Gió lạnh quất vào mặt. Nhiệt độ cực hàn như cắt da cắt thịt.
Cơn bão của sự thèm ăn màu trắng xóa đang lấp đầy tầm nhìn. Và hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay đang nắm chặt.
Natsuki Subaru đứng ở đây, không mảy may do dự hay chần chừ.
"Xuất hiện ngầu thì ngầu thật đấy, nhưng tình hình này có hơi sai sai không vậy!?"
Bị tuyết tát vào má, Subaru gào lên trước khung cảnh khác hẳn với dự tính.
Tiếng gió rít gào, [Thánh Địa] như mọi người thấy, đang hoàn toàn chìm trong màn tuyết trắng xóa. Với Subaru, đây là cảnh tượng cậu đã giác ngộ sẽ phải đối mặt, nhưng thời điểm lại khác với ký ức.
[Thánh Địa] bị tuyết bao phủ, và lũ ma thú trắng toát bị dụ đến đây đáng lẽ phải là chuyện của sáng mai—tức là chắc chắn vẫn còn hơn nửa ngày nữa mới phải.
Chếch về phía sau một chút, cô bé tóc bạc đang run rẩy đôi vai, thở ra làn khói trắng.
Emilia đang để một nửa cơ thể chìm trong băng giá vì không thể kiểm soát luồng mana tràn ra từ bên trong. Nửa thân trái nhuộm màu trắng toát, hẳn là đau đớn lắm, nhưng trên gương mặt cô không hề lộ ra chút yếu đuối nào.
Trong lòng thầm tán thưởng sự kiên cường của Emilia, cậu lại nghi ngờ cô chính là nguyên nhân của trận tuyết này.
Nếu vậy, là do ma lực không kiểm soát được đã bùng phát gây ra tuyết rơi, rồi dẫn dụ Đại Thỏ đến sao?
"Nếu thế thì thứ tự lại sai bét..."
Trình tự giữa ma lực mất kiểm soát và Đại Thỏ bị dụ đến bởi tuyết đang bị đảo lộn.
Emilia sử dụng ma lực để đối kháng với lũ thỏ, kết quả là tự làm mình bị thương. Nếu xâu chuỗi sự việc một cách chính xác, thì nguyên nhân thực ra là...
"..."
Phía sau Emilia, hầm mộ của Echidna vẫn sừng sững tọa lạc một cách uy nghiêm.
Và khi xác nhận được nhiều ánh mắt đang sợ sệt nhìn ra từ lối vào, Subaru gật đầu. Nếu những người ở trong đó là cư dân của [Thánh Địa], thì nghĩa là họ không bị ảnh hưởng bởi cơ chế của hầm mộ. Điều đó đồng nghĩa chức năng của hầm mộ đã ngừng hoạt động, minh chứng cho việc Emilia đã vượt qua [Thử Thách].
Emilia đã vượt qua [Thử Thách]. Tuyết rơi sớm hơn dự định. Dáng vẻ của cư dân [Thánh Địa], cùng vẻ mặt giác ngộ và tiếng hét của Emilia. Và cả...
"Roswaal."
"..."
Roswaal đang ngồi bệt bên cạnh lối vào hầm mộ, thẫn thờ nhìn về phía này. Ram đang ngủ trong vòng tay hắn, lúc này không có thời gian để kiểm tra xem cô ấy có bình an hay không.
Ngoài việc tin rằng cô ấy vẫn ổn, thì cũng chẳng còn cách nào khác.
"Subaru."
Bàn tay đang mải suy tính của Subaru chợt bị một bàn tay nhỏ bé nắm lấy và kéo đi.
Nghe giọng nói quen thuộc gọi mình bằng cái tên không quen, Subaru nín thở theo phản xạ,
"Á hự, c-có anh."
"...Sao ngươi lại trả lời kiểu quái gở thế hả."
"Không, tại được em gọi bằng tên nghe mới mẻ quá. Em gọi lại lần nữa, kiểu ngượng ngùng một chút được không?"
"Hả!? Đầu óc ngươi có vấn đề thật rồi! Lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà còn đùa được à!"
Trước yêu cầu nhảm nhí của Subaru, Beatrice làm mặt dữ tợn gắt lên.
Quả nhiên có vòi vĩnh cũng bị bơ đẹp thôi, Subaru tiu nghỉu định rút lui. Thì,
"S-Subaru... đấy, ta gọi rồi đấy."
"Beako, em dễ thương quá đi mất."
"---Ư! Ta không thèm nói chuyện với ngươi nữa! Xong việc này thì cứ liệu hồn đấy!"
Vung vẩy bàn tay đang nắm chặt, Beatrice đỏ bừng mặt mũi mà giận dỗi.
Subaru mỉm cười nhìn cô bé, rồi chuyển sự chú ý sang đàn thỏ xung quanh đang dần thu hẹp khoảng cách. Cậu liếm môi khô khốc.
"Rồi, Beatrice. Đối thủ là Đại Thỏ, em chuẩn bị tâm lý chưa?"
"Vừa mới ký hợp đồng xong. Đối thủ là một trong Tam Đại Ma Thú. Chuẩn bị thiếu thốn, tình hình tồi tệ. Người lập khế ước là tay mơ. Betty thì đã bốn trăm năm rồi chưa thực chiến."
"Thế thì?"
"Vừa đủ làm một cái handicap (chấp) đấy nhỉ."
Beatrice cười ngạo nghễ, trong khi lũ ma thú đánh răng lách cách lao đến thu hẹp khoảng cách trong nháy mắt. Bước lên phía trước như để nghênh chiến, Subaru ngoái lại nhìn Emilia phía sau,
"Giờ anh và Beatrice sẽ thổi bay Đại Thỏ. Xin lỗi Emilia-tan nhé, nhờ em bảo vệ mọi người khỏi những con bị lọt lưới!"
"Em cũng..."
Emilia ngập ngừng, lưỡng lự trong khoảnh khắc xem có nên nói tiếp hay không.
Tuy nhiên, cô nhắm mắt lại, khẽ nuốt khan rồi nói,
"Được. Cứ để em. ---Vì vậy, giao lại cho anh đấy."
"Okkie, cứ tin ở anh."
Người nào việc nấy, phân chia rõ ràng, chồng xông pha vợ thủ nhà.
Emilia thở hắt ra một hơi sâu, tập trung kiểm soát ma lực của bản thân và giăng ra tuyến phòng thủ. Trong màn tuyết rơi không ngớt, Emilia dựng lên thêm những kết giới bằng băng.
Bước ra khỏi tuyến phòng thủ của Emilia, Subaru nhìn vào cơn bão trắng xóa.
Lấp đầy tầm nhìn là những đôi mắt đỏ ngầu và những chiếc răng nanh sắc nhọn. Bao phủ bởi lớp lông trắng muốt, loài ma thú bị chi phối bởi cơn thèm ăn nguyên thủy và tham lam nhất thế gian. Đa Thỏ (Thỏ bầy đàn) --- hay còn gọi là Đại Thỏ.
Tiếng răng va vào nhau lách cách vang vọng, cơn đau từ linh hồn Subaru truyền đi khắp toàn thân.
Cái chết thảm khốc khi bị những chiếc răng nanh đó ngoạm vào, bị ăn nát đến tận nội tạng. Lỗ hổng bị khoét trên thân thể, máu phun trào và cơn đau kịch liệt khi bị cắn đứt yết hầu. Và cảm giác mất mát áp đảo khi bị rỉa rói khắp người, tứ chi không còn nguyên vẹn, và kết thúc trong vòng tay Emilia.
Vòng lặp lần này của Natsuki Subaru, nếu không vượt qua được ma thú này thì sẽ không bao giờ thành hiện thực.
"---Sợ sao?"
Beatrice cất tiếng hỏi Subaru, người đang nín thở nhìn lũ ma thú.
Liếc nhìn lên cậu, Beatrice giữ vẻ mặt bình thản. Nhưng ánh mắt đó, góc nghiêng đó, còn hùng hồn hơn cả lời nói, đang cho Subaru biết một điều.
---Rằng người đang đứng bên cạnh Subaru rốt cuộc là ai.
"Không, không sợ chút nào."
"Thế à."
"Phía sau có Emilia, bên cạnh có em. Nói gì thì nói, cảm giác như đang mạnh nhất thế giới ấy."
"Đúng là thế mà."
Gò má giãn ra, Beatrice mỉm cười.
Khuôn mặt như muốn nói ngươi cũng hiểu chuyện đấy chứ, khiến Subaru cũng nở nụ cười hung tàn.
Lũ Đại Thỏ dâng cao khí thế, đồng loạt lao vào hai kẻ to gan lớn mật.
Đáp lại, Beatrice vẫn nắm tay trái của Subaru, tay phải còn lại hướng về phía trước,
"Đầu tiên là khởi động chút nhỉ. ---El Minya."
Cùng với lời niệm chú, không gian xoáy động, xung quanh Subaru và Beatrice xuất hiện vô số tinh thể màu tím bao bọc.
Mang hình dáng và ánh sáng như cột băng, đó chính là những ma cọc mà Beatrice từng dùng để xiên Elsa trong vòng lặp trước. Trong chớp mắt, khoảng bốn mươi cái được tạo ra.
Nhắm bắn trong tích tắc, những ma cọc phóng đi không một tiếng động --- không trệch một li, xuyên thủng mặt những con thỏ đang há miệng. Cứ thế, ma cọc xiên táo một con, bay tiếp ra sau lao vào giữa bầy thỏ, rồi phát nổ tại đó, những mảnh vỡ bắn ra xé xác cả những con thỏ ở điểm va chạm.
Đó là uy lực của một đòn, và bốn mươi đòn như thế đồng loạt tấn công.
Trước chấn động hủy diệt từ bốn phương, những đóa hoa máu đỏ rực của lũ thỏ nở rộ giữa thế giới trắng xóa.
Sự tàn khốc của đòn khai chiến đã thổi bay hàng trăm con ma thú ở mặt tiền. Trên quảng trường đầy rẫy dấu vết tàn phá, những con Đại Thỏ sống sót rên rỉ đau đớn. Lũ ma thú sinh sôi vô hạn vẫn còn số lượng lớn, nhưng Subaru vẫn cảm thấy hưng phấn tột độ.
Trước sức mạnh hủy diệt áp đảo vượt xa tưởng tượng của Beatrice.
"Đ-Đỉnh vãi chưởnggggg!!"
"T-Thế sao? Chẳng có gì to tát cả. Với Betty thì đây chỉ là màn dạo đầu thôi. Dễ như ăn kẹo ấy mà."
"Không, em ơi, cái này... phép này uy lực kinh thế á!? Thuộc tính gì vậy!?"
"Thuộc tính Âm chứ còn gì nữa. Ngoài Âm ra thì ta không giỏi mấy cái khác lắm."
Beatrice có vẻ hài lòng ra mặt trước lời tán dương của Subaru.
Lũ ma thú bị thổi bay, nhanh chóng ăn xác đồng loại đã nát bấy để bắt đầu nhân bản, nhưng Beatrice chẳng hề bận tâm đến việc lính lác kẻ thù đang tăng lên.
"Được thôi, Subaru. Nể tình cùng là người dùng thuộc tính Âm, ta sẽ giảng dạy cho ngươi một chút."
"Hả, chỉ thế thôi á?"
"Hả?"
"Anh tưởng anh với em còn mối liên kết nào khác ngoài cùng hệ Âm chứ..."
"K-Không phải ý đó. Cùng dùng thuộc tính Âm, là người lập khế ước, rồi thì ừm... là Subaru của Betty nữa. Đúng, nên ta mới dạy cho đấy."
Beatrice luống cuống, chắc cô bé cũng chẳng hiểu mình đang nói gì nữa. Cô bé hắng giọng, giơ ngón tay lên, cố tình hạ thấp giọng.
"Cực hạn của thuộc tính Âm --- Đỉnh cao thế giới, sức mạnh của Âm Phép là như thế nào."
"Thế anh làm gì bây giờ?"
"Nắm tay Betty, và đừng để ta một mình là được."
"Ừm, cái đó cũng quan trọng thật, nhưng mà..."
"Xem ra ngươi chẳng hiểu cách Tinh Linh Thuật Sư chiến đấu gì cả, tương lai mịt mù quá đi."
Bị nói như thế, Subaru cũng đành chịu, không biết thì bảo là không biết thôi.
Thấy Subaru bĩu môi, Beatrice lắc đầu, kéo tay cậu bước lên trước,
"Về cơ bản, Tinh Linh Thuật Sư và Tinh Linh trên chiến trường sẽ chiến đấu như một người có hai cái đầu."
"Một người có hai đầu..."
Cậu nhớ lại cách Emilia chiến đấu.
Hình ảnh Emilia chiến đấu cùng Puck ấn tượng nhất là trận chiến với Elsa ở kho chứa đồ trộm cắp. Khi đó, Emilia phân chia vai trò: Puck tấn công, cô phòng thủ. Hoặc Emilia dùng chiêu nhỏ câu giờ để Puck tung chiêu lớn.
Hình như ông già hói đầu đứng cạnh cũng từng nói đó là cách chiến đấu cơ bản của Tinh Linh Thuật Sư.
"Tức là anh cũng làm thế là được chứ gì. Ngon, Shamak cứ để anh lo!"
"Ngươi mà dùng cái Shamak nửa mùa đó thì ta cũng bị vạ lây mất, xin kiếu. Với lại hiện giờ, Cổng của Subaru..."
Beatrice ngập ngừng, lảng tránh. Thái độ đó khiến Subaru tự kiểm điểm vì đã để cô bé phải bận tâm. Cổng của Subaru, chắc là hỏng hẳn rồi.
Dùng quá sức. Cảm giác vỡ nát đã từng trải qua. Nên chuyện đó cũng chỉ là giấc mơ thôi.
"---Tới rồi kìa."
Đang giải thích dở thì Beatrice khẽ lầm bầm. "Hả?" Subaru vừa thốt lên thì nhận ra chân mình đã rời khỏi mặt đất.
Beatrice bên cạnh khẽ đạp đất, sức bật như lò xo đưa cả hai vút lên không trung. Và ngay trong tích tắc, nanh vuốt ma thú ập đến chỗ hai người vừa đứng. Tiếng răng Đại Thỏ va vào nhau khô khốc, lũ ma thú lần lượt đạp đất nhảy lên truy đuổi hai người đang bay.
"Bay lên trời á!?"
"Chỉ nhảy nhẹ thôi. Dùng [Murak] của Âm Phép để giảm trọng lực đấy. Nếu muốn thì cưỡi gió bay luôn cũng được."
"Nhưng đang rơi xuống kìa!?"
"Nếu chỉ chạy trốn thì cứ thế cưỡi gió đi cũng được, nhưng... phải tiêu diệt bọn chúng cơ mà."
Như chiếc lá cuốn theo chiều gió, cơ thể Subaru và Beatrice chao đảo trong bão tuyết. Nhưng việc họ không bị lộn nhào thảm hại giữa không trung chắc là do Beatrice đang làm gì đó.
Từ độ cao khoảng mười mét, hai người từ từ hạ xuống. Đối mặt với bầy Đại Thỏ đang há miệng chờ sẵn ngay bên dưới, một đợt ma cọc nữa lại được mong chờ.
"Subaru, nghe tiếp đây. Vốn dĩ, Tinh Linh Thuật Sư không dùng mana trong người mình, mà can thiệp trực tiếp vào mana trong khí quyển để dùng phép. Việc này bắt buộc phải có khế ước với Vi Tinh Linh, mà Subaru hiện tại không đáp ứng đủ điều kiện."
"Ơ kìa, khoan đã, chị Beatrice ơi? Bên dưới, bên dưới đông lắm rồi đấy ạ!?"
"Cứ nghe đi. Cổng của bản thân thì hỏng, Vi Tinh Linh cũng không dùng được. Một Subaru phế toàn tập vô dụng như thế, ngoài việc đứng cạnh Betty và ca ngợi sự tuyệt vời của Betty ra thì còn làm được gì nữa hả? Ngươi tồn tại để làm gì?"
"Anh là người muốn hỏi câu đó nhất đấy!"
"Thế thì ta dạy cho."
Ngay dưới mắt, nanh vuốt của lũ ma thú nhảy lên sắp chạm tới chân họ. Nếu bị cắn trúng, Đại Thỏ tuyệt đối sẽ không nhả ra. Ra vẻ thong dong cho ngầu, để rồi ăn một đòn đau điếng và khóc mếu thì đúng là nhục mặt.
Thấy Beatrice cứ ấp úng làm màu, Subaru hét lên trong tuyệt vọng.
"Phải làm thế nào!?"
"Tưởng tượng đi. Hình dung ra thứ tinh thể giống hệt cái của Betty ban nãy là được. Đó là cọc được dệt nên từ mana kết tinh, cụ thể hóa ma lực. Mài nhọn đầu, nhồi nhét sự hủy diệt vào bên trong, xuyên thủng phòng ngự và cắm phập vào da thịt --- một đòn như thế."
"Tưởng tượng rồi!"
"Vậy thì, chỉ còn việc niệm chú thôi!"
Ngay bên dưới, bầy Đại Thỏ đang há miệng.
Đôi mắt đỏ, khoang miệng đầy máu, răng nanh sắc nhọn, bản năng chỉ coi Subaru là một tảng thịt.
Tất cả đều kinh tởm, tất cả đều đáng hận, kẻ thù lớn nhất tại [Thánh Địa].
"---El Minya!!"
Tiếng niệm chú của Subaru và Beatrice chồng lên nhau, những ma cọc hiện ra trút như mưa từ trên trời xuống mặt đất.
Tiếng nổ và sự hủy diệt thổi bay mặt đất [Thánh Địa], lũ ma thú gớm ghiếc bị xé nát văng tứ tung.
"Tuyệt quá..."
Đóng băng một con Đại Thỏ lọt qua cánh trái đang lao tới, Emilia thốt lên đầy thán phục.
Đôi mắt màu thạch anh tím dán chặt vào hình bóng của Subaru và Beatrice đang đối đầu với ma thú bên kia màn bão tuyết.
Nói chính xác hơn, mắt Emilia dán chặt vào Beatrice đang nắm tay Subaru.
Bản thân cũng là một Tinh Linh Thuật Sư, và hiện tại cũng đang hợp tác với Vi Tinh Linh để sử dụng phép thuật, Emilia hiểu rõ đến đau lòng rằng trận đấu phép thuật đang diễn ra trước mắt phi thường đến mức nào.
Thứ nhất, Beatrice không hề nhận cung cấp ma lực từ Subaru.
Không phải do đường dẫn giữa hai người có khế ước bị đứt, mà là Beatrice cố tình làm vậy. Hút mana cần thiết từ cơ thể Subaru - người vừa mới lập khế ước và lao ngay vào thực chiến - thì cơ thể cậu ấy sẽ không chịu nổi.
Beatrice hiểu điều đó và đang xử lý để không tạo gánh nặng cho Subaru.
Thứ hai, Beatrice không những không nhận ma lực từ Subaru, mà còn đang cho ngược lại.
Cách nói có thể hơi sai, nhưng đó là sự thật. Lúc này, Subaru đang nắm tay Beatrice, nhận sự hỗ trợ của cô bé để sử dụng những phép thuật mà đáng lẽ cậu chưa thể dùng. Cậu đang dùng chính sự tồn tại của Beatrice thay thế cho Cổng của mình.
Việc này phi thường đến mức nào, Subaru chắc chắn không thể hiểu nổi.
Beatrice mang thân phận Tinh Linh, nhưng lại đang dùng kho dự trữ ma lực của chính mình để bù đắp cho cả phần của Subaru lẫn mình, chứ không phải lấy từ bên ngoài.
Và thứ ba, là việc được tận mắt chứng kiến bản chất thật sự của Âm Phép khi đạt đến cực hạn.
Đối với pháp sư, thuộc tính sở trường ảnh hưởng lớn đến tương lai. Giống như bốn thuộc tính cơ bản nếu chuyên sâu sẽ phân chia vai trò rõ rệt, hai thuộc tính đặc biệt là Âm và Dương ngay từ trước khi đạt đến đỉnh cao đã mang sắc thái rất khác biệt so với bốn thuộc tính còn lại.
Hơn nữa, thoạt nhìn đây còn là những thuộc tính có vẻ ít công dụng. Thời gian thi triển lâu, lượng ma lực tiêu tốn lớn... đó là những mặt hạn chế.
Chính vì vậy, cộng thêm sự hiếm có, số người tu luyện thuộc tính Âm Dương vốn dĩ đã ít.
Khác với bốn thuộc tính kia, nhiều phép thuật đã bị thất truyền, tạo nên một mảnh đất khó sản sinh ra đại pháp sư mới.
Vậy mà Beatrice lại đang đứng trên đỉnh cao của thứ Âm Phép đầy rẫy vấn đề đó. Hơn nữa, cô bé còn nắm giữ những phép thuật cổ xưa đã bị chôn vùi trong lịch sử trước khi thất truyền.
"Oa, bay ghê thật. Ơ...? Vừa biến mất rồi... A, đã ở đằng kia rồi."
Cách chiến đấu khiến người ta quên đi hiện thực, cứ như đang mơ hay xem ảo ảnh vậy.
Việc Subaru và Beatrice nắm tay nhau thân thiết cũng là một nguyên nhân khiến cô nghĩ thế.
Dù biết Subaru đang chiến đấu bán sống bán chết, nhưng Beatrice thậm chí còn đang mỉm cười thoang thoảng.
Chắc chắn, cô bé ấy đang thực sự vui. Không phải vui vì được chiến đấu, hay vui vì được phô diễn sức mạnh. Chỉ là, được làm như thế khiến cô bé thấy vui.
"..."
Sau cái chớp mắt, vị trí của Subaru và Beatrice đã chuyển sang một nơi hoàn toàn khác. Một loại phép dịch chuyển giống như [Vượt Cửa] giới hạn. Ma cọc tím thổi bay hàng Đại Thỏ từ trước ra sau, những con ma thú đang gầm gừ lao vào hai người bỗng vướng phải thứ gì đó giữa không trung và bị xẻ thịt.
Nheo mắt lại, cô nhận ra.
Những mảnh vỡ của ma cọc đã nổ không hề biến mất, mà găm lại giữa không trung như thể thời gian đã ngưng đọng. Lũ ma thú nhảy lên bị những mảnh vỡ đó xé toạc cơ thể, tự mình lao vào chỗ chết.
Những cái bẫy mảnh vỡ phản chiếu ánh sáng được rải ra khắp nơi; lũ ma thú nhảy tránh, lăn sang bên, hay quả cảm lao vào hai người, cứ di chuyển xung quanh là lại mắc bẫy một cách nực cười.
Đại Thỏ là loài ma thú đáng sợ, nhưng năng lực cá thể lại không cao lắm so với các loại ma thú khác.
Năng lực từng con thấp, nếu chỉ đối đầu đơn lẻ và cảnh giác sự hung dữ của chúng thì người quen chiến đấu sẽ không bao giờ thất thế.
Cách chiến đấu điên cuồng chỉ tuân theo bản năng thèm ăn không có khả năng học hỏi. Dù đồng loại xung quanh có mắc bẫy tan xác, thì cơn thèm ăn của bản thân vẫn là tất cả. Vì thế, chúng không hề cân nhắc việc sẽ chết bởi cùng một cái bẫy, cứ thế lao vào và phơi xác.
"Hây!"
Lại thêm một con Đại Thỏ lọt qua vòng vây bị cô giáng phép thuật vào.
Emilia lao tới, không do dự đá nát tảng băng phong ấn con Đại Thỏ đang trong tư thế tiếp đất. Vỡ tan thành từng mảnh băng, con ma thú chết hẳn không thể hồi phục.
Nhờ sự phấn đấu của Subaru và Beatrice, số lượng Đại Thỏ lọt về phía này ít đến kinh ngạc. Emilia cũng có thể dồn sức vào việc kiểm soát luồng ma lực đang cuộn trào của mình.
Tuy nhiên, dù chứng kiến Beatrice thể hiện sức mạnh áp đảo như vậy, mầm mống bất an trong lòng Emilia vẫn không hề tan biến.
Vòng vây bằng bẫy của Beatrice rất mạnh và xảo quyệt. Đại Thỏ mắc bẫy vô số, xác chết chất thành núi. Nhưng vẫn chưa thấy điểm dừng.
Ngay lúc này, trước tầm mắt Emilia, con Đại Thỏ đang ngồi xổm rùng mình một cái, rồi một con Đại Thỏ khác mọc ra từ lưng nó như thể tách đôi. Cứ lặp lại như thế, số lượng ma thú tăng lên theo cấp số nhân.
Một trăm con Đại Thỏ, khoảnh khắc sau thành hai trăm, và khoảnh khắc tiếp theo thành bốn trăm.
Số lượng áp đảo, và bản năng hèn hạ không biết lùi bước.
Chính vì thế loài ma thú này mới được liệt vào Tam Đại Ma Thú, và hoành hành với cái danh [Tai Ương] suốt bốn trăm năm qua...
"Subaru, Beatrice."
Gọi tên hai người họ, dù thấy có vẻ đang chiếm ưu thế áp đảo nhưng không được chủ quan.
Nỗi kinh hoàng khi đưa Roswaal và Ram quay lại hầm mộ và lần đầu tiên nhìn thấy đàn Đại Thỏ, có lẽ Emilia sẽ không bao giờ quên được.
Đôi mắt chỉ coi mọi sinh vật sống là thức ăn.
Sự tồn tại không bao giờ có thể dung hòa theo đúng nghĩa đen, khiến người đối diện cảm nhận được khoảng cách tuyệt vọng đến nhường nào.
Để chống lại sự phi lý áp đảo, chỉ còn cách phát huy sức mạnh tương xứng.
Emilia, lẽ ra đã định làm điều đó.
Dòng thác ma lực không thể kiểm soát đang cuộn trào trong người cô. Nếu giải phóng thứ sức mạnh chắc chắn không chỉ thuộc về riêng mình ấy, cô có thể tiêu diệt cả đàn Đại Thỏ.
Đổi lại, là mạng sống của chính cô. Trong trường hợp xấu nhất, cô đã giác ngộ điều đó.
"Subaru..."
Cô thầm gọi tên người con trai đang chiến đấu ngay trước mắt.
Cậu ấy đã biết trước việc Đại Thỏ tập kích, không lý nào lại lao vào cơn bão này mà không có kế sách. Cậu đã đưa Beatrice ra khỏi Thư Viện Cấm, để cô bé hành động đầy sức sống như thế kia.
Cậu ấy chắc chắn sẽ không làm điều gì khiến nụ cười đó bị vẩn đục.
Vì vậy Emilia tin tưởng người đàn ông tên Natsuki Subaru.
Cô kìm nén thứ ma lực trắng toát đòi chấm dứt tất cả đang gào thét trong lồng ngực, như tự nhủ rằng sẽ không đến lượt nó phải xuất hiện.
---Em tin vào lời của anh.
Với Subaru, sử dụng phép thuật luôn là hành động chẳng khác nào mài mòn linh hồn mình.
Như Puck và Roswaal đã chỉ ra ngay từ đầu, Subaru hoàn toàn không có tài năng làm pháp sư. Lần đầu dùng Shamak, cậu không kìm được mà vắt kiệt mana toàn thân đến mức không cử động nổi.
Sau đó lại dùng quả Bocco để doping. Bị cấm dùng vẫn tự ý dùng trong trận quyết đấu, kết cục là dùng đến giới hạn và vỡ nát Cổng.
Con đường làm pháp sư coi như đã hoàn toàn đóng lại.
Cậu có nhiều cơ hội được phép thuật cứu giúp, nhưng với Subaru, điều đó giống như việc mài giũa một cái lõi vốn đã mỏng manh cho nó nhọn thêm. Việc nó bị gãy, cậu nghĩ cũng là tất yếu.
Chính vì thế, quang cảnh cậu đang liên tục tung ra đại phép thuật như hiện tại chỉ có trong mơ, cậu từng nghĩ nó là điều bất khả thi.
"Này, Beatrice! Cứ bắn phá thế này có ổn không đấy!?"
Lũ Đại Thỏ vẫn lặp lại việc nhân bản nhanh hơn số lượng bị tiêu diệt, ra vẻ như đang chống trả. Ăn xác đồng loại, nhân bản, bọn chúng dường như dùng việc nhân bản làm năng lượng, càng tăng số lượng thì khí thế từng con càng hăng.
Nếu cứ câu giờ thế này, một hy vọng mong manh nhen nhóm rằng năng lượng để nhân bản sẽ cạn kiệt, nhưng...
"Không có chuyện giới hạn nhân bản đâu. Bọn chúng là loại ma thú được tạo ra như thế. Muốn diệt cũng không diệt được. Trừ khi xóa sổ tất cả cùng một lúc."
"Thế làm sao giờ? Em có cao kiến gì không?"
"Subaru mới là người chỉ biết dựa dẫm vào Betty đáng yêu này đấy à?"
Ma cọc nổ tung tạo lỗ hổng trong bầy đàn, những con Đại Thỏ bị thổi bay tắm mình trong mưa mảnh vỡ lơ lửng rồi tan xác. Vừa quan sát, Beatrice vừa kéo tay Subaru nhảy nhẹ nhàng. Cả lực kéo lẫn cú nhảy đều không tốn sức mấy mà vẫn đưa họ đi nhẹ bẫng.
Bước đi trên không trung, né tránh nanh vuốt bằng những bước nhảy như khiêu vũ, luồn lách qua khe hở của bẫy mảnh vỡ. Việc cô bé hưng phấn nhưng không hề lo lắng trong trận chiến này, bằng chứng là bộ váy lộng lẫy kia vẫn chưa dính một vết bẩn hay giọt máu nào.
"Qua bên kia."
"Ok."
Tiếng hô vừa dứt, không gian méo mó, cơ thể hai người thực hiện một cú dịch chuyển cự ly nhỏ.
Băng qua không gian theo cách khác với [Vượt Cửa], họ xuất hiện ngay sau lưng đàn Đại Thỏ. Lũ ma thú khịt mũi, nhưng đã mất dấu Subaru và đầy sơ hở.
"Bên trái nhờ ngươi."
"Được, bên phải để anh."
Tưởng tượng. Hình ảnh truyền qua lòng bàn tay Subaru phản ứng với ma lực của Beatrice, thế giới biến đổi dưới sự can thiệp đó.
Cảm giác như "mượn hoa cúng phật" là không sai, nhưng chính vì thế mà không được phép lơ là dù chỉ một chút.
Tuân theo trí tưởng tượng của Subaru, những tinh thể màu tím sẫm, dòng Minya thuộc tính Âm được sinh ra.
Subaru tạo rãnh xoắn cho chúng, tăng lực xuyên phá và bắn ra một loạt. Cảm giác những thứ không chạm vào tay mình lại tuân theo ý chí mình mà phóng đi.
Giống như đang kéo dây cung chỉ tồn tại trong não và bắn ra mũi tên vô hình.
Xé gió, nhận được lực đẩy, ma cọc đâm trực diện vào bầy đàn không phòng bị, lũ Đại Thỏ bị thổi bay cùng những tiếng rên rỉ chói tai.
Bên cánh phải, sự hủy diệt mà Beatrice tạo ra cũng đang thổi bay lũ thỏ tương tự.
Vết nứt xuất hiện trong không gian nuốt chửng bầy ma thú, không gian khép lại nhốt hàng trăm con Đại Thỏ vào trong như một bức tranh. Những con thỏ nhảy nhót ở phía bên kia tấm gương. Nhắm vào cái bầy đàn ngơ ngác đó, Beatrice giáng một đòn ma cọc --- thế giới phẳng vỡ tan tành, bầy Đại Thỏ bên kia cũng bị nuốt chửng vào sự kết thúc.
Nín thở, Subaru thầm thán phục kỹ năng phép thuật đa dạng của Beatrice.
Trong khi Subaru chỉ biết lặp đi lặp lại Minya như thằng ngốc học vẹt, Beatrice tung ra những Âm Phép không cái nào giống cái nào, tiêu diệt Đại Thỏ.
Cứ như cô bé đang phô diễn tất cả những quân bài mình có cho Subaru xem. Hoặc như chính cô bé cũng đang hồi tưởng lại những kỹ thuật mình từng sở hữu.
"Sắp rồi đấy."
"Hả?"
Số lượng Đại Thỏ đã giảm đi đáng kể, nhưng giảm bao nhiêu lại tăng lên bấy nhiêu trong nháy mắt.
Nhìn cảnh đó, Subaru lại cảm thấy sự bất thường lúc nãy. Cùng với tiếng lầm bầm của Beatrice, cậu muốn trao đổi vài lời.
"Beatrice. Bọn chúng nãy giờ, giảm bao nhiêu hồi phục bấy nhiêu... nhưng em có thấy là chúng không tăng vượt quá số lượng ban đầu không?"
Nếu có một nghìn con, chết trăm con thì tăng trăm con. Chết hai trăm thì tăng hai trăm. Với cách đó, nãy giờ giết mãi mà tình thế không hề nghiêng về bên nào.
Nhưng Subaru cảm thấy bọn chúng không nhân bản vượt quá số lượng tối đa.
Nghe Subaru nói, Beatrice gật đầu,
"Chắc là, dù bản thân việc nhân bản không có giới hạn, nhưng số lượng cá thể tối đa để duy trì nòi giống thì có giới hạn. Nên chúng không thể tăng thêm được nữa."
"Nếu vậy, nếu tiêu diệt hết số lượng tối đa cùng một lúc..."
"Về lý thuyết là có thể tiêu diệt được. ...Nhưng, chuyện đó cũng khó lắm."
Thấy Subaru nhìn ra tia hy vọng, Beatrice làm mặt khó.
Cũng là lẽ đương nhiên. Số lượng Đại Thỏ lấp đầy tầm nhìn. Hoặc nếu có phép thuật thiêu rụi toàn bộ phạm vi nhìn thấy thì có thể tiêu diệt được, nhưng để làm điều đó trong nháy mắt, gom lại một lần, thì cần sức mạnh đến mức nào?
Sức mạnh mà Subaru biết, cũng chỉ là kế sách thô bạo như dùng tên lửa thổi bay cả vùng này. Làm thế mà sót lại một con thì chúng sẽ hồi phục ngay lập tức. Rủi ro quá lớn.
"Thế thì, quả nhiên là... cái đó hả."
"Ngươi nghĩ ra gì rồi sao?"
"Vẫn như mọi khi, lại hoàn toàn dựa dẫm vào em rồi."
Nhìn ma thú nhân bản, Subaru ghé sát tai Beatrice thì thầm.
Nghe xong, Beatrice cụp mắt suy nghĩ, rồi gật đầu.
"Betty cũng nghĩ đến chuyện tương tự. Nhưng để làm thế thì..."
"Anh biết có điểm nghẽn. Nhưng mà! Đừng hiểu lầm, Beatrice!"
"---?"
"Chúng ta đâu nhất thiết phải tự mình giải quyết chuyện này, đúng không?"
Nghe câu trả lời của Subaru, Beatrice khẽ mở to mắt. Rồi cô bé thở nhẹ ra, ngả người vào ngực Subaru, trán chạm vào ngực cậu.
"Thật là... Ngươi đưa ra câu trả lời hay đấy, Subaru."
"Anh hứa sẽ là một người lập khế ước luôn tươi mới, không bao giờ để em chán."
Thấy Subaru giơ ngón cái cười toe toét, Beatrice cười khổ.
Rồi cô bé ngẩng mặt lên khỏi ngực Subaru,
"Được thôi, làm thì làm. Tuy nhiên, để thực hiện cái đó thì Betty cũng cần thời gian. Trong lúc đó, ngươi liệu mà làm cho tốt."
"Cứ coi như đang đi trên thuyền lớn đi. Anh đang rất sung đây."
"Để xem ai chèo thuyền nào."
Beatrice đẩy ngực cậu ra.
Cô bé hít sâu, nhắm mắt lại và bắt đầu tập trung nâng cao ma lực.
Thấy vậy, Subaru lấy hơi, đạp mạnh xuống tuyết.
Đuổi theo Subaru đang chạy, lũ ma thú nghiến răng lách cách. Những cái bóng nhảy xổ vào chân cậu. Nhưng quá chậm. So với những cửa tử đã chui qua trong hai ngày nay, con Đại Thỏ cuối cùng này có vẻ quá nhẹ nhàng.
"Tránh ra tránh ra! Cút hết! Tao không rảnh chơi với lũ chúng mày!"
Né nanh vuốt, đá văng đi.
Niệm chú, dùng ma cọc cưỡng ép mở đường, Subaru ôm Beatrice lao thẳng qua quảng trường đầy rẫy hố sâu, chạy ngược về phía hầm mộ.
"Ơ, kìa, Subaru!?"
Thấy Subaru quay lại, Emilia ngạc nhiên.
Trượt trên tuyết về bên cạnh cô, Subaru đặt Beatrice đang nhắm mắt xuống ngay bên cạnh, vừa xoa đầu cô bé vừa nói,
"Xin lỗi, Emilia-tan! Chỉ có hai người bọn anh dọn dẹp thì hơi khoai!"
"C-Cũng không sao, nhưng mà... giờ làm thế nào? Quả nhiên là em..."
"Không, anh nghĩ ra cách đánh bại chúng rồi. Emilia-tan không cần dùng tuyệt chiêu kiểu cảm tử đâu. Mà thôi, đừng làm thế. Mất hết cả ý nghĩa nỗ lực đến giờ."
Emilia nín thở, nhìn chằm chằm vào mặt Subaru.
Chắc cô ấy nghĩ mình chưa bị phát hiện. Chắc chắn là nghĩ thế.
Trong tình huống này, nếu thực sự bị dồn vào đường cùng, Emilia chắc chắn sẽ không tiếc thân mình để mở đường máu. Thật là, đúng là cô gái ngốc nghếch.
Cái kiểu mình bị thương để mọi người được cứu là được ấy, xin hãy tha cho anh.
"Tất cả bình an, tất cả được cứu, đó mới là kết quả tốt nhất chứ lị."
"...Subaru."
"Emilia-tan, giờ anh sẽ nhờ em một việc hơi quá sức. Nếu không làm được thì anh sẽ nghĩ cách khác, nhưng nếu được thì mong em cố gắng. ---Chúng ta hãy cùng nhau chiến thắng."
"..."
Emilia đặt tay lên ngực, chớp mắt liên tục như cảm nhận được điều gì đó trong lời nói của Subaru.
Để câu giờ cho cô quyết tâm, Subaru tạo ra ma cọc, bắn vào bầy ma thú để kiềm chế. Nhưng không cần đợi lâu.
"Em hiểu rồi. Làm thôi, Subaru. Anh cứ nói đi."
Quyết tâm đã định, câu trả lời của Emilia chứa đựng sự giác ngộ mạnh mẽ trong đôi mắt.
Thấy thế, Subaru nắm chặt tay, quay lại,
"Phải thế chứ. Chiến thôi!"
Subaru cảm nhận được sự gia tăng ma lực khủng khiếp từ hai bên cạnh mình.
Bên trái là Emilia, bên phải là Beatrice.
Hai người vươn tay ra, mỗi người nắm lấy một tay của Subaru, ba người kết nối tay trong tay.
Hình thái này chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt. Chỉ là giúp Subaru tăng nhuệ khí thôi.
Cái gọi là tăng nhuệ khí ấy, trong chiến trận gọi là sĩ khí. Và sĩ khí cao là yếu tố quan trọng có thể quyết định cả xu hướng của trận chiến.
"Tưởng tượng, tưởng tượng, tưởng tượng!"
Hình dung trong đầu một đòn phép thuật hung bạo và mạnh mẽ.
Tạo ra ma cọc nhọn hoắt từ tinh thể tím sẫm, Subaru pháo kích vào vòng vây ma thú đang áp sát. Liên tục kiềm chế, cậu phấn đấu không để chúng lại gần hầm mộ hay bản thân.
Trong Âm Phép này, Subaru không dùng mana của mình. Vì thế cậu dùng phép mà không chịu chút gánh nặng nào---nói thế là sai.
Mana cần để thi triển phép là mượn từ Beatrice, nhưng việc kiểm soát phép thuật thì hoàn toàn do chính Subaru thực hiện. Uy lực, mục tiêu, số lượng, định hình chúng bằng tưởng tượng, cụ thể hóa và bắn ra, rồi tức thì phán đoán đòn tấn công tiếp theo.
Nếu là pháp sư chuyên nghiệp, việc này còn cộng thêm sự mệt mỏi thể xác, nên khối lượng công việc song song và gánh nặng là không thể đo đếm. Bảo sao cậu bị nói là không có tài năng.
Ma cọc nện xuống, mặt đất nổ tung, xung kích hất văng Đại Thỏ, chúng kêu lên như phản đối. Tiếng răng lách cách chói tai liên hồi, bản hòa tấu trong bão tuyết ấy như tiếng bánh răng địa ngục.
Băng chuyền tử thần đưa Subaru và nhóm bạn lên máy chém đang được các bánh răng đẩy tới từng chút một.
"Minya! Minya! A, chết tiệt! Cắn lưỡi mất, cái phép này!"
Vừa chửi đổng vì tên phép khó đọc, Subaru vừa nhắm vào đám Đại Thỏ đang lồi lên.
Ma cọc được tạo ra phóng đi, nó không sượt qua đầu con ma thú đi đầu mà găm xuống đất ngay trước mặt, sóng xung kích lại đẩy lùi chúng vào giữa bầy.
Giai đoạn một của tác chiến.
Subaru dùng ma cọc để kiềm chế bầy đàn, nhưng không giết. Để tránh việc giết chúng sẽ phá vỡ nguyên tắc số lượng tối đa, khiến việc nhân bản xảy ra ở những nơi không xác định.
Phải giữ Đại Thỏ ở số lượng tối đa và ghim chặt chúng ở đây. Tuy nhiên,
"Nếu bị dụ bởi mùi mana, thì bọn mày làm sao rời mắt khỏi bọn tao lúc này được chứ."
Bởi lẽ, ở đây có hai nhân vật sở hữu lượng mana khổng lồ hiếm thấy. Lại còn là hai mỹ少女 (mỹ thiếu nữ). Giờ Subaru đang "hai tay hai hoa". Đảm bảo bị ghen tỵ nổ mắt.
"Tưởng tượng, tưởng tượng, tưởng tượng... Sao hả, thèm không! Lại gần nữa đi!"
Vừa lẩm bẩm, Subaru không quên khiêu khích lũ thú vật dù chắc chúng chẳng hiểu gì.
Chọc tức đối phương là một mục đích, nhưng những lời cợt nhả của Subaru còn mang ý nghĩa tự cổ vũ bản thân nhiều hơn. Bằng cách giả vờ như ngày thường giữa chốn phi thường, Subaru gắng gượng giữ vững bản ngã.
Nếu không làm thế, chẳng có gì đảm bảo đầu gối cậu không run lên lúc này. Hơi ấm truyền đến từ hai bàn tay. Cảm nhận rõ ràng xúc cảm này, cậu không thể để lộ ra sự thảm hại.
"Tưởng tượng, tưởng tượng, là tưởng tượng...!"
Lặp đi lặp lại, Subaru vừa lầm bầm vừa nheo mắt.
Cả đàn Đại Thỏ đồng loạt tiến lên, việc kiềm chế bằng đòn phủ đầu cũng có giới hạn. Nhưng vẫn chưa, chuẩn bị vẫn chưa hoàn tất.
Cả Emilia, cả Beatrice, và cả sự chuẩn bị của Subaru.
"...Subaru."
Cảm giác bàn tay trái bị siết nhẹ, nhìn sang thấy Emilia đang hé mắt quan sát cậu. Có vẻ cô ấy đã sẵn sàng. Đôi môi mỏng khẽ mở, chờ đợi tín hiệu của Subaru.
"---Ư."
Như được ánh mắt của Emilia đẩy lưng, Subaru căng đôi mắt vằn tia máu lên nhìn.
Màn bão tuyết dày đặc che khuất tầm nhìn, nơi cần quan sát cứ chập chờn ẩn hiện. Dù vậy, những hình bóng trắng xóa ngoe nguẩy vẫn cho Subaru thấy sự khác biệt vi tế giữa ma thú và tuyết trắng.
---Chút nữa, chút nữa thôi, một xíu nữa, được rồi, được rồi, được rồi!
Nghiến răng, chờ đợi khoảnh khắc đó.
Phía bên kia tầm nhìn, hai bên cánh, ngay trước mặt, xác nhận tất cả cùng một lúc, Subaru mở to mắt.
"Ngay bây giờ, Emilia! Tô lại đường kẻ đi---!!"
Hét lên, Subaru siết chặt tay Emilia.
Đôi mắt màu thạch anh tím của Emilia trừng mạnh về phía trước, nhìn thấy đường kẻ mà Subaru đã vạch ra.
Vừa dùng ma cọc kiềm chế Đại Thỏ, Subaru vừa song song dùng mana vạch những đường kẻ trên mặt đất. Khác với ma cọc có hình thể, dùng mana vô hình để khắc lên mặt đất là một việc cực kỳ khó khăn.
Nhưng, kẻ bị gọi là bất tài Subaru đã vượt qua khổ nạn đó bằng sự tập trung và cái "sĩ diện" vượt xa người thường. Cái sĩ diện không thể để mình trông mất mặt.
Những đường kẻ được vạch ra là bốn đường.
Ngay trước mắt, vây quanh đàn Đại Thỏ là [những đường kẻ hình chữ nhật tạo thành thế bao vây].
Đường ranh giới tầm bắn được vạch ra để Emilia có thể nhìn thấy.
"Quả nhiên là Subaru! Tuyệt vời ông mặt trời!"
Trước sự sắp đặt hoàn hảo, Emilia thốt lên tiếng reo vui sướng mà bình thường cô không bao giờ nói.
Emilia giơ bàn tay phải vẫn đang nắm tay Subaru lên cao, bàn tay trái đang dần bị bao phủ bởi màu trắng do ma lực bùng phát chồng lên bàn tay đó. Và rồi, cô niệm chú.
"---Al Huma!!"
Lượng ma lực khổng lồ tuôn trào, thế giới biến đổi theo lời niệm chú của Emilia.
Dòng mana chạy qua bàn tay nắm chặt của Subaru và Emilia, từ đó phóng vào khí quyển, xuyên qua mặt đất, hội tụ vào những đường kẻ mana Subaru đã vạch.
---Kèm theo tiếng nổ ầm, một hiện tượng kinh hoàng xảy ra.
"Vãi..."
Chứng kiến tận mắt, Subaru buột miệng thốt lên ngỡ ngàng.
Cũng phải thôi. Nhìn cảnh này, ai cũng sẽ phản ứng như thế.
Ma lực của Emilia chạy dọc theo những đường kẻ của Subaru trên mặt đất --- và nhấc bổng toàn bộ khối tuyết nằm trong không gian hình chữ nhật đó, cùng với cả nền tuyết lên không trung.
Đương nhiên, bên trên nền tuyết bị nhấc lên là nguyên cả đàn Đại Thỏ, lũ ma thú thậm chí còn chưa nhận ra cú chấn động vừa rồi là do chỗ đứng của chúng đang bay lên.
Dù là phạm vi giới hạn, nhưng khối tuyết nổi lên cũng phải rộng đến hai mươi mét vuông.
Vì số lượng Đại Thỏ dày đặc, cảnh tượng hàng đống cục bông trắng lúc nhúc trên nền đất trắng lơ lửng giữa trời đã thể hiện xuất sắc sự siêu nhiên của thứ gọi là phép thuật.
"Emilia!"
"Em biết rồi! Không để con nào chạy thoát đâu!"
Chỉ thế thôi thì Đại Thỏ sẽ nhảy xuống khỏi nền tuyết và kết thúc.
Để không cho chúng thoát, cần thêm một cơ chế nữa.
Emilia giơ cao đôi tay đang nắm chặt, rồi vung mạnh xuống.
Lấy động tác đó làm điểm khởi đầu, khối tuyết đang lơ lửng rung chuyển. Ngay sau đó, lũ Đại Thỏ trên tuyết chắc chắn không thể tưởng tượng nổi chuyện gì sẽ xảy ra.
Âm thanh dữ dội, và cơn gió lạnh buốt như kim châm phát sinh.
Tắm mình trong đó, nhóm Subaru không rời mắt mà chứng kiến kết quả.
---Khi gió ngừng, ở đó xuất hiện hình dáng của khối tuyết đã khép lại theo chiều dọc.
Emilia đã gập khối tuyết đang lơ lửng từ hai bên vào giữa.
Giống như đóng một cuốn sách, mặt đất bị khép lại, lũ Đại Thỏ bên trên không kịp trở tay, bị nhốt gọn vào giữa hai lớp tuyết.
Vội vàng quan sát xung quanh khối tuyết đã đóng. Không có con nào lọt lưới. Không có bóng dáng chuyển động.
Tất cả Đại Thỏ đã bị phong ấn vào một chỗ, trong phạm vi cực kỳ, cực kỳ hẹp. Với điều kiện này,
"Nào, xin mời vedette lên sàn, Beatrice---!"
Gọi Beatrice đang nắm tay phải, Subaru tuyên bố kết thúc chuỗi dọn cỗ này đến dọn cỗ khác. Đáp lại, đôi mắt của cô bé đang lặng lẽ niệm chú khẽ mở ra.
Chứng kiến quang cảnh trước mắt, Beatrice cười nhẹ.
Không ngạc nhiên hay gì cả. Chỉ nở nụ cười chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối,
"Đây là cực hạn của thuộc tính Âm --- Al Shamak."
Khoảnh khắc lời niệm chú được thầm thì, thế giới bị bóng tối bao phủ.
---Trong khoảnh khắc, cảm giác như bị sự bồng bềnh quăng quật toàn thân.
Nhưng, điều đó cũng chỉ diễn ra trong tích tắc.
Cảm giác bồng bềnh kết thúc, chấn động truyền đến từ dưới chân. Ngay sau đó cảm giác bó buộc ép chặt toàn thân biến mất, nó trước tiên rũ mạnh người rũ bỏ lớp tuyết bám trên lông.
Khịt mũi, quay đầu nhìn quanh.
Dùng mắt, mũi, tai để tìm kiếm con mồi là hành động được ưu tiên hơn bất cứ thứ gì đối với chúng. Đôi mắt đỏ đảo quanh, tìm kiếm con mồi có mùi hương nồng nàn.
Không thấy. Mới nãy thôi, ngay trước mắt nó là con mồi kích thích cơn thèm ăn đến mức dạ dày quặn thắt. Thịt mềm, máu ngọt, con mồi có thể khiến nó say sưa trong cảm giác no nê dù chỉ chốc lát, chắc chắn đã ở đó.
Mũi, không ngửi thấy. Mắt, không nhìn thấy. Tai, không nghe thấy.
Con mồi đáng lẽ phải ở đó lại không có. Quay đầu nhìn. Không tìm thấy.
Thứ cảm xúc gần giống thất vọng lập tức bị cơn đói ghi đè. Để lấp liếm cái miệng buồn chán và cơn đói, nó tạm thời ngoạm vào khối trắng ngay bên cạnh.
Cắn xé, rứt thịt, hút máu và lôi nội tạng ra. Nhai ngấu nghiến thỏa thích, nuốt chửng, rồi nhận ra xung quanh cũng đang diễn ra bữa tiệc tương tự.
Con mồi sẽ giảm đi.
Không phải cảm giác khủng hoảng, nhưng tuân theo bản năng sinh tồn, nó cắn đứt đầu cái khối trắng đang mải mê ăn ngấu nghiến trước mặt. Cắn, nuốt.
Lặp đi lặp lại, bị thúc đẩy bởi cơn thèm ăn không đáy, nó ăn con mồi bên cạnh, con mồi bên cạnh của bên cạnh, con mồi bên cạnh của bên cạnh của bên cạnh, con mồi bên cạnh của bên cạnh của bên...
Chẳng mấy chốc, nó đã ăn sạch mọi thứ xung quanh và trở nên đơn độc.
Liếm láp vũng máu thấm đẫm mặt đất, nhai nốt những mảnh thịt vương vãi, cả đất đá ngấm máu và cỏ cây cũng không tha. Đến khi dọn sạch cả đồ ăn thừa, lần này nó thực sự chỉ còn một mình.
Dù đã nhồi nhét lượng thịt vượt quá thể tích cơ thể vào bên trong, cơn đói cồn cào vẫn tấn công nó.
Rên rỉ, nghiến răng kèn kẹt, nó sắp phát điên. Cơn đói bất tận, cơn thèm khát không bao giờ được thỏa mãn. Dù ăn bao nhiêu, ăn bao nhiêu, cơn điên loạn cũng không buông tha.
Mẹ, cũng đã từng mang trong mình thứ này sao?
Chỉ trong một thoáng, một suy nghĩ bí ẩn lướt qua tâm trí của kẻ bị thống trị bởi cơn thèm ăn.
Thứ giống như tạp âm đó chỉ là một luồng cảm xúc thoáng qua, tuyệt đối không phải thứ có thể diễn đạt thành lời. Và rồi nó cũng vĩnh viễn biến mất trước cơn đói sắp làm nó phát điên.
Nó rùng mình, rùng mình dữ dội, gào thét trước cảm giác nội tạng bị đảo lộn, và trong vô thức sinh ra một tồn tại khác biệt với chính mình.
Khối trắng đột nhiên xuất hiện, lăn từ trên lưng xuống đất như thể đã quên mất cách đi.
Nhận biết con mồi bằng mọi giác quan, nó không chần chừ lao vào cắn xé khối tròn đang lăn lóc đó.
Không cho con mồi kịp hét lên, nó ăn sạch. Ăn xong, lại đau khổ vì đói. Và ở tận cùng của sự giãy giụa đau đớn, một tồn tại khác biệt với bản thân lại được sinh ra trên thế giới.
Lặp đi lặp lại, nó tiếp tục hành động đó.
Một mình. Thế giới không có gì khác. Có tòa nhà, có rừng, có đất, có không khí và gió, nhưng chỉ riêng con mồi là không có, chỉ có một mình.
Nó tiếp tục ăn.
Và rồi chẳng mấy chốc, [Nó] cũng bị cơn thèm ăn khác biệt với mình ăn ngấu nghiến và biến mất.
Một kẻ đơn độc mới lại lặp lại việc không còn đơn độc, thế giới vẫn quay.
---Cơn đói không được thỏa mãn, sẽ không bao giờ được lấp đầy.
Trong khoảnh khắc, Subaru nín thở trước sự tồn tại của cái bóng khủng khiếp bao phủ ngay trước mắt.
"..."
Khối cầu đen kịt được tạo ra bởi Beatrice nuốt trọn cả khối tuyết bao bọc Đại Thỏ do Emilia phong ấn, rồi cứ thế bị nén lại, nhỏ dần, nhỏ dần, cho đến khi co lại kích thước nhỏ hơn hòn bi ve và biến mất không một tiếng động.
Điều đó có ý nghĩa gì, dù không hiểu nguyên lý nhưng cậu cũng lờ mờ hiểu được kết quả.
Al Shamak --- Phép thuật tối thượng hệ Shamak, là phép thuật tác động lên không gian.
Và phép thuật đó đã nuốt chửng đàn Đại Thỏ cùng khối tuyết, thổi bay chúng sang một chiều không gian khác. Tái sinh hay nhân bản, giờ thì cũng vô nghĩa.
Đúng theo nghĩa đen, đó là chuyện của thế giới khác rồi.
"Anh có nói là liệu có thể tống khứ bọn chúng vào không gian cách ly như Thư Viện Cấm không, nhưng mà..."
"Ngươi bất mãn gì sao?"
Thấy Subaru run giọng trước hành động áp đảo đó, Beatrice bên cạnh bĩu môi.
Cô bé chống tay lên hông, ưỡn ngực ra vẻ không hài lòng lắm với thái độ của Subaru.
"Thật sự, tuyệt quá..."
Bên cạnh Subaru, Emilia cũng tròn mắt trước kết quả đó.
Trường hợp của Emilia, vì am hiểu phép thuật hơn Subaru, nên sự ngạc nhiên đó chắc đến từ một khía cạnh khác. Việc đóng băng nửa người cũng đã đỡ hơn đôi chút nhờ sử dụng phép thuật quy mô lớn. Việc kiểm soát còn lại có lẽ sẽ ổn thôi.
Quay đầu nhìn quanh, Subaru xác nhận không còn gì ở chỗ Đại Thỏ từng đứng.
Ngoái lại phía sau, xác nhận sự an toàn của hầm mộ. Len lén thò mặt ra từ hầm mộ là bầy Ryuzu vô cảm. Các bản sao của Ryuzu xem ra cũng đã sơ tán an toàn.
Bên cạnh lối vào hầm mộ, Roswaal đang dựa vào tường, Ram nằm trong tay hắn.
Và rồi, cậu thấy tay Ram chạm vào má Roswaal, và Roswaal đang khóc.
"..."
Nhìn cảnh đó, Subaru cảm thấy tảng đá trong ngực nhanh chóng biến mất.
Chắc chắn vẫn còn rất nhiều điều phải thảo luận. Vẫn để Otto và Garfiel lại dinh thự. Dù nghĩ họ vẫn ổn, nhưng phải hội quân và nói chuyện đàng hoàng. Cả chuyện ở bên này nữa, cậu muốn nghe Emilia kể thật nhiều.
Chỉ là, tất cả những chuyện đó, cậu cảm thấy rồi sẽ ổn thôi.
Dù còn nhiều điều chưa xác nhận được, nhưng nhìn thấy Roswaal đang khóc và Ram đang mỉm cười nhìn hắn, cậu cảm thấy mọi chuyện sẽ ổn thôi.
"Subaru, này."
Emilia bất ngờ chọt ngón tay vào má Subaru đang thở phào nhẹ nhõm.
Thấy Subaru nhìn mình, Emilia mỉm cười, rồi chỉ tay ra sau lưng cậu. Ở đó, Beatrice vẫn đang khoanh tay làm mặt dỗi,
"Em nghĩ anh nên có một lời với người có công lớn này đấy."
Trước cử chỉ phồng má trẻ con đó, Subaru khẽ gật đầu.
Và rồi,
"Oa, á!"
Luồn tay vào nách, cậu nhấc bổng cơ thể nhẹ bẫng đó lên trong một nốt nhạc.
Mặc kệ tiếng hét đáng yêu vang lên, Subaru cứ thế ôm cô bé xoay vòng tại chỗ,
"Em làm tốt lắm! Quả không hổ danh, yêu em chết đi được, Beako!!"
"Khoan, chờ! Không, thả, thả ta ra! Betty không phải là..."
"Ngoan nào ngoan nào! Dễ thương quá trời quá đất! Beako là nhất! Beako tuyệt vời! Beako muôn năm!"
Vừa tán dương hết lời, Subaru vừa ôm Beatrice xoay vòng vòng.
Beatrice bị nhấc bổng đỏ bừng cả mặt, còn Emilia nhìn hai người đang đùa giỡn với ánh mắt dịu dàng vô cùng.
Cứ thế, với đà xoay tít, Tinh Linh và người lập khế ước đang biểu lộ niềm vui bằng cả cơ thể,
"Á---!"
Cuối cùng trượt chân, cả hai ngã cắm mặt xuống tuyết một cách thân thiết.
0 Bình luận