WN

Chương 114: Khai màn

Chương 114: Khai màn

Trong phim hoạt hình hay manhwa, có một mô-típ rất quen thuộc.

Mô-típ đấy là chỉ cần một cú đấm thì cảnh vật xung quanh sẽ lập tức thay đổi dữ dội.

Kiểu như là mặt đất nứt toác trên diện rộng, hoặc những tòa nhà cao tầng bị thổi bay trong chớp mắt.

Đó là cách mà tác giả thường dùng để khắc họa sức mạnh phi thường của một nhân vật.

Và ngay lúc này…

Ngay cả khi đã nói đến mô-típ quen thuộc ấy, cảnh tượng đang diễn ra trước mắt tôi vẫn hoang đường đến mức khó tin.

Nếu đó là một đòn đánh mang theo lực tác động khổng lồ, có lẽ tôi đã không kinh ngạc đến vậy.

Nhưng thứ tôi vừa chứng kiến, ở khoảnh khắc cuối cùng khi Kasa vung nắm đấm lên bầu trời…

Là ‘màn đêm’ đang…

Sụp đổ.

-…

-……

-…..!!

Bầu trời, vốn dĩ phải dần dần tối lại theo thời gian...

Dường như đã 'vỡ vụn' trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Tựa như một tấm gương bị đập vỡ, bề mặt bầu trời đã bị vặn xoắn, đổ nát và bong tróc ra như thủy tinh; Xuyên qua không gian bị bóp méo ấy là những ‘tia nắng' rực rỡ, thứ đáng lẽ không nên hiện hữu vào giờ phút này, đã bắt đầu len lỏi tràn vào.

“…Vãi… cả…bìu.”

Tôi không ngừng chửi thề và ngẩng đầu nhìn cảnh tượng trước mắt.

Tôi hiểu rất rõ điều này có ý nghĩa gì.

‘…Bản thân chiều không gian đã bị bóp méo.’

Tôi lầm bầm khi ý nghĩ đó hiện lên.

Nếu dùng thuật ngữ trong game, thì đây chính là một đòn one-hit-kill.

Trong phạm vi đó, chỉ có những cường giả đứng trên đỉnh thế giới thì mới có thể sống sót mà thôi; còn mọi thứ khác sẽ bị xóa sổ chỉ bằng ‘một cái chạm nhẹ’.

Người ta truyền tai nhau rằng, Kiếm Thánh đầu tiên trong lịch sử, Công tước Tristan Đệ Nhất, đã từng dùng kiếm chém rách bầu trời, khiến ban đêm thay thế ban ngày.

Dù chỉ trong một khắc, và ở một khu vực rất nhỏ…

Thì Kasa vừa rồi đã tái hiện lại cảnh tượng ấy chỉ bằng một cú vung tay.

‘…Chuyện này có hợp lý không vậy?’

Tôi gắng gượng đứng thẳng lên, dù hai chân vẫn run rẩy.

Phải, tôi biết bà ấy không thể ngẫu nhiên mà có được danh xưng Quyền Thánh chỉ nhờ may mắn hay gì đó, nhưng dù vậy…

Một lần nữa, tôi lại nhận ra mình đã may mắn đến mức nào khi tôi từng chặn được cú đấm của bà ấy.

“Luật Kỹ là…”

Trong lúc tôi còn đứng ngây người, giọng của Kasa vang lên trước mặt.

“…một loại Năng Lực Đặc Biệt được dựa trên ‘sức mạnh của ý chí’. Thế gian cho rằng nó là thứ chỉ tồn tại trong Liên Minh Bộ Tộc, nhưng đó chỉ là vì chúng ta thường xuyên bị tơi vào những tình huống cực kỳ nguy hiểm, một môi trường lý tưởng để nó thức tỉnh. Trên thực tế, bất kỳ ai cũng có thể sử dụng nó.”

Nói xong, Kasa chậm rãi ngồi xuống.

Những bộ phận cơ thể nhân tạo được chế tạo từ các nguyên liệu lấy từ các Kẻ Cai Trị Vùng Ma Thú, đang vỡ vụn thành từng mảnh.

Dù được làm từ những nguyên liệu đẳng cấp như vậy, chúng cũng chỉ chịu được một lần sử dụng duy nhất.

Thành thật mà nói, việc chúng trụ được đến giờ mới là điều đáng kinh ngạc.

“Vì nó được kích hoạt từ tinh thần, nên khác với Ma Lực hay Thần Lực, nên về mặt lý thuyết nó không có ‘giới hạn’. Nó được nuôi dưỡng bởi sự tuyệt vọng, bởi những tâm trí cùng quẫn… Giới hạn của nó chính là ‘ý chí’ mà ngươi có được đến đâu.”

“…”

“Nếu ý chí của ngươi có thể vươn tới bầu trời, thì ngươi cũng có thể đập vỡ bầu trời như thế này.”

Nói cách khác…

Thứ kia không phụ thuộc vào việc đây có phải cơ thể nguyên vẹn của bà ấy hay không, hay chỉ là một vài bộ phận nhân tạo được lắp ráp vội vàng. Chỉ cần bà ấy muốn, thì điều đó vẫn sẽ xảy ra.

“Nếu là con, con cũng sẽ làm được. Có thể kết quả sẽ không giống hệt, nhưng ít nhất thì con có thể mô phỏng lại nó theo cách của riêng mình.”

Kasa, người vẫn thản nhiên như không dù vừa tạo ra một cảnh tượng long trời lở đất đã ngồi xuống, nhặt lại chiếc tẩu đặt bên cạnh bà.

“Ta sẽ không bao giờ dạy cái gì cho một kẻ không thể học được.”

Một câu nói quen thuộc.

Trong game, sau câu nói này Iliya sẽ được bà ban cho một kỹ năng.

‘...Hừm.’

Vậy còn tôi thì sao?’

Dù đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng vừa rồi thì tôi cũng chỉ thấy khâm phục mà thôi. Không hề có cảm giác được khai sáng hay có cái gì cao siêu cả.

Ít nhất thì cách sử dụ—

Hệ Thống Thông Báo

[ Bạn đã chứng kiến một cảnh giới vượt ngoài thường thức! ]

[ Một kỹ năng mới được thêm vào ‘Thông Thạo: Võ Kỹ - Thế Thức 立式’! ]

[ ‘Thế Thức - Phá Thiên’ đã được thêm vào hệ thống động tác của bạn! ]

Hệ Thống Thông Báo

[ Bạn đã tiếp nhận kiến thức vô cùng quý giá! ]

[ Bạn đã nhận được ‘Thông Thạo: Bậc Thầy Luật Kỹ’! ]

“…”

A, cuối cùng thì cũng được.

Thật ra tôi cũng không mong đợi kiểu giác ngộ ioai phong lẫm liệt gì cho lắm, nhưng nhận theo cách này thì tôi lại thấy hơi hụt hẫng.

Dù sao thì, được bưng tận miệng thế này thì cũng rất phù hợp với phong cách của tôi.

“Nhìn mặt con thì có vẻ như con đã tiếp thu được thứ gì đó rồi nhỉ.”

Kasa bật cười mà nói khi thấy vẻ mặt tôi.

Xét cho cùng thì tôi đúng là đã thu được thứ gì đó thật.

Nghe bà nói vậy, tôi thở dài.

“…Với khả năng của bà, rốt cuộc làm sao mà bà lại bị chặt mất tay chân vậy?”

Alan Ba-Thor dù có mạnh đến đâu, cho dù kéo theo cả ba xe tải chở người thì cũng không có cửa trước võ thuật của Kasa.

Nghe câu hỏi của tôi, Kasa chỉ nhún vai.

“Hồi đó, tên đó dùng mạng sống của toàn bộ tộc Garda để uy hiếp ta. Thế nên ta đành để hắn chặt thôi.”

“…”

Dĩ nhiên, cuối cùng thì Alan vẫn giết sạch bộ tộc Garda theo mệnh lệnh của Tatiana.

‘Hơn nữa, chuyện còn chưa dừng lại ở đó.’

Tôi nhớ lại lúc khi gặp Alan gần đây; ‘công việc’ mà Tatiana đã ‘hoàn thành’ trên cơ thể hắn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi.

Ký ức đó khiến tôi nhăn mặt, buồn nôn đến mức suýt nữa thì tôi ói ra.

Nếu Riru, người đang mấp mé phát cuồng mà nhìn thấy cảnh ấy… tôi gần như có thể đoán được phản ứng của cô ấy ra sao.

“Con làm được chứ?”

Trong lúc tôi còn chìm trong suy nghĩ, Kasa ném câu hỏi đó về phía tôi.

Ánh mắt bà hướng ra ngoài đường chân trời, chính xác hơn là về phía ‘dòng xoáy’ khủng khiếp đang hình thành nơi đó.

Nghi thức triệu hồi của Tatiana đã sắp hoàn tất.

Điều đó cũng đồng nghĩa với…

Hệ Thống Thông Báo

[ Phát hiện tình huống nguy hiểm. ]

[ Xác định tình huống đe dọa tính mạng. ]

[ Kỹ năng: Tuyệt Vọng tăng lên cấp EX. ]

Đến lúc rồi.

Cùng lúc cửa sổ hiện ra, tôi cảm nhận được sức mạnh đã tràn ngập khắp cơ thể. Tôi khẽ thở ra.

“…Sao cũng được. Cùng lắm thì chết thôi.”

Nói xong…

Tôi lập tức nhảy khỏi cái vách đá ven biển trước mặt Kasa.

***

Với tiếng rầm, cơ thể tôi đập mạnh xuống những tảng đá bên dưới.

Thân thể tôi nhẹ bẫng. Tôi đã quen với cảm giác này mỗi khi Tuyệt Vọng được kích hoạt, nhưng lần này nó còn rõ ràng hơn trước rất nhiều.

‘…Mình mạnh hơn rồi.’

Dù đã nhiều lần nhận ra điều đó, lại một lần nữa tôi khẳng định rằng những buổi huấn luyện điên cuồng cùng Riru không hề uổng phí chút nào.

Nếu không thì, tôi đã không thể làm được chuyện này.

“—Hự!”

Tôi dậm mạnh xuống mặt đất, hét lớn, cơ thể tôi bắn vọt lên không trung với tốc độ kinh hoàng.

Giống như Eleanor, tôi có thể cố gắng bay lên chỉ bằng khả năng thể chất.

‘…Có khi chỉ số hiện tại của mình đã tiệm cận Eleanor trước khi cô ấy hấp thụ hai Mảnh Vỡ rồi.’

Thể trạng hiện tại của tôi dường như đã đạt tới trình độ tương đương với cô ấy.

Lợi dụng độ cao, tôi nhanh chóng quan sát xung quanh.

Và không mất nhiều thời gian để tôi tìm thấy thứ mình cần.

Sau khi tiếp đất, phá nát thêm một tảng đá nữa, tôi bật người về phía mục tiêu.

Cơ thể tôi với mỗi cú nhảy vượt hàng trăm mét, đã lao thẳng xuống con thuyền của Liên Minh Bộ Tộc, như một viên đạn pháo.

“Wh—Whoa!”

Người đang cầm lái là Talion hét lên đầy kinh ngạc.

Cậu ta vẫn chờ ở đây đúng như tôi đã dặn.

“Này, tôi đâ—”

Đang định chào hỏi thì tôi để ý thấy có một con mèo bé xinh màu trắng đang bám trên đầu cậu ta.

“…”

Không, tôi nhầm rồi. Đó là một con hổ con?

Tên này bị sao vậy? Sao cậu ta lại đội thứ đó trên đầu?

“…Con gì thế?”

“À thì, hình như nó là con của Hổ Băng. Từ lúc mẹ nó biến mất thì nó cứ bám lấy đệ. Có vẻ là nó thích đệ đấy huynh ạ.”

“Nó có con à?”

Tôi không hề biết chuyện đó.

Khi Diễm Ma hay Hổ Băng bị đánh bại, thường thì bọn nó phải mất vài tháng đến cả năm mới có thể tái sinh.

Có lẽ là một con non mà mất mẹ thì sẽ theo bản năng đi theo kẻ nào trông có vẻ sẽ sẵn sàng bảo vệ nó.

“Thế cho nên đệ đang định nuôi nó một thời gian.”

Talion đưa tay xoa đầu con Băng Hổ con.

Thấy nó gừ gừ dụi dụi vào tay cậu ta, rõ ràng là đã cặp đôi này đã khá thân nhau rồi.

“…Nhưng nó là Ma Thú mà?”

“Bản chất thì nó cũng giống động vật bình thường thôi, nuôi chắc cũng không khác gì đâu nhỉ? Mà nó còn là một đứa con mất mẹ nên đệ không nỡ bỏ mặc nó. Đệ chắc chắn sẽ dắt nó đi dạo, cho nó ăn uống đàng hoàng.”

“…”

Thôi thì, tôi cũng chẳng có quyền gì mà xen vào. Cậu ta muốn làm gì thì làm.

Hơn nữa, hiện tại còn có vấn đề cấp bách hơn.

“…À, huynh này.”

“Sao?”

Tôi đáp ngắn gọn khi Talion nói chuyện với giọng run run.

“Từ khi đệ cắp sách theo huynh thì đệ đã gặp đủ loại tình huống rồi.”

“Ừ.”

“Đệ tưởng gặp rồng đã là chuyện điên rồ nhất rồi và sẽ không còn gì có thể làm đệ bất ngờ hơn nữa.”

“Ừ.”

“…Nhưng sao huynh lúc nào cũng làm em bất ngờ hết lần này tới lần khác vậy?”

“…”

Chắc là cậu ta bị dọa thật rồi.

Nhìn cái ‘hố tử thần’ khổng lồ trước mắt, tôi thở dài. Hiện tượng này khá giống với lúc bọn Kraken được triệu hồi lúc đầu.

Nhưng mà…

‘Đường kính’ lúc trước thì hoàn toàn không thể so sánh.

Giữa đại dương bao la, cái hố to tướng kia nổi bật đến mức không ai có thể làm ngơ. Nó lớn tới mức đủ để nuốt chửng toàn bộ Lò Rèn Chiến Tranh thì cũng không thành vấn đề.

Dòng nước ‘trào ngược ra’ từ sâu trong hố, dâng lên như thể chính biển cả đang tạo ra thủy triều.

Biển Ngược. Một cái tên quá hợp với nó.

Và trong đó…

-…

-…

-…!!!

Một thực thể bị ‘nguyền rủa’…

Một kẻ xâm lược đến từ chiều không gian khác, thứ vốn không bao giờ được phép hòa lẫn với ‘thế giới này’, đang trồi lên.

Cảm giác nó mang lại giống như là bùn thối từ cống rãnh đang len lỏi vào tâm trí tôi; chỉ riêng sự tồn tại của nó thôi cũng đã đủ khiến lời nguyền tản ra khắp nơi.

Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là những xúc tu khổng lồ. Máu và lời nguyền tuôn trào từ chúng, còn những ký tự cổ đại khắc trên bề mặt đó thì phát ra thứ ánh sáng quái dị.

Chỉ duy nhất một xúc tu thôi cũng đã đủ để quấn chặt và nghiền nát toàn bộ Lò Rèn Chiến Tranh vậy mà phần lớn cơ thể của nó vẫn còn đang chìm sâu trong cái hố tử thần đó.

Đây mới chỉ là ‘một phần’ thôi.

Kích thước thật sự của thực thể này vượt quá mọi khả năng tưởng tượng của tôi.

“Huynh à.”

“Ừ.”

“…Không chỉ có một con thôi đâu.”

“Ừ, tôi biết mà.”

Trước giọng nói tuyệt vọng của Talion, tôi gật đầu.

Trong nguyên tác thì chúng tôi chỉ cần đối phó một con thôi, nhưng mà…

Bây giờ lại có tới ba con lận.

Đây chính là kết quả khi Tatiana khiến Alan Ba-Thor làm Hiện Thân, một nước cờ chắc thắng để giết tôi.

Ả ta đã triệu hồi ba thực thể vượt xa tầm kiểm soát của tôi, chỉ để chắc chắn rằng tôi phải chết, dù cái giá có là gì, hay bao nhiêu người vô tội sẽ bị cuốn theo.

“Talion.”

“Vâng?”

“Cậu còn nhớ lúc cậu luyện tập để điều khiển thuyền khi đối đầu với con Hải Xà không? Đó chính là buổi tập dượt cho những gì sắp xảy ra đấy.”

“Nhưng để thoát khỏi thứ như thế này mà chỉ tập có chừng đó thì…!”

“Không. Không phải chuyện đó.”

Thực ra…

Còn có một mối đe dọa nguy hiểm hơn rất nhiều, lớn đến mức khiến cả ‘thực thể’ kia cũng trở nên tầm thường.

À không, phải là hai chứ.

“…Hả?”

Cùng với tiếng đáp ngơ ngác của Talion…

Cái cơ thể khổng lồ đang trồi lên trước mặt chúng tôi đã…

Bị ‘nghiền nát’ trong chớp mắt.

-!!!!!!!!

-!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Một âm thanh như thể trời đất vừa bị xé thành hai vang lên, thực thể cổ đại vừa trồi lên từ đáy đại dương phát ra tiếng gào thét đau đớn.

‘…Nó không chết ngay kìa.’

Đúng là con Boss của Chương đã không làm tôi thất vọng.

Sau khi va chạm với ‘thứ đó’, vậy mà nó vẫn chưa chết ngay.

“DOWD CAMPBELL————!!!!!!!”

Xuyên qua tiếng gào kinh hoàng ấy, một giọng nói rõ ràng đến rợn người vang lên.

Ngoài đường chân trời xa xăm, một người chạy trên mặt nước đang gào thét.

Talion lẩm bẩm xin lỗi trong vô thức, vì chỉ riêng cáo thứ sát khí trong giọng nói kia thôi đã đủ đe dọa cậu ta đến mức đó.

“RA ĐÂY NGAY LẬP TỨC TRƯỚC KHI BỐ GIẾT MÀYYYYYY————!!!!!!!!!!!!”

“…”

Không đâu cưng.

Tôi mà ló mặt ra thì chết chắc.

Tôi thở dài rồi ra hiệu cho Talion.

“Hết tốc đi.”

“Rõoo.”

Con thuyền lập tức tăng tốc rời đi.

Trước mắt…

Trận Boss Chương 3.

Tông Đồ của Biển Ngược. Thực Thể Cổ Đại Ngủ Dưới Đáy Đại Dương. Tấm màn đã được kéo lên, trận thảo phạt chính thức bắt đầu.

Và đồng thời…

!!!!!!!!!!! Cảnh Báo Ác Quỷ !!!!!!!!!!!

[ Sự kiện khẩn cấp liên quan đến ‘Ác Quỷ’ đã xảy ra! ]

[ Đây là sự kiện cấp độ nguy cấp! ]

[ Nếu không đưa ra hành động chính xác trong thời gian giới hạn, bạn sẽ chết! ]

[ Sự kiện liên quan đến mục tiêu ‘Riru’! ]

[ Hãy lập tức tìm cách sống sót! ]

Cách bảy chọ để sống sót trước hai Vật Chủ của Quỷ chính thức khai màn.

“…”

Mà không phải do tôi hoang tưởng đâu mà thực sự là sự kiện phía sau còn kinh khủng hơn cả trận boss luôn ấy.

“…Nổi tiếng quá cũng khổ nhỉ? Cảm giác như huynh có thể chết vì được để ý quá mức vậy.”

“Riêng đoạn chết thì tôi đồng ý hai tay hai chân—!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!