WN

Chương 33.1: Tập luyện

Chương 33.1: Tập luyện

Là nơi tụ hội của tầng lớp ưu tú trên lục địa, ba học viện lúc nào cũng đón một lượng người khổng lồ ra vào.

Nhờ vậy, thị trấn phục vụ lữ khách trên đường đến Tam Giác Vàng luôn nhộn nhịp và tràn đầy sức sống.

Ngay cả khu nhà nghỉ sang trọng dành riêng cho Thánh Nữ của Thánh Địa cũng không thoát khỏi tiếng ồn xung quanh.

“…”

Thánh Nữ, Lucien, khẽ thở ra rồi ngồi dậy khỏi giường.

Mái tóc hai màu, sự pha trộn giữa vàng và trắng, khẽ lướt qua tấm áo choàng trắng phau của cô.

Theo hơi thở cô phả ra, một làn khói thuốc mỏng bốc lên, hòa vào không khí.

Một Thánh Nữ và một điếu thuốc. Một sự kết hợp quái dị đủ khiến bất kỳ tín đồ sùng đạo nào cũng trợn tròn mắt nếu chứng kiến. Nhưng cô chẳng quan tâm, thậm chí còn rút thêm một điếu mới.

“Cậu đóng cửa sổ lại giúp tôi được không?”

“Hửm? À, tôi làm phiền chị à?”

‘Chàng trai’ ngồi cạnh cửa sổ ngoái đầu nhìn cô.

Đó là một chàng trai tuổi thiếu niên, toàn thân được bọc trong bộ giáp kín.

“Xin lỗi nhé. Tôi chỉ đang ngắm người qua lại ngoài kia thôi. Thành phố này náo nhiệt thật, cảm giác cũng dễ chịu.”

“Âm thanh thì được, nhưng ánh sáng thì phiền lắm.”

“Thánh Nữ thời nay lại không chịu được ánh sáng à?”

“Chỉ là thói quen thôi. Tôi đã sống gần như cả đời trong giáo hội tối tăm mà.”

“Đừng đột nhiên nói mấy chuyện u ám thế chứ. Nghe chỉ muốn đấm chị một phát thôi.”

“…Cậu, dù sao cũng là hộ vệ của tôi đấy. Nói năng cho cẩn thận.”

Nghe giọng điệu hỗn hào như vậy với Thánh Nữ của cả lục địa, hẳn người khác đã sốc. Nhưng Lucien chẳng phản ứng gì hơn ngoài một cái chau mày nhẹ.

Vì tính cách của người này vốn là như vậy. Dù chết đi sống lại, cậu ta cũng không bao giờ động tay với phụ nữ.

“Trước đây chị còn sợ tôi muốn chết luôn, giờ thì lại bình thản thế này.”

“Tôi thà tin Hoàng Đế là người chính trực còn hơn tin cậu sẽ đánh phụ nữ, Varkasus.”

Cậu ta bật cười, đóng cửa sổ lại.

“Xem ra chúng ta thân nhau quá rồi.”

“Thật sao?”

“Ừ. Thân đến mức… một kẻ thờ quỷ và một Thánh Nữ ngồi chung phòng cũng bình thường ấy.”

Lucien ngẩng đầu nhìn thẳng vào cậu ta.

“…”

Ngay lúc đó, một áp lực nghẹt thở quấn chặt lấy toàn thân cô, khiến cô phải nghiến răng.

Cửa sổ vừa đóng lại, ánh sáng duy nhất trong phòng biến mất, khiến gương mặt cậu ta hòa vào bóng tối.

Nhưng “hình dạng thật sự” của cậu ta lại hiện ra rõ ràng.

Không tưởng tượng nổi. Ghê rợn. Gớm ghiếc. Khủng khiếp.

Trong bóng tối, hắn lộ ra bản chất thật, một sinh thể méo mó cổ xưa đến vô nghĩa.

Ngay cả cô, người sở hữu một trong những quyền năng thánh khiết nhất của giáo hội, cũng phải cố gắng hết sức mới có thể giữ được bình tĩnh trước sự tồn tại này, chứ đừng nói đến chế ngự nó.

“…Đừng lo.”

Cô khẽ cười chua chát khi trông thấy cảnh tượng đó.

“Mấy người còn dễ chịu hơn kẻ đang nắm giữ dây xích của tôi.”

Quả đúng như vậy.

Từ khi nhận “xiềng xích” mang tên Thánh Nữ của Thánh Địa, Lucien chưa từng hối hận vì có liên quan đến đám người này.

So với những kẻ mang bộ mặt người nhưng bản chất là quỷ, những kẻ thờ quỷ còn dễ chịu hơn.

“Cảm ơn vì lời khen.”

Cậu trai nhún vai, ngáp một cái.

“Nhưng cuối cùng thì chị cũng phải có lý do để hợp tác với bọn tôi chứ? Là gì ấy nhỉ? Hình như chị có nói về việc tìm ai đó?”

“…Đúng vậy.”

Lucien nhẹ gật đầu.

“…một người rất quan trọng với tôi đang ở Elfante.”

Giọng cô trầm xuống, nghiêm nghị.

“Tôi có chuyện nhất định phải làm.”

“Vậy à? Người quan trọng sao…”

Cậu ta gật đầu.

Một tia lóe nhẹ lên trong màn đêm.

“Tôi cũng từng… có những người như thế.”

Một giọng nói vang lên, như vọng lại từ ký ức xa xôi thuở nào.

Cùng lúc đó, một luồng năng lượng mục rữa trào ra từ cơ thể cậu ta.

Sự ô uế, hắc ám tuôn trào.

Lucien vô thức thở mạnh.

Chỉ đứng gần thôi cũng khiến cơ thể cô như muốn tan vỡ.

“…”

“Đã có lúc như thế. Như những con người ngoài kia vậy; sống động, cười nói, yêu thương lẫn nhau. Những ngày tươi sáng, trọn vẹn, đầy ắp niềm vui.”

Một hơi thở lạnh lẽo, sặc mùi tử khí tan vào không trung.

Khí độc trộn lẫn vào khiến đầu óc người ta quay cuồng.

Nó đang trào ra.

Nỗi ám ảnh của những kẻ chết đi nhưng vẫn nuối tiếc, lòng tham của những linh hồn thối nát, nhớp nháp, chảy sệt trên mặt đất như vệt bùn đen.

Và trên đó.

Là một giọng thì thầm buồn bã.

“…vậy còn vương quốc của tôi… giờ đang ở nơi quái quỷ nào?”

“…Kh-…khụ…!”

“Ồ, xin lỗi.”

Cậu ta cười nói.

Luồng khí kia biến mất ngay lập tức.

Cùng lúc đó, Lucien ngã gục xuống sàn, thở dốc.

Mồ hôi túa ra khắp người.

‘Tôi tưởng mình chết rồi…!’

Dù là Thánh Nữ, chỉ cần đối mặt với một phần nhỏ năng lượng hắn vô tình để lộ thôi cũng đủ khiến cô cận kề cái chết.

Đó là mức độ “quái vật” của hắn.

“Xin lỗi nhé. Chị ổn chứ?”

“Ổn lòi lìa… không nhìn cũng biết…!”

“Ấy chết, tôi thật lòng xin lỗi. Đôi lúc tôi quên con người mong manh thế nào. Hễ nói chuyện nghiêm túc là tôi lại hơi… kích động.”

“…Chẳng phải chính cậu mới nói chuyện kiểu đó trước à?”

“Ể, tôi xin lỗi rồi mà?”

Cậu ta gãi đầu rồi, đứng dậy mở cửa sổ.

Ngay khi ánh mặt trời tràn vào, gương mặt cậu lại trở về hình dạng con người.

Nụ cười tươi tắn trên gương mặt sắc nét của chàng trai lập tức bị phản pháo.

“Lúc nãy tôi vừa bảo cậu đóng cơ mà.”

“Ồn quá. Hay chị tranh thủ tắm mình trong ánh sáng để cầu nguyện đi? Với cái cách chị sống hằng ngày, chị nên chăm chút hơn trong vai trò Thánh Nữ đấy.”

“…”

“Hay là tôi tham gia với chị nhỉ. Tôi thậm chí thuộc kinh còn giỏi hơn chị. Chị nghĩ giống tôi chứ?”

“…”

Khóe mắt Lucien giật giật trước lời đề nghị không nên phát ra từ miệng một kẻ thờ quỷ.

Thấy vậy Varkasus bật cười rồi đổi chủ đề.

“Dù sao thì, giống như chị, tôi cũng có chuyện cần làm tại học viện này.”

Cậu ta nhìn về phía tòa nhà dường như cao đến tận chân trời, Học viện Elfante.

Một nơi tràn đầy sức sống.

Hoàn hảo để cậu đạt được “mục tiêu”.

“Cho đến lúc đó, chúng ta hợp tác tốt với nhau nhé?”

“…”

Lucien lại cười nhạt.

Chỉ cần một người biết chuyện này thôi, cả lục địa chắc chắn sẽ chao đảo.

Một Thánh Nữ và một kẻ thờ quỷ hợp tác, đúng là điều điên rồ.

“…Ừ.”

Tuy nhiên.

“Cùng cố gắng nhé, Varkasus.”

Đó là câu trả lời của cô.

[Gửi Con Trai Yêu Quý,

Trời sắp vào hè rồi. Cha nghe nói mùa hè ở đó nóng lắm nên cha có gửi cho con một ít trái cây từ lãnh địa để bồi bổ. Chia cho bạn bè cùng ăn nhé.

.

.

.

Cha nghe nói tầm này Elfante có tổ chức sự kiện thăm học sinh của phụ huynh. Tiếc là mùa thu hoạch đang đến, nên chắc cha khó mà tham gia được.

Thay vào đó, cha sẽ gửi quản gia Herman đi thay. Ông ta có thể đi cùng con trong các sự kiện chính thức và lo cho con khi cần.

Đừng lo cho lãnh địa; mọi thứ vẫn yên bình cả. Con vốn thông minh, nên cha không lo lắm.

Cứ tạm thế đã nhé.

P.S.

Nếu con có bạn gái thân thiết nào, đưa về ra mắt vào kỳ nghỉ nhé. Cha đến tuổi muốn thấy mặt cháu nội rồi đấy.

Từ Armin Campbell.]

“…”

Với gương mặt đơ toàn tập, tôi gấp lá thư lại trong khi cầm chùm nho.

Ừ, nho đấy. Nho nhà trồng, chất lượng thì không phải bàn.

Nhưng tâm trạng tôi lúc này thì chìm sâu đến mức không thấy đáy.

‘Bạn gái thân thiết hả…’

Với tính ông già này, chắc chỉ nói đùa.

Tôi có thể nghĩ ra vài cái tên có thể đưa về.

Như Elnore hoặc có thể là Iliya.

Nhưng mà đem ai trong số họ về quê trong kỳ nghỉ á?

“…”

Tôi không dám tưởng tượng. Hai người đó mà cùng xuất hiện ở lãnh địa nhà tôi thì… đúng là thảm họa.

Chưa kể, trong tình hình hiện tại, khả năng chỉ có hai người còn thấp lắm.

‘Xin hãy cứu lấy nhân loại…’

Tôi thở dài, nhớ lại ‘nhiệm vụ’ mà Atalante giao cho không lâu trước đó.

Nhiệm vụ đó là, quyến rũ toàn bộ các ứng viên vật chủ của Quỷ.

“…”

Tôi day trán.

Hiệu trưởng gọi đó là “nhờ vả”, nhưng thực tế là không có lựa chọn nào là “từ chối”.

Nếu việc tôi bị kéo vào rắc rối với các vật chủ Quỷ là không tránh khỏi, và họ chắc chắn sẽ ám ảnh với tôi đến phát điên thì cách duy nhất để sống sót là khiến họ đứng về phe tôi.

Con xin lỗi cha.

Lời hứa mà ngày con rời nhà là không thu hút sự chú ý thực sự càng lúc càng xa vời.

‘…Thôi, không nghĩ nữa.’

Càng nghĩ chỉ càng thêm đau đầu.

Lo từng thứ một thôi.

<Quà tặng nhân vật>

♥ Elnore Elinalise La Tristan

[ Mức độ Yêu thích 1 ]

[ Đã tạo Nhiệm vụ Độc Quyền ‘Kế Thừa Lời Nguyền’! ]

[ Còn 7 ngày đến khi sự kiện diễn ra ]

▼ Gideon Galestead La Tristan

[ Mức độ Tò mò 1 ]

[ Đã tạo Nhiệm vụ Độc Quyền ‘Kế Thừa Lời Nguyền’! ]

[ Còn 7 ngày đến khi sự kiện diễn ra ]

Bắt đầu từ đây.

[ Nhiệm vụ Chính ] 〖 Chương 2–Vương tử của vương quốc suy tàn〗

[ Các sự kiện liên quan sẽ sớm xảy ra! ]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!