Nếu Lucia Greyhounder phải mô tả cảm xúc của mình đối với Eleanor, thì cô sẽ nói rằng mình không có ấn tượng gì đặc biệt cả.
Cô ta chỉ đơn giản là một người cô thỉnh thoảng bắt gặp. Dù đôi khi họ có chạm mặt nhau trong những buổi dạ tiệc của tầng lớp quý tộc cấp cao, nhưng rốt cuộc họ cũng chỉ là người quen nhau một cách xã giao, không hơn không kém.
Thế nhưng, khi họ gặp nhau trong tình cảnh như thế này, thì câu chuyện lại hoàn toàn khác.
‘Rốt cuộc cô ta đang làm cái quái gì vậy?’
Cô luân phiên ném ánh mắt sắc lạnh giữa Dowd, người đang lăn lộn thảm hại trên sàn nhà, và Eleanor, người đang hắng giọng vì giật mình.
“À, không, chuyện này là… ừm-”
Thấy người phụ nữ kia lắp bắp không nói nên lời, cô càng nheo mắt lại.
Đây không phải phản ứng mà cô mong đợi từ một người như Eleanor.
Điều đó có nghĩa là…
Ngay cả Eleanor cũng biết hành động mình vừa định làm là không đứng đắn.
“Cô định làm gì vậy?”
Khi Lucia hỏi với ánh mắt lạnh lùng, người phụ nữ kia chỉ có thể im lặng, càng xác nhận nghi ngờ của cô.
“Tôi vốn không đặt kỳ vọng gì quá cao ở cô, Tiểu thư Tristan.”
Lucia thở dài rồi nói tiếp.
“Nhưng dáng vẻ hiện tại của cô thật sự rất khó coi.”
Thành thật mà nói, Lucia không cần phải nặng lời đến vậy.
Đương nhiên cô biết hành động của Eleanor vừa rồi có hơi quá mức, nhưng với sự nhạy bén của mình, và với hiểu biết của cô về những chuyện kiểu này, không khó để cô nhận ra rằng Eleanor có tình cảm với người đàn ông kia.
‘Ngay từ đầu...’
...
...
Người đàn ông đó trước đây còn tuyên bố mấy điều điên rồ kiểu như muốn sống chung với cả 6 Vật Chủ của Quỷ như thể đó là chuyện bình thường.
Với bản tính điên rồ và trăng hoa như vậy, thì Eleanor cũng chỉ như một trong những ‘nạn nhân’ khác mà thôi.
Tuy nhiên…
Ánh mắt Lucia khẽ chuyển sang Yuria.
Em gái cô đang bồn chồn, tay không ngừng mân mê chuôi kiếm.
Nếu là bình thường, mỗi khi Lucia nói chuyện kiểu này, thì điều đầu tiên Yuria sẽ làm là lo lắng khuyên can chị mình đừng gây gổ.
Nhưng phản ứng hiện tại của cô bé thì… Phải nói sao nhỉ?
Trông giống như một người vừa phát hiện có con mèo hoang đang lén lút lẻn vào bàn ăn nhà mình vậy.
Sẽ chẳng có gì lạ nếu Yuria rút kiếm ra ngay lúc này.
Thực chất…
Lý do Lucia nói những lời sắc bén với Eleanor như vậy là để trấn an cơn bộc phát của em gái mình.
Cô muốn muốn kết thúc chuyện này theo cách của mình trước khi sự việc leo thang.
Bởi vì trực giác của cô đang gióng lên hồi chuông cảnh báo dữ dội.
Nếu Yuria và người phụ nữ kia ở riêng một chỗ, thì chắc chắn sẽ có chuyện lớn xảy ra.
“Tôi không thể làm ngơ trước những hành động không chuẩn mực như vậy. Xin cô hãy rời khỏi phòng y tế, Tiểu thư.”
Nhưng ngay khi cô dứt lời…
Vẻ bối rối trên mặt Eleanor biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đáng sợ.
“Ý cô là sao, Thánh Nữ?”
Ngay khi nghe giọng đáp lại lạnh lẽo đó, Lucia thầm tự tát vào trán mình trong tâm trí.
Phải rồi. Không đời nào nàng tiểu thư này lại chịu rút lui dễ dàng như vậy.
“Nhưng, Tiểu thư Tristan à, nếu tin đồn về việc cô làm bị lan truyền, sẽ không có điều gì tốt đẹp xảy ra đâu.”
Nghe vậy…
Đôi đồng tử của Eleanor tối sầm lại khi cô thở dài và vuốt nhẹ mái tóc.
“Cô đang đe dọa tôi à?”
Lời buộc tội của Eleanor hoàn toàn chính xác.
Tuy nhiên, hiện tại Lucia đang nắm lợi thế về mặt đạo đức.
“Tôi nghe nói người này ngất xỉu vì làm việc quá sức. Vì vậy, điều quan trọng là anh ta cần được nghỉ ngơi. Và những gì cô vừa làm chỉ khiến tình trạng của anh ta tệ hơn thôi.”
Lucia vừa nói vừa quan sát kỹ phản ứng của đối phương.
Xét theo hành vi thường ngày của Dowd, khả năng rất cao là người phụ nữ trước mặt cô có liên quan đến một Ác Quỷ.
Nếu trong trường hợp Eleanor có hành động bất ngờ nào đó, Lucia phải lập tức có biện pháp đối phó.
“Bọn tôi sẽ đảm bảo anh ta có môi trường cần thiết để hồi phục, nên cô không cần lo lắng về điều đó và…”
Ngay khi Lucia định nói tiếp, cô đột nhiên thét lên vì sốc.
“C-C-C-Cô nghĩ mình đang cái quái gì thể hả?!”
Trong khi giọng cô lạc đi một cách vô thức khi hét lên câu đó, Eleanor đã bế Dowd lên trong vòng tay.
Một kiểu bế mà người ta thường gọi là kiểu ‘bế công chúa’.
Áo sơ mi của anh xộc xệch, quần cũng bị tụt xuống một phần, khiến cơ thể anh lộ ra nhiều da thịt hơn bình thường.
Dù gương mặt anh quay sang hướng khác nên cô không thể nhìn thấy rõ, nhưng cơ thể anh lúc này… gần như là bán khỏa thân.
Và rồi…
Ngay khi nhìn thấy cảnh đó…
Lucia cảm thấy một luồng hơi nóng bốc thẳng lên đầu cô. Cô còn vô thức nuốt nước bọt.
Gần đây, nhờ chăm chỉ rèn luyện, bờ vai của người đàn ông này đã rộng hơn, những múi cơ bụng rắc chắc cũng bắt đầu hiện rõ… và khi ánh mắt cô vô thức dời xuống phần dưới cơ thể anh…
‘Mình đang nghĩ cái mẹ gì thế này?!’
Nghĩ vậy, Lucia tự tát vào hai má mình để tỉnh táo.
Dù đã rời khỏi Thánh Quốc một thời gian, cô vẫn là đại diện cho các tín đồ và tín ngưỡng của cả lục địa. Thanh tịnh là điều cơ bản!
Cô không thể đắm mình trong cái hành vi tục tĩu là nhìn chằm chằm vào cơ thể một người đàn ông, săm soi từng bộ phận như thế...
“Oa…”
Nghe tiếng thở gấp của em gái bên cạnh, Lucia quay phắt đầu lại trong sự kinh hoàng.
“Cơ thể anh ấy… nó… mình muốn chạm thử một lần…”
“YURIA?!”
Nghe những lời đó, Lucia lại thét lên lần nữa. Yuria giật mình hoàn hồn, lúng túng đáp lại.
“Kh-Không, ý em là… ừm… c-cái đó…a-anh D-Dowd trông… trông ngầu quá! Rất ngầu! Em chỉ muốn nói thế thôi mà!!”
...
Cả Lucia và Eleanor đều nheo mắt lại.
Nói những lời đó là một chuyện…
Nhưng vừa nói vừa chảy dãi rồi quệt đi thì sao? Chẳng ai tỉnh táo mà tin nổi lời của Yuria cả.
“D-Dù sao thì!”
Lucia phản đối, ngón tay chỉ thẳng lên trời trong khi mặt thì đỏ bừng như thiêu như đốt.
“C-Cô nghĩ mình đang làm gì thế kia?! Sao cô dám dùng bệnh nhân để… để làm chúng tôi phân tâm—!”
“Tôi chỉ bế anh ấy lên khỏi sàn thôi. Nếu cứ nằm đó thì anh ấy sẽ bị cảm lạnh mất.”
…
Cô ta nói không sai.
Eleanor chỉ làm một hành động đơn giản, nhưng cả hai chị em họ lại tự tưởng tượng rằng cô đang dùng cơ thể của Dowd như một đòn tấn công tâm lý nhắm vào họ.
Khi nhận ra sự quê mùa của mình…
Cả hai chị em đồng loạt im bặt, mặt thì đỏ rực. Trong khi đó, Eleanor nheo mắt quan sát họ.
Cô thừa biết hai người phụ nữ này có mối liên hệ mật thiết với Dowd.
Cho đến giờ, cô chỉ mơ hồ biết chuyện đó, vì không rõ chi tiết mối quan hệ giữa họ.
Tuy nhiên, việc họ nghe tin anh ngất xỉu là ngay lập tức chạy tới, thì cô nghĩ rằng chuyện này có lẽ cần được xác nhận rõ hơn.
Và…
Dường như…
Cả hai đều đang bộc lộ những dấu hiệu rất đáng ngờ.
Đến mức, nếu cô cứ thế để Dowd ở lại đây, ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra với anh.
“Hai cô còn thiếu ý thức hơn cả những gì các các cô tự nhận đấy.”
…
Họ không thể phản bác lời đó.
Cả Yuria lẫn Lucia đều lúng túng không nói nên lời nào.
“N-Nhưng mà… chúng tôi v-vẫn t-tốt hơn Tiểu thư Tristan, người vừa b-bị bắt quả tang tại trận, p-phải không?”
“Có lẽ là vậy.”
Eleanor gật đầu.
“Thế thì sao?”
“Hả?”
“Phải, hành động của tôi có thể là đáng xấu hổ. Đến mức tôi cũng cảm thấy tội lỗi.”
Sau đó…
Cô tiếp tục mà không chớp mắt.
“Nhưng thì sao chứ? Hai cô làm gì được tôi?”
“Ngoài việc yêu cầu tôi rời khỏi đây, hai cô còn làm được gì nữa?”
“Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ không bao giờ giao phó Dowd cho hai cô.”
Lucia nhìn Eleanor với vẻ mặt không thể tin nổi.
‘Gì thế này?’
…
…
‘Cô ta… lúc nào cũng thế này sao?’
…
…
…
‘Hay cô ta chỉ trơ trẽn khi liên quan đến người đàn ông này thôi?’
‘Có vẻ là vế sau nhỉ.’
“Không sao đâu, chị à.”
“Ể?”
“Để em xử lý.”
“Không, chờ đã.”
Cô bé nói vậy…
Nhưng trông chẳng ổn chút nào.
Yuria đang nắm chặt chuôi kiếm với ánh mắt đe dọa khác hẳn thường ngày.
Còn Eleanor, khi thấy vậy, cũng lặng lẽ đưa tay về phía thanh kiếm của mình.
“K-Khoan đã! Dù sao thì rút vũ khí với nhau cũng—!”
Giữa bầu không khí căng thẳng sắp bùng nổ đó, Lucia cố chen vào giữa hai người.
Nhưng đúng lúc đó, có một người khác bất ngờ xông thẳng vào phòng y tế, khiến tình hình còn tệ hơn bao giờ hết.
“CHỦ NHÂNNNNNNNN! EM NGHE NÓI NGÀI BỊ ỐMMMMM-!”
Một người được bao quanh bởi khí tức màu tím phá cửa xông vào.
Bất cứ ai nghe thấy giọng nói này cũng sẽ đi đến cùng một kết luận; Ồn ào khủng khiếp.
‘Gì đấy?’
…
…
‘Người này là ai thế này?’
Câu hỏi đó hiện lên trong đầu tất cả những người có mặt.
Rồi…
“Chủ nhân?”
Tiếng lẩm bẩm đầy sát khí của Eleanor lan khắp phòng.
***
“Tôi là Seras Evatrice. Tôi vừa mới nhập học vào Khoa Thần Học.”
“Tôi là Lucia Greyhounder. Đây là em gái tôi, Yuria. Chúng tôi là khách đang ở tại Elfante.”
Những lời chào hỏi gượng gạo vang lên trong phòng y tế.
Dù sao thì, vì họ lần đầu gặp nhau, nên ít nhất cũng cần biết ai là ai.
…
Tuy nhiên…
Sự im lặng bao trùm sau đó đủ để khiến tôi bị viêm loét dạ dày luôn.
Cái sự stress này... cơn đau âm ỉ này... Ngay cả khi tôi nhắm mắt giả vờ đây là một giấc mơ cũng chẳng giúp ích gì được gì nữa rồi.
…
“Thế thì…”
Cuối cùng, sau khoảng lặng dài đằng đẵng, Eleanor thở dài và mở lời trước.
Ánh mắt có chút điên loạn của cô găm chặt vào Seras.
So với lúc cô nàng kia vừa xông vào gào thét và tỏa ra thứ khí tức màu tím, giờ cô ta đã ngồi phịch xuống ghế, xoa xoa thái dương với vẻ mệt mỏi.
“Cô có ý gì khi gọi anh ấy là Chủ nhân?”
“À… chuyện đó.”
Seras trả lời với vẻ mặt chính cô cũng cảm thấy bối rối.
“Dạo gần đây… chẳng hiểu sao… nhưng cứ mỗi khi nhìn thấy người đàn ông đó… tôi lại vô thức gọi như vậy.”
“Không, tôi thực sự không biết tại sao. Kiểu như… tôi không thể ngăn lại được. Đầu óc tôi nói không, nhưng bản năng lại bảo tôi phải làm vậy…”
…
Dù cô ta cứ bảo không biết lý do…
Nhưng tôi thì biết rõ.
Là do Quỷ Tím thỉnh thoảng có thao túng tâm trí của cô ấy.
Với tính cách của nàng Quỷ đó, thì chắc chắn là vậy.
Tôi đã bảo là đừng có trực tiếp áp chế tính cách của Seras, nên thay vào đó, nàng Quỷ đó gửi tín hiệu thẳng vào não cô ta rằng phải làm vậy.
Nhưng khi nghe tin tôi ngất, cô ta đã phớt lờ tất cả mà chiếm lấy cơ thể Seras rồi chạy thẳng đến đây.
Trong số các Ác Quỷ, ngoại trừ Xích Quỷ, thì nàng Quỷ này là kẻ ép buộc Vật Chủ của mình nhất. Thật đúng là vô lý.
“Tôi sẽ giới thiệu cho cô một bác sĩ tâm thần giỏi. Chắc sẽ giải quyết được thôi.”
Eleanor xoa trán, vẻ mặt như đang muốn nói, anh ta giờ lại còn dính dáng với mấy con đàn bà điên khùng nữa rồi.
“Chúng tôi đang thảo luận một chuyện quan trọng liên quan đến người đàn ông này. Vì cô chẳng có quan hệ gì thân thiết với anh ta, nên xin mời cô rời khỏi phòng này được không?”
Thế nhưng, dù đã nghe vậy…
Seras cũng không vừa.
“Không… ý tôi là…”
Seras gãi đầu, cho thấy rõ ràng chính cô cũng bực mình vì hành vi của bản thân.
“Tôi cũng chẳng muốn quan tâm đến gã này đâu, nhưng nếu tôi không làm vậy… thì cảm giác như tôi sẽ gặp rắc rối lớn ấy.”
“Dù sao thì, chẳng phải mấy người cũng đang quyết định xem ai sẽ chăm sóc anh ta, đúng không? Sao không tính cả tôi vào luôn đi?”
Ngay khi cô nói xong…
Bầu không khí vốn đã khó xử trong phòng y tế lập tức ngập tràn sát ý.
Eleanor gần như hiện lên trên mặt hai chữ ‘Phải giết’.
[Đến mức này thì đúng là một tác phẩm nghệ thuật rồi đấy. Vãi cả chưởng.]
[Ba Vật Chủ của Quỷ tụ tập lại để tranh nhau ‘chia chác’ và ‘ăn tươi nuốt sống’ cậu. Phải nói là cậu đúng là thiên tài đấy.]
‘Chia chác cái mẹ gì chứ?’
‘Anh đừng nói như thể đó là chuyện của người khác.’
…
‘Nếu tôi chết thì anh cũng chết đấy, biết chưa hả?’
[Vấn đề là cậu sẽ không chết vì chuyện này đâu..]
…
Tin tưởng tôi thế cũng tốt đấy…
Nhưng nếu anh cho chút lời khuyên để tôi thoát khỏi tình huống này sẽ tốt hơn đấy?
[Ta có một lời khuyên cho cậu này.]
‘Gì thế anh zai?’
[Nếu là ta, thì ta đã bật dậy rồi chuồn lẹ từ trước khi chuyện này xảy ra rồi.]
‘Cái gì đấy?’
‘Đứng dậy lúc Eleanor sắp ăn tươi nuốt sống tôi á?’
…
‘Tôi đứng dậy làm quái gì lúc đó? Anh có biết chuyện gì sẽ xảy ra với tôi không?!’
[Ừ thì… nhưng mà.]
Caliban cười khúc khích rồi nói tiếp.
[Thông thường trong tình huống này, ai mới là người đưa ra quyết định cuối cùng hả?]
Ngay khi Caliban dứt lời…
Eleanor vuốt tóc ra sau rồi nói.
“Vậy thì làm thế này đi.”
Sau đó…
Một câu nói khiến tôi cảm thấy như địa ngục đang mở cửa chào đón tôi.
“Khi nào Dowd tỉnh lại, chúng ta hãy hỏi xem. Xem ai mới là người phù hợp nhất để chăm sóc anh ta.”
[VÃI BÌUUUUUUUUU!]
Im mẹ đi tên điên.
Trong khi Caliban reo hò, tôi nheo mắt nhìn cửa sổ hệ thống vừa hiện ra trước mặt.
Hệ Thống Thông Báo
[ ‘Nhiệm vụ Phụ: Cô Y Tá của Tình Yêu’ đã bắt đầu! ]
[ Bạn có thể tăng mạnh độ Thiện cảm của người mà bạn chọn. Quyết định này không thể đảo ngược, xin hãy lựa chọn cẩn thận! ]
Nhiệm vụ Phụ mẹ gì cái này.
Đây rõ ràng là Nhiệm vụ Đăng xuất khỏi server thì có!
1 Bình luận