thế này nữa!]
Cái gì cơ?
Tên này đang nói cái chó gì thế?
Caliban vừa cười khúc khích vừa nói tiếp.
[Cậu cứ thử nghĩ xem. Bằng cách từ chối lời cầu hôn, cậu lại bị buộc phải bắt đầu một mối quan hệ trai gái với cô ta, không phải sao?]
[Ban đầu cậu thậm chí còn chẳng chú ý đến cô ta, cũng chẳng có ý định chủ động tiến tới. Nhưng từ bây giờ thì khác. Dưới danh nghĩa ‘mối quan hệ trai gái’, cô ta có thể cứ thế tiếp cận cậu mà không cần phải kiềm chế bản thân gì nữa.]
[Trước giờ tất cả những người khác đều chỉ lao như điên vào cậu, vừa đòi cậu ôm vào lòng vừa dọa sẽ giết cậu nếu cậu không làm vậy… nên cậu chưa từng nghĩ có người sẽ chơi chiêu như thế này. Khả năng phòng bị của cậu đối với loại này đúng là thấp thật nhỉ?]
Hả? Khoan đã…
[Dù sao thì, vì cậu đã đồng ý bắt đầu gặp gỡ cô ta theo kiểu lãng mạn hơn, nên nếu cô ta chủ động áp sát cậu, cậu cũng không thể rút lui rồi. Bây giờ cô ta đang ở vị thế mà có thể làm thế với cậu rồi.]
Đ-Đợi một chút…
[Cho đến nay, tất cả những người phụ nữ xung quanh cậu đều làm ầm lên để thu hút sự chú ý của cậu và chưa có lấy một người nào chủ động gọi cậu qua cả. Nhưng bây giờ đã có một người làm được điều đó rồi đấy.]
‘T-Từ từ đã, c-chuyện đó…’
…
‘N-Nó thực sự vận hành như sao?”’
[Cô nàng đó đúng là mưu mô thật đấy.]
[Cậu vừa bị cô ta chơi cho một vố rồi, đồ ngốc ạ.]
[Lời cầu hôn chỉ là mồi nhử thôi. Một cái bẫy mà cô ta giăng ra để ép cậu trao cho cô ta cái đặc quyền này.]
Nghe vậy, tôi đứng đực ra đó một lúc rất lâu.
Chỉ đến lúc đó tôi mới nhận ra một điều.
“Ể?”
Không giống lần Eleanor cầu hôn tôi, hay khi Yuria lao vào tôi…
Lần này không hề có cái Cảnh Báo Ác Quỷ nào cả.
Điều đó có nghĩa là…
Ngay từ đầu, cô ấy đã đến gặp tôi với tâm thế, ‘Dù bị từ chối cũng không sao.’
Cứ như thể…
Cô ấy đã tiên liệu rằng tôi sẽ trả lời đúng như vậy nếu tôi bị dồn vào tình huống đó.
Nghĩ lại thì, cách cô ấy cầu hôn tôi lúc nãy quả thật có gì đó rất kỳ lạ.
“Ể?”
Vậy chẳng phải…
Cô ấy vừa thao túng tâm lý tôi sao?[note92314]
***
Riru Garda điên cuồng xoa lấy xoa để khuôn mặt đang đỏ bừng của mình.
[Wao, cô làm được rồi kìa.]
“Im đi.”
Cô càu nhàu đáp lại giọng nói trêu chọc vang lên phía sau.
Tim cô đang đập loạn xạ, đến mức chính cô cũng cảm thấy mọi chuyện thật phi thực tế.
Bởi vì, vừa rồi, cô…
“Này, ừm… cô biết đấy…”
[Sao?]
“Vì bây giờ anh ấy là… b-bạn trai của tôi rồi, n-nên… t-tôi có thể…”
Cô vừa lẩm bẩm vừa vuốt mặt mình.
“Ý tôi là… t-tôi có thể… đi hẹn hò với anh ấy, h-hay là… hôn anh ấy… v-và mấy chuyện như vậy không?”
[…]
Nhìn cô như vậy, Lam Quỷ phải cố hết sức để kìm nén tiếng cười sắp sửa bật ra.
‘Trời đất ơi.’
…
…
‘Không thể tin được là mình lại nghe thấy những lời đó từ một con đàn bà trưởng thành.’
…
‘Cô nàng ngây thơ đến khó tin trong chuyện này, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài luôn.’
‘Có lẽ mình nên tự vỗ vai khen ngợi bản thân vì đã cho cô ta lời khuyên đó mới được.’
Nếu cứ theo nhịp độ bình thường của Riru, cô ấy sẽ không bao giờ làm được điều gì như thế này.
Đó là mối tình đầu, lần đầu biết yêu, lần đầu tỏ tình, và lần đầu biết đến sự lãng mạn của cô.
Từ giờ trở đi, tất cả những thứ cô sẽ trải qua với người đàn ông đó đều sẽ là những điều cô chưa từng làm trước đây.
Và cô đã chọn cách bỏ qua tất cả những điều đó để nhảy thẳng đến lời cầu hôn ngay lập tức, một điều có phần hơi… bất công.
Tuy nhiên… đó chính là lý do cô làm vậy.
“Lúc trước, khi cô bảo là tôi chắc chắn sẽ bị từ chối dù có làm gì đi nữa… Tôi đã tự hỏi… vậy thì tại sao mình còn phải tốn công làm việc đó nữa…”
Riru thì thầm với giọng điệu có chút phấn khích, xen lẫn những hơi thở gấp gáp.
“Nhưng cô đúng là… rất đáng tin cậy trong mấy chuyện này đấy.”
Trong khoảng thời gian ở bên tên du côn xanh lam này, Riru nhận ra mọi thông tin về tương lai mà con ma này thỉnh thoảng buột miệng nói ra hầu như luôn chính xác.
Ngoài ra, có lẽ vì bị ảnh hưởng bởi tên du côn này, đôi khi cô cũng có thể thoáng thấy vài giây trong tương lai.
Theo lời tên kia, đó là những yếu tố bổ sung xuất hiện trong quá trình Dung Hợp hay gì đó.
-Xám, Tím, và Đỏ cũng đều trải qua quá trình này. Sự dung hợp giữa Mảnh Vỡ và Vật Chủ. Chỉ là, trong trường hợp của chúng ta, chúng ta giao tiếp với nhau dễ hơn họ rất nhiều. Và… ừm, như vậy cũng giúp chúng ta phối hợp với nhau dễ hơn nữa.
…
-Phối hợp? Ý cô là sao?
-À… phối hợp như kiểu là… để Chồng Yêu có thể thưởng thức hai hương vị khác nhau cùng một lúc trong hoạt động về đêm của chúng ta ấy.”
…
-
…
-Đùa thôi mà~ Đừng lo, rồi cô sẽ hiểu sau thôi, Riru.
Cô nhớ lại tiếng cười khúc khích của tên du côn xanh lam khi nói điều đó.
-Nói đơn giản thì… chúng ta sẽ tỏa sáng rực rỡ nhất khi Chồng Yêu rơi vào tình huống nguy hiểm nhất!
Mặc dù những lời tiếp theo sau đó có phần khó hiểu.
Dù sao thì…
[Tất nhiên rồi. Như ta đã nói, cô chẳng có gì để mất cả.]
Tên Du Côn Xanh Lam vừa cười khúc khích vừa bay lơ lửng quanh cô.
[Với tình hình hiện tại của Chồng Yêu, lời cầu hôn này chẳng khác nào một quả bom cả. Không đời nào cậu ta chấp nhận đâu.]
Tuy nhiên…
Chính vì tin chắc điều đó, cô đã vô tình tạo ra một cơ hội để thiết lập một mối quan hệ hoàn toàn tự nhiên mà những Vật Chủ khác thậm chí không thể tưởng tượng nổi.
Và sân khấu để tiếp tục tận dụng lợi thế này sắp sửa xuất hiện.
[Hừm… xét theo dòng chảy của thời gian, ngày mai là Lễ Tuyển Chọn Anh Hùng, đúng không?]
Lam Quỷ lẩm bẩm, rồi hất mái tóc ra sau.
“Lễ Tuyển Chọn Anh Hùng? Đó là cái gì?”
[Đó là một… một sự cố khá quan trọng đấy.]
Có thể nói rằng…
Bước ngoặt dẫn đến khủng hoảng của Dowd Campbell đều bắt đầu từ đây.
Anh Hùng, Quỷ Xám, Bạch Quỷ, Xích Quỷ, tất cả đều bị cuốn vào một vòng xoáy hỗn loạn.
Vốn dĩ, không hề có chỗ cho Lam Quỷ hay Riru trong một ‘nồi lẩu thập cẩm’ như vậy.
Tuy nhiên…
[Lần này sẽ hơi khác đấy, Chồng Yêu.]
Lam Quỷ khẽ liếm môi, thì thầm.
[Lần này bọn ta sẽ không chỉ đứng từ xa nhìn rồi để những kẻ khác thèm khát cậu như lần trước nữa đâu~]
Không còn nghi ngờ gì nữa…
Đối với Riru, người đang lắng nghe những lời đó, câu nói ấy mang theo một sức quyến rũ lạnh lẽo, khiến cô rùng mình mà sởn gai ốc.
0 Bình luận