Một sự cố chưa từng có tiền lệ khi Tể tướng và Tiểu thư Tristan bất tỉnh cùng một lúc lại kết thúc với hậu quả nhẹ nhàng đến ngạc nhiên, nếu xét đến mức độ nghiêm trọng của vụ việc.
“Chết tiệt, khốn kiếp, KHỐN NẠNNNNNNN-!”
Dĩ nhiên, chính Atalante là người đưa cả hai người họ đến phòng y tế, gương mặt cô trông chẳng khác nào một con ma điên, vừa đi vừa gào thét những âm thanh nghe không giống tiếng người.
Nhưng cũng đừng trách cô ấy vì chuyện đó. Suy cho cùng, vị Hiệu trưởng đáng kính của chúng ta luôn là người đầu tiên bị cuốn vào mỗi khi loại sự cố như này xảy ra. Chưa kể, phần dọn dẹp hậu quả cũng luôn do cô đích thân xử lý.
May mắn thay, nhờ cú đấm ‘yêu’ của Iliya, cả hai người họ không có dấu hiệu bị thương ngoài da. Họ chỉ bất tỉnh nhân sự vì lý do mà chỉ có Chúa Jesus mới biết tại sao.
Việc chính hai nạn nhân còn không biết nên đổ lỗi cho ai hay cho cái gì chính là một sự may mắn đáng kể.
Trước đó, Atalante với vẻ mặt cứng đờ đã nói với tôi rằng hiện tại cả hai người họ không có ý định trực tiếp đối đầu với nhau.
Gia tộc Petronus và Công tước Tristan vốn chưa bao giờ có quan hệ tốt đẹp, nhưng cả hai bên đều thừa biết rằng nếu xung đột leo thang hơn nữa thì sẽ chẳng bên nào có lợi.
Tất nhiên…
“Nhưng đó chỉ là vì lần này cậu không dính líu vào thôi, Dowd. Không có gì đảm bảo rằng những xung đột như vậy sẽ không lặp lại trong tương lai đâu.”
Luôn có một lời cảnh báo hiển nhiên như thế.
Tôi cười gượng, gật đầu trước những lời của Atalante.
“Em sẽ nhanh chóng tìm ra giải pháp càng sớm càng tốt ạ.”
Tôi thở dài đáp lại.
Mọi chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở việc hai người họ đối đầu với nhau.
Từ giờ trở đi, những cuộc xung đột giữa các Ác Quỷ sẽ chỉ càng ngày càng gia tăng. Đây mới chỉ là khởi đầu.
Đặc biệt là nếu số lượng Ác Quỷ có liên quan đến tôi cứ tiếp tục tăng lên; Thì xác suất xảy ra những sự việc như vậy sẽ tăng theo cấp số nhân.
Iliya có thể đã đạt được khả năng tấn công trực tiếp vào Mảnh Vỡ Quỷ, nhưng tôi không thể lúc nào cũng dựa dẫm vào đó.
Dù phương pháp này có thể hiệu quả trước khi một Ác Quỷ phát cuồng, nhưng trong quá khứ đã có trường hợp cho thấy nó vô dụng, ví dụ như lần Eleanor thật sự giải phóng Quyền Năng của mình.
“Cậu đã nghĩ ra cách gì chưa?”
“Em có.”
Thực ra, những sự cố như thế này là điều không thể tránh khỏi. Vì vậy, phương án tốt nhất là chuẩn bị cách để xử lý hậu quả thôi.
Và khi nói đến việc hòa giải những trận chiến ở quy mô của Ác Quỷ, thì chỉ có một tồn tại duy nhất có thể làm được điều đó.
Một Anh Hùng sử dụng Thánh Kiếm.
Sau khi phát triển đến tiềm năng tối đa, họ sẽ trở thành nhân loại mạnh nhất thế giới.
Xét về sức mạnh chiến đấu, họ đứng trong top hai, vượt xa tất cả những kẻ khác, cùng với Quỷ Xám.
“Nhìn mặt cậu thì có vẻ là cậu không mặn mà với phương pháp đó lắm nhỉ.”
Cô ấy nói không sai.
Bởi vì cả gánh nặng lẫn rủi ro của cách thức này đều quá lớn.
Không phải đối với tôi, mà là đối với Iliya, người sẽ bị cuốn vào chuyện này.
Nhưng tôi cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Nghĩ vậy, tôi triệu hồi một cửa sổ hệ thống trước mắt mình.
Nhật Ký Hệ Thống
[ Điểm bắt đầu của Chương 4 - Đêm Xích Dạ đã thay đổi! ]
Vốn dĩ, Chương 4 phải vài tháng nữa mới bắt đầu.
Nhưng như mọi khi, vì cốt truyện đã bị bóp méo, thời điểm đó đã bị đẩy lên sớm hơn rất nhiều.
‘Mẹ kiếp cái cốt truyện chết tiệt này, nghĩ đến khả năng…. Không, mình thậm chí còn không muốn tưởng tượng nếu cô ấy không thể sử dụng Thánh Kiếm.’
…
Trong tiến trình của cốt truyện, vị Anh Hùng sử dụng Thánh Kiếm cũng quan trọng không kém gì việc Quỷ Xám được định sẵn làm Boss cuối.
Những thứ khác đều có thể xoay sở, nhưng phần này tuyệt đối không được sai sót. Ngay khoảnh khắc nó chệch hướng, toàn bộ thế giới sẽ sụp đổ.
Ví dụ như Ngụy Thần và Dấu Ấn Điềm Gở ở phần sau của cốt truyện đều được xây dựng trên cơ sở Iliya là người sở hữu Thánh Kiếm. Nếu không có việc đó, thì tôi không có cách nào để đánh bại chúng và hoàn thành chương này.
Tuy nhiên…
‘Rủi ro là quá cao.’
Ngay từ đầu, việc cố gắng khiến cho Thánh Kiếm công nhận Iliya, nói thì dễ hơn làm. Nhưng chỉ cần sai sót một chút thôi thì đầu của cô ấy có thể bay khỏi cổ ngay lập tức.
Trong game, cô ấy vượt qua bài kiểm tra đó một cách xuất sắc, nhưng mà…
Phần lớn những thử thách mà lẽ ra cô phải đối mặt trong game lại do chính tôi giải quyết thay.
Vì vậy, câu hỏi then chốt ở đây là cái thanh tiến độ phát triển của cô ấy có tăng đúng theo nguyên tác hay không.
Việc cô ấy có được thứ năng lực lỗi game là có thể tấn công trực tiếp vào Mảnh Vỡ Quỷ đúng là rất đáng kinh ngạc, nhưng đó lại là chuyện hoàn toàn khác với việc được Thánh Kiếm công nhận.
Ngoài ra…
“Lễ Tuyển Chọn Anh Hùng sẽ bắt đầu khi nào vậy, Hiệu trưởng?”
“Tôi nghe nói là vài ngày nữa. Họ đang tập hợp các ứng viên từ học viện của mỗi quốc gia. Dù sao thì Thánh Kiếm cũng không cho phép những người cao hơn một độ tuổi nhất định sử dụng nó.”
Tôi gật đầu khi nghe những lời của Atalante.
Đúng như mọi khi, thời gian không còn nhiều nhặn gì nữa.
Nếu nó bắt đầu trong vài ngày tới, điều đó có nghĩa là sự kiện chính có thể sẽ ập đến trước khi tôi kịp chuẩn bị gì.
Điều đó cũng có nghĩa là…
chỉ còn lại một lựa chọn duy nhất.
“Cô có thể giúp em một việc được không, Hiệu trưởng?”
“Việc gì?”
“Có tầm hai việc. Thứ nhất, em cần thông tin liên lạc của Giáo sư cấp cao của Khoa Thần học, cũng như quyền được gặp người đó.”
Atalante nheo mắt nhìn tôi đầy dò xét.
“Yêu cầu này cũng không quá khó, nên tôi sẽ không hỏi tại sao cậu cần, nhưng cậu cũng biết người đó có chút lập dị, đúng không?”
“Em biết chứ.”
Thành thật mà nói, nếu người đó không phải là Giáo sư cấp cao thì tôi chẳng muốn dính dáng đến làm gì.
‘Lập dị’ vẫn còn là cách nói lịch sự đấy.
Bởi vì người đó có hơi… điên một chút.
“Thứ hai…”
Tạm gác chuyện đó sang một bên…
Tôi thở dài rồi tiếp tục.
“Xin hãy cho phép em tham gia Lễ Tuyển Chọn Anh Hùng.”
Atalante nhìn tôi với vẻ mặt cứng đờ.
“Elfante chỉ có thể đề cử một sinh viên duy nhất.”
“Em biết.”
Vốn dĩ, nếu muốn được đề cử tham gia, thì trước tiên phải được công nhận là Ứng Viên Anh Hùng.
Tuy nhiên…
“Em không yêu cầu tham gia với tư cách ứng viên, mà là một phần của đoàn tùy tùng hỗ trợ cô ấy. Các quốc gia khác cũng sẽ cử người tương tự để tháp tùng ứng viên của họ, đúng không?”
“Nếu là vậy thì tôi có thể sắp xếp, nhưng gần như không thể tác động đến quá trình tuyển chọn chỉ với tư cách đó đâu. Cậu biết điều đó mà, đúng không?”
Atalante đáp với vẻ mặt khó chịu.
Điều đó là sự thật.
Trong game, tại Sự kiện Tuyển Chọn Anh Hùng, các ứng viên phải tự mình vượt qua những thử thách được đưa ra. Những người hộ tống hay hỗ trợ chỉ có thể đưa lời khuyên, chứ không thể trực tiếp giúp đỡ.
Tuy nhiên…
“Chỉ gần như không thể, chứ không phải hoàn toàn không thể, đúng không cô?”
“Cậu nói gì cơ?”
Từ trước đến giờ, những việc tôi đã làm…Có việc nào thực sự được xem là ‘có thể làm được’ không?
Đây chỉ là một mô típ quen thuộc nữa mà thôi.
Tôi chỉ cần làm những gì mình vẫn luôn làm.
Hiệu ứng cánh bướm là do tôi gây ra, nên tôi phải chịu trách nhiệm cho nó.
Đó là lý do…
Cuối cùng thì việc giành được sự công nhận của Thánh Kiếm vẫn là vấn đề của cô gái đó,nhưng mà…
“Em sẽ biến cô ấy thành Anh Hùng bằng mọi giá, Hiệu trưởng à.”
Việc mở đường cho cô ấy…
Là điều tôi cần phải làm.
***
‘Mình lại được sống thêm một ngày nữa.’
Ngay khi trở về phòng ký túc xá, tôi mệt mỏi đưa tay xoa mặt mình.
Nghĩ ngợi như vậy, tôi liếc nhìn cái vòng tay nhỏ quấn quanh phần đầu của chiếc bùa hộ mệnh.
Đó là món quà Iliya tặng cho tôi từ Liên Minh Bộ Tộc.
Trong tâm trí tôi, cuộc trò chuyện với Iliya đang được tua lại.
-Lễ Tuyển Chọn Anh Hùng á? Em sẽ đi!
…
-
Vì phản ứng quá đỗi vui vẻ của cô, tôi khó khăn lắm mới nói tiếp được.
-Cô có biết mình sắp dấn thân vào cái gì không?
...
...
-Hừm, nghe cách thầy nói thì, chắc là chuyện gì đó nguy hiểm nhỉ?
…
-Phải đấy, cô nương. Nếu không cẩn thận thì cô có thể sẽ chết đấy. Nên cô hãy suy nghĩ thật kỹ rồi…
…
-Nhưng nó sẽ có ích cho thầy, đúng không nào?
…
-
Một lần nữa, lời nói của cô khiến tôi không thốt nên lời, nhưng lần này tôi lại giữ im lặng.
Thấy vậy, cô nở một nụ cười rạng rỡ rồi trả lời không chút do dự.
…
-Vậy thì em sẽ làm.
…
-Này.
…
-Và quan trọng nhất là…
Như thể cô muốn nói rằng đó không phải là mục tiêu duy nhất, cô nói thêm với một nụ cười thoáng chút cay đắng.
-Nếu em trở thành Anh Hùng, có lẽ em sẽ tìm được Anh trai em.
Trong giọng nói khi cô thốt ra câu đó…
Ẩn chứa một sự quyết tâm không thể lay chuyển.
Nghĩ lại thì, dù cô luôn ghét việc bị gọi là Ứng Viên Anh Hùng, cô vẫn chấp nhận danh hiệu đó. Tất cả là để tìm kiếm người anh trai đã mất tích của mình.
“Caliban.”
[…]
“Tôi biết anh đang thức. Nói chuyện một lát đi.”
Kể từ khi bị kẹt cùng tôi đến giờ, đây là lần đầu tiên anh ta im lặng lâu như vậy.
Ngay khi tôi nghĩ vậy, Caliban lên tiếng với tông giọng trầm và nặng nề.
[Thằng ranh kia, cậu giả ngu suốt từ đầu đến giờ, đúng không?]
“Anh nói gì thế?”
[Cậu biết em gái ta sẽ bị ném vào cái nơi như thế. Chỉ là vấn đề thời gian thôi. Vậy tại sao cậu không nói trước cho ta biết?]
Anh ta nói đúng.
Mà sớm muộn gì thì anh cũng sẽ biết thôi.
[Con bé là người thân duy nhất còn sống của ta. Là người duy nhất cùng dòng máu của ta.]
Giọng của anh ta gằn xuống, như thể đang nhả từng chữ từng chữ một.
[Nếu có chuyện gì xảy ra với con bé…]
Caliban.
Tôi vỗ vào Soul Linker.
Cú đó không thể làm anh ta bị thương, nhưng nó cũng đủ để khiến anh ta chú ý tới tôi, đồng thời dịu bớt bầu không khí nặng nề này một chút.
“Lý do tôi không nói chuyện này với anh ngay từ đầu là vì tôi chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra với cô ấy.”
Nghiêm túc đấy, anh ta nghĩ tôi là thằng ngu chắc?
Tôi không để anh ta nghe thấy khi Tể tướng nói về chuyện đó, nhưng lại để anh ta nghe khi Hiệu trưởng nói chuyện là có lý do cả, chứ không phải vì tôi là một thằng ngốc vô dụng.
[…]
Một khoảng lặng sững sờ truyền ra từ bên trong Soul Linker.
[Thế ý cậu là…]
Caliban chần chừ rồi nói tiếp.
[Có cách chắc chắn để được Thánh Kiếm công nhận sao?]
“Tất nhiên là luôn có cách rồi.”
[Cậu đang nói cách quái gì? Được Thánh Kiếm công nhận là một chuyện, nhưng ngay từ đầu, việc vượt qua vòng tuyển chọn đã gần như là không th-]
“Không đâu, phần đó thì dễ thôi.”
Nói xong, tôi triệu hồi một cửa sổ trước mặt mình.
Nhật Ký Hệ Thống
[ Trợ Thủ Sinh Tồn được kích hoạt! ]
[ Mục tiêu Iliya phản ứng nhạy bén với tình huống nguy hiểm của bạn. ]
[ Chỉ số của mục tiêu tăng đột biến! ]
[ Mục tiêu mở khóa Chân Lý Nhãn! ]
Đây chính là cửa sổ đã xuất hiện khi Iliya đánh ngất cả Eleanor và Sullivan.
Bỏ qua những thứ khác, ở đây chỉ có hai điểm quan trọng.
Phản ứng nhạy bén của Iliya khi tôi gặp nguy hiểm, và hiệu ứng khiến chỉ số của cô tăng vọt.
‘Dù cho cô có mạnh lên bao nhiêu khi luyện tập dưới trướng Quyền Thánh đi nữa…’
Thì việc đánh ngất hai Vật Chủ Quỷ mà họ còn không kịp nhận ra là điều không thể.
Hơn nữa, một trong hai Vật Chủ lại là Eleanor, người đang dần tiếp cận cấp độ của Hầu tước Kendride.
Vì vậy…
Có thể an tâm mà khẳng định chắc chắn rằng cái buff mà Iliya nhận được khi tôi gặp nguy hiểm là cực kỳ điên rồ.
Và đó chính là chìa khóa giúp cô giành được lợi thế to lớn trong kỳ tuyển chọn.
“Caliban.”
Tôi hít sâu một hơi rồi tiếp tục.
“Iliya sẽ không vượt qua kỳ tuyển chọn một mình.”
“Và, nghe có vẻ hiển nhiên…”
“Nhưng chúng tôi sẽ làm điều đó cùng nhau.”
[Cái gì?]
“Hơi khó giải thích một chút, nhưng nếu tôi rơi vào tình huống nguy hiểm đến tính mạng thì sức mạnh của cô ấy sẽ tăng lên…”
[…]
Điều này nghe có vẻ hơi điên rồ…
Nhưng để liên tục kích hoạt buff đó, tôi cần phải liên tục đặt bản thân vào những tình huống đe dọa đến tính mạng, như lúc bị kẹp giữa hai hoặc nhiều Vật Chủ Quỷ đang trên đà phát cuồng vậy.
“Anh nghĩ việc rơi vào những tình huống như vậy khó lắm sao?”
Lễ Tuyển Chọn Anh Hùng là sự kiện mà giới cầm quyền của các quốc gia, những Anh Hùng được chọn của họ, và đoàn tùy tùng hùng hậu, tất cả đều tụ họp lại một chỗ.
Ngay cả khi đó không phải là những mối đe dọa cấp Ác Quỷ, thì việc tạo ra những tình huống đe dọa tính mạng cho tôi cũng không khó lắm.
[Vậy ý cậu là…]
Caliban đáp lại với giọng không thể tin nổi.
[Trong một nơi mà những kẻ mạnh nhất từ khắp lục địa tụ tập lại...]
“Phải.”
[Cậu định làm những việc chẳng khác nào tự sát?]
“Phải.”
[Và cậu định làm thế nào? Cậu định đi gây sự với từng người ở đó chắc?]
“Tất nhiên là không rồi.”
[Quả nhiên, ngay cả cậu cũng không…]
“Tôi phải khiến tất cả mọi người ở đó tức giận đến mức chỉ cần nhìn thấy tôi là muốn giết tôi luôn. Chỉ gây sự thôi là chưa đủ.”
[…]
Theo như tôi nghĩ…
Để Iliya có thể an toàn vượt qua kỳ tuyển chọn và được Thánh Kiếm công nhận, thì đó chính là mức độ mà tôi phải hướng tới. Chỉ để cho chắc ăn thôi.
Tôi phải trở thành Kẻ thù số một của tất cả những người có mặt ở đó.
Và để làm được điều đó, tôi phải làm những gì mà tôi giỏi nhất.
Sở trường mà ai cũng công nhận tôi là một chuyên gia.
“Tôi sẽ trở thành một thằng khốn, Caliban. Một thằng súc vật thực thụ.”
[…]
“Mẹ kiếp tôi thậm chí sẽ định nghĩa lại khái niệm của từ rác rưởi luôn. Tôi sẽ cho họ thấy một cảnh giới mới về việc một con người có thể khốn nạn đến mức nào. Và tôi sẽ trình diễn điều đó cho cả thế giới xem.”
Hình tượng trong sạch, chính trực và thuần khiết, tôi sẽ để Iliya giữ lấy.
Còn tôi, tôi sẽ rơi xuống đáy của xã hội.
[Cậu đang nói là cậu sẽ làm như vậy trước những kẻ có sức mạnh tầm cỡ lục địa à?]
“Chính xác.”
[…]
Sau một khoảng im lặng rất lâu, Caliban cuối cùng cũng nói tiếp.
[Phải rồi. Suýt nữa thì ta quên mất vì dạo gần đây thấy cậu bị những kẻ khác quay như chong chóng.]
“Hả?”
[Cậu đúng là thằng khốn điên rồ nhất mà ta từng gặp trong đời đấy.]
“Tôi sẽ coi đó là lời khen.”
1 Bình luận