Arc 2: Một Tuần Đầy Biến Động
Chương 2-1: Trần nhà xa lạ, hành lang bất tận
1 Bình luận - Độ dài: 3,793 từ - Cập nhật:
Đối với Subaru, thức dậy trong trạng thái uể oải là một khái niệm xa lạ.
Khi mở mắt ra, đập vào mắt cậu là luồng ánh sáng trắng mang cảm giác nhân tạo. Một trần nhà xa lạ, những tinh thể gắn trên đó đang phát ra ánh sáng nhạt theo nguyên lý nào đó để chiếu sáng căn phòng.
Vốn nổi tiếng dễ ngủ dễ dậy, cơ thể Subaru thuộc tạng người hễ mở mắt là tỉnh táo ngay lập tức.
"...Cảm giác của cái gối này khác hẳn."
Cậu trở mình, nhận ra xúc cảm dưới đầu khác với mọi khi.
Hơn nữa, cảm giác êm ái bồng bềnh này cũng không thể nào là của cái nệm "vạn niên" quen thuộc ở nhà được. Cái nệm mà vì lười gấp nên sàn nhà bên dưới đã bị đổi màu luôn rồi ấy.
"Lại còn mùi siêu thơm nữa chứ. Hít hà hít hà... Có mùi của nắng! Mà, thực ra cái đó là mùi xác ve bọ bị nắng thiêu chết thôi nhưng mà kệ."
Một trong ba kiến thức top đầu mà cậu không hề muốn biết trong đời.
Theo một nghĩa nào đó, sau khi tận hưởng thỏa thích "mùi tử khí", Subaru uể oải ngồi dậy. Và rồi, khi nhổm nửa người lên nhìn quanh, cậu nhận ra ngay đây là căn phòng của giới thượng lưu.
Cái giường cậu đang nằm rộng đến mức năm thằng Subaru nằm lên vẫn còn dư chỗ, và lấy cái giường làm trung tâm thì căn phòng này chắc phải rộng đến hai mươi chiếu tatami.
Nếu là phòng trọ studio rộng hai mươi chiếu thì đúng là lãng phí không gian kinh khủng. Nhưng mà:
"Theo mô típ biệt thự hào nhoáng thì không thể nào có chuyện đó được."
Ý thức đã hoàn toàn tỉnh táo, Subaru bước xuống giường, xoay người nhẹ để kiểm tra tình trạng cơ thể.
Đầu tiên là các khớp vai và tay chân, chạy nâng cao đùi và squat để kiểm tra tim phổi cũng như sức bền. Khi hơi thở bắt đầu gấp gáp, cậu vén áo lên:
"Vết thương ở bụng... không có. Vết bầm tím tất nhiên là không, vết mổ bụng cũng không nốt. Không có cả vết khâu, ngoại khoa thế giới này ưu việt thật đấy. Để lại sẹo là khỏi về nhà chồng luôn."
Nấu nướng, giặt giũ, may vá và tất nhiên là các kỹ năng nội trợ khác đều chưa học.
Điểm PR bản thân là sự trâu bò và cái gì cũng ăn được. Nào, liệu có đại gia nào chịu rước một Subaru như thế về làm vợ không đây.
"Là ông thì ông xin kiếu. ...Cơ mà."
Căn phòng đúng như cảm nhận ban nãy, ngoài chiếc giường ra thì chỉ có chậu cây cảnh đặt bên cửa sổ, trên tường treo vài món đồ trang trí và tranh vẽ, khá đơn giản.
Không rõ thế giới này có hay không, nhưng cậu không thấy thứ gì giống đồng hồ, cũng không xác nhận được sự tồn tại của lịch.
"Vấn đề là mình đã mất ý thức bao lâu... Ừm, chắc tầm năm tiếng."
Cậu sờ lên cằm, dựa vào cảm giác râu ria lởm chởm để ước lượng thời gian.
Một tuyệt chiêu giúp xác nhận thời gian khá chính xác mà không cần đồng hồ. Dựa vào cảm giác của "đồng hồ râu", từ lần kiểm tra cuối cùng đến giờ khoảng năm, sáu tiếng. Tức là, ngày đầu tiên bị triệu hồi sang dị giới đã kết thúc.
Nghĩ đến đó, Subaru lại sờ lên bụng mình lần nữa:
"Tóm lại dù thế nào đi nữa... lần này mình đã né được 'Chết Hồi Sinh' rồi hả?"
Thốt ra kết luận mà từ lúc dậy đến giờ vẫn chưa dám nói, cuối cùng cậu cũng quyết định đối mặt với hiện thực không thể lảng tránh.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Ngay trước khi mất ý thức, cậu đếm ngón tay nhớ lại những gì đã xảy ra.
"Một lần chết thảm hại, lần hai cũng chết dũng cảm, lần ba diễn vai chết chó khá hoàn hảo, lần bốn thì chết vì đạn lạc sau khi xem tử chiến ―― diễn biến kiểu vậy, nhưng có vẻ mình nhặt lại được cái mạng rồi, may quá là may. Chết phát nữa là thành nhân vật quần chúng luôn đấy ông nội."
Tất cả nguyên nhân cái chết đều như thế thì đúng là dở khóc dở cười.
Dù sao thì, trên chiếc giường trong căn phòng rộng đến mức không thể bình tĩnh nổi ―― Subaru vò nát bộ ga trải giường và chăn bông đã được xếp gọn gàng, rồi ngồi khoanh chân lên đó trầm ngâm.
Đã tránh được 'Chết Hồi Sinh', thì chắc chắn nơi này khác với địa điểm respawn (tái khởi động). Dù có khả năng một phần mười nghìn là nhà bố mẹ đẻ của ông chủ tiệm rau nơi cậu hay respawn, nhưng hiện tại những khả năng có thể nghĩ đến là:
"Nhà của Reinhardt, hoặc là nhà của Emilia-tan thôi."
Chỉ có hai người này là có thiện cảm với Subaru và có vẻ sở hữu một dinh thự hào nhoáng thế này.
Subaru nghĩ, pha chút nguyện vọng cá nhân, rằng có lẽ là trường hợp sau.
Việc chữa trị vết thương ở bụng ―― có lẽ là nhờ phép thuật của Emilia. Nếu không được chữa trị ngay lập tức tại hiện trường, Subaru khó mà tránh khỏi cái kết DEAD END, và hơn hết, tâm lý đàn ông muốn tin rằng mình được chính tay con gái chữa trị (healing).
"Mà tên đẹp trai kia có là trai đẹp biết healing thì cũng được thôi... nhưng mơ mộng chút thì có sao đâu. Dị giới mà lị."
Cậu lấy ngón tay chọc chọc vào ga giường, đưa ra cảm tưởng ngắn gọn với cử chỉ nữ tính.
Sau đó Subaru nhún người, tận dụng lò xo của đệm để nhảy xuống sàn. Trước mắt, cậu muốn xác định xem đây là đâu.
"Vậy là, bắt đầu một cuộc phiêu lưu mới. ...Không được, không được rồi tôi ơi! Chưa thấy phấn khích mà đã thấy phiền phức thế này, mày định quay lại thời kỳ hikikomori đấy hả!? Cái kiểu chỉ ăn cơm, chơi game, xem anime, ngủ lúc nào thích thì ngủ, lướt diễn đàn rồi comment dạo ấy... Muốn quay lại vãi."
Cũng đâu phải cậu có nguyện vọng được triệu hồi sang dị giới đâu.
Vốn dĩ, cậu cũng chẳng bất mãn gì với cuộc sống hikikomori cả. Chưa bao giờ cậu thấy những ngày tháng trôi qua trong nhàm chán là vô nghĩa, và được ngủ bao nhiêu tùy thích đúng là cuộc sống NEET muôn năm.
"Thì cũng có thấy hơi có lỗi với bố mẹ... nhưng theo một nghĩa nào đó thì là thả lỏng hay là ngầm đồng ý rồi còn gì."
Vẫn tập gym bình thường, vẫn ăn cơm trên bàn ăn, vẫn ra ngoài như lẽ đương nhiên và vẫn xin tiền tiêu vặt. Ngoại trừ việc không đến trường thì cuộc sống chẳng có gì trở ngại, nên chính xác thì Subaru nên gọi là trẻ không đến trường hơn là hikikomori.
"Sự thật chấn động. Nếu không có cơ hội nhìn lại bản thân ở dị giới thế này, khéo mình cả đời không nhận ra mình không phải là hikikomori mất... Không lẽ, mình được đưa đến đây là vì mục đích đó...?"
Từ nay phải cẩn thận trong việc tự xưng thôi, cậu quyết tâm sắt đá. Cậu không muốn tùy tiện nhận mình là hikikomori rồi bị "Hiệp hội Kiểm định Hikikomori Thế giới" mắng cho đâu.
"Chắc hội viên cũng toàn là hikikomori cả thôi... Ơ, thế thì mọi người liên lạc kiểu quái gì..."
Suy nghĩ luẩn quẩn bí ẩn chồng chất bí ẩn. Subaru nghiêng đầu, ném kết luận của dòng suy nghĩ dài dòng đi với câu "sao cũng được", rồi rón rén đi về phía cửa.
Lý tưởng nhất là trong lúc giết thời gian, cậu sẽ đụng độ (encounter) ai đó đến xem tình hình của Subaru ―― giải thích sự tình và nắm bắt hiện trạng là điều mong muốn nhất.
"Hoặc là diễn biến kiểu vừa mở mắt ra thì cô gái đang túc trực bên gối sẽ hỏi 'Tỉnh rồi hả?'. Mà đúng hơn thì bình thường phải là thế chứ. Triệu hồi người ta xong mà mỹ thiếu nữ triệu hồi không ở bên cạnh thì hơi bị nhiều sơ suất đấy nhé cái vụ triệu hồi này..."
Điểm đáng khen là, ít nhất nó cũng tuân theo quy tắc của dị giới fantasy, nhân vật nào gặp cũng toàn là trai xinh gái đẹp.
Dù sao thì, những người có tên tuổi mà cậu quen biết chỉ vỏn vẹn năm người. Tonchinkan nhìn là biết dân quần chúng (mob), còn một người thì là ông già nhăn nheo hết thuốc chữa.
"Felt thì có cảm giác mài giũa đi sẽ tỏa sáng, còn Emilia-tan và Reinhardt thì khỏi phải bàn rồi. Elsa thì... uầy, đầu ngón tay run lên rồi, không tính!"
Kết luận là cô ta nằm ngoài tiêu chuẩn đánh giá vì làm tăng thanh đo chấn thương tâm lý (Trauma Gauge).
Thừa nhận là xét về ngoại hình thì cô ta đẹp thật, nhưng dính cái tật nghiện giết chóc thì đến cả Subaru cũng không thể đưa ra kết luận tích cực kiểu "Đó mới là điểm gap moe chứ!" được, chịu thôi.
"Rồi, kết luận xong xuôi, tạm biệt diễn biến trì hoãn, bắt đầu hành trình thôi nào... Bắt đầu cái mới lúc nào cũng siêu hồi hộp!"
Vừa nói nhỏ một cách tự nhiên, cậu vừa thận trọng xoay nắm đấm cửa và mở ra.
Bên ngoài, không khí lạnh lẽo len lỏi vào phòng, bàn chân trần chạm vào độ lạnh của sàn nhà khiến cậu phản ứng thái quá "Oái".
Bước ra khỏi phòng, trải rộng trước mắt là một hành lang dài được thống nhất bằng tông màu ấm. Cả bên trái lẫn bên phải, con đường kéo dài hun hút, thi thoảng lại thấy những cánh cửa tương tự nằm rải rác. Có lẽ cánh cửa nào cũng có kết cấu giống căn phòng Subaru vừa ngủ ―― nếu có nhiều phòng rộng cỡ hai mươi chiếu thế này, thì đây quả là một dinh thự hào nhoáng ngoài sức tưởng tượng. Subaru bất giác nuốt nước bọt khi tưởng tượng về chủ nhân của nó.
"Chỉ có thể nói là quào. Siêu rộng, hay phải nói là bao la bát ngát. Cơ mà, rộng thế này mà... chả thấy hơi người đâu cả."
Chân trần bước lạch bạch trên hành lang ―― chất liệu được đánh bóng loáng (giống sàn trường học), Subaru bất giác cau mày trước sự tĩnh lặng đó.
Hơi người là cách nói ẩn dụ, nhưng trong trường hợp này phải gọi là âm thanh sinh hoạt, những thứ như thế hoàn toàn không lọt vào tai Subaru ở hành lang này.
"Căn phòng lúc nãy cũng thế, yên tĩnh quá mức... Tĩnh đến mức làm ồn cũng thấy tội lỗi."
Lẽ ra, với tính cách của Subaru thì cậu đã hét toáng lên "Có ai ở đây khônggg!" rồi, nhưng trong tình huống hiện tại, làm thế có vẻ hơi nguy hiểm.
Bởi lẽ vào thời điểm này, Subaru chưa nắm được chút gì về tình trạng hiện tại của mình.
Lúc nãy cậu cứ đinh ninh đây là dinh thự của người có thiện cảm với mình như một lẽ đương nhiên, nhưng lỡ đâu sau khi cậu mất ý thức, Elsa đã tập hợp đại quân mười vạn người quay lại phản công thì sao.
Nếu là vậy, kẻ bắt giữ Subaru là phe Elsa, và dinh thự này sẽ chuyển hệ (class change) cái rụp từ nhà đại gia tốt bụng sang sào huyệt của tập đoàn sát thủ.
"Biết thế cứ đợi bên kia hành động trước cho rồi. Hay giờ quay lại phòng, bó gối run cầm cập rồi cầu nguyện thần linh nhỉ."
Vừa ngắm nhìn những đồ nội thất được trang trí dọc hành lang, Subaru vừa ngân nga tính toán kế hoạch rút lui.
Những bức tranh treo trong phòng lúc nãy có vẻ là tranh phong cảnh, nhưng tranh treo ngoài hành lang lại phần nhiều là tranh trừu tượng có phong cách lạ lẫm. Nhìn những họa tiết hình học, cậu vừa ra vẻ hiểu biết "Hừm, nét cọ này quả là...", vừa:
"Mà, suy nghĩ yếu đuối thế thì mất hết Flag (cờ). Đã quyết định là phải sống tích cực hơn rồi mà, thề rồi mà lị. Tuy chả nhớ là quyết định lúc nào và cũng chả thề với ai, nhưng cứ não bộ tự bổ sung (brain supplement) đi."
Gạt bỏ lựa chọn quay lại, Subaru bắt đầu bước đi với mục tiêu trước mắt là tìm người.
Trái hay phải? Mình chọn ngay bên phải không chút do dự. Chả là mình nhớ mang máng từng đọc trong bộ manga nào đó có câu thoại: "Bên trái nhiều bẫy lắm đấy, he he he".
Nghĩ lại kỹ thì tùy theo mình đi ra từ phòng nào mà phân biệt trái phải cũng thay đổi hết, nhưng sau khi đi được một lúc mới nhận ra nên thôi kệ xác.
"Dù sao thì... cứ toàn những cánh cửa giống nhau... vẫn vắng tanh như thường."
Chưa tới cuối hành lang, đi qua được năm cánh cửa thì Subaru bắt đầu bối rối.
Dù rộng thế nào cũng phải có giới hạn chứ. Tính về thời gian thì có khi một hai phút người ta bảo đừng vội bỏ cuộc, nhưng khoảng cách di chuyển trong thời gian đó đã hơn ba trăm mét rồi.
Nghĩ bình thường thì liệu có tồn tại hành lang kéo dài ba trăm mét mà vẫn chưa thấy điểm cuối không chứ?
Dù sao cũng kỳ quặc quá, vừa gãi đầu, Subaru vô tình quay lại. Tệ nhất thì quay về phòng ban đầu cũng không sao—quyết định như vậy...
"Hả?"
Giọng ngạc nhiên vang lên, Subaru càng bối rối hơn, nghiêng đầu sâu hơn.
Phía sau, đoạn đường vừa đi qua—cũng không nhìn thấy điểm cuối hành lang giống như trước, nhưng vấn đề là...
"Bức tranh này... mình có thấy trước cửa phòng xuất phát lúc đầu không nhỉ...?"
Nhớ mang máng có trêu "Nét vẽ này đây" nên chắc chắn rồi.
Cũng có khả năng treo cùng một tác phẩm, nhưng xếp những phòng giống nhau trong một hành lang rồi treo cùng bức tranh thì thị hiếu tệ quá.
"Tức là, suy nghĩ đơn giản hơn thì... đang bị loop đấy."
Có lẽ là sau khi di chuyển được một đoạn trong hành lang, bị dịch chuyển êm ái sang phía đối diện của bản đồ. Hoặc là phá vỡ quy tắc fantasy dị giới, có cơ chế sàn di động hoạt động tinh vi đến mức Subaru không nhận ra.
"Nếu là kiểu cơ chế sàn thì khảo cứu thời đại loạn hết. ...Tuy nhiên, cái này cùng với 'Hồi sinh từ cái chết', duyên với thể loại loop thật đấy nhỉ."
Tự nhận xét như vậy, Subaru mở cửa phòng gần nhất. Bên trong là căn phòng đơn giản rộng hai mươi tatami chỉ có giường ngủ.
Tức là chính phòng Subaru được cho nằm ban đầu.
"Nói cách khác, di chuyển cũng vô ích nên ngoan ngoãn ở yên ý à?"
Để Subaru tỉnh dậy không hành động bừa bãi, họ giới hạn đường đi như thế này chăng? Cảm giác lãng phí công sức lẫn ma lực tối đa, nhưng có thể cũng có mưu đồ khoe sức mạnh để tước mất ý chí kháng cự.
"Mà, đúng là nghĩ bình thường thì mất hết ý chí kháng cự thật. Tạo không gian kỳ lạ thế này, không ngạc nhiên mới là lạ. Nếu nghĩ bình thường."
"Hmm~" duỗi người, gập gối duỗi chân. Tay chống tường kéo căng gân Achilles, làm ấm cơ bắp điều chỉnh trạng thái.
"Bình thường thì mình cũng 'Cái này không làm nổi đâu yahoooo' rồi lao vào giường. Ngủ mê man cho đến khi có người đến kiểu gì đó..."
Ngồi xổm giữa hành lang, lấy tư thế xuất phát.
Get set, ready—
"Nhưng ngủ tận nửa ngày rồi thì giờ chẳng buồn ngủ tí nào luôn!!"
Tuyên bố chẳng ngầu tí nào, Subaru chạy hết tốc lực.
Tốc độ dưới Felt, thẳng thắn mà nói thì còn dưới cả ông già Rom.
Sức bền thấp, một trăm mét thì đáng tiếc ở mốc bảy mươi mét đã hụt hơi, thể lực đáng thất vọng. Nhưng để vượt qua khoảnh khắc này thì đủ quá đủ.
Chạy, chạy, chạy. —Không ngừng, lặp đi lặp lại tiến về phía trước.
Điểm cuối hành lang vẫn không thấy, chạy mãi chạy hoài cảnh vật cũ cứ quay lại. Đó là kết quả vô ích, chế giễu sự cố gắng của Subaru.
Nhưng Subaru không ngừng chạy.
Ngây thơ, không ngừng thẳng tiến, như thể thái độ đó chứng minh rằng đây là điều duy nhất một gã tầm thường có thể làm.
Chẳng còn quan tâm hành lang vắng tanh, hay đây là dinh thự người khác, hay nửa ngày trước bụng bị rạch, hay sắp phải đi vệ sinh gì đó nữa.
"Không, cái cuối không được bỏ qua! Không được đâu! Tệ rồi, nhận ra thì ý muốn đi tiểu ùa lên dữ dội! Cả to lẫn nhỏ cùng ập đến!"
Phần con trai của Subaru bắt đầu kêu cứu, dáng chạy phong độ lúc nãy biến đâu mất. Tư thế chạy hơi khép đùi, thân trên lắc lư tạo đường cong, tiến hóa thành kiểu chạy con gái.
Nhưng, cách chạy của Subaru chỉ là sự khác biệt nhỏ nhoi, thế giới không ngừng chế nhạo nỗ lực của anh.
Trước sự lặp lại giống như ác ý đó, cuối cùng tốc độ chân Subaru cũng chậm lại.
Vai rung mạnh, thở gấp. Trán đổ mồ hôi trong trận chiến cô độc, không đạt được gì, Subaru quỳ gối tại chỗ. Rồi—
"Thôi, ở đây, làm luôn vậy."
Bỏ cuộc tất cả, đặt tay lên quần áo che phần bụng dưới.
Phẩm giá con người có thể mất đi. Không thể bài tiết đúng chỗ, tệ hơn cả chó mèo chưa được huấn luyện.
Nhưng dù bị mắng nhiếc cũng cam chịu. Tinh thần Subaru không gục ngã vì thế.
"Hơn nữa, với mình đã phát hiện ra sở thích mới, những lời mắng nhiếc đó có thể còn là k쾌감—"
Với nụ cười sảng khoái đầu tiên kể từ khi bị triệu hồi sang dị giới, Subaru ngồi xuống tại chỗ. Ít nhất việc dịch sang mép hành lang là dấu hiệu lý trí cuối cùng còn sót lại của anh.
—Và.
"Natsuki Subaru, xuất kích—hả?"
Khi Subaru định rặn, trước mắt anh, một sự thay đổi xảy ra.
Cảnh vật lúc nãy, dù chạy đến đâu cũng cứ lặp lại. Hành lang không đổi khác đó, trong tầm mắt Subaru bỗng nhiên bóp méo.
Thế giới biến đổi như thể nắm nhàu tờ giấy rồi kéo thẳng lại.
Sau khi nếp nhăn duỗi hết, như thể xác nhận cảnh vật, Subaru chớp mắt, nhịn ý muốn đi tiểu đã tạm lùi và đứng dậy.
"Không hiểu sao nhưng... kết quả tốt à?"
Nhìn lại, điểm cuối hành lang đã hiện ra trước mắt.
Trước mặt Subaru là bức tranh trừu tượng đã thấy nhiều lần, trước bức tranh đó là căn phòng anh được cho nằm.
Tuy bị đưa về vị trí ban đầu, nhưng dường như đã thoát khỏi loop. Điều kiện phá đảo khó hiểu, nhưng...
"Chính xác, nguyên nhân chiến thắng là ý muốn đi tiểu. Đây là flag phức tạp. Thách thức bình thường thì chắc chắn không nhận ra điều kiện này... Kẻ nghĩ ra, quỷ quái thật."
'Quỷ quái' là phiên bản khác của 'thần thánh', từ tự tạo.
Do Subaru nghĩ ra, đúng hơn là vừa mới nghĩ ra rồi thử nói.
"Được rồi, đã thoát khỏi loop, về phòng ngủ vậy..."
Gãi đầu, quay lại nhìn cánh cửa đầu tiên. Lúc đó, không khí hành lang lạnh buốt. Tuy không ai nói ra, nhưng cảm xúc chứa đựng trong đó truyền đạt khá thẳng thắn. Có vẻ đã làm ai đó khó chịu.
"Kẻ cầu nguyện 'Quay về quay về' vượt qua mưu đồ rồi bỏ cuộc tất cả. —Có đấy nhé. ...Hiểu rồi! Đi thôi!"
Hét vào nguyên nhân loop vô hình, Subaru bước đi.
Phá tan mưu đồ từ gốc cũng được, nhưng như vậy event không tiến triển, hơn nữa ý muốn đi tiểu vẫn còn đây.
"Tức là, để giữ phẩm giá mình phải tiến lên. —Thằng kia cũng hiểu rõ đấy. Rằng mình không thể lùi!"
Tuyên bố với vẻ quyết tâm. Đúng vậy, Subaru chiến đấu. Vì ý muốn đi tiểu.
Hành lang tuy kết thúc loop, nhưng như đền bù, bao phủ bởi bầu không khí kỳ lạ. Cảm giác độc đặc đó, Subaru cảm thấy giống lúc Emilia chuẩn bị phát động phép thuật.
Linh cảm nghiệp dư không đáng tin, nhưng tức là hành lang này tràn ngập ma lực.
Khác với lúc tạo loop di chuyển, tình huống này không che giấu. Thuật sư khá tự tin. Chuẩn bị bẫy rồi tuyên bố "Này, có bẫy đấy nhé" vẫn tự tin không vấn đề gì.
"Tiến bừa bãi thì nguy hiểm. Nhưng thận trọng quá mức cũng chẳng khác gì nhút nhát. Và quan trọng hơn, mình có giới hạn thời gian..."
Giờ làn sóng đã rút xa, nhưng làn sóng này chắc chắn sẽ quay lại mạnh hơn là sự thật ai cũng biết.
Nín thở, lau mồ hôi trán, Subaru quyết tâm bước bước đầu tiên.
Cánh cửa trước mặt, vặn tay nắm,
"Loop liên tục rồi hành lang đầy bẫy. Kiểu event dungeon điển hình này, bất ngờ cửa đầu tiên lại là đích đến đấy."
Mở cửa với ý tưởng ngang bằng linh cảm—
"...Thật là kẻ khiến ta tức giận từ tận đáy lòng."
Trong thư viện chưa từng thấy, lời oán hận của cô gái tóc xoăn nhìn về phía đây.
---
1 Bình luận