Web Novel

Chương 303

Chương 303

Trở lại Ma Tháp

Tại Thánh Địa Thời Gian, Ifrin đang ngồi thẫn thờ suy nghĩ. Đôi mắt lờ đờ nhìn vào hư không.

Thỉnh thoảng lại như vậy.

Đang ăn cơm ngon lành, đang học ma pháp, đang viết luận văn, bỗng nhiên tinh thần trở nên mơ màng...

Có lẽ là do sự kiện bốn ngày trước.

Dù cố gắng tỉnh táo lại nhưng nó cứ lởn vởn trong đầu không chịu đi.

“Thế là, Deculein đã nằm trong vòng tay cô?”

Idnik vừa ăn khoai tây chiên vừa hỏi.

Giật mình- Ifrin tỉnh lại khỏi tưởng tượng của ngày hôm đó.

“... Dạ?”

“Hỏi lại cái gì~?”

Cặp lông mày của Idnik nhướng lên đầy ẩn ý.

Ifrin vội vàng lắc đầu.

“Gì, gì chứ.”

“Nghe bảo Deculein đã được cô ôm. Vào lòng cô ấy.”

“... Nói gì thế. Cái, cái gì nhỉ. Không phải ôm mà là ngã vào thôi.”

Sự kiện trọng đại Deculein ngã vào lòng, không, ngã vào người mình.

Ifrin vô thức sờ soạng khắp cơ thể mình.

Những nơi tiếp xúc với Deculein khi anh ngã xuống.

Cơ thể và cơ thể chạm vào nhau, sức nặng của Deculein như đè lên mình...

“... Ồ. Mặt cô đỏ lên kìa.”

“Gì chứ?! Khi nào chứ! Không có mà!”

Cô hét lớn rồi bật dậy, bước sầm sập đến kiểm tra tình trạng của Julie.

Không có vấn đề gì.

“... Chắc phải đợi 2 tuần nữa.”

“Thế là xong à?”

“Không. 2 tuần sau, khi chuẩn bị xong. Tôi sẽ thổi năng lượng thời gian vào một lần. Lúc đó có thể sẽ xảy ra chuyện lớn.”

“Chuyện lớn?”

“Vâng.”

Ifrin vừa nói vừa vuốt tóc.

“Đột nhiên thời gian trong không gian này bị đảo lộn hay gì đó... đại loại thế. Dù sao thì.”

Rồi cô thu dọn các tài liệu vương vãi trên bàn thí nghiệm. Những tờ giấy ghi chép các tính toán và thuật thức.

Ifrin nói.

“Còn chút thời gian, tôi ghé qua Ma Tháp một chút rồi về nhé. Được không?”

Cô vẫn đang công bố luận văn cho giới học thuật.

Tất nhiên, đang bị phớt lờ và khinh miệt triệt để.

“Hả? Sao lại hỏi tôi?”

“Không. Không phải cô Idnik. Là ngài kỵ sĩ nhỏ này cơ.”

Ifrin chỉ vào Keiron nhỏ trên bàn thí nghiệm.

Kỵ sĩ hộ vệ vững chắc sẽ bảo vệ Thánh Địa này cho đến khi kỵ sĩ Julie tỉnh lại.

“Được không ạ?”

—Được. Không sao.

“Vâng. A. Nhưng mà.”

Ifrin lén lút đến gần Idnik, hỏi với giọng rất nhỏ.

“Tộc Red Box... thế nào rồi?”

“Tình hình đã khá hơn chút, nhưng sự đàn áp vẫn tiếp diễn. Vì có quá nhiều kẻ có ác cảm với tộc Red Box. Hơn nữa, tay chân của Tế Đàn trong Đế quốc quá nhiều.”

Nhưng giọng của Idnik lại rất to. Cố tình nói to vì Keiron, người của Hoàng đế.

—Ta chỉ thực hiện nhiệm vụ bảo vệ nơi này thôi.

Lời nói của Keiron như đã hiểu ý.

Idnik nói tiếp.

“... Cô nghĩ chỉ có Bệ hạ Sophien kích động Đế quốc sao? Không phải. Trong Đế quốc có rất nhiều gián điệp của Tế Đàn đang thao túng dư luận và kích động. Vì bọn chúng mà sự đàn áp tộc Red Box sẽ còn duy trì một thời gian nữa.”

Không, vì sa mạc không theo ý chúng nên có thể chúng sẽ phản ứng hơi gay gắt.

Nghe vậy Ifrin gật đầu méo xệch.

“Vậy thì. Khi anh Allen đến tôi sẽ ghé Ma Tháp giải quyết công việc một chút rồi về.”

“Việc gì? Sẽ bị bắt đấy.”

“... Ma Tháp rộng mà. Không bị bắt đâu. Hơn nữa, dạo này Ma Tháp đáng ngờ lắm.”

“Đáng ngờ?”

“Vâng.”

Ma Tháp đáng ngờ.

Ifrin trải bản đồ đại lục ra.

“Cái này cũng là trộm của Giáo sư đấy.”

“Tự hào ghê.”

“... Trên bản đồ này không chỉ hiển thị vị trí của chúng ta, mà khi có hiện tượng ma lực như động đất hay sóng thần xảy ra? Nó cũng báo cho biết vị trí và mức độ.”

Bản đồ đại lục của Deculein.

Hiệu năng của vật phẩm gần như tạo tác này thật đáng kinh ngạc.

“Nhưng mà, ở Vùng Đất Chết có một trận động đất ấy?”

Động đất xảy ra ở Vùng Đất Chết.

Và, thật trùng hợp.

“Cùng thời điểm đó, ở Ma Tháp, một vị trí hoàn toàn khác, cũng có động đất.”

“Sự trùng hợp hiếm có nhỉ.”

“Vâng. Đến đây thì có thể là trùng hợp. Nhưng cường độ và nồng độ ma lực cũng y hệt nhau. Không sai một ly.”

“...”

Lông mày Idnik nhíu lại.

“Dù sao thì cường độ, nồng độ ma lực giống hệt nhau cũng lạ đúng không? Nên tôi đã suy nghĩ, tính toán và làm đủ trò về mặt ma pháp xem làm sao có thể như thế. Nhưng, kết luận chỉ có một.”

Ifrin cười nhỏ nói.

“Được kết nối với nhau. Vùng Đất Chết và Ma Tháp. Vì lý do nào đó.”

Từ sa mạc trở về Đế quốc, quay lại Ma Tháp sau một thời gian dài.

—Giáo sư. Nghe rõ không.

Vừa ngồi vào ghế làm việc, giọng nói của Sophien vang lên từ quả cầu pha lê.

“Bây giờ là Viện trưởng ạ.”

—... Viện trưởng. Nghe rõ không.

“Vâng. Bệ hạ. Nghe tiếng thở gấp thế này chắc Người đang huấn luyện ạ?”

—Phải.

Sophien đã được giải phóng khỏi cấm chế.

Ít nhất nhìn bằng “Lục Nhãn” thì là vậy. Nhờ việc hoàn toàn nhận thức được ‘cảm xúc’ mà không cần sự giúp đỡ của bất kỳ ai.

Cô, người đã có thể tự mình nhìn sâu vào nơi sâu kín nhất của lòng mình, giờ đây không còn bị thao túng bởi cơ chế phòng thủ của Quay nữa.

“Thật may là Người không lười biếng.”

—... Phải.

Sophien cộc lốc nói tiếp.

—Dù sao thì. Kiếm thuật đã trở nên hoàn hảo rồi. Tiếp theo là đến lượt ma pháp.

“Thần sẽ tuyển chọn giáo sư ma pháp từ Ma Tháp và gửi đến Hoàng cung.”

—Cái gì?

Câu trả lời hoang mang không phù hợp.

—Sao lại gửi?

Lại là câu hỏi ngây thơ không phù hợp.

Tôi nén cười nói.

“Không phải thần biết tất cả các loại ma pháp. Ma pháp được chia thành các hệ phái và thuộc tính. Các giáo sư có chuyên môn khác nhau là vì thế. Lĩnh vực chuyên môn của giáo sư này, giáo sư khác có thể hoàn toàn mù tịt. Vì thế-”

—Không cần. Ngươi đến đây.

“Là lãng phí tài năng ma pháp của Bệ hạ.”

—... Tài năng ma pháp của Trẫm thế nào.

Giọng Sophien trầm xuống vẻ chán nản.

“Bệ hạ có tài năng ở tất cả các thuộc tính, tất cả các hệ phái. Có lẽ dù Bệ hạ muốn hệ phái nào cũng có thể đạt đến đỉnh cao. Vì thế, cần phải học từ các giáo sư ma pháp của nhiều thuộc tính và hệ phái nhất có thể.”

—...

Sophien im lặng.

“Thần sẽ tuyển chọn những giáo sư giỏi nhất có thể để gửi đến Bệ hạ. Hãy học cho tốt, khi nào thành thạo tất cả, lúc đó thần sẽ đến thăm và ra đề thi.”

—... Đề thi.

“Vâng. Đề thi chỉ dành riêng cho Bệ hạ.”

—...

Sophien không trả lời.

Tút- Chỉ ngắt kết nối.

“...”

Tôi chống cằm suy nghĩ một lúc.

Tất nhiên, đây là cách tốt nhất cho sự tiến bộ ma pháp của Sophien.

Dù trong đầu tôi chứa đầy kiến thức của nhiều hệ phái ma pháp, nhưng không thể thực chiến bằng các giáo sư chuyên môn thực sự thi triển ma pháp hệ phái đó.

Nhưng, không chỉ vì lý do đó.

“... Xương rồng sao.”

Tôi nhìn cây xương rồng bên cửa sổ.

Đang quang hợp dưới ánh nắng ban mai. Có vẻ như đang ngọ nguậy, và nụ hoa đội trên đầu như chiếc băng đô trông thật dễ thương khiến tôi cứ liếc nhìn mãi.

Mỗi lần nhìn, lại cảm nhận được tấm lòng của Sophien.

“Chỉ một món quà mà lại dao động thế này.”

Tôi lắc đầu.

Chắc chắn là do sự pha trộn giữa Kim Woo-jin và Deculein.

Ding dong—

Đúng lúc đó tiếng chuông cửa vang lên trong phòng làm việc.

—Là Louina đây. Viện trưởng, bây giờ ngài có muốn xuống tầng 3 một chút không?

Là Louina.

Tầng 3 của Ma Tháp là không gian giảng dạy bình thường.

Tầng thấp nhất nơi các ma pháp sư mới nhập học thường nghe giảng và thỉnh thoảng làm thí nghiệm nhỏ.

“Sao lại gọi đến nơi này.”

“Không nhớ ngày xưa sao? Hồi còn nghe giảng ở đây ấy.”

“Không nhớ.”

Louina nhăn mũi.

“Chà, dù sao thì. Đây.”

Một góc tầng 3. Phòng giảng có kích thước vừa phải.

Louina chỉ vào đó và mỉm cười nhỏ.

Tôi cau mày.

“Đừng cười nữa mà giải thích đi.”

“... Tính cách ngài có vẻ xấu đi nhiều đấy nhỉ?”

Louina hừ mũi nói.

“Tự nhìn qua tấm kính này đi. Dù sao bên trong cũng không nhìn thấy bên ngoài đâu.”

“...”

Tôi nhìn vào phòng giảng qua tấm kính.

“Là giảng viên thỉnh giảng, tạm thời là thế.”

Như lời Louina nói, có một giảng viên thỉnh giảng.

Đang chăm chỉ viết bảng cho vỏn vẹn 17 ma pháp sư, và giải thích gì đó nhỏ nhẹ, mỗi lần như thế mái tóc đen dài như hắc diệu thạch lại đung đưa...

“Là Sylvia đấy. Đã trở về rồi. Con bé đó.”

Nghe câu đó của Louina, tôi tạm thời không thốt nên lời.

“À, tạm thời là bí mật nhé. Nhìn bộ dạng con bé là biết rồi chứ, đang cải trang đấy.”

Mái tóc đen và đôi mắt đen.

Toàn thân mặc bộ vest cao cấp, đeo kính tròn.

“Thế nào? Khác lắm đúng không?”

Bây giờ từ con bé toát ra bầu không khí trí thức kiểu lạnh lùng.

Quả là sự cải trang xuất sắc. Đến mức không nhớ nổi Sylvia trước kia.

“Giờ tên cũng là ‘Sepin’.”

“Có lý do gì phải đổi tên không.”

“Bảo là muốn bắt đầu từ dưới đáy và nhận được đánh giá công bằng?”

Louina cười khúc khích.

“Cũng bảo giữ bí mật với Viện trưởng, nhưng tôi đã phá vỡ rồi. Nhưng nhìn phản ứng của Viện trưởng bây giờ thì.”

Gặp ngoài đường chắc cũng không nhận ra đâu nhỉ-?

Tôi gật đầu trước câu đó.

“Cũng phải. Cải trang tốt đấy.”

Chỉ nhìn ngoại hình thì sẽ không nhận ra.

Vốn dĩ tôi cũng không chú ý đến mấy giảng viên thỉnh giảng.

Không, vốn dĩ tôi không có địa vị để gặp gỡ mấy giảng viên thỉnh giảng.

“Chỉ muốn dạy học thôi sao.”

“Vâng. Chỉ dạy thôi.”

“...”

Lúc đó, tôi chợt nảy ra ý nghĩ.

Tuyển chọn giáo sư ma pháp dạy Bệ hạ.

“Louina.”

“Vâng.”

“Gửi công văn đến tất cả các hệ phái, tất cả các thuộc tính, tất cả các giáo sư ma pháp trong Ma Tháp.”

“... Tất cả giáo sư ma pháp ạ?”

Louina hỏi lại với vẻ nghi hoặc.

Tôi trả lời.

“Sẽ tuyển chọn giáo sư ma pháp dạy Bệ hạ. Việc thẩm định cũng do chính ta làm...”

Tạm dừng lời nói, nhìn Sylvia đang chăm chỉ giảng bài.

“Đến lúc đó giảng viên thỉnh giảng có thể thăng cấp lên giáo sư không.”

“Không thể đâu. Cứ thế kia thì nhân viên chính thức cũng khó.”

Louina cười khẩy.

“Cứ để mặc Sylvia như thế đi. Chúng ta... Và, bây giờ quan trọng hơn là cái đó.”

Nhưng vẻ mặt cô ấy nhanh chóng đanh lại.

“Ma Tháp có chút vấn đề. Ừm... vấn đề phe phái chăng?”

“... Lũ học viên ngu ngốc.”

Sau khi kết thúc giờ học.

Sylvia ngồi xuống ghế trong phòng giảng.

Bốp—! Tự vỗ vào trán mình.

Đầu óc choáng váng.

“Sao có thể không hiểu đến mức này chứ.”

Tên bài giảng của Sylvia là “Sự Kết Nối Của Tứ Đại Nguyên Tố”.

Giải thích đơn giản thì là dạy cách kết nối tự nhiên các thuộc tính như nước và cây, lửa và gió, và giúp sử dụng ‘ma pháp đa thuộc tính’ tốt hơn.

“Sao có thể ngu ngốc đến mức này chứ.”

Học viên có 17 người.

Trong số đó người hiểu bài giảng của mình tối đa là 1 người, tối thiểu là 0 người.

Dù sao cũng là ma pháp sư đỗ vào Ma Tháp Đế quốc, mà sao tệ thế này.

“...”

Sylvia nhìn xuống giáo án mình tự soạn.

Buổi học đầu tiên mà đã ngu ngốc đần độn thế này, thì từ buổi sau là diệt vong.

Quả nhiên phải sửa lại thôi.

Giáo án thức trắng đêm cả tuần mới soạn được.

“... Haizz.”

Thở dài khe khẽ, cô liếc nhìn bảng Wizard Board dành cho nhân viên.

Ting— Ting ting—

Đúng lúc tiếng chuông báo vang lên.

Thở dài mở bảng Wizard Board ra, tin nhắn hiện lên ngay lập tức.

[Cô Sepin. Nếu dạy xong thì trả chìa khóa phòng giảng ở tầng 10 nhé.]

[Tôi sẽ hỏi buổi dạy đầu tiên thế nào sau. Cẩn thận đánh giá giảng viên nhé. Tôi sẽ chia sẻ danh sách mấy ma pháp sư quý tộc khó tính cho.]

Đánh giá giảng viên.

Kẻ thù chính của giảng viên thỉnh giảng, và là trở ngại lớn nhất của hợp đồng chính thức.

Sylvia nhét bảng Wizard Board vào túi và ra khỏi phòng giảng.

“...”

Tham khảo thêm là giảng viên thỉnh giảng không có phòng làm việc. Nên cứ lang thang ở hành lang Ma Tháp, nhưng đang trong kỳ học nên người đông quá.

Phần lớn là ma pháp sư đại học năm 1~2.

—A. Mày đăng ký môn gì thế?

—Chả biết. Cứ đăng ký đại thôi. Đăng ký môn học toang rồi.

—Bực mình thật. Sao mấy môn hot không tăng số lượng học viên chứ?

Những nỗi lo dễ thương làm sao.

“Nghỉ ở đâu đây.”

Sylvia vừa lẩm bẩm vừa lang thang trong Ma Tháp.

Hôm nay không còn tiết dạy nào nữa, nhà để về cũng không còn. Vì trốn bố đến đây mà.

Tất nhiên với tư cách giảng viên thỉnh giảng cô cũng có được một phòng trong ký túc xá, nhưng giờ chưa muốn về ngay.

Vì thế...

[Thư viện Ma Tháp]

Thư viện Ma Tháp.

Sylvia nhìn tấm biển đó và mỉm cười Hư hừm-. Vừa mở cửa ra mùi giấy đã xộc vào mũi.

“... Haa.”

Vắng mặt hơn 1 năm, chắc có nhiều sách mới lắm.

Sẽ đọc hết. Đọc không sót cuốn nào.

Với quyết tâm đó Sylvia đi thẳng đến ‘Phòng đọc dành cho nhân viên’.

“Giảng viên thỉnh giảng Sepin. Đã xác nhận.”

“Vâng.”

Vì sinh viên hay người ngoài không được vào, nên phải nộp thẻ căn cước cho nhân viên ở cửa.

Phòng đọc dành cho nhân viên hơi tối và yên tĩnh.

Vốn dĩ các giáo sư có vẻ không hay đọc sách nên cũng ít người.

Nhờ đó Sylvia định yên tĩnh xem xét các kệ sách thì.

“...?”

Đột nhiên đập vào mắt, một góc phòng đọc “Khu Vực Hạn Chế: Cấm vào ngoại trừ giáo sư được phép”.

Cảm giác như bên trong có nhiều sách hiếm.

Sylvia chớp mắt quan sát xung quanh.

Kítttt—

Đúng lúc đó cửa “Khu Vực Hạn Chế” bất ngờ mở ra.

Từ bên trong xuất hiện một nam giáo sư.

Là ‘Fedel’ thì phải?

Giáo sư hệ Phá hoại đang nổi dạo gần đây. Tạp chí Wizard Journal số trước cũng đăng bài về siêu tân tinh này nên biết rõ.

Cạch—!

Hắn khóa ổ khóa “Khu Vực Hạn Chế” lại.

Cạch cạch—!

Kiểm tra hai ba lần xem đã khóa kỹ chưa rồi nhìn theo bóng lưng hắn rời khỏi thư viện, rồi lại nhìn “Khu Vực Hạn Chế”.

Trong đó có gì mà khóa kỹ thế...

“?”

Nhưng, ngay lúc đó.

Có vẻ cũng có người cùng suy nghĩ với mình, có một người đang đi rón rén như trộm sát tường phòng đọc. Là một kẻ lạ mặt mặc áo trùm đầu.

Không, nhìn kỹ thì ngay cả cái cằm cũng là của một đứa ngốc quen thuộc.

“Nó làm gì thế.”

Ifrin.

Con bé liếc nhìn xung quanh, nhưng lại như không phát hiện ra mình đang mở mắt trừng trừng nhìn, cắt đứt ổ khóa của “Khu Vực Hạn Chế”.

Xoẹt─.

Cắt ổ khóa rất êm, nhưng cái khung sắt rơi xuống tạo ra tiếng động lớn.

Cạch—!

Ifrin giật mình giậm chân bình bịch.

“Thật ngu ngốc. Tuyệt vời.”

Trong khi Sylvia đang cảm thán, dù sao thì Ifrin cũng lẩm bẩm ‘Kệ xác nó-’ rồi chui vào trong “Khu Vực Hạn Chế”.

“... Sao nó lại làm càn thế.”

Sylvia cũng, với cái cớ trừng phạt Ifrin ngu ngốc, đuổi theo con bé vào trong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!