—Bầu trời u ám không chiều lòng người dường như đang phản chiếu chính tâm trạng của Subaru lúc này.
Trước dinh thự Crusch là sáu cỗ long xa xếp thành hàng. Bên trong, những người dân làng Irlam (hình như tên vùng đất là vậy) cùng chạy nạn từ lãnh địa Roswaal đã yên vị, chiếc cuối cùng chưa có ai ngồi là xe đặc biệt dành riêng cho Subaru và Emilia.
Đường về còn dài. Khác với lúc đi, lần này không cho lũ trẻ đi cùng xe là vì trên đường cậu có cả núi chuyện cần nói với Emilia, và đến cả Subaru cũng không thể vô ý tứ đến mức để "cô ấy" và lũ trẻ ở chung một chỗ.
"Sẽ buồn lắm đây."
Một giọng nói tĩnh lặng vang lên từ phía sau Subaru, người đang ngắm nhìn đoàn long xa.
Quay đầu lại, người đang nhìn Subaru là Crusch. Mái tóc lục dài được cơn gió ẩm ướt vuốt ve, cô cụp mắt xuống, khiến Subaru phải gãi đầu:
"Ở lại lâu cũng chẳng giúp tình hình tiến triển thêm, mà cứ ăn nhờ ở đậu mãi cũng không hay. —Dù đúng ra thì theo lý mà nói nên ở lại tĩnh dưỡng thong thả."
Nắm chặt rồi lại buông lơi bàn tay, Subaru cười khổ khi xem xét tình trạng cơ thể mình.
Nhớ lại thì ban đầu, Subaru đến dinh thự này là để chữa trị cho tình trạng sức khỏe ngày càng tệ. Trong đó có sự can thiệp từ ý đồ ngầm của Roswaal, và dù rất bực mình nhưng mong muốn của tên hề đó đã hoàn thành một cách mỹ mãn. Dù cái vỏ bọc bên ngoài đã vỡ lở, và cái đích đạt được cũng bị chà đạp tơi bời.
"Nếu Natsuki Subaru-sama có ý định đó, gia tộc tôi không phiền nếu ngài muốn ở lại bao lâu cũng được... nhưng tôi biết không thể nói vậy."
"Tôi rất vui vì thịnh tình của cô, và tôi nghĩ mình cũng học hỏi được nhiều điều, nhưng phía tôi cũng còn cả núi vấn đề cần giải quyết. Chuyện Bạch Kình lẫn chuyện 'Lười Biếng', nếu không đợi tình hình hai bên ổn định lại thì có khi bị đám thương nhân nẫng tay trên hết cả."
Subaru lắc đầu đáp lại lời đề nghị thiện chí của Crusch, tâm trí cậu nghĩ về phe Anastasia, bao gồm cả Julius.
Hiện tại, nếu chỉ xét về việc thảo phạt Bạch Kình và 'Lười Biếng', chiến dịch hợp tác ba phe này là một chiến thắng áp đảo của các cô gái khi nhìn vào sự cân bằng giữa chiến quả và thiệt hại.
Phe Crusch đạt được vĩ nghiệp thảo phạt Bạch Kình sau bốn trăm năm—tuy nhiên, thiệt hại mà người đứng đầu là Crusch phải gánh chịu cũng không thể xem nhẹ.
Phe Emilia của Subaru, chủ lực trong việc thảo phạt 'Lười Biếng', cũng tương tự. Việc sự tình diễn ra mà không có mặt Roswaal, kẻ am hiểu mọi chuyện, không phải là điềm lành. Thiệt hại tuy không chí mạng như phe Crusch, nhưng với Subaru, nó đã để lại vết thương quá lớn.
Phe Anastasia, dù mất một phần lính đánh thuê nhưng Ứng cử viên, Hiệp sĩ và các chiến lực khác vẫn vẹn toàn. Họ không phải chủ lực trong cả hai cuộc thảo phạt, nhưng lại đóng vai trò lớn và chịu ít thiệt hại, một món hời lớn.
Những thiệt hại trước mắt—độ lớn của chúng khiến hai phe còn lại do dự trong việc công bố công trạng lần này, trong khi phe Anastasia không gặp vấn đề đó là một lợi thế lớn.
Vẫn như trước, để kiềm chế phe Anastasia, việc duy trì mối liên kết mật thiết với phe Crusch là bắt buộc.
Trước phán đoán chứa đầy toan tính đó của Subaru, Crusch lại thở dài sầu não. Thấy Subaru nhíu mày trước cử chỉ đó, cô xua tay với vẻ mặt hơi xấu hổ: "Không có gì":
"Thái độ của tôi thật yếu đuối. Chỉ là, tôi cứ thấy hổ thẹn vì bản thân kém cỏi, không thể giúp đỡ được gì nhiều cho người mình mang đại ân..."
"Có vay có trả ngay lập tức thì người đòi nợ nhàn thật đấy, nhưng khi bản thân đang gặp khó khăn thì cô không cần phải câu nệ đến thế đâu. Với lại, tôi cũng nhận được thù lao xứng đáng rồi mà."
Nói với Crusch đang khúm núm, Subaru liếc nhìn về phía đầu đoàn long xa.
Cỗ xe được trang trí cầu kỳ hơn hẳn những chiếc khác, là loại xe chất lượng cao thể hiện đãi ngộ VIP, và con địa long kéo cỗ xe vinh dự đó là—
"Một câu chuyện thật không màng danh lợi. Chữa trị cho con địa long bị thương, rồi chỉ muốn nhận lấy nó."
"Ân nhân cứu mạng... à không, ân long chứ. Thời gian gắn bó tuy ngắn, nhưng số lần cùng nhau vào sinh ra tử khéo khi nó là cộng sự nhiều nhất đời tôi rồi ấy chứ. Nghĩ đến việc sau này nó còn phải cùng tôi chịu khổ dài dài, có khi Patrasche thấy phiền chết đi được."
"—Về điểm đó thì ngài không cần phải lo lắng đâu."
Địa long—nghe những lời Subaru nói khi nhìn Patrasche, người nhẹ nhàng phủ định là Wilhelm. Vị lão kiếm sĩ nãy giờ vẫn đang kiểm tra tình trạng cỗ xe do Patrasche kéo, khẽ cúi đầu xin lỗi vì đã chen ngang cuộc trò chuyện của hai người:
"Giống Diana vốn nổi tiếng khó tính trong các loài địa long, việc nó xả thân bảo vệ người cưỡi là chuyện hiếm khi xảy ra. Subaru-dono quả thực rất được địa long yêu quý đấy."
"Cháu cũng không nhớ mình đã làm gì to tát đâu. Chỉ là từ lúc được bảo cứ chọn con địa long nào mình thích trước trận Bạch Kình, cháu đã chọn cô nàng này vì thấy hợp thôi."
Hợp tính nhau, đó chắc là sự thật. Kể cả điểm đó thì cũng là do may mắn.
Giả sử nếu cặp với con địa long nào khác ngoài Patrasche, thì dù là trận Bạch Kình hay trận chiến với 'Lười Biếng' sau đó, cậu không nghĩ mình có thể giữ được cái mạng này. Tóm lại là,
"Anh đây giờ cơ thể này không thể thỏa mãn với con địa long nào ngoài cưng nữa rồi... Á, Patrasche cái đồ sát trai!"
Subaru đặt tay lên phần hông mượt mà của nó, uốn éo làm duyên rồi liếc mắt nhìn Patrasche. Ngay lập tức, con địa long nhìn xuống với ánh mắt như thể ghê tởm thái độ suồng sã của Subaru đến tận cổ, rồi lắc người định làm Subaru trật khớp ngón tay.
"Nguy hiểm thật! Dù có ngại ngùng che giấu thì làm thế cũng hơi quá đà rồi đấy. Trật khớp ngón tay á, cái cảm giác hồi hộp này từ hồi cấp hai lau sàn nhà hăng quá bị trật tay đến giờ mới thấy lại đấy! Hơi bị ám ảnh nha!"
"Có gì đâu, chỉ là chút đùa giỡn của địa long thôi mà. Có thể tranh cãi thân thiết như vậy cũng là nhờ có mối quan hệ tin tưởng không gì lay chuyển được."
"Trông giống đang tranh cãi lắm hả!? Cháu cảm giác như mình đang độc thoại còn Patrasche thì dùng ngôn ngữ cơ thể để cự tuyệt cháu ấy chứ!"
Mối quan hệ tin tưởng không cần lời nói nơi chiến trường, giờ rời xa chốn dầu sôi lửa bỏng lại thành ra thế này đây. Đối phó với mấy cô tiểu thư kiêu kỳ quả là khó nhằn. Tuy nhiên, dù tỏ thái độ lạnh lùng nhưng cuối cùng nó vẫn để cho cậu xoa.
Dù sao thì,
"Nghe bảo tên cháu sẽ được đưa vào kết quả thảo phạt Bạch Kình, việc thảo phạt 'Lười Biếng' và sự an toàn của Emilia-tan cũng đã được bảo vệ. Lại còn được nhận con địa long mình ưng ý... Thù lao thế là quá hời rồi còn gì."
"Việc không tự nhận thức được việc thảo phạt Bạch Kình là chuyện lớn lao đến mức nào, có thể nói đó là nét đẹp của Subaru-dono. Rồi sẽ có lúc thế giới báo đáp đại nghiệp đó bằng một hình thức xứng đáng hơn. Tôi rất mong chờ ngày đó."
"Cháu không nghĩ mình làm được gì to tát thế đâu. Thực tế thì cháu chỉ chạy loăng quăng trước mũi cá voi làm mồi nhử thôi mà?"
Trước phát ngôn không hề khiêm tốn giả tạo của Subaru, Wilhelm nhìn cậu với ánh mắt như đang nhìn một thứ gì đó thật đáng mến. Cảm thấy hơi nhột trước sự ấm áp trong ánh nhìn đó, nhưng Subaru lắc đầu như để rũ bỏ những cảm xúc ấy:
"Mà, chuyện Patrasche cứ để đó đã... Sẽ phải tạm biệt cụ Wilhelm một thời gian nhỉ. Vết thương, cụ nhớ tịnh dưỡng nhé."
"Đã khiến ngài phải bận tâm rồi. —Có vẻ như do khoảng cách đã xa, nên giờ chỉ bị chảy máu thôi. Một ngày nào đó, chắc chắn sẽ lại có ngày tôi được sát cánh cùng Subaru-dono. Khi đó..."
Vết thương của Wilhelm—vết thương không thể khép miệng do Tiền nhiệm Kiếm Thánh Theresia gây ra. Trước sự thật vết thương cũ ấy toác miệng, ánh sáng trong đôi mắt Wilhelm trở nên sắc bén. Ý thức của ông đang hướng về hai tên Giám mục Đại tội đã tấn công Crusch, 'Phàm Ăn' và 'Tham Lam'.
Giả sử cái chết của vợ Kiếm Quỷ có liên quan đến thứ gì khác ngoài Bạch Kình, thì hai kẻ xuất hiện gần đây nhất chính là những ứng cử viên sáng giá nhất.
Subaru cũng giống như Wilhelm, mang mối hận thù sâu sắc với 'Phàm Ăn'.
Những tên Giám mục Đại tội mà sớm muộn gì cũng sẽ phải đối mặt. Dù là những kẻ đứng đầu trong danh sách những kẻ không muốn gặp nhất, nhưng riêng 'Phàm Ăn' thì là chuyện khác.
Cậu nhất định phải đánh bại tên Giám mục Đại tội mà cậu chỉ mới biết danh vị đó, và giành lại rất nhiều thứ. Ký ức của Crusch là một, và hơn hết là—.
"Subaru-kyun. Rem-chan, tớ cố định xong rồi, cậu vào kiểm tra đi."
Vừa nói, một nhân vật tai mèo nhô người ra từ long xa—là Ferris. Từ trong cỗ xe do Patrasche kéo, cậu ta ló mặt ra, Subaru cũng chạy lại gần long xa và nhìn vào bên trong. Thấy một chỗ ngồi trong khoang xe rộng rãi đã được tháo dỡ, thay vào đó là một chiếc giường đơn sơ, nơi một thiếu nữ đang nằm.
Không phải bộ đồ hầu gái quen thuộc, mà là thiếu nữ tóc xanh trong bộ y phục mỏng màu xanh nhạt. Một thiếu nữ chìm trong giấc ngủ không bao giờ tỉnh, và sự tồn tại của cô đã bị cả thế giới lãng quên.
Người con gái yêu Subaru, và Subaru cũng định sẽ yêu thương cô ấy.
"Sẽ không bị văng ra đâu nhỉ."
"Đã bảo là tớ lo liệu kỹ càng vụ đó rồi mà. Dù gì tớ cũng là Trị liệu sư đấy nhé? Cơ mà, ngoại thương của Rem-chan thì đã chữa xong từ đời nào rồi, nên gọi là người bệnh hay bệnh nhân cũng hơi khó à nha."
Nhìn Subaru ngắm gương mặt ngủ bình yên của cô, giọng điệu của Ferris vẫn cứ nhẹ tênh. Nhưng góc nghiêng khuôn mặt cậu ta lại khác hẳn với thái độ ngây ngô thường ngày, có vẻ cậu ta cũng mang trong mình nỗi đau đáu về sự bất lực của bản thân.
Tuy nhiên, lý do khiến cậu ta thấm thía sự bất lực đó không phải là Rem, mà nguyên nhân chính là vị chủ nhân vô song của cậu ta.
"Cậu định đưa về thật à?"
"Đưa về chứ. Có ở lại đây tĩnh dưỡng cũng đâu có tỉnh lại được... À không, tớ không có ý mỉa mai gì cậu đâu nhé."
"Biết rồi mà. Subaru-kyun đâu có xấu tính đến thế đâu nà."
Thấy Subaru vội vàng đính chính vì sợ lỡ lời, Ferris cười khổ. Rồi ngay sau đó, đồng tử mắt cậu ta co lại, ngón tay trỏ dựng lên chĩa vào mặt Subaru: "Quan trọng hơn",
"Rem-chan là một chuyện, nhưng vấn đề lớn hơn là Subaru-kyun đấy."
"Tôi á?"
"Đúng rồiii, lại còn giả ngơ. Cái Cổng (Gate), cậu lại ép nó làm việc quá sức rồi chứ gì? Đang trong quá trình điều trị mà lại tống một lượng lớn Mana vào, cửa ra vào của Cổng chắc chắn bị tổn thương không ít đâu. Người ngợm có thấy uể oải không?"
Trước câu hỏi của Ferris, Subaru xoay cổ và vai.
Xoay vòng vòng, cơ thể đã chữa xong ngoại thương không thấy có dấu hiệu bất ổn nào. Cậu thử nhảy tưng tưng tại chỗ, nhưng cũng chẳng thấy vấn đề gì đặc biệt như cậu ta lo ngại.
"Hông, có vẻ không sao. Vốn dĩ nó cũng là bộ phận kiểu dùng thì dùng mà chả dùng thì thôi ấy mà. Cổng kiếc gì thì chưa bàn, chứ phép thuật cũng đâu phải thứ ngày nào tôi cũng dùng như cơm bữa."
"Suy nghĩ của người không phải pháp sư đấy nhỉ. Với Ferri-chan thì không dùng được phép thuật chẳng khác nào tình trạng khẩn cấp cả... Mà thôi, nếu cậu thấy ổn thì tốt."
Thấy Subaru tỉnh bơ không chút cảm giác khủng hoảng, Ferris cũng đành bỏ cuộc không truy cứu thêm. Chỉ là, cậu ta làm bộ như lùi lại rồi bất ngờ quay ngoắt cổ, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại:
"Nhưng mà, lệnh cấm vận động quá sức vẫn còn hiệu lực đấy nhé. Độc tố trong người Subaru-kyun tớ đã đẩy ra hết rồi, nhưng cái Cổng bị tổn thương te tua thì chưa lành đâu. Phải từ từ dành thời gian tu sửa... Hai tháng, nhớ theo dõi trong hai tháng nhé."
"Hai tháng à. Với một người mười bảy năm không dùng phép thuật thì rào cản này thấp tẹt."
Cậu buông lời cợt nhả với chẩn đoán đó, nhưng chợt nhớ ra mình đến thế giới này còn chưa đầy hai tháng. Cảm giác như đã trải qua gần bốn tháng rồi, nhưng thời gian thực tế chỉ khoảng một tháng rưỡi—cảm thấy mình đã đi được một chặng đường thật dài.
Nhớ lại vô số sự kiện xảy ra trong khoảng thời gian đó, cậu cũng tự hỏi liệu cái yêu cầu "ngồi yên hai tháng" kia là rào cản ở mức độ nào nữa.
"Mà, chắc cũng chẳng đến mức cứ bị cuốn vào rắc rối liên tục thế đâu... Quái lạ, sao câu tôi vừa nói nghe mùi cắm cờ thế nhỉ!? Cảm giác như vừa nghe tiếng 'Ting' một cái ấy!"
"Tiếc quá cơ, chữa bệnh ở cái đầu thì nằm ngoài chuyên môn của Ferri-chan rồi."
Thấy Subaru sững sờ khi nhìn lại phát ngôn của mình, phản ứng của Ferris càng lạnh lùng hơn.
Nhận thấy thế, Subaru quyết định cũng nên kết thúc cuộc trò chuyện tại đây. Rồi nghĩ ngợi một chút, Subaru nhẹ nhàng đưa tay ra phía Ferris.
"Gì dợ?"
"À thì, cảm giác như tôi chưa cảm ơn đàng hoàng vì cậu đã giúp đỡ đủ đường. Chuyện chữa trị cho tôi này, rồi thú thật là vụ Bạch Kình hay 'Lười Biếng' mà không có cậu thì khối pha tôi không xoay sở nổi. ...Cả chuyện của Rem nữa, cảm ơn cậu."
"...Cái đó, tớ không nghĩ là cậu mỉa mai hay châm chọc đâu, nhưng nghe y hệt thế đấy."
"Kỹ năng 'Không biết đọc bầu không khí' của tôi vừa kích hoạt đấy. Thông cảm nhé."
Đó là lời cảm ơn chân thành, nhưng có vẻ không lọt tai Ferris lắm. Nhưng tấm lòng đó chắc đã truyền tải được. Ferris cũng nắm lấy tay cậu, một cái bắt tay thật chặt. Và khi chạm vào lòng bàn tay cậu ta thế này,
"Ngón tay thon, tay nhỏ xíu. Cứ tưởng sẽ có diễn biến kiểu tay thô ráp nam tính... ai dè không có chuyện đó ha."
"Ferri-chan đã giả trang hoàn hảo, đáng yêu đến mức này rồi thì làm sao có chuyện để lộ cái diễn biến thất vọng đó được? Không lông lá, không da sần sùi, hàng tự nhiên 100% đấy."
Cậu ta tự hào giơ bàn tay không bị nắm lên, rồi vén váy để lộ đôi chân trắng muốt. Đường cong chân nuột nà xuyên thấu đập vào mắt, Subaru chán nản buông thõng vai:
"Nhưng mà, là đực rựa."
"Đúng dợ, Ferri-chan là đàn ông cả xác lẫn hồn nha."
"Tự tin thế mà lại ăn mặc kiểu đó hả. Thế thì, tư cách đàn ông để đâu?"
Subaru không định tỏ ra cổ hủ đến mức phán xét kiểu ăn mặc ẻo lả là không được phép, nhưng ít nhất thì Subaru cũng hiểu thừa là hành vi của Ferris đang chạy ngược chiều hoàn toàn với sự nam tính.
Trước câu hỏi của Subaru, Ferris đặt ngón tay lên môi, lắc hông đầy khiêu gợi:
"Tại vì ý, Crusch-sama đã bảo là bộ dạng này hợp với Ferri-chan mà lị. Vật nào thì sẽ hợp với hình dáng khiến linh hồn vật đó tỏa sáng nhất. —Ferri-chan chỉ đáp lại lời Crusch-sama bằng cả toàn tâm toàn ý thôi."
"Nhưng mà chuyện đó..."
Cậu định nói tiếp "Crusch hiện tại đâu có biết chuyện đó", nhưng rồi khựng lại.
Chuyện đó, chẳng cần Subaru nói thì Ferris cũng thừa biết. Cố tình nói ra chỉ làm tổn thương nhau, và hơn hết, làm điều mà mình không muốn người khác làm với mình là điều không thể chấp nhận.
Nếu cậu thấy khó chịu khi người khác nói về Rem như thể họ hiểu rõ, thì Ferris cũng chẳng muốn nghe những lời đó từ Subaru.
"—Dù nhà Karsten có ra sao đi nữa."
"...Hả?"
Bất chợt, câu nói ấy đập mạnh vào màng nhĩ của Subaru đang im lặng.
Giọng nói tĩnh lặng, lạnh lẽo, cảm xúc như đóng băng. Đến mức dù vừa nghe thấy ngay trước mặt, cậu vẫn chậm một nhịp mới nhận ra đó là giọng của ai.
Gương mặt cúi gằm của Ferris bị mái tóc mái che khuất nên không thể nhìn rõ.
Giữ nguyên tư thế đó, Ferris siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay Subaru:
"Dù nhà Karsten có ra sao... Tớ nhất định sẽ bảo vệ Crusch-sama."
"Fe, Ferris?"
"Thế—nên—là!"
Trước mặt Subaru đang nghẹn lời, Ferris đột ngột cao giọng ngẩng mặt lên. Trong mắt cậu ta vẫn là ánh nhìn tinh quái thường ngày, như thể sự biến đổi trong khoảnh khắc vừa rồi chỉ là ảo giác:
"Subaru-kyun cũng phải giữ lời hứa đấy nhé? Nếu khôông, Mana trong người cậu sẽ bùng nổ khiến cậu điên lên mà chết đấy."
"Đừng có cười tươi mà nói mấy câu đáng sợ thế chứ! Với lại đừng có đe dọa đồng minh!"
"Không phải đe dọa, là tuyên án tử hình?"
"Còn tệ hơn! Thiệt tình."
Subaru giật tay ra như muốn rũ bỏ, rồi quay lưng lại với Ferris. Cậu liếc nhìn xem sự ồn ào vừa rồi có làm Rem thay đổi gì không—nhưng đó chỉ là hy vọng mong manh thái quá.
Khẽ thở dài, quên đi sự kỳ vọng bị phản bội, cậu bước ra khỏi long xa. Vừa lúc đó, Emilia đang ôm hành lý từ trong dinh thự đi ra và đang nói chuyện với nhóm Crusch.
"A, Subaru. Giường cho Rem-san, chuẩn bị ổn cả chưa?"
"Ừ, Ferris lo liệu ngon lành rồi. Giờ anh có diễn xiếc Đại hý viện Kinoshita với sự phối hợp tuyệt đỉnh cùng Patrasche thì cũng không rơi được đâu."
"Em không hiểu lắm, nhưng nghe có dự cảm chẳng lành cực kỳ nên đừng có diễn xiếc nhé?"
"Tiếc ghê. Anh đã mong chờ hiệu ứng cầu treo khiến tim Emilia-tan đập thình thịch mà."
Cậu đã đặt tên cho nó là kế hoạch "Tự mình lái xe lao vào nguy hiểm, rồi tự hỏi nhịp tim đập nhanh này liệu có phải là yêu!?", một kế hoạch kiểu vừa ăn cướp vừa la làng.
Dù sao thì, việc cái tên 'Rem-san' thốt ra từ miệng Emilia khiến lồng ngực Subaru nhói lên một nỗi đau không thể che giấu.
Đôi mắt Emilia thoáng nheo lại khi nhìn thấy Subaru nói đùa rồi im bặt. Nhưng trước khi cô kịp nói gì, Ferris từ phía sau Subaru đã nhảy xuống đất:
"Nào nào, long xa cũng chuẩn bị xong rồi, cứ dùng dằng mãi thì chỉ thêm lưu luyến thôi. —Crusch-sama, ngài có lời nào cuối cùng không ạ?"
"Vâng, đúng vậy."
Được Ferris chủ trì đẩy lên trước, Crusch bước một bước về phía này. Đứng từ trên cao thì thất lễ quá, nên Subaru cũng xuống xe giống Ferris và đứng cạnh Emilia. Thu cả hai vào tầm mắt, Crusch hít một hơi thật sâu, đặt tay lên ngực:
"Đầu tiên, dù tôi đã nhắc lại nhiều lần, nhưng xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến hai vị. Việc tôi dù mất đi ký ức nhưng vẫn giữ được mạng sống, và những mong muốn của tôi trước khi mất trí nhớ vẫn được duy trì, tất cả là nhờ sự hợp tác của hai vị. Xin cảm ơn rất nhiều."
"K, không... Tôi... tôi đâu có làm gì để được Crusch-sama cảm ơn đâu. Mấy ngày qua xảy ra bao nhiêu chuyện mà tôi gần như đứng ngoài lề..."
"Mà, thực chất thì Emilia-tan đúng là tay trắng thật. Nhưng cứ yên tâm, phần hoạt động của anh đã bù đắp kỹ càng rồi. Công trạng của anh là của Emilia-tan nhà anh hết."
Thấy Emilia khúm núm sợ sệt, Subaru vỗ ngực với thái độ tỉnh bơ để đỡ lời. Nghe vậy, Emilia liếc nhìn Subaru rồi khẽ gật đầu:
"Cảm ơn anh. —Cơ mà, em chưa nhớ là mình đã trở thành của Subaru bao giờ đâu nhé."
"Hự. Kế sách lợi dụng lúc hỗn loạn để người thứ ba nghe thấy khiến em không thể chối cãi đã bị nhìn thấu...!?"
"Anh đúng là không thể lơ là được mà. ...A, xin lỗi vì lái câu chuyện đi xa quá."
Emilia thở dài nhìn Subaru đang ôm ngực lùi lại, rồi quay sang xin lỗi Crusch vì đã lỡ bỏ quên cô ấy. Nhưng Crusch lại nhìn cuộc trao đổi của hai người với vẻ thích thú:
"Không sao, hai người thân thiết thế làm tôi ghen tị đấy. Tôi cũng phải mau chóng hòa hợp lại với Ferris và Wilhelm-sama như trước đây mới được."
"Ferri-chan thì lúc nàooo cũng mở rộng cả tâm hồn lẫn thể xác với Crusch-sama mà lị."
Ferris áp hai tay lên má, uốn éo người. Mặc kệ gã đàn ông giả gái đang múa may như bạch tuộc phía sau, Crusch—người có tấm lòng bao dung chấp nhận tất cả những điều đó mà không hề thay đổi—nở một nụ cười đầy nữ tính:
"Nhất định, chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau. Tôi mong muốn được kết giao thân thiết dài lâu với Emilia-sama và Natsuki Subaru-sama."
Subaru nghĩ rằng đó là những lời thật lòng, không chút giả dối của cô.
Dù có mất đi ký ức, sự cao quý ấy vẫn không hề mất đi từ trong tâm khảm cô. Với cách sống làm rạng ngời hai chữ chân thành của cô, những sự tô vẽ giả tạo hay lời nói đãi bôi đều không phù hợp.
Có lẽ vì cảm nhận rõ điều đó, Emilia mở to mắt ngạc nhiên, đôi môi khẽ run rẩy:
"Tôi là... đối thủ cạnh tranh vương vị của Crusch-sama. Dù có lập đồng minh, nhưng chắc chắn một lúc nào đó chúng ta sẽ quay lại vị thế đối đầu."
"Vâng, đúng vậy. Nếu Emilia-sama là đối thủ cạnh tranh, thì tôi cũng phải nỗ lực hết mình để không thua kém."
"Không chỉ vậy, tôi còn là Bán Tiên. Lại còn tóc bạc nữa. ...Ngài không thấy, đáng sợ sao?"
"Emilia-tan, cái đó..."
Một câu hỏi không cần thiết phải hỏi, Subaru định ngăn lại. Nhưng nhìn thấy sự nghiêm túc và khẩn thiết trên góc nghiêng khuôn mặt Emilia, cậu hiểu ra và không thể nói tiếp.
Emilia thực sự nghiêm túc khi đặt câu hỏi này. Là người hiểu một phần tâm tư của cô, cậu không thể tùy tiện chen ngang vào câu hỏi đó.
Và quan trọng hơn, Subaru biết người đang đối diện với câu hỏi đó là Crusch Karsten. —Cậu biết rằng, không cần thiết phải ngăn cản.
"Sự hiện hữu của linh hồn quyết định giá trị của sinh mệnh. Dù là với bản thân hay với người khác, con người ta nên sống một cuộc đời rực rỡ nhất, một cuộc đời không hổ thẹn với linh hồn mình."
"————"
"Nghe bảo tôi của trước đây hay nói câu đó như câu cửa miệng. Nói sao nhỉ... giờ nghe lại dưới góc nhìn khách quan thế này, cảm giác lời lẽ cứ bề trên thế nào ấy nhỉ."
Crusch đưa tay lên miệng, nén tiếng cười không kìm được trước quá khứ của chính mình. Emilia nghe vậy thì ngẩn người, chỉ biết im lặng.
"Emilia-sama có thấy hổ thẹn với cách sống của chính mình không?"
"...Tôi không nghĩ vậy. Dù người xung quanh có nghĩ gì, tôi vẫn luôn sống và cố gắng để bản thân mình không ghét bỏ chính mình."
"Vậy thì, chẳng có gì phải hối tiếc hay sợ hãi cả. Mài giũa bản thân, không ngừng nỗ lực, và giữ vững lẽ sống của mình—cô đang sở hữu một linh hồn tuyệt vời."
Mỉm cười, Crusch đưa bàn tay đang đặt trên ngực về phía Emilia:
"Được quen biết cô, tôi thấy rất vui. Sợ hãi ư, không hề có đâu."
"—Ư."
[Chương 2: Lời mắng mỏ và Sự biết ơn]
Emilia cắn môi như thể lồng ngực đang nhói đau, cô nhìn xuống bàn tay đang đưa ra trước mặt. Crusch không hề hối thúc, chỉ điềm tĩnh chờ đợi động thái của cô.
Không lâu sau, những ngón tay của Emilia rụt rè đan vào lòng bàn tay đối phương, và một cái bắt tay mềm mại được trao đi.
"Mong ngài bảo trọng. Tôi rất mong chờ ngày chúng ta sớm gặp lại, sẽ không xa đâu."
"Tôi cũng vậy... không, lần tới, tôi sẽ trở thành một người có thể đứng thẳng lưng trước mặt Crusch-sama. Cho đến lúc đó, mong cô hãy giữ gìn sức khỏe."
Hai ứng cử viên Vương Tuyển thề nguyện sẽ cùng nỗ lực, và một lời hứa đã được lập nên.
Đứng bên cạnh chứng kiến hai người họ trao đổi, trong lòng Subaru dâng lên một cảm giác thành tựu. Đó là một trong những thành quả mà Subaru đã phải đau khổ, vùng vẫy, tổn thương mới có thể nắm bắt được.
Dù rằng cậu đã không thể cứu vớt tất cả, không thể hoàn hảo mang mọi thứ về đích.
"Anh không muốn đổ lỗi cho em, biến em thành lý do khiến anh mang bộ mặt đưa đám và quên đi những gì đã đạt được đâu, Rem à."
Liếc nhìn về phía long xa, Subaru hình dung ra dáng vẻ thiếu nữ đang say ngủ hiện lên sau mí mắt.
Trong khung cảnh đáng chúc phúc này, cậu không cho phép bản thân dùng Rem làm cái cớ để cúi gằm mặt xuống. Cô ấy cũng sẽ không mong muốn cậu bị đối xử như vậy—liệu suy nghĩ đó có phải là sự ích kỷ của cậu không?
"Natsuki Subaru-sama, mong cậu cũng bảo trọng. Tôi cầu chúc cho những hoạt động trong tương lai của cậu... và từ tận đáy lòng, cầu cho tình trạng của cô ấy sớm bình phục."
"Tôi nghĩ tốt nhất là đừng có chuyện gì khiến tôi phải 'hoạt động' thì hơn... Nói trắng ra, tôi là kiểu đàn ông chỉ được dùng làm phương án cuối cùng khi người ta bận tối mắt tối mũi thôi. Còn về chuyện của Rem, Crusch-san cũng đâu phải người ngoài. Bằng mọi giá, tôi nhất định sẽ làm được."
Một bàn tay cũng được đưa ra trước mặt Subaru tương tự như thế. Việc đón nhận nó bằng một cái bắt tay khiến cậu có chút ngượng ngùng, nên Subaru áp lòng bàn tay mình vào tay cô như để lấp liếm.
Một âm thanh khô khốc khẽ vang lên, và sự tiếp xúc giữa Subaru và cô kết thúc. Nhìn bàn tay bị đẩy ra, Crusch khẽ chớp mắt, rồi nói:
"Nhất định, chúng ta sẽ gặp lại."
Nói rồi, cả chủ lẫn tớ cùng cúi chào với phong thái đường hoàng, tiễn biệt nhóm Subaru.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
—Trên đường trở về, cỗ long xa bị bao trùm bởi một bầu không khí nặng nề khó tả.
Cỗ long xa do Patrasche—phần thù lao từ Crusch—kéo đi, hẳn cũng là minh chứng cho lòng biết ơn của họ. Bỏ qua phần trang trí, có thể thấy ngay đây là hàng đắt tiền với ghế ngồi êm ái và nội thất hào nhoáng, khiến người ngồi không khỏi bồn chồn.
Khoang xe rộng rãi được thiết kế để mười người ngồi vẫn thoải mái, nên khi chỉ có ba người sử dụng, cảm giác trống trải là điều đương nhiên.
Hiện tại, những người đang giữ im lặng trong xe là Subaru, Emilia, và cô gái đang chìm trong giấc ngủ hôn mê, Rem. Subaru ngồi bên cạnh "Công chúa ngủ trong rừng", chẳng nỡ rời đi nửa bước, còn Emilia dường như cũng đang ý tứ trước tình trạng bất tỉnh của Rem nên không có vẻ gì là muốn mở lời.
Kết quả là, chỉ có bầu không khí ngượng ngùng bao trùm lấy tất cả.
"———Hừm."
Thế này là không ổn rồi, Subaru vừa khoanh tay vừa nghĩ.
Làm ầm ĩ lên thì không được, nhưng chuyện cần nói thì chất đống như núi. Nào là lập trường đối với Vương Tuyển sắp tới, rồi việc trao đổi thông tin giữa hai bên trong vài ngày qua để đi đến liên minh với Crusch vẫn chưa hoàn toàn khớp nhau.
Về phần Rem, trong tình cảnh không ai ngoài Subaru còn nhớ đến cô, việc cô sẽ được đối đãi thế nào tại dinh thự cũng là điều khiến cậu đau lòng. Chỉ cần nghĩ đến việc Ram sẽ nói gì khi nhìn thấy Rem đang ngủ say, sống lưng cậu đã lạnh toát. Tất nhiên, đó là chuyện không thể tránh khỏi.
"Biết là mọi người có ý tốt, nhưng thế này thà đi chung với đám nhóc tì có khi tâm trạng còn đỡ hơn..."
Trong đoàn long xa trở về lãnh địa Roswaal, đương nhiên có cả xe chở lũ trẻ trong làng đã đi cùng ở lượt đi. Hiện tại, bọn trẻ chắc đang ngồi cùng xe với cha mẹ chúng, đó là kết quả của việc dân làng chủ động tách ra vì nghĩ rằng có những chuyện người lớn không tiện để trẻ con nghe thấy. Nhưng sự sắp xếp đó dường như đang phản tác dụng.
Chà, làm sao bây giờ đây—khi Subaru hiếm hoi lắm mới suy tính trước sau và ngẩng mặt lên, thì:
"Có khi nào mọi người đang khó xử vì không có chuyện gì để nói không ạ? Tôi là tôi không chịu nổi cái sự im lặng nặng nề hay đại loại thế này nữa rồi đấy nhé."
"Cái tên này, chen ngang tỉnh bơ rồi nói cái quái gì thế hả? Mà khoan, ông ở đây à?"
"Quá đáng thế ạ!? Đương nhiên là tôi phải ở đây rồi! Bộ cậu không nhớ tôi đã hợp tác với Natsuki-san với điều kiện gì sao!?"
Kẻ đang phản ứng thái quá đến mức bắn cả nước bọt, chỉ thò mỗi cái mặt vào mà la lối om sòm chính là Otto. Hắn đang làm nhiệm vụ đánh xe ở ghế ngự giả, thò đầu qua cửa sổ liên lạc nối giữa khoang xe và ghế lái để phàn nàn về sự im lặng chết chóc bên trong.
Trước cách nói chuyện của Otto, Subaru nghiêng đầu, gật gù "À à" vài cái:
"Nhớ rồi nhớ rồi. Đúng đúng, hình như là ông muốn gặp Roswaal thì phải... Cơ mà, nói sao nhỉ, cái đó ấy."
"Cái gì ạ?"
"Không, nếu ông chạy theo đàn ông thì còn đỡ, đằng này đối tượng lại là Roswaal thì tôi thấy hơi quan ngại đấy... À, tôi là trai thẳng nhé, với lại có Emilia-tan ở đây rồi nên ông có nhắm vào tôi thì tôi cũng khó xử lắm."
"Đâu phải chuyện đó đâu trời! Rốt cuộc cậu nghĩ tôi là cái giống gì thế hả!?"
"Thương nhân kiêm hoạt náo viên?"
"Coi tôi là trò hề à!!"
Otto trợn tròn mắt như muốn nói "Thật không thể tin nổi", khiến Subaru lắc đầu ngán ngẩm. Thấy vậy, Emilia—người nãy giờ quan sát cuộc đối đáp của hai người—tròn xoe mắt:
"Sao nhỉ... hai người thân nhau ghê ha. Em bất ngờ lắm đấy."
"Kìa kìa, Emilia-tan đừng nói thế chứ. Đi chung với tên vong hồn đói tiền này á... Anh đây chỉ là vong hồn đói khát tình yêu từ em thôi."
"Vong hồn kìa! Cậu ta tự nhận là vong hồn kìa! Mà tôi không phải vong hồn nhé!"
"Otto, ồn quá."
Thở dài trước gã thương nhân ồn ào, Subaru đứng dậy, bước phăm phăm về phía trước. Rồi cậu nắm lấy nắp cửa sổ liên lạc:
"A, khoan đã, cậu lại coi tôi là kẻ ngáng đường rồi—"
"Vâng, shut out!"
Cửa sổ liên lạc đóng sập lại cái rầm, che khuất khuôn mặt của gã đàn ông lắm mồm đang la hét gì đó đến tận phút cuối. Subaru phủi tay, tận hưởng cảm giác vừa hoàn thành một công việc quan trọng rồi quay lại, thấy Emilia đang ngước nhìn mình ngơ ngác.
"Phụt."
"Hi ha ha."
Nhìn mặt nhau một lúc, cả hai bỗng bật cười.
Tiếng cười cứ thế giòn giã vang lên một hồi rồi từ từ nhỏ dần và tắt hẳn. Khi cơn buồn cười đã lắng xuống:
"Đọc bầu không khí ngượng ngùng rồi im thin thít, chẳng giống anh chút nào nhỉ."
"Đúng vậy, chẳng giống Subaru tẹo nào. Subaru mà em biết lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, liều lĩnh, và ồn ào một cách sảng khoái chẳng thèm quan tâm đến cảm xúc của người ta cơ."
"Câu đó, anh cảm giác có thể dịch là 'kẻ hăng hái hão và không biết đọc bầu không khí' đấy."
Dù sao đi nữa, nhờ sự hiện diện của Otto mà bầu không khí đã giãn ra là sự thật.
Dù có chút bực mình nhưng Subaru vẫn thầm cảm ơn Otto rồi ngồi xuống bên cạnh Emilia. Thấy Subaru ngồi cạnh mình như một lẽ đương nhiên, Emilia cười khổ:
"Anh ngồi xuống cạnh em nhanh thật đấy, Subaru."
"Thì, muốn ở gần người con gái mình thích là lẽ đương nhiên, hay phải nói là lẽ thường tình rồi. Anh muốn ở gần nhất có thể, để hít thở chung bầu không khí mà Emilia-tan thở ra."
"Lúc đầu nghe còn thấy ngượng, nhưng đoạn sau tự nhiên thấy ghê ghê sao ấy."
Dù đỏ mặt khi được bày tỏ tình cảm thẳng thắn, Emilia vẫn nhăn mặt trước nội dung biến thái ở vế sau. Thấy phản ứng đó của cô, Subaru nghiêng đầu:
"Không phải đâu, tại anh nghĩ cứ là chính mình thì tự nhiên mấy câu kiểu đó lại tuôn ra..."
"Đúng ha, Subaru là người như vậy mà. Cũng tại thế nên lúc nào em cũng không thể đón nhận những lời Subaru nói một cách nghiêm túc được."
Emilia nhìn chằm chằm vào cậu, bỏ lửng câu nói.
Gãi đầu, Subaru băn khoăn không biết có nên tiếp lời chỗ cô đang ngập ngừng hay không, rồi nói:
"Đó là tâm lý con trai đấy, nếu không giả vờ đùa cợt thì không thể tán tỉnh nghiêm túc được đâu. Việc anh thích Emilia-tan, việc anh nhìn Emilia-tan với ánh mắt đen tối, hay việc anh muốn giúp đỡ Emilia-tan, tất cả đều là thật lòng thật dạ. Em tin anh được không?"
"Em tin, nhưng tin và chấp nhận là hai chuyện khác nhau nhé?"
"Được thôi. Em cứ tin đi, rồi anh sẽ nỗ lực để em chấp nhận."
Nghĩ lại thì, cậu vừa tung ra một phát ngôn khá là tấn công đấy chứ. Thực tế, sự bối rối của Emilia sau khi nghe Subaru nói vậy là không hề nhỏ.
Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi má và tai đỏ bừng đến mức không thể che giấu nổi. Chắc chắn là cô chưa từng có kinh nghiệm được ai đó bày tỏ tình cảm vô điều kiện như thế này. Tất nhiên, kẻ đi tán tỉnh là Subaru đây cũng chẳng có kinh nghiệm gì sất, nên rốt cuộc mặt mũi cũng đỏ gay cả lũ.
Dẫu vậy:
"So với việc ủ rũ cúi gằm mặt, thế này giống anh hơn nhiều. Phải không, Rem?"
"...Anh vừa nói gì cơ?"
"Anh bảo là muốn nâng mái tóc tuyệt đẹp của Emilia-tan lên rồi nhìn ngắm cái gáy của em ấy."
"Lại lảng tránh kiểu đó rồi... Anh đang để tâm đến chuyện của Rem-san, đúng không?"
Emilia chặn đứng đường lui của Subaru khi cậu định dùng lời cợt nhả để lẩn tránh, cô nói thẳng thừng. Nghe vậy, Subaru cười khổ, nhìn chằm chằm vào Rem đang ngủ trên giường:
"Để tâm chứ. Anh để tâm kinh khủng khiếp. Anh cứ nghĩ mãi là phải làm gì đó, và chắc chắn sẽ còn tiếp tục suy nghĩ. Anh muốn coi Emilia-tan là nhất, nhưng mà... chuyện này không thể xếp thứ tự được. Xin lỗi em."
"Em đâu phải đứa con gái xấu tính đến mức giận dỗi vì chuyện đó. Em sẽ không giận vì những chuyện quan trọng như vậy đâu... Nhìn là biết cô ấy là người quan trọng đối với Subaru mà."
Cũng như Subaru, Emilia nheo mắt nhìn Rem đang ngủ. Rồi đôi môi cô run run, sau một thoáng do dự:
"Là người con gái anh thích, phải không?"
"Thích. Rất thích. Thích ngang ngửa với Emilia-tan luôn."
"Nói thế này thì hơi kỳ... nhưng Subaru là đồ lăng nhăng hả?"
"Anh vốn định làm trai chung tình đấy chứ, nhưng được yêu chiều đến mức đó mà không rung động thì anh nghĩ kẻ đó máu lạnh vô tình mất rồi."
Nhớ lại những vòng lặp trong vài ngày qua, nhớ lại tất cả tình yêu vô điều kiện mà Rem đã dành cho cậu. Nhận lấy chừng ấy tình cảm, làm sao con tim có thể không rung động?
Khi nhận ra thì đối với Subaru, sự tồn tại của cô ấy đã chiếm một phần quá lớn trong lồng ngực cậu.
"Thế mà anh bảo thích em."
"Nói trước nhé, anh thích Rem nhưng Rem còn siêu thích anh hơn đấy? Cô ấy mê anh như điếu đổ, thật sự kỳ lạ ghê gớm."
Khoanh tay lại, riêng về việc được trao tặng tình yêu vô điều kiện này, cậu không thể không đặt câu hỏi. Liệu bản thân cậu có xứng đáng được một cô gái tuyệt vời như Rem yêu thương đến thế không?
Đến tận bây giờ, cậu vẫn không thể không nghĩ như vậy. Nhưng cậu cũng nghĩ rằng mình phải trở thành người đàn ông xứng đáng với giá trị đó.
Và rồi, trước sự tự đánh giá đó của Subaru, Emilia khẽ mỉm cười:
"Em cảm giác như em hiểu được."
"Hả?"
"Lý do Rem-san thích Subaru nhiều đến thế. Chắc chắn là vì ở gần bên, cô ấy đã được nhìn thấy toàn những điểm tốt của Subaru. Subaru ấy mà, giống như mắc bệnh thỉnh thoảng lại làm mấy chuyện siêu ngầu vậy."
"Bệnh cơ à. Mà... cũng chẳng cãi được."
Gãi má, Subaru chu môi tỏ vẻ bất mãn. Emilia không chấp nhặt phản ứng đó của cậu, cô nhắm mắt lại với vẻ mặt điềm nhiên: "Đúng thế mà."
"Em sẽ không dễ dàng bị chinh phục vậy đâu."
"Thế mới bõ công thách thức chứ. Rồi sẽ có ngày anh khiến Emilia-tan mê mệt anh, để rồi em và Rem sau khi tỉnh lại sẽ tranh giành anh, lúc đó anh sẽ đưa ra phán xử chia đôi. Aaa, chỉ nghĩ thôi đã thấy cười không nhặt được mồm rồi!"
Bị Emilia và Rem kéo hai tay, tranh giành cơ thể duy nhất này. Đó quả là một cảnh tượng hạnh phúc đến mức khiến cơ mặt giãn ra.
Nên chắc chắn, một ngày nào đó...
"Phải kéo cho đến khi người anh đứt lìa ra mới được đấy nhé."
"Không biết anh đang nghĩ cái gì, nhưng em cảm giác phải nói trước điều này—em sẽ không kéo đứt đâu nhé."
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Mở đầu bằng cuộc trò chuyện đó, cuộc thảo luận trong xe diễn ra suôn sẻ.
Vốn dĩ, đây là chuyến đi kéo dài gần nửa ngày. Dù có nhiều chuyện cần nói, thời gian để thống nhất mọi thứ cũng vẫn dư dả.
Hai bên trao đổi thông tin về mấy ngày qua, và cuối cùng lôi cả Otto vào để vạch ra phương hướng sắp tới.
Kết quả, khi cuộc thảo luận đi đến hồi kết:
"Rốt cuộc thì vẫn phải gặp mặt Ros-chi nói chuyện thì mới tính kế sách đàng hoàng được."
Nói gì thì nói, kết luận của câu chuyện vẫn quay về điểm xuất phát.
Tóm lại, người nắm rõ năng lực và chiến lực của phe Emilia chỉ có Roswaal, không có hắn thì phe Emilia không thể vận hành được.
"Mà, nếu Ram đã đến Thánh Địa và hội quân với Roswaal, thì chắc tự nhiên họ cũng sẽ quay về dinh thự thôi. Lúc đó, việc đầu tiên là tát cho hắn một cái lệch mặt rồi mới nói chuyện."
"Đối với Bá tước biên cảnh, người đáng lẽ là chủ thuê của mình, cậu có vẻ hung hăng quá nhỉ, Natsuki-san."
"Tôi nghĩ mình có quyền được làm thế, và hắn cũng có tội đáng bị làm thế mới được tha thứ."
Nghĩ lại những việc Roswaal đã gây ra, việc Subaru định giải quyết chỉ bằng một cú tát có thể coi là một phán quyết quá đỗi khoan hồng. Emilia cũng không có ý định ngăn cản Subaru đang hừng hực khí thế, cô tỏ vẻ chấp thuận: "Nếu chỉ một cái thôi thì được."
Dù sao thì, cuộc thảo luận đã chốt lại như vậy. Ngay trước thềm cuộc nói chuyện tại lãnh địa, khi vừa ra khỏi rừng và trở về làng—ngay lập tức, nhóm Subaru nhận ra sự bất thường.
Khung cảnh quen thuộc của ngôi làng, sự vắng vẻ đó y hệt như lúc vừa sơ tán dân làng để chuẩn bị đối đầu với Petelgeuse, và hiện tại khi không còn bóng dáng đội thảo phạt đồn trú, nó còn hoang vắng hơn trước.
Nói một cách ngắn gọn và rõ ràng hơn: Không thấy dấu hiệu dân làng đã trở về.
"Nhìn qua thì không có ai cả đâu, Natsuki-san. Không có vẻ gì là bị phá hoại, nhưng cảm giác như chưa có ai quay lại ấy."
Bước xuống long xa, Otto nói lên cảm nhận sau khi đi một vòng quanh làng cùng dân làng. Subaru, người đi kiểm tra ở nhóm khác, cũng tiếc nuối phải đồng tình.
Sự tĩnh lặng quá mức khiến Subaru rùng mình nhớ lại cảnh tượng dân làng bị thảm sát bởi tay Petelgeuse trước đây, nhưng cậu đã xác nhận được đó chỉ là lo xa.
Tuy nhiên, điều đó lại nảy sinh một vấn đề khác.
"Ram đã nói 'Thánh Địa' cách đây khoảng bảy, tám tiếng đi đường... Chúng ta đã ở lại Vương đô thêm ba ngày mà họ vẫn chưa về là sao?"
"Hay là do chưa nắm được tình hình đã tiêu diệt xong Giáo phái Phù thủy nên họ vẫn đang cảnh giác?"
"Roswaal mà lại bỏ mặc lãnh địa sao? Theo giả định của tôi, nếu 'Lười Biếng' và Roswaal đối đầu trực diện thì chín phần mười là Roswaal thắng. Dù 'Lười Biếng' không chơi trực diện... nhưng ít nhất hắn cũng phải do thám chứ."
Với khả năng bay lượn, Roswaal thừa sức do thám lãnh địa của mình. Và nếu có ý định do thám, hắn dư sức xác nhận được khu vực quanh dinh thự đã an toàn sau khi Giáo phái Phù thủy bị quét sạch. Việc đó không xảy ra nghĩa là:
"Hắn đang chọn giải pháp thận trọng sao..."
"Có chuyện gì đó xảy ra ở 'Thánh Địa' rồi chăng...?"
Ý kiến của Subaru và Emilia trùng khớp, cả hai nhìn nhau gật đầu. Dù thế nào, nếu không xác nhận được tình hình ở 'Thánh Địa' thì sẽ không biết được sự tình.
Mối lo ngại của hai người cũng chính là mối lo của dân làng đối với người thân.
Bởi lẽ, số dân làng đi cùng Ram đến 'Thánh Địa' chiếm khoảng sáu phần mười dân số. Chỉ có bốn phần mười bao gồm lũ trẻ kiên quyết đòi đi theo Emilia, cùng cha mẹ chúng và vài thanh niên trai tráng là những người trở về làng. Tình trạng này khiến chức năng của ngôi làng suy giảm nghiêm trọng.
Tâm trạng của dân làng chắc chắn cũng chẳng thể nào vui vẻ nổi.
"Dù sao đi nữa cũng phải tìm cách thôi... Trước mắt, cứ quay về dinh thự đã. Tôi muốn cho Rem nghỉ ngơi. Otto, ông cũng không có chỗ ngủ đâu, vào dinh thự đi."
"Hảả!? Đ-Được tá túc tại dinh thự của Bá tước biên cảnh á!? Nếu phải dính vào cái tình huống khủng khiếp đó thì thà tôi ngủ ngoài long xa còn thoải mái hơn!"
"Im đi, dính vào luôn đi. Giờ chúng ta cùng hội cùng thuyền rồi. Tôi sẽ bóc lột ông đến khi nào ông ngắc ngoải mới thôi."
Mặc kệ Otto lầm bầm than vãn, Subaru ra lệnh cho Patrasche rồi cùng mọi người chia tay dân làng để hướng về dinh thự.
Đi bộ mất mười lăm phút, đi long xa chỉ mất năm phút là đến dinh thự Roswaal đầy hoài niệm.
Lần trước không có thời gian ngắm nghía kỹ, giờ nhìn lại mới thấy thật bồi hồi.
"Nói là vậy chứ có vẻ không thay đổi gì cả... Không có cảm giác là nhóm Ram đã trở về."
"Nhưng nếu bên trong không thay đổi thì Beatrice hẳn vẫn ở đó. Mong là em ấy biết vị trí của 'Thánh Địa'."
"A, phải rồi. Chết dở, cả anh và Emilia-tan đều không biết 'Thánh Địa' ở đâu. Muốn kiểm tra an nguy của Ros-chi mà không có cách nào thì chịu chết."
Phương hướng hành động suýt nữa thì phá sản ngay từ gốc rễ, Subaru cau mày trước viễn cảnh mờ mịt.
Emilia cũng thoáng nét lo âu trên khuôn mặt xinh đẹp, còn Otto thì có vẻ đang mải mê ngắm nhìn xung quanh với vẻ hiếu kỳ, không tham gia vào cuộc trò chuyện.
"Chậc. Tóm lại, giờ chỉ còn nước cầu mong Beako biết gì đó thôi."
"Vừa rồi cậu nhìn tôi chậc lưỡi đấy à?"
"Chậc. Tự ý thức quá cao rồi đấy. Không ai quan tâm đến ông nhiều như ông nghĩ đâu."
"Cách nói chuyện tệ thật đấy!"
Bỏ qua Otto đang tiu nghỉu, Subaru cho xe dừng ở sân trước rồi đi về phía cửa chính.
Đầu tiên là gọi Beatrice ra, sau đó kiểm tra quanh dinh thự, sắp xếp chỗ ngủ cho Rem, rồi mới tính tiếp phương án—
"Về rồi đây, dinh thự Roswaal. Nào, ngôi nhà thân thương của ta..."
Vừa nói vừa đẩy cửa bước vào, giọng Subaru nghẹn lại khi nhìn vào bên trong.
Đó là vì cậu được chào đón theo một cách hoàn toàn khác với dự đoán.
Sảnh vào được trải thảm nhung. Bên cạnh cầu thang lớn dẫn lên tầng trên là những chiếc bình gốm đắt tiền được cắm đầy hoa rực rỡ. Từ trần nhà rủ xuống là ánh sáng từ đèn tinh thể, gọi là đèn chùm phong cách dị giới cũng không sai.
Khung cảnh sảnh vào quen thuộc ấy lại hoàn toàn khác xa với dự đoán.
Đáng lẽ ra nó phải—
"Không phải bị lục tung lên... mà là được dọn dẹp gọn gàng sao!?"
Tấm thảm được trải thẳng thớm không một nếp nhăn, hoa trong bình bên cầu thang tươi rói tỏa sắc, đèn chùm được lau chùi tỉ mỉ đến mức sáng bóng, tôn lên vẻ đẹp vốn có của tinh thể.
Trước sự sai lệch quá lớn của cảnh tượng đó, Subaru đứng chết trân không nói nên lời.
Chính vì quá kinh ngạc mà mọi phản ứng sau đó của Subaru đều chậm trễ.
"—Ai đó!?"
Một âm thanh nhỏ, rất khẽ, suýt chút nữa thì bỏ lỡ vang lên, Subaru di chuyển ánh mắt theo phản xạ của sự lo âu. Nhưng khi ý thức bắt kịp cái bóng đó thì đã quá muộn.
Cái bóng đã vòng ra ngay sau lưng Subaru—
Một cái bóng đen ập đến bao trùm Subaru từ phía sau, và Subaru đã nhìn thấy.
Hiện lên rõ ràng trong hình bóng đó là cái miệng đỏ lòm lởm chởm đầy răng nanh trắng hếu tựa dã thú.
—Và khoảnh khắc tiếp theo, do sơ suất, ý thức của Subaru, và cả thế giới, chìm vào bóng tối.
0 Bình luận