—Thuật lý ghê tởm mà 『Ác Lạt Ông』 Olbart Dunkelkenn để lại.
Bí pháp của Shinobi can thiệp vào Od của người khác, làm thoái lui đáng kể sự phát triển của cơ thể và biến họ thành trẻ con.
Sinh vật nào cũng chỉ là vật chứa của Od, chuyển từ vô sang hữu. Tùy theo hình dạng của Od mà kích thước và hình dáng thích hợp của vật chứa cũng khác nhau.
Chính vì thế, sinh vật đều mang hình dáng khác nhau, tồn tại như những sinh mệnh khác biệt.
Nếu lý thuyết đó là đúng, nếu cơ thể chỉ đóng vai trò là vật chứa của Od, thì bằng cách thay đổi hình dạng của Od, có thể tự do thay đổi hình dạng của vật chứa.
Bằng cách nén Od lại, ngay cả cơ thể là vật chứa cũng sẽ co lại tương ứng—
"Mà, thực tế thì, lão cũng chả hiểu sao đám tiền bối Shinobi lại nghĩ ra cái trò đó nữa. Vốn dĩ, cái cách rèn luyện cơ thể đến ngưỡng thập tử nhất sinh, cũng chả biết làm sao nhìn ra được cái ngưỡng thập tử nhất sinh đó, đáng sợ bỏ xừ ấy chứ?"
"Nói tóm lại, Shinobi là cái thứ đó đó. Ngay từ lúc muốn trở thành thì đã là con đường tu la rồi, kiểu như đi lon ton trên đống xác chết chất cao như núi ấy mà."
"Cả núi thuật kỹ cũng phải dùng mạng mà thử mới ghi lại vào bí truyền thư được chứ? Tuyệt chiêu của lão... một trong mấy chục cái, cũng chả phải ngoại lệ đâu."
"Cơ mà cái đó, kết quả với ảnh hưởng lệch nhau phết, thú vị lắm nhé. Lão cứ tưởng chỉ co lại thôi, ai dè cả cái đầu bên trong cũng trẻ lại y hệt."
"Tiếc là lão cũng chả hiểu lý thuyết đâu. Mà, cưỡng ép vọc vạch Od mà lị. Kiểu như cơ thể co lại theo Od thì tâm trí cũng co lại theo Od ấy nhỉ?"
"Mà, thuật hiếm khi dùng, đối thủ bị dính chiêu thì đa phần là phải giết, nên cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tìm hiểu lý do. Thực tế thì, không chỉ cơ thể mà cả cái đầu bên trong cũng co lại thì dễ giết hơn, phục vụ tận răng còn gì?"
"Cơ mà, thi thoảng cũng có mấy thằng nhãi ranh giác ngộ đầy mình từ bé! Với mấy thằng đó thì cái đầu bên trong có co lại cũng chả mong đợi gì được. —À, còn nữa."
"————"
"...Hửm, chả có gì đâu. Tóm lại, trong đám thuật lý của Shinobi thì cái này thú vị nên lão thích lắm. Kẻ địch yếu đi thì làm gì cũng dễ hơn mà, phải không?"
△▼△▼△▼△
—Cơn giận, cơn giận sôi sục đang làm nóng linh hồn Subaru.
Sợ hãi, có. Căng thẳng, cũng có. Bất an, cũng có.
Rất nhiều, tất cả những cảm xúc tiêu cực có thể nghĩ ra, chắc là có đủ cả.
Nhưng, thiêu đốt tất cả những cảm xúc tiêu cực đó, gom lại đốt hết, gói ghém cẩn thận rồi đốt sạch sành sanh, một cơn giận nóng bỏng đang dâng trào.
"Khốn kiếp, chết tiệt, tại sao tao lại gặp phải chuyện này...!"
Im đi, đồ ngốc. Than vãn như thế chẳng ai thèm nghe đâu.
"Ta đã nói rồi mà. Ta từng là một chiến binh. Ta dùng giỏi hơn lũ các ngươi nhiều."
Im đi, đồ ngốc. Chuyện đó là nói dối, chuyện mày sĩ diện hão đã bị lộ rồi.
"Đã nói rồi. Tao không có ý định giao mạng sống cho người khác..."
Im đi, đồ ngốc. Cứ như thế thì làm sao mà một mình vượt qua được. Nhìn kỹ xung quanh hơn đi.
—Đúng, nhìn xung quanh, đàng hoàng, tất cả, những thứ có thể sử dụng.
"Weitz, đỡ lấy! Kẻ cầm kiếm sẽ bị nhắm tới!"
Khoảnh khắc chộp lấy thanh kiếm, cùng với tiếng gầm vang vọng đấu trường, con sư tử đen lao đi hung hãn.
Mục tiêu của nó là bản thân mình—không phải, cậu đã biết mục tiêu là con mồi cầm kiếm. Vì vậy, cậu rút phăng thanh kiếm vừa chộp được, cứ thế ném sang cho Weitz đang đứng trời trồng.
Ban đầu, khi Subaru chạy vụt lên trước, cả ba người đều kinh ngạc đứng hình.
Và trong ba người đang đứng hình đó, người duy nhất có thể đỡ lấy thanh kiếm Subaru ném sang, người đàn ông xăm trổ có thể tỉnh táo lại vào phút chót—chỉ có Weitz.
"Hự, thằng nhãi...!"
Nhìn thanh kiếm xoay vòng cắm xuống chân, Weitz phản xạ chộp lấy chuôi kiếm.
Chỉ là, gã đã nghe rõ tiếng Subaru, nên gã hiểu ngay thanh kiếm đó không phải chìa khóa để hạ gục sư tử, mà là cái cờ hiệu để chuyển mục tiêu của sư tử từ Subaru sang gã.
Vấn đề là—
"Đ, đưa kiếm đây! Ta sẽ xử lý con Kiếm Đấu Thú đó...!"
Gã tóc màu gỉ sắt tỉnh lại tiếp theo, định cướp lấy thanh kiếm Weitz đang giữ từ bên cạnh.
Căng thẳng và sợ hãi, đầu óc gã tóc màu gỉ sắt đang tràn ngập những thứ đó nên khả năng phán đoán đã nát bét. Cứ thế mà tranh giành kiếm thì cả hai sẽ cùng làm mồi cho móng vuốt sư tử.
Vì vậy, phải ngăn chặn trước khi điều đó xảy ra.
"Hiain! Phía sau!!"
"P, phía sau...!?"
Ngay trước khi gã tóc màu gỉ sắt túm lấy Weitz, Subaru gọi tên người thằn lằn đang đứng ngoài cuộc—Hiain, cảnh báo hắn về mối nguy hiểm cấp bách ở phía sau.
Là kẻ nhát gan nhất trong ba người, hắn hoảng hốt quay lại trước tiếng gọi của Subaru, định xác nhận xem mình sắp bị cái gì tấn công.
Nhưng ở đó chẳng có gì cả. Subaru chỉ muốn hắn quay lại mà thôi.
Khi Hiain sợ hãi cứng đờ người quay lại—
"Gư oái!"
Cái đuôi duỗi thẳng của Hiain quất mạnh vào hông gã tóc màu gỉ sắt từ bên cạnh. Bị đòn cản trở bất ngờ, gã tóc màu gỉ sắt lăn lông lốc, Weitz thoát khỏi việc bị cướp kiếm.
Và thế là, con sư tử đã chuyển mục tiêu từ Subaru sang Weitz, người đang thủ thế đàng hoàng, lao vào tấn công.
"Cúi xuống!"
"Chậc!"
Nghe tiếng Subaru, Weitz cúi rạp người xuống, nanh vuốt sư tử cắn nát khoảng không ngay trên đầu gã. Weitz nhăn nhó khuôn mặt đầy hình xăm, chui qua bụng nó, buông tay khỏi thanh kiếm trước khi đòn tiếp theo ập đến.
Bộp, thanh kiếm được ném nhẹ nhàng rơi gọn vào lòng Hiain, kẻ vừa theo phản xạ đưa tay ra.
"Hả."
"————"
"Hii, hi á á á á á—!!"
Đương nhiên, mũi dùi của sư tử hướng về phía Hiain phản ứng chậm chạp.
Hiain hoàn toàn không hiểu tình hình, ôm lấy thanh kiếm quay lưng về phía sư tử, dùng tốc độ chạy trốn nhanh đến kinh ngạc để kéo giãn khoảng cách.
Con sư tử đuổi theo không khoan nhượng, tung ra những đòn tấn công.
"Trong lúc đó, mình sẽ...!"
Trong khi Weitz và Hiain đang làm tốt nhiệm vụ, Subaru chạy về phía bức tường đấu trường. Điểm đến của ánh mắt cậu là một cái tay cầm nhỏ—giống như cái cần gạt được gắn trên tường.
Thoạt nhìn, mắt sẽ bị thu hút bởi hai thanh kiếm lớn nhỏ cắm trên nền đất đấu trường, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy những cần gạt như thế này được lắp đặt rải rác.
"Kéo cái này thì sẽ thế nào!"
Cái cần gạt hơi cao so với Subaru trong hình hài trẻ con, cậu nhảy lên bám lấy và kéo tay cầm xuống. Dồn trọng lượng cơ thể, cái cần gạt bị cưỡng ép kéo xuống, một âm thanh nặng nề vang lên.
Bánh răng khớp vào nhau, cảm giác thứ gì đó bắt đầu chuyển động ầm ầm truyền đến từ rung động dưới chân. Cảm giác như có thứ máy móc gì đó đang vận hành ngay dưới đấu trường.
Thế này thì tình hình sẽ thay đổi, Subaru quay lại nhìn tình hình đấu trường thì,
"Ư, oaaaa—!!"
Khoảnh khắc tiếp theo, thứ xé toạc đấu trường làm đôi cùng với tiếng ầm ầm là một hàng rào sắt dựng lên từ mặt đất.
Nó là bức tường trồi lên chia cắt đấu trường hình tròn thành hai nửa hình bán nguyệt, nếu dùng khéo có thể dồn con sư tử sang phía bên kia.
Tuy nhiên—
"————"
Lần này, cậu đã sai lầm trong việc chọn hướng dồn ép và thất bại.
Con sư tử đang ở phía bên này của hàng rào vừa dựng lên, hàng rào chỉ làm thu hẹp không gian chạy trốn của Subaru. Bãi săn nhỏ lại, cảm giác như cơ thể con sư tử to ra gấp đôi, trên cái miệng dính đầy máu của nó còn vương lại tàn tích của thứ từng là Hiain.
"Gư a a."
Hơn nữa, gã tóc màu gỉ sắt rên rỉ lăn đến dưới chân con sư tử.
Có vẻ gã đã ở ngay trên hàng rào đúng lúc nó dựng lên. Vì thế gã bị hất văng đi, và xui xẻo thay lại rơi vào phía bên này cùng với sư tử và Subaru.
Đổi lại, ở phía bên kia hàng rào, Weitz không hề hấn gì đang đứng ngẩn tò te.
"D, dừng lại...!"
Cái chân trước vung lên giẫm gãy cổ gã tóc màu gỉ sắt đang nằm trên đất không chút thương tiếc.
Âm thanh như tiếng băng vỡ vang lên, tiếng hét của gã tóc màu gỉ sắt tắt lịm tại đó. Con sư tử không thể vượt qua hàng rào phía sau, bèn hướng ánh mắt về phía Subaru.
Thấy nó hơi hạ thấp người xuống, da gà cậu nổi lên vì biết nó sắp lao tới.
Thanh kiếm đang ở chỗ Weitz phía bên kia hàng rào, nhưng nếu đòn tấn công không chạm tới được phía mình, con sư tử dường như không coi đó là mối nguy hiểm.
Vì vậy, nó lao thẳng về phía Subaru một cách hung hãn.
"Schwarz!!"
Weitz hét lên. Những khoảnh khắc nguy hiểm, Weitz luôn gọi tên Subaru.
Tất nhiên, chỉ khi gã chưa chết trước thôi.
Vừa ghi nhớ điều đó vào một góc ký ức—
"—Lần sau!"
Ngay khi Subaru gầm lên như thế, móng vuốt sắc nhọn của Kiếm Đấu Thú xuyên qua ngực cậu.
Chưa đầy một giây, cơ thể Subaru cùng với cú sốc như bị sét đánh bị thổi bay làm hai mảnh, ý thức bùng cháy trắng xóa rồi—
△▼△▼△▼△
"Idra! Hàng rào không chịu nổi nữa đâu! Thanh kiếm đằng đó sao rồi!?"
"Không rút được! Nặng quá! Không thể nào di chuyển nổi!!"
Hàng rào sắt hứng chịu những cú húc cực mạnh đang cong đi thảm hại, con sư tử đang cố nhét người sang bên này.
Nghe nói với con người, nếu đầu chui lọt thì đa phần những chỗ hẹp đều qua được. Dù hình dáng có khác nhau nhiều, nhưng với cảm giác khuôn mặt của loài mèo như Kiếm Đấu Thú, có khi nó chui qua còn dễ hơn.
Subaru nghiến răng cảnh giác, phía sau cậu, gã tóc màu gỉ sắt—Idra đang liều mạng định rút thanh đại kiếm cắm trên mặt đất, nhưng nó chẳng nhúc nhích.
Cần gạt để dựng hàng rào, và hai thanh kiếm lớn nhỏ. Tìm kiếm khắp nơi cũng chỉ thấy hai loại cơ quan đó. Quả thực, còn lại sẽ là cuộc đọ sức bằng thực lực sao.
"Thiếu niên! Làm sao đây!?"
"Đừng có sợ! Anh là người thừa kế của ông bố tuyệt vời cơ mà!?"
"—Ư, p, phải! Ta, ta sẽ không sợ hãi!"
Giọng nói thoáng chút sợ hãi của Idra đã lấy lại sức mạnh nhờ lời nói của Subaru.
Idra chẳng phải chiến binh hay gì cả. Lý do gã trôi dạt đến Đảo Kiếm Nô thế này là vì không trả được nợ và bị giáng xuống thân phận nô lệ.
Nhưng, lý do vay nợ là để cố gắng bảo vệ gia nghiệp thừa kế từ người cha.
Dù không phải chiến binh, nhưng Idra thực tâm muốn trở thành một con người không hổ thẹn với cha mình.
"Ư, ooooo!!"
Đứa con trai của thợ xay bột không có tài năng dồn trọng lượng cơ thể vào thanh đại kiếm, nghiêng người định rút nó ra. Subaru cũng chạy lại bên cạnh Idra, cùng dồn trọng lượng vào thanh đại kiếm như thế.
Con sư tử đang nhích dần từ phía bên kia hàng rào, phía sau nó là xác của hai người Weitz và Hiain đã bị hạ gục đang nằm lăn lóc.
Cơ hội thắng gần như chẳng còn. —Dẫu vậy, Idra đã không bỏ mặc Subaru mà chạy trốn. Đó là lần đầu tiên.
"————!!"
"Idra, tới đấy!"
"Ta biết rồi!"
Tiếng hàng rào sắt rít lên dữ dội, cuối cùng con sư tử cũng lao được sang bên này.
Lớp da mọc đầy lông đen bị hàng rào hỏng làm bị thương nhưng nó chẳng hề đau đớn. Ngược lại, nó đổ lỗi cơn đau đó cho bên này, càng hăng máu lao tới.
"Gư ư...!"
Thanh đại kiếm cuối cùng cũng rút được mũi kiếm lên khỏi mặt đất, Idra cố sức vác nó lên. Subaru đỡ tay dưới mũi kiếm, giúp Idra một chút để gã vung kiếm theo nguyên lý đòn bẩy.
Nếu Subaru đẩy mũi kiếm từ dưới lên, chắc chắn sẽ vung nhẹ hơn một chút.
Thanh kiếm đó, nếu trúng con sư tử đàng hoàng—
"Lên điiii—!!"
"Uoooooo—!!"
Nhắm vào mặt con sư tử đang lao tới, Subaru và Idra hợp sức vung kiếm.
Trên vai Idra, thanh đại kiếm được vung với khí thế như đòn ném qua vai, nhắm chuẩn xác vào đầu con sư tử ở một thời điểm kỳ diệu.
Nhưng—
"—A."
Đòn tấn công lộ liễu bị móng vuốt của Kiếm Đấu Thú gạt phăng không thương tiếc, và với đà đó, Subaru và Idra lãnh trọn cú húc và bị thổi bay cùng lúc.
Thế rồi, hai kẻ bọn họ giằng co giữa không trung, cùng nhau đâm sầm vào bức tường đấu trường đầy "thân thiết", rồi hòa làm một.
"Bụp."
Chẳng thể phân biệt ai với ai, vết máu bấy nhầy của cả hai loang lổ trên tường và——
"......Tiếp nào."
△▼△▼△▼△
——Cơn giận, cơn thịnh nộ sục sôi dâng trào, nung nóng linh hồn Subaru.
"Tao túng quá nên mới đi ăn trộm...... Nếu khiến đối phương nghĩ mình nguy hiểm, biết đâu lại tránh được mấy chuyện chết chóc......"
Weitz vừa vuốt ve làn da xăm trổ kín mít, vừa kể lể như vậy.
Hắn có vẻ như đang xin lỗi vì vẻ ngoài chỉ được cái mã của mình, nhưng Subaru lại coi đó là bằng chứng cho thấy Weitz đã mở lòng vào phút chót.
"Đằng nào thì lũ chúng mày cũng định dùng tao làm mồi nhử để chạy trốn chứ gì! Tao...... tao sẽ không bị lợi dụng nữa đâu! Còn lâu tao mới để bị lợi dụng nhé!!"
Hiain đảo mắt hèn hạ, gào lên như sắp khóc.
Năng lực thay đổi màu vảy để lẩn trốn, chắc hẳn đám đồng bọn của hắn đều biết cả rồi. Lúc nào cũng bị bắt làm những việc nguy hiểm nhất, cuối cùng bị tùy tiện biến thành mồi nhử rồi trở thành nô lệ.
Sự hèn nhát đó là do môi trường xung quanh nuôi dưỡng mà thành. Hiain không có lỗi.
"Bị kẻ mình tin tưởng lừa gạt, bị cướp mất gia nghiệp rồi cuối cùng thành nô lệ. Nếu sống trung thực mà chỉ nhận lại thiệt thòi, thì ít nhất cái mạng cuối cùng này......!"
Cắn nát môi vì cay đắng và nhục nhã, Idra than khóc bi ai.
Hắn không quen nói dối, và cũng chẳng thể nói dối đến cùng. Ngay từ đầu, cái chuyện bị đưa đến đảo kiếm nô mà còn xưng danh chiến binh, đúng là lời nói dối không biết suy tính trước sau.
Đằng nào thì cũng lộ. Quả nhiên, Subaru nhận ra ngay. Dù đó là kết quả của việc "ăn gian".
——Hợp tác với kẻ hèn hạ, kẻ nhát gan, và cả kẻ lừa đảo, để sống sót qua cái 『Sparuca』 này.
"Lần tới......!" "Lần tới." "Tiếp!!" "Lần tới chắc chắn!" "Lần tới sẽ được...... hự." "Lần tới là......!" "Lần tới sẽ ổn......!" "Tiếp!" "Lần tới......" "——Lần tới nhất định." "Lần tới điiiii——!!"
Để sống sót, những mâu thuẫn của việc chồng chất cái 『Chết』 cứ thế nặng dần lên.
Đau, khổ, sợ, cay, muốn dừng lại, muốn khóc, muốn hét, muốn gầm, muốn than, muốn gào, muốn buông xuôi, muốn cự tuyệt, muốn hối hận, muốn bỏ cuộc, không bỏ cuộc.
Loại bỏ từng khả năng một.
Trong vô hạn những khả năng, cậu nghiền nát, nghiền nát, nghiền nát nghiền nát nghiền nát những con đường dẫn vào ngõ cụt.
Cậu nhồi nhét cơ thể nhỏ bé này vào con đường chưa biết, con đường nằm phía sau những thứ đã bị nghiền nát kia.
Weitz chết, Hiain chết, Idra chết.
Tất nhiên, cả Subaru cũng chết từng ấy lần, nhưng cậu vẫn ngẩng đầu lên, bước về phía trước.
"Bassu, cậu có gì muốn nhắn lại cho cô bé đang ngủ kia không?"
"——Lần tới!!"
Gào trả lại cái giọng vô tâm kia, hứng chịu những móng vuốt tập kích, tắm mình trong cái 『Chết』, Natsuki Subaru vẫn không bỏ cuộc.
Bởi vì, bởi vì, bởi vì——
"Tao đéo thua đâu."
——Bởi vì tao không hề cảm thấy, dù chỉ một chút, là mình sẽ thua.
△▼△▼△▼△
"Ồ? Ngươi hỏi lúc nãy ta ấp úng cái gì hả? Chà, đúng là tên nhóc tinh mắt."
"Chuyện là thế này, ta đang nói về mấy kẻ dù có bị thu nhỏ cũng vẫn phiền phức ấy mà? Dù nội dung trong đầu có bị teo lại, nhưng với những kẻ có bản tính kiên định từ trong trứng nước thì hiệu quả chỉ còn một nửa. Tất nhiên, mấy kẻ đó cơ thể cũng bị thu nhỏ lại, nên chắc chắn là dễ giết hơn rồi."
"——Cơ mà, nói chuyện giả định nhé. Nếu như có một kẻ mà khi cả cơ thể lẫn đầu óc đều nhỏ lại mới là lúc hắn ở trạng thái hoàn hảo nhất, thì ngươi nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta thi triển thuật này lên hắn?"
"À, hiểu hiểu. Lão cũng chả nghĩ là có kẻ như thế tồn tại đâu. Nhưng mà nhé, lão là một ông già cực kỳ bi quan. Vì toàn nghĩ đến những điều tồi tệ nhất, nên lão mới có thể gây ra những sự khó chịu tồi tệ nhất cho đối thủ. Đúng không?"
"Cái khả năng tồi tệ nhất mà lão già này nghĩ tới để chống lại thuật lý này, chính là nó đó. Kẻ mà khi thu nhỏ lại càng trở nên nguy hiểm hơn, loại đó mới đáng sợ."
"Không chỉ riêng lão, mà ai già đi thì cũng đều học được cách từ bỏ hay thỏa hiệp cái này cái kia. Nếu như những thứ đó biến mất khỏi một kẻ như vậy thì sao?"
"——Thật sự đáng sợ lắm đúng không?"
△▼△▼△▼△
"Lần tới."
——Đó là một kết quả quá đỗi trớ trêu.
Thuật kỹ của 『Ác Lạt Ông』 Olbart Dunkelkenn, tai hại của sự 『Ấu thơ hóa』 mà nó mang lại, đã biến Natsuki Subaru thành một cơ thể non nớt, và làm thoái hóa cả chút trí tuệ ít ỏi còn sót lại.
Tri thức và ký ức dần phai nhạt, nung lại Subaru thành một thiếu niên yếu ớt và mong manh.
Về cả thể xác lẫn tinh thần, thuật lý này nhắm đến mục đích tước đoạt đi sự đe dọa của tồn tại đó.
Sử dụng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, có thể nói đây là bí thuật xứng tầm với một Nhẫn giả.
Thực tế, ký ức như bong tróc khỏi Subaru và mờ dần, những gương mặt quan trọng cũng dần xa cách.
Cứ thế, Natsuki Subaru đã quay trở lại làm một đứa trẻ mười tuổi, đúng với vẻ bề ngoài của mình.
Mười tuổi——thời đại mà Natsuki Subaru từng là 『Thần Đồng』.
"Lần tới."
Trong quá khứ, Natsuki Subaru từng là 『Thần Đồng』.
Thực tế, việc cậu có phải là một tồn tại tràn đầy tài năng đến mức được gọi là thiên tài hay không không quan trọng. Điều quan trọng là, chính bản thân Subaru có cái cảm giác tự khẳng định đó.
Natsuki Subaru thuở nhỏ luôn tràn đầy tự tin, tin tưởng không chút nghi ngờ rằng mình có thể làm được bất cứ điều gì.
Cậu dẫn dắt lũ trẻ xung quanh, tin chắc rằng tay mình có thể chạm tới cả bầu trời sao.
"Lần tới."
Càng trưởng thành, sự tự khẳng định đó càng bị hiện thực bào mòn và mất đi.
Sự thật rằng làm gì cũng đứng nhất đã biến mất, bên trong Subaru không còn là cảm giác vạn năng, mà chỉ còn lại sự bất lực và nôn nóng, những vì sao lấp lánh dần bị mây mù che khuất.
Natsuki Subaru cùng với sự phát triển của chiều cao, đã đánh mất đi sự tự tin.
"Lần tới."
Cái ngày bị triệu hồi sang dị giới, chính là khoảnh khắc Subaru mất đi sự tự khẳng định nhiều nhất.
Những cuộc gặp gỡ, kinh nghiệm, đối thoại, hành động sau đó đã dần bao bọc Natsuki Subaru bằng những nguyện ước mới, giúp cậu đi đến chỗ thừa nhận rằng sự nỗ lực của mình cũng không đến nỗi tệ.
Dẫu vậy, trái tim than thở rằng vẫn chưa đủ vẫn luôn hiện hữu ở đó.
"Lần tới."
Những gì Natsuki Subaru có được và mất đi nhờ sự trưởng thành, giờ đây biến mất.
Cùng với cơ thể nhỏ lại, tinh thần cũng thụt lùi, con người ta lẽ ra phải yếu đi. Subaru về mặt thể xác cũng vậy. Yếu đi. ——Nhưng, về mặt tinh thần thì sao?
"Lần tới."
Trong quá khứ, Natsuki Subaru từng là 『Thần Đồng』.
Không biết thất bại, không biết từ bỏ, không biết đến chuyện ước mơ không thành, không biết đến chuyện cố gắng cũng không tới, không biết hối hận vì thiếu năng lực, không biết than thở trong ngõ cụt, cũng không biết hờn dỗi mà buông xuôi.
Chỉ đơn giản là vô tâm, đến mức liều lĩnh, tin rằng mình có thể làm được tất cả.
Một thiếu niên ngây ngô tin rằng mình là trung tâm của thế giới, là kẻ cai trị.
Và, thứ chống đỡ cho ý thức bản thân đó của Natsuki Subaru chính là câu thần chú——
『——Quả nhiên, đúng là con của người đó』
Sức mạnh vô hạn rót vào từ câu nói ấy tháo bỏ xiềng xích trong lòng Natsuki Subaru nhỏ bé.
Hơn cả sợ hãi, là đáng ghét. Hơn cả đau đớn, là cay cú. Hơn cả muốn khóc, là muốn cười.
Tại một đất nước cực kỳ đáng ghét, hợp sức với những đồng đội chẳng có mấy tình cảm, để quay về nơi mà những cô gái mình yêu mến chắc chắn đang chờ đợi, thì rốt cuộc, có cái gì cần phải do dự chứ?
Chính vì thế, lúc này đây, Natsuki Subaru——
"——Lần tới."
——Kể từ khi được triệu hồi sang dị giới, cậu sẽ giày xéo Ginunhive với tư cách là tồn tại mạnh nhất.
△▼△▼△▼△
"――――"
Toàn trường câm nín, không thốt nên lời.
Vốn dĩ, môi trường của kiếm nô là phải tuân theo nghiêm lệnh của chủ đảo Gustav Morello, quan sát 『Sparuca』 trong im lặng.
Thế nên, sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm đấu trường cũng có thể coi là lẽ tất nhiên.
Tuy nhiên, sự tĩnh mịch và im lặng lúc này không đơn thuần là do mệnh lệnh của Gustav.
Giả sử Gustav không ra chỉ thị, thì cũng chẳng ai nói được lời nào. Cảnh tượng đầy sát khí đó đã áp đảo họ đến mức ấy.
"Weitz! Idra! Tản ra hai bên! Hiain, tao biết mày sợ nhưng đừng có chạy! Nhặt kiếm lên, thu hút nó rồi ném đi!"
Gầm lên những tiếng hung tợn, con Kiếm Đấu Thú Guiltylowe lao vun vút khắp đấu trường.
Bị bẻ sừng và được huấn luyện cho 『Sparuca』, con thú ấy mất đi sự phóng khoáng hoang dã, nhưng bù lại đã được dạy dỗ kỹ càng về mức độ đe dọa của con người gọi là kiếm nô.
Vì thế, nó chủ động nhắm vào những đối thủ cầm vũ khí, loại bỏ những mối nguy hiểm trước.
Chỉ là, vì nó có cái tật xấu lặp đi lặp lại một kiểu đó, nên có thể tưởng tượng được rằng nhóm 『Hợp』 sẽ chuyền vũ khí cho nhau để phân tán mục tiêu.
Tuy nhiên, không hiếm những nhóm 『Hợp』 không nhìn ra điều đó ngay từ đầu và chịu cảnh toàn diệt.
Việc nhìn thấu được điều đó đã đảm bảo một mức độ ưu tú nhất định.
Nhưng, dù vậy thì cảnh tượng lần này vẫn là ngoại lệ.
"Ha ha ha! Tuyệt quá tuyệt quá! Cố gắng dữ dội luôn nhỉ, Bassu!"
Trong khi mọi người đều mất giọng, chỉ có một thiếu niên vừa vỗ tay vừa hoan nghênh điều đó.
Mái tóc xanh để dài buộc sau đầu, khuôn mặt dễ mến rạng rỡ nụ cười. Thiếu niên ấy làm mặt như không biết đến mệnh lệnh của Gustav, gửi lời cổ vũ đến nhóm 『Hợp』 đang kiên cường chiến đấu trong đấu trường.
Không biết lời cổ vũ đó có tác dụng gì không, nhưng bốn người đang thách thức 『Sparuca』 vẫn tiếp tục cuộc chiến sinh tử, né tránh những đòn tấn công của Kiếm Đấu Thú trong gang tấc.
Không có đòn quyết định, theo một nghĩa nào đó thì diễn biến trận tử chiến khá nhàm chán.
Tuy nhiên, có một điểm là dù trông như sắp chết đến nơi nhưng họ vẫn không chết, và điểm thứ hai là người đang chống đỡ cho điều đó chính là cậu thiếu niên nhỏ tuổi cứ liên tục gào thét, hai điểm đó khiến cho trận tử chiến không hề nhàm chán chút nào.
Ba gã đàn ông tuân theo chỉ thị của thiếu niên, di chuyển liên tục cũng đang liều mạng.
Đương nhiên, họ có quyền tự do không nghe theo chỉ thị của thiếu niên. Nhưng, vì chỉ thị của thiếu niên đã cứu mạng họ khỏi Kiếm Đấu Thú bao nhiêu lần, nên cái quyền tự do đó bị phong ấn.
Cứ thế, nhóm 『Hợp』 phối hợp hoàn hảo như một sinh vật thống nhất, lấy thiếu niên nhỏ tuổi làm trung tâm.
Việc họ chỉ biết phòng thủ đơn thuần là do chênh lệch chiến lực tuyệt vọng, hay là——
"——Đang nhắm tới cái gì sao?"
Trong lòng những kiếm nô đang nhìn xuống trận chiến, cùng một sự kỳ vọng đang nhen nhóm như ngọn lửa.
△▼△▼△▼△
——Cơn giận, cơn thịnh nộ sục sôi dâng trào, nung nóng linh hồn của Subaru.
Cái 『Chết』 chồng chất, nỗi đau và nỗi sợ hãi phủ lên nhau, khiến tay chân và lục phủ ngũ tạng co rúm lại. Nhắm mắt lại, hiện lên ở mặt sau mí mắt là khuôn mặt của con sư tử đã nhìn thấy bao nhiêu lần ở cự ly gần, là nanh vuốt, là bên trong cái miệng đó.
Nỗi sợ hãi khôn lường ập đến. Nhưng, cùng lúc đó cũng trào dâng. ——Cơn giận.
Cảm giác cay cú vực dậy lục phủ ngũ tạng và tay chân đang co rúm, Natsuki Subaru mở mắt ra.
Để giật lấy chiến thắng đang đến gần từng bước một trong cái thử thách mà cậu đã chán ngấy việc đếm số lần.
Để chứng minh cho chính bản thân mình thấy rằng, tao không hề có ý định thua cuộc.
"Hiain! Ném kiếm cho Weitz, rồi chạy đến chỗ Idra!"
"Chết tiệt! Chả hiểu cái quái gì cả!!"
Hiain bò bốn chân chạy với tốc độ chóng mặt trên mặt đất, ném thanh kiếm đang cầm cho Weitz. Cứ thế, bản thân hắn tăng tốc và hội quân với Idra đang ở chỗ thanh đại kiếm.
Weitz suýt soát bắt được thanh kiếm đang xoay vòng trên không trung, Subaru định ra chỉ thị cách chạy tiếp theo thì trố mắt.
"――――Ư."
Con sư tử đang gầm thét, đôi chân vừa đuổi theo Hiain đang bỏ chạy ngay trước đó bỗng dừng lại ở phía bên kia, chia đôi đấu trường hình tròn.
Cùng lúc đó, vị trí của đồng đội, tất cả đều nằm ở phía bên này của nửa hình tròn.
Tất cả đều còn sống, và hơn nữa, vị trí lý tưởng lần đầu tiên xuất hiện.
"Weitz, thủ thế đi!! Cả Idra và Hiain nữa!"
Subaru giao nhiệm vụ cho ba người với khí thế như thổ huyết từ cổ họng.
Chắc chắn là chưa truyền đạt hết được đâu, nhưng Weitz đã giương kiếm đối mặt với con sư tử, còn Idra và Hiain thì hoảng loạn lao vào thanh đại kiếm.
Và Subaru cũng chạy hết tốc lực một cách khó coi, hướng về phía bức tường.
"――――Hự!!"
Trong cái tốc độ khiến người ta cảm thấy sốt ruột từng bước một, hai bước một, con sư tử gầm lên ở phía sau.
Cứ thế, con sư tử đạp mạnh xuống đất với sức mạnh như bùng nổ, lao thẳng vào Weitz đang giương kiếm.
Thẳng tắp, thẳng tắp, Weitz đang giương kiếm, nhưng nếu bị húc với cái đà đó thì chẳng gì cản nổi. Sẽ chết ngay tức khắc. Cậu biết rõ điều đó.
Nhưng, người duy nhất có gan trừng mắt với sư tử đến giây phút cuối cùng chỉ có Weitz mà thôi.
"U, aaaaaa——!!"
Cái miệng phả ra hơi thở tanh tưởi, cái miệng mọc đầy những chiếc răng nanh như kiếm, cái miệng đã bao lần nghiền nát Subaru và ba người kia, đang lao vào Weitz đang thủ thế.
Ngay trước khoảnh khắc nó cướp đi sinh mạng của Weitz——
"——Lên điiiiii!!"
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào, Subaru dùng toàn bộ trọng lượng nhẹ bẫng của mình để gạt cần.
Ngay lập tức, tiếng bánh răng quay truyền dưới chân, hàng rào sắt trồi lên đấm thẳng vào mặt con sư tử từ bên dưới. Cú va chạm mạnh từ dưới cằm cưỡng ép con sư tử phải khép cái miệng đang mở to lại.
Đà lao tới của nó đập vào hàng rào sắt, Weitz, người đã thu hút kẻ địch đến phút chót, bị sóng xung kích thổi bay với tiếng kêu "Guooo!?".
Hàng rào sắt bị móp méo do va chạm, và từ một phần của hàng rào cong queo đó, đầu con sư tử thò sang bên này. Con sư tử bị một đòn nặng vào mặt, cào chân trước xuống đất, có vẻ như đang cố gắng lấy lại tư thế để phá vỡ hàng rào sắt.
——Nhưng, tao sẽ không để mày làm thế.
"Idra! Hiain!"
"U, uoooooo——!!"
"Hự aaaaaa!!"
Thay thế cho Weitz bị thổi bay, Idra và Hiain lao tới hàng rào sắt. Trong tay hai người là thanh đại kiếm vốn không phải thứ để múa may.
Vũ khí mà không một ai có thể sử dụng tử tế, nhưng, không có quy tắc nào bắt phải dùng một mình.
Cũng không có quy tắc nào cấm hai người cùng khiêng lên và bổ xuống đối thủ đang không thể cử động.
"――――Ư!"
Đòn tấn công toàn lực của thanh đại kiếm do hai người hợp sức giáng xuống ngay trên cổ con sư tử đang thò ra khỏi hàng rào. Thanh đại kiếm cắm phập vào cái cổ thú to bè, tiếng gào thét tuyệt vọng của con sư tử vang vọng lên bầu trời.
Máu phun ra, con sư tử giãy giụa như chối bỏ cái chết.
"Chết đi, chết đi chết đi chết điiiiii!!"
"Kết thúc đi mà——!!"
Hiain và Idra dồn trọng lượng lên thanh đại kiếm như đang khóc gào, lưỡi kiếm lún sâu hơn vào cổ. Cứ thế này mà chém đứt đầu sư tử, thì khoảnh khắc chiến thắng mong đợi sẽ đến.
Đã bao nhiêu lần, bao nhiêu lần bị những móng vuốt và răng nanh đó giết, giết, giết——
"――――Hự!"
"Gà!?"
"Hai người!?"
Chỉ còn một bước nữa, nhưng con sư tử cũng không muốn bị giết.
Vẫn để thanh đại kiếm găm vào cổ, con sư tử cưỡng ép vặn người, kéo chân trước bên phải vào phía bên này hàng rào. Cái chân trước đó quất bay cơ thể hai người đang nắm thanh đại kiếm.
Kêu lên đau đớn, Hiain và Idra lăn lông lốc trên mặt đất.
Không biết hai người bị thương nặng đến mức nào.
Nhưng, việc lao vào thanh đại kiếm kia quan trọng hơn là chạy đến chỗ hai người đã ngã.
"Có, để mày thoát đâu!"
Đã đến nước này thì không thể để nó thoát, Subaru lao vào cán thanh đại kiếm. Nhưng, nhẹ quá. Để thay thế cho trọng lượng của hai người Hiain và Idra, Subaru lúc này quá nhẹ.
Thanh đại kiếm chỉ lún sâu thêm một chút, nhưng để đáp trả, cái chân trước lại vung lên.
Giống hệt như hai người lúc nãy, bị chân trước đánh trúng thì Subaru cũng——
"Để mày làm thế chắc, con súc sinh này...... hự."
Cái chân trước đó, bị một thanh kiếm vung xuống găm chặt xuống đất.
Người đâm thanh kiếm đó là Weitz, kẻ lẽ ra đã bị thổi bay bởi cú húc. Nghiến chặt răng, Weitz với khuôn mặt xăm trổ méo xệch dùng hết sức bình sinh, dùng kiếm phong ấn chân trước của con sư tử.
Và rồi——
"Nằm ườn ra đó thì còn mặt mũi nào xưng danh chiến binh!"
"Chết quách đi cho rồi, đồ khốn kiếp!"
Hiain và Idra đã gượng dậy, lao vào thanh đại kiếm mà Subaru đang đu bám.
Sức của ba người——khoảng hai người rưỡi, khiến thanh đại kiếm khoét sâu vào cổ sư tử. Weitz cũng găm chặt chân trước nó lại, bốn người nhóm 『Hợp』 hợp sức cố gắng chém đứt đầu sư tử.
Con sư tử gầm lên, vặn mình dữ dội, hàng rào sắt rên rỉ kịch liệt.
Cơ hội tốt hơn thế này sẽ không đến nữa đâu. Không thể thua, không muốn thua, không được phép thua, Subaru nghiến răng, liều mạng bám chặt lấy thanh đại kiếm.
Dẫu vậy——
"――――Ư."
"Oaaaaa——!!"
Lắc mạnh đầu hết sức bình sinh, cơ thể khổng lồ của con sư tử hất văng nhóm Subaru.
Những cơ thể đang bám víu bị giật tung khỏi thanh đại kiếm, ba người——không, tính cả Weitz là cả bốn người đều lăn lông lốc trên mặt đất.
Đúng nghĩa đen là đã dùng hết sức lực, tay chân không còn chút sức nào.
"Phải, đứng dậy......"
Phải đứng dậy, một lần nữa, phải lao vào thanh đại kiếm đó, phải chém đứt cái cổ đó.
Nghĩ là vậy, nhưng cơ thể không chịu nghe lời. Không chỉ Subaru, mà ba người kia cũng trong tình trạng tương tự.
Đã làm đến mức này, mà kẻ khỏe nhất vẫn là con sư tử.
"――――Gừ."
Thanh kiếm vẫn cắm ngập đến nửa cổ, con sư tử gầm gừ với giọng trầm thấp.
Nghe giống như tiếng gầm chứa đựng cơn giận bị dồn nén đến cực hạn hơn là yếu ớt. Tất nhiên, chắc chắn là nó đã bị thương, nhưng vẫn chưa đủ để khiến nó kiệt sức.
"Khốn kiếp...... hự."
Đã cố gắng, cố gắng, cố gắng hết sức, cuối cùng cũng chỉ còn cách một bước.
Vậy mà vẫn không tới. Đã dùng tất cả những gì có thể nghĩ ra, để đi đến được đây.
Thế nên, lần tới sẽ không thua.
"Lần, tới là......"
Sẽ nhanh hơn nữa, tao sẽ đến được đúng vị trí này trong tình cảnh này, Subaru thề độc như vậy.
Bỏ ngoài tai lời thề đó, con sư tử thoát khỏi hàng rào sắt, giơ cái chân trước còn lành lặn lên hướng về phía Subaru và——
"——Xin mạn phép."
Khoảnh khắc tiếp theo, cái cổ to bè của con sư tử bị chém bay trong một hơi thở.
"Hả?"
Subaru, người đang đối mặt với cái chết, tròn mắt trước cái chết của đối phương chứ không phải của mình.
Cái đầu bị chém rơi xuống đất tạo ra tiếng động, cơ thể con sư tử từ từ đổ rạp xuống. Thứ làm điều đó, là thanh đại kiếm đang cắm sâu vào cổ sư tử.
Như một đòn đánh lén, một cái bóng nhỏ từ trên trời rơi xuống đạp lên thanh đại kiếm, nhấn nó xuống.
Và thế là, đầu con sư tử lìa khỏi cổ.
Và, người làm được điều đó là——
"......Cho hỏi, tại sao tôi lại ở chỗ này vậy ạ?"
Là một thiếu nữ với khuôn mặt không lộ nhiều cảm xúc, giờ đang làm vẻ mặt bối rối rất dễ hiểu——Tanza.
Trước thắc mắc của thiếu nữ đã cởi bỏ Kimono, chỉ mặc mỗi bộ đồ lót bên trong, Subaru thở hắt ra một hơi nhỏ.
Không thể trả lời gì cả. Chỉ là, khi quay đầu nhìn quanh, ba người kia ngoài Subaru cũng may mắn nhặt lại được cái mạng, suýt soát chưa chết.
Tức là——
"——Đến đây thôi! Giỏi lắm, đã sống sót qua 『Sparuca』!! Với quyền hạn của bản chức, chấp nhận các ngươi trở thành thành viên của đảo kiếm nô!"
Giọng nói to, rất to vang lên cao vút, tuyên bố của Gustav báo hiệu sự kết thúc của trận chiến.
Ngay lập tức, những khán giả vốn dĩ đang im lặng theo dõi trận chiến——không, là những kiếm nô đồng loạt đứng dậy, cất tiếng ca ngợi chiến thắng của nhóm Subaru.
"Làm tốt lắm!"
"Khá lắm đấy!"
"Được đấy chứ, nhóc con!!"
Trong khi tiếng hò reo phấn khích của đám đàn ông trút xuống, Gustav khoanh bốn cánh tay lại và không nói gì.
Vừa nghe tiếng hoan hô của đám đàn ông đó, Subaru vừa ngã phịch xuống đất nằm dài. Tanza rón rén lại gần nhìn vào mặt Subaru.
"Xin lỗi, ngài là......"
"Natsuki Schwartz."
"Dạ?"
Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Tanza, đôi mắt tròn xoe của cô bé càng mở to hơn, Subaru vẫn nằm dài, thở ra một hơi dài thật dài, rồi tiếp tục.
"Tạm thời, tôi là Natsuki Schwartz, mong được giúp đỡ. Có rất nhiều chuyện muốn nói nhưng mà......"
"Nhưng mà?"
"......Cho tôi nghỉ một chút đã."
Xin lỗi Tanza đang nghiêng đầu thắc mắc, nhưng Subaru cũng đến giới hạn rồi.
Sợi dây căng thẳng đứt phựt, sức nóng của linh hồn đang sục sôi cũng tan biến. Tất nhiên, sự căm ghét tình huống này vẫn còn âm ỉ cháy.
Dẫu sao thì, cũng đã sống sót qua 『Sparuca』 rồi.
"Làm ơn đi...... tôi ngủ chút đây."
Và rồi, ý thức của Subaru tắt ngấm, dễ dàng như rơi xuống một cái hố sâu.
△▼△▼△▼△
"――――"
Dưới tầm mắt, Gustav nheo mắt nhìn thiếu niên đã bất tỉnh trong tư thế nằm dang tay chân giữa đấu trường.
Một trận chiến dữ dội, và có thể nói là một kết quả không ngờ tới.
Không ngờ rằng, thiếu niên đó lại có thiên bẩm đến mức ấy.
"Chà chà, tuyệt vời chưa kìa, ngài Gustav. Nhặt Bassu về là đại chính xác, giữ lại không vứt đi là quá chuẩn luôn nhỉ! Chẳng phải là công lớn của tôi sao?"
"......Cecilus."
Khi Gustav đang chìm trong suy tư, Cecilus bắt chuyện một cách suồng sã.
Trước lời nói của thiếu niên đang vòng tay sau đầu, Gustav dùng hai cánh tay phải day trán và giữa mày,
"Lời ngươi nói cũng có lý. Ngươi đã dự đoán được điều này sao?"
"Kỳ vọng thôi ấy mà? Tôi nghĩ nếu được thế thì tốt quá, và nó diễn ra y hệt. Đúng là cảm giác kẻ có đức tin sẽ được cứu rỗi nhỉ!"
"......Ngươi đặt cược mạng sống của chính mình vào cái khả năng không chắc chắn như vậy sao."
"——? Ờ, đúng thế, thì sao nào?"
Nghiêng đầu, Cecilus làm vẻ mặt khó hiểu.
Thái độ cứ như muốn nói rằng mình có nói gì lạ đâu.
Cứ như thể hắn chưa từng khăng khăng rằng nếu hai người được vớt lên——Schwartz và Tanza không dùng được, thì trách nhiệm về mạng sống của hai người đó sẽ được trả bằng mạng của hắn vậy.
"Thực tế thì có sao đâu nào? Với tôi thì đó là một lời đề nghị đáng mừng đấy chứ. Tôi không phải là kẻ sẽ chết vô nghĩa ở một nơi như thế này đâu!"
"Cái lý lẽ của ngươi bản chức không thể hiểu nổi. Với lại, ở cảnh cuối cùng ngươi đã làm gì?"
Gustav ném câu hỏi về phía Cecilus đang ưỡn cái ngực mỏng dính ra cười.
Cảnh cuối cùng, ngay giữa trận 『Sparuca』 mà hắn đặt cược cả mạng sống, Cecilus đã biến mất một lần, chỉ trong một khoảng thời gian cực ngắn.
Nghĩ đến những gì xảy ra sau đó, thì có thể đoán được đại khái nhưng——
"Ngươi đã đi đánh thức cô bé đó sao."
"Gớm, biết rồi thì còn hỏi làm gì. Vốn dĩ 『Hợp』 là một nhóm năm người, ngài Gustav đã nói nếu cô bé đó không dậy thì phải chấp nhận thiếu người còn gì. Điều đó ngược lại có nghĩa là nếu cô bé đó dậy thì có thể tham gia bất cứ lúc nào đúng không?"
Nháy một mắt, Cecilus ngước nhìn Gustav, người có chiều cao chênh lệch, nói "Hay là",
"Giờ ngài định hủy bỏ sao? Rằng 『Sparuca』 lần này phát hiện gian lận ấy."
"——. Không tính là gian lận. Hoàng đế bệ hạ cũng sẽ vui mừng trước sự ra đời của những kiếm nô tuyệt vời."
"Hả, tôi nói cái này hơi kỳ, nhưng Hoàng đế bệ hạ có vẻ cũng chẳng phải người tử tế gì nhỉ!"
"Không được phép xúc phạm Hoàng đế bệ hạ. Không có lần hai đâu."
Gustav nghiêm giọng cảnh cáo, Cecilus nhún vai rút lui một cách qua loa. Thở hắt ra đằng mũi trước dáng vẻ đó, Gustav nhìn lại đấu trường.
Người có công lớn nhất là Schwartz, cùng ba gã đàn ông đang được các cai ngục là thuộc hạ của Gustav khiêng đi. Chắc là sẽ được các y sĩ chữa trị tại phòng trị liệu.
Cô bé có vẻ lạc lõng kia, tạm thời cũng đi theo bọn họ.
"Khiến cho toàn bộ thành viên của 『Hợp』 sống sót chỉ bằng sức của một người sao."
Đó là kết cục mà nếu thiếu bất kỳ ai cũng không thể đạt được, nhưng ai là người phát huy sức mạnh lớn nhất thì không cần phải nói.
Không bỏ sót những cơ quan và vũ khí được chuẩn bị trong đấu trường, để mắt đến những đồng đội cùng cảnh ngộ, quan sát cả chuyển động của kẻ thù trong khả năng có thể, và vượt qua sợi chỉ mong manh ấy.
Là người chứng kiến kết cục đó——
"Thấy chưa? Ngài có cảm giác một câu chuyện tráng lệ sắp bắt đầu không?"
Đúng vậy, trước vẻ mặt đắc ý tìm kiếm sự đồng tình của Cecilus, cảm thấy trả lời gì cũng thật bực mình, Gustav giữ nguyên vẻ mặt nghiêm nghị, chỉ im lặng khoanh bốn cánh tay to lớn lại.
0 Bình luận