WN

Chương 34.1: Tập luyện (2)

Chương 34.1: Tập luyện (2)

Có thể nói rằng cả Elnore và Iliya đều đã đạt đến cảnh giới nhất định trong lĩnh vực kiếm thuật.

Một người sẽ hủy diệt thế giới, người còn lại sẽ cứu lấy nó.

Vì thế nên tôi đang vắt óc cân nhắc..

Kỹ năng và phong cách dạy kiếm của họ hoàn toàn trái ngược.

“Sao lại lùi lại! Dùng cái não bé tí trong cái đầu to đùng của cô đi!”

“Cô gọi đây là kiếm thuật à? Trông như tán tỉnh hơn là chiến đấu đấy. Cô định quyến rũ địch hay gì?”

“….”

Xem họ cãi nhau như chó với mèo khiến đầu tôi chỉ muốn nổ tung.

Chính xác thì, họ đang tranh luận nảy lửa về “giáo trình huấn luyện” dành cho tôi.

Sự nhiệt huyết quá mức của họ đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong phòng tập. Ai nấy đều nhìn sang, như thể tự hỏi chuyện quái gì đang diễn ra ở đây.

‘... Lúc đầu hai người họ còn nói chuyện tử tế với nhau cơ mà.’

Nhưng rồi cuộc tranh luận bắt đầu bằng sự tôn trọng đôi bên chuyển thành công kích lẫn nhau.

‘Nghĩ lại thì, hình như trong cốt truyện gốc cũng như vậy thì phải?’

Hai người này ấy mà..

Họ vốn dĩ không thể hòa hợp.

Dạo gần đây, tôi cứ hy vọng họ có thể trở nên “hơi thân hơn” nhờ sự hòa giải của tôi, nhưng có vẻ như ước mơ đó quá xa vời.

Nhà Công Tước Tristan và Anh Hùng.

Hai thế lực định mệnh đối đầu nhau cho đến tận cuối cốt truyện. Đó là thiết lập từ đầu.

“…”

Vậy nên.

Nếu tôi không can thiệp, mọi chuyện sẽ y xì cốt truyện gốc.

‘Càng đi xa, tôi càng cần đến hai người họ.’

Trong trận chiến với Kẻ Thanh Tẩy vừa rồi, một vật phẩm không nên xuất hiện lúc này, đã xuất hiện.

Chỉ với biến số đó thôi, tôi cũng chẳng thể đoán được phía trước còn thứ gì đang chờ.

Và những người duy nhất có thể đánh bại Ác Quỷ chính là vật chủ của Ác Quỷ và vị Anh Hùng được ban phước bởi thiên thần.

Họ là những đồng minh đáng tin cậy nhất của tôi. Sự giúp đỡ của họ là không thể thiếu với tiến trình của cốt truyện.

‘…Trong game cũng thế mà nhỉ?’

Tùy vào route người chơi chọn, mối quan hệ giữa hai người họ có thể cải thiện được đáng kể.

Tuy nhiên, nếu tôi muốn lợi dụng “tình huống” đó cho riêng mình…

Sẽ rất nguy hiểm.

Nói trắng ra..

Một gã lăng nhăng bị bắt quả tang thì coi như xác định.

Huống hồ đây là boss cuối và nhân vật chính.

Nếu bị phát hiện, tôi sẽ bị xé xác thành từng mảnh. Theo đúng nghĩa đen.

“…”

Dẫu cho tôi đang ở vị thế phải lập harem để ngăn sự tuyệt chủng của nhân loại, tôi cũng chẳng muốn làm thế.

Trong sự kiện “Dự giờ” sắp tới, kiểu gì cũng sẽ có một nhánh lựa chọn như vậy.

‘Tôi sẽ không bao giờ làm thế.’

Ừ, tôi thà chết cũng không làm.

“…”

Tôi đã nghĩ về chuyện này nhiều lần rồi, và lần nào nó cũng dẫn đến viễn cảnh kỳ lạ. Không. Dù trời sập tôi cũng không làm.

Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ, một giọng nói bất mãn đột ngột vang lên bên cạnh.

“Aish chếc tiệc, thế này không ổn tí nào, tách ra đi! Thưa thầy!”

“…Hả?”

Iliya đang nổi khùng bất ngờ nhét vào tay tôi một thanh kiếm lưỡi ngược.

Một thanh kiếm mà lưỡi bén nằm ở mặt cong phía trong. 

6fd0f587-7c04-48a1-b059-088d9bb12603.jpg

Khi tôi còn đang ngẩn người nhìn nó, cô ấy đã lùi lại và ưỡn ngực đầy tự tin.

“Thử làm theo đi!”

Rồi cô ấy rút kiếm ra và dậm mạnh xuống đất.

Phong cách dùng kiếm của cô ấy chắc là tự sáng tạo ra.

Tự do, thực dụng, nhẹ và linh hoạt, nhưng vẫn giữ lực tấn công sắc bén.

Nhìn lướt qua thì trông cứ sao sao, nhưng phản xạ của cô ấy kết nối tất cả lại thành một nhịp điệu hoàn chỉnh. Ngay cả những học viên Khoa Hiệp Sĩ, những kiếm sĩ kỷ luật với trường phái bài bản của họ, cũng phải mở to mắt mà nhìn.

“Đó! Thấy chưa?”

Kết thúc màn biểu diễn, Iliya lau mồ hôi rồi cười tươi với tôi.

“Giờ đến lượt thầy!”

“…”

Cô đùa tôi đấy hả?

“…Tôi tưởng cô sẽ dạy tôi?”

“…Em cũng học theo cách này mà…”

“…?”

“Thì… ai cũng làm được… đúng không…?”

Giọng cô ấy càng lúc càng nhỏ.

Chắc vì nhận ra ánh mắt khó hiểu của đám học viên khoa Hiệp Sĩ đang nhìn cô.

Một cơn đau đầu như búa bổ giáng thẳng vào đầu tôi.

Có phải cô ấy đang khoe thiên phú của mình không? Và chẳng phải cô ấy vừa bảo mình rất có kinh nghiệm dạy kiếm ư?

“…Cô… cô đùa với tôi à? Cô chẳng có lấy một khái niệm cơ bản nào về việc dạy người khác cả.”

Elnore, người đứng quan sát nãy giờ, thở dài và lên tiếng trách móc.

Rồi cô rút kiếm, đứng ngay trước mặt tôi và vào tư thế chuẩn.

“Ta sẽ bắt đầu với tư thế cơ bản, nhưng quan trọng nhất. Trước hết là đường chém từ trên xuống.”

Vừa nói, Elnore vừa biểu diễn vài động tác đơn giản.

‘Ồ… wao…’

Từ bước chân, chuyển trọng tâm, điều khiển tầm nhìn, đến tư thế của phần thân trên, tất cả đều được giải thích chi tiết.

Tôi tưởng cô cũng sẽ giống Iliya, ai ngờ lại dạy rất bài bản.

“Cậu thử xem.”

“Vâng, cơ bản thế này thì…”

Tôi cầm kiếm và thử chém một đường xuống.

Và.

“…”

“…Ừm.”

“…Ờ…”

Tôi thất bại thảm hại.

Không, khó hơn tôi tưởng rất nhiều.

Tôi tưởng đơn giản chỉ là chém xuống, nhưng thật ra chỉ riêng việc giữ thăng bằng đã là thử thách.

Với một người không được rèn luyện như tôi, không có kỹ năng “Tuyệt Vọng” hỗ trợ, chỉ cầm kiếm thôi đã nhọc, huống hồ là vung nó.

Biểu cảm của mọi người xung quanh trở nên kỳ lạ. Nếu họ thấy rõ tôi chỉ là lính mới, họ có thể thấy dễ thương mà cười cho qua. Nhưng với một nhát chém… như c*t của tôi, không khí xung quanh như đang thốt lên: “Cái chó gì vậy?”

“…Ở mức này thì cậu nên rèn luyện cơ thể trước khi học kiếm thuật đấy. Cậu định học nhảy cóc luôn à? Mà khoan, chẳng phải cậu đối phó với quái vật nhẹ nhàng như đẩy xe hàng sao…?”

Ngay cả trên mặt Iliya cũng có dấu chấm hỏi to đùng.

Tuy nhiên.

“Không, vậy là được rồi.”

Khi Elnore nói câu đó với gương mặt không cảm xúc, ánh mắt mọi người lập tức biến dạng.

“…Hả? Vậy mà gọi là tốt?”

“Đúng. Trong thực chiến vẫn dùng được.”

“…”

Đối diện với Iliya, người đang nhìn Elnore như thể nói “Cô đang nói cái gì vậy trời?” 

Elnore thở dài rồi rút kiếm.

“Nhìn cho kỹ.”

Đứng trước hình nhân gỗ, cô nâng kiếm lên.

“Hmph!”

Cô chém xuống.

Và động tác ấy… vụng về một cách đáng kinh ngạc, giống hệt với nhát chém thảm họa tôi làm lúc nãy, chẳng có tí dáng chuẩn nào.

Thật lòng mà nói, gọi đó là “đòn chém” cũng hơi khiên cưỡng. Nó chỉ giống như kiểu tránh bị ngã.

Bình thường, nhát chém này sẽ chẳng gây sát thương gì và chỉ đơn giản đẩy ngược hình nhân ra sai. Nhưng rồi

–!

–!!!

–!!!!!!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!