Arc 4: Giao Uớc Vĩnh Cửu
Chương 4 - Phần 4: 『Nơi tiếp theo』
0 Bình luận - Độ dài: 6,895 từ - Cập nhật:
—Bị Beatrice tống cổ khỏi Thư viện cấm với hai bàn tay trắng, Subaru quay lại chỗ mọi người với nỗi niềm day dứt vì công cốc.
Đón Subaru trở lại phòng khách là những gương mặt vẫn đợi cậu ở vị trí không đổi so với lúc cậu đi. Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là Otto đang ngồi ở vị trí Subaru vừa ngồi lúc nãy, và có dấu vết cho thấy cậu ta vừa thảo luận gì đó với Emilia ở đối diện.
Thấy người đàn ông khác ngoài mình thân mật với Emilia, Subaru tỏ vẻ khó chịu ra mặt, không thèm che giấu bộ mặt khó ưa đó mà hướng về phía Otto:
"Thừa lúc tôi vắng mặt mà tí tởn nói chuyện với Emilia-tan, ông đi chết đi là vừa."
"Với tính cách của tôi thì ngồi im chờ đợi hay để thời gian trôi qua vô ích là không thể nào. Mà nói chứ, quay lại mà câu đầu tiên là thế thì có ổn không đấy? Bị giận cá chém thớt thế này, thú thật là tôi thấy hơi bị tổn thương đấy nhé."
"Đ-Đừng có làm như hiểu rõ mà nhìn thấu người ta nhé. Cái đồ như ông, mua hết dầu rồi thực hiện xong lời hứa là kết thúc đấy nhé. Đừng có mà hiểu lầm."
"Hai người thôi ngay cái kiểu nói chuyện như thể có gì đó mờ ám giữa hai người đi được không!?"
Ngay khi Otto hét lên trước màn 'Tsundere' quay mặt đi của Subaru, cậu lập tức mất hứng thú với anh ta và quay ngoắt sang Emilia.
Cô nãy giờ không xen vào, đợi cuộc đối thoại của hai người kết thúc, đón lấy ánh mắt đó, vẫn ngồi nguyên và ngước mắt nhìn lên:
"—Cậu gặp được Beatrice không?"
Câu hỏi đầy lo lắng. Điều đó không gì khác hơn là cô đang hỏi khéo xem mục đích Subaru rời khỏi phòng có đạt được hay không.
Câu trả lời cho câu hỏi đó là CÓ, nhưng đối với ý định của cô thì chỉ có thể là KHÔNG.
Tiếp xúc thì được rồi, nhưng lại không thể mở lời về chuyện quan trọng nhất. Thể trạng này khiến cậu muốn cười vào mặt mình: rốt cuộc mình là nam chính của cái game ADV (phiêu lưu) nhu nhược và thiếu quyết đoán nào vậy?
Tuy nhiên, cậu cũng tự thấy chẳng có mấy khác biệt để mà cười cho nổi.
"Không, hỏng bét rồi."
"Vậy sao. Ừm, nhưng cũng đành chịu thôi. Một khi Beatrice dùng 'Vượt Cửa' để lẩn trốn thì có làm cách nào cũng không tìm ra được. Cả tôi và Ram cũng chưa gặp được em ấy lần nào..."
"À không, gặp thì gặp được rồi. Nhưng mà tính khí thất thường, hay là tâm trạng đang ủ dột gì đó mà em ấy không chịu trả lời câu hỏi. Nghe ngớ ngẩn thật đấy."
"...Gặp được, á?"
Ngắt lời Emilia đang đinh ninh là không thể tiếp cận được, cô mở to mắt ngạc nhiên trước câu trả lời của Subaru. Cảm thấy có chút kỳ lạ trước phản ứng đó, Subaru gật đầu "Ừ":
"Trực giác nhạy bén đã chỉ cho tớ chính xác căn phòng nhỏ đó đang ở đâu. Mà, gặp được nhưng khả năng giao tiếp kém quá nên không đạt được mục đích."
"Trước giờ tôi vẫn nghĩ, nhưng Subaru và Beatrice... thân nhau thật đấy nhỉ."
Đặt ngón tay lên môi, Emilia lẩm bẩm với giọng trầm ngâm.
Nghe thấy thế, Subaru nhăn mặt hết cỡ. Tuy nhiên, đó không phải biểu cảm vô thức mà là cố tình tạo ra ở một mức độ nào đó.
"Tha cho tớ cái vụ tớ với con nhỏ Beako đó thân nhau đi. Là không đội trời chung đấy, ngay từ lúc gặp mặt. Nhỏ đó, mới gặp lần đầu đã hút sạch mana của tớ rồi đấy biết không? Thời gian chưa đủ để ấn tượng tồi tệ nhất đó thay đổi trong tớ đâu."
"Dù cậu đã làm hòa với Julius sau bao nhiêu chuyện xảy ra sao? Subaru thỉnh thoảng lại bướng bỉnh một cách vô nghĩa như thế đấy."
"Tớ là thằng đàn ông đau khổ cứ lầm tưởng rằng phải bướng bỉnh vô nghĩa mới là đàn ông đấy. Thêm nữa là tớ chưa có làm hòa với Julius. Tớ, ghét hắn, forever."
"Rồi rồi."
Cậu phản bác lại đánh giá không mong muốn, nhưng Emilia chỉ cười khẽ và lờ đi một cách ngoạn mục. Subaru bĩu môi tỏ vẻ bất mãn trước thái độ đó, nhưng trong thâm tâm lại thấy nhẹ nhõm vì chủ đề đã được lái sang hướng khác một cách trót lọt.
Những lời trao đổi với Beatrice, đến giờ Subaru vẫn chưa thể sắp xếp ổn thỏa trong lòng. Cộng thêm khuôn mặt bi thương cuối cùng cô bé để lộ, cậu chẳng biết phải tóm tắt thế nào cho phải.
"Nhắc mới nhớ, không thấy Frederica đâu, cô ấy đi đâu rồi? Để Otto và Emilia-tan của tôi ở riêng với nhau, phán đoán sai lầm quá mức rồi đấy."
"Chuyện tôi là của ai thì để dịp khác bàn nhé... Frederica hiện đang đi dọn dẹp một phòng khách rồi. —Chuẩn bị phòng để Rem nghỉ ngơi."
"À, ra vậy."
Giọng Subaru trầm xuống một tông, Emilia nheo mắt vẻ đau lòng.
Dù hối hận vì đã khiến cô phải làm vẻ mặt đó, nhưng Subaru không thể kìm nén nỗi đau xót dâng trào trong lòng khi nghĩ về Rem.
Chỉ là, với một cái chớp mắt và cái lắc đầu, cậu xóa đi những cảm thương đó khỏi gương mặt, thả lỏng cơ môi để không gây thêm ưu phiền cho Emilia đang lo lắng cho mình:
"Nếu vậy thì, cũng đến lúc phải đưa Rem từ trên xe long xa xuống rồi. Cứ để thế mãi tội nghiệp cô ấy... Nhắc mới nhớ, lúc nãy xin lỗi nhé, Otto."
"Không, tôi không để bụng đâu. Đối với Natsuki-san thì... à, chắc hẳn cô ấy là người có nhiều uẩn khúc. Trong tình trạng đó mà bảo đừng quá khích thì cũng khó."
"Nghĩ đến việc những ngón tay bẩn thỉu vì tiền của Otto chạm vào Rem của tôi là tôi không chịu nổi... Thật sự xin lỗi nhé."
"Đó là phát ngôn của người thực sự thấy có lỗi đấy hả!? Và xin nói thêm, tôi cảm giác câu đó không nên thốt ra từ miệng người vừa mới gọi một cô gái khác là 'của tôi' đâu nhé!?"
"Đó chẳng phải là chiến thuật yêu đương dễ thương của tôi, dùng ông làm đòn bẩy để Emilia-tan ghen sao? Đừng bắt tôi phải nói toẹt ra chứ, đồ ngốc."
"Cậu tự nói ra đấy chứ!"
Cười với Otto, người lúc nào cũng phản ứng thái quá, rồi Subaru liếc nhìn Emilia. Emilia đang dõi theo màn đối đáp giữa Subaru và Otto—thấy môi cô khẽ giãn ra, nỗi ưu phiền lúc nãy đã tan biến, cậu thở phào nhẹ nhõm. Bỗng nhiên,
"Subaru và Otto-kun, cảm giác thân thiết ghê gớm nhỉ. Dù mới quen biết chưa được bao lâu."
"Ơ kìa, đằng ấy ghen rồi sao!? So với Emilia-tan thì Otto chỉ là vui chơi qua đường thôi. Tớ muốn đùa với lửa một cách nghiêm túc với Emilia-tan cơ."
"Tại sao tôi lại là bên bị đá vậy? Không bàn đến sự thật thế nào, tôi bất mãn chỗ đó đấy!"
Thấy hai người đàn ông ngày càng hăng máu, Emilia bật cười.
Đưa tay che miệng, vai rung lên vì cơn buồn cười không kìm được, Emilia rào trước một câu "Xin lỗi nhé", rồi nói:
"Tôi nghĩ không phải lúc cười đùa thế này, nhưng mà không nhịn được. Hai người có khi nào sẽ gắn bó với nhau lâu thật lâu không chừng?"
"Hắn là thương nhân nay đây mai đó đấy? Xong việc là chia tay cái rụp... Mà nói chứ, tôi không chịu nổi việc một gã đàn ông chưa xác định đối tượng ghép đôi nào ngoài tôi lại tiếp cận Emilia-tan đâu."
"Tôi ghét cái việc tôi hiểu cậu đang nói nhảm cái gì dù không hiểu ý nghĩa cậu nói chỉ sau thời gian ngắn quen biết này—!"
Thấy Otto ôm đầu xanh mặt, Subaru hừ mũi thở hắt ra, méo miệng cười.
Dù cách nói có phần cường điệu, nhưng đó là cảm xúc thật lòng không thể chối cãi. Với Subaru, người đã thổ lộ tình cảm với Emilia và đang tấn công dồn dập với khí thế chẻ tre, thì việc gã đàn ông khác tiếp cận Emilia khiến ngọn lửa ghen tuông bùng cháy không thể chịu nổi.
Bởi vì tính chiếm hữu, và cả lòng ghen tuông, chắc chắn cậu sở hữu chúng mạnh mẽ hơn người khác gấp bội phần.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Cuộc trao đổi vẩn vơ trong phòng khách kết thúc khi Frederica quay lại sau khi chuẩn bị xong phòng khách.
"Tôi sẽ đi xem xét tình hình ngôi làng một chút. Về việc thu mua hàng hóa, tôi cũng đang giữ chứng thư của các thương nhân khác, ở mức độ nào đó tôi có thể tự quyết định phân phối cho làng. Chi phí thì sau này tôi sẽ bắt Biên Cung Bá tước gánh chịu thôi."
Nói rồi, Otto hăng hái chạy về phía ngôi làng, chẳng màng đến mệt mỏi sau chuyến đi dài.
Dù để lộ bộ mặt tính toán của một thương nhân, nhưng đề xuất của cậu ta không gì khác ngoài sự cứu trợ cho làng Irlam, nơi mà 60% là người sơ tán và vẫn chưa phục hồi chức năng của một ngôi làng.
Trước dáng vẻ cố tình tỏ ra xấu xa để che giấu những điều đó của cậu ta, Subaru buộc phải làm động tác nhổ nước bọt để che giấu lòng biết ơn của mình.
"Tôi đã chuẩn bị một phòng người làm theo chỉ thị rồi ạ. ...Kỳ lạ là, chỉ có một phòng duy nhất có dấu vết được dọn dẹp vô cùng kỹ lưỡng."
"Kỹ lưỡng... Phòng trong cùng tầng hai sao?"
"—Vâng, đúng vậy ạ. Chỉ riêng phòng đó, sạch sẽ như thể mọi thứ ngoại trừ giường ngủ đã bị ném hết ra ngoài vậy... Ngài có biết gì về chuyện này không ạ?"
Trước lời kể của Frederica về căn phòng đã chuẩn bị xong, Subaru phải cố gắng hết sức để đôi mắt không dao động vì bi thương.
Căn phòng cô nhắc đến—phòng trong cùng tầng hai phía Đông dinh thự, vốn là nơi được sử dụng làm phòng của Rem. Trước lời giải thích rằng đồ đạc trong phòng đã được dọn sạch, Subaru thấm thía sức mạnh xóa bỏ sự tồn tại của 'Phàm Ăn'.
"...Không. Tôi chỉ có cảm giác thế thôi, chứ không có ý nghĩa gì đâu."
Thấy Subaru trả lời như vậy, Frederica biết ý nên không nói gì thêm.
Cô ấy cũng có tố chất rất xuất sắc của một người hầu gái. Rem và Frederica, chức năng của dinh thự Roswaal quá rộng lớn này vốn dĩ được vận hành bởi hai người này. Ngoại trừ Ram.
Vòng ra sau dinh thự, đi về phía chiếc long xa đang được buộc lại, một tiếng hí nhỏ gọi Subaru.
Nhìn sang, cậu thấy một tòa nhà giống nhà kho trông lạ mắt—chắc là nơi đóng vai trò nhà xe để chứa long xa. Cậu phát hiện Patrasche đang được cột trong tòa nhà đó và khu vực giống chuồng ngựa liền kề.
Con địa long có lớp da đen tuyền nhận ra Subaru đang đến gần liền cất tiếng kêu đầy sức sống, vươn cổ về phía Subaru đang bước tới để bày tỏ sự thân thiết.
Đặt ngón tay lên mũi nó, gãi nhẹ lớp da cứng, cậu nói:
"Lúc nãy tao chưa kịp nói lời cảm ơn tử tế, xin lỗi nhé, Patrasche. Dù có hơi muộn sau bao nhiêu chuyện, nhưng từ giờ cũng nhờ mày cả đấy, cộng sự."
"――――"
Đáp lại lời của Subaru đang thè lưỡi, Patrasche liếm vào lòng bàn tay cậu, mang lại cảm giác thô ráp. Thấy một người một thú thân thiết với nhau như vậy, Frederica nghiêng đầu:
"Nó quấn ngài quá nhỉ. Tôi thật sự thán phục khi ngài có thể thuần hóa được một con địa long mà nhìn qua đã biết là xuất sắc đến thế này đấy."
"Cũng chẳng phải thuần hóa hay làm gì đâu? Nếu bảo địa long bình thường khó thân thiết, thì chắc chỉ là do Patrasche sống tình cảm hơn hẳn những con địa long khác thôi. Hoặc là, do tao chẳng đáng tin cậy lắm nên nó đành phải đi theo chăm sóc cũng nên."
Không phải khiêm tốn hay gì, Subaru đánh giá sự quấn quýt của Patrasche như vậy.
Gặp nhau chỉ mới ba, bốn ngày. Trong khoảng thời gian đó, không biết bao nhiêu lần con địa long tốt bụng này đã cứu mạng cậu. Cậu chưa đền đáp được gì cho nó, nên đối với sự trung thành của Patrasche, chỉ có thể khẳng định rằng cuộc gặp gỡ này là một may mắn.
Dường như cảm nhận được sự tự đánh giá đó của Subaru, Patrasche vươn cái đầu đang liếm tay Subaru ra, cọ mũi vào má Subaru đang lơ là. Giật mình trước cú đánh úp, cảm nhận sự thô ráp như giấy nhám cọ vào một bên mặt, Subaru cười khổ.
"Tôi cảm giác như phần nào hiểu được con người của Subaru-sama rồi ạ. —Ngài, cũng vất vả nhiều rồi nhỉ."
"――――"
Trái ngược với cảnh Subaru đang chật vật đối phó với Patrasche, Frederica dùng ánh mắt dịu dàng cất tiếng gọi cô nàng địa long đang đùa giỡn với cậu.
Trước câu cảm thán của Frederica, Patrasche khẽ khàng dừng lại, hướng đôi mắt loài bò sát về phía cô một lần duy nhất, rồi lại tiếp tục quay sang trêu chọc Subaru.
Đó cũng là khoảnh khắc tâm hồn của những người phụ nữ, chẳng hiểu sao lại thấu cảm với nhau mà Subaru không hề hay biết.
Dù sao thì,
"Xin lỗi vì bắt em phải đợi nhé, Rem. Ở đó chật chội và tối tăm lắm phải không? Giờ anh sẽ đưa em về phòng ngay đây."
Sau một hồi đùa giỡn với Patrasche, nơi Subaru bước đến là toa xe của chiếc long xa trong nhà để xe—tức là bên cạnh Rem, người vẫn đang say ngủ bên trong.
Vẫn nguyên trạng thái ấy, Rem chìm sâu trong giấc ngủ hôn mê, chẳng thể buông lời phàn nàn nào với Subaru. Không còn cảnh cô hờn dỗi vì bị bỏ lại, quay mặt đi phồng má nói "Subaru-kun là đồ xấu tính", cũng chẳng còn nụ cười dịu dàng dành cho một Subaru đang rối rít xin lỗi.
"—Dù đã được nghe kể, nhưng tôi vẫn thấy bất ngờ đấy ạ."
Phía sau một Subaru đang chìm trong cảm thương, Frederica—người lần đầu tiên nhìn thấy Rem—không giấu nổi sự ngạc nhiên. Thấy Subaru nghiêng đầu trước vẻ kinh ngạc của mình, cô khẽ lắc đầu, đáp:
"Gương mặt cô ấy giống hệt Ram mà tôi biết. Chỉ khác mỗi màu tóc... Chuyện là chị em sinh đôi quả đúng là sự thật nhỉ."
"Ký ức đã biến mất nên chắc cô cũng bán tín bán nghi, nhưng cô tin là tốt rồi. Nếu cô nghĩ đây không phải là một trò đùa ác ý và nhớ lại được chút gì đó thì tôi càng vui hơn."
Gật đầu trước lý do ngạc nhiên của Frederica, Subaru đưa tay chạm nhẹ lên má Rem.
Chẳng hiểu sao, cậu không cảm nhận được hơi ấm, cũng chẳng thấy lạnh lẽo. Rõ ràng các hoạt động sống vẫn đang diễn ra, nhưng cái "lõi" trú ngụ trong thể xác ấy lại chẳng còn gì sót lại.
Việc xác nhận lại điều mà bản thân đã biết bao lần khiến trái tim Subaru như bị xát muối. Dù biết rõ là thế, cậu vẫn không kìm được mà kiểm tra lại.
"Subaru-sama. Để tôi đưa cô ấy đi cũng được mà..."
"Tôi muốn làm. Hãy để tôi. Người đưa Rem về dinh thự... về phòng của em ấy, tôi muốn đó phải là tôi. Xin lỗi vì đã ích kỷ nhé."
"Không đâu, tôi lại thấy hơi rung động đấy chứ. Dù ánh mắt trông như kẻ giết người, nhưng ngài lại dịu dàng thật đấy."
"Tôi cũng biết tổn thương trước mấy lời châm chọc thản nhiên đó đấy nhé!"
Đáp trả lại lời của Frederica, Subaru nhẹ nhàng bế xốc Rem lên. Cậu đã bế cô di chuyển vài lần như thế này rồi, một cơ thể nhẹ bẫng.
Với cơ thể nhỏ bé này, cô đã đứng chắn trước mặt Subaru, đã liên tục chiến đấu hết mình để bảo vệ một Subaru vô dụng. Càng nghĩ đến điều đó, niềm thương cảm càng trào dâng mãnh liệt.
"Anh sẽ đánh thức em dậy sớm thôi. Thế nên là, hãy mắng anh vì dám cảm nhận sự mềm mại của cơ thể em qua mấy đầu ngón tay như lúc này đi nhé."
"Nghe thì có vẻ là một câu thoại hay, nhưng ngẫm lại thì thấy mất hứng thật sự."
Kết thúc bằng lời nhận xét ngán ngẩm của Frederica, nhóm Subaru rời khỏi long xa. Cậu gật đầu chào tạm biệt Patrasche đang thò đầu ra từ chuồng ngựa, rồi dưới sự dẫn đường của Frederica, cậu bước vào trong dinh thự.
Họ hướng về phía phòng người hầu ở cánh phía Đông—nơi sẽ trở thành phòng ngủ của Rem, và vốn dĩ cũng là căn phòng cũ của cô.
"Ngài đã nói chuyện được với Beatrice-sama rồi nhỉ."
Vừa đi, Frederica bất chợt ném ra một câu hỏi.
Subaru đang cẩn thận bước lên từng bậc cầu thang, ngước nhìn tấm lưng của Frederica đi phía trước. Cô nheo con ngươi sắc lẹm lại, nhìn xuống Subaru bằng ánh mắt trông chẳng khác nào đang đe dọa. Tuy nhiên, Subaru thừa hiểu đó không phải ý xấu, bởi chính cậu cũng là nạn nhân liên tục bị người đời hiểu lầm vì đôi mắt tam bạch của mình.
Nhận thấy sự im lặng của Subaru là lời khẳng định, cô tiếp lời:
"Người vẫn khỏe chứ ạ? Kể từ khi tôi quay lại dinh thự, tôi vẫn chưa được diện kiến dung nhan của người."
"Tôi cũng đã nói với Emilia-tan rồi, khỏe thì chắc là... khỏe thôi. Chỉ là tâm trạng nhỏ đó tệ hơn mọi khi, nên cũng chẳng nói chuyện được tử tế cho lắm."
"Vậy... sao ạ."
Có vẻ như đang bận tâm điều gì đó, biểu cảm của cô không mấy tươi sáng trước câu trả lời của Subaru.
Nhìn vẻ mặt ấy, Subaru chợt nảy ra một thắc mắc về vị thế của thiếu nữ tên Beatrice trong dinh thự này.
Trước đây, Subaru chưa từng truy cứu sâu về lập trường hay thân thế của cô bé.
Một thiếu nữ sống trong Cấm Thư Khố—không gian bí ẩn được tạo ra bởi ma pháp nằm trong dinh thự của Biên địa bá tước Roswaal, nhận sự phục vụ của cả Rem và Ram như thể vừa là khách nhân, vừa là quý nhân.
Nhưng cũng có lúc lại cư xử như một đứa trẻ, coi Pack—tinh linh ký khế ước với ứng cử viên Vương tuyển Emilia—như anh trai. Rồi thái độ khi đối mặt với Subaru trông chẳng khác gì vẻ ngoài của mình, hay thái độ đầy ẩn ý trong sự việc vừa rồi—tất cả đều là những bí ẩn.
"À ừm, Frederica làm việc ở dinh thự này lâu chưa?"
"Ô kìa, ngài có hứng thú sao? Emilia-sama, rồi cô gái trong tay ngài... lại thêm cả Beatrice-sama nữa, ngài đúng là người đa tình đấy."
"Đừng có tỉnh bơ gộp Beako vào, tôi không có sở thích lái máy bay bà già đội lốt trẻ con đâu. Nhìn là thấy hai tay tôi đã bận ôm Emilia-tan và Rem rồi còn gì? Còn Frederica thì... nói thẳng ra nhé, dù mới gặp nhau thời gian ngắn nhưng tôi nghĩ cô thuộc tuýp người tôi không hợp."
"Tôi bị ghét rồi sao."
"Cái kiểu cô cứ cố xoay tôi như chong chóng ấy, đậm chất người hầu của Roswaal nên tôi không ưa nổi. À, chỉ là vấn đề tương thích tính cách thôi, chứ không phải tôi ghét bỏ gì con người cô đâu."
Trước lời đính chính của Subaru, Frederica chớp mắt, rồi che đi khuôn miệng lởm chởm những chiếc răng nanh hung dữ mà cười:
"Tôi không lo chuyện đó đâu. Subaru-sama, ngài hay lo xa quá nhỉ."
"Lúc mới gặp tôi lỡ làm cô bị thương mà. Dù cô đã cười xòa cho qua, nhưng chắc một nửa trong đó là cảm xúc thật chứ gì?"
"————"
Lần này Frederica thực sự ngạc nhiên trước lời của Subaru, cô chớp mắt, nụ cười tắt lịm rồi nhìn chằm chằm vào cậu. Ánh sáng từ đôi mắt màu vàng kim chiếu thẳng vào mắt Subaru, như muốn nhìn thấu tâm can cậu, và cậu đón nhận nó không chút né tránh.
Phù, Frederica khẽ thở hắt ra một hơi nhỏ.
"Tôi hiếm khi bị người khác nhìn thấu tâm tư thế này. Nếu ngài đừng lấn sâu quá thì tôi sẽ biết ơn lắm."
"Tôi chỉ sửa sang lại chỗ tôi lỡ giẫm đạp lên thôi. Mà tôi cũng chẳng có tư cách nói về ánh mắt hung dữ của người khác... Chà, nhà tôi thì cả gia đình đều thế cả."
Vì cả bố lẫn mẹ đều có ánh mắt hung dữ, nên thằng con sinh ra cũng y hệt.
Giờ ăn tối, cả nhà tập hợp đông đủ, im lặng cầm chai mayonnaise của riêng mình lên mút chùn chụt, cảnh tượng đó chắc trông chẳng khác gì đang thực hiện nghi thức hắc ám trên bàn ăn.
Thấy Subaru nhăn mặt khi nhớ lại ký ức dưới góc nhìn khách quan, Frederica lại thở dài thêm tiếng nữa.
"Dù không phải là cảm giác khó chịu, nhưng ngài đúng là một người kỳ lạ. Thảo nào Emilia-sama lại cư xử như vậy, tôi cũng hiểu được phần nào."
"Emilia-tan làm sao cơ?"
"Không có gì đâu ạ. Lần này thì tôi sẽ bị Emilia-sama mắng thật đấy. Thế, ngài hỏi thâm niên làm việc của tôi để làm gì?"
Lắc đầu, Frederica kéo chủ đề đã đi chệch hướng quay trở lại.
Dù cảm thấy có chút không thỏa đáng, Subaru vẫn chuyển đổi tâm trạng, rào trước một câu "À ừm" rồi nói:
"Tóm lại là, tôi muốn nói về chuyện của Beako... Beatrice ấy. Nếu cô làm hầu gái ở đây lâu rồi, tôi định hỏi xem Beatrice đã ở đây từ bao giờ."
Dù không hỏi trực tiếp, nhưng tuổi của Frederica có lẽ hơn Subaru vài tuổi—ước chừng khoảng hai ba, hai tư gì đó. Cho dù cô có là hầu gái thâm niên mười năm, thì tính ngược lại với tuổi ngoại hình mười hai của Beatrice, cô hẳn phải biết câu trả lời.
Thế nhưng, trước câu hỏi của Subaru, Frederica lại lắc đầu.
"Rất xin lỗi, nhưng tôi không biết. Beatrice-sama đã giam mình trong Cấm Thư Khố từ trước cả khi tôi được vào làm việc tại dinh thự này rồi."
"À, thế thì chịu rồi. Thâm niên hầu gái đâu có nghĩa là bằng đúng thời gian làm việc tại dinh thự của lão Roswaal đâu nhỉ. Đâu phải ai cũng được đào tạo từ nhỏ ở dinh thự này..."
"Không, ngài nhầm rồi, Subaru-sama."
Frederica cắt ngang lời Subaru một cách dứt khoát, phủ định khả năng mà cậu vừa tự suy diễn.
Cô đứng thẳng lưng trước một Subaru đang nhíu mày, trên gương mặt hung dữ thoáng hiện lên nét u sầu rõ rệt:
"Nơi duy nhất tôi làm việc với tư cách hầu gái là dinh thự của Ông chủ. Và lần đầu tiên tôi được đưa đến đây làm người hầu là khi tôi mười hai tuổi. Cũng đã hơn mười năm rồi."
"...Khoan, thế thì vô lý quá? Nếu tính ngược lại từ thời điểm đó, thì con nhỏ Beako đó đã ru rú trong cái phòng nồng nặc mùi nấm mốc đó từ lúc còn chập chững biết đi à?"
"Chẳng phải ngài đã hiểu ra rồi sao?"
Như muốn trách cứ sự cố chấp của Subaru, Frederica lắc đầu.
Thái độ đó của cô như khẳng định nghi vấn vừa nảy ra trong lòng Subaru, khiến cậu nhận thức rõ ràng câu trả lời mà trước nay cậu chưa từng suy nghĩ sâu xa.
Tức là, cô gái trong Cấm Thư Khố đó—
"Ngoại hình bất biến... Quả nhiên, nhỏ không phải con người sao."
"Vị thủ thư bị ràng buộc bởi minh ước phải bảo vệ Cấm Thư Khố từ thuở sơ khai của gia tộc Mathers—đó chính là ngài ấy, Đại Tinh Linh Beatrice-sama."
Lời khẳng định chắc nịch của Frederica không hề mang chút giả dối nào, khiến Subaru không còn cách nào khác ngoài việc thừa nhận.
Rằng thân phận thực sự của cô gái mà cậu tiếp xúc bấy lâu nay, là một tồn tại nằm ở đẳng cấp hoàn toàn khác biệt so với cậu.
"Đại Tinh Linh... danh xưng thì giống Pack, nhưng ngoại hình và nhiều thứ khác thì khác một trời một vực nhỉ."
"Sự vắng mặt của người ký khế ước và mối quan hệ của minh ước... Không, chuyện này đã vượt quá phận sự mà tôi được phép nói rồi. Xin ngài hãy quên đi."
"Không, quên thế quái nào được."
Đây là lần thứ bao nhiêu một thằng mù tịt thông tin như Subaru bị xoay như chong chóng bởi thái độ lấp lửng của những kẻ biết chuyện rồi?
Frederica phớt lờ ánh mắt trách móc của Subaru, có vẻ cô quyết tâm không đả động gì thêm đến nội dung vừa lỡ miệng nữa. Nhìn thái độ và cử chỉ đó, Subaru thở dài, biết rằng không thể moi thêm được gì từ cô.
Nhớ ra nãy giờ hai người đã đứng lại nói chuyện khá lâu, cậu gọi:
"Frederica."
"Xin ngài thứ lỗi, Subaru-sama. Tôi cũng đã lỡ miệng quá đà. Có lẽ vì thấy có người quan tâm đến Beatrice-sama nên tôi vui quá. Xin ngài hãy lượng thứ cho."
"Chuyện đó thì không sao, nhưng tay tôi sắp đến giới hạn rồi."
Vừa run rẩy hai bắp tay, Subaru vừa ngước nhìn Frederica với khuôn mặt cứng đờ.
Nào là cơ thể nhẹ bẫng, nào là có tình yêu thì sẽ ổn thôi, cậu đã mạnh miệng đủ kiểu, nhưng sức mạnh cơ bắp và độ bền thể lực lại phũ phàng tấn công Subaru mà chẳng nể nang gì mấy cái lý lẽ lãng mạn đó.
"Ôi chao."
"Sao trăng gì nữa, làm ơn tránh đường giùm cái, nhanh lên!"
Thề quyết không phạm phải sai lầm ngu ngốc như đặt Rem xuống sàn hay trao tay cô cho Frederica giữa chừng, cậu đẩy người đang đề nghị đổi ca ra và rảo bước nhanh về phía phòng khách.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau, Frederica đang đi theo. Vừa tự kiểm điểm vì đã kết thúc câu chuyện một cách quá thô thiển, Subaru vừa đi đến trước phòng của Rem thì,
"—Lâu quá đấy."
Emilia với vẻ mặt chán chường đang đứng đợi Subaru và mọi người ở đó.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Đặt Rem nằm xuống giường, kéo chăn đắp lên đến ngực cô.
Lồng ngực phập phồng báo hiệu hơi thở, nhịp đập trái tim bên trong báo hiệu sự sống vẫn được duy trì. Cô sẽ phải trải qua bao nhiêu thời gian ở đây cho đến khi ngày thức tỉnh ập đến?
"Chuyện đó phụ thuộc vào sự cố gắng của mình, nghĩa là thế đấy."
Làm mới lại lời thề trong tim, Subaru dùng ngón tay gạt nhẹ lọn tóc mái trên trán Rem, rồi quay lại nhìn Emilia đang đứng lặng phía sau.
"Xin lỗi vì để em đợi lâu. Anh mải nói chuyện với Frederica quá. Hại cho chỉ số axit lactic trong bắp tay anh tăng vọt luôn."
"Nói chuyện vui vẻ thì tốt chứ sao. Anh nói chuyện gì với Frederica thế?"
"Để cải tạo một cô bé hikikomori, trước tiên anh phải đi điều tra thông tin. Thời gian giam mình, nguyên nhân bắt đầu và cách tiếp xúc sau đó có mối quan hệ mật thiết với nhau mà."
"Hả, ra là vậy. Subaru rành về cái vụ 'hikikomori' đó ghê nhỉ. Giỏi thật."
"Mấy lời vô tư của Emilia-tan đôi khi đâm thấu tim anh đấy nhé. Như vừa rồi chẳng hạn."
Cái vẻ khen ngợi kiến thức uyên thâm của Subaru một cách thuần khiết lại càng làm tình hình tệ hơn.
Thấy Subaru nhăn nhó, Emilia nghiêng đầu với vẻ mặt vô tội, cậu chỉ biết cười khổ đáp lại rồi khẽ nhún vai:
"Thế, em không moi được thông tin gì từ Beatrice à?"
"Kín miệng lắm, chẳng làm gì được. Tiện thể, dù anh đã hỏi nhiều lần rồi nhưng... Pack thì sao?"
"—Không được, bên này cũng bặt vô âm tín. Thỉnh thoảng cũng có lúc như thế này, nhưng lần này đúng là không đúng lúc chút nào. Thiệt tình, em lo quá đi mất."
Emilia đưa tay vào trong ngực áo, lôi ra viên tinh thể màu xanh lục. Mặt dây chuyền tỏa ra ánh sáng nhạt, bên trong lay động thứ ánh sáng yêu dị chứa đựng Đại Tinh Linh.
Đó là vật chứa của Pack, tinh linh ký khế ước với Emilia, và Subaru cũng biết chuyện ông ta thường xuyên ra vào từ đó để hiện thực hóa.
Tuy nhiên, qua cuộc đối thoại vừa rồi cũng đủ hiểu, mấy ngày nay bóng dáng ông ta không xuất hiện trong viên tinh thể. Vắng mặt—nói thế cũng hơi lạ, nhưng tình trạng là gọi thế nào cũng không trả lời.
"Chuyện này thỉnh thoảng mới xảy ra hả? Nhưng thế này thì Emilia-tan cũng rắc rối to còn gì."
"Những lúc thực sự cần mượn sức mạnh của Pack thì ông ấy vẫn quay về. Nên em nghĩ không phải là ông ấy không dõi theo chúng ta đâu. Chỉ là những lúc biến mất ông ấy đi đâu làm gì, em có hỏi cũng chưa bao giờ được trả lời cả."
Trước lời nói đầy vẻ áy náy của Emilia, Subaru gãi đầu đáp "Vậy à".
Nhưng việc ngay cả Pack, kẻ có vẻ thông thạo mọi sự, cũng im hơi lặng tiếng khiến cậu không giấu nổi sự thất vọng trong lòng. Thế là những nhân chứng quan trọng cho hàng loạt nghi vấn nảy sinh đều đồng loạt ngậm miệng ăn tiền cả rồi.
"Cả Pack lẫn Beako đều rủ nhau im lặng... Căng thật đấy."
"Đúng thật. ...Nè, Subaru, tính sao giờ?"
Thấy Subaru đưa tay lên trán suy nghĩ, Emilia lên tiếng hỏi ý kiến.
Liếc nhìn xuống trước lời gọi đó, thấy ánh mắt như muốn dựa dẫm chứa đựng sự tin tưởng chắc chắn dành cho mình, Subaru không cứu vãn nổi cái bản thân đang cảm thấy vui sướng dù trong hoàn cảnh này.
Cậu nhận thức rõ ràng trong sự bế tắc này, rằng cô đang dựa vào cậu.
"Khi hai người có vẻ biết nhiều chuyện nhất đã im lặng, thì anh nghĩ chỉ còn cách chuyển sang mục tiêu tiếp theo thôi. ...Cơ mà, dù biết chỗ ở nhưng hắn có chịu mở mồm hay không lại là chuyện khác."
"Là Roswaal nhỉ."
"Anh nghĩ cũng đến lúc phải nói chuyện thẳng thắn, bao gồm cả mấy chuyện hậu trường các thứ rồi."
Emilia nhạy bén nhận ra ngay, Subaru cũng gật đầu khẳng định.
Việc cô liên kết ngay đến cái tên đó chứng tỏ phương hướng suy nghĩ của Emilia cũng trùng khớp. Emilia thở phào nhẹ nhõm, lộ rõ vẻ an tâm khi thấy Subaru đồng tình.
"May quá, có vẻ Subaru cũng tán thành. Em cứ lo anh sẽ phản đối giống như Roswaal hay Ram chứ."
"Tùy nội dung mà cũng có lúc anh phản đối, nhưng cơ bản thì anh toàn tâm toàn ý ủng hộ Emilia-tan mà? Giả sử anh có phản đối, thì hãy tin rằng đó là vì tình yêu anh dành cho em nhé."
"T-Tình yêu gì chứ... Subaru toàn nói mấy lời dẻo miệng thôi."
Trước câu tán tỉnh không biết ngượng mồm của Subaru, Emilia quay mặt đi với vẻ bị đánh úp bất ngờ. Thấy gò má cô thoáng ửng hồng, Subaru nắm chặt tay phấn khích, còn Emilia vẫn lảng tránh ánh mắt mà nói:
"Vậy thì, em có một đề xuất dành cho Subaru, người luôn đứng về phía em."
"Vâng vâng, xin mời nói, bất cứ điều gì."
Subaru đặt tay lên ngực cúi chào một cách cung kính, Emilia nheo một mắt, bĩu môi quay lại: "Dẻo miệng ghê chưa kìa".
Rồi, cô khẽ thở hắt ra một hơi, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen của Subaru:
"Chuyện phải nói với Roswaal, rồi cả chuyện của những người trong làng đi sơ tán nữa đúng không? Nên là, em định sẽ đến 'Thánh Địa'."
"'Thánh Địa'..."
Đó là cái tên đã được nhắc đến nhiều lần tại dinh thự Roswaal này.
Về vị trí của nó, Subaru—người 'chưa từng đến được đó'—đáng tiếc là không hề hay biết, nhưng nhóm tị nạn B do Ram dẫn đầu đã lấy đó làm đích đến để thực hiện cuộc đào tẩu khỏi Giáo phái Phù thủy.
Ít nhất thì sau khi tiêu diệt Giáo phái Phù thủy do Petelgeuse cầm đầu, mối đe dọa đối với phía 'Thánh Địa' hẳn cũng đã được giải trừ giống như ở dinh thự.
"Em nghe nói đó là nơi sớm muộn gì cũng phải ghé qua, nên em nghĩ đây là cơ hội tốt. Em cũng quyết định lần này sẽ nói chuyện cho ra ngô ra khoai với Roswaal."
"Khoan khoan khoan, dừng khoảng chừng là hai giây! Không lẽ, em định bỏ anh lại hả?"
"Hả?"
Subaru giơ tay về phía Emilia đang hừng hực khí thế, dội ngay gáo nước lạnh vào tuyên bố quyết tâm của cô. Nhưng dù vậy, Subaru vẫn phải nói.
"Anh hiểu là Emilia-tan đang rất có động lực, và anh cũng tán thành phương hướng đó, nhưng xin đừng bỏ anh lại. Anh biết mình yếu nhớt lại còn ngốc nghếch, nhưng anh ghét việc không thể cố gắng bên cạnh Emilia-tan lắm. Anh biết là anh ích kỷ nhưng mà!"
Thấy Subaru van nài thảm thiết, Emilia tròn mắt ngạc nhiên.
Nhưng đó là những lời thật lòng không chút giả dối. Subaru sẽ đi theo Emilia. Nếu không ở bên cạnh cô, cậu không thể bảo vệ cô. Không thể hành động vì cô.
Không phải tự mãn hay gì, nhưng để cứu cô, sự tồn tại của cậu chắc chắn là cần thiết. Đó không phải là thái độ đòi hỏi sự đền đáp từ cô, mà là ý nghĩa cho những gì Subaru muốn làm.
Emilia vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngạc nhiên trước khí thế đó của Subaru. Do đó, Subaru quyết định đây là lúc để dồn dập tấn công, làm lu mờ ý định của cô:
"Có cản cũng vô ích thôi. Anh sẽ đi theo Emilia-tan. Anh không chịu bị bỏ lại đâu. Dù là 'Thánh Địa' hay đối thủ là Roswaal đi nữa, trước tình yêu rực cháy của anh thì mọi chướng ngại vật đều—"
"Em có định bỏ anh lại đâu. Đi cùng em nhé."
"Anh không chịu bị bỏ lại đâu, không chịu đâu, không chịu đâu—Hả, em vừa nói gì cơ?"
Subaru đang định lăn đùng ra sàn giãy nảy chân tay ăn vạ, giữ nguyên tư thế đang hạ thấp trọng tâm mà hỏi lại Emilia.
Thấy vậy, Emilia đưa tay che miệng, khuôn mặt vẫn còn chút ửng đỏ:
"Thế nên là, đi cùng em nhé. Một mình em thì bất an lắm."
"E-Emilia-tan..."
"Em rất dựa dẫm vào Subaru. Em chưa bao giờ nghĩ anh yếu đuối hay ngốc nghếch cả. Em cần sức mạnh của Subaru."
"————"
Cú sốc mà Subaru nhận được từ câu nói đó, thật khó có thể diễn tả bằng lời.
Thấy Subaru há hốc mồm đứng chết trân, vẻ bất an thoáng qua trên gương mặt Emilia. Cô để bàn tay đang giơ lên lơ lửng, như phân vân không biết có nên chạm vào Subaru hay không:
"A, ừm, sao thế? Em lại nói gì kỳ cục nữa hả..."
"Công tắc động lực của anh là do Emilia-tan nắm giữ đấy nhé. Bật hay tắt, chỉ cần một câu nói của em là auto hết. Chết mất thôi."
Subaru lấy tay che mặt, dùng những lời lẽ đó để trêu đùa Emilia.
Thực tế, Emilia không đọc được ý đồ trong phát ngôn của Subaru, cô bối rối "Hả? Hả? Nghĩa là sao?", nhưng cậu muốn cô hãy nghĩ là đáng đời đi.
Bởi chính Subaru cũng đang nếm trải cảm giác bị xoay như chong chóng còn hơn cả cô nữa.
"—Câu chuyện có vẻ đã ngã ngũ rồi nhỉ."
"Oái!?"
Và thế là, màn đối đáp mà người ngoài nhìn vào chỉ thấy như đang liếc mắt đưa tình của hai người bị cắt ngang không thương tiếc bởi sự tham gia của Frederica, người vừa gõ cửa bước vào.
Emilia không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Frederica, nhưng Subaru thì vừa phải che giấu nhịp tim đang đập loạn xạ, vừa không kìm được mà lườm cô một cái. Trong khi đó, Frederica thừa hiểu tâm trạng của Subaru, nhưng trên gương mặt hung dữ mà điềm tĩnh ấy chẳng mảy may hiện lên chút nể nang nào:
"Tôi không có dị nghị gì về việc hai vị đến 'Thánh Địa'. Chỉ là, tôi cần xin khoảng hai ngày để chuẩn bị."
"Chuẩn bị, tức là Frederica cũng đi cùng bọn tôi sao?"
"Không, tôi còn phải quản lý dinh thự nên không thể đi cùng được ạ. Thay vào đó, tôi sẽ chỉ dẫn vị trí của 'Thánh Địa' cho chú địa long mà Subaru-sama mang về."
"Cho Patrasche á?"
Subaru tròn mắt trước đề xuất bất ngờ.
Trước phản ứng đó, Frederica đáp "Vâng" với thái độ như thể đó là chuyện hiển nhiên:
"Địa long là loài sinh vật thông minh, nên nếu dạy bảo kỹ thì chúng hoàn toàn có thể nắm bắt lộ trình mà không cần người dẫn đường. Đặc biệt, cô bé đó có vẻ rất thông minh. Sẽ không có vấn đề gì đâu ạ."
"Càng ngày càng thấy là hàng cực phẩm rồi đấy, Patrasche. Thật tình, sao lại dựng flag thế không biết?"
"Quan trọng hơn, tôi cũng có vài điều phải nói với hai vị."
Subaru nghiêng đầu trước người cộng sự quá đỗi xuất sắc, nhưng Frederica không đáp lại, cô vươn thẳng thân hình tráng kiện, nhìn thẳng vào hai người:
"Đã quyết định đến 'Thánh Địa', có vài điều tôi muốn hai vị hãy ghi nhớ. Đặc biệt là Emilia-sama, vì xuất thân của người, xin hãy cẩn trọng."
"—Ừm, ta đã chuẩn bị tinh thần rồi. Nghe nói đó là nơi có nhiều uẩn khúc."
Trước lời cảnh báo như đe dọa của Frederica, Emilia hất cằm với ánh mắt chứa đựng ý chí mạnh mẽ.
Subaru cũng đứng bên cạnh như tôn trọng ý chí đó của cô:
"Nói trắng ra thì ngoài cái tên thì tôi cũng chưa biết gì về nơi gọi là 'Thánh Địa' cả... Nhưng mục đích tối thượng là giúp sức cho Emilia-tan. Có gì cứ nói cho tôi nghe đi."
"Sự bất chính thuần khiết đến mức sảng khoái luôn nhỉ."
Sự ngán ngẩm và thán phục cùng lúc lướt qua đôi mắt Frederica, rồi cô chớp mắt dập tắt những cảm xúc đó, giơ một ngón tay lên:
"Vậy thì, tôi xin nói về 'Thánh Địa'. Và một điều nữa, tôi muốn hai vị hãy nhớ kỹ."
"Nhớ kỹ"
"Điều cô muốn?"
Subaru và Emilia cùng nghiêng đầu, Frederica gật đầu "Vâng", hạ giọng xuống một chút rồi nói.
"—Xin hãy cẩn trọng với người tên là Garfiel. Tại 'Thánh Địa', người mà hai vị cần phải chú ý nhất khi tiếp xúc, chính là nhân vật đó."
0 Bình luận