Hệ Thống Thông Báo
[ Thời Gian Còn Lại ]
[ 00 : 00 : 29 ]
Thế giới trước mắt tôi quay cuồng.
‘Làm đéo gì có cách nào sống sót trong tình huống này chứ—!’
“Caliban, có cách nào anh có thể giú—”
[Ta đã hẹn hò bao giờ đâu, nên ta không thể đưa ra lời khuyên nào bổ ích cho cậu được. Ta xin lỗi.]
“…”
‘Đồ vô dụng chết tiệt.’
‘Ngoài cái danh Hộ Vệ ra thì anh còn có giá trị gì không hả? HẢA??’
[…Nghe cay nghiệt thật đấy.]
Phớt lờ tiếng càu nhàu của Caliban, tôi quay sang linh thể còn lại trong Soul Linker.
“Valkasus—!”
[…Ta e rằng ta cũng không giúp ngươi được. Xin lỗi nhé.]
“…”
Ngay cả Valkasus, người mà tôi từng đặt niềm tin, cũng quay lưng lại với tôi.
‘Ông sống lâu đến vậy…! Và có cả đống kinh nghiệm sống…!’
‘Sao không thể cho tôi dù chỉ một lời khuyên tử tế hả trời…!’
[…Ta cũng chưa từng hẹn hò. Chuyện này thực sự nằm ngoài khả năng của ta. Ta hiểu ngươi đang tuyệt vọng muốn bám víu lấy bất kỳ sự trợ giúp nào. Nhưng thử nghĩ xem, sao ngươi lại đi hỏi một kẻ độc thân hơn một nghìn năm cơ chứ?]
“…”
[Hay là ngươi thử tập cách giả chết đi? Bây giờ bắt đầu vẫn chưa muộn đâu. Nếu ngươi dành toàn bộ thể xác và linh hồn vào việc diễn xuất, có lẽ con bé kia sẽ bị lừa…]
‘Từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ hỏi ý kiến ông nữa.’
‘Bọn khốn các ông có biết là tôi sắp chết tới nơi rồi không hả?!’
[Không, ta không nghĩ ngươi sẽ chết ở đây. Nếu ngươi là kiểu người chết vì chuyện như thế này, thì ngươi đã bị đóng hòm từ lâu rồi.]
[Tôi đồng ý với ông. Ta tin rằng cậu sẽ có một cách nào đó để tự tìm ra lối thoát.]
“…”
[Ta đi ngủ đây. Để duy trì sự tỉnh táo một lúc lâu vẫn còn hơi quá sức ta…]
Nói xong, kết nối của Valkasus bị cắt ngay lập tức. Ông ta thật sự đi ngủ.
Vậy rốt cuộc vì cái gì mà tôi đã chịu đựng từng ấy gian khổ để coi mấy tên khốn này là đồng đội chứ?
Trong cơn choáng váng, tôi nhìn về phía Yuria, người đang mang dáng vẻ khủng khiếp khi xé toạc cánh cửa để bước vào trong.
[Anh Dowd… Vì sao… Anh không trả lời…?]
Hệ Thống Thông Báo
[ Thời Gian Còn Lại ]
[ 00 : 00 : 15 ]
Máu trong người tôi đông lại khi nhìn thấy con số còn lại.
Chẳng lẽ thật sự không còn đường sống nào sao? Dù chỉ một cách?
‘Nếu ngươi dành toàn bộ thể xác và linh hồn vào việc diễn xuất, có lẽ con bé kia sẽ bị lừa…’
Ngay lúc đó…
Những lời Valkasus vừa nói khi nãy lóe lên trong đầu tôi.
Chờ đã.
Diễn xuất?
“…”
Tôi nhanh chóng đảo mắt quan sát xung quanh.
Những ‘đạo cụ’ phù hợp lập tức lọt vào tầm nhìn của tôi.
Trong đầu, tôi dồn toàn bộ ý chí và sức lực còn lại để chắp vá nên một kế hoạch.
Tôi nhớ lại các thiết lập trong game. Phân tích cực kỳ chi tiết ‘sở thích’ của người đang đứng trước mặt tôi.
Thẳng thắn mà nói, kế hoạch này điên vãi cả chưởng.
Nhưng đây là lựa chọn duy nhất để tôi vượt qua tình huống này.
[…Nếu anh định bỏ rơi em một lần nữa như vậy.]
Ngay lúc đó, bàn tay của Yuria, đã vươn tới sát trước mặt tôi, trườn dọc lên cơ thể tôi như một con rắn.
Hệ Thống Thông Báo
[ Phát hiện tình huống nguy hiểm. ]
[ Xác định tình huống đe doạ tính mạng. ]
[ Kỹ năng: Tuyệt Vọng tăng lên cấp EX. ]
Khi hàng loạt cửa sổ hiện ra cùng lúc, Yuria vẫn tiếp tục nói, như thể cô đã mất trí hoàn toàn.
[Thà rằng. Đôi ta. Ở bên nhau. Mãi mãi—]
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Nếu cứ tiếp tục thế này, Yuria thật sự có thể bóp cổ tôi đến chết.
“…”
Vì vậy, trước khi điều đó xảy ra.
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô và dừng cô lại.
“Chuyện này không vui đâu, Yuria.”
[…Gì cơ?]
Tôi điên cuồng điều khiển các cơ mặt. Tạo ra biểu cảm, điều chỉnh giọng nói và bầu không khí cho phù hợp.
Trước khi tôi bắt đầu…
‘…Tôi xin lỗi, Eleanor.’
Có lẽ cô ấy không thể nghe thấy, nhưng với tư cách một người vẫn còn lương tâm, ít nhất tôi cũng phải xin lỗi.
‘Tôi xin lỗi cô. Tôi thật sự xin lỗi cô.’
‘Nhưng nếu muốn sống sót, tôi không còn lựa chọn nào khác.’
‘Làm ơn xin hãy có tác dụng đi.’
“Anh không thể tin là em lại ghen chỉ vì cái ‘trò chơi gia đình’ như thế.”
Ngay khi tôi thốt ra câu đó…
Mắt Yuria mở to.
[…]
Bên trong tâm trí Yuria vẫn còn đang ong ong hỗn loạn.
Giống hệt như lúc trước, khi cô phải sống trong căn phòng chứa đầy đồ phế thải vì Lời Nguyền Đoạn Tuyệt.
Cảm giác lúc này cực kỳ giống với lúc cô nghĩ rằng Dowd đã hoàn toàn bỏ rơi cô.
‘…Hả, khoan đã.’
Thế nhưng, ngay cả khi đang ở trong trạng thái đó…
Cô đã dừng lại.
Ở cuối tầm mắt của cô là gương mặt của Dowd Campbell, đang nở một nụ cười rất khẽ.
Không hiểu sao, khí chất của anh lúc này khác hẳn bình thường.
Cô vốn biết người đàn ông này luôn có sự khác biệt cực lớn giữa lúc nghiêm túc và lúc không nghiêm túc, nhưng…
Ngay bây giờ thì… phải nói sao nhỉ…
Cứ như thể toàn thân anh đang công khai tỏa ra bầu không khí của một ‘tên săn gái’ vậy.
“…”
Trong vô thức, cô nuốt khan.
Chỉ trong một lúc ngắn ngủi, cô suýt nữa đã bị đắm chìm trong bầu không khí ấy.
Dù vậy, cô không thể cứ thế bỏ qua chuyện này.
Dù chỉ vì cảm giác ong ong không dứt trong đầu từ nãy tới giờ, cô vẫn cảm thấy mình cần phải tiếp tục.
[Ý anh là sao…? Trò chơi gia đình, anh…]
Cô còn chưa kịp nói hết câu, Dowd đã nắm lấy cằm cô và kéo mạnh khuôn mặt cô về phía anh.
Trong chớp mắt, khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp đến mức cô có thể cảm nhận trực tiếp hơi thở của anh.
Hai khuôn mặt ở gần nhau đến mức có thể nhìn rõ màu đồng tử của đối phương.
“…”
Ý thức của cô suýt nữa thì bay mất.
‘Người đàn ông này…’
‘Rốt cuộc vừa rồi anh ấy đã làm cái gì vậy?’
Không còn chút do dự quen thuộc nào thường thấy nơi anh. Sự chủ động lúc này hoàn toàn mang tính áp đảo.
‘C-Cứ như thể anh ấy đột nhiên biến thành một con người khác…!’
Khoan đã, chẳng phải khác quá rồi sao? Cho đến vừa nãy thôi, anh còn tỏ ra bối rối trước những câu hỏi dồn dập của cô mà.
Trong khi cô đang cố kìm nén nhịp tim đang dần tăng tốc, Dowd thản nhiên lên tiếng.
“Chiếc nhẫn đó không mang ý nghĩa như em đang nghĩ đâu. Anh không buồn giải thích cho em vì anh cho rằng người như em thì đương nhiên sẽ hiểu.”
[…]
“Em có đang nghe không thế, Yuria?”
Với ánh mắt trống rỗng, Yuria chật vật tiếp nối dòng suy nghĩ.
‘À, vậy thì…’
Cô đang định nói gì nhỉ?
Cảm giác như phần lớn chức năng não bộ của cô đã bị tê liệt.
Có lẽ là vì tác động vừa rồi của người đàn ông này vượt xa mức bình thường.
Ảnh hưởng của hành động đó lên cô lớn hơn cô tưởng. Khi cô mở miệng lần nữa, ác ý ban đầu đã suy giảm đáng kể.
[…V-Vậy thì, ý nghĩa thậ—]
“Đó chỉ là ngụy trang. Một vở kịch mà thôi.”
[Đừng có nói dối. Cô ta nhìn chiếc nhẫn trên tay với vẻ mặt hạnh phúc như vậy, sao có thể mang ý nghĩa như—]
“Nếu cô ta không tự huyễn bản thân như thế, thì giữa anh và cô ta đã phát sinh xung đột rồi. Anh buộc phải lừa cô ta từ trước.”
Yuria há hốc mồm.
‘Anh ta đang nói cái quái gì vậy?’
‘Cặn bã…!’
Ngay khi từ đó hiện lên trong đầu, Yuria tiếp tục với vẻ mặt đầy sự nghi ngờ.
[Tại sao anh lại làm chuyện như th—!]
“Nếu anh từ chối thẳng thừng, thì quá rõ ràng là cô ta sẽ mù quáng vì ghen tuông và can thiệp vào ‘mối quan hệ thật sự’. Anh mong em hiểu rằng đây là một quyết định mang tính lý trí của anh.”
[…Cái gì cơ?]
Ngay khi những lời đó được thốt ra…
Có thứ gì đó đã được buộc lên chiếc ‘vòng cổ’ mà cô luôn đeo.
[…]
Khi Yuria mở to mắt nhìn xuống, thứ lọt vào tầm mắt cô là một chiếc khăn quàng đơn giản, có gắn một sợi dây nối. Bề ngoài, trông nó không có gì đặc biệt.
Nhưng trên mảnh vải đó có gia huy của Nam tước Campbell được thêu lên. Với giới quý tộc, việc mang theo ít nhất một mảnh vải khắc gia huy là chuyện rất phổ biến.
Đây là vật thường được dùng làm biểu tượng của ‘tình cảm’ giữa các học viên trong học viện, những người khó có thể trao cho nhau các vật có giá trị thực tế như nhẫn đính đá quý.
Dowd tiếp tục nói với ánh mắt kiên định.
“Một chiếc nhẫn ‘tầm thường’ không thể truyền tải hết cảm xúc của anh.”
[…]
“Thay vào đó, sự chân thành của anh nằm ở đây.”
Đồng tử của Yuria rung lên dữ dội.
‘Điều đó có nghĩa là…’
‘Ngay lúc này, người đàn ông này đang nói rằng…’
[N-Nếu em hiểu đúng thì… Ý của anh là…]
“Ừm.”
[Tiểu thư Tristan bám lấy anh quá mức, cho nên mối…]
Những văn tự bị khựng lại một lúc.
Hiện tượng này xảy ra có lẽ là do cô đang cố lấy lại nhịp thở ngay cả khi cô đang không dùng giọng để nói chuyện.
[Cho nên mối quan hệ ‘thật sự’ giữa em và anh sẽ bị cô ta quấy phá. Cô ta chỉ là con tiểu tam. Và chiếc nhẫn đó chỉ là thứ anh dùng để ‘xoa dịu’ cảm xúc của cô ta, em nói đúng không?]
Sau khi cô tóm tắt mọi thứ như vậy…
Người đàn ông trước mặt cô đúng là cặn bã đến mức bệnh hoạn. Đó là ý nghĩ trong đầu cô.
Đến mức cô nhận ra không phải vô cớ mà chị của cô luôn cảnh giác với người này.
Thế nhưng…
“Đúng vậy.”
Ngay khi thấy anh trả lời dứt khoát như thế…
Cô cảm thấy mình không thể làm gì hơn nữa.
Bởi vì, dù anh có là cặn bã hay gì đi nữa…
“…”
Anh vẫn là ‘tên cặn bã mà cô thích nhất’…
Và cô có cảm giác rằng dù là mặt nào của anh, cô cũng đều có thể chấp nhận.
Yuria vuốt nhẹ chiếc khăn quàng đang treo nơi cổ mình với gương mặt đỏ bừng.
Với thứ này, anh thậm chí còn đưa ra bằng chứng rằng trái tim mình sẽ không dao động.
“…Anh không nói dối đúng không?”
Lần này, thay vì ‘văn tự’, 'giọng nói' của cô khẽ vang ra.
Chỉ với một câu đó thôi, tiếng ong ong mà vang lên không ngừng trong đầu cô nãy giờ đã lập tức biến mất.
“Thật mà. Anh không có nói dối.”
“Anh thật sự không nói dối chứ?”
“Yep.”
“Anh sẽ không bỏ rơi em vì người khác, có đúng không?”
“Tất nhiên là không rồi.”
Nhịp tim dồn dập của cô càng trở nên rõ rệt hơn.
Như thể bị điều khiển, Yuria mân mê chiếc khăn được buộc nơi vòng cổ.
“…Anh Dowd… và… vật hẹn ước của em.”
Khi cô không ngừng lặp lại câu nói đó trong đầu…
Nó giống như đang dần tràn ngập và ôm lấy trái tim cô.
“…Vì vậy, ít nhất là cho đến khi chúng ta tốt nghiệp học viện, anh mong em đừng nói chuyện này với người khác. Anh dự định sau khi mọi thứ được sắp xếp ổn thỏa thì anh sẽ công bố với tất cả.”
“…”
Trong lúc cố gắng không để lộ giọt mồ hôi lạnh đang tuôn xuống như thác sau lưng, tôi chật vật kiểm soát cơ mặt đang bắt đầu co giật vì chuột rút.
Sau khi tôi đã gượng gạo đóng vai Casanova[note86871], người mà hoàn toàn không hợp với bản thân tôi lúc nãy, tôi không thể để lộ sơ hở vào thời điểm này.
Có vẻ như những nỗ lực trong tuyệt vọng của tôi đã có hiệu quả. Yuria rõ ràng không hề nhận ra trạng thái của tôi, khẽ gật đầu với khuôn mặt đỏ bừng như trái gấc.
Luồng Quỷ Khí bao trùm khắp cơ thể cô đã biến mất từ lúc nào không hay.
“Em cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút chưa?”
“…”
Gật đầu lần nữa.
“…Được rồi. Vậy thì, gặp lại em sau nhé.”
Lại gật đầu.
Với khuôn mặt đỏ tới tận vành tai, Yuria, như một cỗ máy không được tra dầu, gần như kẹt cứng từng bước khi rời khỏi phòng tôi.
Việc cô vẫn giữ nguyên trạng thái đó cho đến khi bóng dáng cô hoàn toàn biến mất ở cuối hành lang cho thấy rõ ràng rằng cô chưa tiêu hóa hết những gì mình vừa nghe.
“…”
Và tôi cũng chẳng khá hơn là bao.
‘Rốt cuộc thì mình vừa làm cái đếch gì vậy?’
[Không thể tin nổi. Thật sự không thể tin nổi. Nhưng mà ta cũng đã tin rằng bằng cách nào đó cậu vẫn sẽ sống sót.]
Tôi thở dài, rồi nói với Caliban đang cười khẽ.
“…Caliban.”
[Gì.]
“Giờ tôi phải làm sao đây?”
[Ta thì biết cái quái gì chứ, tên súc vật.]
“…”
Tôi im lặng khi nghe anh ta thở ra câu đó.
Ừ, phải rồi, đúng là tôi đáng bị ăn chửi thật.
Nhưng mà tôi phải xử lý chuyện này kiểu gì đây?
[Không ngờ ta lại sống đủ lâu để thấy có kẻ bắt cá hai tay với Ác Quỷ. Nghiêm túc mà nói. cậu nghĩ mình gánh nổi không?]
“…Về mặt lý thuyết, thì có.”
Tôi chỉ cần khiến Eleanor và Yuria cùng lúc tin rằng họ là ‘người duy nhất’ của tôi.
Cho đến khi tôi tốt nghiệp học viện, hoàn thành toàn bộ cốt truyện chính, và theo lời Atalante khiến cho ‘tình yêu đích thực’ giữa Vật Chủ Quỷ và tôi nở rộ để phong ấn khí tức của họ.
[Vậy thì.]
Caliban nói bằng giọng đều đều.
[Nghe cậu nói hoành tráng như vậy, nhưng rốt cuộc chẳng phải chỉ là tiếp tục bắt cá hai tay mà không để bị lộ sao?]
“…”
[Với hai Vật Chủ Ác Quỷ có thể hủy diệt thế giới nếu phát rồ lên?]
“…”
[Ngày mai cậu sẽ cùng cả hai bọn họ làm sinh viên trao đổi tới Liên Minh Bộ Tộc, đúng không?]
“…Đúng.”
[Vậy thì khả năng cao là hai người đó sẽ còn tiếp tục chạm mặt nhau, đúng chứ?]
“…Đúng vậy.”
[Thế cậu định làm gì?]
“Caliban.”
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi đáp lại bằng giọng lạnh lẽo và nghiêm túc.
“Làm ơn đừng ném hiện thực tàn khốc đó vào mặt tôi nữa. Tôi đang nghiêm túc cân nhắc việc tự sát đây.”
[…]
‘Tôi cũng không biết phải làm sao cả, tên khốn nạn.’
‘Thôi thì tôi cứ tin vào tôi của tương lai sẽ tự giải quyết được vậy.’
7 Bình luận
Game giả lập làm chó ✅