Chuyện Dowd Campbell bị thương không còn là điều gì xa lạ đối với Eleanor.
Điều đó cũng dể hiểu thôi, sau khi gỡ gặp người đàn ông này, cô đã đã phải đối mặt với hàng loạt tình huống ngàn cân treo sợi tóc.
Nhưng dù có vậy đi chăng nữa…
Tình trạng hiện tại của anh…
“Dowd?”
Phải mất một lúc cô mới có thể tiếp nhận và chấp nhận thực tại trước mắt.
Lý trí tỉnh táo của cô không tài nào nhận diện được chính xác ‘khối thịt nát bấy’ đang nằm trước mặt mình là ai.
“Dowd?”
Một tiếng gọi tràn đầy sự hoài nghi thốt ra từ đôi môi cô.
Tâm trí cô trở nên trống rỗng trong khi trái tim đập dồn dập đến mức mất kiểm soát.
“Tông Đồ. Là do ngươi à?”
Đối diện cô, những lời đó lọt vào ý thức đang mơ hồ của Eleanor.
Một giọng nói được lấp đầy bởi sát ý lạnh đến thấu xương khiến da gà cô phải nổi lên một cách tê dại phát ra từ người phụ nữ đeo mặt nạ.
Cứ như thể cô ta cũng đang phẫn nộ khi thấy người đàn ông này đang rơi vào tình trạng thê thảm như vậy.
“Không phải tôi. Đúng là tôi có để lại ba Cổ Thần, nhưng khả năng chúng gây ra kiểu thương tích như thế này là…”
“Bằng không. Đúng, ta biết chứ. Vậy thì làm sao hắn lại ra nông nỗi thế này?”
“Tatiana. Ta chỉ giao cho ngươi đúng một việc. Tại sao đến cả chuyện đó ngươi cũng không thể xử lý cho ra hồn”
“Cho tôi xin lỗi.”
Nghe cuộc đối thoại này khiến Eleanor chợt nhận ra…
Lý do người đàn ông này lâm vào tình cảnh này là bởi anh đã bị cuốn vào sự cố do đám khốn nạn kia gây ra.
-
-
!!!!
Một thứ khí tức hiểm ác cuộn trào trong tim cô.
Mọi thứ xung quanh cô bỗng chậm lại. Không, đây không chỉ là cảm nhận chủ quan của cô. Thời gian thực sự đã chậm lại.
Đây là một cảm giác quen thuộc với cô.
Toàn bộ thế giới đã chậm lại với cô là trung tâm, và cô có cảm giác như mình đang nắm quyền kiểm soát toàn bộ không gian này.
Cô hít một hơi thật sâu, xoay chuyển luồng khí tức đó một cách mãnh liệt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, cô nhớ rõ mồn một việc cô đã từng dùng chính sức mạnh này để đảo ngược thời gian.
Tất nhiên…
Điều đó đi kèm với rủi ro rằng mọi thứ xung quanh có thể bị quét sạch nếu cô tiếp tục.
Cô thậm chí có thể gây ra thiệt hại khổng lồ cho các cơ sở quan trọng của quốc gia này. Với thân phận là một trong những đại quý tộc của Đế Quốc, hành động này rất có thể sẽ khiến cô sẽ bị cả lục địa lên án công khai.
Nhưng…
Cô chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.
Ngay cả khi những người khác phải chết, ngay cả khi mọi người xung quanh có bị xóa sổ…
Chỉ cần cô có thể cứu được người đàn ông này…
Ngay cả khi cô phải tự mình gánh chịu mọi hậu quả!
-Vì vậy, ta thỉnh cầu.
Ngay khoảnh khắc đó, cô nghe thấy một giọng nói.
Giữ chặt chút lý trí mong manh cuối cùng, cô quay đầu lại và nhìn thấy gã đàn ông mà cô đã quan sát từ nãy đến giờ. Trong tay hắn đang cầm một pháp cụ và cất lời như vậy.
Cô thấy hắn nắm lấy một món trang sức gắn trên cơ thể mình.
Một chiếc chuông nhỏ, rõ ràng là một vật phẩm kỳ lạ, tràn ngập linh lực.
Thế nhưng, sức mạnh đang tỏa ra từ chiếc chuông lúc này…
Vượt xa mức độ bình thường.
-Vì vậy, ta thỉnh cầu.
Và rồi…
Những lời nói ấy vang vọng, và một làn sóng dịu nhẹ lan tỏa ra từ chiếc chuông.
Để duy trì sự thanh khiết.
Toàn bộ Quỷ Khí đang tỏa ra từ Eleanor lập tức tan biến trong nháy mắt
Nhưng vẫn chưa dừng lại ở đó.
Luồng khí tức vốn luôn trực chờ bộc phát từ trái tim cô cũng biến mất.
Như thể nó chưa từng tồn tại ngay từ đầu.
!
Đôi mắt cô mở to vì kinh ngạc.
Dù cô không biết chính xác thứ gì đang cư ngụ trong cơ thể mình, nhưng cô biết rằng đó không phải là thứ có thể dễ dàng bị kẻ khác tác động.
Vậy mà…
Chỉ bằng những lời nói của gã đàn ông kia, toàn bộ khí tức mà cô đang chuẩn bị triệu gọi đã hoàn toàn tan biến.
Không.
Những gì cô vừa trải qua không hẳn là như thế.
Luồng khí tức đó không biến mất vì bị can thiệp hay bị áp chế.
Thay vào đó, nó đã bị xóa bỏ.
“Ngươi không dùng được nữa đâu, thưa Tiểu thư?”
Khi cơ thể cô sững lại vì sốc, cô nghe thấy câu nói ấy.
“Sao ngươi lại có thể lôi ra thứ nguy hiểm như vậy chứ? Ta hiểu ngươi muốn cứu tên đó, nhưng nếu cô giải phóng một thứ mà ngay cả bản thân còn không kiểm soát được, thì tất cả mọi người ở đây sẽ chết sạch đấy, ngươi biết mà?”
Đôi mắt run rẩy của cô hướng về phía giọng nói chói tai mang đầy vẻ khiêu khích kia.
Nguyền Ngôn.
Một kỹ thuật mà chính lời nói cũng mang theo Năng Lực Đặc Biệt có thể kích động các hiện tượng nhất định.
Ở vùng đất xa xôi phía đông, vượt qua những cánh đồng băng giá tận cùng viễn đông, tồn tại những kẻ sử dụng các loại sức mạnh huyền bí, hoàn toàn khác với Ma Lực hay Thần Lực vốn phổ biến trên lục địa.
Pháp Thuật, Đạo Thuật, Bách Quỷ Dạ Hành, và những Âm Dương Sư điều khiển chúng.
Gã đàn ông này chắc chắn thuộc về một trong những thế lực đó.
Một pháp sư có thể gây ra đủ loại hiện tượng ma quái chỉ bằng ngôn từ. Những kẻ được gọi là Nguyền Ngôn Sư.
Cô biết về những thứ đó, nhưng năng lực mà cô đang chứng kiến lúc này là…
“Chân Ngôn[note88581]?”
Eleanor buột miệng lẩm bẩm, chẳng khác gì một tiếng rên rỉ.
Cô đã từng nghe những câu chuyện về nó.
Đó là một trong những pháp thuật mạnh nhất được ghi chép trong Cổ Sự Ký của Đế Quốc, nơi đã kinh qua vô số trận chiến với Long Môn ở phía đông băng giá.
Đó là những kẻ đạt đến cảnh giới có thể giao tiếp trực tiếp với luật lệ của thế giới thông qua lời nói.
Nói đơn giản.
Họ là những kẻ có thể thao túng thực tại trong những giới hạn nhất định.
Chỉ cần điều kiện để câu lệnh được thỏa mãn, họ có thể điều khiển toàn bộ thế giới xung quanh theo ý muốn của mình.
Và nếu điều đó là thật…
Thì gã này là một trong những con người mạnh nhất trên toàn lục địa.
Một quái vật giữa những quái vật vốn chỉ nên xuất hiện trong truyền thuyết.
Thế nhưng, tiếng huýt sáo thản nhiên mà hắn phát ra để đáp lại lời thì thầm của cô hoàn toàn chẳng ăn nhập với hình tượng đó chút nào.
“Ngươi biết khá nhiều đấy. Do ngươi là quý tộc sao?”
“Thế thì ta lại càng không hiểu nổi. Ngươi thậm chí còn chưa phải là một Vật Chủ hoàn chỉnh. Ngươi chỉ có hai Mảnh Vỡ, vậy mà lại định tự do điều khiển nó sao? Chẳng phải như vậy là quá tham lam sao? Dù gì đi nữa, đó vẫn là một Minh Vương[note88580], thưa Tiểu thư.”
Một tiếng cười nhạo vang lên sau đó.
Mảnh Vỡ. Vật Chủ. Minh Vương.
Những thuật ngữ khó hiểu liên tục được thốt ra.
“Dù sao thì Gia tộc Tristan cũng là một Gia Tộc của Vật Chủ lừng danh cơ mà, thật nực cười khi mà ngươi lại chẳng thể kháng cự được chút nào. Mẹ ngươi không dạy ngươi cách sử dụng sao?”
Tuy nhiên, những lời tiếp theo của gã lại quá quan trọng để có thể phớt lờ.
“Thằng khốn, ngươi vừa nói cái quái g—!”
Gương mặt Eleanor méo mó khi cô lao về phía trước, nhưng…
-!
Ngay sau đó, máu phun ra từ miệng cô.
Nguyên nhân là do tia sáng xanh lục phát ra từ cây trượng mà Tatiana đang cầm, nó đã xuyên thẳng qua bụng cô thành công.
Đó là một đòn tấn công chậm chạp và yếu ớt, một đòn mà bình thường thì cô có thể dễ dàng né tránh, nhưng…
Vào lúc này, cô đã trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết.
Cơ thể cô trì trệ.
Mỏng manh, dễ vỡ đến kinh hãi.
Đừng nói là cầm kiếm, cô thậm chí cảm thấy mình chẳng khác gì một đứa trẻ chưa từng được huấn luyện tử tế.
“Một Mảnh Vỡ trong Vật Chủ mà bị phong ấn thì cũng chẳng khác gì người thường cả.”
Tatiana vừa nói, vừa đá thẳng vào bụng cô.
Oxy tràn vào phổi cô một cách cưỡng ép. Eleanor nghẹn thở, lăn lộn trên mặt đất.
Những tia sáng xanh tiếp tục bắn vào cơ thể cô thêm vài lần; trúng tay, chân, thậm chí cả ngực.
Những lời nguyền như đạn xuyên thấu cơ thể cô. Chỉ trong phút chốc, cô đã bị hành hạ đến thảm hại.
“Chẳng phải Nhà Tiên Tri đã luôn nói với ngươi rồi sao? Kháng cự là vô ích.”
Chúng cố tình ép cô lôi sức mạnh đó ra là vì mục đích này sao?
Có vẻ như bọn chúng đều nhắm vào thứ đó, chính xác hơn là một cái bẫy nhằm xóa sổ sức mạnh này ngay khoảnh khắc cô sử dụng nó.
“Bớt lảm nhảm lại đi, Talker.”
“Ôi trời, chẳng phải Sếp đã gọi một người bận rộn như tôi đến tham gia trò chơi trẻ con này sao? Tôi còn rất mong đợi vì đây là Vật Chủ của con Xám mà, nhưng nó khác xa so với lần trước quá.”
Vượt qua nỗi đau thấu xương, cô nghe thấy cuộc trò chuyện thản nhiên của chúng.
“Bởi vậy mới nói… Thôi bỏ đi. Ta còn mong đợi được gì ở một thằng khốn không biết giữ mồm giữ miệng như ngươi chứ?”
“Thật quá đáng. Dù sao thì cô ta cũng sắp chết rồi mà?”
“Im đi.”
Nhà Tiên Tri thở dài và quay đầu về phía Tatiana, người đã khống chế Eleanor và đang cúi đầu.
“Giết cô ta và thu hồi các Mảnh Vỡ cho đàng hoàng. Chúng ta cần hợp nhất nó với Mảnh Vỡ cuối cùng ở Thánh Quốc.”
“Tuân lệnh.”
Sau câu đáp đó…
Đại Tư Tế Tatiana đứng chắn trước tầm mắt cô.
“Không có tư thù cá nhân gì đâu, Tiểu thư Tristan.”
Cây trượng, vốn đang phát ra những lời nguyền, giờ đã nhắm chính xác vào đầu cô.
“Hãy coi đó là cái tội vì đã sinh ra trong một huyết thống đã bị nguyền rủa. Ngươi đã trở thành mục tiêu của chúng ta vì nghiệp chướng của tổ tiên ngươi.”
“Ngươi… Các người định làm gì với Dowd?”
“Đến lúc này mà ngươi vẫn còn lo cho hắn sao?”
Tatiana nói với giọng không thể tin nổi.
“Ta không nhịn nổi nữa rồi. Ngươi biết đấy, ta thực sự không thích nhìn những kẻ vùng vẫy trong tuyệt vọng như vậy.”
Một lời nguyền khác hình thành trên cây trượng.
Đó là án tử; một ý định đoạt mạng cô ngay tại chỗ.
Và cô không thể làm gì được.
Qua tầm nhìn đang mờ dần, cô thấy Nhà Tiên Tri đang vác Dowd trên vai.
“Ngài cần cái xác đó làm gì? Chẳng phải hắn đã chết rồi sao?”
“Chúng ta chỉ cần tìm ra cách để hồi sinh hắn thôi.”
“Thật là một sở thích bệnh hoạn. Các người định gọi người chết sống lại rồi gắn lên hắn một Cấm Ấn sao? Muốn biến hắn thành nô lệ à?”
“Ta đang cân nhắc đây.”
Cuộc trò chuyện lọt vào tai Eleanor.
Bọn chúng đang lên kế hoạch làm gì đó với Dowd.
Chúng sắp cướp đi điều quý giá nhất của cô…
Ngay trước mắt cô.
“Dowd.”
Ngay trước khi hơi thở đứt đoạn, Eleanor yếu ớt thì thầm khi nhìn thấy Dowd đang bị vác trên vai Nhà Tiên Tri.
“Dowd.”
Cô không thể để chuyện đó xảy ra.
Một tương lai nơi người đàn ông ấy bị điều khiển bởi những kẻ như bọn chúng, tuyệt đối không được phép tồn tại.
Nhưng cơ thể cô lại không nghe lời. Bị ghim chặt vào tường, cô thậm chí không thể nhúc nhích nổi một ngón tay.
Giữa lúc tuyệt vọng bủa vây...
“Chờ đã. Sếp.”
“Cái gì?”
“Thằng này có gì đó rất lạ.”
Thứ được khắc trên ngực Dowd…
Bắt đầu đập theo nhịp.
Mang theo một thứ gì đó chứa đựng một sắc đen sâu thẳm.
***
“Nhà Tiên Tri!”
Tatiana là người đầu tiên cảm nhận được nguy hiểm.
Cô ta, người đang chĩa cây trượng về phía Eleanor, vội vã bắn một lời nguyền về phía Nhà Tiên Tri.
Cùng lúc đó, một bức tường màu xanh ngọc hiện ra giữa Nhà Tiên Tri và Dowd, và cơ thể của cả hai bị hất văng về hai hướng ngược nhau.
Trong khi đó…
Hắc khí bắt đầu phun trào từ ngực anh, nhanh chóng lan rộng ra xung quanh như làn sóng đang cuộn trào.
“Nhà Tiên Tri, ngài không sao chứ?!”
Dù Tatiana đã hét lên như vậy…
Ánh mắt của Nhà Tiên Tri vẫn trống rỗng, dán chặt vào Dowd.
Như thể…
Cô ta không thể tin vào thứ mình đang chứng kiến.
“Ấn Chú của Kẻ Sa Ngã?”
Nhà Tiên Tri lẩm bẩm trong cơn bàng hoàng.
Như thể…
Cô ta đang nhìn thấy thứ gì đó lẽ ra không bao giờ được phép xảy ra.
“Không thể, tại sao, tại sao anh lại làm thế chứ?”
Trong giọng nói ấy…
“Sao anh lại đi xa đến thế chỉ vì mấy con đĩ bị nguyền rủa đó-!”
Chứa đựng sự tuyệt vọng đến tột cùng.
“Mẹ kiếp! Chết tiệt! Tránh xa hắn ra!”
Ngay sau đó…
Talker, kẻ từ nãy đến giờ vẫn giữ giọng điệu bông đùa, hét lên với Nhà Tiên Tri bằng một giọng nói đầy hoảng loạn, đồng thời…
Tháo bỏ hàng loạt các món trang sức bao quanh toàn thân hắn.
Cảnh tượng đó hoàn toàn trái ngược với lúc hắn chỉ dùng một món để đối phó với Eleanor.
-Vì vậy, ta thỉnh cầu.
-Vì vậy, ta thỉnh cầu.
Để duy trì sự thanh kh—
Nhưng trước khi hắn kịp hoàn thành câu lệnh…
Một cơn gió dữ dội đã quét thẳng về phía Talker.
Đó là hiện tượng được tạo ra bởi Dowd, người vốn đang quỳ rạp dưới đất, chỉ bằng một cú đấm tung ra từ vị trí đó.
Không hề có Năng Lực Đặc Biệt, không hề có khí tức.
Chỉ đơn thuần là sức mạnh thể chất thuần túy đã gây ra hiện tượng đó.
“Cái mẹ—Cái mẹ thế này?!”
Trong khi Talker phải lùi lại mấy bước, không thể hoàn thành câu nói.
Thứ hắc khí mà hắn không thể xóa bỏ hoàn toàn bắt đầu tụ lại quanh cơ thể Dowd.
“Này, đùa nhau à?”
Talker bật cười một cách mất kiểm soát khi nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trong tâm trí, hắn nhớ lại một sự thật mà hắn luôn biết.
Một quy luật chưa từng thay đổi suốt bao nhiêu năm dài đằng đẵng mà hắn tồn tại.
Có tổng cộng sáu thực thể Ác Quỷ.
Trắng, Xanh, Đỏ, Nâu, Tím và cuối cùng là Xám.
Nếu vậy thì...
Thứ mà hắn đang nhìn thấy lúc này, rốt cuộc là cái quái gì?
Một cảnh tượng kỳ dị, đó là cách duy nhất mà hắn có thể miêu tả.
Toàn bộ cơ thể Dowd được bao phủ bởi hắc khí, như thể anh đang khoác lên mình một bộ giáp đen tuyền.
Cảm giác méo mó, quái dị, ghê rợn và khó chịu này, tất cả đã hòa trộn vào nhau.
Chắn chắn đó là...
“Ta chưa bao giờ nghe nói hay nhìn thấy thứ gì gọi là Hắc Quỷ cả, chết tiệt.”
Một Ác Quỷ.
2 Bình luận