Arc 7: Đất Nước Của Sói

Chương 68: 『Sự dẫn dắt của Kiếm Lang』

Chương 68: 『Sự dẫn dắt của Kiếm Lang』

「――Chờ một lát, Schwartz. Ta sẽ xem cho đến đoạn ngắt nghỉ hợp lý đã.」

Nói rồi, Gustav không thèm liếc nhìn Subaru vừa được mời vào phòng lấy một cái. Ánh mắt ông ta vẫn dán chặt vào lá thư trên bàn làm việc.

Được cai ngục dẫn đường, nơi Subaru được đưa đến là tầng cao nhất của Ginunhive. Phía sau cánh cửa trông có vẻ hào nhoáng, nơi đón tiếp Subaru lại là một căn phòng giản dị đến mức đơn sơ.

Trong căn phòng rộng lớn chỉ có bàn làm việc, tủ sách và tủ đựng dụng cụ. Căn phòng quá rộng so với số đồ đạc ít ỏi, có lẽ vốn dĩ nó từng được bày biện nhiều thứ hơn.

Căn phòng dành cho Tổng đốc đã bị dọn sạch những thứ không cần thiết cho công việc, tạo ấn tượng cực kỳ gọn gàng, lại thể hiện rõ tính cách không thích chơi bời của Gustav, ngược lại khiến người ta thấy an tâm.

「Bảo là chờ đến đoạn ngắt nghỉ hợp lý, nhưng ghế cũng chả có.」

Giữa căn phòng như thế, Subaru bị Gustav ra lệnh chờ đợi nên đành đứng ngẩn tò te.

Bị bảo chờ thì đành chịu thôi. Subaru rảnh rỗi nhìn quanh phòng một lượt, và phát hiện ra một nhân vật mang cảm giác dị biệt rõ rệt ở đó.

Gọi là phát hiện thì cũng không đúng, hắn đang vẫy tay với Subaru bằng cái mặt phờ phạc.

「Chào chào, Bassu, vất vả rồi nha. Cậu có việc với ông Gustav à?」

Trước tên Cecilus giả đang bắt chuyện bằng giọng điệu thân thiết đó, Subaru nén tiếng thở dài rồi bước lại gần.

Biết nói sao nhỉ, mối quan hệ giữa Subaru và Cecilus giả lại trở nên phức tạp hơn một chút. Theo một nghĩa nào đó, việc Subaru tham gia 『Spartaca』 là kết quả do bị Cecilus giả khích tướng.

Dù không có cuộc cãi vã đó, Subaru nghĩ mình vẫn sẽ tham gia 『Spartaca』, nhưng――,

「Cái cảm giác muốn cho Sesshi sáng mắt ra cũng chiếm phần lớn đấy, thật tình.」

「Ô kìa, muốn cho mình sáng mắt ra thì quả là một mục đích đầy tham vọng đấy. Cậu tham gia 『Spartaca』 vì thế sao? Thế thì xin lỗi nhé.」

「Xin lỗi là sao?」

「Thì đấy, tại mình có đi xem cái 『Spartaca』 vừa nãy đâu.」

Cecilus giả thè lưỡi nói một cách tỉnh bơ khiến miệng Subaru há hốc. Nhưng ngay lập tức, cơn giận "cái thằng cha này" trào lên.

Rõ ràng hắn đã chứng kiến cảnh Subaru hừng hực khí thế sau cuộc cãi vã với hắn, và cả cảnh Subaru lao đi để lật ngược lại lý lẽ của hắn cơ mà.

「M-Mày, cái thằng này...」

「Thôi nào thôi nào đừng giận! Không không mình cũng hiểu cảm giác muốn nổi giận của cậu nhưng mình cũng có lý do của mình chứ bộ!」

「Thế thì nói thử nghe xem nào! Nếu là lời bào chữa nhạt nhẽo thì...」

「Tại vì không xem cũng biết kết quả rồi mà? Bassu sẽ thắng áp đảo rồi xong chuyện thôi. Thế thì mình cũng chẳng có lý do gì để đi, cũng đâu có cá cược mạng sống đâu.」

「――――」

Dù bị dồn ép nhưng vẫn tỉnh bơ, trước thái độ không đổi của Cecilus giả, Subaru đành lùi bước.

Thú thật, Subaru cũng tự giác được rằng mình đang làm những chuyện khiến Hiain cứ gọi là thằng ranh con ghê rợn, nhưng――,

「Sesshi ấy, nhìn từ bên ngoài vào thì cũng là một thằng ranh con ghê rợn lắm đấy...」

「Người làm nên bá nghiệp thì thời nào cũng khó được người khác thấu hiểu, có lẽ là vậy chăng. Trong trường hợp này thì cả mình và Bassu đều phù hợp đấy.」

「Thế thì lại được đánh giá cao quá rồi.」

「Đúng thế, qua vụ lần này mình khá là tin chắc rồi đấy. Cho nên cứ yên tâm mà tiếp tục thực hiện những hành động phá cách, lạc đề, to gan lớn mật và sai lệch dự đoán đi nhé!」

「Lạc đề với sai lệch dự đoán thì xin kiếu!」

Trước tên Cecilus giả cứ xếp đại mấy từ nghe có vẻ hay ho lại với nhau, Subaru bĩu môi phản đối. Và rồi, một âm thanh nặng nề đập xuống bàn chèn vào đuôi cuộc đối thoại của hai người.

Nhìn sang thì người gây ra tiếng động là Gustav đã đọc xong lá thư.

Gustav đặt cằm lên hai cánh tay khoanh lại, hai cánh tay còn lại thì chống lên bàn. Có bốn tay thì làm được mấy trò khéo léo kiểu đó nhỉ, Subaru thầm thán phục.

「Nếu khoanh cả bốn tay lại thì chắc to quá không đặt cằm lên được nhỉ?」

「Chà không biết sao nhỉ. Ông Gustav mặt cũng to nên biết đâu chồng bốn tay lên lại vừa khít ấy chứ. Hay là nhờ ông ấy chồng thử xem?」

「Các ngươi không có chút ý tứ nào về việc giữ thái độ nghiêm túc sao? Suy nghĩ theo lẽ thường, khi chờ một người đang đọc thư thì sự im lặng là điều đáng được tôn trọng chứ.」

「「Có ai bảo đâu...」」

Dù là lý sự cùn kiểu trẻ con, nhưng lời bào chữa của Subaru và Cecilus giả lại trùng khớp.

Trước sự thật đó, Subaru cảm thấy có lỗi với Gustav. Có cùng ý kiến với Cecilus giả đồng nghĩa với việc Subaru đã hành động thiếu thường thức.

「Ông Gustav, xin lỗi. Tôi sai rồi...」

「Sao cậu lại đi theo lối tư duy có vẻ không phục thế nhỉ? Tuy nhiên cậu đã nhận lỗi của mình rồi nên chốt lại ở đây là tất cả đều do lỗi của Bassu nhé.」

「Xét về việc xin lỗi, Bản chức đánh giá Schwartz nghiêm túc hơn. Thêm vào đó, Bản chức không nhớ là đã cho phép Segmunt vào phòng.」

「Ủa, thế á? Vậy sao Sesshi lại ở đây?」

「Đương nhiên là vì phương châm của mình là muốn ở đâu thì ở đó vào lúc mình muốn rồi. Trên đảo này cũng chẳng ai phong ấn được sự tự do của mình nên mình nghĩ đãi ngộ thế này là thỏa đáng.」

Cecilus giả tỉnh bơ phát ngôn cái kiểu không tuân phục bất kỳ ai. Subaru sợ sệt nhìn thái độ của Gustav, nhưng người quản lý hòn đảo chỉ nhắm mắt, day day giữa trán chịu đựng sự xung đột.

Chuyện của Cecilus giả có vẻ không phải là nói dối, nhưng tất nhiên Gustav cũng không phải vui vẻ gì mà bỏ qua tình trạng đó, kiểu như lập trường bắt buộc phải thế.

Nhưng mà――,

「Không ai ngăn được Sesshi, sao.」

「Đúng thế, chính là vậy. Cái gọi là đãi ngộ đặc biệt, tức là diễn viên ngôi sao của thế giới đấy.」

「Cái đó thì hơi không hiểu nghĩa lắm.」

Tuy cách diễn đạt độc đáo, nhưng không phải Subaru không hiểu điều Cecilus giả muốn nói.

Chỉ là, nếu lý lẽ của Cecilus giả không sai, thì chuyện đó lại nảy sinh một mâu thuẫn lớn khác. Và mâu thuẫn đó, đối với Subaru cũng là thứ không thể bỏ qua.

「À ừm, thế chuyện ông Gustav gọi tôi đến... Sesshi nghe cùng ở đây có được không?」

「――. Segmunt.」

「Đừng bận tâm. Không ai có thể đuổi mình ra được đâu. Không cần lo, nếu chuyện liên quan đến mình thì nó sẽ lọt vào tai mình, còn không liên quan thì mình quên ngay ấy mà. Khả năng quên của mình ghê gớm lắm đấy. Có khi ngay thời điểm này mình đã quên sạch mấy chuyện quan trọng rồi cũng nên.」

「Chả thấy ghê gớm chỗ nào...」

Trước sự ngang ngược vỗ ngực tự hào của Cecilus giả, cả Subaru và Gustav đều bó tay.

Rốt cuộc, thành viên trong phòng vẫn giữ nguyên, Subaru đứng đối diện Gustav. Cecilus giả vòng tay ra sau đầu, dựa lưng vào tường quan sát.

Quả là một buổi tham quan của 『Diễn viên』 kỳ quặc.

「Bỏ qua Sesshi ở đằng sau đi, ông gọi tôi đến là――」

「Tất nhiên, là cảnh cáo về việc lợi dụng hình phạt.」

「...Ông nói vòng vo quá đấy?」

Bị giọng nói trầm thấp cắt ngang, Subaru vừa lầm bầm vừa làm vẻ mặt nhăn nhó.

Theo luật của Đảo Kiếm Nô, tiếp sau cảnh cáo là trừng phạt, và sau đó là cái chết bởi Chú Tắc. Bỏ qua cái kết cục cuối cùng, thì việc cảnh cáo lại xuất hiện sau trừng phạt là sai thứ tự.

Trước sự chỉ trích của Subaru, Gustav vẫn không hề thay đổi sắc mặt.

「Schwartz, trước mặt Bản chức, ngươi đã có phát ngôn mang nguy cơ làm rối loạn trật tự Đảo Kiếm Nô. Ngươi phớt lờ cảnh cáo, nên mới dẫn đến việc bị trừng phạt. Ngươi có tự giác chứ?」

「...Ừm, có.」

「Vậy thì, hãy thề trước mặt Bản chức là sẽ không bao giờ nhắc lại nữa. ――Về việc âm mưu đào tẩu khỏi hòn đảo này, hay những mưu đồ chống lại phán quyết của Hoàng đế bệ hạ.」

Biểu cảm vẫn bất động. Ánh mắt hay màu mắt cũng không hề thay đổi. Giọng điệu tĩnh lặng như một tảng đá khổng lồ, nhưng lại mang áp lực áp đảo.

Nếu nó mang chút cảm xúc hơn, như giận dữ hay cáu kỉnh thì Subaru còn dễ hiểu. Nhưng thứ ngự trị trong Gustav không phải giận dữ hay cáu kỉnh.

「Tinh thần trách nhiệm, cực kỳ mạnh mẽ.」

「――――」

「Ông Gustav, ông có mang ơn gì với Hoàng đế bệ hạ đó à?」

「Định lảng tránh câu hỏi sao?」

「Không phải kiểu đó đâu.」

Cậu không định lảng tránh, và cũng không ở vị thế có thể lảng tránh.

Gustav có vẻ sẽ không để cậu về nếu không lấy được lời cam kết chắc chắn từ Subaru. Nên câu hỏi của Subaru xuất phát từ thắc mắc và hứng thú thuần túy đối với Gustav.

Ít nhất là từ lập trường của một người biết rõ bản thân cái người mà Gustav gọi là Hoàng đế bệ hạ.

「Bản chức không có quan hệ cá nhân với Hoàng đế bệ hạ. Chỉ là, với tư cách Tổng đốc, ta được giao phó quản lý hòn đảo này. Hết mình vì chức trách là điều đương nhiên trên lập trường của Bản chức.」

「Nghiêm túc quá mức chỉ là tính cách thôi sao?」

「Việc hoàn thành chức trách đương nhiên mà lại bị diễn đạt là nghiêm túc quá mức, chẳng phải hơi bất hợp lý sao?」

Cậu không có ý chế giễu, nhưng lại bị coi là nói xấu nên Subaru rụt cổ lại.

Tuy nhiên, câu trả lời của Gustav khác với những gì Subaru mong đợi. Không biết đây là lời thật lòng của Gustav, hay chỉ là lời khách sáo che giấu tâm can.

Nếu không hiểu thêm về Gustav, thì sẽ không thể biết được.

「Trường hợp của ông Gustav, chắc phải năm lần mười lượt mới lọt vào được vòng trong...」

Subaru tự nghĩ rằng, đằng sau sự thành công trong các hành động của cậu cho đến giờ, có lẽ đã có một loại 『Hiệu ứng cầu treo』 sinh ra trong tình trạng cực hạn.

Giữa trận 『Spartaca』 đặt cược mạng sống, trước những lời nói ra vẻ hiểu biết của Subaru, mọi người đang không còn đường lui đã bị kéo theo và kể ra hoàn cảnh của mình.

Việc hiểu được họ chính là lý do lớn nhất giúp Natsuki Subaru vượt qua được 『Spartaca』.

Tuy nhiên phương pháp đó, khi ở ngoài 『Spartaca』 thì khá là khó khăn.

「――Schwartz, cái mặt đó là sao.」

「Không, tôi đang nghĩ làm sao để làm tan chảy trái tim băng giá của ông Gustav ấy mà.」

「Tim và băng không có mối tương quan nào. Yêu cầu hạn chế cách nói chuyện giống Segmunt. Để không làm tăng thêm mầm mống phiền não cho Bản chức.」

Câu nói đùa của Subaru bị trả lời một cách nghiêm túc, phía sau có tiếng cười của Cecilus giả.

Hai người họ hợp lực phớt lờ hắn, Subaru và Gustav nhìn nhau. Và rồi, quay lại câu hỏi chưa được trả lời lúc nãy.

「Yêu cầu ngươi thề lại lần nữa, Schwartz. Chừng nào còn hoạt động với tư cách kiếm nô trên đảo này, ngươi phải tuân theo Bản chức, tức Tổng đốc. ――Thận trọng với những hành vi trái với ý chí của Hoàng đế bệ hạ.」

「――――」

Nhắm mắt lại, Subaru lặp lại lời yêu cầu của Gustav trong đầu.

Với Subaru, kẻ đã tuyên bố đường hoàng sẽ rời khỏi đảo, Gustav đã đưa ra cảnh cáo một lần, và vì cậu không đính chính nên ông ta đã tống cậu vào 『Spartaca』 với mục đích trừng phạt.

Nếu lời của các kiếm nô là đúng, thì sau cảnh cáo là trừng phạt, nếu vẫn không được thì là xử phạt bằng Chú Tắc.

Và, Subaru có một điều nhất định phải xác nhận bằng được. Đó là sự xác nhận tuyệt đối cần thiết để nhóm Subaru có thể rời khỏi Đảo Kiếm Nô này――.

「Schwartz, câu trả lời――」

「――Tuyệt đối là... NO!」

「――――」

Trước câu hỏi trầm thấp dồn dập, Subaru ưỡn ngực, đường hoàng lớn tiếng.

Trước câu trả lời đó, Gustav nhíu mày, im lặng. Thấy ông ta im lặng, Subaru lập tức hiểu rằng chân ý trong lời nói của mình sẽ không truyền đạt được với cách nói vừa rồi, nên cậu nói lại.

「NO nghĩa là 'Không' đấy. Xin lỗi nhé, nhưng tôi không thể nghe lời ông Gustav được. Tôi đã quyết định rồi, dù có phải làm trò ngu ngốc cỡ nào, tôi cũng sẽ rời khỏi đây.」

△▼△▼△▼△

Nghiền ngẫm lại những từ ngữ có khả năng không truyền đạt được, Subaru tuyên bố lại lần nữa.

Đào tẩu khỏi Đảo Kiếm Nô Ginunhive, cậu tuyên bố điều đó một cách đường hoàng ngay trước mặt đối phương, không ai khác chính là người quản lý hòn đảo này, Tổng đốc Gustav Morello.

「――――」

Câu trả lời đó của Subaru, tất nhiên cũng không phải điều Gustav mong muốn. Ông ta nung nấu sự dữ dằn trên gương mặt nghiêm nghị đó sùng sục, dù biểu cảm hay màu mắt không hề thay đổi.

Giống như dung nham đang chờ thời khắc phun trào, cứ sùng sục――,

「Schwar――」

「Á ha ha ha ha ha ha!」

Trong khoảnh khắc, dòng dung nham định phun trào đã bị một tràng cười cao vút thô bạo đá bay.

Và kẻ đang ôm bụng cười ngặt nghẽo đó chính là tên Cecilus giả, kẻ nãy giờ vẫn trơ tráo nghe trộm cuộc hội thoại ở phía sau phòng.

Cecilus giả cười lớn, hắn vừa cười vừa dùng ngón tay quệt nước mắt ứa ra trên khóe mắt.

「Tuyệt đối là NO! Tuyệt đối là NO đấy ạ. NO là cái gì thì mình không biết nhưng mình cảm thấy một tinh thần phản nghịch mạnh mẽ, cá nhân mình khá là ưng đấy nhé! Chà chà nhưng mà Bassu, cậu không biết sợ là gì sao, mình không ghét đâu, ngược lại là thích đấy.」

「Thế à. Còn tôi thì nghĩ Sesshi là một thằng ranh con ghê rợn.」

「A ha ha ha ha!」

Vừa giậm chân bình bịch tại chỗ, điệu cười của Cecilus giả vẫn không dứt.

Dù bị tràng cười lớn của Cecilus giả làm gián đoạn, nhưng lời từ chối mà Subaru ném vào mặt Gustav vẫn không hề biến mất.

「Schwartz, Bản chức đã cảnh cáo, và đã ban trừng phạt cho ngươi khi ngươi không rút lại ý kiến. Không chỉ vậy, dù đã cho ngươi cơ hội để sửa đổi thái độ một lần nữa, ngươi vẫn định nói khoác rằng sẽ không sửa đổi sao?」

「...Ừm, không phải là tôi ghét ông Gustav hay gì đâu. Thứ tôi ghét là Đế quốc.」

「Về sự yêu ghét cá nhân, Bản chức không có quyền bẻ cong chủ quan của ngươi.」

Ý ngoài lời là Gustav không quan tâm việc mình bị ghét, nhưng chuyện Subaru không ghét Gustav là thật. Cậu chưa biết ông ta đủ nhiều để quyết định yêu hay ghét.

Quyết định đối phương chỉ qua ấn tượng ban đầu, sự áp đặt đó thật ngớ ngẩn.

「Trừ khi được cô gái mình thích hôn lên tay hay gì đó thôi.」

「――?」

「Chuyện của tôi thôi, chuyện của một tên chả liên quan gì ấy mà.」

Vừa phản tỉnh vì lỡ buột miệng nói ra, Subaru vừa trừng mắt nhìn Gustav.

Từ phía Gustav mà nói, Subaru chắc chắn là một đứa trẻ khó trị hơn bất cứ ai. Dù bị tống vào 『Spartaca』 dưới danh nghĩa trừng phạt, Subaru vẫn chẳng hề hấn gì.

Chắc hẳn Gustav cũng đã thấm thía rằng cái đó không thể trở thành trừng phạt đối với Subaru.

Nếu đã vậy――,

「Sau cảnh cáo và trừng phạt, ông sẽ xử phạt tôi sao? Ông Gustav.」

「――. Nếu ngươi không rút lại ý kiến của mình, trong trường hợp xấu nhất, Bản chức buộc phải tuân theo quyền hạn được giao cho Bản chức mà làm thế.」

「Ra vậy. ...Thế thì, làm đi?」

「――――」

Nghiêng đầu, Subaru nói với Gustav bằng vẻ như chẳng có chuyện gì to tát.

Nghe lời đó của Subaru, biểu cảm của Gustav khẽ động. Không phải hành động nhíu mày, cũng không phải hành động day trán, mà gò má ông ta cứng lại.

Không phải là đang suy nghĩ, đó là phản ứng của người bị chọc đúng vào chỗ hiểm.

「Cứ dùng cái Chú Tắc mà ông ếm lên tất cả kiếm nô trên đảo này để xử phạt tôi đi. Tôi là một thằng ranh con hỗn xược hoàn toàn không nghe lời, còn ông Gustav là Tổng đốc ở đây, nên dù có lấy tôi ra làm gương thì cũng hoàn toàn được phép mà. Cứ làm đi. Nhưng mà.」

「――――」

「Ông Gustav sẽ không làm. ――Không, tôi nghĩ là ông không thể làm được.」

Không có lời phản bác nào từ Gustav đang im lặng.

Sự im lặng đó có ý nghĩa gì, Subaru vừa tiếp tục suy nghĩ của mình vừa dò xét.

Lý do lớn nhất khiến các kiếm nô trên đảo sợ hãi và bị trói buộc hành động chính là 『Chú Tắc』.

Theo ý muốn của Tổng đốc Gustav, những kiếm nô bị khắc Chú Ấn sẽ bị tước đoạt mạng sống. Subaru cho rằng Gustav không thể sử dụng sức mạnh răn đe đó.

「Tôi đã nghe ông già Null hay mấy ông chú kiếm nô sống lâu ở đây kể rồi. Đảo Kiếm Nô trước khi ông Gustav đến là một vùng đất vô pháp luật, người chết vì bị thương hay bệnh tật nhiều hơn nhiều. Nhưng từ khi ông Gustav đến, tình hình đã thay đổi rất nhiều. Số người chết đã giảm đi.」

「Đó là chức trách đương nhiên của người quản lý. Vốn dĩ, kiếm nô nên sử dụng mạng sống cho các buổi biểu diễn của hòn đảo, việc mất mạng vì các yếu tố khác cần phải tránh tối đa. Ngay cả trong các trận tử chiến hàng ngày ngoài biểu diễn cũng vậy. Dù tạo cơ hội để duy trì cảm giác căng thẳng và thực lực, nhưng việc mất mạng ở những nơi không phải sân khấu chính như thế cũng là điều cần tránh.」

「Ừm, ông Gustav muốn giảm thiểu số lượng kiếm nô chết càng nhiều càng tốt. Điều đó tôi cũng cảm nhận được qua mấy ngày sống ở đây. Bất ngờ là, phúc lợi xã hội khá là tử tế.」

「Phúc lợi xã hội, từ lạ nghe mà thấy rạo rực ghê!」

Cecilus giả bị thu hút bởi sự truy cứu của Subaru, nhưng cậu không có ý định làm từ điển sống cho hắn.

Đây cũng là một ván cược khá quan trọng đối với Subaru.

「Việc cho phép có người chết trong 『Spartaca』, tôi nghĩ mục đích là để duy trì chất lượng kiếm nô, và có lẽ là để xốc lại tinh thần cho các kiếm nô bên trong.」

「――――」

「Như lúc nãy tôi đã nói, một khi đã trở thành kiếm nô thì luật lệ ở đây khá dễ thở. Nhưng, nếu để kiếm nô học thói lười biếng trong cuộc sống ở đây thì sẽ rất rắc rối. Vì thế mới tổ chức 『Spartaca』. Nhờ đó mà sự căng thẳng tăng lên, và thêm nữa... là sự an tâm.」

「An tâm, nghĩa là sao?」

「Sự an tâm rằng chúng tôi may mắn khi được làm kiếm nô.」

Trước câu hỏi của Gustav, Subaru nhìn thẳng vào mắt ông ta và trả lời rõ ràng.

Khi suy nghĩ về nhiều thứ như mục đích và hành động của Gustav, cảm giác hợp lý nhất chính là điều đó. Tất nhiên có khả năng phán đoán sai, nhưng hỏi thử cũng chẳng mất gì.

Nếu bị cười mũi hay bị phủ nhận thẳng thừng thì lúc đó tính sau.

「――――」

Nhưng, Gustav không chọn cách nào cả, mà chọn im lặng.

「...Ông Gustav không muốn để kiếm nô chết nhiều nhất có thể. Nhưng nếu kiếm nô trở nên phản nghịch hay đắc ý thì cũng rắc rối. Vì thế ông lợi dụng 『Spartaca』. Nghĩ như vậy thì rất hợp lý.」

「Nghe có vẻ logic. Nhưng, nó không chứng minh hợp lý cho việc Bản chức không kích hoạt Chú Tắc. Đó chỉ là quan sát đầy hy vọng của ngươi thôi.」

「Còn một căn cứ nữa. ...Là tên Sesshi phản nghịch và đắc ý kia kìa.」

「Hả, mình á?」

Cecilus giả tròn mắt khi thấy Subaru chỉ ngón tay cái ra phía sau. Ánh mắt Gustav liếc nhanh về phía đó, Subaru gật đầu thật mạnh.

Kể cả việc đường hoàng tham gia vào cuộc nói chuyện giữa Subaru và Gustav thế này, sự ngang ngược của Cecilus giả cũng vượt trội hơn hẳn các kiếm nô khác một bậc.

Đương nhiên, những thứ như cảnh cáo và trừng phạt chắc chắn cũng đã được áp dụng với Cecilus giả, nhưng hắn ta là kẻ mà những thứ đó chẳng hề hấn gì theo một nghĩa khác với Subaru. Nếu vậy, chẳng có gì lạ nếu Cecilus giả đã bị ban cho cái gọi là xử phạt sau trừng phạt, sớm hơn cả Subaru.

「Thế mà, Sesshi vẫn bình an vô sự. Có khả năng Sesshi là người được ông Gustav cực kỳ yêu thích và thiên vị, nhưng với ông Gustav thì chắc không có chuyện đó đâu.」

「Tuệ nhãn đấy. Bản chức không có hảo cảm với Segmunt. Dù ta kiên quyết không có ý định để sự yêu ghét ảnh hưởng đến chức quyền.」

「A rế a rế a rế? Chẳng lẽ mọi người đang nói chuyện mình là kẻ bị ghét sao? Trời đất ơi đi đâu cũng chiếm trọn tâm điểm của câu chuyện thế này thật ngại quá.」

「Tinh thần thép quá thể...」

Bị chê trách khá trực diện mà Cecilus giả vẫn tỉnh bơ. Phải mặt dày cỡ đó thì mới lớn lên thành cái tính cách như hắn được.

Dù sao thì, sự tồn tại của Cecilus giả là một căn cứ khá mạnh cho ý kiến của Subaru.

Tức là――,

「Sesshi cũng không bị xử phạt. Tôi cũng đang làm những việc gai mắt ông Gustav ngang ngửa hoặc hơn cả Sesshi. Trên hết, với tôi, kẻ đã từ chối lời nói lúc nãy, ông sẽ làm gì?」

「――――」

「Dùng Chú Tắc để trừng phạt? ...Ông Gustav, ông tính sao?」

Thoáng chốc, Gustav nheo mắt trước câu hỏi của Subaru.

Đặt cằm lên hai trong bốn cánh tay để trên bàn, hai tay kia đặt như đang ôm lấy cái bàn, Tộc Đa Thủ Gustav im lặng chờ đợi câu trả lời.

Nói đến mức này, chắc chắn ý đồ của Subaru đã truyền đến Gustav.

Không phải Subaru đang khiêu khích rằng "thử làm xem" ―― không phải vậy. Cậu đang cố gắng xác nhận.

――Rằng cái thứ 『Chú Tắc』 nắm giữ mạng sống của kiếm nô, không hề tồn tại.

「――――」

Gustav, với vẻ ngoài dữ dằn và phong thái nặng nề tạo áp lực cho xung quanh, nhưng tôi nghĩ ông ta đã vận hành hòn đảo này một cách vô cùng tinh tế.

Bất kể đó là để tuân thủ chỉ thị nào của Hoàng đế bệ hạ ―― Abel đi chăng nữa, thì trái ngược với vẻ bề ngoài, Gustav đã thực hiện việc cai trị kiếm nô trên đảo bằng quy tắc chứ không phải bạo lực.

Nếu vượt qua được "Spark" và trở thành Kiếm Nô, kẻ đó sẽ ỷ lại vào vị thế hiện tại mà không dám làm loạn. Bằng cách tổ chức "Spark" định kỳ để siết chặt tinh thần, khiến chúng không còn muốn tham gia vào đó nữa, sẽ chẳng còn ai dám vi phạm Luật Chú để rồi phải chịu trừng phạt.

Đó là lớp khóa an toàn kép, sợi xích mang tên Luật Chú vốn không tồn tại nhưng lại đang trói buộc đôi chân của các Kiếm Nô.

Đó chính là bản chất thực sự của cơ chế Luật Chú bao trùm lên hòn đảo Kiếm Nô này mà Subaru đã suy luận ra.

Và suy luận này có đúng hay không, hành động tiếp theo của Gustav sẽ làm rõ.

Bị khiêu khích đến mức này, nếu sự tồn tại của Luật Chú bị nghi ngờ, toàn bộ quy tắc mà Gustav dày công xây dựng sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Để ngăn chặn điều đó, hắn bắt buộc phải dùng Luật Chú để trừng phạt Subaru.

"――――"

Để xác nhận điều đó, Subaru nhìn chằm chằm vào Gustav.

Trước ánh mắt kiên định của Subaru, Gustav im lặng một lúc, một lúc rất lâu, và rồi——

"——. Ta sẽ ban hình phạt. Schwartz, ngươi sẽ bị tống vào 'Spark' lần tới."

——Đúng vậy, như thể đã chịu thua trong cuộc thi gan, Gustav đã không tước đi mạng sống của Subaru.

△▼△▼△▼△

"Đúng là một chiến thắng toàn diện, nhưng tâm trạng cậu thế nào đây, Bassu?"

Vừa bước ra khỏi phòng làm việc của Gustav, tên Cecilus giả đi song song bên cạnh liền cất tiếng hỏi.

Trước thái độ dửng dưng của hắn, Subaru thở dài thườn thượt.

"Nói sao nhỉ, rốt cuộc Sesshi là địch hay là bạn thế?"

"Ô kìa, câu hỏi kỳ quặc thật đấy. Tôi là kẻ hiếu kỳ đã cất công vớt Bassu và cô bé Người Hươu từ dưới hồ lên đấy nhé? Nếu nghĩ đến việc không có tôi thì nhóm Bassu đã chết rồi, chẳng phải lập trường của tôi đã quá rõ ràng sao?"

"Đúng là vậy. Thế, là địch hay là bạn?"

"Cậu nghĩ cái nào thú vị hơn?"

Bỏ ngoài tai câu trả lời dài dòng vô dụng, Subaru hỏi lại lần nữa, và Cecilus giả lại vặn ngược lại.

Một câu hỏi bông đùa, nội dung của nó khiến Subaru thoáng rùng mình, nhưng cảm giác hoàn toàn khác so với khi trừng mắt đấu trí với Gustav.

Cuộc đối đầu với Gustav là một ngã rẽ quan trọng có thể thay đổi lớn đến tương lai.

Nhưng câu hỏi này của Cecilus giả thì——

"Dù tôi có nói đằng nào, thì Sesshi cũng sẽ quyết định tùy theo tâm trạng lúc đó thôi chứ gì."

"Chính xác. Nhân tiện thì hiện tại tôi nghiêng về phía đồng minh hơn nhé. Trực giác của tôi đang thì thầm rằng cứ dõi theo những hành động kỳ quái của Bassu lúc này sẽ thú vị hơn. Tuy nhiên, tâm trạng của tôi đến chính tôi còn chẳng tin được, nên cậu hãy cẩn thận hết sức nha."

"Tôi muốn cậu nắm chắc cái tay lái của bản thân giùm cái..."

Nếu chỉ là kẻ tùy hứng thôi thì còn đỡ, đằng này Cecilus giả lại là một kẻ tùy hứng cực kỳ nguy hiểm.

Cảm giác như đang dắt theo một tên cuồng chiến hay berserker bên cạnh vậy, nghĩ đến việc các nhân vật chính trong game hay truyện tranh chọn bạn đồng hành giỏi thế nào mà thấy nể.

Nghĩ vậy mới thấy, bản thân mình từ khi đến Đế quốc toàn chật vật trong khâu chọn người đồng hành, thật đáng thương.

"Sự thiếu hụt Emiliase và Beatromin sắp đạt ngưỡng tử vong rồi."

"Hô hô, lại là những từ ngữ lạ tai, đó cũng là tiếng địa phương quê Bassu hả?"

"Cái này không phải từ tôi bịa ra, mà là nguyên liệu trong mơ cấu tạo nên một nửa cơ thể tôi đấy."

Giống như loại thuốc nào đó có một nửa thành phần là sự dịu dàng, không ngoa khi nói một nửa cơ thể Subaru được tạo nên từ nỗi nhớ nhung những người quan trọng. Dù là nói quá, nhưng cậu dám khẳng định như vậy.

Chính vì thế, cuộc đối đáp với Gustav vừa rồi mang ý nghĩa rất lớn.

"Tuy hơi cay cú khi phải thừa nhận Sesshi nói đúng, nhưng quả thực tôi đã nhận được phản ứng mong muốn."

"Là việc tham gia vào đợt trừng phạt tiếp theo sao? Hay là..."

"Tất nhiên là chuyện hắn không dùng Luật Chú để giết tôi rồi. Còn về cái 'Spark' thì... chà, ừm."

Subaru đã công khai ý định trốn khỏi đảo, đi ngược lại ý muốn của Hoàng đế bệ hạ. Một khi Gustav không dùng Luật Chú để trừng phạt điều đó, thì gần như chắc chắn hắn sẽ không bao giờ kích hoạt Luật Chú——không phải, là không thể kích hoạt.

Để xác nhận điều đó, cậu đã bị phạt phải tham gia vào kỳ 'Spark' tiếp theo.

"Đằng nào thì Bassu cũng định tham gia 'Spark', nên chuyện này chẳng thiệt hại gì nhỉ."

"Bảo là đằng nào cũng định làm thì hơi quá lời đấy. Tôi cũng đâu muốn tham gia cái sự kiện đáng sợ như 'Spark' nếu có thể tránh được chứ."

"Ra là vậy, ra là vậy, tôi hiểu rồi. Là câu cửa miệng để khuấy động không khí nhỉ?"

"Không phải đâu nhé!?"

Vừa trả lời tên Cecilus giả đang suy diễn lung tung, Subaru vừa dùng lưỡi rà nhẹ mặt sau răng hàm.

Giống như 'Spark' hôm nay, nếu phải tham gia một 'Spark' khác, chắc chắn cậu sẽ lại phải dựa vào 'Viên thuốc' này. Dù là chuyện chẳng đặng đừng, nhưng nghĩ đến thôi cũng thấy nản lòng.

Dù sao thì——

"Kế hoạch trong tôi lại tiến thêm một bước. Không biết còn đi chung với Sesshi bao lâu nữa, nhưng đừng có trở thành kẻ địch... à không, đừng có ngáng đường tôi đấy."

"Tôi sẽ coi đó là những lời được thốt ra sau bao trăn trở và khắc cốt ghi tâm. Nào nào, rốt cuộc Bassu sẽ làm ra chuyện gì đây... ối chà."

"——?"

Vừa trò chuyện, Subaru và Cecilus giả vừa đi xuống tầng có khu sinh hoạt chung, nơi các Kiếm Nô đang tụ tập. Nghe thấy giọng điệu kỳ lạ của Cecilus giả, Subaru cũng tròn mắt, nhìn theo hướng hắn đang nhìn thì——

"——Ngài Schwartz."

Người gọi Subaru là Tanza. Cô bé đang đứng ở góc một nhóm người đang chiếm giữ chiếc bàn giữa đại sảnh.

Tại đại sảnh nơi Subaru và Cecilus giả vừa bước vào, khu vực ăn uống đang tập trung đông đảo Kiếm Nô nhất từ trước đến nay, và ở trung tâm đám đông đó là những thành viên trong nhóm 'Hợp' của Subaru.

Một Weitz xa cách, một Idra hay lo âu, và một Tanza khiêm tốn lại đang ở vị trí trung tâm như thế tạo nên một ấn tượng kỳ lạ. Còn Hiain, kẻ to mồm và hay hư trương thanh thế, thì ở chỗ đó cũng chẳng có gì lạ lắm.

Tuy nhiên, điều khiến Subaru ngạc nhiên hơn cả sự bất ngờ về nhân sự là——

"Ơ kìa, mọi người sao thế? Sao tự nhiên im phăng phắc vậy?"

Gãi má, Subaru vừa cười trừ vừa hỏi mọi người trong đại sảnh.

Chẳng hiểu sao, ngay khi Subaru và Cecilus giả bước vào, tất cả đều im bặt, hướng những ánh mắt như đang dò xét về phía này.

"――――"

Im lặng, họ nhìn chằm chằm về phía nhóm Subaru——không, họ đang nhìn chằm chằm vào Subaru.

Đó là điểm kỳ lạ đầu tiên. Nếu họ nhìn Cecilus giả mà im lặng thì còn hiểu được lý do.

Cecilus giả là một thằng nhóc rợn người, bị các Kiếm Nô sợ hãi và ghét bỏ.

Nhưng người họ đang nhìn không phải Cecilus giả, mà là Subaru.

"Ngài Schwartz, chúng tôi đang đợi ngài trở về."

Và rồi, trong lúc Subaru còn đang thắc mắc trước phản ứng đó, Tanza chậm rãi bước lại gần.

Trước lời lẽ lễ phép của cô bé, Subaru đáp "A, ừ", da gà bỗng nổi lên rần rần. Lời nói của Tanza vẫn như mọi khi, nhưng chẳng hiểu sao cậu cảm thấy sự căng thẳng đang dâng trào.

Hay đúng hơn, sự căng thẳng không chỉ ở Subaru và Tanza, mà là bầu không khí của cả cái đại sảnh này. Một bầu không khí khó ở, cảm giác đó khiến cậu bất giác nuốt nước bọt.

"Bảo là đợi tôi về... à, chắc là tò mò chuyện tôi bị ông Gustav gọi đi nhỉ. Xin lỗi vì làm mọi người lo lắng. Chuyện đó xong xuôi cả rồi..."

"Không, chuyện đó sao cũng được ạ."

"Sao cũng được á!?"

"——Quan trọng hơn là."

Tanza sấn tới, chặn họng Subaru đang ngỡ ngàng vì bị gạt phắt đi. Subaru giật mình thốt lên "Oái" và ngả người ra sau trước khí thế đó, nhưng lưng cậu bị Cecilus giả chặn lại.

Liếc nhìn ra sau, Cecilus giả vẫn giữ vẻ mặt vui vẻ như mọi khi, cái mặt chắc chắn là chẳng suy nghĩ gì sất, chặn mất đường lui của Subaru. Tức thật.

"Ngài Schwartz, tôi có điều muốn hỏi. Ngài sẽ trả lời chứ ạ?"

"Ơ, ờ, ừm, được thôi. Nếu là chuyện anh có thể trả lời..."

"——Về phụ thân của ngài Schwartz ạ."

"...Về bố của anh á?"

Bị Tanza hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng, Subaru nhíu mày khó hiểu.

Hùng hổ bước tới với khí thế quan trọng như vậy, mà lại hỏi chuyện bố của Subaru. Hơn nữa điều kỳ lạ là, dường như thắc mắc đó không chỉ của riêng Tanza.

"――――"

Ánh nhìn chằm chằm của các Kiếm Nô hướng vào Subaru càng thêm nóng rực.

Hiain, Weitz, Idra là đương nhiên, cả những Kiếm Nô khác cũng đang nín thở, chờ xem Subaru sẽ trả lời câu hỏi của Tanza như thế nào.

Hoàn toàn chẳng hiểu gì cả.

Tuy nhiên——

"Nói trước nhé, anh mà kể chuyện về bố thì dài lắm đấy?"

"Xin hãy nói ngắn gọn thôi ạ."

"Hỏi người ta mà còn ra điều kiện hả!? Ê này, gì vậy chứ, thiệt tình!"

Vò đầu bứt tai, Subaru rên rỉ "A~" đầy khó chịu. Nhưng dù có tỏ thái độ như vậy cũng không thể làm lệch hướng sự quan tâm của nhóm Tanza.

Chẳng hiểu sao chủ đề lại chuyển sang việc muốn biết về bố của Subaru, nhưng mà.

"Bố là thần tượng của anh. Ông ấy cực kỳ ngầu, được rất nhiều người ngưỡng mộ, lúc nào cũng là trung tâm của mọi người. Nói sao nhỉ, kiểu như charisma... à, kiểu khí chất lãnh đạo thiên bẩm sinh ra đã có ấy, tuyệt lắm."

"——! Lúc nào cũng là trung tâm của đông đảo mọi người..."

"Được bao nhiêu người tin cậy nên công việc chắc cũng vất vả lắm, thế mà hễ có thời gian là ông ấy lại chơi với anh, dạy anh đủ thứ chuyện... Anh, ừm, cực kỳ tôn trọng ông ấy. Ông ấy ngầu lắm."

"――――"

Vừa kể, khuôn mặt của bố và người mẹ yêu thương bố lại hiện lên trong tâm trí.

Cảm giác nóng hổi dâng lên nơi hốc mắt, Subaru nắm chặt lấy ngực mình. Giờ đây khi đang ở dị giới, việc nhớ về hai người họ vừa khiến cậu hạnh phúc, lại vừa rất đau lòng.

Nhưng chính cha mẹ quan trọng đến mức đau lòng ấy đang trở thành cột trụ chống đỡ cho tâm hồn Subaru lúc này.

"Ngài Schwartz, chuyện đó..."

"Ừm..."

Không biết Tanza đã nhìn thấy gì trên biểu cảm đó của Subaru, cô bé hơi ngập ngừng trước lời nói tiếp theo.

Nhưng đã kể đến đây rồi thì dù có bị hỏi gì cậu cũng chẳng giận đâu. Nghĩ vậy, Subaru chờ đợi câu tiếp theo, Tanza đợi một lúc rồi mới nói.

"Phụ thân ngài tên húy là gì ạ?"

"Cái đó thì..."

Trước câu hỏi của Tanza, Subaru định trả lời rồi lại ngập ngừng.

Vẫn giữ nguyên cảm xúc bồi hồi, cậu định trả lời bình thường là 'Natsuki Kenichi', nhưng chuyện này sẽ hơi rắc rối. Bởi lẽ, Subaru đang xưng tên là 'Natsuki Schwartz' trên đảo Kiếm Nô, nên sự kết hợp giữa họ và tên sẽ bị đảo lộn.

Nhưng nếu bịa ra một cái tên khác kiểu 'Kenichi Schwartz' để trả lời thì chỉ tổ rắc rối thêm chứ chẳng được lợi lộc gì.

Thế nên, Subaru đắn đo một chút rồi nói.

"Xin lỗi. Anh không thể nói tên ông ấy được."

"——Ư."

"Tanza?"

Khoảnh khắc Subaru trả lời như vậy, vẻ mặt Tanza cứng đờ thấy rõ.

Đôi mắt cô bé dao động dữ dội, đôi má bầu bĩnh căng cứng vì căng thẳng. Hơn nữa, không chỉ ngạc nhiên trước phản ứng của Tanza trước mặt, mà còn——

"Xem ra không phải chuyện đùa rồi..."

"Có chuyện như vậy sao? Không, nhưng mà hành động dẫn dắt chúng ta đó thì..."

"Đ-Đã bảo rồi mà lị! Sao nào, thế này mà còn bảo tao nói xàm nữa không hả? Này, nói đi!"

Bắt đầu từ các thành viên nhóm 'Hợp' của Subaru, các Kiếm Nô trong đại sảnh đồng loạt nhao nhao lên.

Nhìn họ nhìn nhau rồi bắt đầu bàn tán xôn xao, Subaru vô cùng bối rối. Rốt cuộc là cái gì và tại sao mọi người lại ngạc nhiên đến thế.

"Ơ kìa, mọi người?"

"——!!"

Rào rào, ngay khi Subaru cất tiếng, làn sóng ồn ào lập tức rút đi.

Subaru cảm thấy một thoáng cô đơn trong đó, nhưng——

"Schwartz, dù mày là ai đi chăng nữa thì suy nghĩ của bọn tao cũng không đổi..."

Đúng vậy, người đầu tiên nói với Subaru đang mang vẻ mặt bất an chính là Weitz.

Weitz, kẻ xăm trổ đầy mình trông thật đáng sợ, nhưng lời hắn thốt ra có lẽ là để lo lắng và trấn an Subaru.

"T-Tôi cũng cùng ý kiến. Hay đúng hơn là, tôi thấy rất hợp lý. Càng thêm phần, quý ngài... Schwartz, tôi càng có tâm thế muốn hợp tác với cậu hơn."

"Ồ, ồ, đúng đúng! Có gì là vấn đề đâu chứ, lũ chúng mày! Tên này chẳng có gì thay đổi cả! Hắn cũng là Kiếm Nô giống bọn tao, là huynh đệ của tao!"

Tiếp lời Weitz, Idra vỗ ngực, còn Hiain chạy tới khoác vai Subaru, quay lại nói với đám Kiếm Nô.

Idra thì không nói, chứ thái độ của Hiain khiến Subaru cũng phải trợn tròn mắt, nhưng——

"——Đúng thế! Nhóc được lắm, Schwartz!"

"Tao đã nghĩ mày không phải kẻ tầm thường mà! Nếu không thì sao giải thích được chứ!"

"Ồ, sự dẫn dắt của Kiếm Lang mà chúng ta tôn thờ! Tạ ơn sự ban phát và cuộc gặp gỡ ngày hôm nay!"

Lấy lời của ba người nhóm 'Hợp' làm mồi lửa, tiếng hoan hô của đám Kiếm Nô im lặng nãy giờ bùng nổ.

Tiếng hô vang vọng khắp đại sảnh, âm lượng lớn như muốn rung chuyển cả hòn đảo Kiếm Nô, khiến sự ngạc nhiên của Subaru càng thêm xoay mòng mòng.

Nhưng trước khi kịp tiêu hóa sự ngạc nhiên đó, Subaru đã bị Hiain đẩy mạnh.

"Nào nào, tiệc mừng 'Spark' hôm nay còn chưa xong đâu! Lần này công lao lớn nhất cũng thuộc về mày, quẩy cho ra trò vào, người anh em!"

"Hiain, mày thực dụng vãi chưởng!?"

"Có sao đâu chứ, nào nào, dọn chỗ cho người anh em của tao đi! Mang thịt và rượu lên đây!"

Bị Hiain cười lớn thô thiển đẩy đi, Subaru bị nhét vào giữa đám đông Kiếm Nô.

Ở đó còn có cả nhóm Orson vừa từ phòng trị liệu trở về, những người đã cùng chiến đấu trong 'Spark' hôm nay, họ nâng chén rượu một cách khiêm tốn, chào đón sự hiện diện của Subaru.

"Hôm nay thực sự cảm ơn cậu, Schwartz. ——Có cậu ở đây, thật tốt quá."

"――――"

Đúng vậy, được những người tộc Thằn Lằn rưng rưng nước mắt chào đón, Subaru nghẹn lời nơi cổ họng.

Dù có hàng núi điều muốn nói và thắc mắc, nhưng ngay khoảnh khắc này, những lời nhận được như thế này đã là quá đủ cho cái giá mà Subaru phải trả khi lao vào 'Spark'.

"Tao mới là người phải cảm ơn vì đã được cứu đấy."

Và thế là, cậu quyết định cùng chung vui với những món thịt có xương được bưng lên liên tiếp sau ba ngày trời.

△▼△▼△▼△

"——Tiểu thư không vào chung vui sao?"

"...Lập trường của tôi phức tạp lắm."

Nhìn đám đông đang ồn ào huyên náo từ xa, Tanza thở dài trả lời thiếu niên vừa bắt chuyện.

Một thiếu niên giống hệt người mà cô biết, ngoại trừ chiều cao và độ dài tứ chi. Không biết cậu ta biết được bao nhiêu sự tình, nên cô ngần ngại thổ lộ tâm tư của mình.

Về thân thế đáng kinh ngạc của thiếu niên tóc đen kia do Hiain mang lại là một nhẽ, và cả cảm xúc phức tạp của Tanza đối với người đó nữa.

"Ngài Yorna..."

Đặt tay lên vạt áo Kimono, Tanza nghĩ về vị chủ nhân quan trọng của mình.

Và cả nguyện vọng mà Yorna đang ấp ủ, cùng nhân vật không phải không liên quan đến nguyện vọng đó, và cả thiếu niên dường như không phải không liên quan đến người đó, mọi thứ cứ rối tung rối mù lên.

Tuy nhiên, nếu có điều gì có thể khẳng định chắc chắn thì——

"——Tôi không còn cách nào khác ngoài dựa vào ngài Schwartz."

Câu hỏi liệu có thực sự nên tin tưởng hay không đã bị loại bỏ, chỉ còn điều đó là sự thật.

Chuyện sau đó, liệu có thể đi cùng nhau đến đâu thì không biết được.

"Ra là vậy, vẻ mặt đúng kiểu phức tạp cùng cực, trông sầu thảm thực sự nhỉ."

"――――"

"Chà chà, Bassu đúng là một gã đàn ông tội lỗi! Cơ mà."

Mặc kệ tâm trạng của người ta, thiếu niên bên cạnh nở nụ cười tươi rói trên môi. Chỉ là nụ cười đó trông rợn người hơn bất kỳ nụ cười nào của cậu ta từ trước đến nay.

Tanza cảm thấy rùng mình nhẹ, lắng nghe lời tiếp theo của thiếu niên.

Đó là——

"——Nếu tình hình không sớm chuyển biến, sự kiên nhẫn của tôi có thể sẽ đứt đấy. Đùa thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!