—Cảm thấy trong đầu trở nên sáng rõ.
Bản hợp xướng của sự đau đớn vừa gào thét như muốn vỡ tung đầu lúc nãy giờ đã im bặt, trong đầu Subaru lúc này chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất—chỉ còn lại sự giác ngộ để đối diện với người cha trước mắt.
"Con có người mình thích rồi. Con ấy."
Cậu lặp lại câu trả lời cho câu hỏi ấy một lần nữa.
Bằng việc nói lại điều đó, Subaru ý thức được rằng trái tim mình đã bắt đầu bước đi.
Trước mắt cậu, Kenichi nghe lời thú nhận đó liền chớp mắt vài cái. Dù nhận ra phát ngôn đó trật lất khỏi dòng chảy của cuộc hội thoại từ nãy đến giờ, nhưng ông vẫn đáp:
"...Thế à."
Bằng một giọng trầm tĩnh, ông lắng nghe những lời của Subaru.
Thái độ đó cứu rỗi cậu. Rõ ràng cậu biết ông là người sẽ lắng nghe mình như thế, vậy mà Subaru vẫn cứ ngậm chặt miệng cho đến tận bây giờ.
Vì thế, cậu muốn chấm dứt chuyện này.
—Bởi vì đã có người đẩy sau lưng cậu, bảo cậu hãy làm như thế.
"Đúng thế. Con không còn là thằng nhãi ranh chỉ biết thu mình cuộn tròn trong phòng nữa."
Bản thân cậu cũng không biết mình đã thay đổi bao nhiêu.
Dù có mạnh miệng bảo không phải nhãi ranh, cậu cũng tự nhận thức được mình vẫn là một thằng nhãi ranh.
Cả dũng khí để ngẩng mặt lên, cả sự giác ngộ để đối diện với sự yếu đuối, cả sự quyết đoán để chạy trốn khỏi những điều khó chịu, cậu đã cố gắng không để ý đến tất cả mọi thứ.
Một kẻ còn tệ hơn cả nhãi ranh như cậu, giờ đây cuối cùng cũng chỉ mới thừa nhận mình là một thằng nhãi ranh mà thôi.
Thậm chí ngay cả điều đó, cũng không phải cậu có thể tự mình thừa nhận được.
Hình bóng màu bạc hiện lên trong tâm trí đang cù nhẹ vào lồng ngực Subaru một cảm giác ngọt ngào.
Đó là ánh sáng đã mang lại hơi ấm cho một Subaru đang đình trệ, bất động và lạnh lẽo.
Màu bạc—cái màu sắc vốn dĩ mang lại cảm giác lạnh lẽo ấy, giờ đây lại truyền cho Subaru một nguồn nhiệt vô tận, biến thành sức mạnh để cậu bước tiếp. Như được cơn sốt ấy nâng đỡ:
"Con đã sợ hãi điều gì, tại sao con lại co rúm lại, con nhớ ra hết rồi. —Không phải, là con biết hết tất cả. Con biết, nhưng con giả vờ không thấy... Trong lúc con giả vờ không biết về sự yếu đuối của con mà chỉ mình con nhận ra, thì ai đó..."
Không thể lấp liếm bằng từ "ai đó" được. Cậu biết đó là ai.
"Con muốn bố và mẹ tát thẳng vào mặt con."
"————"
"Rằng con là một thằng rác rưởi nhỏ bé, ngu ngốc, thiếu thốn và ích kỷ đến mức nào, con muốn hai người đập thẳng vào mặt con... và khiến con từ bỏ."
Đôi mắt Kenichi lặng lẽ nhìn Subaru không hề dao động.
Cậu thấy mình phản chiếu trong đôi mắt mang cùng màu sắc với Subaru. Đuôi mắt sắc lẹm đến mức khiến ai cũng hiểu lầm là đang khó ở, giờ đây lại rũ xuống yếu ớt đến thảm hại.
—Thật thảm hại, cậu nghĩ vậy.
"Ngày xưa con cũng khéo tay, làm cái gì cũng tàm tạm được đúng không. Chạy bộ, học hành cũng khá... Những việc bạn bè xung quanh mãi không làm được thì con làm được ngay, nên con lại thấy lạ là tại sao mọi người lại không làm được."
Nên gọi là sự kiêu ngạo của trẻ con, hay cảm giác toàn năng đáng yêu đây.
Subaru hồi nhỏ là một đứa trẻ tiến bộ nhanh hơn người thường cả trong vận động lẫn học tập. Chạy nhanh hơn bạn bè xung quanh như một lẽ đương nhiên, thông minh hơn đám trẻ cùng trang lứa như một lẽ dĩ nhiên, và trở thành trung tâm của mọi người như một điều hiển nhiên—
Quả nhiên, đúng là con của người đó.
Đánh giá về Subaru như thế, người lớn và hàng xóm láng giềng thường xuyên nói câu đó.
Biết được "Người đó" chính là bố, và được mọi người công nhận là con trai của bố. —Được nghe những lời đó là niềm tự hào đối với Subaru thuở nhỏ.
Bố—người cha của Subaru, Natsuki Kenichi, là một nhân vật đầy sức hút ngay cả dưới con mắt của cậu con trai.
Hay cười, hay nói, hay khóc, hay giận, hay vận động, hay làm việc.
Bố không ngần ngại công khai rằng bố yêu Subaru và mẹ, và xung quanh người cha như thế luôn có những người ngưỡng mộ ông, bố luôn đứng ở trung tâm nụ cười của rất nhiều người.
Người cha như thế là niềm tự hào lớn nhất của Subaru, và việc người cha ấy trân trọng nhất gia đình là mình và mẹ, đã khiến Subaru ôm ấp một cảm giác ưu việt đến mức ngạo mạn.
—Muốn trở thành như bố. Muốn được giống như bố.
Đối với Subaru thuở nhỏ, tấm lưng rộng lớn của bố chính là độ lớn của thế giới, và thế giới chỉ là thứ được nhìn thấy từ trên lưng bố mà thôi.
Vì thế mỗi ngày, Subaru đều có thể sống trong hạnh phúc, mưu cầu hạnh phúc.
Thế nhưng:
"Là từ bao giờ nhỉ... Con chẳng nhớ nữa, nhưng hình như là từ lúc thua ai đó trong cuộc thi chạy. Từ lúc đó, những thứ con từng đứng nhất đã không còn là nhất nữa. Có đứa chạy nhanh hơn con xuất hiện, có đứa giải đề nhanh hơn con xuất hiện. Cái 'nhất' của con cứ dần dần, nhưng chắc chắn ít đi, và con bắt đầu thấy chuyện này thật kỳ lạ."
Càng tỏ ra cay cú, những ngôi sao từng tỏa sáng trên bầu trời trong tim Subaru càng xa dần.
Dù có vươn tay ra, dù có chạy khắp dưới bầu trời, những ngôi sao từng tỏa sáng rực rỡ quanh Subaru đều biến mất, bóng tối và sự tĩnh lặng của màn đêm bao trùm lấy Subaru ngày càng tăng lên.
Ngay cả trong cảm giác nôn nóng không rõ danh tính đó:
Quả nhiên, đúng là con của người đó.
Chỉ có câu nói đó là sự cứu rỗi của Subaru, là hy vọng để cậu bám víu vào.
Dù có thua về tốc độ chạy, dù không còn đứng nhất về sự thông minh, câu nói đó vẫn tiếp tục chống đỡ cho lòng kiêu hãnh non nớt của Subaru.
Thay vì tập chạy, thay vì chăm chỉ giải bài tập về nhà, cậu bắt đầu đi đầu trong việc làm những trò ngu ngốc.
Rủ rê bạn bè lẻn vào trường ban đêm, kẻ vạch trắng đi khắp thị trấn, đuổi con chó hoang nổi tiếng nguy hiểm ra khỏi chỗ tụ tập của mọi người—bằng cách khiến mọi người không thấy chán như thế, Subaru đã cố gắng bảo vệ những ngôi sao ít ỏi còn lại của mình.
"Cố gắng học hành thật là ngớ ngẩn. Chạy nhanh thì có gì đáng tự hào chứ. Việc tao làm thế này, cười đùa với mọi người thế này tuyệt vời hơn nhiều, ngầu hơn nhiều."
Để bảo vệ cái lòng tự trọng ngộ nhận đó, cậu chỉ còn cách tiếp tục chạy.
Xung phong làm những việc ai cũng sợ, tự mình lao vào những việc ai cũng ghét, và cứ thế trân trọng, trân trọng bảo vệ để chỗ đứng của mình không bị mất đi.
"Nhưng mà, cứ cố bảo vệ bản thân như thế, thì lần sau lại phải làm chuyện lớn hơn nữa. Không thể làm những trò nhỏ hơn lần trước được. Làm thế mà bị coi là thằng kém cỏi thì to chuyện."
Thế nên hành động của Subaru chỉ còn cách ngày càng trở nên quá khích.
Nếu bị hỏi tại sao lại làm những chuyện như thế, cậu sẽ trả lời rằng vì đó là Natsuki Subaru.
—Đúng vậy, đó phải là Natsuki Subaru.
Natsuki Subaru phải dũng cảm hơn bất cứ ai, phóng khoáng hơn bất cứ ai, tự do hơn bất cứ ai, và phải tiếp tục là một tồn tại khiến mọi người ngưỡng mộ như thế.
Cứ thế mà gồng mình, gồng mình đến cùng, che giấu việc mình đang gồng mình, không nhận ra ngay cả bản thân mình cũng đang như thế, lừa dối cả bản thân lẫn xung quanh rằng mình có thể làm hơn nữa, vẫn còn làm được nữa.
Bởi vì mình là Natsuki Subaru, con trai của Natsuki Kenichi mà.
"Con cứ nghĩ là mình làm được tất cả. Tự huyễn hoặc mình là sẽ làm tất cả. Cứ thế những việc con làm ngày càng trở nên ngu ngốc, chỉ toàn là những trò quậy phá không suy nghĩ..."
Cứ thế như con thiêu thân lao vào lửa, cậu tìm kiếm sức nóng mà không nhận ra mình sẽ bị thiêu đốt.
Nếu thực sự là côn trùng thì Subaru đã bị lửa mê hoặc đến cháy rụi và kết thúc rồi.
Nhưng, Subaru không phải là thiêu thân, và những người bạn xung quanh Subaru, cũng con người hơn Subaru nhiều.
—Con nghĩ, cũng chẳng có nguyên cớ gì đặc biệt cả.
Những trò vô lý mà Subaru bày ra, những người bạn cùng mang vẻ mặt của đám trẻ trâu cũng tụ tập lại.
Số lượng những người bạn tụ tập ấy, bắt đầu giảm dần như răng lược bị gãy rụng.
"Con đã nghĩ, đúng là lũ ngốc. Những chuyện vui thế này, không ở bên cạnh tao thì không nếm trải được đâu. Bọn mày cứ việc hối hận hay gì cũng được, cứ lãng phí thời gian chán ngắt đó đi. Tao sẽ nhìn lên những nơi cao hơn nữa."
Cứ tiếp tục tìm kiếm vị trí của những ngôi sao như thế, cậu sẽ không bị mất dấu những vì sao trên đầu mình.
Những ngôi sao lẽ ra phải lấp đầy bầu trời đã biến mất, thứ còn lại với Subaru chỉ là một ngôi sao nhấp nháy duy nhất đó, cậu cứ nhìn chằm chằm vào nó và tiếp tục chạy—rồi bất chợt, khi rời mắt khỏi bầu trời sao để nhìn xuống mặt đất:
"Xung quanh con, chẳng còn lại ai ngoài con nữa."
Đó là điều hiển nhiên.
Một Subaru chẳng thèm đoái hoài đến xung quanh, cứ mãi đuổi theo ngôi sao mà mọi người không nhìn thấy.
Những người bạn ban đầu còn thấy thú vị, cũng không thể theo kịp sự phóng túng ngày càng leo thang mà không thấy điểm dừng ấy.
Không nhận ra điều đó, cười nhạo những kẻ rời đi là lũ ngốc, thì những kẻ ở lại cũng cảm thấy bất an và nghi ngờ về cách suy nghĩ của Subaru.
Và rồi một người, lại một người biến mất khỏi bên cạnh Subaru, đến khi nhận ra thì bị bỏ lại dưới bầu trời sao chỉ còn một mình Subaru.
Hờn dỗi và tức giận vì điều đó, cậu ngước nhìn lên bầu trời như thể đã quên mất—
"Ngôi sao lẽ ra phải tỏa sáng rực rỡ trên đầu con, cũng chẳng tìm thấy ở đâu nữa."
Mất dấu ánh sao, đánh mất cả những người bạn bên cạnh, khi chỉ còn lại trơ trọi một mình trong bóng tối của màn đêm, Subaru cuối cùng cũng nhận ra.
—Bản thân mình chẳng phải là con người đặc biệt gì cả.
Quả nhiên, đúng là con của người đó.
Câu thần chú từng khiến Subaru thuở nhỏ tự hào, từng mang lại sức sống cho trái tim Subaru.
Từ bao giờ, nó đã trở thành lời nguyền đối với Subaru.
"Ra ngoài, đi lang thang trong thị trấn mới thấy. Đi đến đâu, nhìn vào đâu, cũng thấy dấu vết của bố còn sót lại. ...Cũng phải thôi."
Thế giới nhỏ bé của Subaru, chính là khung cảnh nhìn từ trên lưng bố.
Đối với Subaru, kẻ đi đâu cũng tìm kiếm độ cao giống như bố, thì trong cái thế giới chật hẹp này dù nhìn đi đâu, cũng không có nơi nào không cảm thấy tàn dư của bố.
Dần dần đối với Subaru, thế giới biến thành một thứ đáng sợ.
Đồng thời thứ ăn mòn trái tim Subaru, là sự tầm thường của bản thân mà chính cậu đã nhận ra, và nỗi xấu hổ không muốn để bố mẹ, những người biết bố mẹ biết về sự tầm thường đó.
Được mọi người yêu mến, được mọi người tin cậy, được mọi người dành cho nụ cười.
Natsuki Subaru, con trai của Natsuki Kenichi như thế, không được phép bị người ta nghĩ là kẻ hèn nhát, sợ sệt co rúm người vì để ý ánh mắt người khác, ôm đầu sợ hãi trước sự rộng lớn của thế giới.
Tiếng xấu của bản thân là sự sỉ nhục đối với người cha tuyên bố yêu thương mình, và điều đó rồi sẽ dẫn đến sự thất vọng từ người cha to lớn ấy. Đối với Subaru, đó là điều đáng sợ hơn bất cứ thứ gì.
Suốt cấp một và cấp hai, Subaru sống triệt để sao cho bản thân không bị nổi bật.
Những bạn học biết Subaru từ hồi lớp nhỏ, đôi khi cũng nghiêng đầu thắc mắc trước dáng vẻ trở nên ngoan hiền đó của Subaru—nhưng những đứa trẻ ở độ tuổi đa cảm, chẳng hề nhận ra chút nào bóng tối trong lòng bạn học, chúng sống khỏe mạnh qua ngày và quên đi những chuyện vặt vãnh.
Trong khoảng thời gian bị chôn vùi đó, điều Subaru khéo léo nhất, có lẽ là trong khi triệt để làm cái bóng trong thời gian ở cùng bạn học, thì trong gia đình cậu vẫn diễn tròn vai đứa con trai nghịch ngợm không hề thay đổi.
Cậu đi học về, những câu chuyện chiến tích cậu kể, là loại chuyện khiến khóe môi người mẹ đang làm nội trợ ở nhà giãn ra, mang lại nụ cười cho người cha đi làm mệt mỏi trở về.
—Liệu bố mẹ có nhận ra tất cả những thứ đó đều là chuyện bịa đặt từ miệng Subaru hay không. Subaru của bây giờ không biết được.
Cứ thế suốt cấp một cấp hai, dùng phần lớn thời gian cuộc đời để tô vẽ bằng những lời nói dối, con người tên Natsuki Subaru đã xây dựng lên một hư ảnh.
Ai cũng quên đi vô số những hành vi tồi tệ của Subaru ngày xưa, và nhận thức về người bạn cùng lớp mờ nhạt chỉ là một sự tồn tại biết tên mà thôi.
Dù ôm ấp một nỗi cô đơn thoáng qua trong mối quan hệ hời hợt đó, nhưng bao trùm trái tim Subaru là nỗi sợ hãi lớn hơn thế. Một sự kính sợ đối với thứ sức mạnh nào đó mà cái họ Natsuki của cậu mang lại.
"Giờ nghĩ lại thấy cách sống đó tăm tối thật. Nhưng cứ thế, con đã cố gắng vượt qua cấp một cấp hai. Vượt qua như thế, rồi trở thành học sinh cấp ba... Chắc là do vấn đề điểm chuẩn của trường trong vùng thôi. Bạn cùng lớp hầu như không ai học cùng trường cả nên..."
Subaru, kẻ đã quen với việc suy nghĩ tiêu cực về mọi thứ, vẫn còn sót lại chút dũng khí ít ỏi để coi sự thay đổi môi trường mạnh mẽ là một cơ hội để hướng về phía trước.
Vắt kiệt chút dũng khí ít ỏi đó, Subaru nghiến răng ngẩng mặt lên.
Vào cấp ba, một nơi hoàn toàn mới. Xây dựng những mối quan hệ hoàn toàn chưa biết với những gương mặt xa lạ.
Nếu là ở đó, thì dù có phán xét Subaru là Natsuki Subaru, chắc chắn cũng không có ai nhìn cậu với tư cách là "Con trai của Natsuki Kenichi". Và nếu là ở nơi đó—biết đâu cậu có thể nhìn thấy lại ánh sáng của bầu trời sao mà mình từng đánh rơi.
Cách sử dụng dũng khí đó, đã khiến bước chân của Subaru trượt khỏi con đường một cách dứt khoát.
"Đến con cũng nghĩ đó là màn ra mắt cấp ba thất bại thảm hại. Thì đúng thế còn gì. Một thằng suốt cấp một cấp hai không xây dựng quan hệ con người tử tế, ở cái nơi toàn người lạ lại thở hồng hộc, cố đẩy sự hưng phấn lên quá đà rồi làm chuyện vô lý... Kết quả thế nào thì đến thằng ngốc cũng biết."
Vì không biết cái điều mà đến thằng ngốc cũng biết, nên cậu nhìn lại bản thân và thấy mình thậm chí còn chẳng bằng thằng ngốc.
Cậu không muốn kể chi tiết. Kết quả thì ai cũng đoán được.
Trong quan hệ tiếp xúc với người khác, đối với Subaru, người không có hình mẫu nào khác ngoài cha mình, thì nếu muốn xây dựng quan hệ với ai đó trong môi trường mới, người để tham khảo chỉ có thể là bố.
—Nếu là hồi nhỏ thì những hành động đó có thể trở thành đề tài gây cười, nhưng đối với bạn học cùng trang lứa đang ở tuổi dậy thì và có sự thay đổi về tinh thần, thì đó chỉ là thuốc độc.
"Độc ơi là độc. Kịch độc luôn. Mà còn là loại nấm độc có mũ màu trắng nổi đốm đỏ, nhìn một phát là biết ngay loại 'Kịch độc, ăn vào là đau đớn đến chết' ấy."
Một kẻ như thế làm sao mà sống tốt được chứ.
Đôi chân định bước đi trong môi trường mới, ngay từ bước đầu tiên đã bước hụt, và Subaru rơi xuống đáy vực thẳm. Cứ thế xác lập địa vị là một kẻ không biết ý tứ, một kẻ khó hiểu, trải qua thời gian bị cô lập, rồi vào một buổi sáng nọ cậu chợt nghĩ.
—A, hôm nay không muốn đi học quá.
"Hình như đó là buổi sáng bố mẹ đều đi vắng vì có việc bận. Con nghĩ là phiền phức quá, cứ nằm lì ra vào cái giờ đáng lẽ phải dậy... Lúc hoảng hốt ngồi dậy thì đã gần trưa rồi, khi định đứng lên thay quần áo thì..."
Subaru nhận ra tâm trí và cơ thể mình bình tĩnh đến lạ thường.
Đến trường, ngồi một mình ở chỗ ngồi cạnh cửa sổ, giả vờ ngủ và trải qua thời gian trong im lặng, trong lòng Subaru luôn bị dằn vặt bởi nỗi bất an và sợ hãi.
Không muốn ở nơi như thế này, từ lúc đến trường cậu chỉ toàn nghĩ đến chuyện về nhà. Không, từ lúc mở mắt ra, cậu đã dành thời gian chỉ để nghĩ đến chuyện đi học về.
Không phải bị bắt nạt. Cũng không phải bị phớt lờ.
Chỉ là Subaru tự mình dựng lên bức tường thôi. Cậu sợ chạm vào lòng tốt của ai đó, sợ phải ôm ấp hy vọng. Cậu lo lắng không yên nếu lỡ lại nhìn thấy ánh sao.
Một ngày không phải trải qua khoảng thời gian đau khổ đó. Bị mê hoặc bởi cảm giác giải thoát, an tâm và cả cảm giác buông xuôi đó, đôi chân của Subaru dần dần, dần dần rời xa trường học.
"Từ cúp học một tuần một buổi thành ba ngày một lần, rồi thành hai ngày một lần... Cho đến khi hoàn toàn không đến trường nữa, chưa mất đến hai tháng."
Những ngày tháng sau đó không cần phải kể nữa.
Trong lòng Subaru không còn đến trường tràn ngập cảm giác an tâm. Đó là cảm giác giải thoát vì được rời xa ngôi trường nơi cậu phải trải qua khoảng thời gian đau khổ, nhưng hơn thế nữa, thứ chi phối trái tim Subaru là một loại cam chịu và chấp nhận.
Subaru trở thành đứa trẻ không đến trường mà chẳng có lý do gì to tát, cứ giữ khư khư cái tôi ích kỷ.
Nhìn Subaru như thế, chắc chẳng ai nghĩ "Quả nhiên, đúng là con của người đó" nữa, và hơn hết—nếu bố mẹ thất vọng về dáng vẻ quá đỗi thảm hại của Subaru, thì chắc chắn cả bố và mẹ sẽ ngừng "Yêu thương" Subaru.
Sự đánh giá nhàm chán dành cho đứa con trai không được yêu thương, chẳng có ý nghĩa gì với hai người đó cả.
Nếu đứa con trai mình yêu thương bị chửi là đồ bỏ đi, chắc chắn hai người sẽ tức giận. Sẽ đau buồn. Nhìn hai người như thế, xung quanh sẽ càng hạ thấp hai người là đáng thương hại.
Mối quan hệ giữa Subaru và bố mẹ càng trở nên mờ nhạt, thì chắc chắn sẽ không cần phải lo lắng những chuyện đó nữa.
Vì thế, Natsuki Subaru đã—
"Tao không yêu mày nữa. Tao cực ghét mày. Mày... không phải con tao. Con muốn bố nói thế, làm thế, và vứt bỏ con đi. Con muốn bố khiến con từ bỏ."
Kỳ vọng vào sự tồn tại của ngôi sao không hề có thật, ngước nhìn bầu trời với hy vọng mong manh.
Con người tên Subaru nữ tính và thảm hại như thế, sự tồn tại ngu ngốc không xứng đáng làm con trai của Natsuki Kenichi, con muốn được giải thoát khỏi nó.
—Đó chính là nội tâm mà ngay cả chính Subaru cũng không nhận ra.
Đối mặt và phơi bày nội tâm, lần đầu tiên nói ra khỏi miệng, cậu mới thấm thía sự xấu xí trong tâm hồn mình. Không muốn thừa nhận mình yếu đuối, mình ngu ngốc nên lảng tránh, đến cả việc dọn dẹp hậu quả cũng muốn đùn đẩy cho ai đó, sự nhỏ nhen đó khiến cậu buồn nôn.
Dù vậy, sở dĩ Subaru không từ bỏ bản thân, không vứt bỏ bản thân là vì có chỗ dựa.
Rem yêu Subaru-kun.
Chồng lên hình bóng màu bạc chập chờn sau mi mắt, lần này là ánh sáng màu xanh lam mong manh và nhạt nhòa.
Nó thổi một làn gió êm đềm vào trái tim Subaru, truyền hơi ấm vào tay chân đang dần lạnh đi và chữa lành cho cậu.
Hãy bắt đầu từ đây. Từ con số một... không, từ con số không!
Nói rồi cô ấy đẩy vào lưng Subaru, người lẽ ra đã kết thúc.
Khiến Subaru đang cúi gằm mặt vì không thể bước đi nữa phải ngẩng đầu lên, nắm lấy tay, ôm lấy lưng, hôn lên trán, và trao cho cậu dũng khí.
Bị mê hoặc bởi ánh sáng bạc và được trao cho hơi nóng, được hơi ấm màu xanh đẩy sau lưng và bước đi, Natsuki Subaru lẽ ra đã kết thúc lại bắt đầu lại từ con số không.
Vì đã nhận ra điều đó, vì đã nhớ ra điều đó, vì đã quyết định bước đi từ con số không—nên cậu phải giải quyết dứt điểm quá khứ âm, quá khứ trước cả con số không.
Nghe xong lời độc thoại dài của Subaru, Kenichi nhắm mắt im lặng như đang suy nghĩ. Đối diện với dáng vẻ đó của cha, Subaru cố gắng nén chặt sự bất lực trước sự yếu đuối của bản thân đang chực trào ra từ sâu trong cổ họng.
Chính vì được cho thời gian để nhìn lại, và tâm trạng hiện tại có thể coi là đã thay đổi một chút, cậu mới hiểu được sự xấu xí trong lòng mình.
Rốt cuộc Subaru dù là bây giờ hay ngày xưa, vẫn luôn đùn đẩy việc dọn dẹp hành vi của mình cho người khác.
Vì không có dũng khí để tự mình từ bỏ bản thân, vì không muốn bản thân trở thành kẻ xấu xa nhất trong thế giới của mình, vì muốn làm nhân vật chính bi kịch, nên cậu không nói ra lời mà cứ im lặng chờ đợi ai đó nhận vai ác.
Không đi học, ngày ngày sống lười biếng trong phòng, nếu cứ tiếp tục là một bản thân ngu ngốc như thế—cậu đã nghĩ một lúc nào đó Kenichi sẽ phá cửa xông vào, và đặt dấu chấm hết cho thế giới của Subaru.
Trong sâu thẳm vô thức, cậu đã luôn mong chờ một cái kết như thế cho những ngày tháng lười biếng ấy.
Đến dị giới với tâm thế bế tắc cùng cực. Ngay cả ở nơi như thế, Subaru vẫn phát huy cái tính độc đoán của mình, và rồi cuối cùng—
"—Subaru."
Đôi mắt đang trầm ngâm của Kenichi mở ra, gọi tên Subaru.
Subaru, người đang chìm sâu trong biển suy tư, bị tiếng gọi ấy kéo ý thức trở lại. Cậu sực tỉnh khỏi những hồi ức quá khứ để quay về thực tại—ngay trước mắt là khuôn mặt của bố. Và rồi,
"Father Head!"
"Ái da!?"
Một cú va chạm kinh hoàng giáng thẳng vào trán khiến Subaru hét lên, mắt nổ đom đóm. Cậu ôm lấy vầng trán đau điếng lùi lại, trong khi Kenichi đã đứng dậy khỏi ghế dài, nhìn xuống cậu:
"Thấy chưa, Subaru. Vừa rồi là Father Head chứa chan tình yêu thương của tao, một đòn trừng phạt đầy phẫn nộ đấy."
"Mồm thì hô Head (Đầu) mà lại tung đòn gót chân à! Lại còn ghé sát mặt vào để nghi binh, diễn sâu vừa thôi chứ!"
"Tuyệt kỹ này chỉ thi triển được khi mày ngồi còn tao đứng thôi. Mà, đúng là người cứng đi nhiều rồi. Chẳng dẻo dai như ngày xưa nữa. Chắc tại dạo này lười giãn cơ sau khi tắm đây mà."
Kenichi bắt đầu khởi động làm nóng người với vẻ mặt không vừa ý. Trước ông bố như vậy, Subaru vừa xoa cái đầu đau điếng vừa mếu máo. Phản ứng nằm ngoài dự đoán này khiến cậu chẳng biết phải làm sao. Thứ Subaru mong đợi là một điều gì đó khác hơn kia.
"Cơ mà, Subaru này. Mày ấy nhé... cũng ngốc thật đấy."
"Hả."
Bị phán một câu xanh rờn chẳng nể nang, cổ họng cậu buột ra một âm thanh nghẹn ngào.
Nhìn xuống Subaru, Kenichi khoanh tay thở hắt ra đằng mũi:
"Cứ ủ rũ sầu đời mãi... Mày thừa hưởng cái gì của tao với mẹ mày mà lại sinh ra cái lối suy nghĩ hèn mọn thế hả? Cái nết đó đích thị là di truyền từ em trai mẹ mày rồi. Đấy, cái gã lùn tịt, hói đầu, béo ú, lúc nào mặt mũi cũng nhăn nhó khổ sở ấy."
"Bố nói hơi quá rồi đấy... Cơ mà, đúng là con đã đặt mục tiêu cuộc đời là không bị hói và không bị béo cũng vì ông chú thật."
Hai bố con cùng nhau buông lời phũ phàng về người thân, khiến ông chú không liên quan ở đâu đó chắc hẳn đang hắt xì hơi liên tục.
Trong khi khổ chủ còn chưa biết mình bị người nhà bêu rếu dưới cùng một bầu trời xa xôi nào đó, Kenichi nheo mắt đầy vẻ bực dọc:
"Có nhiều chuyện tao ngứa mắt lắm, nhưng nhất là cái này. Rõ ràng là muốn bị tao ghét, thế mà thái độ lại thụ động thế thì tao ghét sao nổi. Ru rú trong phòng, bỏ học, mắc hội chứng vô cảm, rồi nghĩ bụng chắc ông già sẽ điên tiết lên mà mắng mình một trận cho xem... Mày bị ngu à? Muốn bị mắng? Mày là mấy em gái mới lớn thiếu hơi trai nên hiểu lầm tai hại chắc? Sáng sớm đã vật lộn với tao một trận ra trò thế rồi mà vẫn chưa đủ đô à?"
"Cách nói chuyện thì sai lè ra nhiều chỗ nhưng bản chất lại đúng đến mức không cãi được..."
"Với lại, muốn tao vứt bỏ thì phải chủ động lên chứ. Ai đời con mình chỉ mới tự kỷ nhốt mình trong vỏ ốc mà đã vứt bỏ nó bao giờ. Muốn bị ghét ấy à, thì mày thử đi tàn sát một nửa nhân loại mà chẳng cần lý do gì xem. Lúc đấy tao sẽ ghét mày cho."
"Kẻ ác cỡ đó đến truyện tranh thiếu niên còn hiếm gặp nữa là! Bố nói cái gì vô lý thế!"
"—Những điều mày vừa nói, đối với tao nó cũng vô lý y hệt như thế đấy."
Bị bố chặn họng bằng một câu dứt khoát, Subaru cứng họng.
Thấy vậy, Kenichi cúi người xuống cho vừa tầm mắt với cậu, hỏi: "Hiểu chưa?", rồi tiếp lời:
"Cho dù mày có chậm chạp như sên, não ngắn đến mức không giải nổi bảng cửu chương, hay vì muốn gây chú ý mà tự làm đau bản thân rồi khoe lên blog đi chăng nữa..."
"Con không có chậm chạp, ngu si hay đần độn đến mức đấy đâu nhé..."
"Thì cho dù có chậm chạp, ngu si hay đần độn đến mức đấy đi nữa, tao cũng sẽ không ghét hay vứt bỏ mày đâu. Chuyện đương nhiên còn gì? Vì tao là bố mày, và mày là con trai tao."
Thở dài như thể chán nản, Kenichi vươn vai đứng thẳng dậy. Subaru ngước nhìn bố mình. Đón nhận ánh nhìn ấy, Kenichi nói:
"Mà này, rốt cuộc mày coi tao là siêu nhân phương nào thế hả. Nghe mày nói lúc nãy, cứ như tao là một siêu nhân hoàn hảo với kỹ thuật siêu phàm và công nghệ tối tân không bằng."
"Từ ngữ trùng lặp nhiều quá đấy."
"Tại mày không biết thôi, chứ tao cũng có đầy lúc phiền muộn, hối hận, thất bại, khóc lóc, gào thét, bị đá... à cái này thì không nhiều lắm. Tại tao đẹp trai mà. Tiếc là mày không giống tao khoản này."
"Tự tin thái quá rồi đấy."
"Ý tao là hồi bằng tuổi mày tao cũng non nớt lắm. Đúng là hồi đó tao cũng có chút tiếng tăm, nhưng chẳng phải là người đặc biệt gì đâu. Cùng lắm là ngưng đọng thời gian được một chút thôi."
"Năm ngoái lúc bị xe tông sao không dùng đi."
Pha chốt hạ.
Màn tung hứng ăn ý nhịp nhàng khiến Kenichi giơ tay ra, Subaru đành bất đắc dĩ đập tay hưởng ứng. Ngay lúc đó, bàn tay cậu bị nắm chặt lấy.
"Tao có thể bẻ cổ tay quật ngã thằng con trai ngốc nghếch phiền phức này, rồi tẩn cho nó một trận để chỉnh đốn lại cái tính nết đó, nhưng mà..."
"Đau! Đau đau! Từ từ, trẹo tay con... Đau mà!"
"—Có vẻ như không cần làm thế thì mày cũng đã bị vùi dập tơi tả rồi tự đứng dậy được rồi nhỉ."
Cổ tay bị vặn được thả ra, Subaru vừa đứng dậy vừa vẩy vẩy cái tay đau điếng. Kenichi nheo một mắt nhìn cậu, khịt mũi cười khẽ:
"Sáng nay tao đã thấy rồi, nhưng vừa nãy mày lại thay đổi đột ngột lần nữa đấy. Cái mặt đó là sao hả?"
"...Con nói rồi mà. Con đã tìm được người con gái mình thích."
Ánh sáng bạc rực rỡ đã nắm lấy tay Natsuki Subaru.
"Với lại, cũng có một cô gái đã nói rằng cô ấy thích một kẻ như con."
Ánh sáng xanh ấm áp đã dịu dàng đẩy lưng Natsuki Subaru tiến bước.
"Những cô gái ấy không biết con là con trai của Natsuki Kenichi. Trước mặt họ, con chỉ là Natsuki Subaru mà thôi. ...Không."
Lắc đầu, cậu nhìn thẳng vào người cha đang đứng sừng sững trước mặt:
"Dù là trước mặt ai đi nữa, con vẫn luôn là Natsuki Subaru. Chỉ là con đã tự ý vác lên vai cái biển hiệu kỳ quặc, rồi tự bị đè bẹp bởi sức nặng không có thật của nó. Cuối cùng thì con cũng hiểu ra điều đó."
"Hiểu chậm vãi. Trụ cột gia đình này là tao. Đã chưa được thừa kế gia tài mà cứ thích tự ý vác biển hiệu lên vai làm gì không biết. Tao tát cho bây giờ."
"Con vừa bị ăn đòn còn đau hơn tát đấy!"
Subaru dậm chân xuống đất phàn nàn về cú đánh quá tay lúc nãy, Kenichi chỉ cười "Lỗi tao, lỗi tao" như chuyện không đâu. Rồi ông nheo mắt, nói "Cơ mà":
"Vừa bảo có người mình thích, lại bảo có người thích mình, nghĩa là sao? Mày tính bắt cá hai tay đấy à? Với cái thân phận Subaru này á?"
"Đừng có lôi thân phận ra đây! Con cũng biết là tình cảnh này quá xa xỉ rồi! Nhưng thì đã sao nào! Có hai ngôi sao sáng nhất thì có gì không được chứ!"
Không phải là cậu đang cố bao biện, mà đó là cảm xúc chân thật nhất của Subaru lúc này.
Cậu thích Emilia. Cậu cũng thích Rem. Hai người họ đã giúp Subaru đứng dậy, bước đi, ban cho cậu sức mạnh để không chạy trốn ngay cả khi đối mặt với Kenichi, đối mặt với quá khứ của chính mình như thế này.
Bầu trời đầy sao đã từng bao phủ lấy thế giới của Subaru—những vì sao lấp lánh mà cậu từng ngước nhìn khi đó.
Hai người con gái ấy đang tỏa ra thứ ánh sáng mạnh mẽ không thua kém bất kỳ vì sao nào trên đỉnh đầu Subaru. Và xung quanh những ngôi sao sáng nhất ấy, những vì sao tưởng chừng đã tắt cũng đang tỏa sáng theo một cách khác.
Đó là bầu trời sao mà Subaru đã có được sau khi bước ra khỏi căn phòng khép kín, vùng vẫy trong thế giới mà cậu bất ngờ được mời đến, chịu đựng đau khổ, buồn bã, khóc lóc gào thét, giận dữ, cười đùa, chạy trốn, vui sướng và tiến bước.
"Thôi được rồi, tùy mày. Miễn là không phạm pháp và giải quyết êm đẹp thì tao cũng không phản đối gắt gao đâu. Có vẻ mày cũng có khiếu sát gái đấy chứ."
"Có cái khiếu đó thì màn ra mắt hồi cấp ba của con đã không thất bại thảm hại đến mức bị cô lập rồi. Con không thể làm tốt như bố được."
"Tao không nghĩ thế đâu? Mày là con trai tao mà. Với lại, tao nghĩ mày đang hiểu lầm nhiều thứ lắm, mà cái tệ nhất là chỗ này này."
"Chỗ này?"
Vừa nhịp nhịp ngón tay trên cánh tay đang khoanh, Kenichi gật đầu "Ừ" với Subaru đang nghiêng đầu thắc mắc:
"Trước mặt mày với mẹ mày thì tao bung lụa thế này thôi, chứ Bố mày ra đường biết giữ kẽ TPO (Đúng nơi đúng lúc) lắm đấy nhé? Tại trước mặt mày lúc nào tao cũng thế này nên chắc mày không biết, chứ gặp ai cũng bê nguyên xi ông già mày ra mà tiếp chuyện thì người ta chả chạy mất dép, này."
"Này, này, này..."
"Đương nhiên rồi? Mới gặp lần đầu mà gặp thằng nào tăng động thế này thì ai dám lại gần. Khoản đó mày phải chỉnh đốn lại trang phục cho đến khi thân thiết đã chứ. Muốn phanh cúc áo thì đợi trời nóng hơn chút đã. Mới tháng Tư đã khởi động thì ráng nhịn đến cuối tháng Sáu đi."
Sự thật chấn động. Hóa ra bố cậu là một người có thường thức, biết điều chỉnh thái độ tùy theo đối tượng giao tiếp.
Không hề hay biết điều đó, cậu cứ ngỡ chỉ cần bắt chước bố, cư xử như bố thì chắc chắn sẽ được mọi người yêu mến! Sự nông cạn của bản thân khiến cậu choáng váng.
"Vậy khoảng thời gian dậm chân tại chỗ của con là cái gì chứ..."
"Thôi, cũng đừng nghĩ là vô ích. Thực tế là nhờ có những chuyện đó mới có mày của ngày hôm nay. Những ngôi sao mà mày tìm thấy, chẳng lẽ không xứng đáng với khoảng thời gian đó sao?"
Lời nói dành cho Subaru đang ôm đầu hối hận. Nghe vậy, Subaru ngẩng mặt lên, cậu có thể trả lời ngay lập tức. Chỉ riêng điều đó, cậu có thể khẳng định chắc chắn là không.
"—Không, không phải thế. Con nghĩ dù có bao nhiêu cơ hội đi nữa, con vẫn sẽ muốn có bầu trời sao hiện tại và bắt đầu chạy đi tìm nó. Cho nên, con thấy mừng vì bản thân của hiện tại."
"Thế à. ...Vậy thì, tốt rồi còn gì?"
Thấy Subaru đã giải quyết được khúc mắc trong lòng, Kenichi cười nhẹ nhõm.
Nhìn nụ cười ấy trực diện, tảng đá nặng trĩu trong lồng ngực Subaru vỡ vụn và rơi xuống. Bóng tối bao trùm lấy cậu tan biến, cảm giác u uất được gột rửa sạch sẽ.
Dù là một cảm xúc khá ích kỷ và chủ quan, nhưng Subaru lúc này đã được cứu rỗi.
Được đối mặt với quá khứ như thế này, được nói lời từ biệt với bản thân trước kia, và có thể tự hào bước tiếp với tư cách là chính mình của hiện tại trong khi vẫn mang theo con người cũ.
Vì thế—
"Con xin lỗi vì đã giấu giếm nhiều chuyện. Bản thân con cũng đầy rẫy những cảm xúc không thể sắp xếp nổi, thành ra bỏ học rồi gây bao nhiêu phiền phức. Con thực sự hối hận. Thực sự đấy."
"Đừng bận tâm. Để mày phải ngưỡng mộ một ông bố quá vĩ đại như tao mà tao không nhận ra, đó là lỗi của tao. Tao mới là người phải xin lỗi vì đã trở thành cái bóng quá lớn đối với mày!"
"Dù là sự thật nhưng nghe vẫn thấy ghét ghê!"
"Hahaha, đừng ngại. Mày là con trai tao, mang dòng máu của tao mà. Chắc chắn mày là một nhân tài có thể ngầu được bằng một nửa tao đấy."
"Chỉ một nửa thôi à. Thường thì thế hệ sau phải hoàn thiện hơn chứ."
"Tại một nửa của mày được làm từ mẹ mày mà. Nghĩ đến chuyện kết hợp với độ ngầu của tao thì phần yếu tố của Nahoko bị trừ điểm nặng quá."
"Mẹ ơi con xin lỗi, con không cãi lại được!"
Subaru chắp tay xin lỗi vào hư không vì không thể bênh vực người mẹ không có mặt ở đây. Nhìn dáng vẻ đó một cách thích thú, Kenichi lắc đầu ngán ngẩm:
"Nhưng mà, thế này là tao cũng trút được chút gánh nặng rồi. Chuyện mày dậm chân tại chỗ thì đành chịu, nhưng từ giờ trở đi mới quan trọng, từ giờ trở đi này."
"À, vâng. Ừm, chuyện gây phiền phức..."
"Nếu thấy có lỗi chuyện đó thì cứ dành thời gian mà báo đáp từ từ là được. Sau này nhớ nuôi tao với mẹ mày cho tử tế đấy nhé, con trai trưởng."
—Chính vì thế, khi nghe những lời đó, Subaru đã chết lặng.
"————"
Cậu đã chuẩn bị tinh thần để xin lỗi về những chuyện đã qua, và quyết tâm thổ lộ cảm xúc hiện tại của mình.
Cậu cứ nghĩ sau khi làm xong những điều đó, những khúc mắc bao năm qua sẽ tan biến, và cậu có thể đối mặt với bố mẹ bằng một tâm thế nhẹ nhõm.
Kể hết tất cả về bản thân mình cho đến lúc này—
"—Hức."
Thế nên—ngay khoảnh khắc bố nói về chuyện của 『tương lai』, cảm xúc trào dâng khắp toàn thân Subaru là,
"...Co, con xin lỗi."
"Subaru?"
"Con xin... con xin, con xin lỗi... con, con xin lỗi, xin lỗi... con xin lỗi... ư..."
Giọng nói bối rối của Kenichi vang lên từ phía trước. Nhưng cậu không nhìn thấy mặt ông.
Nước mắt tuôn trào như mưa rào che lấp tầm nhìn của Subaru, làm nhòe đi hình dáng của thế giới. Cậu lấy hai tay che mặt, tuyệt vọng lau đi những dòng lệ đang chảy dài. Nhưng dù có lau bao nhiêu, lau thế nào, nước mắt vẫn cứ trào ra, trào ra không dứt. Không dừng lại. Không chịu dừng lại.
"Con xin lỗi... Con, con... sẽ không thể... với hai người... xin, xin lỗi, con xin lỗi..."
—Cậu đã nhận ra.
Ở đâu đó trong tim, Subaru đã nhận ra từ rất lâu rồi.
Kể từ khoảnh khắc cậu tắm mình dưới ánh nắng ở dị giới nơi mình được mời đến, nheo mắt trước sự chói chang ấy, Subaru đã biết, như thể nhận được một lời khải huyền.
—Chắc chắn, mình sẽ không bao giờ có thể quay trở lại thế giới cũ được nữa.
Được giãi bày lòng mình với bố như thế này, được thú nhận những cảm xúc đen tối tích tụ trong lồng ngực, vậy mà vẫn được tha thứ, được tiếp thêm sức mạnh để bước đi, được làm cho đến tận mức ấy, được nuôi nấng đến tận mức có thể làm được điều ấy.
"Vậy mà, con... chẳng thể trả lại được gì... chắc chắn, sẽ không còn gặp lại được nữa... Con xin lỗi. Xin lỗi, con xin lỗi. ...Con xin lỗi. Con xin lỗi. Con xin lỗi."
Nước mắt không ngừng rơi. Cảm xúc mãnh liệt đến mức cậu tưởng chừng như sắp gục ngã ngay tại chỗ.
Nhưng Subaru vẫn có thể đứng vững, không sụp đổ, là nhờ có một cơ thể đang ôm chặt lấy cậu, người đang khóc nức nở, từ phía chính diện.
Đó là bàn tay to lớn và rắn rỏi, ôm trọn lấy đứa con trai giờ đã cao gần bằng mình, vỗ về tấm lưng đang rung lên vì khóc lóc như một đứa trẻ,
"—Dù có bao nhiêu tuổi thì mày vẫn là thằng con trai rắc rối. Thiệt tình."
Vừa nói, ông vừa tiếp tục ôm chặt lấy Subaru đang khóc nức nở, mãi mãi, mãi mãi, như vỗ về, như yêu thương, ôm mãi không buông.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Bình tĩnh lại chưa?"
"—Vâng. Con xin lỗi. Thật sự, toàn gây phiền phức cho bố."
"Thiệt tình chứ. Nhìn áo tao xem. Nước mũi với nước mắt làm ngực áo tao khô cứng lại rồi đây này. Xấu hổ quá chả dám lượn lờ quanh xóm nữa."
Kenichi búng tay vào trán Subaru lúc này đã nín khóc, rồi cười ha hả đầy thô thiển.
Subaru nhìn nụ cười đó với khuôn mặt sưng húp. Trước ánh mắt pha lẫn nỗi buồn và sự hối lỗi của cậu, Kenichi thở dài:
"Tao chả hiểu sao mày lại khóc lóc ầm ĩ thế, nhưng chắc mày xấu hổ lắm nên tao sẽ giữ bí mật cho. Liệu hồn mà biết ơn tao đấy."
"...Vâng. Con biết ơn bố. Thật sự, từ tận đáy lòng, hơn bất cứ ai trên thế giới này."
"Mày nói thế làm tao ngại đấy."
Kenichi gãi má cười ngượng ngùng. Không thể nhìn khuôn mặt ấy lâu hơn, Subaru quay đi.
Thấy vậy, Kenichi nhún vai, xua tay như đuổi ruồi:
"Đấy, mít ướt thì mau về đi, về đi. Bố mày đang có hứng đi dạo tiếp, nên sẽ đi đường vòng xa hơn chút rồi mới về. Đi cùng thằng con đang khóc nhè người ta lại đồn đại lung tung thì chết."
"...Bố con già đầu rồi mà làm cái gì không biết."
"Thì đấy. Giờ mà về cùng mày, bị bạn bè đồn đại thì xấu hổ chết."
"Câu đó tùy người nghe mà thành chí mạng đấy, bố cẩn thận cách dùng từ đi."
Buột miệng "bắt bẻ" câu nói của bố, một nỗi đau hoài niệm nhói lên trong tim Subaru. Cậu nghiến răng cố nén nó lại, quay mặt đi, khó khăn thốt ra hai chữ "Vậy thì":
"Con về trước đây. Cẩn thận không bị cảnh sát hỏi thăm đấy."
"Xin lỗi vì đã được mày kỳ vọng, nhưng cảnh sát vùng này nhẵn mặt tao hết rồi. Có rào trước cũng vô dụng thôi."
"Có phải rào trước đâu."
Thái độ không đổi của Kenichi. Điều đó lại khiến Subaru cảm thấy được cứu rỗi, và cậu lại chán ghét sự yếu đuối mãi không đổi của mình. Phải dựa dẫm vào sự che chở của người khác đến bao giờ mới chịu thôi đây. Thật hết thuốc chữa.
Không muốn phơi bày sự yếu đuối trước mặt Kenichi thêm nữa.
Subaru thở hắt ra một hơi sắc lạnh, rồi như đã quyết tâm, cậu quay lưng bước đi. Cậu rảo bước nhanh hơn, muốn biến mất khỏi đây càng sớm càng tốt.
"—Này, Subaru."
Tiếng gọi của Kenichi vang lên sau lưng, khiến chân cậu khựng lại.
"Chắc mày cũng có nhiều chuyện riêng. Nên tao chỉ nói một câu thôi."
"————"
"Cố lên nhé. Tao kỳ vọng ở mày đấy, con trai."
Được kỳ vọng, và sợ bị thất vọng.
Nỗi bất an rằng mình đang phản bội lại sự kỳ vọng của bố đã luôn bám riết lấy Subaru không buông. Vì thế, sự kỳ vọng của bố từng là biểu tượng của nỗi sợ hãi đối với Subaru—
"—Vâng, cứ để con lo. Bố à."
Vẫn quay lưng lại, Subaru chỉ ngón tay lên trời:
"Tên con là Natsuki Subaru. Con trai của Natsuki Kenichi. —Cho nên, cái gì con cũng làm được, và cái gì con cũng sẽ làm. Con trai của bố, tuyệt vời lắm đấy."
"Ờ, tao biết chứ. Vì một nửa của mày được làm từ tao mà lị!"
Tiếng cười ha hả đầy khẳng định của Kenichi dội vào lưng cậu.
Nghe tiếng cười ấy, trên môi Subaru cũng bất giác nở một nụ cười.
Cậu bước đi mà không ngoảnh lại.
Đầu gối không run rẩy. Trái tim không dao động. Cậu chỉ nhìn thẳng về phía trước và bước đi.
—Từ nay về sau, cậu sẽ bước đi dưới ánh nhìn của người sở hữu tấm lưng mà cậu vẫn luôn dõi theo.
Chỉ một điều đó thôi mà lại tiếp thêm cho cậu nhiều sức mạnh đến thế. Vừa nghĩ vậy, Subaru vừa không ngừng bước tiếp.
0 Bình luận