Arc 7: Đất Nước Của Sói
Chương 65: Chiến binh Sành ăn Học đường
0 Bình luận - Độ dài: 7,012 từ - Cập nhật:
"Chaos Flame đã bị diệt vong bởi một tai ương rất lớn, rất lớn. Việc sơ tán cư dân chắc hẳn ngài Yorna đã lo liệu xong, nhưng còn hơn thế nữa thì..."
Giọng nói của thiếu nữ với đuôi lông mày tròn hạ xuống, đôi mắt cụp xuống tràn ngập nỗi buồn.
Cứ tưởng là một cô bé ít biểu lộ cảm xúc, và thực tế thì ngay lúc này cô bé cũng không làm vẻ mặt đau buồn đến thế. Nhưng, ai mà không coi đây là nỗi buồn thì đúng là đồ ngốc.
Subaru đầu óc tuy kém, nhưng không muốn làm kẻ ngốc. Vì thế, cậu tiếp nhận đàng hoàng những gì cô ấy——Tanza đã nói, và định chia sẻ nỗi đau đó.
Có điều——
"Chà chà, Ma Đô bị diệt vong bởi tai ương thì nghe có vẻ to tát nhỉ. Trong lúc tôi bị nhốt trên đảo thế này mà thế giới cũng có nhiều tiến triển nhộn nhịp ghê. Phải lưu ý để không bị tụt hậu hay trở thành kẻ thừa thãi mới được!"
"Sesshi, cậu im lặng chút được không?"
"Ủa? Tôi lại làm gì rồi à?"
Kẻ định tiếp tục câu chuyện mà phớt lờ hoàn toàn tâm trạng của Subaru cũng như nỗi đau lòng của Tanza, Cecilus giả, bị lườm một cái và đang nghiêng đầu với vẻ mặt không hiểu gì sất.
Trước hay sau 『Sparuca』, thái độ chẳng thay đổi chút nào khiến người ta vừa ngạc nhiên vừa ngán ngẩm.
Nghĩ đến việc hắn đã định nghe di ngôn của Subaru một cách bạc bẽo hàng chục lần, thì lại càng ngán ngẩm hơn.
"......Dù sao thì, cuối cùng nếu Sesshi không đánh thức Tanza thì cũng hỏng bét."
"À, về chuyện đó thì không cần mang ơn đâu. Đã dồn được đến mức đó là Bassu thắng rồi, cú hích cuối cùng chỉ là khuyến mãi thêm thôi. Với lại với lại, việc cô bé này có tỉnh dậy hay không cũng là đánh cược mà!"
"Đã khiến mọi người lo lắng rồi ạ."
Trước vẻ mặt nhăn nhó của Subaru, Cecilus giả khiêm tốn theo kiểu chẳng giống khiêm tốn chút nào. Nghe vậy, Tanza cúi đầu nhỏ nhẹ, khiến Subaru ở phe được cứu chẳng thể nói gì thêm.
——Màn chào hỏi đầy mùi nguy hiểm của đảo kiếm nô, 『Sparuca』, Subaru đã vượt qua.
Lặp lại những thử thách khiến người ta muốn xỉu, vất vả lắm nhóm Subaru mới chém được đầu con sư tử và giành chiến thắng, nhưng nếu không có sự hợp tác của Tanza và Cecilus giả thì cũng phải nói là rất khó.
Cuối cùng nếu Cecilus giả không đánh thức Tanza, và Tanza không dùng thanh kiếm cắm trên cổ sư tử để chém bay đầu nó thì——
"Chẳng biết còn phải thất bại thêm bao nhiêu lần nữa."
Tất nhiên, vì là trận chiến không thể dừng lại cho đến khi thành công, nên không có lựa chọn bỏ cuộc. Dẫu vậy, việc có khí lực hay không ảnh hưởng rất lớn đến kết quả.
Hơn nữa tùy trường hợp, chuyện tất cả không thể cùng sống sót là hoàn toàn có thể xảy ra.
Nếu kết quả thành ra như thế, thì có hối hận cũng không kịp.
"Weitz, cả Hiain và Idra nữa, đã cùng nhau cố gắng."
Hợp tác với nhau vất vả vô cùng, nhưng thiếu ai thì cũng không sống nổi.
Việc tất cả đều sống sót là kết quả tốt nhất đối với Subaru. Cậu đã làm được những việc ra dáng một thủ lĩnh, và điều đó mang lại sự tự tin cho Subaru.
Sự tự tin để có thể ưỡn ngực tự hào rằng, thế mới đúng là con trai của Natsuki Kenichi chứ.
"Ngài Schwartz?"
"A, xin lỗi xin lỗi, tôi đang suy nghĩ chút. Thế thì, ừm, về chuyện Chaos Flame ấy mà."
"——. Vâng. Tôi muốn quay lại giúp đỡ việc tái thiết càng sớm càng tốt."
"......Đúng ha. Tôi cũng muốn quay về hội ngộ với mọi người."
Quay lại chủ đề cũ, Tanza cúi mặt xuống trông thật đáng thương.
Lo lắng cho gia đình và quê hương là chuyện đương nhiên, Subaru cũng có cùng tâm trạng ấy. Nghe tin Chaos Flame gặp chuyện lớn trong lúc mình không biết thì lại càng lo hơn.
Mọi người đang thất lạc——đặc biệt là Louis, cậu lo không biết cô bé có bị tên Abel xấu tính tìm thấy không.
Nếu có Yorna ở cùng, cậu tin chắc bà ấy sẽ bảo vệ Louis.
"――――"
Tanza trông có vẻ cô đơn đã mặc lại bộ Kimono cũng từng thấy ở Ma Đô.
Nghe nói, sau khi 『Sparuca』 kết thúc, Subaru đã ngủ li bì suốt một ngày tròn. Tỉnh dậy trong phòng trị liệu, được một ông lão tự xưng là y sĩ nhưng móm mém không còn cái răng nào bảo là sức khỏe không có vấn đề gì đặc biệt, nhưng về mặt tinh thần thì vẫn cảm thấy cơ thể nặng trĩu.
Nhưng, cũng không thể cứ chần chừ mãi được.
"Ba người kia ngoài tôi...... nhóm Weitz ấy? Mọi người cũng tỉnh cả rồi chứ?"
"Nếu là ba vị kia thì họ đã tỉnh và trở về phòng rồi ạ. Nghe nói mọi người ở cùng một chỗ. Em và ngài Schwartz cũng chung phòng, với lại..."
"Vâng vâng, là tớ đây. Đấy, cái phòng mà Bassu tỉnh dậy đầu tiên ấy, chính là chỗ ngủ của chúng ta. Cuối cùng cũng có bạn cùng phòng, tớ vui lắm nha. Mà nói là đến thì không đúng lắm, là do tớ tự tay vớt cậu lên mà!"
"Vớt lên...?"
"Đừng bận tâm quá làm gì. Nghe nói cậu với Tanza bị rơi xuống hồ mà lị."
Nhắc mới nhớ, Subaru lờ mờ nhớ lại cảnh mình vùng vẫy bơi trối chết để khỏi chết đuối.
Cậu không nhớ rõ mình đã bơi một mạch vào bờ hay là bị chìm nghỉm vài lần, nhưng chuyện đó cũng chẳng quan trọng lắm nên nghĩ ngợi cũng vô ích.
Dù sao thì, nghe tin ba người kia vẫn bình an là cậu yên tâm rồi. Dù là cực chẳng đã, nhưng họ là những người mà cậu đã biết được kha khá hoàn cảnh trong trận 『Spartaca』 vừa rồi.
Kẻ hèn hạ, kẻ nhát gan và tên lừa đảo. Tuy chẳng phải là những tính cách đáng khen ngợi gì cho cam, nhưng họ cũng có lý do để trở thành kẻ hèn hạ, nhát gan và lừa đảo.
"Phải, cũng giống như việc tôi là Siêu nhân vậy."
"Ái chà, gương mặt tràn đầy tự tin gớm nhỉ. Nhưng mà nhưng mà, tớ thấy thế thì độ nam tính tăng cao hơn hẳn, trông được đấy chứ. Chứ để hoàn cảnh xoay như chong chóng rồi sầu não chuyện này chuyện kia thì đích thị là hành xử của vai quần chúng hay dân đen rồi! Bassu là phải đường đường chính chính lên chứ!"
"Tôi không định hùa theo cái não bộ toàn chuyện cổ tích của Sesshi đâu, nhưng tôi cũng nghĩ vậy."
Vốn dĩ, cứ ủ rũ mãi cũng chẳng tốt đẹp gì.
Chẳng hiểu sao, nhưng Subaru cảm thấy bản thân mình trước đây đã quá thụ động trước mọi việc.
Dù là gì đi nữa, phản ứng thụ động chỉ khiến đối phương được đà lấn tới. Dù đó là kẻ mình ghét hay là vận mệnh thì cũng y chang nhau. Dạo gần đây, vận mệnh có vẻ hơi bị được đà quá trớn rồi.
"Từ giờ trở đi tôi sẽ tích cực hơn, tham lam nhắm đến mục tiêu hơn nữa."
Trước mắt, mục tiêu hiện tại của Subaru là thoát khỏi hòn đảo này.
Thoát khỏi Kiếm Nô Cô Đảo, cùng Tanza quay trở lại Chaos Flame. Tất nhiên, mục tiêu lớn là rời khỏi Đế quốc và trở về bên mọi người ở Vương quốc, nhưng mà——
"Cứ mải nhìn mục tiêu lớn quá thì dễ vấp ngã lắm. Bài tập hè cũng thế, phải giải quyết từng bài một theo thứ tự. Nhật ký đâu có viết một lèo được."
Trông thế này thôi chứ Subaru là kiểu người làm bài tập hè hay bài tập Tết rất đàng hoàng.
Thỉnh thoảng cũng có mấy đứa bạn cùng lớp đi học sau kỳ nghỉ mà không làm bài tập, cậu thật không hiểu bọn nó lấy đâu ra cái gan và suy nghĩ để làm được chuyện đó.
Cảm giác như mình thua tụi nó về mặt tư duy và lòng dũng cảm vậy, nghĩ cũng hơi cay cú.
"Nhưng mà, người làm bài tập như mình mới là người giỏi..."
"——Nhân tiện, ngài Schwartz, em có chút chuyện muốn nói được không ạ?"
"Hửm?"
Thấy Subaru chống tay lên cằm, đang tự tưới nước bón phân cho lòng tự trọng của mình, Tanza rụt rè lên tiếng.
Khi Subaru quay sang nhìn, cô bé đưa tay chỉ về phía tên Cecilus giả mạo bên cạnh. Rồi, nhìn gã đang ngồi trên giường đung đưa chân với vẻ mặt vô tư lự kia, cô bé nói:
"Về vị này ạ... Ờm, chẳng phải là ngài Cecilus Segmunt sao..."
"Hử, à, đấy là thằng nhóc chăn cừu cứ khăng khăng nhận mình là thế đấy."
"A ha ha, bị gọi là khăng khăng luôn kìa! Với lại thằng nhóc chăn cừu nghĩa là sao thế? Nếu ý cậu là Người Sói thì đừng có nói xấu nha. Công nhận là tớ có đôi chỗ nói chuyện không thông, nhưng đó cũng là một nét quyến rũ nguy hiểm mà lị?"
"Xin lỗi, chả hiểu cậu đang nói cái quái gì."
Bị tấn công dồn dập, Subaru buột miệng nói thế rồi ôm lấy ngực mình.
Nhắm mắt lại, gương mặt thiếu nữ yêu thương lại hiện lên. Kèm theo đó là gương mặt của những người quan trọng khác. Dù vậy, cậu vẫn ý thức được rằng ngăn kéo ký ức đang dần trở nên cứng ngắc.
Cậu không thể để tình trạng này kéo dài lâu được.
"Bỏ qua mấy lời bông đùa của Sesshi đi, Tanza bận tâm chuyện gì thế? Hắn là Tướng quân Đế quốc nổi tiếng mà, có một đứa trẻ trâu không biết lượng sức mạo danh hắn thì cũng đâu có gì lạ?"
"Có thể là vậy, nhưng mà... chuyện là, trước đây em từng nhìn thấy ngài Cecilus một lần, và em thấy người này rất giống ngài ấy..."
"Trước đây em từng thấy rồi? Thấy Sesshi á?"
"Là ngài Cecilus Segmunt thật ạ. Lúc trước, khi ngài ấy đến làm thích khách ám sát ngài Yorna."
Tanza giải thích rằng người cô bé nhìn thấy khi đó chắc chắn là Cecilus thật.
Nghe chuyện đó, Subaru cũng nhớ lại những gì mình từng nghe. Hình như là do Yorna thường xuyên mưu phản nên bị gửi quân đi chinh phạt nhiều lần thì phải.
Có điều, sau khi biết được con người của Yorna, ấn tượng của Subaru lại hoàn toàn đảo ngược.
"Định giết cô Yorna, thế thì đúng là một gã cực xấu xa rồi..."
"Đúng vậy ạ. Ngài Cecilus là một kẻ cực ác... Không, quan trọng không phải chuyện đó. Điều em băn khoăn là ngài Cecilus đó và ngài Cecilus này tuy có chênh lệch tuổi tác, nhưng lại giống nhau như đúc."
"Giống hệt nhau, nhưng chênh lệch tuổi tác?"
"Vâng. ——Em nghĩ không biết có phải là anh em của ngài Cecilus không."
Nghe câu chuyện của Tanza, người đã từng nhìn thấy cả Cecilus đằng kia lẫn tên Cecilus giả mạo đằng này, Subaru chằm chằm nhìn vào tên Cecilus giả mạo trước mặt.
Cậu chưa từng nghĩ đến khả năng đó. Mà đúng hơn là không nghĩ đến cũng phải thôi. Subaru đâu có biết Cecilus thật, nên giống hay không giống cậu cũng chịu chết.
Tuy nhiên, xui xẻo là ở đây lại có người biết hàng thật. Hết đường chối cãi, tên Cecilus giả mạo hay nói dối đành phải ngoan ngoãn thừa nhận lời nói dối của mình——
"Không không, sai bét rồi. Tớ là con một và cũng không có anh em nào giống hệt tớ cả! Tất nhiên có khả năng sau khi chia tay tớ, bố tớ lại đẻ thêm em trai, nhưng theo mạch câu chuyện vừa rồi thì ý là anh trai tớ đúng không?"
"Đúng là thế, nhưng cậu vẫn còn cố chấp nhỉ..."
"Oan ức quá đi mất! Nhưng mà nhưng mà tớ có căn cứ đàng hoàng nha! Dù tớ có anh trai hay em trai thì cả hai trường hợp đều vô lý, căn cứ là thế đấy!"
Bị ánh mắt cá chết của Subaru và Tanza nhìn chằm chằm, tên Cecilus giả mạo khoanh tay phụng phịu. Cái căn cứ của tên Cecilus giả mạo đang xụ mặt kia rốt cuộc có bao nhiêu phần thuyết phục đây.
Tạm thời, Subaru và Tanza dùng ánh mắt yêu cầu hắn nói thử xem sao.
"Căn cứ đơn giản lắm, chính là sự tồn tại của tớ đây."
"Nghĩa là sao?"
"Nếu tớ có anh trai, thì việc tớ đang ở đây chứng tỏ bố tớ đã giết ổng rồi! Còn nếu tớ có em trai, thì tớ phải bị bố giết rồi mới đúng chứ! Tóm lại, tớ mà còn sống sờ sờ ra đây thì không đời nào có chuyện anh hay em trai tớ còn sống mà tồn tại được! Sao nào?"
"...Nghĩa là sao?"
Nói với cái khí thế như kiểu "chứng minh hoàn tất", nhưng cái lý luận đó chẳng thuyết phục được tẹo nào.
Theo lời giải thích đó thì bố của tên Cecilus giả mạo cứ như bị dính lời nguyền chỉ được phép có một đứa con vậy. Dù là thật hay bịa, thì thà là lời nguyền nghe còn lọt tai hơn.
Subaru muốn nghĩ rằng tên Cecilus giả mạo dối trá này lại chồng thêm một lớp nói dối nữa.
Chỉ là——
"Cậu ta đường đường chính chính đến mức này làm tôi lại thấy có khi là thật. Tanza nghĩ sao?"
"......Em muốn nghe theo suy nghĩ của ngài Schwartz ạ."
"Hừm, trách nhiệm nặng nề ghê."
Được cô bé Tanza khiêm tốn tin cậy, Subaru đặt ngón tay mảnh khảnh lên chiếc cằm nhỏ mà suy tư.
Nhìn tên Cecilus giả mạo đang nghiêng đầu kiểu "sao mọi người không hiểu nhỉ", có nói chuyện về hoàn cảnh gia đình của hắn thế nào thì chắc cũng chẳng ra được câu trả lời đâu.
Quan trọng ở đây là có tin tên Cecilus giả mạo này hay không thôi.
Nếu không tin, thì cứ coi hắn là thằng nhóc chăn cừu chuyên nói dối như trước giờ vẫn thế.
Nhưng nếu tin, thì nghĩa là tên Cecilus giả mạo không có anh em gì sất, và chỉ còn lại lời chứng thực của Tanza rằng tên Cecilus giả mạo và Cecilus thật trông rất giống nhau.
Và, nếu tin cả lời chứng thực đó lẫn cái tôi của tên Cecilus giả mạo một cách triệt để thì——
"Hỏi cái này hơi sợ, nhưng mà Sesshi này, không lẽ cậu bị teo nhỏ à?"
Đây là khả năng cậu muốn phủ nhận nhất, nhưng không thể không hỏi.
Nếu ở đây là Subaru phiên bản trưởng thành trước khi bị teo nhỏ, có lẽ cậu sẽ suy tính đủ đường rồi mới do dự đặt câu hỏi. Nhưng ở đây lại là Subaru phiên bản chưa trưởng thành sau khi bị teo nhỏ, nên cậu không hợp với việc ôm giữ thắc mắc quá lâu.
Cứ hỏi đại đi, nếu chọc giận hắn thì xin lỗi là xong.
Với tâm thế đó, Subaru buột miệng hỏi một câu nhẹ tênh.
Trước câu hỏi đó, tên Cecilus giả mạo khẽ mở to mắt, rồi:
"Teo nhỏ là tớ ấy hả? A ha ha, cậu nói chuyện thú vị thật đấy, Bassu! Cơ thể con người mà teo nhỏ được, chuyện thú vị như thế mà có thật thì vui hết sảy còn gì!"
Cười lớn, tên Cecilus giả mạo vừa vỗ vai Subaru một cách khoái chí vừa phán như vậy.
Phát ngôn đó của hắn khiến Subaru nhíu mày, vô cùng hoang mang.
"Cái này là sao đây...?"
Hắn đang giả ngu hay không giả ngu, và nếu giả ngu thì là cố ý hay vô thức?
Bản thân Subaru cảm nhận rõ ràng rằng do ảnh hưởng của việc 『Ấu nhi hóa』, ký ức của cậu đang rơi rụng lả tả, nên có khả năng tên Cecilus giả mạo cũng quên sạch vì lý do tương tự.
Nhưng dù vậy, so với Subaru vẫn còn nhớ được kha khá chuyện, thì tên Cecilus giả mạo lại quên luôn cả việc mình bị teo nhỏ.
Chuyện như thế có thể xảy ra sao?
Nếu tên Cecilus giả mạo cũng bị 『Ấu nhi hóa』 giống Subaru, thì liệu trạng thái tinh thần của hắn hiện giờ có phải là đích đến cuối cùng của Subaru không?
"A, cái lão già khốn kiếp đó...! Mà khoan, chẳng lẽ Sesshi cũng bị lão Olbart làm cho nhỏ lại...!?"
Nếu thế thì đúng là đại sự kiện——đại sự kiện trong hàng ngũ 『Cửu Thần Tướng』.
Việc này cũng là do Olbart làm, đúng là tình huống không muốn nghĩ tới. Nhưng cậu cũng chẳng muốn nghĩ đến chuyện ngoài Olbart ra còn có kẻ nào khác sử dụng được cái kỹ thuật phi thường thức này nhan nhản khắp nơi.
Tự nhiên, cậu muốn nghĩ theo hướng người làm nhỏ Cecilus giả mạo cũng chính là Olbart.
"Từ từ đã, tức là Sesshi không phải hàng giả mà là hàng thật, rồi Sesshi hàng thật bị lão Olbart làm cho nhỏ lại, và Sesshi chính là kết cục của tôi ấy hả?"
"Ng-Ngài Schwartz, ngài không sao chứ ạ? Trông ngài có vẻ rất hỗn loạn..."
"...Không sao. Hỗn loạn thì có hỗn loạn thật, nhưng mà tôi cũng xâu chuỗi được kha khá rồi."
Nghe những suy nghĩ tuôn ra từ miệng cậu thì có vẻ lộn xộn, nhưng trong đầu Subaru, tình huống đã được thu hẹp lại còn khoảng hai khả năng.
Một là, tên Cecilus giả mạo này chính là Cecilus Segmunt thật bị 『Ấu nhi hóa』, đây là thuyết "Lão già khốn kiếp Olbart".
Và hai là, lợi dụng việc ngoại hình giống Cecilus thật, hắn đã thăng hoa cái thói chăn cừu của mình thành một lời nói dối chân thực đến rợn người, đây là thuyết "Thằng trẻ trâu Cecilus giả mạo".
"Thằng trẻ trâu hay lão già khốn kiếp, cứ giữ cả hai phương án trong góc đầu đi."
"Hô hô, nghe có vẻ thú vị đấy. Cho tớ nghe chi tiết được không?"
"Không. Nói với Sesshi có vẻ cũng vô nghĩa."
"A ha ha! Thái độ lạnh lùng ghê! Suy nghĩ hơi bị ích kỷ đấy, nhưng tớ không ghét cái hướng đó đâu, ngược lại còn thích là đằng khác."
Bị hắt hủi mà không giận, ngược lại còn tỏ ra rất vui vẻ, tên Cecilus giả mạo——tạm thời cứ coi là Cecilus giả mạo đi——phản ứng đó của hắn cũng cứu rỗi Subaru được nhiều phần.
Vốn đã có quá nhiều chuyện phải lo nghĩ rồi, có một đối tượng không cần phải giữ ý tứ cũng là điều quý giá.
"Tạm thời, Tanza cũng gác chuyện của Sesshi sang một bên đi. Dù là thật hay giả thì cái khoản không trông cậy được cũng y chang nhau thôi."
"...Vâng, đúng thế ạ. Dù sao cũng là kẻ định làm hại ngài Yorna, cá nhân em cũng chẳng thể nào có thiện cảm được."
"Em ngoan ngoãn thật thà thế này giúp anh nhiều lắm. Nào..."
Sau khi đi đến một kết luận nào đó, Subaru thay đổi tâm trạng.
Đã tỉnh dậy rồi thì cũng không nên chiếm dụng giường bệnh mãi. Chắc là sẽ đi đến cái phòng dành cho ba người kia mà Tanza vừa nói lúc nãy.
Nhưng trước đó——
"Anh muốn cho cái bụng đang rỗng tuếch này ăn chút gì đó đã. Đấy, nãy giờ con sâu trong bụng cứ kêu gào thảm thiết quá."
Vừa xoa bụng, Subaru vừa đưa ra một yêu cầu khá là trơ trẽn ngay trên hòn đảo tù đày này.
△▼△▼△▼△
——Có câu thực túc binh cường, có thực mới vực được đạo.
Những chướng ngại mà nhóm Subaru phải đối mặt sắp tới, tất cả đều như những trận chiến. Muốn chiến đấu thì cả thể xác lẫn tinh thần đều phải ở trạng thái tốt nhất, chứ đến lúc nước sôi lửa bỏng mà không cử động được thì gay go to.
Không được phép đưa ra những quyết định kiểu như tiếc rẻ thời gian ngủ để hành động liều lĩnh.
"Hình như trước khi bị teo nhỏ, do thể lực tốt hơn bây giờ nên mình hay làm mấy chuyện liều mạng kiểu đó thì phải. Giờ mà hiểu lầm chỗ đó là lãnh đủ ngay."
Vì lẽ đó, hễ có cơ hội là phải tranh thủ ăn và ngủ.
Có vẻ như vì quá mệt sau trận 『Spartaca』 mà cậu đã lỡ ngủ li bì suốt một ngày, nên cậu sẽ coi như mình đã ngủ đủ giấc và xem đây là cơ hội để hồi phục thể lực.
Thế nên, giờ là lúc ăn uống, cậu được tên Cecilus giả mạo dẫn đường đến chỗ ăn——
"...Ăn đi, Schwartz. Phần của mày đây."
Cộp. Một chiếc đĩa lớn được đặt xuống trước mặt. Nhìn đống thịt có xương chất đầy trên đó, Subaru tròn mắt ngạc nhiên.
Cậu ngẩng mặt lên xem chuyện gì thì thấy gương mặt đầy hình xăm đang nheo mày như muốn nói "gì hả". Bị nhìn như thế, người muốn hỏi "gì hả" phải là Subaru mới đúng.
Chẳng giải thích gì mà làm thế này thì biết phải làm sao.
"Weitz, thế thì quá đáng lắm. Nhìn kìa, Schwartz đơ người ra rồi."
"Hả, ý mày là không cần quan tâm chứ gì? Mà vốn dĩ đâu cần chất đống thịt cho thằng nhóc con này làm gì. Chia cho bọn mình... Ái da!"
"Đây là phần đã bàn bạc và quyết định rồi... Nếu muốn bẻ cong nó thì phải thuyết phục được tao đã..."
Vừa nói, gã Người Thằn Lằn vừa dùng cái nĩa trên tay chọc vào sườn gã xăm trổ. Gã xăm trổ hét lên rồi chạy sang phía bên kia bàn.
Thở dài trước cảnh đó, anh chàng tóc màu rỉ sét nhún vai nhìn Subaru.
"Xin lỗi vì ồn ào quá nhé, Schwartz. Cơ thể cậu sao rồi?"
"...Cảm giác cũng ổn. Còn đằng ấy?"
"Bọn tôi cũng không bị thương gì lớn. Nhờ ơn ngươ... nhờ ơn cậu cả."
Nói lại cho đúng, chàng trai tóc màu rỉ sét——Idra khẽ cúi đầu với Subaru.
Không chỉ Idra. Cả gã xăm trổ và gã Người Thằn Lằn đang cãi nhau kia, Weitz và Hiain, cũng giơ tay hoặc hất cằm về phía Subaru để tán đồng với Idra.
Hiện tại, nơi Subaru đang đứng là một góc khu vực được mở cửa cho kiếm nô trên đảo, một đại sảnh được kê bàn ghế dùng làm nơi ăn uống.
Vừa ló mặt vào đại sảnh, Subaru đã bị ba người này tóm được, rồi chẳng hiểu mô tê gì đã bị lôi đến một cái bàn và được dâng tận mặt đĩa thức ăn lớn này.
Thú thật, tình huống kỳ lạ đến mức chóng cả mặt, nhưng mà:
"Không lẽ cái này là mọi người để dành cho tôi à?"
"Hả? Chứ còn gì nữa. Cái thằng nhóc không biết ơn huệ này... Ái da!"
"Đừng có nói như thể đó là công lao của mình, tao đấm cho bây giờ..."
"Tao có nói đâu, tao đang bảo nó phải biết ơn còn gì!"
Chỉ vào đống thịt có xương chất cao như núi, Subaru hỏi và lại gây ra một trận cãi vã nữa.
Cách thể hiện tuy không được tinh tế cho lắm, nhưng đây có vẻ là biểu hiện của lòng biết ơn. Được ăn món ngon thế này, cậu bắt đầu thấy mơ hồ về cách đối đãi với kiếm nô ở đây.
"Bắt người ta giết nhau xong lại cho ăn no nê, kiểu thế à...?"
"Chính xác thì không phải giết nhau mà là tử đấu (shiai). Với lại phương châm của ông Gustav là nếu kiếm nô có chết thì phải chết trên đấu trường, để chết ở nơi khác là chứng tỏ sự bất tài của bên quản lý. Thế nên ở đây sống cũng thoải mái phết đấy."
Bên cạnh Subaru đang nghiêng đầu thắc mắc, tên Cecilus giả mạo trơ trẽn kéo ghế ngồi xuống.
Với độ mặt dày của hắn, cậu tưởng hắn sẽ thò tay bốc thức ăn trên đĩa, nhưng ngạc nhiên thay hắn lại không làm thế, mà rót nước từ bình vào cái cốc sứt miệng rồi nhấm nháp từng chút một.
"Mọi người đều nghĩ ngài Schwartz là người có công lớn nhất. Vì thế nên mới để dành phần ăn ngon cho ngài Schwartz đấy ạ."
"Tanza... mọi người, là vậy sao?"
Ngược với tên Cecilus giả mạo, Tanza ngồi xuống ghế kẹp Subaru ở giữa nói vậy, khiến Subaru ngạc nhiên nhìn về phía nhóm ba người Idra.
Trước ánh nhìn đó, Idra gật đầu cái rụp "Ừ".
"Nãy tôi cũng nói rồi, chúng tôi được bình an thế này là nhờ cậu. Đêm sống sót qua trận 『Spartaca』 đầu tiên, 『Hợp』 đó sẽ được chiêu đãi một bữa ra trò. Cậu mà không nhận được phần thì vô lý quá."
"Nói trước nhé, người đề xuất là tao đấy..."
"Hứ, tao thì chả định để lại phần cho thằng nhóc con đâu nhé!"
Lần lượt từng người giải thích lý do đĩa thức ăn lớn này được để lại. Nhưng nghe câu chốt của Hiain, cô bé Tanza bên cạnh nghiêng đầu:
"Có phải vậy không nhỉ? Theo ký ức của em, người đầu tiên nói rằng ăn mảnh một mình thấy áy náy hình như là ngài Hiain mà."
"Hảảả!? Tao nói bao giờ!? Tao chả biết gì sất!? Này con nhóc ranh kia, nói năng linh tinh là tao không tha đâu nhé!"
"Thôi đi Hiain. Cậu thắng thế nào được Tanza. Cô bé là người đã chém bay đầu Guiltylaw đấy."
"Là em xin phép được chém ạ."
Idra giơ tay ngăn lại, Tanza cúi đầu lễ phép, khiến Hiain cứng họng chỉ thốt lên được tiếng "hự", rồi quay cái mặt bò sát đi, từ bỏ ý định phản công.
Kể cả gã Người Thằn Lằn không thành thật này, thì đây đúng là bằng chứng cho lòng biết ơn của tất cả mọi người.
"Vậy tôi xin phép nhận, không khách sáo chút nào đâu nhé!"
"Ồ, sức ăn đáng nể thật! Thể hiện độ lượng chấp nhận tấm lòng người khác cũng tốt lắm đấy."
"Đừng có cố quá mà đau bụng..."
"Khỏi lo. Trông thế này thôi chứ tôi là dũng sĩ diệt mồi học đường nổi tiếng với việc càn quét suất ăn trưa của mấy đứa nghỉ học đấy."
Xin sữa của đứa không uống được là chuyện nhỏ, đánh răng cũng là chuyện nhỏ, đó chính là phong cách chiến đấu của dũng sĩ diệt mồi học đường Natsuki Subaru.
Thịt tuy nguội và cứng, nhưng nêm nếm đậm đà cũng không tệ, chẳng chê vào đâu được. Hơn hết, đây là món ngon mọi người để dành cho Subaru, đó mới là gia vị tuyệt vời nhất.
Nhưng nhìn Subaru gặm thịt ngấu nghiến như thế, Weitz lắc cái đầu đầy hình xăm lẩm bẩm "Không phải...".
"Đừng có hiểu lầm tởm lợm thế... Tao không có lo lắng gì đâu..."
"——? Thế chẳng lẽ cho xong giờ lại tiếc rẻ cái đùi gà à?"
"Cũng không phải... là tử đấu..."
"――――"
Giọng Weitz trầm đục, nhưng từ ngữ đó lại vang lên nặng nề trong lòng Subaru.
Theo phản xạ, cậu suýt đánh rơi miếng thịt trên tay, nhưng những ngón tay của tên Cecilus giả mạo từ bên cạnh thò ra chộp lấy cái "bép" rồi nhét tọt vào miệng Subaru.
"Ưm ưm...!"
"Bình tĩnh bình tĩnh kẻo nghẹn bây giờ. Với lại anh xăm trổ kia nói thiếu ý quá. Không cần lo đâu, không có chuyện phải tử đấu ngay đâu."
"Ưm... thật, thế à?"
"Vâng. Hiện tại chúng ta chưa nhận được thông báo nào như thế cả. Chỉ là, không biết khi nào sẽ nhận được lệnh tử đấu thôi, ý là vậy."
Xử lý xong phần thịt, nhả cái xương ra đĩa cái "phẹt", Subaru nhìn Weitz. Nghe lời bổ sung của Cecilus giả mạo và Tanza, Weitz gật đầu.
"Tao đã bảo thế mà..."
"Bảo cái khỉ gì! Làm tao tưởng lại sắp bị bắt giết nhau nữa chứ!"
"Nghe nói nơi này không khắc nghiệt đến mức đó đâu. Cho đến khi chủ đảo thay đổi và phương châm thay đổi thì có vẻ kiếm nô bị đối xử khiến Schwartz phải bất an thật."
"Trước khi thay đổi... tức là từ khi ông Gustav lên nắm quyền ấy hả?"
Idra gật đầu trước thắc mắc của cậu, Subaru lại đưa tay với lấy miếng thịt tiếp theo.
Trong đầu cậu hiện lên gương mặt dữ dằn không chút cảm xúc của Gustav, Subaru nghiêng đầu tự hỏi ông ta là người thế nào.
Vừa thấy Subaru tỉnh dậy là ném ngay vào 『Spartaca』, lạnh lùng kinh khủng.
Cứ tưởng ông ta là hiện thân của những luật lệ tàn bạo và thô bạo của Đế quốc Vollachia, nhưng nghe chuyện vừa rồi thì có vẻ ông ta không ép buộc kiếm nô tham gia những trận chiến cầm chắc cái chết ngay lập tức.
"Hay là ổng thích kiểu hành hạ từ từ hơn là làm một lèo cho xong nhỉ?"
"Ổng không phải kiểu người thích giải quyết một lần cho xong đâu, cái này thì tớ biết. Thực tế là nếu Bassu không tỉnh dậy thì ba người kia đã lập thành một 『Hợp』 và tham gia 『Spartaca』 rồi. Nếu thế thì bữa ăn này chắc sẽ diễn ra với những gương mặt u ám hơn nhiều đấy! Có khi còn chả có bữa ăn nào luôn!"
"C-Cười cái đếch gì! Mà sao mày lại ở đây hả!?"
Thấy tên Cecilus giả mạo cười cợt trước lời nói của Subaru, Hiain chỉ tay vào mặt hắn mà quát.
Quả thật, nói mới để ý. Tên Cecilus giả mạo tuy là người đã nói đỡ giúp Subaru và Tanza lên đảo, nhưng quan hệ cũng chỉ đến thế là cùng.
"Nghe nói ở đây kiếm nô nào cũng phải tham gia 『Hợp』 một lần cho 『Spartaca』. Sau đó tùy vào thành tích mà 『Hợp』 có thể giải tán, nhưng 『Hợp』 của ngươi thì..."
"À, 『Hợp』 của tớ thì khỏi lo. Ngoài tớ ra thì chết sạch cả rồi, may mắn là tớ đã là kiếm nô được chỉ định tử đấu đơn độc rồi."
"Cái gì...?"
"Thì tớ mạnh nhất mà lị! Chẳng ai thắng nổi tớ đâu nên khỏi cần lo lắng gì sất, a ha ha!"
Bốp, tên Cecilus giả mạo vỗ đùi đánh đét một cái, cách nói chuyện của hắn khiến cả Subaru và mọi người đều cứng họng.
Tuy nhiên, lý do Subaru và Tanza im lặng chắc chắn khác với lý do của ba người kia, và ngay cả Subaru với Tanza, tận sâu trong lòng cũng có chút khác biệt.
Nhóm Idra chắc nghĩ tên Cecilus giả mạo đang chém gió, còn Tanza thì nghi ngờ hắn có quan hệ huyết thống với Cecilus Segmunt thật.
Còn Subaru thì nghĩ có khả năng hắn là Cecilus Segmunt bị teo nhỏ, và nếu điều đó là thật, thì dù ở trạng thái này tên Cecilus giả mạo vẫn có thể là kẻ mạnh nhất.
Nếu vậy, lôi kéo được tên Cecilus giả mạo về phe mình thì sẽ cực kỳ có lợi——
"——Không được đâu nha, Bassu. Nhìn người ta với ánh mắt thèm thuồng thế là bị coi thường đấy."
"Hả?"
"Kẻ có tố chất đứng trên hay đi đầu thì không được phép có ánh mắt van xin hèn mọn như thế. Thế thì chẳng 'nghệ' chút nào, xin kiếu nha! Muốn tán tỉnh tớ thì không phải bằng lời nói mà phải bằng hành động và giác ngộ, cùng với một câu thoại chốt hạ cực ngầu cơ."
Vừa nói, tên Cecilus giả mạo vừa cầm hai cái xương đã gặm sạch trên đĩa, bắt chéo thành hình chữ X trước mặt để cảnh báo Subaru.
Bị nói trúng tim đen như thể đọc được suy nghĩ, Subaru nuốt nước bọt.
Và rồi——
"...Cậu bảo không cần lời nói, nhưng muốn có câu thoại chốt hạ thì vẫn cần lời nói còn gì."
"Ái chà, đúng thật! Thế này thì mất cả hay! Một người như tớ mà lại phạm sai lầm thế này sao!"
Mở to mắt tròn xoe, tên Cecilus giả mạo ngả người mạnh ra sau ghế, rồi bật dậy chồm về phía trước. Thấy Subaru cứng đờ người khi bị dí sát mặt, tên Cecilus giả mạo nở một nụ cười rạng rỡ.
"Thôi thôi làm phiền mọi người quá rồi. Tớ cũng có việc của tớ, có người muốn nói chuyện, có cách giết thời gian riêng, nên tớ xin phép đi trước đây. Khỏi lo, về phòng kiểu gì cũng gặp nhau, có gì chưa nói hết thì về đó nói tiếp nhé!"
"À, ừ, Roger."
"Rô-giơ? Chả hiểu gì nhưng nghe oách phết! Vậy thì, Rô-giơ!"
Hiểu sai bét nhè một cách vui vẻ, tên Cecilus giả mạo giơ tay chào rồi chạy biến đi không kịp để ai ngăn cản.
Tuy chẳng có lý do gì để giữ lại, nhưng sự nhanh nhẹn như gió cuốn của hắn khiến Subaru tròn mắt.
Thực ra hắn cũng chẳng phải kẻ quấy rối gì cho cam. Cậu cũng muốn có ít nhất một người biết rõ tình hình Kiếm Nô Cô Đảo ở bên cạnh.
"Cơ mà, nghe hắn nói nhiều gấp năm lần thông tin mình cần cũng mệt thật."
"Ngài Schwartz, xin hãy tiếp tục dùng bữa ạ."
"À, ừ, đúng rồi. Phải tranh thủ hồi phục thể lực nữa."
Dù Gustav nghĩ gì đi nữa, cậu cũng không định ngồi yên chờ đến trận tử đấu tiếp theo.
Vốn dĩ, cậu đâu có định làm kiếm nô ở đây lâu dài. Mục tiêu là đưa Tanza thoát khỏi hòn đảo này ngay hôm nay hoặc ngày mai.
Trong trường hợp xấu nhất, dù có phải đối đầu với Gustav đi nữa.
Tuy nhiên, làm thế thì——
"Sao thế, Schwartz?"
"À thì, tôi thấy lo cho mọi người. Không có tôi mọi người có xoay xở được không?"
"Hả? Mày nói cái gì thế. Mày, đừng bảo là định chuồn nhé? Thế thì trả thịt đây, trả thịt đây!"
Thấy Subaru tỏ vẻ bất an, Hiain há hốc mồm quát lớn.
Bị mắng cũng đáng thôi, nhưng Subaru còn có những người quan trọng hơn họ. Hay là không chỉ Tanza, cậu nên tính cách đưa cả ba người này cùng trốn thoát nhỉ?
"...Hay là, đưa tất cả mọi người trên đảo cùng trốn?"
"Ngài Schwartz?"
"À, xin lỗi xin lỗi, tôi nói nhảm ấy mà. Cái đó đúng là hoang đường quá."
Dù chỉ là lầm bầm trong miệng, nhưng đó là một ý tưởng nguy hiểm không thể để người khác nghe thấy.
Nhưng mà, cả Weitz, Idra lẫn Hiain, và tất nhiên cả Subaru và Tanza đều bị cưỡng ép đưa đến Kiếm Nô Cô Đảo, và ai cũng ghét việc bị bắt tham gia tử đấu ở đây.
Nếu những người khác cũng vậy, thì biết đâu ý tưởng của Subaru cũng không đến nỗi ngu ngốc.
Và, ngay khi Subaru đang suy nghĩ như thế.
"Cuối cùng cũng tỉnh rồi hả, nhóc con."
"Trận 『Spartaca』 hôm nọ, ra trò đấy chứ!"
"Tiếc là tao không được xem. Sau đó toàn nghe đồn đại lại thôi."
Khi Subaru đưa tay lấy thịt trên đĩa, đám đông bắt đầu xúm lại.
Những kẻ bắt chuyện thân thiện đó, gã nào gã nấy trông đều có vẻ "có số má"——chẳng cần giải thích sâu xa, chắc chắn toàn bộ đều là kiếm nô.
Những kẻ mới đến đại sảnh, hay những kẻ nãy giờ đứng từ xa quan sát nhóm Subaru cũng tụ tập lại, tạo thành một đám đông náo nhiệt quanh Subaru.
"Ơ, mọi người là?"
"Nhìn là biết rồi còn gì. Là tiền bối trên đảo này đấy. Bọn mày làm một trận 『Spartaca』 không tẻ nhạt chút nào đâu nha!"
Vây quanh Subaru đang tròn mắt ngạc nhiên, đám đàn ông cười lớn.
Không hề có ý chế giễu, mà cách nói chuyện nghe như thật lòng khen ngợi. Tiện thể, bị vây ở giữa, Idra cười khổ, Hiain thì có vẻ khó chịu, còn Weitz thì im lặng cau có.
"Màn tham chiến của cô bé kia ở đoạn cuối đáng xem lắm. Trông thế mà mạnh phết nhỉ."
"Cảm ơn các ngài. Tất cả đều là nhờ ân sủng của người yêu thương tôi."
"Ồ? Thế à. Chả hiểu lắm, nhưng mà là một trận tử đấu hay!"
Đám đàn ông hào sảng gật gù, không đào sâu vào câu trả lời lễ phép của Tanza. Họ vừa khua tay múa chân kể lại chiến tích của nhóm Subaru trong trận 『Spartaca』 vừa nói:
"Cơ mà, giỏi thật đấy. Con thú giác đấu đó... Ảnh Sư Tử đó đã hạ gục kha khá 『Hợp』 rồi đấy."
"Nếu bọn mày mà thua, thì số 『Hợp』 bị nó hạ gục sẽ tròn mười luôn thì phải. Dạo này 『Spartaca』 toàn mấy trận khoai."
"Chắc là ý đồ của Tổng đốc Gustav thôi. Một khi đã đón làm kiếm nô thì tiếp đãi trọng hậu, nhưng cửa ải đầu vào lại là khó nhất... Buổi công diễn tiếp theo chắc đáng sợ lắm đây."
Đám đông rôm rả không dứt chuyện, kể cho cậu nghe đủ thứ về tình hình ở Ginunhive. Subaru gật gù theo từng câu chuyện, tranh thủ thu thập chút thông tin về hòn đảo.
Quả nhiên, từ khi Gustav lên làm quản lý đảo, phương châm đã khác hẳn trước kia. Với lại con sư tử đó có vẻ khá mạnh, nên việc nhóm Subaru thắng được nó được đánh giá rất cao.
"Ra thế, bọn tôi cố gắng cũng bõ công. ...Công diễn là sao?"
"À, ở đây định kỳ sẽ có quý tộc từ khắp Đế quốc tụ tập về, tổ chức buổi công diễn lấy tử đấu của bọn này làm trò tiêu khiển. 『Spartaca』 hay mấy trận tử đấu hàng ngày cũng chỉ là luyện tập cho buổi diễn chính thôi."
"Luyện tập..."
"Chết lúc luyện tập thì chẳng được tích sự gì. Chắc Tổng đốc cũng hiểu điều đó. Cứ làm ăn nghiêm túc thì không bị ai phàn nàn đâu, nhưng mà... à, có ngoại lệ đấy."
"Ngoại lệ?"
Gã đàn ông cơ bắp dữ dằn đưa tay vuốt mũi vẻ khó nói, thấy điệu bộ đó Subaru nghiêng đầu thắc mắc.
Gã im lặng một lúc rồi thở dài thườn thượt:
"Mày thân với nó nên tao cũng khó nói, nhưng mà tốt nhất là đừng có dây dưa với thằng đó."
"Thằng đó là..."
Cách nói của gã mặt dữ, cộng thêm việc đối tượng không có mặt ở đây, thì chỉ có một người duy nhất phù hợp.
Subaru tiếp lời "Đó là", rồi...
「Không lẽ ông đang nói đến Cesshi hả? Nếu phải chọn thì tôi thấy mình mới là người bị bám theo đấy chứ...」
「À, có vẻ hắn thích cậu đấy, nhưng cũng chẳng biết tin được đến đâu. ——Hắn mới đến đây khoảng hai mươi ngày trước thôi.」
「Ừm.」
「Trận 'Spartaca' đầu tiên, hắn cứ đứng nhìn đồng đội trong 'Hợp' bị diệt sạch mà không thèm nhúng tay, đợi phe mình chết hết rồi mới tay không hạ sát con ma thú giác đấu.」
「――――」
「Sau đó cũng vậy, mỗi lần bị tống vào tử chiến là hắn lại vờn cho đối thủ chết mới thôi. Đã thế, chẳng hiểu định làm cái quái gì mà cứ xưng danh là Đệ Nhất Thần Tướng Cecilus Segmunt.」
Vừa dứt lời, gã mặt sẹo vừa nhìn về phía lối vào đại sảnh với vẻ mặt và giọng điệu chứa đầy sự ngờ vực từ tận đáy lòng. Đó là nơi gã Cecilus giả —— Cecilus Segmunt vừa bước ra.
Và không chỉ riêng gã mặt sẹo đang trực tiếp nói chuyện với cậu mới có ánh mắt đó.
Ngoại trừ những đồng đội trong 'Hợp' của Subaru, tất cả những người có mặt ở đây, những kẻ không biết hắn, đều có chung một thái độ.
Một kẻ tỏ ra thân thiết với Subaru, thao thao bất tuyệt cái tư duy tiểu thuyết khó hiểu đến phát ngán, thản nhiên hỏi di ngôn của Subaru khi cậu sắp chết, và kết quả là nhận lấy sự ghê tởm mãnh liệt từ những kiếm nô đang sống cuộc đời kề cận cái chết.
Đó chính là——,
「——Thống đốc Gustav và tên tử thần đó là những nhân vật trung tâm tạo nên sự dị thường của Đảo Kiếm Nô hiện tại.」
0 Bình luận