Arc 4: Giao Uớc Vĩnh Cửu
Chương 111: Kết Giới Của Garfiel
0 Bình luận - Độ dài: 7,553 từ - Cập nhật:
Dáng đứng sừng sững của Garfiel, ngay cả trong mắt Subaru cũng thấy rõ là thương tích đầy mình.
Toàn thân nhuộm đỏ bởi lượng máu chảy ra khủng khiếp, vai hắn rung lên theo từng hơi thở dốc. Những vết rách chằng chịt vẫn đang rỉ máu, cơ thể nhỏ bé nhưng được tôi luyện rắn chắc đang trong trạng thái phơi trần, ngoại trừ phần hạ bộ được che bởi thứ gì đó như cái khố.
Trước hình ảnh hắn đứng đó với đôi chân trần, đến giày cũng không còn, Subaru hạ bàn tay đang giơ lên xuống.
「...Màn chào đón này khác xa tưởng tượng của tôi đấy. Tôi đã đoán là cậu sẽ giận tím mặt, nhưng không nghĩ là lại ra nông nỗi này.」
「Đừng có bận tâm. Chỉ là trượt chân té ngã chút xíu ở đằng kia thôi mà.」
Đáp lại lời của Subaru đang méo xệch má, Garfiel nhìn với ánh mắt cau có.
Tất nhiên, đó chỉ là lời nói xàm xí, nhưng nhìn bộ dạng bị thương của hắn, Subaru không thể không bị kích động bởi những tưởng tượng tồi tệ.
Garfiel lẽ ra đang chạy đôn chạy đáo khắp 『Thánh Địa』 để tìm Ryuzu và đã mắc bẫy câu giờ của nhóm Otto theo kế hoạch của Subaru.
Việc hắn xuất hiện ở đây với bộ dạng như trước mắt, trong phạm vi suy đoán thì chỉ có một khả năng duy nhất. Tức là,
「Cái tên ngốc Otto này, đã bảo là khai hết ra rồi chạy ngay đi mà...!」
「Gan to gớm đấy. Đã đách thích hợp để chiến đấu tí nào, lại còn chưa từng đánh nhau ra hồn bao giờ phải không? Thế mà dám sủa là vì bạn bè này nọ... cũng hành tao ra bã được đấy.」
Garfiel nhăn mặt đầy căm tức, chạm tay vào vết sẹo trắng trên trán mình.
Chỉ có chỗ đó là vết sẹo cũ, còn lại những vết thương khắp người hắn, chẳng lẽ đều sinh ra trong trận chiến với Otto sao?
Đánh nhau tay đôi――gọi thế thì hơi khiên cưỡng, nhưng Subaru là người từng giao nắm đấm với Otto nên cậu hiểu. So với Subaru thì Otto có quen đánh nhau hơn, nhưng trong cái thế giới tràn ngập những kẻ có sức chiến đấu phi thường này, Otto lẽ ra phải thuộc nhóm phi chiến đấu mới đúng.
Vậy mà lại có thể đánh nhau ra trò với một chiến binh hạng nặng――người rõ ràng nằm ở top đầu trong những kẻ Subaru từng biết như Garfiel, thì làm gì có cửa thắng.
Huống hồ Subaru đâu có bày cho Otto kế sách nào ngoài mấy trò tiểu xảo câu giờ.
「...Chưa chết, đâu nhỉ?」
Một giọt mồ hôi lạnh toát chảy dọc trán Subaru.
Tưởng tượng tồi tệ nhất là cảnh Otto bị móng vuốt của Garfiel xé xác hiện lên. Cậu rất muốn cười xòa cho qua là mình lo bò trắng răng, nhưng nhìn bộ dạng của Garfiel thì không thể nói thế được.
Bản thân Garfiel trông cũng bị thương nặng nề và có vẻ đã phải khổ chiến như vậy. Thế mà lại đòi hỏi hắn phải nương tay với Otto thì quả là quá ích kỷ.
Nhưng dù vậy, nếu Otto chết, thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Không phải cái chết của Otto, mà chính sự sống của Subaru sẽ mất đi ý nghĩa.
「...Subaru.」
Một giọng nói trong trẻo như chuông bạc gọi từ phía sau Subaru, người đang nín thở và suýt gục mặt xuống.
Những ngón tay từng do dự chạm vào giờ đặt lên vai Subaru đang chực chờ sụp đổ. Cảm nhận được xúc giác mong manh từ phía sau, Subaru đang cúi đầu liền dừng lại.
Chỉ liếc mắt quay lại, cậu thấy Emilia đứng chếch phía sau đang nhìn mình đầy lo lắng. Emilia vẫn chưa hòa giải được với những cảm xúc trong lòng mình.
Đối với cô, tình huống Garfiel đầy máu me đứng phẫn nộ ở đây chắc chắn là không thể hiểu nổi. Dù vậy, cô hẳn cũng cảm nhận được đây là tình huống không bình thường. Trong đôi mắt nhìn về phía Subaru, nỗi u sầu còn lớn hơn cả sự bất an.
「Không sao đâu, Emilia. Xin lỗi vì tự nhiên lại để lộ bộ dạng thảm hại. ...Tớ nhớ ra ai đang đứng sau lưng mình rồi, nên bình tĩnh lại rồi đây.」
Như được chống đỡ bởi ánh nhìn đó, Subaru thở hắt ra một hơi thật sâu rồi quay lại đối mặt với Garfiel.
Lối vào Mộ Địa hơi dốc, nên từ vị trí của Subaru nhìn xuống Garfiel một chút. Hắn đứng khom lưng với thái độ xấc xược, ánh mắt sắc lẹm như muốn bắn chết Subaru.
「Tụi bây... trong lúc ông đây chạy đôn chạy đáo thì lại làm mấy chuyện tùy tiện quá nhỉ. Lén lút lén lút... Hả? Có vẻ tụi bây đách biết là ông đây cực kỳ ghét mấy cái trò tiểu xảo bẩn thỉu đó nhỉ?」
「Tôi không biết là làm gì ở chỗ này cũng cần cậu cho phép đấy. Mà, cái kiểu nhân vật như cậu thì dễ hiểu quá nên nhìn là biết rồi. Thực tế thì tôi cũng đoán là cậu sẽ giận, nhưng cũng dự tính là sẽ không đến mức nào quá đáng đâu.」
「Hả?」
Trước thái độ uy hiếp của Garfiel, Subaru lại nhún vai đáp trả. Có lẽ vì giọng điệu của cậu không có vẻ gì là căng thẳng hơn bình thường, Garfiel nhăn mũi gầm gừ.
Nhìn xuống vẻ mặt cáu kỉnh của hắn, Subaru đanh mặt lại:
「Garfiel. Otto sao rồi?」
「Nó dám giở trò bố láo với tao... nên tao ăn sạch rồi. Đống tàn dư chắc đang làm phân bón cho rừng rồi đấy.」
「――――」
Garfiel nghiến đôi răng nanh sắc nhọn kêu ken két, liếm môi trả lời khiến Emilia nín thở. Sát khí khủng khiếp tỏa ra từ toàn thân Garfiel. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ truyền tải việc Otto đã chiến đấu kiên cường thế nào khi đối đầu với Garfiel.
Và cả việc Garfiel cũng không thể nương tay được.
Vì thế,
「Vậy là cậu ta còn sống nhỉ. Gì chứ, làm hết cả hồn... Tưởng đâu mọi thứ tan tành mây khói hết rồi, thật sự lạnh gáy luôn đấy, thiệt tình.」
「...Hả?」
「Cơ mà, sao cậu ta lại làm cái trò này... Chẳng lẽ cậu ta bảo đã nhận được sự hợp tác của Ram, là bị tiêm nhiễm mấy thứ kỳ quặc đó sao. Nếu là Ram thì dám làm lắm... Nhỏ đó đâu có nói cho tôi biết sẽ hành động thế nào vào phút chót đâu.」
「Này, này, đừng có giỡn mặt.」
「Nếu thế thì việc Garfiel tơi tả thế này cũng là do Ram giúp một tay sao. Hèn gì. Otto một mình thì làm sao mà gây ra chừng này thương tích được. Gì chứ. Tưởng đâu tên khốn Otto giấu nghề hay có sức mạnh tiềm ẩn gì, làm tình bạn suýt chút nữa rạn nứt...」
「――Mày! Đang nói cái đách gì thế hả! HẢ!?」
Garfiel gầm lên trong cơn thịnh nộ, giậm mạnh xuống đất khiến mặt đất nổ tung.
Lấy gót chân đạp xuống làm tâm điểm, mặt đất sụt lún tạo thành một hố sâu quanh Garfiel. Dưới đáy hố với những vết nứt lan ra tám hướng, Garfiel nhe nanh giữa làn khói bụi bốc lên.
「Tao đã bảo là tao giết nó rồi cơ mà! Cái thằng anh trai đó đã làm rất tốt! Dùng cái Gia Hộ quái quỷ gì đó kéo cả khu rừng làm đồng minh, dùng sâu bọ chuột bươm chọc tức ông đây. Cuối cùng lại còn chơi một phát đại ma pháp lẽ ra không thể dùng được nữa chứ. Thế nên... ông đây cũng đã bày tỏ lòng kính trọng với kẻ có ý chí chiến đấu. ――Bằng móng vuốt và nanh này!」
「Kéo cả khu rừng làm đồng minh... ra là vậy. 『Gia Hộ Ngôn Linh』 còn có cách dùng đó nữa sao. Tên khốn đó, chuyện quan trọng thế mà dám giấu nhẹm...」
「Cả con nhỏ Ram bị thằng đó xúi giục nữa! Con nhỏ Ram đó, đã chọc gậy bánh xe vào trận đấu lại còn ra tay không chút nương tình... Thế nên, tao cũng cắn chết nó luôn rồi.」
「…………」
Nghiến chặt răng, Garfiel lấy tay che mặt ngước lên trời.
Lặng lẽ nhìn dáng vẻ như đang than khóc của Garfiel, trong đầu Subaru tua đi tua lại những lời hắn vừa nói.
Quả nhiên, Ram cũng đã lập chiến tuyến chung với Otto và đối đầu với Garfiel.
Hoặc có lẽ nhờ sự hợp tác của Ram, họ đã dồn Garfiel đến gần như sắp phân thắng bại. Nhưng dù vậy, bức tường bán nhân của hắn vẫn quá dày.
「Trong lúc câu giờ, tao đách có hứng đuổi theo mấy kẻ đã chạy trốn đi nơi khác. Nhưng mà, tao cũng đách định bỏ qua cho những việc tụi bây làm nữa đâu. Lùi lại ngay, đừng có lại gần. Mộ Địa sẽ không cho ai vào nữa. Ông đây sẽ dùng chính đôi tay này, phá hủy nó.」
「Làm thế thì sẽ không còn cách nào mở kết giới nữa. ...『Thánh Địa』 này sẽ mãi mãi trở thành một cái lồng kín. Thế mà được sao?」
「Thế là được. Ngoài cái đó ra thì tất cả đều là sai lầm.」
Tuyên bố dứt khoát, chân Garfiel bước từ dưới hố lên hướng về phía Mộ Địa.
Trong bước chân đó đã sạch bóng sự do dự, truyền tải rõ ràng rằng hắn không hề chần chừ chút nào trong việc thực hiện lời nói vừa rồi.
Dù máu me đầy mình, thương tích đầy người――nhưng giữa Subaru và Garfiel vẫn có sự chênh lệch thực lực một trời một vực.
Dù bị thương đến mức này, sức mạnh nền tảng của gã đàn ông tên Garfiel vẫn vượt xa Subaru.
Điều đó nhìn vào đòn đánh xuống mặt đất vừa rồi và luồng quỷ khí tỏa ra là thấy rõ.
Tuy nhiên,
「C-Chuyện đó, tôi sẽ không để cậu làm đâu.」
Ở nơi này, ngoại trừ Subaru, còn có một thiếu nữ đứng lên để ngăn cản Garfiel.
Emilia ló mặt ra từ bên cạnh Subaru, đứng chắn trước Garfiel đang tiến lại gần Mộ Địa. Garfiel nhìn cô với vẻ mặt chán ngán:
「Gì đây, ê. Đàn bà yếu nhớt thì đừng có ngáng đường ông đây.」
「Không đâu, tôi sẽ cản cậu. Tôi sẽ không để cậu phá hủy Mộ Địa. 『Thử Thách』, nhất định tôi sẽ vượt qua.」
「Vô lý vãi cả ra. Ngày nào ngày nào cũng khóc lóc ỉ ôi cơ mà. Đã thế, bạn bè cũng bỏ đi hết, cô đơn chịu không nổi chứ gì? Trùm chăn trên giường mà khóc đi. Làm thế thì ông đây cũng chả làm gì đâu.」
「――――」
Trước những lời lẽ tàn nhẫn của Garfiel, vẻ mặt Emilia thoáng hiện lên nét bi thương. Nhưng biểu cảm đó chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc, Emilia nuốt trôi nỗi đau đó trong nháy mắt, và nói:
「Tiếc quá, dù cậu có nói thế tôi cũng không lùi bước đâu. Tôi phải khiêu chiến 『Thử Thách』. Và rồi, đối mặt với quá khứ...」
「Hết đứa này, đến đứa khác...!!」
Cắt ngang lời Emilia, đôi mắt Garfiel hằn lên sự giận dữ tột độ, hắn tặc lưỡi đầy khó chịu.
Áp lực từ quỷ khí tỏa ra tăng thêm một bậc, có thể thấy vai Emilia run lên. Nhận ra phản ứng sợ hãi đó, Garfiel hừ mũi tinh quái:
「Quá khứ thì sao, thì đã làm sao. Cái loại sợ tao như mày, thì làm đách gì khắc phục được nỗi sợ lớn nhất của bản thân. ――Ai mà làm được, làm được cái quái gì chứ. Mụ phù thủy đó chỉ đang làm mấy trò thâm độc để cười nhạo con người thôi.」
「Cậu phủ nhận phù thủy bằng những lời lẽ cay độc gớm nhỉ.」
「Hả?」
Subaru chen vào lời nói cay nghiệt của Garfiel. Hắn chuyển ánh nhìn rực lửa từ Emilia sang Subaru, rồi chỉ tay vào cậu.
「Gì? Mày định bao che cho mụ phù thủy xấu tính đó hả. Người ta nói 『Ở Porttsuku làm gì có sáng với trưa』, nhưng cái thằng bốc mùi như mày thì tận trong tâm khảm là nô lệ của mụ phù thủy đó rồi hả?」
「――――」
Trước lời của Garfiel, Subaru im lặng.
Thấy thái độ đó, Garfiel cau mày nghi hoặc, nhưng có vẻ hắn không hiểu lý do vì sao Subaru lại im lặng.
Phù thủy ngủ trong Mộ Địa là 『Echidna』. Còn nguồn gốc chướng khí phù thủy bao quanh cơ thể Subaru là của 『Phù Thủy Ghen Tuông』.
Chỉ nghe loáng thoáng và cái mũi không hoạt động tốt với chướng khí, Garfiel không đủ hiểu biết để nhận ra sự khác biệt đó.
Và đương nhiên, với một kẻ chỉ khiêu chiến 『Thử Thách』 một lần rồi bị bẻ gãy ý chí như Garfiel, thì ý nghĩa 『Thử Thách』 của Echidna, hắn cũng chẳng hề hay biết.
「Cái gì cũng nửa vời cả, Garfiel.」
「...Mày vừa nói cái gì?」
Tổng hợp lại những phát ngôn và hành động từ trước đến nay, Subaru đánh giá Garfiel như vậy.
Trước lời nói lạnh lùng gạt bỏ của Subaru, Garfiel gầm gừ với giọng trầm thấp. Nhưng dù đối mặt với sự đe dọa đầy quỷ khí đó, Subaru không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào hắn.
「Việc mình không làm được thì người khác cũng không làm được. Tao nghĩ thế này, nên hắn chắc chắn là kẻ thế kia. ――Cậu còn định cố chấp với cái thói tự mãn đó đến bao giờ hả?」
「…………」
「Đúng như cậu nói, Emilia đã thất bại trong 『Thử Thách』 rất nhiều lần. Bị cho xem những quá khứ không muốn thấy, rồi khóc lóc thảm thiết, cái đó tôi không phủ nhận. Puck biến mất, cô ấy hoảng loạn đến mức khó coi cũng là thật, và cũng chưa thể khẳng định là đã vực dậy hoàn toàn.」
Trước sự im lặng của Garfiel, Subaru hất cằm về phía Emilia đang đứng bên cạnh.
Tự nhiên lại nói gì thế, Emilia nhìn Subaru với đôi mắt ngạc nhiên. Tuy nhiên, trước vẻ mặt của Subaru khi đưa ra những đánh giá tồi tệ về mình, dường như cảm nhận được điều gì đó nên cô không xen vào.
Hơn nữa, những đánh giá mà Subaru nói ra cũng là điều chính Emilia thừa nhận. Dù đó là những đánh giá đáng xấu hổ, nhưng không phải là điều nên bịt tai làm ngơ.
Việc phán đoán như vậy và dám đối mặt, Subaru cho rằng đó là điểm đáng khen ngợi dù cô có yếu đuối.
Vì thế,
「Bây giờ, dù có khiêu chiến 『Thử Thách』 thì kết quả có thể cũng chẳng thay đổi. Có thể hôm nay lại thua, lại khóc và quay trở lại.」
「Nếu đã biết thế, thì tại sao cứ phải lặp đi lặp lại...」
「Nhưng mà, Emilia sẽ khiêu chiến. Dù bao nhiêu lần đi nữa. ――Khác với cậu.」
「――――Ư」
Garfiel nín thở.
Không bỏ lỡ khoảnh khắc dao động trong ánh mắt sắc bén đó, Subaru không hề nao núng mà khẳng định chắc nịch.
Một lần nữa, cậu nhìn thẳng xuống hắn từ chính diện:
「Garfiel. Emilia khác với kẻ đã thua cuộc rồi bỏ chạy như cậu.」
「――Câm! Đừng có mà, được đà, lấn tới!!」
Ngay sau lời khẳng định, Garfiel hét lên trong cơn phẫn nộ, chân phải đạp nát mặt đất.
Mặt đất bị lật tung lên bởi cú đạp. Không hiểu theo nguyên lý nào mà nó tạo thành hình một bức tường đất vuông vức, to cỡ chiếc chiếu tatami, và chân trái Garfiel đá mạnh vào nó.
Khối đất xoay dọc với tốc độ kinh hoàng, cuốn theo cơn bão đi sượt qua ngay bên sườn trái của Subaru――đâm sầm vào bức tường bên cạnh lối vào Mộ Địa, giáng một đòn nặng nề lên công trình cổ kính.
Tiếng va chạm vang lên, bụi đất, một phần dây leo bám vào và rêu mốc từ tường Mộ Địa bong ra rơi xuống. Subaru đứng chôn chân hứng trọn đống đó lên đầu. Emilia bên cạnh cũng thoáng co rúm vai lại trong khoảnh khắc, nhưng có lẽ vì đã nghe những lời của Subaru ngay trước đó, cô không hề di chuyển khỏi chỗ đứng.
Chứng kiến sự tin tưởng mong manh nhưng chắc chắn giữa hai người họ, đôi mắt Garfiel mở to hết cỡ. Đôi mắt vằn đỏ càng tăng thêm vẻ hung tợn:
「Cái gì đây? Cả hai đứa bây đều ngứa mắt! A! Ngứa mắt! Ngứa mắt vãi cả ra! Làm cái bản mặt như hiểu biết lắm! Làm cái bản mặt thong dong tự đắc! Nếu ông đây mà muốn, thì cả hai đứa bây sẽ thành đống thịt băm không phân biệt được ai với ai đấy! Cái đó, tụi bây có hiểu không hả!?」
「Hiểu chứ. Hiểu là cậu có làm được cái quái đâu.」
Thở hồng hộc, đá mạnh xuống đất, Garfiel liên tục buông lời đe dọa. Nhưng, những lời hăm dọa hùng hổ đó của hắn, giờ đây chẳng còn chút tác động nào đến tâm trí Subaru nữa.
Đương nhiên rồi. Những gì nằm sâu trong gốc rễ của Garfiel, thông qua những sự kiện đã qua, câu chuyện của Ryuzu, và tình huống hiện tại――tất cả xâu chuỗi lại, cuối cùng Subaru cũng đã hiểu ra.
Dù có bộc lộ sự tức giận đến thế, dù có coi nhóm Subaru là kẻ thù đến thế, nhưng Garfiel――.
「Cậu sẽ không giết tôi hay Emilia đâu. Không, là cậu không thể làm được. Bởi vì Garfiel... cậu chưa từng giết người bao giờ, đúng không?」
「――――」
「Cậu hẳn đã giao chiến với Otto và Ram, nhưng cậu chắc chắn không thể giết được hai người họ. Otto thì chưa nói, nhưng Ram thì tuyệt đối không. Việc hai người họ không xuất hiện, có lẽ là do bị làm cho không cử động được thôi... chỉ đến thế là cùng.」
Lời của Subaru khiến những cử động pha lẫn sự cáu kỉnh của Garfiel dừng lại.
Nín thở, Garfiel nhìn chằm chằm vào Subaru. Nghe những lời Subaru ném về phía hắn, Emilia hiện lên vẻ bối rối trong đôi mắt.
Với Emilia, người chỉ nhìn thấy tính khí thường ngày của Garfiel, thì lời nói của Subaru lúc này có lẽ rất khó chấp nhận.
Nhưng, Subaru có niềm tin chắc chắn.
Garfiel, ít nhất là trong trạng thái hình người có ý thức của mình, không thể đưa ra quyết định giết ai đó.
――Trong những vòng lặp trước đây, Subaru đã nhiều lần đối đầu với Garfiel.
Bất đồng ý kiến. Hoặc đột nhiên Garfiel coi Subaru là kẻ thù. Có lúc để ngăn cản Subaru đang chạy đi làm chuyện điên rồ với Roswaal, hắn đã tung một đòn cướp đi một con mắt của cậu.
Tuy nhiên, người chữa trị cho Subaru bị mất một mắt cũng chính là Garfiel, và ngay cả khi đối địch, Garfiel rốt cuộc cũng chưa từng một lần giết chết Subaru.
Ngoại lệ duy nhất là một lần. Garfiel hóa thú đã tàn sát dân tị nạn. Đó là ký ức không muốn nhớ lại. Nhưng với Subaru, đó là ký ức khắc sâu khó quên, và cũng là sự kiện khiến cậu vẫn ôm ấp những cảm xúc khó nuốt trôi đối với Garfiel.
Chỉ là, khi nhớ lại chuyện lúc đó, cậu nhận ra một điều.
Garfiel hóa thú không thể dùng ngôn ngữ. Hắn trở thành một con thú hoang dã chỉ biết vung móng vuốt và nanh theo bản năng. Khi hắn chĩa vũ khí đó vào dân làng, chắc chắn cũng là theo bản năng.
Nhưng lúc đó, Garfiel, khi giết người dân làng đầu tiên――người đầu tiên trở thành mồi lửa cho cuộc thảm sát, vào khoảnh khắc cuối cùng, thực sự đến tận giây phút chót, hắn đã do dự.
Lúc đó, vì quá tức giận và nôn nóng, cậu đã không thể hiểu được.
Khi Garfiel lao đến người đầu tiên, vì quá hoảng loạn nên cậu tưởng mọi thứ diễn ra chậm chạp. Nhưng không phải thế. Đó là sự do dự thực sự.
Và rồi, sau khi giết một người, đánh mất sự do dự, Garfiel mới thực sự trở thành dã thú.
Đôi mắt của con mãnh hổ nếm mùi máu và sinh mạng, Natsuki Subaru vẫn nhớ rõ cùng với lòng căm thù.
「Mắt của cậu khác với đôi mắt lúc đó. Cậu vẫn chưa giết được ai cả.」
「Căn cứ ở đâu ra hả. Ram thì không nói, chứ tao làm đách gì có lý do mảy may nào để do dự cắn chết thằng bạn đi cùng mày chứ.」
「Đúng vậy, Ram thì không nói.」
「N-Nè... hai người, có thù oán gì với Otto-kun hả...?」
Emilia rụt rè lên tiếng về việc Otto bị đối xử thật đáng thương trong cuộc hội thoại.
Tuy nhiên, có lẽ là lần đầu tiên Subaru cố tình phớt lờ Emilia, cậu chỉ tay vào Garfiel, kẻ đã mất đi sắc thái giận dữ mãnh liệt ban nãy.
「Lúc nãy cũng thế, nếu muốn ném trúng thì cậu đã ném trúng rồi. Chỉ là cậu không muốn ném trúng thôi. Chỉ dùng để dọa thôi. Sát ý làm màu à? Đứa nào mới là kẻ nhát gan đây.」
「Này, này, này... ăn nói cho cẩn thận vào, thằng kia. Quá trớn nữa là đách biết lời nào sẽ là lời trăn trối đâu đấy.」
「Thôi cái trò dọa dẫm không làm được đó đi. Trong lòng thì đang chùn bước, mà cứ cố tỏ ra nguy hiểm, mấy cái đó tôi gặp đám trẻ trâu tụ tập trong hẻm là đủ ngán rồi. Bọn đó ít ra còn có gan đâm tôi đấy.」
「Câm mồm... câm mồm...」
Nghiến răng, Garfiel nhìn Subaru với vẻ mặt phẫn nộ.
Tuy nhiên, đối thủ là Natsuki Subaru. Không có lúc nào tài năng của cậu lại phát huy tác dụng hơn là khi chọc tức đối phương trước mặt. Vì thế,
「Móng vuốt và nanh quý báu của cậu, dù có mài giũa mỗi ngày thì cũng chỉ để trưng bày thôi. Hay là thử trang trí móng vuốt cho sành điệu xem sao? Ở quê tôi, con gái ai cũng làm thế đấy. Với cái đứa ẻo lả nữ tính như cậu, chẳng phải hợp lắm sao?」
「Tao bảo câm mồm――!!」
Lại một cú va chạm.
Mảng đất bị khoét lên bị hất văng đi, sượt qua đầu Subaru và đâm sầm vào Mộ Địa.
Không cần phải né. Ngay từ đầu đã không định ném trúng.
「Thích nghịch đất thì ra hố cát mà chơi. Có biết đằng sau là di sản văn hóa quan trọng không hả? Huống hồ cậu, chẳng phải tự nhận là nanh vuốt bảo vệ 『Thánh Địa』 này sao? Đằng sau là mộ của phù thủy đã chết ở đây đấy. Là đồng bọn mà, đừng có phân biệt đối xử chứ.」
「Đồng bọn cái đách gì! Chứ hả! Vì con mụ đó! Vì con mụ phù thủy dưới lớp đất đó mà... ông đây... ông đây... ư!」
Cái lưỡi hoạt động hết công suất. Trước sự khiêu khích trơn tru của Subaru, Garfiel thở không ra hơi.
Vốn dĩ, hắn đã phải lết cái thân tàn tạ đến đây. Đã thế còn phải tiếp tục cuộc đối thoại mệt mỏi này, không tiếc lãng phí thể lực để thực hiện hành vi thị uy vô nghĩa. Máu huyết lưu thông nhanh hơn theo cảm xúc, khiến những vết thương lẽ ra đã cầm máu lại toác ra.
Vừa thở dốc, Garfiel vừa dừng chân trừng mắt nhìn Subaru. Bất chợt, hắn chuyển ánh nhìn sang Emilia bên cạnh Subaru. Và rồi, như nhận ra điều gì đó, hắn nhăn mũi lại:
「Này... đừng có giỡn mặt, con kia. Cái ánh mắt đó là sao hả.」
「…………」
「Có gì muốn nói thì nói đi! Bị nhìn bằng ánh mắt đó, còn ngứa mắt hơn gấp bội đấy!」
Không biết Garfiel đã nhìn thấy gì trong đôi mắt Emilia đang lặng lẽ nhìn mình, hắn gầm lên.
Emilia chứa đựng những cảm xúc phức tạp trong đôi mắt màu thạch anh tím, khẽ lắc đầu trước yêu cầu của Garfiel:
「Garfiel... cậu đang sợ hãi điều gì vậy?」
「Ông đây mà sợ... hả?」
「Không phải là sợ sao. Vì thế nên cậu mới to tiếng, cố hết sức vung tay, giẫm mạnh xuống đất để tự trấn an bản thân đúng không?」
「Mày thì hiểu cái đách gì về ông đây...」
「Tôi hiểu chứ. Bởi vì...」
Trước giọng nói nhỏ dần của Garfiel, Emilia ngắt lời ở đó, hít một hơi rồi nói.
「――Tôi cũng đã sống mà luôn sợ hãi rất nhiều điều.」
Trước lời nói lấy sự yếu đuối của bản thân làm lý do của Emilia, Garfiel nín lặng.
Đặt tay lên ngực mình, cử động ngón tay như để xác nhận cảm giác của viên tinh thạch không còn ở đó, Emilia tiếp tục với ánh mắt thoáng nét mong manh.
「Tôi đã luôn sợ hãi rất nhiều thứ trên con đường bước đến ngày hôm nay. Phó mặc rất nhiều chuyện cho Puck luôn ở bên cạnh, dựa dẫm vào ông ấy... mà không hề ý thức được điều đó, cứ thế bước đi. Đến tận hôm nay, tận lúc nãy thôi, tôi mới cảm thấy như mình đã hiểu ra được chút ít.」
「Im đi.」
「Tôi vẫn chưa hiểu rõ cái gì là đúng, tôi phải làm gì mới phải. Nhưng mà, tôi cảm thấy mình đã hiểu là có 『một cái gì đó』. Cái 『gì đó』 ấy, có thể tìm thấy trong Mộ Địa này. Vì thế, tôi không thể tránh đường cho cậu được.」
「Câm mồm. Biến đi. Đừng có nói gì với ông đây nữa.」
「...Thực ra cậu đã có cái 『gì đó』 ấy rồi, phải không?」
「――――Ư!」
Trước câu hỏi đó, Garfiel đã chạm đến giới hạn, ngẩng phắt mặt lên như bị bật lò xo. Hắn khẽ khuỵu gối, rồi phóng cơ thể nhỏ bé của mình lên như một vụ nổ.
Lao thẳng vào Emilia với tốc độ kinh hoàng. ――Nhưng, ngay trước khi cơ thể Garfiel chạm được vào cô, Subaru đã chen vào giữa hai người.
「Garfiel!」
「――Chậc!」
Lao mình về phía thân ảnh đang ập tới của Garfiel, tôi va mạnh vào cậu ta, cố gắng che chắn cho Emilia khỏi quỹ đạo tấn công. Cả hai lăn lộn trong chấn động, tôi nhăn mặt vì đau đớn khi cơ thể va đập tứ tung. Sau cảm giác trời đất đảo lộn vài vòng, tôi dừng lại trong tư thế nằm ngửa trên mặt đất. Và rồi, Garfiel kề móng vuốt vào cổ họng kẻ đang nằm rạp là tôi, nhe nanh về phía Emilia:
"Biến ngay! Biến khỏi chỗ này ngay lập tức! Nếu không, tao sẽ xé toạc cổ thằng này rồi nhuộm lại cái váy của mày thành màu đỏ chót đấy!"
"Subaru—"
Emilia thủ thế trước lời đe dọa.
Dẫu đã mất Puck, cô ấy vẫn là một Tinh Linh Thuật Sư. Cô là một người có thực lực, có thể mượn sức mạnh của các vi tinh linh đã ký khế ước để sử dụng phép thuật. Chuyện giao chiến với Garfiel, khoan bàn đến thắng bại, là hoàn toàn khả thi.
Chính vì thế, Emilia lập tức định triển khai mana.
"Emilia, dừng lại! Đừng lo cho tớ! Đằng nào thì cậu ta cũng không dám làm gì đâu!"
"Câm mồm! Tao ngán đến tận cổ rồi! Nghe mấy lời nhảm nhí của mày với con ả này làm tao thối cả tai! Để tao rạch toạc cái khóe miệng dẻo quẹo đó ra, xem rớt hàm rồi mày còn ba hoa được nữa không, hả?"
"—Hự."
Đè lên người Subaru, Garfiel lướt móng vuốt sắc nhọn lên má trái cậu. Mũi nhọn khoét sâu vào thịt, cơn đau rát buốt khiến Subaru khẽ rên lên một tiếng.
Tuy nhiên, dù vậy, ánh mắt cậu vẫn không hề khuất phục.
"Đuổi bọn tao đi, phá hủy Mộ Địa, rồi sao nữa... Chạy trốn, chạy trốn, chạy trốn, mày nghĩ cứ chạy là thoát được sao?"
"Đó là nỗi hối hận của riêng tao. Thằng nào con nào làm gì được chứ? Thứ đó ngay từ đầu đã không định để bọn tao thoát rồi. Tại sao mày lại không hiểu hả!"
"Không hiểu đấy, Garfiel. —Bởi vì quá khứ, và cả nỗi hối hận, đều là thứ có thể vượt qua."
"————"
Lời khẳng định chắc nịch của Subaru.
Trước câu nói đó, cả Garfiel và Emilia đồng thời nín thở.
"Tao từng nghĩ nó quá đau khổ, quá cay đắng, quá thảm hại đến mức không dám nhìn mặt ai nên đã định bỏ cuộc. Nhưng cái suy nghĩ 'hết cách rồi' đó chỉ là do tao tự biên tự diễn thôi, thực ra mọi chuyện hoàn toàn không phải như vậy."
Dù cho đó là sự kiện giả định, cha mẹ giả mạo, hay sự tái hiện ký ức, dẫu chỉ là ảo ảnh đi chăng nữa.
Subaru đã đối mặt với sự hối tiếc lớn nhất trong lòng mình, và tại đó, cậu đã tìm được một câu trả lời cùng một lời từ biệt.
『Thử Thách』 quả thực đã mang lại đau đớn cho Subaru. Chỉ cần nhớ lại thôi cũng thấy lồng ngực nhói lên; thứ nằm trong tim này không nghi ngờ gì nữa, chính là dấu ấn khổ đau mà 『Thử Thách』 cùng với quá khứ đã khắc sâu vào cậu.
"Nhưng mà, tao đã nuốt trọn cả nỗi đau đó lẫn mọi thứ khác. Tao đã nuốt trôi được rồi... Đúng là Phù Thủy có tính cách tồi tệ, và tao cũng không thể quên việc mình muốn tin tưởng nhưng lại bị phản bội."
Hình ảnh Phù Thủy trắng toát với nụ cười đầy vẻ yêu ma luôn hiện lên trong tâm trí.
Những cảm xúc phức tạp dành cho cô ta, chắc chắn dù có tốn bao nhiêu thời gian cũng không thể nào gỡ bỏ.
Thế nhưng, những cảm xúc nhận được vào lúc đó, cậu không cần thiết phải phản bội lại chúng.
"Tao biết ơn Phù Thủy. Thật tốt vì đã có thể đối mặt với quá khứ. Tao đã trốn chạy, trốn chạy, liên tục trốn chạy nhưng... thật tốt vì tao đã không thể chạy thoát."
"————"
"Garfiel. —Mày vẫn định chạy trốn khỏi quá khứ về gia đình mình sao?"
"Cái... gì!?"
Trước câu hỏi của Subaru, sắc mặt Garfiel thay đổi.
Đỏ lên vì giận dữ, trắng bệch vì kinh ngạc, và giờ đây, chuyển sang màu xanh mét.
Tiếng răng nanh va vào nhau lách cách là do hàm răng cậu ta đang run lên bần bật.
Với vẻ mặt như cảm thấy ớn lạnh, hay có lẽ là sợ hãi, Garfiel nhìn xuống Subaru ở cự ly gần.
"Quá khứ... của Ông đây, mày nghe được từ ai..."
"Đại khái là... từ tất cả những người mà mày có thể nghĩ đến đấy. Mày nghĩ đó là sự phản bội sao? Hay mày nghĩ đó là một thứ gì khác?"
"Ư, a, hộc... hộc..."
Cảm xúc dâng trào mãnh liệt đến mức Garfiel không thể thốt nên lời, hơi thở đứt quãng. Tiếng thở hổn hển vang lên. Dù thấy rõ sự dao động dữ dội ngay trước mắt, Subaru vẫn dồn tới.
"Phù Thủy nói rằng, mày sợ thế giới bên ngoài."
Garfiel không trả lời.
"Frederica nói rằng, chị ấy đã đưa tay ra rủ mày cùng đi ra thế giới bên ngoài nhưng bị mày hất hủi."
Garfiel không trả lời.
"Bà Ryuzu nói rằng, thứ mày nhìn thấy trong Mộ Địa, là cuộc chia ly với mẹ."
Câu trả lời của Garfiel là—,
"Ha ha, ôi chà..."
"Chuyện của mày và Frederica, tao chỉ mới nghe được bề nổi thôi. Mẹ là con người, cha là bán nhân, hai chị em cùng mẹ khác cha. Đám một phần tư tụi mày không bị trói buộc bởi kết giới của 『Thánh Địa』. Vì thế Frederica đã ra khỏi 『Thánh Địa』 để tạo dựng một nơi chốn có thể đón nhận mọi người ở đây khi kết giới được mở ra."
"Chị hai..."
"Nhưng, mày đã không nắm lấy tay Frederica mà ở lại bên trong. Lý do là gì? Mày muốn làm gì, vì cái gì mà đến tận bây giờ vẫn ở lại nơi này?"
Hơi thở đứt quãng.
Bàn tay Garfiel đang đè Subaru xuống đất bắt đầu dồn lực. Không phải hành động để bắt Subaru im miệng. Bản thân Garfiel nếu không dồn sức bám víu vào thứ gì đó, cậu ta dường như sẽ kiệt quệ đến mức sụp đổ ngay lập tức.
"Trong Mộ Địa mày đã nhìn thấy quá khứ. Thứ mày thấy là cảnh mẹ mày bỏ lại mày và Frederica ở 『Thánh Địa』 rồi ra đi... đúng không?"
"————"
"Việc mày xa lánh thế giới bên ngoài, đó là lý do sao..."
Sự im lặng được xem là lời khẳng định.
Garfiel vẫn nín thinh, nhưng lại nhìn Subaru bằng ánh mắt yếu ớt chưa từng thấy. Không thể gọi là lườm, một ánh nhìn không chút sức lực.
Khuôn mặt giống như một đứa trẻ nhỏ sợ hãi khi bí mật mình ôm ấp bị phơi bày.
Trong lồng ngực Subaru nảy sinh cảm giác tội lỗi khi khoét sâu vào vết thương của người khác. Đè nén cảm giác đó xuống, Subaru ép sát vào sự thật của Garfiel.
Thọc ngón tay vào vết thương vừa hé miệng, tàn nhẫn banh rộng nó ra, mặc cho máu tươi tuôn trào.
"Vì bị mẹ bỏ rơi. Vì căm hận người mẹ đã vứt bỏ mình, vì căm hận thế giới bên ngoài đã mang mẹ đi, nên mày mới căm ghét thế giới bên ngoài sao...!"
Đó là kết luận từ cuộc nói chuyện với Ryuzu.
Lời để lại của Echidna rằng 『Garfiel sợ hãi thế giới bên ngoài』.
Cuộc chia ly với gia đình là nguyên nhân để lại cái gai trong lòng Garfiel, đến tận bây giờ vẫn tiếp tục gây đau đớn.
Trước lời lẽ như khẳng định của Subaru, Garfiel lắc đầu nguầy nguậy trong tuyệt vọng.
"Sai rồi! Sai, sai sai sai sai sai sai sai!! Mày thì hiểu cái quái gì chứ! Đừng có mở cái mồm ra nói như thể mày biết tuốt!"
"Đúng thế! Những gì tao nói chỉ là tưởng tượng, cái mồm tao chỉ nói như thể biết tuốt thôi. Suy nghĩ thật sự của mày, chỉ có thể nghe từ chính miệng mày. Nếu không phải như vậy, thì thật tâm của mày nằm ở đâu!?"
Dù phổi bị chèn ép, Subaru vẫn không để lộ vẻ đau đớn mà hét lên.
Trước giọng nói dội thẳng từ bên dưới, Garfiel cứng đờ mặt mũi rồi ngửa người ra sau.
"Cự tuyệt Frederica đã ra ngoài thế giới, tự trói buộc mình vào sứ mệnh bảo vệ 『Thánh Địa』, cản trở những ai khiêu chiến 『Thử Thách』 để mở kết giới! Mày đang sợ cái gì, sợ cái gì hả! Mày đang sợ hãi điều gì! Chẳng phải là mày căm ghét thế giới bên ngoài sao!"
"S-Sai rồi...!"
"Chẳng phải mày căm hận người mẹ đã vứt bỏ tụi mày sao! Mày khiêu chiến 『Thử Thách』, nhìn thấy cảnh mình bị vứt bỏ, nên mày mới sợ hãi điều đó đúng không!"
Gương mặt Garfiel méo xệch đi vì bi thương.
Buông tay đang đè Subaru ra, Garfiel định nhổm người dậy để trốn thoát khỏi những lời truy vấn của Subaru.
Không để cho thoát.
Vươn tay ra, Subaru túm lấy gáy Garfiel, giữ lại cơ thể đang định rời đi.
Ở khoảng cách hơi thở chạm nhau, cậu trừng mắt nhìn khuôn mặt bi tráng đẫm máu kia và gào lên.
"Trả lời đi, Garfiel! Mày đã sợ hãi điều gì!"
Kết luận từ cuộc nói chuyện với Ryuzu, lời của Echidna, thái độ của Roswaal và Frederica, ánh mắt Ram nhìn Garfiel—Subaru đã nhìn thấy một câu trả lời khác ở đó.
Nếu thực sự, là như vậy.
"Không phải, Ông đây... Ông đây...!"
"Thực sự thì mày đã nghĩ gì!!"
"Ông đây... Tao... với mẹ..."
Nín thở, ngước nhìn lên bầu trời, Garfiel run rẩy nhe nanh, và nói.
"—Tao muốn bà ấy... được hạnh phúc...!"
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Là vướng víu đúng không!? Tao và chị hai là vật cản để bà ấy có được hạnh phúc đúng không!?"
Tuôn trào.
Tất cả những gì Garfiel đã kìm nén bấy lâu nay.
"Chuyện đó tao biết thừa! Tao và chị hai bị bỏ rơi. Chuyện đó là đương nhiên!"
Lý do mà Garfiel đã ôm chặt trong lòng, chưa từng thổ lộ với ai.
"Lũ nhóc không được mong đợi, lại còn mang dòng máu bán nhân... Thứ như thế, chắc chắn sẽ trở thành vật cản khi sống ở thế giới bên ngoài! Định bỏ lại, định vứt bỏ đi, thì có gì lạ đâu... Chẳng có gì sai cả...!"
Không thể giấu được giọng nói run rẩy, cậu ta lấy tay che mặt như chỉ muốn giấu đi đôi mắt đang rung động.
"Tao hiểu lý do bị bỏ rơi. Thế nên, tao không hề hận bà mẹ đã vứt bỏ mình đâu! Đương nhiên rồi còn gì! Tao và chị hai là vật cản trong cuộc đời mẹ! Vứt bỏ bọn tao, mẹ đã rời khỏi 『Thánh Địa』 để đi tìm hạnh phúc!"
Garfiel của ngày còn thơ bé đã tiễn đưa người mẹ bỏ lại anh em mình để rời khỏi 『Thánh Địa』.
Thứ cảm xúc mà khi đó cậu vẫn chưa thể hiểu được. Tuy nhiên, nó chắc chắn đã cắm rễ, lớn dần lên trong cậu qua thời gian dài đằng đẵng, và nở hoa thành một câu trả lời.
Rằng mẹ đã vứt bỏ anh em cậu như thế.
Tuy nhiên,
"Nhưng mà nhé, đêm đó... Tao đã thấy. Trong Mộ Địa, trong 『Thử Thách』, tao đã thấy, tao đã nhìn thấy. M-Mẹ tao sau khi bỏ bọn tao lại, rời khỏi 『Thánh Địa』... Ngay khi vừa ra khỏi, cả chiếc long xa đã bị cuốn vào vụ sạt lở, bị đất đá nuốt chửng và chết mất xác..."
"————!"
"Chuyện này, ngay cả chị hai cũng không biết... Chị hai cũng nghĩ rằng mẹ chắc chắn đang sống hạnh phúc ở đâu đó và quên bọn tao rồi. ...Nhưng mà, sự thật không phải thế! Mẹ đã chết! Ngay sau khi vứt bỏ bọn tao!"
Những mảnh vỡ sự thật được kể ra từ miệng Garfiel như tiếng gào khóc.
Sự tàn khốc trong ý nghĩa của nó khiến cả Subaru người đã biết chuyện, lẫn Emilia người chưa biết gì, đều bàng hoàng.
Trước hai người đang chết lặng, Garfiel vẫn che mặt, bật ra những hơi thở nặng nhọc như tiếng nấc nghẹn.
"Bà ấy chết rồi... Không thể hạnh phúc được nữa rồi..."
Subaru không thể trả lời.
"Tại sao chứ? Chẳng phải bà ấy ra thế giới bên ngoài để được hạnh phúc sao?"
Emilia không thể trả lời.
"Chẳng phải vì muốn hạnh phúc nên mới bỏ bọn tao lại sao?"
Cả Subaru và Emilia đều không thể trả lời Garfiel.
"Đã vứt bỏ bọn tao, vậy mà lại không thể hạnh phúc, lại chết ngay lập tức như thế thì..."
Garfiel tiếp tục thốt ra những câu hỏi không lời giải đáp.
Đó chắc chắn là,
"Nỗi cô đơn của bọn tao, nỗi buồn khi bị vứt bỏ, biết làm thế nào đây?"
—Câu hỏi mà cậu ta đã luôn tự vấn trong thâm tâm suốt bấy lâu nay.
"Tao muốn mẹ... được hạnh phúc...!"
Giọng nói đẫm nước mắt chứa đầy sức lực.
Buông bàn tay đang che mặt ra, Garfiel nghiến răng thở hắt ra.
Nghiến chặt đến mức hàm răng như muốn vỡ vụn, chiếc răng nanh sắc nhọn đâm thủng cả môi cậu.
"Nỗi đau buồn này! Sự cô đơn khi bị vứt bỏ này! Tao muốn bà ấy khiến tao nghĩ rằng tất cả đều có ý nghĩa cho hạnh phúc đó! Tao muốn bà ấy khiến tao phải căm hận bà ấy...!"
Tình cảm dành cho mẹ mất đi nơi nương tựa, trái tim Garfiel bị giam cầm trong 『Thánh Địa』 thông qua Mộ Địa.
Cảm xúc mãnh liệt không còn nơi trút bỏ đã lấy linh hồn làm nhiên liệu, tiếp tục đốt cháy ngọn lửa không bao giờ tắt trong cơ thể cậu.
"Nhưng mà, mẹ đã chết rồi...! Cả tao và chị hai, chỉ nhận lại nỗi đau buồn mà thôi. Mẹ cũng chẳng thể hạnh phúc, bị đè bẹp dưới tảng đá và cát nặng trịch, chết trong đau đớn."
Trải qua kết luận đó, trong đống tro tàn của những suy nghĩ âm ỉ trong lòng, Garfiel đã quyết định.
Đứng dậy, Garfiel tách người ra khỏi Subaru.
Ngước nhìn Mộ Địa, Garfiel nói với giọng trầm thấp:
"—Tao tuyệt đối sẽ không để ai bước ra thế giới bên ngoài."
Đó là một giọng nói run rẩy.
Là giận dữ, là bi thương, là tàn dư của cảm xúc mãnh liệt, là ngọn lửa vẫn đang rực cháy.
Garfiel quay lại.
Nhìn xuống Subaru đang nhổm người dậy, cậu nghiến răng nanh ken két.
"Hạnh phúc, không phải cứ vứt bỏ tất cả rồi ra đi là có được đâu! Việc cố gắng thay đổi điều gì đó luôn đi kèm với đau đớn, và không phải ai cũng chịu đựng được nỗi đau đó!"
"————"
"Có rất nhiều kẻ bất lực! Ở đây toàn là những kẻ như thế! Biết làm sao bây giờ! Lũ người đó, phải trở thành vật hy sinh để tìm kiếm hạnh phúc, phải chịu đựng nỗi đau buồn sao! Phải trở nên giống như tao và chị hai sao!"
"————"
"Tao, Ông đây—sẽ bảo vệ."
Nắm chặt nắm đấm.
Ngừng gào thét, đôi mắt chứa đựng quyết tâm tĩnh lặng, Garfiel thở ra.
"Ông đây sẽ bảo vệ. Trong phạm vi tay Ông đây với tới, Ông đây sẽ bảo vệ tất cả. Bảo vệ, bảo vệ, tao sẽ bảo vệ cho bằng được... Tao sẽ không để mất ai cả... Tao sẽ không để ai phải chịu cảnh ngộ như mẹ nữa...!"
Thứ không phải giận dữ, cũng chẳng phải bi thương, đang làm rung động trái tim Garfiel.
Cả Subaru, cả Emilia, đều không thể cử động trước những suy nghĩ mà Garfiel đã ôm ấp.
Trước mặt hai người, Garfiel dang rộng hai tay, lưng quay về phía Mộ Địa và hét lớn.
"Ông đây sẽ trở thành kết giới! Một kết giới thực sự, phân chia bên trong và bên ngoài!"
"Garfiel..."
"Vì thế! Ông đây! Sẽ bảo vệ 『Thánh Địa』, bảo vệ mọi người! Bảo vệ bà! Chỉ có Ông đây mới làm được! Chỉ có Ông đây mới biết! Không cần phải biết, cũng được mà!!"
Sự giác ngộ, tiếng thét, quyết tâm như thổ huyết của Garfiel.
Đứng trước điều đó, không thể thốt nên lời.
Garfiel giờ đây đã củng cố mọi giác ngộ.
Nếu vậy thì,
"—Subaru."
"Không sao đâu, Emilia."
Emilia cất tiếng gọi Subaru đang đứng dậy và bước lên phía trước.
Vẫy tay trấn an vẻ lo lắng đó, Subaru bước tới trước mặt Garfiel.
Hai người đối mặt nhau ở khoảng cách chỉ cần vươn tay là chạm tới.
Giờ đây, lời nói không thể ngăn Garfiel lại được nữa.
Nếu thế, chỉ còn một cách duy nhất.
"Cái thằng cứng đầu mù quáng này..."
"————"
"Giác ngộ của mày, tao hiểu rồi. Tao đã hiểu lầm. Và, mày cũng vẫn đang hiểu lầm. Thế nên... tao sẽ sửa lại cho đúng."
Garfiel khẽ hạ thấp người, buông thõng hai tay.
Tư thế trông có vẻ sơ hở đó, thực chất lại là thế thủ nghiêm túc tỏa ra sát khí dị thường.
Ngay trước mắt cậu ta, Subaru cũng giơ hai tay lên thủ thế.
Đối thủ là Garfiel, khi đã quyết định lời nói không thể chạm tới, cậu phải chiến đấu trên chính sân chơi của hắn.
"Tao sẽ đập mày ra bã và dạy cho mày biết. —Rằng mày là một thằng ngu dịu dàng và yếu đuối!!"
0 Bình luận