Arc 7: Đất Nước Của Sói

Chương 94: Quyết tâm vì ai

Chương 94: Quyết tâm vì ai

——Tiếng nổ ầm vang như sấm xa đang lay động ý thức của Beatrice khi cô bé nhắm mắt.

"...Âm thanh khó chịu thật đấy."

Trong tâm trí cô bé vừa lẩm bẩm, ký ức về việc nghe thấy âm thanh tương tự nhiều lần sống lại.

Đó là thời đại của 『Phù Thủy』 cách đây bốn trăm năm xa xôi, khi chiến loạn không dứt, các quốc gia tranh giành, vô số con người đọ vũ khí và tước đoạt mạng sống của nhau là chuyện không hiếm.

Beatrice không biết sâu về chiến trường.

Nơi cô sinh ra và lớn lên là dinh thự của mẹ cô, Echidna, một vùng đất không liên quan đến những tranh chấp của con người. Dù vậy, những trận chiến xa xăm dưới tầm mắt vẫn khiến cô cảm thấy ồn ào.

Thời gian trôi qua, cô ôm cuốn sách được giao phó và tiêu tốn bốn trăm năm, trong khoảng thời gian đó, thế giới bên ngoài dù có lúc ồn ào, nhưng đã rời xa sự điên cuồng của thuở ấy.

Thứ gần giống với sự điên cuồng mà cô từng quan sát từ xa ấy, giờ đang ở ngay sát bên cạnh.

——Đó là sự tranh đấu của vô số sinh mạng đang bao vây Đế đô.

"Ư~, lo lắng quá đi mất. Bất an quá đi mất."

"Tâm trạng của Schult, Utakata hiểu. Quả nhiên, Utakata và mọi người cũng nên ra trận?"

"Au! Uau! A, u!"

"K, không được đâu ạ! Công việc của chúng ta là chờ đợi! Là chờ đợi ạ!"

Lọt vào tai Beatrice đang nhắm mắt cố gắng tiết kiệm năng lượng là cuộc trao đổi như vậy.

Những giọng nói trẻ con đã trở nên quen thuộc trong vài ngày qua——của Schult, Utakata, và Louis Arneb.

Cùng với Beatrice, những đứa trẻ đang chờ đợi trong lều trại dựng ở phía sau bản doanh——nói là bảo vệ hậu phương của bản doanh nhìn xuống chiến trường từ ngọn đồi nhỏ thì nghe có vẻ hay ho, nhưng đó chỉ là cái cớ không ai kỳ vọng, ít nhất Beatrice cũng tự biết thân biết phận.

Lẽ ra trẻ con thì nên để lại ở thành quách như những người không chiến đấu mới là khôn ngoan.

Thực tế, những cư dân di cư từ Ma Đô cùng với Yorna Mishigure, những người không thể chịu được chiến tranh cũng đã rời tiền tuyến, hợp tác theo hình thức chú trọng vào hậu cần.

Lý do bọn trẻ không như vậy là nằm ở phía những người bảo hộ của chúng.

『Nếu chỉ là xung đột nhỏ thì còn được, chứ sân khấu lớn thế này mà bắt tránh xa thì tội nghiệp quá. Ở rìa chiến trường cũng chẳng sao. Dù ở đâu thì ánh hào quang của thiếp cũng không thể bỏ lỡ được, phải không nào.』

『Utakata cũng là một Shudrak của chúng ta. Kẻ hèn nhát quay lưng lại với chiến trường, bãi săn không xứng đáng là dân Shudrak. Đương nhiên là phải mang ra chiến trường.』

Đó là phát ngôn của người bảo hộ Schult và Utakata, và bản thân Schult cùng Utakata cũng đầy khí thế, nên ý kiến đó không bị bác bỏ.

Dù xuất phát từ quan điểm đạo đức hay niềm tin khác nhau, nhưng một khi người trong cuộc đã chấp thuận thì Beatrice cũng không có quyền xen vào.

Thú thật, với tư cách là Đại Tinh Linh, Beatrice không mấy vui vẻ khi bị gộp chung một nhóm với lũ trẻ này. Tuy nhiên, vì mọi người trong phe đều có vai trò riêng, nên việc Beatrice - người bị hạn chế hành động lớn - được giao phó ở đây cũng là hợp lý.

Và cái vai trò được giao phó đó là——,

"Ư, au."

Louis, người cũng bị ra lệnh chờ đợi trong lều trại giống như Schult và những người khác.

"――――"

Chỉ riêng cách đối xử với cô ta là khác biệt rõ ràng so với những đứa trẻ khác.

Khác với Schult, cô ta không có người bảo hộ rõ ràng, nhưng trọng điểm lớn nhất nằm ở chỗ 『không được rời mắt khỏi』.

Đương nhiên rồi, là Giám mục Đại tội mà. Dù những người quen biết cô ta ở Đế quốc có nói gì đi nữa, thì sự nguy hiểm đó cũng không bao giờ phai nhạt.

Vì vậy, khác với những đứa trẻ khác, chỉ riêng Louis là không có lựa chọn bỏ lại.

『Hiện tại, quả bom khó lường nhất chính là cô ta. Beatrice-chan, dù không muốn tạo gánh nặng cho em, nhưng hãy để mắt đến cô ta nhé. Chuyện này không thể nói với Emilia-sama hay Garfiel, nên chỉ chúng ta hãy giữ bình tĩnh thôi.』

Đó là lời của Otto trước khi chính thức can thiệp vào đại loạn.

Có lẽ cậu ta sợ Beatrice sẽ buồn vì cảm giác vô dụng khi không có vai trò gì ngoài việc chờ đợi để tiết kiệm năng lượng, nhưng đó cũng là phát ngôn đầy lo lắng khi chưa nhìn thấy dưới chân mình.

Với cái bản mặt đó mà định giữ bình tĩnh thì thật đáng lo. ——Cả Petra và Frederica cũng có cùng nỗi lo âu đó, nên chắc là họ sẽ làm gì đó giúp cậu ta thôi.

Dù sao thì——,

"Đừng có bồn chồn quá thế chứ. Ngồi yên được không hả."

"Be, dậy rồi??"

"Ta vẫn thức suốt đấy chứ. ...Với lại, cách gọi đó khó chịu lắm đấy. Cứ như đang bị trêu ngươi ấy."

Trong lều không có giường để nằm, cũng không có đùi của Emilia hay Petra để mượn. Vì thế, Utakata bĩu môi với Beatrice đang ngồi nhắm mắt trên chiếc ghế đơn sơ.

Trước phản ứng đó, cô bé hé mắt, quan sát dáng vẻ của ba người đang không yên trong trại.

Schult thì lo lắng, Utakata thì thừa thãi chiến ý, còn Louis thì chẳng biết đang nghĩ gì, cứ dậm chân sốt ruột và giật nảy vai mỗi khi có tiếng chiến đấu vang lên.

"――――"

Nếu chỉ nhìn vào những cử chỉ đó, thì không thấy điểm đáng ngờ nào ở Louis.

Đơn giản chỉ là một đứa trẻ phản ứng quá mẫn cảm với những thay đổi xung quanh——giống như những kẻ vô tư không biết đến sự đe dọa của 『Bạo Thực』, người ta rất dễ lầm tưởng cô ta là một đứa trẻ bình thường.

Nhưng Beatrice thì không thể như vậy được.

"Không biết Emilia và mọi người có đang cố gắng vì Subaru và mọi người không nhỉ."

Can thiệp vào cuộc đại loạn mà không có nghĩa vụ phải can thiệp, Emilia và mọi người lao vào cuộc chiến sinh tử là vì khả năng cao có Subaru và Rem - những đồng đội của họ - ở đó.

Và nếu không thể sát cánh chiến đấu cùng họ, thì ít nhất Beatrice phải canh chừng mối lo hậu họa, canh chừng Louis, để triệt tiêu những khả năng khiến họ phân tâm.

Và, khi Beatrice đang xốc lại tinh thần trong hơi thở nông——,

"Ư~?"

"...Ngươi định làm gì đấy."

Một bàn tay nhỏ xoa đầu Beatrice đang mím chặt môi. Liếc nhìn lên, người đang làm việc đó là Louis, với đôi lông mày hạ xuống, đang dò xét cô bé.

Trong khoảnh khắc, cô bé cứng người trước sự nguy hiểm khi bị tay của Louis chạm vào, nhưng từ Louis không toát ra bầu không khí nguy hiểm, cũng không có dấu hiệu tước đoạt 『Tên』 của Beatrice.

Theo Beatrice biết, để 『Bạo Thực』 thi triển quyền năng thì cần phải gọi 『Tên』 đối phương và ăn nó, nhưng vốn dĩ từ miệng Louis chưa bao giờ phát ra âm thanh nào đúng nghĩa.

Tất nhiên, nếu Louis nhận thức được điều đó thì quyền năng vẫn có khả năng kích hoạt, nên Beatrice căng thẳng canh chừng xem tay Louis đang chạm vào đầu mình có đưa lên miệng hay không.

Nếu Louis có dấu hiệu ăn 『Tên』 của Beatrice thì lúc đó——.

"Be, mặt đáng sợ quá. Vẫn ghét Louis sao?"

"Dám nói thế với khuôn mặt đáng yêu của Betty sao. Với lại, Betty không phải là ghét con nhỏ này. ...Mà là thấy căm ghét chăng."

Thấy Beatrice trừng mắt với Louis, Utakata dùng ngón tay kéo xếch hai mắt mình lên. Vừa nói mình không làm cái mặt thiếu thiện cảm như thế, nhưng cuối cùng Beatrice cũng nói ra suy nghĩ thật lòng.

Đúng, cô bé căm ghét Louis.

Không chỉ Louis, mà là Giám mục Đại tội 『Bạo Thực』. ——Tất cả những gì làm khổ Subaru và mọi người.

"Hận thấu xương tủy đấy."

Đối với phe Emilia, và hơn hết là đối với Subaru, nạn nhân lớn nhất của 『Bạo Thực』 không ai khác chính là Rem. Nhìn Subaru đau khổ vì cô gái cứ ngủ mãi đó, Beatrice luôn hối hận về khoảng thời gian mình thờ ơ với xung quanh trước khi lập giao ước với cậu.

Cô bé cứ nghĩ, giá như.

Giá như Beatrice mở lòng sớm hơn, tỏ thái độ hợp tác với Subaru và mọi người thì kết quả đã khác. Cá Voi Trắng hay Giáo phái Phù thủy, sẽ không để lũ đó lộng hành, và Subaru sẽ không phải mang bộ mặt buồn bã bên cạnh Rem đang ngủ say.

Vì vậy, cô bé đã quyết tâm sẽ không bao giờ để Subaru phải đau khổ như thế nữa, quyết tâm sẽ luôn ở bên cạnh cậu, vậy mà lại thành ra thế này.

Bị chia cắt với Subaru, lại còn bị buộc phải tiết kiệm năng lượng nên không thể giúp sức thỏa đáng cho Emilia và mọi người. ——Ý nghĩa tồn tại thật thảm hại.

"Be, Beatrice-chan, nói thế thì Louis-sama..."

"Betty không thấy đáng thương đâu nhé. Mà ngươi cũng suồng sã quá đấy. Tại sao người khác thì gọi là 'sama', mà Betty lại là 'chan' hả. Thiếu tôn trọng quá đấy."

"Ư ư... xin lỗi ạ, Beatrice-chan."

Cảm nhận được bầu không khí nguy hiểm, cô bé lườm Schult khi cậu ta chen vào.

Schult vừa sợ hãi nhưng thái độ vẫn không đổi, rốt cuộc cậu ta nhìn Beatrice ra cái gì. Không lẽ vì cứ buồn ngủ suốt nên bị coi là bé gái sao.

"Tóm lại, đừng có làm Betty mệt. Việc bị để lại đây bản thân nó đã là nhằm mục đích không để Betty và các ngươi làm chuyện thừa thãi rồi. Dù làm theo thì cũng bực mình thật..."

"Ư~"

"Nhưng còn đỡ hơn là thả rông ngươi đấy."

Bàn tay Louis vẫn đặt trên đầu, Beatrice dùng tay mình nắm lấy, rồi ấn cô gái đang tròn mắt ngồi xuống chiếc ghế ngay bên cạnh.

Thà cứ thế này, Beatrice vẫn nắm chặt tay Louis không buông,

"Cả các ngươi nữa đấy. Schult đừng có đi lăng xăng. Utakata nữa, nếu không có việc gì làm thì bảo dưỡng cung tên đi. Thế thì..."

"——Có vẻ như không cần tôi phải xen vào rồi nhỉ."

"Hử..."

Đang đối phó với lũ trẻ không yên, chợt có giọng nói trầm ổn vang lên trong lều. Nhìn ra, người đang ngó vào trong trại là người đàn ông tóc xoăn tròn trịa, Zikr Osman.

Sự xuất hiện của ông ta, người lẽ ra đang chỉ huy cùng Abel tại bản doanh, khiến Beatrice nhíu mày.

"Zikr! Đang bận rộn mà lại đến đây sao! Đến lượt Utakata và mọi người rồi!?"

"Không có chuyện đó đâu! ...Nhưng mà, có việc gì thế hả."

"Xin lỗi tiểu thư Utakata, nhưng không phải là đến lượt các vị đâu. Chỉ là, lát nữa có khả năng sẽ di dời trại, nên tôi đến báo trước."

"Di dời trại, là sao ạ?"

Trước lời nói của Zikr với đôi mắt tròn đầy lý trí, Schult nghiêng đầu với đôi mắt long lanh. Trước phản ứng đó, Zikr gật đầu "Vâng", rồi chỉ tay về phía chiến trường sau lưng mình,

"Hiện tại, chúng ta đang dồn lực lượng để đột phá tường thành, nhưng khi đỉnh tháp mở ra, chúng ta sẽ tiến vào Thủy Tinh Cung của Đế đô. Khi đó, chỉ huy cũng phải ra tiền tuyến."

"Abel trông có vẻ không chiến đấu được đâu đấy. Tập trung chỉ thị ở phía sau thì an toàn hơn chăng."

"Người nói đúng... nhưng nếu thế thì binh lính sẽ không theo. Giả sử có đuổi được Hoàng đế các hạ đi, thì cũng chẳng ai công nhận việc ngồi lên ngai vàng cả."

"——. Cái đất nước phiền phức thật đấy."

Người dân Đế quốc phải tinh nhuệ, đó là nguyên tắc cơ bản của Đế quốc Vollachia.

Tuy nhiên, có vẻ như trong việc cướp nước, điều đó áp dụng cho cả người lãnh đạo. Kẻ đứng đầu không thể hiện sức mạnh thì kết cục sẽ bị lật đổ ngay lập tức, là vậy đó.

"Vâng, phiền phức thật. Nhưng, đó là Tổ quốc của chúng tôi mà."

Lắc đầu nhẹ nhàng, một nụ cười khổ thoáng hiện trên môi Zikr.

Cảm xúc pha trộn trong đó là gì, Beatrice khó mà phân biệt được. Chắc không phải là vui vẻ chấp nhận, nhưng mặt khác cũng không có vẻ gì là phủ định nó.

"Zikr-sama, chẳng lẽ ngài sắp xuất trận ạ?"

"Zikr?"

Bất chợt, bên cạnh Beatrice đang nhìn ngắm khóe miệng Zikr, Schult cất tiếng hỏi, và Utakata gọi tên ông ta với giọng khẽ khàng.

Trước ánh mắt của bọn trẻ, Zikr khẽ nhướng mày, rồi nói:

"Đúng như các vị đoán, tôi cũng sẽ ra trận. Dù bên ta đang áp đảo về số lượng, nhưng về số lượng 'Tướng' từ Nhị Tướng trở xuống thì đang bất lợi, nên phải xoay chuyển tình thế thôi."

"...Tại sao, chứ hả."

"——? Gì cơ ạ?"

"Tại sao ngươi lại cất công đến đây đấy. Ở địa vị của ngươi thì cứ ra lệnh cho thuộc hạ là được mà. Betty không hiểu ý nghĩa của việc ngươi ló mặt đến chỗ Betty và mọi người đấy."

"À, chuyện đó sao."

Ngay trước khi xuất trận, lẽ ra phải là thời điểm cần nâng cao sự tập trung hơn nữa.

Vậy mà, Zikr lại ló mặt vào lều của lũ trẻ, những kẻ không phải là chiến lực và đang bị bỏ mặc ở chiến trường này.

Được hỏi lý do, Zikr cười ngượng nghịu.

「Trại chính toàn là đàn ông, mà phụ nữ tộc Shudrak cũng đang ở tiền tuyến cả rồi. Nếu muốn nhận lời cổ vũ trước khi xuất trận, quả nhiên vẫn là từ phái nữ thì con tim mới rộn ràng hơn được.」

「...Hả?」

「Ra là vậy ạ! Đúng là ở đây có cả ngài Utakata, ngài Louis, và bé Beatrice nữa mà lị!」

Nghe câu trả lời nằm ngoài dự đoán, Beatrice tròn mắt ngạc nhiên. Nhưng trái ngược với một Beatrice đang đứng hình, Schult lại tỏ vẻ thấu hiểu, còn Utakata cũng khoanh đôi tay ngắn cũn lại mà gật đầu.

Sau đó, hắn quay về phía Beatrice đang ngẩn người ra vì kinh ngạc.

「Bỏ cuộc đi. Dư, từ đầu đã như thế rồi.」

「T-Ta đã sai lầm lớn khi nghĩ hắn là kẻ duy nhất bình thường ở đây sao...」

Đã có những điềm báo trước rồi. Chẳng hiểu sao hắn bị gọi là 『Kẻ Hèn Nhát』, thế mà chẳng những không thèm cãi lại, hắn còn tỏ vẻ tự hào nữa chứ. Chỉ là do không có lý do gì để can dự sâu nên cô bé mới không mở miệng thôi.

Kết quả là, đến phút chót này lại phải chứng kiến cái tính cách lập dị của Zikr——.

「Hơn nữa, nếu tâm niệm rõ phía sau lưng mình có những gì, thì tính toán của tôi là sẽ không còn phải do dự nữa.」

「——. Ngươi, có gia đình không hả?」

「Tôi có mẹ và rất nhiều chị em gái. Tuy nhiên, vào thời điểm tôi đứng về phía bên này như thế này, lập trường của họ hẳn đã trở nên khá tồi tệ. Tôi đúng là đứa con bất hiếu của gia đình.」

Vốn dĩ, Zikr là 『Tướng』 của phe Đế quốc, là Nhị Tướng. Một khi đã làm phản, việc gia đình bị liên lụy là lẽ đương nhiên.

Zikr đã giác ngộ điều đó và tìm ra ý nghĩa để đứng về phía bên này. Beatrice tự hỏi liệu Abel kia có xứng đáng để hắn làm vậy không, nhưng lý do thì người ngoài sao hiểu được.

Chỉ là, cô bé thấy bận tâm.

「Ngươi, chiến đấu vì điều gì chứ?」

「――――」

「Lẽ ra ngươi phải khác với đám người chiến đấu chỉ để chiến đấu kia chứ. Tại sao vậy?」

Nếu là một binh lính bình thường thì có lẽ thế là đủ, và cái đáng sợ của Đế quốc Vollachia là phần lớn chiến binh đều mang tư tưởng đó, nhưng 『Tướng』, và hơn nữa là Zikr, hẳn phải khác.

Trước nhận định đó của Beatrice, Zikr khẽ nhíu đôi mày rậm vẻ suy tư.

「Tất nhiên, là vì ngày mai của Đế quốc Vollachia mà tôi đặt niềm tin và dâng hiến lòng trung thành.」

Hắn trả lời bằng giọng nói đầy ý chí mạnh mẽ, rồi tiếp lời: 「Tuy nhiên」.

「Rốt cuộc tôi cũng chỉ là 『Kẻ Hèn Nhát』, nên chẳng biết có thể chống cự được đến đâu. Vì thế, tiểu thư Beatrice, có thể ban cho tôi không?」

「...Cái gì cơ chứ?」

「Còn phải hỏi sao. ——Lời chúc phúc của thiếu nữ yêu kiều.」

Vừa nói, Zikr vừa rút thanh kiếm bên hông mình ra và đưa nó cho Beatrice.

Nheo mắt nhìn xuống vật được đưa ra, Beatrice thở dài.

「Nói trước nhé, ta không rành mấy cái nghi thức đâu đấy.」

「Những chuyện thế này tấm lòng là quan trọng nhất. Chỉ cần trái tim của người trao và người nhận thông suốt với nhau thì nghi thức không quan trọng.」

「Tim ta thông với ngươi hồi nào hả? ...Thiệt tình.」

Lầm bầm, Beatrice nhận lấy thanh kiếm. Trước mặt Beatrice, Zikr cung kính cúi đầu và quỳ gối xuống.

Dáng vẻ nghiêm túc đó của hắn khiến Beatrice nhớ lại buổi lễ hôm nào——khi Subaru được Emilia phong tước hiệp sĩ, và cô bé làm theo y như vậy.

Dùng thanh kiếm đã nhận, cô bé lần lượt vỗ nhẹ lên vai trái và vai phải của Zikr đang quỳ, mỗi bên một lần.

「Làm cho tốt vào đấy. Vì nguyện vọng của chính ngươi, chứ không phải ai khác.」

「Tuân lệnh.」

Nhận lời chúc phúc của Beatrice, Zikr đáp lại một cách trang nghiêm rồi ngẩng mặt lên. Hắn thu thanh kiếm được Beatrice trả lại vào vỏ, rồi nhìn về phía nhóm Utakata bên cạnh.

Trước ánh nhìn đó, Utakata gọi hắn: 「Dư」.

「Ư là chiến binh Shudrak, nên sẽ không làm mấy trò như Bê đâu. Ư sẽ tiễn đưa theo phong cách chiến binh.」

Vừa nói, Utakata vừa rút con dao bên hông mình ra. Con dao làm từ nanh thú, cô bé áp nó vào lòng bàn tay mình, khẽ cứa nhẹ làm máu chảy ra.

Bên cạnh Schult đang nhăn mặt vì đau thay, Utakata nhẹ nhàng ấn lòng bàn tay ướt đẫm máu lên bộ giáp Zikr đang mặc, in lại một dấu tay.

「Máu của Shudrak, máu của chiến binh mạnh mẽ. Dư cũng hãy mạnh mẽ lên.」

「Xin trân trọng nhận lấy.」

「Ơ, ơ kìa, mình không nghĩ ra được cái gì giống bé Beatrice hay ngài Utakata cả, nên mình sẽ cổ vũ ạ! Cố lên—! Cố lên—! Ngài Zikr! Cố lên ạ!」

Thấy hành động của Utakata, Schult cũng lớn tiếng gửi lời cổ vũ đến Zikr. Đón nhận điều đó bằng một nụ cười mỉm, Zikr đứng dậy tại chỗ.

Ngay lúc đó——.

「Ối chà.」

「Au, ư-ư.」

Zikr vừa đứng lên thì Louis đã luồn qua tay Beatrice và ôm chầm lấy hông hắn. Zikr ngạc nhiên trước cái ôm của thiếu nữ, rồi hạ đuôi lông mày xuống, vỗ vỗ vai cô bé.

Trong mắt Beatrice, hành động của Louis cũng là biểu hiện của cảm xúc tích cực dành cho Zikr. Cô bé không ngăn cản ngay lập tức cũng vì không cảm thấy sát khí.

「Zikr Osman, xin phép xuất trận. ——Mọi người, xin hãy bảo trọng.」

「Chúc ngài võ vận! Ạ!」

Gỡ cái ôm của Louis ra, Zikr bước ra khỏi màn trướng với vẻ mặt rạng rỡ. Schult vẫy tay thật mạnh theo bóng lưng ấy, Utakata cũng nheo mắt tiễn đưa.

Nhìn theo bóng lưng nhỏ bé đang xa dần, Beatrice hiểu rằng Zikr đang đi đến chiến trường với sự mạnh mẽ và lòng quyết tử. ——Y hệt như chuyện của bốn trăm năm trước.

Chiến tranh từng là chuyện ở nơi xa xôi.

Thế nhưng, dinh thự của Mẹ thi thoảng lại có khách ghé thăm, họ đều đồng loạt tìm kiếm tri thức của 『Phù Thủy』, tìm kiếm sự hợp tác. Ai nấy đều ôm ấp những nguyện vọng mãnh liệt muốn cải thiện tình hình tồi tệ.

Nhưng, dù có nhận được lời khuyên nào từ người thông thái đi nữa, thì người thực hiện nó vẫn là chính bản thân họ.

Nhìn thấy tương lai trong lời khuyên của Mẹ, biết bao kẻ đã quay lưng lại với dinh thự và hướng về tương lai của chính mình. ——Bóng lưng của Zikr, trông y hệt bọn họ lúc đó.

「Ngươi.」

「Ư?」

Tiễn Zikr đi khuất, Beatrice cất tiếng gọi Louis.

Louis quay lại, đôi mắt tròn xoe trên gương mặt non nớt càng mở to hơn nhìn lại Beatrice chằm chằm. Không suy nghĩ gì cả——không, sai rồi.

Chỉ là, vừa nhìn khuôn mặt trông như chẳng toan tính gì kia, cô bé vừa hỏi.

「Ngươi, rốt cuộc là đứng về phe nào hả?」

△▼△▼△▼△

「——Ư!?」

Bị cặp song kiếm băng vung hết lực đánh trúng ngực, Madelyn mở to mắt và nhảy lùi lại một quãng xa.

Vừa chạy đuổi theo, Emilia vừa cất tiếng 「Cảm ơn nhé!」 với thực thể đã giúp cô chặn chuyển động của Madelyn lại——một bức tượng băng tạc hình Natsuki Subaru.

——Chiến đấu cùng với bảy binh sĩ băng là chiến thuật mà Emilia đã nghĩ ra trong lúc túng quẫn khi tham gia 『Thử Thách』 của Volcanica tại Tháp Canh Pleiades.

Nếu chỉ có một mình thì có thể sẽ không đủ tay chân.

Nỗi bất an mơ hồ đó cộng với sự thiếu hụt thời gian, và sự tự tin rằng "Nếu là Subaru thì mình quan sát kỹ lắm!", kết quả của sự kết hợp đó chính là những anh lính băng này.

Tên chính thức thì cô định để khi nào trình diễn cho Subaru xem sẽ nhờ cậu ấy đặt cho.

「Thế nên, giờ cứ tạm gọi là anh lính và cùng cố gắng nhé!」

Không có tiếng trả lời lại lời của Emilia, nhưng bảy lính băng thay phiên nhau giơ nắm đấm lên trời, đáp lại lời kêu gọi của cô.

Cảm thấy vững tâm hơn, Emilia cùng các lính băng áp sát Madelyn vừa bị đánh bay. Trông cảnh tượng này có lẽ giống như tám người đang hùa nhau bắt nạt một cô bé nhỏ con, nhưng mà——.

「Gàooo!!」

Nhìn cánh tay của Madelyn đang gầm lên vung ra, đánh bay phần thân trên của hai lính băng, thì sẽ chẳng ai thốt ra nổi cái cảm tưởng thong dong đó đâu.

Kể cả không dùng Phi Dực Nhận, long trảo và sức mạnh quái vật của Madelyn vẫn rất đáng sợ.

Băng của Emilia được gia cố chắc chắn, tuy không bằng sắt thép nhưng cũng cứng ngang đá tảng. Nếu lơ đễnh dùng tay không đấm vào thì có khi tay còn bị hỏng trước vì độ cứng đó.

Vậy mà Madelyn lại phá hủy nó dễ dàng chỉ bằng cách móc ngón tay vào.

「Xin lỗi nhé.」

Binh sĩ có hình dáng giống Subaru bị phá hủy, trong đầu Emilia vang lên tiếng hét của Beatrice.

Xin lỗi Beatrice ở trong đầu, Emilia cảnh giác trước đòn phản công của Madelyn. Vừa cảnh giác, cô vừa chọn cách không lùi bước mà còn đạp mạnh lao lên phía trước.

「Hây! Hiyah! Teryaa!」

Vung cặp song kiếm băng loang loáng, cô truy kích Madelyn khi đà của đòn đầu chưa bị triệt tiêu. Nhưng, chính cặp song kiếm đánh vào hai vai của Madelyn đang dang tay ra mới là thứ bị vỡ nát.

Lớp da Long Nhân cường tráng chẳng hề hấn gì trước kiếm kích bằng băng. Phải cần một đòn tấn công nặng đô hơn nữa.

「Thế này thì sao!」

Cặp song kiếm vỡ nát biến thành những mảnh băng vụn, thay vào đó một chiếc búa lớn bằng băng được tạo ra.

Ngay trước mắt Emilia đang vung búa lên, hai lính băng quỳ xuống đan tay làm bệ đỡ, hất tung Emilia vừa đạp lên đó lên cao. Mượn đà gia tốc đó, Emilia vung chiếc búa băng đập mạnh vào Madelyn với sức mạnh khiến cơ thể cô xoay dọc trên không.

「——Hự.」

Madelyn không kịp thủ thế đã hứng trọn đòn của Emilia bằng đầu. Tiếp đất trước mặt Madelyn đang cúi gầm mặt vì chấn động, Emilia dồn sức định tung đòn thứ hai nương theo phản lực——.

「Ơ.」

Ngay khi vừa siết chặt tay, cán búa băng vỡ vụn. ——Không, không chỉ cán búa, mà toàn bộ đã vỡ nát.

Chiếc búa băng đập vào đầu Madelyn, chính nó mới là thứ không chịu nổi độ cứng của đối phương. Emilia vừa tròn mắt ngạc nhiên trước điều đó, thì cùng lúc mũi chân dưới tầm mắt cô vút lên.

Nơi khóe mắt, trong khoảnh khắc mũi chân kia chuyển động, cô chèn một tấm khiên băng nhỏ vào quỹ đạo đó.

「Áu!」

Nhưng, tấm khiên băng vỡ nát chưa đầy một tích tắc, tiếng rên rỉ vang lên.

Nhờ khoảnh khắc câu giờ đó mà cô nghiêng được người, mũi chân lướt qua bên đầu, chấn động sượt nhẹ qua mái tóc bạc làm tầm nhìn của Emilia rung lắc dữ dội.

Hơn nữa, đòn tấn công chưa dừng lại ở đó.

「Đừng có mà coi thường loài rồng!!」

Madelyn gầm lên vung móng vuốt. Gió hủy diệt sinh ra, lật tung cả mặt đất.

Cô vội vàng nhảy lùi lại tránh móng vuốt, nhưng luồng gió ập đến chậm hơn một nhịp khiến cơ thể Emilia bị hất văng đi như một đòn đáp trả. Bị nuốt chửng bởi cơn sóng chấn động từ mặt đất bị lật tung, cơ thể Emilia nảy lên, nảy lên trên mặt đất rồi bị thổi bay.

「——Rururuu!!」

Ngay lúc đó, Madelyn với đôi mắt y hệt loài rồng hay rắn đuổi kịp, vung Phi Dực Nhận lên. Thứ vũ khí đó giáng xuống, gia tốc nhắm vào vùng hông của Emilia.

Trong thoáng chốc, Emilia gồng bụng định cố chịu đựng, nhưng phán đoán ngay rằng đó là thứ không được phép để trúng——cô vươn tay ra, nắm chặt lấy một cảm giác lạnh lẽo và cứng rắn.

「――――」

Cánh tay được kéo mạnh một cái, cơ thể Emilia được kéo lên thoát khỏi đường đi của Phi Dực Nhận.

Người làm điều đó là một lính băng đã chạy hết tốc lực đuổi theo Emilia đang bị thổi bay, vừa bay người lộn vòng vừa kéo tay cô.

Lính băng cưỡng ép kéo Emilia lên rồi ném cô đi. Trong tầm nhìn của Emilia đang bị xoay người ném đi, lính băng bị nuốt chửng bởi đòn tấn công của Phi Dực Nhận vừa tránh được và vỡ tan——.

「Subaru——!!」

Tuy không phải là Subaru, nhưng Emilia hét lên với cảm giác như Subaru vừa bị hạ gục.

Hơn nữa, một lính băng khác lại đuổi kịp Emilia vẫn đang bị hất bay, rồi ném chuyền cô cho lính băng tiếp theo, cứ thế đón lấy, ném đi, giúp cô thoát khỏi tay Long Nhân.

「Đủ rồi đấy! Đừng có mà giỡn mặt!!」

Tiếng gầm giận dữ vang lên, mặt đất nơi Madelyn giận tím mặt dẫm lên vỡ vụn, Phi Dực Nhận từ tay cô ta được ném ra một cách hào sảng với sức mạnh mãnh liệt.

Phi Dực Nhận xoay với tốc độ kinh hoàng, nhanh đến mức chỉ còn nhìn thấy như một cái đĩa tròn. Chiếc đĩa tử thần cày nát mọi thứ trên đường đi, cuốn theo cuồng phong lao đến chỗ Emilia.

「Nhờ cả vào mọi người!」

Trước khi nó đuổi kịp, nhận được tiếng gọi của Emilia, các lính băng lần lượt lao ra.

Họ xếp thành một hàng dọc, chen vào giữa chiếc đĩa đang bay tới và Emilia đang bay đi, tất cả dùng vũ khí băng trên tay đương đầu với Phi Dực Nhận.

——Kết quả là, chuỗi âm thanh băng vỡ vụn vang lên liên tiếp, các lính băng Subaru bị tiêu diệt hoàn toàn.

Tuy nhiên, mỗi bản thể Subaru trước khi bị vỡ nát cũng đã giáng một đòn hết sức có thể vào Phi Dực Nhận.

Sự nguy hiểm của Phi Dực Nhận mà người thường không thấy được sự thay đổi, nhưng vòng xoay của nó đã yếu đi một chút, chỉ một chút xíu thôi. Có cảm giác là đã yếu đi.

「Ư ưm! Yếu đi rồi!!」

Cô nói to đầy quả quyết, và trông như nó thực sự đã trở nên như vậy.

Tận dụng thời gian mà các Subaru băng tạo ra, Emilia trang bị đôi giày băng đế dày cộp vào hai chân, chống hai tay xuống đất khi cơ thể đang bay, hướng hai chân về phía Phi Dực Nhận.

Emilia biết rõ. ——Rằng chân khỏe hơn tay một chút.

「Hây, yaaa——!!」

Nghiến chặt răng, Emilia duỗi thẳng đôi đầu gối đang gập hết cỡ.

Chấn động kinh hoàng từ Phi Dực Nhận va chạm trực diện truyền đi khắp toàn thân, xương cốt trong người Emilia kêu răng rắc. Cô cắn răng chịu đựng, chịu đựng, chịu đựng, chịu đựng đến cùng.

Đôi chân suýt bị hất văng duỗi thẳng ra, dù toàn bộ đôi giày băng nứt toác, cú đá của Emilia đã hất tung Phi Dực Nhận lên trời.

「Cái!?」

Có vẻ việc bị chặn lại nằm ngoài dự tính, Madelyn thốt lên kinh ngạc. Cùng lúc đó, Emilia bật dậy nhảy lên, vươn tay về phía Phi Dực Nhận vừa bị đá lên cao.

Cô nắm chặt lấy mép của Phi Dực Nhận, dồn sức vào cánh tay.

「Lần này... trả lại cho cô, nè!」

Phi Dực Nhận nặng hơn vẻ ngoài rất nhiều, nhưng Emilia cũng khỏe không kém.

Một tay thì khó, nên cô chuyển sang cầm bằng hai tay và vặn người. Từ tư thế đó, cô dùng toàn lực, ném mạnh Phi Dực Nhận đi với tiếng hô 「Hây!」.

「——Hự!」

Nhìn Phi Dực Nhận bị ném đi, Madelyn trợn tròn mắt.

Nhận đà xoay, Phi Dực Nhận bay vút đi. Tuy có phần kém cạnh so với lúc Madelyn ném, nhưng thứ vũ khí nguy hiểm đó vẫn xé gió bay đi.

Bay, bay mãi, bay mãi——rồi bay tít sang một hướng hoàn toàn sai lệch.

「Ơ kìa.」

「...Ngươi, định làm cái trò gì vậy hả.」

「Thất bại mất rồi...」

Định trả đòn lại nhưng do không điều khiển tốt nên Phi Dực Nhận bay mất tiêu. Trên trán Madelyn đang nổi giận vì chuyện đó, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

Cứ thế, Madelyn giật giật má, dẫm chân định đuổi theo Phi Dực Nhận đã bay đi.

Tuy nhiên——.

「Cái đó thì không được!」

Emilia vươn tay ra, tạo một bức tường băng chặn ngay trước hướng Madelyn định tiến tới.

Bức tường băng mọc lên từ mặt đất rất dày, lại còn trải dài sang hai bên. Muốn vòng qua hay nhảy qua cũng không dễ dàng thực hiện ngay được.

Tuy không dùng tốt Phi Dực Nhận, nhưng để Madelyn cầm nó múa may quay cuồng thì nguy hiểm lắm.

Dù không cố ý, nhưng cô nghĩ tình trạng nó bị vứt xa thế này là tốt nhất.

「Xin lỗi nhé, nhưng tôi không để cô lấy lại vũ khí đó đâu. Nếu muốn tiếp tục thì làm mà không có nó nhé.」

「――――」

「Nếu cô chịu đầu hàng thì tôi sẽ chấp nhận đàng hoàng. Ư ưm, cô làm thế thì giúp tôi nhiều lắm lắm luôn. Sao nào? Tiếp tục không?」

Emilia hỏi bóng lưng Madelyn đang cúi gầm mặt đối diện với bức tường băng.

Nếu Madelyn mất vũ khí mà chịu đầu hàng thì đó là thượng sách. Để Madelyn thấy rằng bản thân đang thất thế, Emilia lại tạo ra những Natsuki Subaru băng đã bị tiêu diệt một lần nữa xung quanh mình, cho chúng đứng khoanh tay.

Tám đánh một, lần này đối phương lại không có vũ khí, Madelyn chắc chắn bất lợi hơn nhiều.

Thế này thì được, Emilia hăng hái nghĩ.

Nhưng——.

「——Tại sao, ngươi nghĩ rồng sẽ dừng lại hả.」

Lầm bầm, bàn tay Madelyn khẽ đặt lên bức tường băng trước mặt.

Nhìn cử chỉ đó, Emilia bất giác nín thở thốt lên 「A」. ——Ngay khoảnh khắc âm thanh chói tai vang lên, toàn bộ bức tường băng khổng lồ xuất hiện những vết rạn nứt hình mạng nhện.

Nguồn phát tất nhiên là từ lòng bàn tay Madelyn, vết nứt lan rộng từ cô ta ra toàn bộ bức tường băng.

Emilia đã tạo ra bức tường băng một cách nghiêm túc.

Độ cứng và mật độ của băng như đã nói ở trên, đâu phải thứ dễ dàng phá hủy.

「Madelyn, cô...」

「Cứ nói chuyện với lũ NGƯỜI các ngươi là đầu óc rồng lại điên lên. Ngươi cũng thế, tên y giả kia cũng thế, lão già kia cũng thế, toàn cản trở rồng...」

「――――」

Madelyn quay lưng lại, không nhìn thấy khuôn mặt đang cúi gầm của cô ta, nhưng trong giọng nói run rẩy đó chứa đựng những cảm xúc phức tạp đan xen. Giận dữ, bi thương, và nhiều thứ khác nữa.

Cứ như chính bản thân Madelyn cũng không biết cảm xúc nào của mình là mạnh nhất.

Những kẻ mà cô ta nhắc đến, những kẻ đang cản trở cô ta.

Emilia tất nhiên biết mình đang ở vị thế đối đầu với cô ta. Còn y giả hay lão già kia, có phải cũng là kẻ thù của cô ta không.

Là Long Nhân, là đồng minh của Đế quốc, Madelyn đối địch với nhóm Emilia và đang đại náo.

「Madelyn, cô chiến đấu vì điều gì?」

「――――」

Trước câu hỏi, Madelyn khẽ nghiêng đầu.

Hai chiếc sừng đen nghiêng đi, đôi mắt vàng kim từ bờ vai Madelyn liếc nhìn Emilia. Cảm thấy ớn lạnh như máu trong người rút đi, nhưng Emilia không quay mặt đi.

Chống lại bản năng muốn quay đi, Emilia nhìn chằm chằm vào Madelyn.

Nghĩ lại thì lẽ ra phải nói chuyện thế này sớm hơn, ngay từ đầu mới phải.

Cả lần trước lẫn lần này, do Madelyn đứng chắn đường tỏa ra khí thế chiến đấu hừng hực quá nên cô bị cuốn theo mà tấn công luôn——.

「Nếu có thể nói chuyện, thì tôi thật sự nghĩ nói chuyện là tốt nhất. Madelyn, tại sao cô lại chiến đấu? Vì ai?」

「...Tại sao, ta phải nói cho ngươi.」

「――――」

Cô nghĩ Madelyn định nói tiếp rằng "Tại sao ta phải nói cho ngươi biết chứ".

Bị vặn lại như thế, Emilia thấy rất khó xử. Điều đáng buồn là Emilia không thể đưa ra lý do tại sao Madelyn buộc phải nói cho cô biết.

Nếu cô ta từ chối đối thoại, và kết quả của sự từ chối đó là vung móng vuốt lên, thì Emilia cũng đành phải cầm vũ khí băng lên đối mặt với Madelyn.

Ngay khi Emilia vừa đanh mặt lại như thế.

「Chính ngươi, tại sao lại chống đối. Chống lại rồng thì làm gì có cửa thắng hả.」

「——A.」

「Tại sao, ngươi, các ngươi lại kháng cự hả.」

Đó là câu hỏi từ phía Madelyn.

Lời đáp trả cho câu nói lẽ ra đã bị gạt phăng đi rằng ta không quan tâm đến hoàn cảnh của các ngươi.

Bị hỏi ngược lại như vậy, Emilia tự trách cái đầu chậm chạp của mình.

Cô tưởng mình không nói lại được gì. Nhưng không phải vậy. Đúng như Madelyn nói, nếu không thể bắt Madelyn nói ra, thì chính cô phải là người mở lòng trước.

Ngay cả trên chiến trường này, Emilia đã bao lần ưu tiên những điều mình muốn làm, muốn nói. Vậy mà tại sao chỉ trong khoảnh khắc này, cô lại định tỏ ra ngoan ngoãn cơ chứ.

Tại sao lại chiến đấu. Tại sao lại ở đây.

Câu trả lời cho tất cả những điều đó là——.

「Tôi đến để đón chàng kỵ sĩ quan trọng của tôi. ...Không phải, là chàng kỵ sĩ quan trọng của mọi người.」

Nói rồi, Emilia chạm vào vai lính băng ngay bên cạnh——một bản thể giống Subaru. Cô nghĩ mình làm khá tốt. Kiểu tóc và bộ 『Jaa-ji』 cũng được tái hiện khá khéo.

Nhưng, dù có làm giống đến đâu, cũng không thể tái hiện được sự đáng tin cậy của Subaru.

Những lời nói tích cực, thái độ đáng tin cậy, sự dịu dàng luôn khiến người khác vui vẻ, tất cả mọi thứ.

Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng khiến lồng ngực Emilia ấm áp, cái chất Natsuki Subaru của Natsuki Subaru, chỉ có người thật mới có được.

「Là người cực kỳ quan trọng. Vì người đó, và đứa trẻ lẽ ra phải ở cùng người đó, và rất nhiều người khác đang chờ họ trở về, nên tôi mới ở đây. Vì điều đó, tôi có thể cố gắng hết sức mình.」

「――――」

「Tôi chiến đấu, đó là lý do. Madelyn, còn cô thì sao?」

Có lẽ cô ta cũng có ai đó, người muốn bảo vệ, hay điều gì đó muốn bảo vệ.

Nếu vậy, vì trân trọng điều đó, vì không muốn làm tổn thương điều đó, chẳng phải có thể trao đổi lời hứa với nhau và dừng chiến đấu sao.

Chẳng phải con đường để đến được chỗ Subaru và Rem, hai người mà cô muốn đưa về, sẽ mở ra sao.

Niềm hy vọng và mong ước đó của Emilia——.

「——Balroy Temeglyph.」

「...Cái tên, đó là?」

「Tên của người đàn ông lẽ ra đã trở thành phu quân của rồng. ——Là tất cả lý do chiến đấu của rồng.」

——Đã bị phản bội bởi Madelyn, kẻ đang chiến đấu vì những gì đã mất.

「――――」

Nghe giọng nói đã chết lặng cảm xúc đó, Emilia nín thở.

Vì không tìm thấy lời nào để nói ngay lập tức, và cũng vì khoảng cách không đủ gần để vươn tay ra ngay lập tức, Emilia đã không kịp.

Vì thế——.

「——Giết kẻ đã giết Balroy. Đó là túc nguyện của rồng.」

Gây ra tiếng động dữ dội, Madelyn bóp nát bức tường băng.

Đúng nghĩa đen, chỉ có thể nói là bóp nát. Bàn tay đặt lên tường siết chặt lại, sự phá hủy phát sinh từ đó lan truyền khắp bức tường băng, khiến nó vỡ vụn trong nháy mắt.

Nhìn thấy ảo ảnh Madelyn lấy lại Phi Dực Nhận ở phía bên kia và lao tới lần nữa, Emilia nếm trải cảm giác đắng chát nhưng vẫn cùng các lính băng hướng về phía Madelyn.

Ngay khoảnh khắc cô định bước tới để đuổi theo thiếu nữ Long Nhân đang tuyệt vọng lấp đầy lỗ hổng trong tim vì mất đi người quan trọng.

「Mezoreiaaaaa——!!」

Ngửa mặt lên trời, Madelyn hét lên trong khi tắm mình dưới những mảnh vỡ của bức tường băng đang tan nát.

Nghe thấy tiếng gọi cao vút vang vọng lên bầu trời, xé toạc những mảnh băng đang lấp lánh rơi xuống, Emilia trố mắt nhìn lên không trung.

Âm vang đó của Madelyn, cô đã từng nghe qua.

Trước đây đôi môi cô ta cũng từng dệt nên âm thanh đó, và khi nó được dệt nên, lúc đó là.

「Lúc đó, một đòn tấn công cực kỳ lớn đã...」

Ánh sáng trắng trút xuống, chỉ trong một hơi thở đã quét sạch thành quách đô thị, thay đổi cả địa hình.

Lúc đó vì có Priscilla ở cùng nên Emilia và cô ấy mới xoay xở phòng thủ được. Nếu điều tương tự xảy ra, liệu một mình Emilia có chống đỡ nổi không.

Điều đó rất khó. Ngay trên đầu Emilia đang cuống cuồng lo sợ, điều tương tự đã không xảy ra.

Nhưng, cô cũng không thể vui mừng khôn xiết vì điều tương tự đã không xảy ra.

Bởi vì——.

『——Ta, Mezoreia. Tuân theo tiếng gọi của đứa con ta yêu, hóa thành ngọn gió từ thiên không.』

Vỗ đôi cánh trắng, cơ thể khổng lồ khoác lên mình những đám mây——『Vân Long』 Mezoreia, được Madelyn Eschart triệu hồi, đã giáng lâm xuống bầu trời Đế đô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!