Arc 7: Đất Nước Của Sói

Chương 106: Đỉnh Điểm Rối Ren (Hạ)

Chương 106: Đỉnh Điểm Rối Ren (Hạ)

Khi Berstetz Fondalfon nhận ra sự bất thường và quay trở lại phòng ngai vàng, cánh cửa của căn phòng tôn quý nhất Thủy Tinh Cung đã đóng chặt.

Chữ "đóng" ở đây không mang ý nghĩa đơn thuần là khép mở.

Trong trường hợp này, "đóng" theo đúng nghĩa đen là sự cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Đó là biểu hiện cho ý chí của chủ nhân cung điện, quyết không cho phép bất cứ ai xâm phạm.

Tuy nhiên—

"—Rốt cuộc trong tình huống này, ý chí của chủ nhân đó nên được coi là của ai đây? Ngài nghĩ là bên nào, thưa ngài Tể tướng?"

Đứng trước cánh cửa đóng kín, gã đàn ông mảnh khảnh dang rộng hai tay với thái độ như một tên hề, khiến Berstetz phải nheo đôi mắt vốn đã hẹp như sợi chỉ lại rồi dừng bước.

Gã đàn ông đứng đó với nụ cười mỉm là một ngoại lệ được phép ra vào Thủy Tinh Cung nhờ đặc tính của "Nhà Chiêm Tinh", một tồn tại nằm ngoài dự tính, vị thế chẳng rõ là địch hay bạn.

"Ngài Ubilk, trong phòng ngai vàng là..."

"Tôi ấy à~, tôi không xấu tính đâu nên sẽ nói sự thật cho ngài biết nha. Hoàng đế các hạ đang ở trong đó. Cả hàng thật và hàng giả đều đã tề tựu, đang đối mặt tâm tình kỹ lưỡng, là vậy đó."

"...Thật không thể hiểu nổi."

Dù đó là câu trả lời có thể tưởng tượng được, nhưng khi thực sự nghe thấy, Berstetz vẫn đưa tay lên vuốt cằm.

Đúng như lời than "không thể hiểu nổi", tình huống này chắc chắn khó mà chấp nhận một cách dễ dàng. Trước phản ứng đó của Berstetz, Ubilk nghiêng đầu hỏi: "Không thể hiểu nổi sao?".

"Điều gì khiến ngài khó chấp nhận thế? Là phương pháp đưa các hạ hàng thật đến đây ư? Nếu là chuyện đó, thì tôi ấy mà~, được tiếng thì thầm của sao dẫn lối..."

"Kể cả trên chiến trường, cũng có thể chọn con đường mà tên bay đạn lạc không chạm tới. Dù binh lính có chém giết ngay bên cạnh, vẫn có thể bước qua những nơi mà đừng nói là lưỡi kiếm, ngay cả vết máu cũng không văng tới, đúng không?"

"Đúng vậyy, chính là thế đó. Nhưng không chỉ có vậy đâu nha."

Ubilk cười hề hề, gật đầu mà không hề có vẻ gì là che giấu.

Một câu chuyện nực cười, nhưng sự bất thường của Ubilk là điều Berstetz đã từng tận mắt chứng kiến.

Ubilk theo đúng nghĩa đen, đã từng thản nhiên đi giữa mưa bom bão đạn mà không hề bị một vết xước. Hắn khẳng định đó là do tuân theo tiếng thì thầm của sao, nhưng liệu đó là sự thật hay là lời nói dối của một kẻ sở hữu năng lực chiến đấu siêu phàm, Berstetz không thể phân biệt được.

Nếu có điều gì có thể khẳng định chắc chắn, thì đó là dù là tiếng thì thầm của sao hay thực lực của chính Ubilk, vẫn có một sức mạnh vượt qua trí tuệ con người đang bao quanh hắn.

Và chính vì nó hữu dụng, nên cả Vincent Vollachia thật lẫn kẻ giả mạo đều không muốn buông bỏ Ubilk.

Tất cả là—

"Để ngăn chặn 'Đại Họa' sắp ập đến, với tư cách là người dẫn đường cho mục đích đó."

"Ái chà chà, chứ không phải đánh giá cao nhân cách của tôi sao?"

"Kẻ được triệu vào Thủy Tinh Cung nhờ được đánh giá cao nhân cách, chắc chỉ có mỗi Nhất Tướng Goz mà thôi. Những kẻ còn lại đều được công nhận nhờ tài năng. Ngươi cũng không phải ngoại lệ."

Tình cảm cá nhân, nếu xét trên quan điểm vận hành quốc gia, chỉ là tiếng vo ve của loài côn trùng cần bị phớt lờ.

Đó là suy nghĩ của Berstetz, và lão có thể tự tin nói rằng đối với cả hai Vincent Vollachia, điều đó cũng tương tự.

Không phải vấn đề tốt xấu hay yêu ghét, mà là đề tài nên bàn luận trên quan điểm cần hay không cần.

Xét về điểm đó, Berstetz rốt cuộc cũng chỉ là một bánh răng cần thiết ở thời điểm hiện tại. Nếu trở thành một vị trí thừa thãi không đáng giữ lại, lão cũng không hề phản kháng việc bị loại bỏ.

Ubilk cũng vậy, khoan bàn đến sự giác ngộ, vai trò được yêu cầu chắc chắn không đi chệch khỏi đó.

"Chính vì tự nhận thức được điều đó, nên ngài mới bỏ qua cho các hạ đang ngồi trên ngai vàng hiện tại và mưu đồ của lão, không phải sao?"

"Chẳng lẽ ngài nghĩ hành động của tôi là phản bội ư? Thế thì~ khó lắm nha. Bởi vì muốn phản bội thì trước tiên phải được tin tưởng đã chứ. Ngài có tin tôi không đấy?"

"Không, hoàn toàn không."

"Đúng không? Nói ra nghe tổn thương ghê."

Ubilk đặt tay lên trán, miệng nói tổn thương nhưng vẻ mặt lại đầy thích thú. Đó là sự dư dả hay là thứ gì khác? Berstetz chưa từng thấy biểu cảm của hắn sụp đổ bao giờ.

Trước đây lão chưa từng thấy điều đó khó chịu đến mức này, nhưng khoảnh khắc này là lần đầu tiên lão thấy gai mắt.

Vincent Vollachia thật, kẻ đã bị trục xuất khỏi Thủy Tinh Cung và bị coi là đã đánh mất tư cách Hoàng đế—giờ đây khi ngài ấy bị đưa vào sau cánh cửa kia, bị lôi ra nơi quyết định này.

"Có một điều, tôi xin trả lời thắc mắc của ngài Tể tướng... Tôi ấy mà~, không hề thay đổi lập trường đâu nha."

"—Lập trường, ý ngươi là?"

Là địch hay là bạn, hắn định nói khoác là bên nào đây? Berstetz chất vấn. Nghe vậy, Ubilk chắp hai tay trước ngực, tạo ra tiếng vỗ vào không khí, rồi nói:

"Tất nhiên, là một kẻ mong muốn đẩy lùi 'Đại Họa', mong cầu sự an ninh và duy trì của Đế quốc Vollachia."

"—. Để làm được điều đó, cuộc đối đầu sau cánh cửa kia là cần thiết sao?"

"Đúng, đúng vậy, đúng vậy. Tôi ấy mà~, làm tất cả là vì điều đó thôi. —Cả nhịp đập của trái tim này, cả hơi thở làm phồng xẹp lá phổi này, cả dòng máu chảy ngược xuôi này, tất cả mọi thứ."

"————"

Nhìn Ubilk đặt đôi tay vừa vỗ lên ngực mình và nói tiếp, Berstetz im lặng.

Nụ cười không đổi, thái độ không lay chuyển, nhưng ánh mắt đâu đó toát lên vẻ quỷ khí của Ubilk, trong mắt Berstetz lại trông có vẻ tỉnh táo và nghiêm túc.

Sự tỉnh táo và nghiêm túc đó, liệu có phải là thứ đã nhìn thấu phía bên kia của sự điên loạn hay không, thì không rõ.

"—Các hạ, ngài sẽ làm thế nào đây?"

Nhìn cánh cửa lớn mà Ubilk đang đứng chắn như để bảo vệ, hình dung về hai vị Hoàng đế đang đối mặt ở phía bên kia—trong đó có người mà chính lão đã trục xuất, Berstetz lẩm bẩm.

Dù cái đầu này có bị chém rơi, linh hồn bị thiêu rụi, hay phải nếm trải bất kỳ sự hành quyết tàn khốc nào, Berstetz cũng không bận tâm.

Nếu Vincent Vollachia, vị hiền đế bậc nhất trong lịch sử Đế quốc, thực sự muốn trở thành Hoàng đế, thì lão không bận tâm.

Vì vậy—

△▼△▼△▼△

"Một gã đàn ông nhẹ dạ cả lời nói lẫn hành động. Một tên 'Nhà Chiêm Tinh' gửi gắm tín nghĩa lên bầu trời như thế, chẳng có gì đáng để tin cậy cả."

"Vốn dĩ, ta không hề kỳ vọng vào lòng trung thành của kẻ đó. Nếu dùng lòng trung nghĩa làm lý do để lấp đầy các ghế ngồi, thì việc duy trì Vollachia đến ngày hôm nay là bất khả thi. Tuy nhiên."

"————"

"Nếu sự sa cơ này là do không truy cứu công tội của dã tâm thầm kín, thì việc ta dẫm chân lên sàn cung điện thế này bị trì hoãn cũng có thể coi là tất yếu."

Bước trên tấm thảm đỏ như máu, Abel khoanh tay, nhìn chằm chằm vào đối thủ trước mắt và cất lời.

Thời điểm Abel xuất hiện tại nơi này, việc ngài đã mượn tay ai không còn là điều cần bàn cãi. Đẩy đặc tính dị vật lên đến cùng cực, dốc hết tâm huyết để hiện thực hóa ý hướng của 'Người Quan Sát', gã đàn ông đó không cho phép ai khác theo kịp trong việc bước đi bên ngoài bàn cờ.

Một loại quân cờ đặc biệt. Tuy nhiên, là loại công cụ không thể bóc khỏi vị trí nếu không thỏa mãn điều kiện.

Nếu di chuyển, quân cờ đó có thể trở thành con dao hai lưỡi, và việc xác định điều kiện để bóc nó khỏi vị trí là một việc khó như lên trời. Nhưng, đã làm được.

Và đây, việc ngài đang đứng lại trong phòng ngai vàng từng bị đuổi đi chính là bằng chứng.

Không ngoa khi nói rằng mọi mưu mô và sự ẩn nhẫn cho đến nay đều là để đoạt lấy cơ hội này.

"————"

Ngồi trên ngai vàng bị nhìn chằm chằm, khuôn mặt của kẻ đang nhận câu hỏi đó là thứ ngài đã nhìn thấy bao nhiêu lần.

Là khuôn mặt của chính mình. Chỉ là, cái lý lẽ thân mật hay gì đó đã nằm ở nơi siêu việt hơn rồi.

Khuôn mặt mà trong mắt người khác hẳn là hiện thân của Vincent Vollachia, nhưng đối với Abel, người đã biết rõ gã đàn ông nắm giữ thuật ngụy trang khuôn mặt đó trong nhiều năm, thì nó chỉ trông như một chiếc mặt nạ kém cỏi.

Nhưng, dù kém cỏi thì mặt nạ vẫn là mặt nạ.

Chiếc mặt nạ đeo lên che giấu khuôn mặt thật, đóng vai trò giấu kín những suy nghĩ thật sự vào trong bóng tối. Vì thế, Abel không dùng ánh mắt, mà dùng lời nói để đặt câu hỏi.

Hơn nữa, là một câu hỏi thẳng thừng, không thể lấp liếm, đâm thẳng vào trọng tâm.

"—Kết cấu với Berstetz, trục xuất ta, nguyện vọng của ngươi đã thành hiện thực chưa?"

Câu hỏi Abel thốt ra là thứ mà nếu người ngoài nghe thấy hẳn sẽ vô cùng phẫn nộ.

Vở kịch trục xuất bắt nguồn từ một căn phòng trong Thủy Tinh Cung này, dư chấn của nó đã lan rộng ra toàn Đế quốc. Ngay lúc này tại các bức tường thành bao quanh Đế đô, lính Đế quốc và quân Phản loạn đang giao tranh ác liệt, sinh mạng liên tục rơi rụng.

Người dân sống trong Đế đô cũng đang trong tình cảnh giao phó mạng sống của mình cho sự thắng bại đó.

Trong hoàn cảnh ấy, câu hỏi của Abel thuộc loại không thể tránh khỏi sự chỉ trích là quá thong dong.

Nhưng, Abel đã nói ra. Một kẻ phản nghịch không thích bất cứ sự thừa thãi nào, đã vận dụng biết bao quyền mưu thuật số để đến được đây lại nói ra điều đó, là vì nó cần thiết.

Trong cuộc đối thoại sắp tới với Vincent Vollachia giả, để Abel—không, để Vincent Vollachia thật sự xác định xem mình nên mưu cầu điều gì.

Và rồi, sau một khoảng thời gian quá dài cho sự do dự, nhưng lại quá ngắn cho sự suy tính—

"—Không, vẫn chưa. Ta vẫn chưa đạt được kết quả mà Ta mong cầu."

Bằng chất giọng giống hệt giọng của người hỏi, câu trả lời của Hoàng đế giả dành cho Hoàng đế thật vang lên.

"————"

Trước câu trả lời đó, Abel cũng cần một khoảnh khắc.

Kẹp giữa cái khoảnh khắc không rõ là do dự hay suy tính đó, Abel dừng lại một nhịp thở.

Và rồi—

"Vẫn chưa đạt được điều mong cầu, sao?"

Vừa lẩm bẩm, ngài vừa nhắm cả hai mắt lại. —Đi ngược lại thói quen bẩm sinh.

Abel tuyệt đối không bao giờ nhắm cả hai mắt cùng lúc. Nếu không luôn mở một mắt, thì với tư cách là Hoàng đế cai trị một Đế quốc nơi mạng sống có thể mất đi sau một cái chớp mắt, sự phòng bị đó là quá thiếu sót.

Nhờ rèn luyện và ý thức, ngay cả khi ngủ cũng mở một mắt, giữ ý thức tỉnh táo một nửa, đối với Abel, bóng tối ập đến khi nhắm cả hai mắt không phải là chuyện vài năm mới có một lần.

Việc thực hiện điều đó, và bản thân việc có thể thực hiện điều đó, Abel coi như một sự biểu thị ý chí của mình.

Tức là,

"Dối trá."

Kể từ khi bước chân vào phòng ngai vàng này, cả trong giọng nói lẫn ánh mắt của Abel đều không pha lẫn những cảm xúc như tức giận hay thất vọng. Dù là trước đối thủ đã phản bội mình, kẻ chẳng khác nào đâm sau lưng mình, ngài vẫn như vậy. Sự tự chủ như thép đã khiến ngài làm thế.

Trong giọng nói đã loại bỏ triệt để cảm xúc đó của Abel, giờ đây lần đầu tiên pha lẫn sắc thái.

Sắc thái của sự khinh miệt không còn che giấu dành cho kẻ đang mang khuôn mặt giả dạng mình.

"————"

Bị nói như vậy, Hoàng đế giả đang làm ấm ngai vàng vẫn giữ im lặng.

Giữ, phải. Nếu thứ hắn giữ bằng sự im lặng đó là chút lòng tự trọng nhàm chán thì còn có thể cứu vãn được.

"Đuổi ta khỏi ngai vàng, thủ tiêu tên Goz đã biết sự tình, bày mưu tính kế để chặn trước và đập tan phương sách của ta sau khi đào tẩu, kết cục là góp một tay vào sự tiêu vong của Ma Đô. Mầm lửa lan rộng thiêu đốt toàn lãnh thổ, và cuối cùng đã cho phép những đôi giày dơ bẩn vô ý tứ bước vào Đế đô, vùng cấm địa mà ý chí phản nghịch của lũ mưu phản không thể chạm tới."

"Ngươi nghĩ nếu người ngồi trên ngai vàng là mình, thì chuyện đã không thành ra thế này sao?"

"Vốn dĩ, nếu ta không rời khỏi ngai vàng thì bức tranh lần này đã không được vẽ ra. Kết quả, ngọn lửa lớn do ngươi mời gọi đã thiêu rụi Đế quốc. Tuy nhiên."

Đến đó, Abel ngắt lời, đưa tay lên chiếc mặt nạ quỷ che mặt mình.

Và rồi—

"—Vẫn có cách dập lửa ngay bây giờ."

Vừa nói, ngài vừa lột bỏ chiếc mặt nạ dính trên mặt, phơi bày khuôn mặt thật ra trước không khí bên ngoài, trước ánh nhìn của đối phương.

Khuôn mặt nhìn xuống từ trên cao, và khuôn mặt giống hệt không sai một ly, hai vị Hoàng đế đối mặt nhau. Hàng thật và hàng giả, tấm gương phản chiếu mà người ngoài không thể nhìn thấu sự khác biệt.

"————"

Một gã đàn ông thông minh. Hành động và lời nói của Abel, ý đồ của chúng hẳn đã được truyền đạt rõ ràng.

Sự việc đã đến nước này, hắn thừa hiểu sự bất lợi của bản thân cũng như sự khó khăn để hoàn thành kế hoạch đó. Đây là lúc những con sóng của đạo lý, thứ mà dù có kháng cự cũng không làm gì được, cuốn trôi những mưu mô đã dựng lên.

Nếu cả hai cùng nhìn về một chướng ngại, cùng chống lại một 'Đại Họa', thì đó cũng là đạo lý.

Vì thế—

"Ta sẽ—"

Ngài định tuyên bố quyết định sẽ quay trở lại vị trí vốn có.

Định ban ra sắc lệnh khó lòng kháng cự, để đặt dấu chấm hết cho cuộc chiến bắt đầu bởi động cơ ngu ngốc này.

Chính xác là ngay trước khoảnh khắc đó.

"—Thưa Bệ hạ."

Một câu nói đó đã chặn đứng lời nói tiếp theo của Abel.

Với hình dáng đó, với chất giọng đó, đó là từ ngữ không nên thốt ra. Một tiếng gọi ngu xuẩn của kẻ đã đánh mất nhận thức về lập trường, khi hạ mình trước kẻ dưới.

Khoảnh khắc nghe thấy điều đó, lời nói của Abel bị ngắt quãng một nhịp.

Đó có lẽ là khoảnh khắc chí mạng thứ hai tại Thủy Tinh Cung này, khi Abel—không, Vincent Vollachia bị phản bội lại những suy tính của mình.

Lần thứ nhất, là bị đuổi khỏi ngai vàng. Và, lần thứ hai này—

"————"

Như trượt vào khe hở của một nhịp đó, Hoàng đế giả đứng dậy khỏi ngai vàng.

Nhấc cái hông nặng nề lên, khoảng cách cao thấp vốn đã như nhìn xuống lại nới rộng thêm một chút. Tuy nhiên, ấn tượng đó ngay lập tức tan biến, trở nên không còn quan trọng nữa.

Bởi vì—

"—Cái nhìn bao quát bàn cờ, chính điểm đó là sai sót."

Hình bóng vừa tuyên bố câu đó đã thu hẹp khoảng cách trong một hơi thở, áp sát ngay trước mắt Abel.

△▼△▼△▼△

—Tại Thủy Tinh Cung ở Đế đô Lupugana, hai vị Hoàng đế thật và giả áp sát nhau ở khoảng cách hơi thở giao hòa.

Khoảnh khắc đó, tại các nơi trong cuộc công phòng chiến Đế đô, những biến chuyển đồng loạt phát sinh.

Mỗi nơi đều nảy sinh từ những suy nghĩ và tín nghĩa khác nhau, nhưng có một điểm duy nhất chung cho tất cả các tình huống.

Đó là sự thay đổi ở bất kỳ tình huống nào, cũng không phải là điều đáng mong đợi.

"—El Fura."

Vung cây gậy trên tay, cô tạo ra gió trên chiến trường nơi không khí khô khốc đang căng như dây đàn.

Nếu là bình thường, đó là ma pháp tập trung vào việc cắt đứt yết hầu đối phương một cách chính xác với nỗ lực tối thiểu. Tuy nhiên, Ram thực cảm được rằng với kẻ địch trên chiến trường này, đó không thể là đòn tấn công hiệu quả.

Tụ tập thành đàn, đứng chắn trước mặt là những con búp bê bằng khối đá không hề có sự sống.

Không có thứ gì giống như ý thức tự thân, chúng đón đánh những kẻ lại gần một cách máy móc. Tuy có hình người nhưng lại không tồn tại những thứ gọi là điểm yếu cơ thể.

Dù có chém bay đầu hay chặt đứt tay chân, chúng vẫn dùng những bộ phận còn lại làm vũ khí để tấn công kẻ thù.

Vì thế, chiến thuật sở trường của Ram không phát huy tác dụng.

Tuy nhiên, cô không phải là một thiếu nữ đáng yêu đến mức buông xuôi chỉ vì không thể đối phó bằng cách đó.

"Bắn—!!"

Hưởng ứng bước chân của Ram đang trừng mắt nhìn bầy địch, những người cùng đẩy mạnh tiền tuyến là hàng ngũ các nữ chiến binh da nâu. Những người thuộc 'Tộc Shudrak' không biết sợ hãi chiến trường mà cứ thế xông lên, họ giương cung, lắp tên, và bắn một đòn vào chướng ngại vật bằng đá đang ập tới.

Ram bọc gió của mình vào từng mũi tên đó, cưỡng ép thổi bay vấn đề.

Những mũi tên bọc gió được gia tăng tốc độ và độ xoáy, khoảnh khắc trực diện vào người đá, ngay khi đầu mũi tên găm vào, gió phát nổ, tạo ra lực xuyên thấu khiến con búp bê vỡ tan tành.

Mũi tên không hề mất đi uy lực, cứ thế đâm xuyên liên tiếp vào những người đá phía sau, mang lại sự phá hủy tương tự và mở rộng thiệt hại.

Thành quả chiến đấu là một mũi tên bắn ra hạ gục từ hai đến ba người đá.

Thêm vào đó—

"Fura."

Lời niệm chú tinh tế như tiếng thì thầm tạo ra một làn gió có bước sóng khác với ngọn gió dùng để phá hủy, thổi quét qua như vuốt ve mặt đất nơi những mảnh đá vỡ vụn nằm rải rác.

Ngay lập tức, những mũi tên đã phá hủy người đá và rơi xuống đất bay lên, quay trở lại tay những người Shudrak đang chạy tới, được lắp vào, được bắn đi, và hạ gục người đá. Sự lặp lại đó.

"Fura, El Fura, Fura, El Fura."

Niệm chú luân phiên, sử dụng ma pháp liên tục, những động tác tinh tế của cùng một hệ ma pháp.

Tại Đế quốc Vollachia nơi bị bỏ lại phía sau trong sự phát triển của ma pháp, huống chi là với người Shudrak vốn chỉ có sự kính phục và thán phục đối với kỹ năng chiến đấu điêu luyện, họ không hiểu được thủ đoạn phi thường đó.

Nhắm mắt lại, không dùng tay mà xỏ chỉ qua lỗ kim. Hơn nữa, đó là thần kỹ xỏ cùng một số lượng chỉ qua mười hay hai mươi cái lỗ cùng một lúc.

Sự tham chiến của Ram và hiệu lực của ma pháp gió khiến sức đột phá của Shudrak tăng lên gấp nhiều lần.

Những nữ chiến binh bị bỏ lại bởi tín nghĩa và cảm thương của Zikr Osman, kết quả là đã sử dụng sức lực được bảo toàn để nghiền nát lực lượng chiến đấu vốn dĩ phải phong tỏa Đệ Tam Đỉnh Điểm.

"A ha, sướng thật đấy! Cả địch lẫn ta, ta sẽ làm cho tất cả phải khiếp vía!"

Vừa nói vừa chạy trên chiến trường là Mizelda với thanh đoản đao đen bóng trong tay.

Dù đã mất một chân và phải dùng chân giả, nhưng bước chân không chút do dự đó không hề cho thấy cảm giác khiếm khuyết. Chạy xuyên qua tiền tuyến nơi những mũi tên của quân mình bay qua không thương tiếc, vung đôi lưỡi dao nắm trong hai tay, Mizelda đập tan những người đá như một cơn bão, mở ra một lỗ hổng trong đội hình địch.

"Chị cả tự ý tránh né đấy! Đừng dừng tay! Hãy gửi gắm khí thế của chúng ta vào gió của Ram!"

Chính mình cũng cầm cung, Taritta - người bắn được ba phát trong khi những người Shudrak khác bắn được một phát - vừa nhìn vào tấm lưng đang tung hoành nơi tiền tuyến của chị gái, vừa hét lên khích lệ đồng bào.

Tuân theo đó, khi những mũi tên của người Shudrak giáng đòn đau vào bầy người đá, Zikr và những người đã nhặt lại cái mạng định vứt bỏ liền xông lên phá vỡ đội hình.

"Biến biến biến biến! Lũ búp bê đá rác rưởi, đừng có làm loạn chiến trường!!"

Người hét lên những lời thô lỗ ở vị trí tiên phong là gã đàn ông sử dụng kiếm kỹ lưu loát trái ngược với vẻ ngoài phẩm hạnh. Gã đàn ông đeo bịt mắt chém ngã rạp người đá, san phẳng chiến trường trong chớp mắt.

Ưu thế áp đảo, và nếu chỉ nói dựa trên những mô tả đến đây thì có thể gọi là như vậy.

Tuy nhiên—

"Rút lui—!!"

Trên lưng con Tật Phong Mã có bộ lông tuyệt đẹp, Zikr hét lớn, và đoàn quân đang chạy ở tiền tuyến lập tức tản ra. Ngay sau đó, một 'Bức Tường' từ trên đầu rơi xuống trung tâm của đoàn quân đó.

Tiếng nổ vang rền và chấn động dữ dội bao trùm mặt đất, hiện tượng không ngoa khi nói là đang chiến đấu với chính pháo đài—mối đe dọa từ Mogro Hagane đã hợp nhất với tường thành không hề suy giảm dù có bào mòn bao nhiêu người đá.

Theo đúng nghĩa đen, chỉ với một cái vung tay của Mogro, thế trận vừa đẩy lên đã bị đẩy lùi trong nháy mắt.

Không phải là một tiến một lùi, mà là một cuộc công phòng một tiến hai lùi đang diễn ra.

Nhưng—

"—Cái gì?"

Ram, người đang chuyển tên cho Shudrak, để tên của Shudrak xuyên phá, và tập trung vào việc tiến lên trên chiến trường, nheo đôi mắt màu hồng nhạt lại, nghi ngờ sự thay đổi vừa xảy ra.

Chỉ là Ram là người đầu tiên nhận ra điềm báo, nhưng dần dần nó trở thành sự thay đổi mà ai cũng chú ý, định hình nên sự biến chuyển của chiến trường xoay quanh Đệ Tam Đỉnh Điểm.

Sự thay đổi, đó là—

"—Đùa nhau à! Đừng có quay lưng về phía kẻ địch chứ! Thế mà cũng là Nhất Tướng hả!?"

Những lời chửi rủa thô tục ném vào tấm lưng của Mogro Hagane, kẻ đã trở thành khối cơ thể khổng lồ ngoại cỡ.

Phải, vào tấm lưng đó. —Vào hành động của Mogro Hagane, kẻ đã quay lưng lại với Ram, Shudrak và đông đảo chiến binh đang đối mặt trên chiến trường, để bước một bước lớn về phía Đế đô.

"Không được! Hoàn toàn không chịu dậy!"

Lay vai, gọi tên, thậm chí vỗ nhẹ vào má, nhưng thiếu nữ Long Nhân đang nằm rũ rượi trong vòng tay—Madelyn Eschart vẫn không tỉnh lại.

Emilia, người đã thu hồi cô gái ngã gục trên tuyết và bất động, đang cố gắng hết sức để làm cho chiến trường hỗn loạn này tốt hơn một chút, nhưng mãi chẳng thấy kết quả đâu.

"Mezoreia thì..."

Ôm lấy Madelyn đang tự nhốt mình trong giấc ngủ ngoan cố với đôi mắt nhắm nghiền, Emilia để mái tóc bạc bay trong gió lạnh và quay lại nhìn, nơi đó đang diễn ra trận chiến giữa những tồn tại ngoại cỡ.

Một bên là con rồng được bao phủ bởi mây, tồn tại tách biệt hẳn với những sinh vật bình thường.

Bên kia là một thiếu niên tóc xanh, ngoại hình và cách nói chuyện như một đứa trẻ nhỏ, nhưng lại đang bay lượn trên chiến trường với lối chiến đấu khiến cả người lớn và Emilia cũng phải chào thua.

Trận chiến giữa 'Vân Long' Mezoreia và Cecilus Segmunt đã giống như một chương trong truyền thuyết rồi.

"Vù!"

Áp lòng bàn chân đi dép rơm chẳng có chút công phu nào vào bức tường băng, cơ thể Cecilus chạy trên không trung ở một góc song song với mặt đất.

Nếu không bám vào cái gì, cơ thể con người bình thường sẽ rơi xuống đất. Thế nhưng, Cecilus phớt lờ điều hiển nhiên đó, lấy bức tường băng cao vút làm chỗ đặt chân để áp sát con rồng trên đầu.

Dậm mạnh bước cuối cùng, cơ thể Cecilus đuổi kịp Mezoreia với tốc độ của sấm sét.

Vỗ cánh định giãn khoảng cách, Mezoreia bị cơ động đó làm cho rối loạn. Sau khi cú vung móng vuốt bị né tránh, phần cổ hở ra đã hứng trọn nhát chém của thanh kiếm băng một cách không phòng bị.

'—Giauuu'

Tiếng rên rỉ đau đớn không giống rồng của con rồng vang lên, âm thanh chói tai báo cho xung quanh biết kết cục của thanh kiếm băng vỡ vụn nơi cổ rồng. Thứ đã làm vỡ lưỡi băng cứng như sắt thép, rốt cuộc là sự cứng rắn của vảy 'Vân Long', hay là do tốc độ kiếm mà Cecilus vung ra?

Dù thế nào, thanh kiếm băng bị vỡ đã xong nhiệm vụ, và Cecilus giữa không trung trở nên không phòng bị—

"Tha hồ lựa chọn, tha hồ ngắm nghía! Không giới hạn và không cần tiểu xảo luôn!"

Giọng nói cao vút ngang ngửa với tiếng vỡ của kiếm băng là biểu hiện cho giọng thật và sự phấn khích của Cecilus.

Những lời của Cecilus được dệt nên bằng âm điệu êm tai, tiếp nối theo đó là tiếng vỡ thứ hai của băng—không, không chỉ hai, mà là ba, bốn tiếng liên tiếp.

"Chém chém chém chém chém!"

Tưởng chừng như đã không phòng bị giữa không trung, nhưng Cecilus khi nhảy lên không hề sơ suất.

Cậu ta đã rút liên tiếp vô số vũ khí băng mà Emilia tạo ra—vũ khí từ Dây Băng, rồi nhét chúng vào quần áo của mình.

Ở lưng, ở hông, ở giữa háng, những thứ nhặt được trong lúc đuổi theo Mezoreia đang trốn lên trời, giờ đây được đôi tay của Cecilus tung ra liên tiếp giữa không trung, bóc trần lớp vảy của Mezoreia.

Kiếm băng, rìu, thương, búa điên cuồng tấn công dữ dội. Sự mãnh liệt đó khiến 'Vân Long' chỉ biết phòng thủ. Hoặc có lẽ vì không phòng thủ được, nên ngay cả cách diễn đạt đó cũng sai lầm.

"Ghê quá..."

Ở xa, vì đứng ở vị trí không bị cuốn vào nên mới có thể nhìn theo bằng mắt, chứ nếu Cecilus di chuyển ngay trước mặt, chắc chắn Emilia cũng không thể theo kịp tàn ảnh đó.

Nhìn mức độ ngạc nhiên đó, có lẽ dù Madelyn không tỉnh lại, Cecilus cũng sẽ hạ gục Mezoreia mất.

Nếu thế thì cũng được thôi, không phải là không có cái tâm lý nghĩ như vậy.

"Cô cũng đang chiến đấu vì người quan trọng mà, đúng không?"

Nhìn khuôn mặt ngủ say không biết gì của Madelyn, Emilia hạ đuôi mắt màu tím sẫm xuống.

Luôn đối địch, luôn tức giận, và Madelyn chẳng chịu nghe lời nào, nhưng Emilia không hiểu rõ cô ấy đến mức có thể ghét bỏ.

Điều cô biết là, lý do cô ấy tức giận là vì tình cảm dành cho người quan trọng, và Mezoreia đã giáng thế để tiếp sức cho một Madelyn như vậy.

Nếu Mezoreia đó chết đi trong khi mình đang ngủ, trái tim của Madelyn sẽ bị dồn vào tình cảnh nào đây?

"Madelyn, dậy đi! Dậy đi mà!"

Đang giữa trận chiến. Huống chi Cecilus đã cứu mạng Emilia khi cô gặp nguy hiểm.

Cô không thể nói những lời ích kỷ như bảo cậu ấy hãy nương tay, hay đừng giết Mezoreia.

Vì vậy, chỉ có Madelyn thôi. Madelyn, người có thể kết thúc trận chiến này mà không để mất đi mạng sống của chính mình hay của Mezoreia đã đến cứu giúp.

"A, ra là thế! Gốc cánh yếu hơn nhỉ!"

Trái ngược với mong muốn đó của Emilia, sự phân tích của Cecilus, người đang tán thưởng trận chiến, vẫn tiếp diễn.

Nhớ lại ký ức chiến đấu với Volcanica, Emilia chẳng hiểu chút nào về điểm yếu của loài rồng, nhưng Cecilus thì có vẻ không như vậy.

Không rơi khỏi không trung, luồn lách né tránh những đòn tấn công của cánh và đuôi định hất văng mình, những nhát kiếm của Cecilus tiếp tục cuộc không chiến với cơ thể rồng làm chỗ đặt chân, đúng như lời nói, đánh vào gốc cánh của con rồng.

Khoảnh khắc đó, loại tiếng kêu thảm thiết thay đổi, máu xanh nhỏ xuống nền tuyết trắng xóa.

Phía bên kia lớp vảy cứng cáp, đó là bằng chứng cho thấy nhát chém đã xuyên qua.

"Nếu rồng mà mất cánh thì có khác gì địa long đâu nhỉ? Cách chiến đấu bò sát mặt đất, trong cuộc đời dài đằng đẵng ngươi có cơ hội học chưa thế?"

Không phải chế giễu, cũng không phải coi thường.

Giọng điệu của Cecilus không đổi, nếu buộc phải nói thì là đang nói để tự làm mình phấn khích. Nhưng, điều cậu ta nói sắp trở thành hiện thực ngay trước mắt, Emilia cũng có thể tin chắc như vậy.

Nếu Emilia có thể tin chắc, thì Mezoreia, kẻ trực tiếp hứng chịu những đường kiếm, hẳn còn tin chắc hơn nữa.

Rồng bị chặt đứt cánh và rơi xuống đất.

Điều đó là không thể chịu đựng đến mức nào, một Emilia không có cánh cũng chẳng phải rồng không thể tưởng tượng nổi. Nhưng, cô hiểu rằng khi đó Mezoreia sẽ không còn cơ hội thắng.

Vì cô không nghĩ rằng có thể đuổi kịp Cecilus trên mặt đất, khi mà ngay cả trên trời cũng không đuổi nổi.

'—Rồng là!!'

Khoảnh khắc đó, để đánh tan nỗi nhục nhã đang cận kề trước mắt, giọng nói trầm thấp của Mezoreia bùng nổ.

Đạp vào sườn Mezoreia, nhát chém của Cecilus khi nhảy lên đã áp sát gốc cánh. Ngay trước khi nó trúng đích, con rồng xoay tròn như mũi khoan, lật ngược tư thế từ úp sấp sang ngửa mặt giữa không trung.

Ngước nhìn Cecilus đang nhắm vào cánh ngay chính diện, cánh tay rồng của Mezoreia quét ngang.

Dù là móng vuốt hay vảy, nếu bị móc vào thì cơ thể con người sẽ dễ dàng bị xé nát.

Dù là Cecilus có thể di chuyển nhanh, cậu ta cũng không phải ngoại lệ, Emilia suýt nữa đã hét lên. Nhưng, tiếng hét của Emilia không phải vì cái chết của Cecilus, mà vang lên vì một cảnh tượng khác.

"Ây da, vừa rồi nguy hiểm thật!"

Cánh tay rồng vung ra, quả thực đã bắt được Cecilus đang ở giữa không trung.

Tuy nhiên, Cecilus áp lòng bàn chân vào cánh tay rồng va chạm tới, rồi chạy dọc theo cánh tay vừa tung ra cú đánh mãnh liệt đó.

Bắt đầu chạy từ khoảng khuỷu tay rồng, rồi lấy đầu móng vuốt rồng làm điểm tựa để phóng đi.

Chuyển hóa cú va chạm lẽ ra sẽ hất văng cơ thể thành thứ để chạy đà và phóng đi, cậu ta đã thoát khỏi cái chết không thể tránh khỏi bằng tốc độ đôi chân phi thường đó.

"Chị gái xinh đẹp!"

"A, có!"

Được gọi là người đẹp, cô quên cả lời khách sáo trước cách gọi đó.

Bản năng mách bảo đó là lời kêu gọi gì, Emilia tạo ra những vũ khí băng mới xung quanh Cecilus, người vừa phóng ra từ đầu cánh tay rồng và đáp xuống bức tường băng.

Cecilus nhanh chóng nhặt chúng lên, quay lại đối mặt với Mezoreia chắc chắn sẽ truy kích, và khuỵu gối chuẩn bị cho cú nhảy tiếp theo.

Khoảng cách đã mở ra, và cái chớp mắt để thu hẹp nó chính là cơ hội thắng của Mezoreia, kẻ đang ở vị trí mà đòn tấn công của Cecilus tuyệt đối không thể chạm tới.

Tất nhiên, Mezoreia cũng sẽ dồn toàn lực vào đây. —Lẽ ra là vậy.

"Ủa?"

Cecilus, người đã hạ thấp trọng tâm để sẵn sàng tấn công ngay lập tức, nghiêng đầu.

Sự hiểu ý ngầm, dù đã ở tư thế nhường quyền đi trước, nhưng đòn tấn công lẽ ra phải đến lại không đến.

Thắc mắc mà Cecilus ôm ấp, Emilia cũng có y hệt. Cô, người bị đẩy ra rìa từ lúc nào không hay, cũng hiểu rằng đây là ranh giới cuối cùng phân định thắng bại.

Thế mà, Mezoreia không di chuyển. Không những thế—

'————'

Ngay trước đó, Mezoreia định vung cánh tay rồng để xóa sổ Cecilus. Cánh tay đó dừng lại giữa không trung, và đôi mắt trắng dã không rõ đâu là con ngươi đen nhìn chằm chằm vào một điểm.

Không phải Cecilus, kẻ đã dồn ép và định cho nó nếm mùi nhục nhã.

Cũng không phải Cecilus đang thủ thế trên tường băng, hay Emilia đang ôm Madelyn, sự tồn tại nhuộm trắng chiến trường này mà Mezoreia không thể phớt lờ.

Mezoreia dừng lại giữa không trung như bị bắn trúng, hướng ánh nhìn lên bầu trời cao hơn nữa.

Hướng về bầu trời cao hơn, cao hơn rất nhiều so với bản thân, và dừng lại.

"...Có cái gì đó đang bay?"

Bị cuốn theo ánh nhìn của Mezoreia, Emilia nheo mắt nhìn về phía đám mây tuyết xám xịt.

Ở vị trí cao hơn cả bầu trời mà cơ thể khổng lồ của Mezoreia đang lơ lửng, ở nơi ranh giới mà thị lực của Emilia cũng chỉ thấy mờ mờ ảo ảo, có cái bóng của thứ gì đó đang bay.

Thứ bay trên trời, trong các lựa chọn của Emilia chỉ có thể là con rồng trước mắt, lũ phi long đang bay đầy chiến trường, hoặc là tên Roswaal lười biếng thời gian di chuyển.

Và rồi—

'—Đùa sao.'

Mezoreia lẩm bẩm, rồi vỗ cánh.

Cơ thể rồng đang dừng lại bắt đầu chuyển động. Tuy nhiên, đó không phải là chuyển động để tung ra đòn tấn công quyết định lẽ ra phải được thực hiện ngay trước đó, mà là—

"Hảảả!? Khoan khoan khoan, chờ đã chờ đã, làm gì có chuyện đó chứ!?"

Ngay khi chứng kiến chuyển động đó, biểu cảm của Cecilus chấn động dữ dội nhất.

Biểu cảm vốn luôn vui vẻ dù bị làm gì đi nữa, giờ đây chỉ còn lại sự hoảng hốt mắt tròn mắt dẹt. Cũng phải thôi. Đối thủ lẽ ra phải lao vào, không ngờ lại quay lưng bỏ đi.

'————'

Không để tai đến giọng nói của Cecilus, Mezoreia lật cánh, xé gió bay đi.

Một khi đã quyết định bay và bắt đầu di chuyển, tốc độ của rồng là phi thường. Khí thế của con rồng chuyển hướng bay lên trời nhanh nhẹn như một mũi tên được bắn ra hết lực.

"Để cho đi, chắc!!"

Quyết không để con rồng định bay đi đó trốn thoát, Cecilus đang khuỵu gối không phải để nghênh kích, mà bùng nổ sức mạnh đôi chân để đuổi theo con rồng đang bay đi.

Từ cơ thể nhỏ bé ấy tung ra một cú dậm chân khó tin. Lực đạp mạnh đến mức lấy đế giày làm tâm, khiến bức tường băng khổng lồ dày đặc nứt toác, rồi vỡ vụn như sạt lở, đẩy cơ thể Cecilus lao vút đi.

Cứ thế lao thẳng một đường, bóng dáng Cecilus vượt qua cả tốc độ của rồng, áp sát đôi cánh kia. Áp sát. Áp sát, áp sát, áp sát, và rồi――,

「――Á, hỏng rồi, cái này không tới nơi nhỉ?」

Dù đôi chân Cecilus có nhanh đến đâu, sức bật có tốt đến nhường nào, thì khoảng cách với con rồng đang ở tít trên cao kia vẫn bị nới rộng, không thể nào xóa bỏ hoàn toàn.

Thật đáng thương, cơ thể Cecilus không thể đuổi kịp Mezoreia đang bay xa dần, mất đà ngay tại điểm giới hạn của cú nhảy và lộn vòng xuống. Nếu lúc đó 『Vân Long』 quay lại nhắm vào Cecilus, có lẽ ngay cả cậu ta cũng gặp nguy hiểm.

Nhưng Mezoreia không quay lại. Nó không quay lại, mà cứ thế vùn vụt bay lên cao, xé toạc bầu trời.

Và rồi――,

「――Nó định bay vào trong Đế đô sao?」

△▼△▼△▼△

――Những biến chuyển xảy ra tại các điểm nóng trong cuộc chiến công phòng Đế đô, đặc biệt là hai diễn biến lớn nhất.

Khoảnh khắc điều đó diễn ra bên ngoài Thủy Tinh Cung, thì tại Phòng Ngai Vàng, hai vị Hoàng đế đang đối mặt nhau. Ánh mắt họ giao nhau ở cự ly gần đến mức lông mi suýt chạm vào nhau.

「――――」

Abel, thủ lĩnh phe phản loạn, người đã bị đi trước một nước cờ, lập tức chuyển đổi tư duy.

Đối mặt với kẻ có khuôn mặt giống hệt mình đang áp sát ngay trước mắt, hắn nghiêng người định tung ra nước đi tối ưu――không, là nước đi tiếp theo sau nước tối ưu, và...

「――Ư」

Một xung kích sắc bén đánh vào xương đòn bên trái, cơn đau điếng người khiến suy nghĩ của hắn nhuốm màu đỏ rực.

Nhìn kỹ lại, thứ đánh vào cổ hắn là cây thiết phiến trên tay kẻ đối diện――món vũ khí quen thuộc mà kẻ đang giả dạng khuôn mặt hắn rất ưa dùng.

Đó là loại vũ khí thuộc hàng đặc thù, nên hắn cũng từng nhiều lần thắc mắc nó có uy lực đến mức nào.

「――――」

Hắn gạt bỏ sự thật rằng thắc mắc trong quá khứ vừa được giải đáp, cũng như gạt đi cơn đau đang nhói lên trong não ra khỏi suy nghĩ một cách có ý thức.

Hắn hình dung những việc cần ưu tiên ngay trong khoảnh khắc này, và lập tức phác thảo phương án đối phó. Cân nhắc giữa tính khả thi và hiệu quả, cùng với vết thương, thứ tự ưu tiên được sắp xếp lại.

Nhưng――,

「Khác với trò chơi trên bàn cờ. Lý do ngài không thể trở thành chiến binh, chính là đây chăng.」

Vô số lựa chọn vừa hiện lên trong đầu, nhưng nhanh hơn cả việc hắn kịp chọn lấy một, gã chiến binh đã thi triển kỹ thuật không phải bằng đầu óc, mà bằng thứ đã thấm nhuần vào da thịt, vào huyết mạch.

Kẻ đó không chút nương tay vặn xoắn cánh tay Abel, tước đoạt vũ khí từ bàn tay đang mất lực, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, tầm nhìn của hắn bị che khuất trong tích tắc.

「――――」

Bị chọc mù mắt, hay là một loại đòn gây lóa mắt?

Thoáng suy tính đó bị phủ nhận ngay khi tầm nhìn bị che khuất lập tức trở lại bình thường. Vậy thì, chân ý trong hành động của đối phương là gì? Và ngay lúc suy tính đó vừa dứt, hắn nhận ra.

――Rằng trên mặt mình, cảm giác quen thuộc kia đã lại bao trùm.

「Ngươi――」

Đôi môi chuyển động nhanh hơn cả tay chân, hắn trừng mắt nhìn đôi hắc đồng trước mặt và thốt lên.

Trước lời nói của Abel, người vừa bị đeo lại chiếc Quỷ Diện bị cướp mất, tên Hoàng đế giả trước mắt――không, Chisha Gold, nhếch môi cười trên khuôn mặt không phải của chính hắn.

Đó là một nụ cười sa đọa khủng khiếp, Abel nhận ra điều đó trên chính khuôn mặt mình và mở to mắt.

Sát na――,

「――――」

――Một luồng bạch quang xuyên thủng bức tường Phòng Ngai Vàng lao vào, đâm xuyên ngực Vincent Vollachia, đỉnh cao của Đế quốc, từ phía sau lưng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!