“Rốt cuộc đây là cái gì vậy?”
Đó là những lời đầu tiên Eleanor cất lên sau khi cuối cùng cô cũng lấy lại được ý thức sau một khoảng thời gian ngắn.
Dù vẫn còn đôi chút bối rối, cô đã quan sát xung quanh với trạng thái bình tĩnh hơn trước rất nhiều.
Thời gian của không gian xung quanh vẫn đang bị đóng băng. Thế giới phủ một màu xám tro và không hề có dấu hiệu sẽ chuyển động trở lại.
“Em có cảm giác rằng… bằng cách nào đó, hiện tượng này có ‘liên quan’ đến em.”
Eleanor giơ tay lên, khẽ chạm vào làn khí tức xám đang tụ lại quanh cơ thể mình.
“Dowd, anh có biết đây là thứ gì không?”
Cô nắm rồi lại thả bàn tay, khiến luồng khí tức xám dao động theo từng cử động của cô.
“…Ai mà biết được chứ.”
Tôi chỉ có thể đáp lại bằng một câu mơ hồ như vậy.
“Nhưng có vẻ đây không phải là thứ mà em nên tìm hiểu quá sâu.”
“…? Không nên tìm hiểu quá sâu?”
“Chỉ là cảm giác của anh thôi. Với lại, Eleanor, hãy hứa với anh rằng em sẽ không cố hiểu nó quá mức.”
“Nếu anh nói vậy… thì em sẽ không làm… Dù sao thì lúc này nó cũng chẳng gây hại gì cho em.”
Dù lời hứa ấy gần như bị áp đặt lên cô, Eleanor chỉ nghiêng đầu một chút rồi dễ dàng chấp nhận.
Có lẽ, dù trong giấc mơ hoang đường nhất, cô cũng không thể tưởng tượng rằng sức mạnh không rõ nguồn gốc mình đang sở hữu thực chất lại là một ‘Ác Quỷ’.
‘…Sự tồn tại của Ác Quỷ vốn dĩ nó là bí mật được che giấu nghiêm ngặt nhất.’
Những kẻ hiểu rõ cơ chế của các Mảnh Vỡ Ác Quỷ và Vật Chủ hiện tại chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Trong số đó, những người biết về ‘khả năng’ đặc biệt của tôi, kẻ được Ác Quỷ yêu thích vô điều kiện, có lẽ cũng chỉ là một nhóm rất nhỏ. Và nếu loại trừ họ ra, thì chỉ còn lại…
[Tòa Án Dị Giáo?]
Yep. Chính xác là chúng.
Tôi không khỏi bật cười cay đắng khi nghe giọng Caliban vang lên từ bên trong chiếc bùa hộ mệnh. Bởi lẽ, sự lạnh lẽo ẩn trong giọng nói ấy là điều không hề bình thường.
Mối thù mà người này dành cho tổ chức đó hẳn là rất sâu nặng.
Sau cùng, nếu như chúng ‘bình thường’ hơn một chút… thì Caliban và các Hộ Vệ khác đã không phải bỏ mạng trong Sự Kiện Đêm Xích Dạ.
‘Dù sao thì…’
Lúc này, việc tiết lộ sự thật về sự tồn tại của Ác Quỷ cho một Vật Chủ chính là nước cờ tệ hại nhất.
Không phải vô cớ mà tôi chưa từng nói thật với họ cho đến tận bây giờ.
‘…Cốt truyện chính sẽ bắt đầu đi chệch hướng.’
Khi sự thật rằng họ là 'Vật Chủ' được phơi bày, phản ứng ấy đủ để khiến người ta không thể rời mắt.
Suy cho cùng, chẳng ai có thể giữ vui nổi khi bị buộc phải chấp nhận rằng kẻ thù của nhân loại đang ngủ yên bên trong chính mình.
Mà còn xét đến việc một Vật Chủ Ác Quỷ rơi vào trạng thái cuồng loạn hay không phụ thuộc trực tiếp vào trạng thái tinh thần của chính họ, thì hành động đó chẳng khác nào là tự sát.
Hơn nữa, mỗi Vật Chủ Quỷ đều nắm giữ trọng trách khổng lồ trong cốt truyện.
Giá trị thực sự của họ rất có thể sẽ được tiết lộ trong những sự kiện sắp tới; với Lam Quỷ cư ngụ trong Riru, sẽ là cảnh cao trào của chương này, ‘Trận Đại Quyết Đấu’, còn với Bạch Quỷ trong Yuria, thì sẽ là ‘Cuộc Xâm Lược Thánh Quốc’ ở Chương 6.
Nếu họ mà sớm biết được sự thật ấy và khiến toàn bộ cốt truyện chệch khỏi quỹ đạo, thì theo quan điểm của tôi, đó tuyệt đối không phải là điều tốt lành gì cả.
Đặc biệt là khi đối tượng ở đây lại là Quỷ Xám, là trung tâm mà toàn bộ trò chơi xoay quanh, thì càng không có lý do gì để tôi giải thích tường tận sự tồn tại đó cho Eleanor.
Dù sao thì cô cũng sẽ sớm biết thôi. Chương 5 của cốt truyện lấy bối cảnh Eleanor hấp thụ Mảnh Vỡ thứ ba và cũng là mảnh cuối cùng, đến lúc đó, không đời nào cô lại không nhận ra thứ đang tồn tại bên trong mình.
Ít nhất thì cho đến lúc ấy, lựa chọn đúng đắn nhất mà tôi chọn vẫn là im lặng.
“…Em nghĩ mình sẽ làm quen với nó nhanh thôi.”
Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ miên man, Eleanor đã bắt đầu điều khiển luồng Quỷ Khí Xám lan tỏa quanh mình, tạo ra những hình thù phức tạp trong không khí.
Sự thuần thục ấy khiến một người ngoài cuộc nào đó nhìn vào hẳn sẽ nghĩ là cô đã luyện tập thứ này từ rất lâu rồi.
Hệ Thống Thông Báo
[ Chỉ số Ẩn của mục tiêu ‘Eleanor’ đã được mở khóa! ]
[ Từ giờ trở đi, mục tiêu có thể điều khiển ‘Quỷ Khí Xám’! ]
Điều này… cũng không quá khó hiểu.
Cô đã phần nào đáp ứng đủ điều kiện.
Dù sao thì Eleanor cũng là Vật Chủ đã hấp thụ hai Mảnh Vỡ, thậm chí còn từng rơi vào trạng thái cuồng loạn một lần, việc sức mạnh của Quỷ mà được mở khóa ở một mức độ nhất định nào đó sẽ là điều hiển nhiên với cô ấy thôi.
‘…Vậy là mình nên vui sao?’
Thành thật mà nói, kể cả trong tương lai, nếu tôi tiếp tục dính dáng đến các Ác Quỷ khác và chỉ cần phạm sai lầm dù có là nhỏ nhất, khả năng mọi chuyện lại bung bét như vừa rồi là cực kỳ cao. Nhưng ngay cả khi tính đến việc đó, Eleanor vẫn là một trong những đồng minh mạnh nhất của tôi.
Và sẽ còn hơn thế nữa nếu cô có thể sử dụng Quỷ Khí Xám.
“Thế em có thể dùng nó để làm gì đó không?”
Bây giờ thử nghiệm sức mạnh ấy một chút cũng không tệ lắm nhỉ.
Tôi lên tiếng hỏi Eleanor, người vẫn đang điều khiển luồng Quỷ Khí Xám.
“Làm gì cơ?”
“…Làm gì đó để có thể giải quyết đống này.”
Nói rồi, tôi đảo mắt nhìn quanh.
Đập thẳng mắt tôi là đống tàn tích của Lò Rèn Chiến Tranh, là công trình đã bị xé ra làm đôi khi Eleanor ở trạng thái cuồng loạn.
‘…Dù gì thì đây vẫn là bối cảnh chủ chốt của Chương 3.’
Với tình trạng hiện tại, không chỉ cốt truyện, mà bất cứ thứ gì cũng không thể tiếp tục được.
Ngay lúc này, tôi lại một lần nữa nhận thức được sức mạnh của cô nàng.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cô đã biến một trong những công trình nổi tiếng nhất đại lục thành thảm họa như thế này…
“…Giải quyết, sao…”
Eleanor nghiêng đầu.
“Em sẽ thử xem… Em có cảm giác là mình có thể sẽ làm được gì đó.”
Sau đó, Eleanor chậm rãi nhắm mắt lại. Cô hít một hơi thật sâu và điều khiển Quỷ Khí.
Và cùng lúc đó…
Thế giới đã bị ‘tua ngược’.
“…!”
‘Cái đéo gì đây? Điên vờ cờ lờ.’
Hàm tôi rớt xuống.
Trước đó, trong trận Boss Kẻ Thanh Tẩy khi cô ấy sử dụng sức mạnh Mảnh Vỡ của Quỷ Xám, Eleanor đã từng ‘quay ngược thời gian’ để hồi phục cái lỗ thủng ở tim tôi. Cảm giác khi ấy giống hệt như tua ngược một đoạn video.
Và điều đang diễn ra ngay lúc này hoàn toàn là cùng một hiện tượng như khi ấy.
Chỉ khác ở chỗ là lần này, không phải chỉ có một điểm riêng lẻ, mà mọi thứ trong tầm mắt của cô ấy đều đang bị tua ngược.
Cái mái vòm vỡ toác làm đôi đã được gắn lại. Những người bị hất văng khỏi chỗ này và rơi xuống biển bởi dư chấn đều được kéo trở lại bên trong. Những vụ nổ xảy ra khắp nơi, đống mảnh vỡ và vật thể từng trút xuống như mưa, tất cả đều bị hoàn lại nguyên vẹn về trạng thái ban đầu.
Eleanor và tôi cũng bị tua ngược lại, trở về đúng nơi chúng tôi đã đứng trước khi sự hỗn loạn này xảy ra.
Tôi đứng trước mặt Tatiana, tại chỗ mà tôi đã đưa ra yêu cầu của bản thân ban nãy. Còn Eleanor thì ở gần đám đông, nơi cô đã quan sát toàn bộ mọi chuyện vừa rồi.
Chỉ mất vài chục giây, Lò Rèn Chiến Tranh đã trở lại trạng thái nguyên vẹn, sạch sẽ, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.
Trong khi câu hỏi ‘một cá nhân có nên sở hữu thứ quyền năng như thế này hay không’ cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi…
Một cửa sổ hiện ra trước mắt tôi.
Hệ Thống Thông Báo
[ Mục tiêu ‘Eleanor’ đã sử dụng ‘Quỷ Khí Xám’! ]
[ Tỷ lệ dung hợp của Mảnh Vỡ thứ hai đã tăng mạnh! ]
‘…Gì thế?’
Trong cơn hoảng hốt, tôi lập tức kích hoạt Quét với Eleanor.
Hệ Thống Thông Báo
[ Đang sử dụng ‘Quét’. ]
[ Thu thập thông tin về mục tiêu. ]
[ Hồi chiêu 24 giờ trước khi có thể dùng lại trên cùng mục tiêu. ]
[ Eleanor Elinalise La Tristan ]
< Thông Tin Nhân Vật >
Danh hiệu: Vật Chủ của Quỷ Xám
< Trạng Thái >
[ Tổng Quát ]
Thể chất: S+
Nhanh nhẹn: S+
Sức bền: S+
May mắn: C
Quyền lực: A+
[ Đặc Biệt ]
Ma lực: B
Luật lực: F
Thần lực: F
Quỷ Khí Xám: EX
< Khác >
Số lượng Mảnh Vỡ Ác Quỷ đã dung hợp: 2
Tiến độ Dung hợp Giai đoạn 2: 55%
Tiến độ Tha Hóa: 0%
“Eleanor, dừng lại! Dừng lại đi!”
“…Hửm?”
Khi tôi gần như hét lên trong cơn hoảng loạn, Eleanor cuối cùng cũng mở mắt. Do vị trí chúng tôi đã bị thay đổi so với trước, cô đảo mắt nhìn quanh một lúc rồi mới tìm thấy tôi.
“…Hãy hứa với anh thêm một điều nữa thôi, Eleanor.”
Khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau, tôi gấp gáp nói.
“Chuyện gì thế?”
“Hãy hứa với anh rằng em sẽ không bao giờ, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, dùng sức mạnh này lại lần nữa, kể cả khi đến lúc chết. Làm ơn, em hãy hứa với anh đi.”
“…”
Biểu cảm của Eleanor như muốn nói, ‘Chính anh vừa bảo em làm mà, giờ anh lại nói cái quái gì thế?’ Nhưng với tôi, đây là chuyện cực kỳ khẩn cấp.
Dù sao thì trong game gốc, tôi chưa từng sử dụng kiểu năng lực này. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được là nó lại đi kèm với hiệu ứng khủng khiếp đến vậy.
“Hôm nay anh bắt em hứa nhiều thứ thật đấy.”
Eleanor thở dài.
“…Có thể em sẽ thấy khó chịu—”
“Em không để ý đâu. Em thấy rất dễ chịu khi có thể chia sẻ nhiều bí mật với anh.”
“…”
May mắn là cô ấy chịu nghe lời tôi đến vậy.
“Vậy thì… tạm thời, em sẽ rút toàn bộ năng lượng này lại.”
Eleanor vừa nói vừa thở nhẹ.
“Thời gian đang bị dừng lại có lẽ sẽ bắt đầu tiếp tục từ thời điểm trước đó. Em chưa từng thử bao giờ, nhưng em nghĩ là nó sẽ như vậy.”
“…Được rồi. Anh sẽ tìm cách khiến tất cả mọi người ở đây im lặng, để không ai tiết lộ chuyện vừa xảy ra.”
Dù sao thì, nếu người ta nhận ra một cá nhân lại sở hữu quyền năng khủng khiếp đến mức này, tôi thậm chí không dám tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao…
Vì vậy, tốt nhất là làm cho chuyện này chưa từng xảy ra càng nhi—
“…Không cần đâu.”
“Hả?”
“…?”
“Bây giờ em sẽ rút hết năng lượng lại. Anh sẽ hiểu khi anh nhìn thấy thôi.”
Eleanor búng tay.
Ngay sau đó, cùng với sự biến mất hoàn toàn của luồng năng lượng xám…
Thời gian của thế giới bắt đầu tiếp tục trở lại.
“…”
“…”
Thế nhưng…
Không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự hỗn loạn hay náo động.
Mọi thứ chìm vào im lặng.
Biểu cảm của tất cả những người xung quanh đều bình thản; bình thản đến mức khiến người ta có cảm giác như tòa nhà này chưa từng bị phá hủy.
“…Sao tên kia cứ đứng đơ ra thế?”
“Này! Không nghe Đại Tư Tế hỏi ngươi muốn gì à? Nói mau đi!”
Trong lúc tôi còn đang sững sờ, những tiếng quát tháo giận dữ lác đác vang lên từ đám đông.
“…Mọi người không sao chứ?”
“…? Hắn đang nói gì vậy?”
“Có gì mà không sao cơ chứ…?”
Khi tôi cất tiếng hỏi trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, thì chỉ nhận lại những phản ứng như thế.
Và chỉ đến lúc đó, tôi mới hiểu ra.
Khi Eleanor quay ngược thời gian, toàn bộ những người có mặt ở đây đã ‘mất ký ức’ về những gì vừa xảy ra.
Như thể nó chưa từng xảy ra.
[…Một sức mạnh vãi cả bìu.]
Bên trong bùa hộ mệnh, Caliban khẽ nói.
[Toàn bộ dòng thời gian dường như đã bị bóp méo. Ngoại trừ những người có khả năng kháng Quỷ Khí , thì sẽ không có ai biết được chuyện gì vừa xảy ra.]
…Phải rồi…
Ngay cả trong nguyên tác, sức mạnh của Quỷ Xám cũng chỉ thoáng xuất hiện trong trận Boss cuối cùng. Tôi chưa từng nghĩ nó lại có hiệu ứng kinh khủng như thế này.
‘Tuy nhiên…’
Không phải ai cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi nó.
Tôi sẽ ghi nhớ những người xung quanh mà có biểu hiện bối rối.
Tatiana. Riru.
Và…
‘…Iliya?’
Sao cô lại có mặt trong nhóm này chứ?
Cô không phải là Vật Chủ của Quỷ, cũng không phải kẻ thờ phụng Ác Quỷ như Tatiana.
Hơn nữa, khác với hai người kia, cô thậm chí còn không hề có dù chỉ một dấu hiệu nhỏ nhất cho thấy sở hữu loại năng lực ấy.
“…”
Tôi có thể kiểm tra sau.
Trước mắt, tôi cần phải xử lý tình huống hiện tại một cách tự nhiên nhất có thể.
Đây là điều tốt nhất tôi có thể làm vào lúc này.
“Đại Tư Tế. Tôi sẽ nói ra thỉnh cầu của mình.”
“…”
Tôi cất tiếng gọi Tatiana, người vẫn còn đang ngây ra.
Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Khi Riru quay trở về địa phận bộ tộc của mình, xin cô hãy cho phép tôi được đi cùng đến—”
Lúc tôi đang nói, từ bên trong bùa hộ mệnh, Caliban lại lên tiếng.
[Này, ta hỏi một câu được chứ?]
‘Ừm? Chuyện gì?’
[Nếu cô ta có thể điều khiển thứ sức mạnh khủng khiếp đến vậy, sao ngươi lại cố sống cố chết ngăn cô ta sử dụng nó lúc nãy?]
‘Hả? À, chuyện đó à.’
‘Nếu cô ấy dùng sức mạnh đó quá thường xuyên, thay vì trở nên bá đạo và nghiền nát tất cả mọi người thì một ‘tác dụng phụ’ còn đáng sợ hơn sẽ xuất hiện.’
[…Cái gì cơ?]
‘Không, tôi nói nghiêm túc đấy.’
‘Anh nghĩ thử xem, nếu tỷ lệ dung hợp của Mảnh Vỡ thứ hai tăng nhanh đến mức đó—!’
Tỷ lệ dung hợp càng cao, mặt tối của Eleanor, thứ bị Mảnh Vỡ kích động, sẽ càng mạnh lên.
Điều đó đồng nghĩa với việc Chỉ số Tha Hóa sẽ loạn lên như chơi trò tàu lượn theo cảm xúc của cô.
Xét đến đống hỗn loạn vừa rồi chỉ do một lần cuồng loạn, tốt nhất là phải tránh gây ra những tình huống như thế càng nhiều càng tốt.
“…”
Và dù tôi vừa dùng một ‘biện pháp gây sốc’ tạm thời để ngăn chặn nó…
Nếu sau này cô ấy lại cuồng loạn thêm một lần nữa thì…
‘Lúc đó, mình thật sự sẽ phải cưới cô ấy mất…!’
Theo như những gì tôi có thể nghĩ ra, nếu Eleanor lại cuồng loạn lần nữa, thì đó chính là cách duy nhất để trấn an cô ấy.
Tôi thậm chí còn không dám tưởng tượng cuộc sống tân hôn sẽ ra sao nếu tôi rơi vào tay cô ấy.
[…Tóm lại thì…]
Từ trong bùa hộ mệnh, Caliban bỗng cười lớn rồi nói tiếp.
[Cậu cấm cô tiểu thư dùng sức mạnh đó vì càng dùng nhiều thì khả năng cậu phải cưới cô ấy sẽ càng cao?]
“…”
[Cậu biết ta sắp nói gì rồi chứ?]
‘Không, khoan đã. Tôi hiểu mà. Tôi biết mình đúng là loại đbrr.’
‘Vâng, tôi biết việc tôi kiên quyết phản đối cuộc sống hôn nhân sau tất cả những gì tôi đã làm thì đúng là khốn nạn. Nhưng dù vậy, đó là điều duy nhất mà tôi không bao giờ có thể làm. Không bao giờ.’
‘Ngay cả khi nghĩ đến sự tồn tại của các Ác Quỷ khác, khoảnh khắc mà lựa chọn duy nhất để tôi không bị Eleanor giết là kết hôn thì cũng chính là lúc tôi chết không toàn thây rồi…!’
[Ta cũng không biết nữa. Dù ta chẳng muốn ngăn cậu khi cậu cố gắng đến vậy, nhưng mà…]
Caliban tiếp tục bằng giọng thản nhiên.
[Mỗi khi cậu cố tình né tránh một thứ gì đó, thì dường như mọi chuyện sẽ luôn kết thúc bằng việc thứ đó sẽ nhảy thẳng vào mặt cậu.]
“…”
[ Có vẻ như việc cậu rơi vào tay cô gái đó là một tương lai được định sẵn rồi… chỉ còn là vấn đề khi nào thôi, đúng chứ? ]
“…”
[Có khi cũng không xa lắm đâu?]
‘Tôi xin anh đấy.’
‘Im mẹ đi.’
***
“…Yuria?”
Với giọng nghi hoặc, Lucia nhìn Yuria, người đang gối đầu lên đùi cô.
Thông thường, mỗi khi được Lucia ôm như thế này, Yuria sẽ yên lặng mà tận hưởng hơi ấm rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Dù sao thì đây cũng là thói quen quen thuộc sau mỗi nghi thức Thánh Hóa để làm giảm tốc độ lời nguyền từ Severer. Kể cả sau khi đến Lò Rèn Chiến Tranh và ở chung phòng với nhau, thói quen ấy cũng chưa từng thay đổi.
Thế nhưng vào lúc này…
‘Biểu hiện' của Yuria rõ ràng là không bình thường.
“…Chị à. Chị không cảm nhận được sao?”
“…”
Thay cho đôi mắt lờ đờ buồn ngủ thường ngày, Yuria lên tiếng với ánh mắt hơi híp lại.
“…Cái gì cơ?”
“Có thứ gì đó… vừa bị tua ngược.”
“…?”
‘Con bé đang nói cái gì vậy?’
‘Tua ngược ư? Cái gì cơ?’
Ngay khi những suy nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu Lucia…
Có tiếng gõ cửa vang lên.
Biểu cảm của cô lập tức nhíu lại.
“…Ai đó? Ta không hề có lịch hẹn trước.”
Dù đang ở nước ngoài, Lucia vẫn là Thánh Nữ, một nhân vật được đối đãi như là một VIP tại Thánh Quốc. Việc có người đột ngột tìm đến mà không hề hẹn trước thế này là điều hết sức bất thường.
Thế nhưng, người bên ngoài dường như chẳng bận tâm đến chuyện đó và lập tức nói chuyện.
“Cô cũng cảm nhận được phải không?”
Một giọng nữ vang lên. Nhẹ nhàng, lịch sự.
Và ngay lúc đó…
Yuria khẽ giật mình.
Dù câu nói không nhắm đến ai cụ thể, nhưng cô bé rõ ràng biết nó đang hướng đến mình.
“…Ta hỏi cô là ai—”
Lucia, khi thấy biểu cảm của em gái, định lên tiếng chất vấn, thì giọng nói lịch sự ban nãy quay xe 180 độ cùng những lời cay độc được tuôn ra không chút do dự.
“Ngươi, câm mồm đi. Nếu ta nhớ không lầm, ta chưa từng cho phép một sinh vật hạ đẳng được lên tiếng, đúng chứ?”
Giọng nói đó tràn ngập sự khinh miệt từ đáy lòng.
Như thể việc trao đổi lời nói với Lucia đã khiến cô ta thấy buồn nôn.
“…”
Lucia chết sững, hàm rớt hẳn xuống.
‘C-Con rồ này bị cái quái gì vậy?’
“Sinh vật hạ đẳng?! Ngươi dám—!”
“Tôi đến để gặp cô. Yuria Greyhounder”
Giọng nói lại trở nên nhã nhặn, hoàn toàn phớt lờ Lucia.
“Tôi là Faenol Lipek. Tôi là một pháp sư trực thuộc Tòa Án Dị Giáo.”
“…”
Trong khi Yuria lặng lẽ nhìn về phía cánh cử…
“…Tôi có một việc khẩn cấp muốn nói với cô.”
Những từ ngữ ấy tiếp tục vang lên.
Không nghi ngờ gì nữa, lời nói của cô ta…
“Liên quan đến một người có tên là Dowd Campbell.”
Được bao phủ bởi sự nặng nề và lạnh lẽo.
2 Bình luận