Arc 7: Đất Nước Của Sói

Chương 58: Những kẻ không chốn dung thân

Chương 58: Những kẻ không chốn dung thân

Đó là chuyện của ba năm trước, khi Taritta bắt đầu bị giày vò bởi những cơn ác mộng liên quan đến 『Thiên Mệnh』.

Cho đến lúc đó, Taritta đã sống một cuộc đời chẳng dính dáng gì đến thứ gọi là 『Thiên Mệnh』.

Đương nhiên, cô cũng hoàn toàn mù tịt về những tồn tại được gọi là 『Tinh Vịnh Giả』.

Khi nhắc đến 『Thiên Mệnh』, người ta sẽ hình dung ra điều gì?

Vận mệnh hay túc mệnh, những thử thách và chướng ngại không thể tránh khỏi trên đường đời.

Nếu nghĩ như vậy, thì Thiên Mệnh hoàn toàn khác biệt với những thứ đó. Chúng giống như cơn mưa đổ xuống khi đang đi trên con đường không có mái che, là những thứ không có cách nào phòng bị.

『Tộc Shudrak』 cũng có sự thấu hiểu về những sự kiện không thể tránh khỏi như vậy.

Nói một cách thực tế, 『Cái Chết』 chính là vận mệnh khó tránh khỏi nhất.

Già nua, bệnh tật, đói khát và thương tích, những thứ liên quan đến 『Cái Chết』 là khó tránh, là bức màn vận mệnh chắc chắn sẽ buông xuống.

Dù là ai cũng không thể chống lại vận mệnh. Và cũng quan niệm rằng không nên chống lại.

Nếu đồng bào chết đi, họ sẽ cầu nguyện cho linh hồn đó được đón nhận vào nơi an nghỉ, và hát.

Hát ca, mở tiệc đưa tiễn là phong tục của Shudrak, và là giá trị quan mà Taritta tin tưởng.

Chị gái Mizelda là một Shudrak kiệt xuất trong số các Shudrak. Dù không bằng chị, nhưng Taritta cũng là người kế thừa dòng máu của gia tộc đời đời làm tộc trưởng.

Việc là một Shudrak, đối với Taritta, là chân lý không cần bàn cãi.

Tuân theo lời dạy của Shudrak là điều đương nhiên, không có chỗ cho sự nghi ngờ.

Vốn dĩ, Taritta không giỏi suy nghĩ sâu xa. Cô cũng chẳng hề có ý định tự chuốc lấy phiền muộn, tự làm tăng thêm nỗi lo âu cho bản thân.

Cô cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ tiếp bước sau lưng chị gái, và cùng với những đồng bào chung dòng máu và chung con đường mang tên 『Tộc Shudrak』, sẽ luôn hiện hữu từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc.

Rằng đó là vận mệnh, là túc mệnh của mình――

— Nè, Taritta. Chị đã được 『Tinh Vịnh Giả』 chọn, và được ban cho Thiên Mệnh.

Đúng vậy, cho đến khi được người 『Tỷ muội kết nghĩa』 thân thiết nhất thú nhận.

△▼△▼△▼△

— Sự diệt vong của Đế quốc, nó khác với 『Đại Tai』 đó sao.

Trước mặt Taritta đang bị lung lay quyết tâm và đứng không vững, người đàn ông đeo mặt nạ quỷ nhìn thẳng về phía trước.

Một màu đen kịt đang ngọ nguậy ở đằng xa, thứ mà bản năng ngay lập tức hiểu là 『Đại Tai』, thế nhưng, người đàn ông — Abel — lại cười nhạo rằng nó không đáng để sợ hãi.

— Nếu vậy, chẳng có lý do gì để vấp ngã giữa đường. Biến khỏi bàn cờ đi, kẻ ngoài dự tính.

Tuyên bố rằng không cần đến nó, buông lời dứt khoát với cơn bạo nộ kia, Abel bước lên phía trước.

Ngay lập tức, bên cạnh hắn, Medium nhỏ bé cất tiếng "Khoan đã khoan đã!". Cô bé nắm lấy vạt áo của Abel, dùng cả người để kìm hãm chuyển động của hắn, và nói:

— Tự nhiên lại hăng hái thế!? Nhưng mà, Abel-chin thì nguy hiểm lắm đó!

— Đồ ngốc. Những việc cần làm vốn đã được định đoạt từ đầu. Nếu đó là 『Đại Tai』 thực sự, ta sẽ than phiền rằng sự chuẩn bị của phe ta quá thiếu sót. Nhưng, nếu không phải là vậy...

— Nếu không phải thì sao?

— Thì đó chỉ là trò mua vui trước khi cái chính thức xuất hiện. Không rảnh để hùa theo trò mua vui. Nếu vậy, ta sẽ hạ màn sớm. Ngươi cũng vậy, nhìn từ xa là có thể nhận ra mà.

Hất cằm, Abel chỉ vào 『Đại Tai』 và hỏi Medium như vậy. Nhưng Medium nghe thế thì nhăn mặt với vẻ không hiểu ý đồ của hắn.

Cô bé so sánh Abel và 『Đại Tai』 qua lại, rồi nói:

— Hoàn toàn không hiểu! Cứ hay làm bộ làm tịch là tật xấu của Abel-chin đó!

— Ngươi định đổ lỗi cho ta về sự chậm tiêu của ngươi sao?

— Đã~bảo~là! Tớ không phục thì tớ sẽ phá đám! Abel-chin đang tự ngáng đường mình đấy! Thông minh thì phải hiểu chứ!

— ...

Dậm chân bình bịch, phồng má lên, Medium nhất quyết không buông vạt áo Abel.

Phát ngôn của Medium đúng là "cùn" hết chỗ nói, nhưng có lẽ nghĩ rằng thời gian để đôi co với nó cũng thật lãng phí, Abel khẽ thở dài:

— Để ngăn chặn 『Đại Tai』 kia, cô gái đó và Yorna Mishigure, Kafma Irulux, và cả cư dân Ma Đô đang chiến đấu quyết liệt, ngươi không nhận ra sao?

— Hư~m, lại tật xấu nữa hả?

— ...Thứ đó có ý chí. Một ý chí của con người, rõ rành rành.

Abel nói vậy, khiến Medium nghiêng đầu: "Ý chí?".

Câu hỏi của Medium cũng khiến Taritta đang đứng chôn chân phía sau phải cau mày. Rằng cái thứ 『Đại Tai』 như hiện thân của ngày tàn thế giới kia lại có ý chí ư?

Hơn nữa, Abel còn nói là ý chí của 『Con người』. Làm sao một thứ như thế lại tồn tại ở đó được.

Vốn dĩ, ngay cả ý nghĩ coi thứ đó như sinh vật sống cũng chẳng hề nảy ra trong đầu.

Cái hình dáng nhầy nhụa, ngọ nguậy toàn thân để gọt đẽo thế giới kia, chỉ đơn thuần là sự kết thúc.

Bảo rằng nó có ý chí, rốt cuộc Abel đã nhìn thấy gì mà phán đoán như vậy.

Đúng lúc Taritta và Medium cùng đi đến một thắc mắc, thì――

— Lúc nãy thứ đó đã vươn tay về phía các ngươi.

— Hả?

— A.

Trước lời nói có phần bất ngờ của Abel, hai người thốt lên những âm thanh ngớ ngẩn.

Medium thì không nhận ra, nhưng Taritta lại cảm thấy một sự sai lệch nhỏ. Khi cái bóng đổ xuống bắt hai người đi, Taritta cũng đã cảm nhận được.

Từ màu đen kịt đáng sợ đó, có một chút gì đó như là sự chấp niệm.

— Có lẽ ý chí của kẻ đang giãy giụa trong bụng nó đã được phản ánh. Hắn đang cầu cứu, và liên tục vươn tay về phía bất cứ ai. Nhìn đi.

Trước mặt Taritta đang nín thở, Abel lần này vươn tay chỉ về phía 『Đại Tai』.

Bị cuốn theo cử chỉ đó, nhóm Taritta mở to mắt nhìn, và hiểu ra điều Abel chỉ trích.

Ở trung tâm Ma Đô, trấn giữ thay cho Thành Hồng Lưu Ly đã sụp đổ, 『Đại Tai』 đang gieo rắc sự hủy diệt và kết thúc không khoan nhượng ra xung quanh để mở rộng phạm vi. Cái bóng đen kịt vươn ra, quét ngang, cố gắng nuốt chửng mọi thứ vào bên trong cái kết thúc của chính nó. Mục tiêu của nó không phải là các tòa nhà hay mặt đất, mà là con người.

Và đó là――

— Nó chỉ nhắm vào mỗi Rui-chan và Yorna-chan thôi sao?

Tiếng lẩm bẩm khàn đặc của Medium, Taritta cũng có cùng ấn tượng đó.

Nhìn từ xa vào cuộc công phòng dữ dội với 『Đại Tai』, có thể thấy ngay sự thiên lệch trong mục tiêu của cái bóng.

Kẻ bị nhắm đến chủ yếu là Yorna đang tả xung hữu đột, và Rui, người đang né tránh những cái bóng bị thu hút bằng những pha di chuyển trong chớp mắt.

Taritta cũng phải trố mắt trước những chuyển động kinh hoàng của Rui, nhưng khả năng công thủ của Yorna khi tung ra sức mạnh hủy diệt cũng là minh chứng cho thực lực phi thường của một 『Cửu Thần Tướng』.

Tuy nhiên, người đàn ông điều khiển gai nhọn, thuộc 『Tộc Trùng Lung』, người đã thể hiện khả năng áp chế ngang ngửa Yorna và nhiều lần giảm thiểu thiệt hại do 『Đại Tai』 gây ra xuống mức thấp nhất, thực lực cũng không hề kém cạnh. Thế nhưng, những đòn tấn công bay về phía hắn, hay cả những cư dân Ma Đô đang ném các tòa nhà, chỉ như những mũi tên lạc.

— Nếu Rui-chan cũng bị nhắm đến, thì đâu phải là theo thứ tự từ người mạnh nhất đâu nhỉ.

— Nếu chỉ xét về sức mạnh, Kafma Irulux cũng không hề thua kém bao xa. Nhưng, nhìn bao quát thì đó là chân lý hiển nhiên. Thứ đó có ý chí. Nếu vậy, việc ta hành động là hợp lý.

— T-Tại sao ngài có thể nói như vậy chứ...?

— Đã rõ ràng rồi. Thứ đó không thể nào có thiện cảm với ta được. Nếu nói là vươn tay ra để cầu cứu, thì kẻ như ta còn chẳng lọt vào danh sách ứng cử.

Cách nói chuyện thản nhiên của Abel khiến Taritta cảm thấy khó hiểu.

Việc Abel định nghĩa 『Đại Tai』 là vật có ý chí, cô đã hiểu suy nghĩ đó. Nhưng, dù có dựa vào đó, thì việc nhìn thấu tiêu chuẩn phán đoán của 『Đại Tai』 vẫn thật kỳ lạ.

Cứ như thể Abel biết rõ ý chí của 『Đại Tai』 đó là của ai vậy.

— Là Natsuki Subaru.

— Ư!?

— Hả!?

Như để đẩy bật sự nghi ngờ của Taritta và sự không hiểu của Medium từ phía sau, Abel vừa nhìn chằm chằm vào 『Đại Tai』 vừa khẳng định với hai người.

Nhìn hai người đang trố mắt kinh ngạc, Abel hạ thấp cằm xuống sâu hơn.

— Thứ đó tràn ra từ bên trong Natsuki Subaru. Nếu vậy, việc ý chí của hắn can thiệp vào cũng chẳng có gì lạ. Vốn dĩ, ta đã nghĩ hắn là kẻ có nhiều bí mật, nhưng không ngờ lại đến mức này.

— K-Khoan đã, Abel-chin... Ý cậu là, cái đó, cái đó là Subaru-chin sao!?

— Nói chính xác hơn, là thứ cho phép phản ánh ý chí của Natsuki Subaru. Ta không nói thứ đó chính là hắn, hay hắn đang điều khiển nó. Dù là cái nào, kết quả cũng như nhau.

— Tại sao Abel-chin lại có thể bình thản như thế!?

Mở to đôi mắt tròn xoe, Medium kêu lên với giọng như sắp khóc.

Nhìn xuống dáng vẻ nhỏ bé của cô bé, Abel nheo đôi mắt đen lại sau lớp mặt nạ quỷ. Đúng như kiểu khinh miệt một đứa trẻ làm khó người lớn bằng sự ích kỷ đầy cảm tính.

— Trông ta có vẻ bình thản sao? Vì hắn để thứ đó tràn ra từ bên trong nên toan tính của ta đã đổ bể. Cần phải suy tính lại, nhưng hiện tại không có thời gian cho việc đó. Dù vậy, ngươi vẫn thấy ta bình thản sao?

— Không phải! Không phải, không phải chuyện đó! Không phải thế mà là... Subaru-chin đang nói cứu tớ với đúng không? Thế mà, tại sao cậu lại bình thản như thế, tớ đang hỏi cái đó cơ!

— Nếu đồng cảm với nỗi đau của thứ đó, thì tình hình trước mắt có được giải quyết không? Tiếc thay, hiện thực không linh hoạt và cũng chẳng tràn đầy tình hữu nghị đến thế đâu.

Những lời nói hết mình của Medium, tuy nhiên, không thể lay chuyển trái tim sắt đá của Abel.

Đó là bởi vì hắn lạnh lùng, không hiểu lòng người — không, hắn là kẻ không coi trọng lòng người, và đồng thời là kẻ có thể phân định rõ ràng cái gì cần ưu tiên.

Tố chất mà kẻ đứng trên, người cai trị hay lãnh đạo buộc phải có.

Taritta, người buộc phải ngồi vào ghế tộc trưởng, cũng sẽ bị đòi hỏi những thứ tương tự.

Nhưng――

— Tôi thì...

Không thể có cách suy nghĩ như Abel, cũng không thể có sự quyết đoán đó.

Huống chi là như Medium, có thể cất tiếng nói thẳng thừng rằng mình ghét những điều mình không thích.

— Thời gian tranh cãi ở đây cũng thật lãng phí. Ta đi đây. Ta phải nói chuyện với Yorna Mishigure.

— ...Với Yorna-chan? Nhưng, bằng cách nào?

Không thể tiếp tục cuộc hỏi đáp này nữa, Abel định bước chân lên phía trước. Nhưng, Medium chen vào lời hắn, ánh mắt của cô bé hùng hồn nói lên sự khó khăn của việc tiến lên đó.

Nơi Abel tuyên bố sẽ đến, nếu muốn nói chuyện với Yorna, thì nơi chờ đợi hắn là tiền tuyến với 『Đại Tai』 đang điên cuồng tàn phá kia.

Một chiến trường mà ngay cả những kẻ siêu việt cũng phải sinh tử trong một khoảnh khắc phán đoán.

Nếu Abel cứ thế lững thững bước ra đó, thì rõ ràng chỉ tổ làm nguy hại đến tính mạng. Thậm chí còn chẳng kịp tung ra một nước đi nào để thay đổi cục diện trận chiến――

— ...

Nước đi thay đổi cục diện trận chiến, nghĩ đến đó toàn thân Taritta đông cứng lại.

Hoặc có lẽ, chỉ có Taritta mới nắm giữ lựa chọn đó. Để trấn áp 『Đại Tai』 đang gieo rắc sự kết thúc kinh hoàng kia, chỉ có thuật của Taritta.

Thiên mệnh được ban xuống để đẩy lùi 『Đại Tai』, chỉ có Taritta, người biết về nó mới có thể――

— Tớ cũng sẽ lên phía trước.

— Cái gì?

Trước quyết định trọng đại, Taritta run rẩy toàn thân.

Bên cạnh Taritta đó, Abel nghi ngờ hỏi lại Medium, người vừa tuyên bố dứt khoát. Như nhìn thấu tâm can của cô bé nhỏ tuổi đang giữ mình lại, đôi mắt đen dao động.

— Ngươi, đang nghĩ cái gì vậy? Vốn dĩ, ngươi có nghe ta nói không? Căn cứ để ta tiến lên là việc thứ đó không có thiện cảm với ta. Nếu ngươi đến đó...

— Tớ biết chứ bộ! Thế nên, tớ không đi cùng cậu! Chỗ tớ đến là nơi Rui-chan hay Yorna-chan đang chiến đấu cơ! Tớ sẽ để Subaru-chin tìm thấy tớ.

— ...

— Nếu đúng như suy nghĩ của Abel-chin, thì Subaru-chin sẽ vươn tay về phía tớ đúng không? Nếu vậy thì nỗi khổ của nhóm Rui-chan cũng giảm đi chút đỉnh nhỉ? Abel-chin cũng có thể không bị nhắm đến nữa.

— Ta vốn dĩ có khả năng bị nhắm đến thấp rồi.

— Có thể sẽ càng không bị nhắm đến hơn! Đúng không!?

Bước mạnh lên phía trước, Medium nhấn mạnh sự ứng cử của mình.

Trong thoáng chốc, có thể thấy Abel đang nghiêm túc cân nhắc đề xuất của Medium. Đúng như cô bé nói, nếu mục tiêu của 『Đại Tai』 phản ánh ý chí của Subaru, thì khả năng Medium bị nhắm đến là rất cao.

Tuy nhiên, điều đáng lo ngại vẫn là Medium đã trở nên nhỏ bé và di chuyển kém đi.

Nếu cô bé nhận vai trò thu hút sự chú ý của 『Đại Tai』, thì rất có khả năng sẽ bị cái bóng nuốt chửng khi chưa kịp hoàn thành vai trò đó. Nếu chuyện đó xảy ra, sẽ gây ra sự dao động tinh thần cho những người xung quanh.

Chính bản thân Taritta cũng không nghĩ mình có thể bình tĩnh nếu Medium bị mất đi.

Medium vui vẻ, hoạt bát, không ngần ngại tiếp xúc với mọi người, là một trong những đối tượng mà Taritta cũng cảm thấy yêu mến. Cô cũng không thể nhìn mặt anh trai của cô bé, Flop.

Nếu vậy, bản thân mình lúc này có thể nhìn mặt ai đây chứ.

— Bác bỏ.

— Abel-chin!

— Ta có cân nhắc trong một khoảnh khắc, nhưng với trạng thái đó ngươi không thể hoàn thành tốt vai trò mồi nhử. Cái chết của ngươi có nguy cơ trở thành yếu tố đáng lo ngại ảnh hưởng đến xung quanh. Ta không thể đánh cược như vậy.

Bên cạnh Taritta đang dậm chân tại chỗ, Abel bác bỏ đề xuất của Medium vì cùng một mối lo ngại.

Tuy nhiên, đôi mắt của Medium đang cắn răng lại không hề phục. Cứ đà này, cô bé có thể sẽ phớt lờ ý kiến của Abel mà lao ra chiến trường và gào lên với 『Đại Tai』.

Trong tình huống nguy cấp đó――

— Nếu vậy, Tiểu thư Medium sẽ do tôi bảo vệ. Thế thì không còn gì phàn nàn nữa chứ.

Đạp lên đống gạch vụn, giọng nói của một bóng người mới đến chen vào.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc đó, nhóm Taritta mỗi người một vẻ quay lại nhìn đối phương.

Cánh tay phải to lớn hạ thanh Thanh Long Đao xuống, khuôn mặt bị che bởi một mảnh vải rách xấu xí trông đầy khả nghi. Chưa từng cảm thấy hắn là một kẻ có thực lực, nhưng không hiểu sao vào khoảnh khắc này, tại nơi này, người đàn ông đang đứng đó lại tỏa ra một luồng đấu khí thu hút mọi ánh nhìn — Al.

— Al-chin!? Cậu to lên rồi... Cậu trở lại như cũ rồi sao!?

— Vừa khéo đụng mặt lão già quay lại ấy mà. Không có thời gian quay về nhà trọ lấy mũ giáp, nên tạm thời trông hơi khó coi tí nhưng bỏ qua cho tôi nhé.

— Hoàn toàn không, ngầu lắm đó! Nhưng mà, nếu có ông già đó...

Al, người đã trở lại trạng thái ban đầu ngoại trừ mảnh vải quấn trên mặt. Nghe lời hắn, giọng Medium tươi tỉnh hẳn lên, rồi cô bé nhìn dáo dác xung quanh.

Đương nhiên, Medium cũng muốn chọn phương án trở lại nguyên trạng.

Nhưng trước thái độ đó của Medium, Al chêm vào một câu "Xin lỗi nhé".

— Xin lỗi nhé, nhưng tôi không dẫn lão già theo được. Lão bảo phải hành động khôn ngoan gì đó.

— Ư~, vậy sao. Ừm, tớ hiểu rồi! Nhưng mà, chỉ cần Al-chin trở lại được là tốt rồi! Sao nào, hết sợ chưa?

— ...Nỗi sợ ấy à, chắc là cả đời này cũng không hết được đâu.

Medium bị tước mất hy vọng, thoáng cụp mắt xuống nhưng lập tức chuyển đổi tâm trạng. Nhận lấy lời của cô bé, Al hạ giọng xuống và lắc đầu.

Trong giọng nói đó thấm đẫm nỗi sợ hãi và bất an không thể che giấu. Đứng trước 『Đại Tai』 kia, ai cũng sẽ mang nỗi sợ hãi theo bản năng. Không ai có thể trách cứ điều đó.

Tuy nhiên, Al vừa ôm lấy nỗi sợ hãi trần trụi đó, vừa nói:

— Dù vậy, vẫn phải làm thôi. ...Vận mệnh đại nhân, ngon thì nhào vô.

— Al-chin...

Al giơ cao thanh Thanh Long Đao đang nắm chặt, quyết tâm của hắn khiến Medium lộ vẻ cảm kích.

Vào cuộc trò chuyện của hai người họ, một tiếng mũi "Hừ" nhỏ chen vào.

— Từ cái bộ dạng run rẩy co rúm lại, giờ ngươi to mồm gớm nhỉ. Tên Olbart Dunkelkenn đó chắc chắn không có cái tài đi khích lệ người khác đâu.

— Cái đó thì không sai đâu. Lão già đó chỉ toàn nói mấy lời chọc tức người ta thôi. Cũng chẳng phải nhờ thế mà tôi cay cú đứng dậy đâu.

— Vậy thì, cái gì đã khiến ngươi đứng dậy? Ngươi định thuyết phục ta thế nào về việc một kẻ không thể cử động như ngươi lại có thể được tính vào kế sách sắp tới?

— ...

Vẫn bị Medium nắm vạt áo giữ chân, Abel hỏi Al.

Đôi mắt lạnh lùng sau lớp mặt nạ quỷ chắc hẳn vẫn đang tiếp tục suy tính cho chiến thắng cần phải đoạt lấy. Để tham gia vào đó, Al sẽ thuyết phục Abel như thế nào.

Bị ánh mắt của Abel hướng vào, Taritta, người cảm thấy khó thở, không thể nào tưởng tượng nổi.

Nhận lấy sự chú ý của Taritta, Abel, và cả Medium, Al nói:

— Xin lỗi nhé, nhưng tôi sẽ không phí lời để làm Abel-chan hài lòng đâu.

— Hô.

— Chủ nhân của tôi chỉ có mỗi nàng công chúa gợi cảm đáng yêu kia thôi. Việc tôi bám theo thế này cũng là để giúp đỡ anh em nhà này... Nếu vậy, tôi sẽ làm điều đó. Chuyển động của tôi, Abel-chan cứ tùy ý mà đưa vào công thức tính toán hay cái gì cũng được.

Tuyên bố với thái độ tỉnh bơ, Al vác thanh Thanh Long Đao lên vai. Sự rạch ròi đến mức sảng khoái đó khiến biểu cảm của Abel sau lớp mặt nạ quỷ khẽ cứng lại.

Tuy nhiên, dù đó là câu trả lời không vừa ý, Abel cũng không có sức để đuổi Al đi, cũng không có mối quan hệ đủ để giữ lại. Đúng như toan tính của Al.

Dù thế nào, Abel cũng phải xây dựng kế sách với sự tồn tại của Al như một điều hiển nhiên.

— Đúng là tên hề càng tỉnh táo lại càng phiền phức. Ngươi định khiêu chiến thế nào?

— Bí mật kinh doanh. Mà, tôi sẽ không để Tiểu thư Medium chết đâu. Tiện thể tôi cũng bảo vệ luôn cả Abel-chan, nên đừng có lo.

— Al-chin...

Trước sự hoành hành của 『Đại Tai』, câu trả lời của Al lại quá đỗi mạnh mẽ.

Việc Medium tròn mắt trước những lời ấy vừa biểu lộ sự ngạc nhiên khi thấy Al đã vực dậy sau "bộ dạng xấu hổ" mà Abel từng kể, vừa thể hiện lòng tôn trọng.

Thế là, Medium gật đầu thật mạnh, cả cơ thể nhỏ bé cũng rung lên theo, rồi nói:

"Em sẽ cố gắng cùng anh Al! Thế được không, anh Abel?"

"――. Ngay từ đầu, sự tồn tại của các ngươi đã không nằm trong toan tính của ta."

"Thế thì cảm kích quá. Chỉ riêng cái mác 'lực lượng ngoài dự tính' thôi cũng làm tôi thấy phấn khích như được đãi ngộ đặc biệt rồi."

Medium nhún vai trước câu trả lời của Abel, rồi bước lên sánh vai cùng Al. Phải đến lúc này, cô bé mới chịu buông tay khỏi tay áo của Abel.

Vung nhẹ cánh tay vừa được giải phóng, Abel khẽ thở hắt ra, quay người đối mặt với 『Đại Tai』.

Và rồi――,

"――Taritta."

"A……"

"Muốn nhắm vào lưng ta thì cứ tùy ý. Nhưng hãy khắc cốt ghi tâm. ――Tuân theo Thiên mệnh hay không, rốt cuộc, ngươi chẳng còn cách nào khác ngoài việc tự mình lựa chọn."

Không ngoảnh lại, chỉ bỏ lại những lời đó qua bờ vai, Abel bước chân về phía chiến trường.

Medium và Al, những người cùng nhìn về một hướng với hắn, cũng đồng hành trong cuộc tiến công ấy.

"――Ư."

Chỉ còn lại Taritta, tiến thoái lưỡng nan, trân trân nhìn theo bóng lưng của ba người họ.

Những lời Abel vừa nói cứ vang vọng mãi trong đầu cô như một lời tự răn, lặp đi lặp lại không dứt. Nếu cô lắp tên vào cây cung trên tay và bắn vào lưng Abel, mọi chuyện sẽ thật đơn giản.

Nhưng nếu có thể dễ dàng lao vào một chuyện đơn giản như thế, Taritta đã chẳng phải khổ tâm đến nhường này.

"Tuân theo Thiên mệnh, hay chống lại... Tôi... Tôi phải..."

Cắn chặt môi, Taritta cúi gầm mặt, cố nén cơn nóng đang râm ran dâng lên.

Cô không đủ quyết tâm để nâng mũi tên đang nắm chặt, cũng chẳng đủ dũng khí để thổ lộ những suy tư đang cuộn trào trong lồng ngực.

Giữa Ma Đô đang sụp đổ, bị thống trị bởi những rung chấn dữ dội và tiếng gầm vang trời, Taritta chỉ biết cúi đầu.

――Giống hệt như ngày nào, cứ để mặc dòng đời xô đẩy, chỉ biết đứng đó để những vì sao nhạo báng.

△▼△▼△▼△

Trong khi chống đỡ bóng tối đen kịt đang ập đến dữ dội, một cơn bão lòng cũng đang thổi qua tâm trí Yorna.

"――――"

Nàng vung tẩu thuốc, tạo ra những làn khói tím dựng thành bức tường chặn đứng đòn tấn công của 『Đại Tai』, kìm hãm sự lan rộng của nó.

Tranh thủ những khoảng hở, nàng dùng một phần thành phố làm đạn pháo bắn trả, gây ra dù chỉ một chút tổn thương cho 『Đại Tai』.

Lặp đi lặp lại chuỗi hành động đó, vừa đối phó với những cái bóng vươn dài mà chỉ cần sượt qua cũng có thể mất mạng, nàng vừa dốc toàn lực cả tâm lẫn trí để xoay xở trong khả năng cho phép.

Tuy nhiên, kiểu cầm cự tuyệt vọng này chẳng thể kéo dài mãi.

"――Hự, sao lại trở nên yếu đuối thế này chứ."

Yorna nhếch đôi môi kiều diễm, phản bác lại sự yếu lòng đang len lỏi trong ngực mình.

Dù có hiệu quả hay không, nàng cũng không định rút lại những lời hùng hồn đã tuyên bố với Abel. Thành phố này là của Yorna, và những sinh linh sống trong đó đều nằm dưới sự bảo hộ của nàng.

Đây là pháo đài cuối cùng cho những kẻ không còn nơi nào để đi, nàng tuyệt đối không thể để mất nó――,

"U a a a u u u u!!"

"Mấy đứa nhỏ...!"

Bất ngờ, một lượng lớn bùn đen ô trọc đổ ập xuống nhắm vào Yorna. Trước khi nàng kịp phản ứng, một cái bóng nhỏ nhảy ngang qua, lao vào hông nàng. Chỉ trong cái chớp mắt, thế giới đã thay đổi.

Đầu óc choáng váng trong khoảnh khắc, nhưng ngay sau đó, nhìn thấy mặt đất cách vài mét bị bạo lực của cái bóng khoét sâu, Yorna hiểu rằng mình vừa được cứu.

Người làm được điều đó là cô bé có mái tóc vàng buộc một chùm với đôi mắt xanh biếc ―― Louis.

Đôi vai mảnh khảnh phập phồng dữ dội, khuôn mặt đáng yêu pha lẫn nét nghiêm nghị, Louis mở to đôi mắt tròn xoe đầy bi thương, trừng trừng nhìn vào 『Đại Tai』.

Chỉ có điều, thứ cô bé đang nhìn không phải là bản thân 『Đại Tai』, mà là thứ đang ở bên trong nó.

"Ngươi đang lo lắng cho đứa trẻ kia sao."

"U a u...!"

Đáp lại lời Yorna bằng một tiếng ngắn gọn, thân hình Louis lại bật lên như một quả bóng ném, lao về phía 『Đại Tai』.

Và rồi, Louis nhảy nhót xung quanh phần trên của 『Đại Tai』 ―― cái khối nhũn nhão vô định hình vốn chẳng có đầu, nhưng nếu có thì đó là khu vực tương ứng ―― để thu hút sự chú ý.

Nhắm vào cơ thể nhỏ bé của Louis, những cánh tay bóng tối phóng ra liên tiếp lên đến gần cả trăm, nhưng việc Louis né tránh tất cả và ngăn chặn thiệt hại lan rộng là một đóng góp không thể đong đếm.

Nếu không có cô bé, Yorna không nghĩ rằng chỉ với nàng và cư dân Ma Đô có thể cầm chân được 『Đại Tai』. Điều đó thật đáng rùng mình.

"Dùng đi! Cô gái!"

"A u!"

Hỗ trợ cho khả năng đột phá của Louis là Kafma, kẻ điều khiển những dây gai mọc ra từ hai cánh tay.

Hắn cung cấp những dây gai có sức trấn áp khổng lồ làm chỗ đặt chân, hỗ trợ Louis né tránh một cách điêu luyện. Tất nhiên, những dây gai không kịp thu hồi sẽ bị 『Đại Tai』 nuốt chửng, nhưng dường như Kafma không bị ảnh hưởng gì. Đúng như vẻ ngoài nghiêm túc của hắn, màn trình diễn đầy kinh nghiệm vẫn tiếp tục.

Ẩn sau cuộc công phòng của Louis, Kafma và Yorna, những cư dân Ma Đô cũng đang tiếp tục kháng cự lại 『Đại Tai』 dù chỉ là chút ít. Những người có ngọn lửa thắp lên trong một bên mắt đang chịu ảnh hưởng của 『Hồn Hôn Thuật』 từ Yorna, sức mạnh của họ được nâng cao.

Nhưng việc nâng cao sức mạnh cũng có giới hạn và sự chênh lệch giữa các cá nhân.

Huống hồ, 『Hồn Hôn Thuật』 của Yorna có tính chất thiên vị những kẻ yếu hơn.

Dù có thể giúp kẻ yếu đối mặt với kẻ mạnh, nhưng nó không phải là thứ giúp kẻ mạnh có thể đương đầu với những kẻ mạnh hơn nữa.

Điều này hoàn toàn phụ thuộc vào chất lượng của linh hồn, không phải thứ Yorna có thể chi phối.

Chính vì thế――,

"――Vẫn chỉ mới vài phút."

Cảm giác như một khoảng thời gian dài đằng đẵng vô tận đã trôi qua, nhưng thực tế chỉ mới vài phút kể từ khi 『Đại Tai』 nuốt chửng Thành Hồng Lưu Ly và cuộc chiến toàn lực của nhóm Yorna bắt đầu.

Mặc dù vậy, sự tiêu hao của nhóm Yorna đã vượt quá mức có thể coi thường.

Giữa tử địa, môi trường mà thần kinh luôn phải căng như dây đàn trước những vết thương chí mạng là như vậy đấy.

Đó có lẽ chính là sự khác biệt giữa những kẻ được gọi là võ nhân chân chính và Yorna Mishigure, một người đàn bà chỉ tình cờ được ban cho sức mạnh.

Mình không phải là một tồn tại được ưu ái đến mức có thể lao vào thách thức 『Đại Tai』 ―― thứ mà ngay cả võ nhân chân chính cũng chưa chắc đã bào mòn được ―― một cách thiếu suy nghĩ mà vẫn giành chiến thắng.

Chính sự tự nhận thức đó cũng là điểm mạnh của Yorna Mishigure, kẻ cai trị Ma Đô.

Và rồi――,

"U o rya a a a ――!!"

Vào chiến trường tưởng chừng như đang dần kiệt quệ, một lực lượng mới được tung vào cùng tiếng hô đầy khí thế.

Đúng nghĩa là "ném vào", một cô gái nhỏ nhắn lao tới với tốc độ khủng khiếp, tay lăm lăm thanh đại đao.

Sự xâm nhập của cô gái với bím tóc dài nhảy múa, giữ nguyên bầu không khí hoạt bát, đã khiến ý thức của tất cả mọi người trên chiến trường, bao gồm cả Yorna, rơi vào bối rối.

Đương nhiên rồi. Một cô gái đơn độc tham gia vào chiến trường thì làm được gì chứ? Chỉ trông giống như một cô bé hữu dũng vô mưu, sự dũng cảm đó sẽ trở thành tai họa cho chính mình mà thôi.

Hơn nữa, kẻ xâm nhập kỳ lạ không chỉ có một mình cô ấy.

"Lên nào, Medium tiểu thư! Chúng ta tham chiến một cách đường đường chính chính!"

Kẻ đang gào lên câu đó là một gã đàn ông đeo mặt nạ vác thanh long đao, vừa đáp xuống sau lưng cô gái.

Hắn là một trong những sứ giả đã đến Thiên Thủ Các hôm qua, nhưng khác với lúc đó, hắn không đội mũ giáp mà che mặt bằng mặt nạ, hơn nữa cách cầm thanh long đao cũng rất dị hợm.

Không hiểu sao, hắn lại kề lưỡi thanh long đao vào cổ mình và lao đi với tư thế đầy nguy hiểm.

Kiểu đó thì chỉ cần một sai sót nhỏ, hắn có thể lỡ tay tự chém bay đầu mình không chừng.

Tóm lại, sự xâm nhập của hai kẻ chỉ gây ra sự bối rối khiến không khí chiến trường hơi đông cứng lại.

Tuy nhiên, sự đông cứng đó chỉ ảnh hưởng đến phe phòng thủ đang phải chia sẻ sự chú ý trong cuộc hỗn chiến này. ――Với 『Đại Tai』 vốn không có ý chí rõ ràng, sự xuất hiện của những kẻ đột nhập chẳng gây ra bất ngờ gì.

Dẫu vậy, có lẽ 『Đại Tai』 cũng cảm thấy phiền phức, một biến cố đã xảy ra khi phần lớn những cái bóng được phóng ra không nhắm vào Yorna hay Louis, mà hướng về phía cô gái vừa lao tới.

Phải bảo vệ cô bé, Yorna định lao tới theo phản xạ nhưng――,

"Phải! Đạp lên chỗ để chân rồi nhảy! Móc mũi chân vào đống gạch vụn, lần này là lên trên!"

"Hự là!"

Tiếng hét của gã đàn ông đeo mặt nạ vang lên, và cô gái đáp lại bằng một giọng nói đầy sức bật.

Theo lời gã đàn ông, cô gái nhảy sang phải, đạp lên mảnh vỡ gạch vụn rồi phóng về phía trước. Khi chân cô chạm tới đống gạch vụn phía trước, cô dùng lực ngón chân bật mạnh lên cao.

Những cái bóng lần lượt lướt qua, gọt đẽo và bao vây lấy những vị trí mà cô gái vừa di chuyển qua.

Tuy nhiên, cô gái đã né được tất cả trong gang tấc và giành lấy sự an toàn.

"Đó là..."

Tại Thiên Thủ Các hôm qua, đó là cảnh tượng Yorna đã thấy khi những sứ giả chấp nhận vụ cá cược của nàng bị tấn công bởi một nhóm do Hoàng đế ―― không, kẻ giả danh Hoàng đế chỉ huy.

Gã đàn ông đeo mặt nạ đó đã chỉ đạo đồng đội các phương án phòng thủ để thoát khỏi nguy hiểm trước cả dây gai của Kafma lẫn đòn tấn công của Olbart. Ngoài điều đó ra, hắn là một gã đàn ông có vẻ chẳng sở hữu năng lực gì đặc biệt xuất sắc.

Là do trực giác nhạy bén đến đáng sợ, hay còn lý do nào khác?

Dù nghiêng về khả năng thứ hai, nhưng nàng vẫn không đoán ra được chân tướng của lý do đó.

Dẫu sao thì, tình thế đã thay đổi.

"Anh Al! Tiếp theo!?"

"Đừng có hối, tốn nơ-ron thần kinh lắm đấy! Này, ông anh xăm trổ đằng kia, giúp một tay! Tôi sẽ chỉ huy! Quấy rối chuyển động của nó đi!"

"Ta từ chối! Tại sao ta lại phải nghe theo một kẻ lai lịch bất minh như nhà ngươi..."

"Ở trên! Mở rộng dây gai ra!"

"Hử!?"

Bị cô gái giục, gã đàn ông đeo mặt nạ ―― tên là Al ―― gọi với sang Kafma.

Đương nhiên, Kafma định không tuân theo kẻ không rõ thực lực, nhưng làn sóng bóng tối đen kịt ập đến hưởng ứng tiếng hét của Al đã chứng minh rằng đây không phải lúc để tranh cãi.

Kafma lập tức cúi người, giơ tay lên đầu, những dây gai từ cánh tay hắn bung ra, khiến cơn sóng thần bóng tối đổi hướng chảy trượt trên những dây gai.

Tất nhiên, dây gai không thể chịu nổi cái bóng có thể gọt sạch mọi thứ, nhưng một giây câu giờ được đã giúp Kafma giữ lại cái mạng.

Lao vào khoảng trống để thoát nạn, Kafma trừng mắt nhìn Al: "Nhà ngươi...!"

"Ngươi có thể đọc được chuyển động của 『Đại Tai』 đó sao?"

"Có chút ân oán ấy mà. Giờ chịu nghe chưa?"

"――. Nếu là để giảm thiểu thiệt hại thì đành vậy. Nhưng nếu ngươi nói bừa thì không xong đâu đấy!"

"Linh hoạt hơn tôi tưởng đấy, đỡ quá."

Thấy Kafma thẳng thắn thừa nhận ưu thế, Al cười khổ rồi bước lên.

Và rồi, hắn lại tiếp tục chỉ đạo cô gái và Kafma, bắt đầu chỉ huy tiền tuyến đối đầu với 『Đại Tai』 trong trạng thái vẫn kề thanh long đao vào cổ mình.

Bên cạnh cuộc chiến đó――,

"――Yorna Mishigure."

"Ngài là..."

Trước sự tham chiến bất ngờ của Al và cô gái, Yorna cũng định xông lên thì ý thức của nàng bị thu hút về phía chiếc mặt nạ quỷ vừa xuất hiện vượt qua đống đổ nát ―― là Abel.

Mới chỉ vài phút kể từ cuộc chia tay trước đó, nhưng hắn không phải là gã đàn ông dễ thương đến mức thay đổi suy nghĩ trong thời gian ngắn vậy.

Vốn dĩ, sự đoạn tuyệt giữa nàng và hắn không phải là thứ rẻ rúng có thể xóa bỏ theo thời gian, sự bất an đó đang nằm chắn ngang giữa hai người.

Như để khẳng định suy nghĩ đó của Yorna――,

"Từ bỏ Ma Đô, cái đầu của ngươi đã đủ nguội để cân nhắc đề xuất đó chưa?"

Lạnh lùng và tàn nhẫn, Abel ném lại đề xuất mà Yorna đã từng gạt bỏ một lần.

Đương nhiên, từ "nguội" không hề phù hợp với cái đầu đang sục sôi ý chí chiến đấu. Khi tình hình và mối quan hệ không thay đổi, câu trả lời của Yorna cũng sẽ không đổi.

Cho rằng tranh cãi chỉ vô nghĩa, Yorna quay lưng lại với vị Hoàng đế máu lạnh đó.

"Ngài đã nói, đây là vùng đất cuối cùng cho những kẻ không còn chốn nương thân."

"――――"

"Ta vẫn giữ nguyên quan điểm đó là thứ cảm xúc rẻ tiền. Nhưng ta sẽ sửa lại sai lầm của ngươi."

"Sai lầm, của thiếp?"

Trước lời chỉ trích không thể bỏ qua, bước chân định quay lại chiến trường của Yorna khựng lại.

Về Ma Đô Chaos Flame này, không thể có chuyện Yorna hiểu sai được. Đây là thành phố của Yorna, và cư dân đều là những đứa con yêu dấu của nàng.

Đối với chúng, nhận thức sai lầm của Yorna ư――.

"Ngài nói thiếp rốt cuộc đã lầm lẫn điều gì?"

"Thứ mà những kẻ không chốn nương thân bám víu và dựa dẫm không phải là thành phố này. Là ngươi."

"――――"

"Vốn dĩ, Ma Đô là thành phố được hình thành trên vùng đất hoang tàn và tàn dư của chiến tranh. Thứ được xây dựng như biểu tượng là Thành Hồng Lưu Ly, nhưng biểu tượng thực sự luôn nằm ở Thiên Thủ Các. Tức là ngươi."

Abel bồi thêm, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào Yorna mà khẳng định.

Bị sức nặng và chân ý trong lời nói đó đập vào màng nhĩ, gò má Yorna cứng lại.

Lý lẽ thì nàng hiểu. Nhưng đó chỉ là lời nói suông đẹp đẽ.

Dù Yorna có là chỗ dựa tinh thần cho cư dân Ma Đô, nhưng thực tế là khi mưa xuống cần mái che, khi đói bụng cần cái ăn.

Thành phố có thể cung cấp những thứ đó, nhưng Yorna không thể lo liệu tất cả.

"Hay là ngài nghĩ rằng chỉ cần có thiếp, bọn trẻ sẽ chịu đựng cơn đói, không màng đến việc bị mưa ướt mà vẫn nói vậy sao?"

"――Chúng sẽ nói đấy."

"Hả..."

"Ngươi nghĩ tất cả những kẻ đứng dưới trướng mình đều là trẻ còn bú mẹ sao? Là những đứa trẻ sơ sinh hễ khóc là chờ được dỗ dành và cho bú mớm? ――Điều đó khác với kiến giải của ta."

Trước dáng vẻ trả lời của Abel, Yorna khẽ nín thở.

Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau, những mảnh vỡ gạch vụn bị cuốn vào bạo lực của 『Đại Tai』 bay về phía Yorna và Abel. Một trong những mảnh vỡ đó rơi ngay cạnh Abel đang đứng, chấn động đánh vào thân hình mảnh khảnh của hắn, hất văng chiếc mặt nạ quỷ khỏi khuôn mặt.

"――Hự."

Khuôn mặt trắng bệch lộ ra, máu chảy dài trên trán nơi mảnh vỡ khẽ sượt qua, nhưng mỹ nam tử ấy không hề thay đổi sắc mặt, hắn nhặt chiếc mặt nạ quỷ rơi bên cạnh lên, nắm chặt trong tay.

Và rồi, với khuôn mặt trần, Abel ―― không, Vincent Vollachia trừng mắt nhìn Yorna.

"Đám dân đen thật ngu xuẩn. Nếu không đau thì quên mất việc phản kháng, nếu không có kẻ thù thì thậm chí chẳng buồn tự vũ trang cho mình. Không có tai ương thì không biết đoàn kết, vì quá sợ cái chết nên quay lưng lại với chính nó."

"――――"

"Nhưng chính sự ngu xuẩn yếu đuối và tạm bợ đó mới làm nên con người chúng. Đế quốc dùng luật sắt và máu để trói buộc dân đen, còn tại Ma Đô, cách sống của ngươi đã răn dạy cách sống của cư dân. Chính vì thế."

Ngắt lời tại đó, Abel hướng ánh nhìn về phía xa. Khi nhìn theo hướng đó, ở nơi ấy là hình bóng những cư dân đang thắp lên tình yêu của Yorna trong đôi mắt, chống lại 『Đại Tai』.

Hình bóng họ đang tiếp tục phấn đấu quả cảm để bảo vệ thành phố này.

Không――,

"Vì ngươi, chúng sẽ cam chịu cả đói khát lẫn mưa gió. Và rồi, chúng sẽ chọn cùng ngươi hy vọng vào ngày mặt trời lại mọc và cái bụng được lấp đầy."

Chính vì thế――,

"Hãy từ bỏ Ma Đô. Nơi chúng đi theo cũng giống như ngươi. Và chốn nương thân chính là bản thân ngươi."

"――A."

"Hay là ngươi than khóc rằng không thể làm được? Rằng mong muốn của chính ngươi và ước nguyện của chúng dù có vùng vẫy thế nào cũng không trùng khớp?"

Vừa nói, Abel vừa dùng tay áo lau vệt máu trên trán, rồi đeo lại chiếc mặt nạ quỷ lên mặt.

Một lần nữa, biểu cảm đó ẩn sau lớp nhận thức trở ngại, nhưng những lời nói ngay trước đó đã đâm sâu vào tận đáy lòng Yorna, trở thành cái gai không thể nhổ bỏ.

Ngay từ lúc đọc thư, nàng đã biết Abel nắm rõ mong muốn của mình.

Nhưng việc lôi nó ra trong hoàn cảnh này, thật quá vô tình. Và chính sự vô tình đó mới là tố chất được mong đợi ở Hoàng đế Vollachia đời này.

Chính vì vậy, biện pháp có thể thực hiện là――,

"Từ bỏ Ma Đô, chạy trốn khỏi 『Đại Tai』 đó thì làm được gì chứ? Dù nó có nuốt chửng cả thành phố này, chưa chắc nó đã dừng lại đâu."

"Đến nước này mà còn thử thách ta sao. Ngươi cũng hiểu rõ mà."

Chân ý của việc từ bỏ Ma Đô và để mặc 『Đại Tai』 muốn làm gì thì làm.

Abel hất cằm một cách khó chịu trước câu hỏi của Yorna. Cử chỉ của hắn chỉ về phía 『Đại Tai』 ―― không, là chỗ đứng của 『Đại Tai』 đang hoành hành.

Đó chính là tàn tích của Thành Hồng Lưu Ly nơi 『Đại Tai』 xuất hiện, và――,

"Ta sẽ làm điều tương tự với Ma Đô như khi nó nuốt chửng tòa thành. ――Với tòa thành bị nuốt chửng thì không đủ để thổi bay nó, nhưng nếu là Ma Đô mà ngươi yêu quý thì chuyện sẽ khác."

△▼△▼△▼△

"――――"

Từ xa, tà áo bay phấp phới trong gió, đôi mắt đen sắc bén nhìn ngắm 『Đại Tai』 đang hủy diệt thành phố.

Phương sách kìm hãm thiệt hại tối đa của Yorna, nhờ sự đóng góp của Kafma, cư dân thành phố và cả lực lượng ngoài dự tính, có vẻ đang phát huy hiệu quả.

Tuy nhiên, điều đó sẽ không kéo dài.

Mối đe dọa từ 『Đại Tai』, thứ hiện thân của bóng tối đó, áp đảo đến mức ấy.

Có lẽ vào thời cổ đại, con người khi chứng kiến những thứ như thế đã giác ngộ về sự diệt vong của thế giới, và để lại những truyền thuyết nhằm kể lại nỗi kinh hoàng cho những kẻ sống sót.

Thứ tiêu biểu nhất chính là 『Phù Thủy Đố Kỵ』, và 『Đại Tai』 kia cũng là thứ cùng loại với nó.

Chỉ là――,

"――Là một tai ương khác với 『Đại Tai』 sẽ hủy diệt Đế quốc sao."

"Đúng vậy, đúng vậy. Chà, chịu thua thật rồi. Chuyện đến mức này đúng là ngoài dự tính, tôi đang muốn quên đi lập trường mà than phiền với các vì sao đây, tôi ấy."

Khoanh tay đứng trên cao, bên cạnh người đàn ông ―― Vincent, một gã 『Tinh Vịnh Giả』 mặc áo choàng xanh đang ngồi xổm, cùng nhìn về một hướng.

Gã đàn ông này đã gia nhập đoàn một cách không báo trước trên đường đi, và đối với 『Đại Tai』 đang điên cuồng kia, hắn cứ một mực chối bỏ trách nhiệm: "Tóm lại là, nó nằm ngoài phạm vi phụ trách của tôi!".

Nhưng ưu điểm ít ỏi của tên 『Tinh Vịnh Giả』 này là không nói dối về những gì hắn thấy.

Khi tên 『Tinh Vịnh Giả』 đã mạnh miệng như vậy, thì tai ương kia và sự diệt vong của Đế quốc mà hắn tiên đoán hẳn là hai vấn đề khác nhau.

Tức là――,

"Ồ, đây rồi đây rồi. Chà, cũng làm lão toát mồ hôi hột đấy chứ lị."

"Ôi chà chà, Olbart lão gia."

Phía sau Vincent đang nheo mắt suy tư, một ông già xuất hiện cùng khí tức nhẹ nhàng. Được 『Tinh Vịnh Giả』 gọi tên trước, ông già ―― Olbart gật đầu "Ừ ừ".

Liếc nhìn Olbart đang đứng sóng đôi bên cạnh, Vincent cau mày.

"Ngươi, làm rơi cánh tay phải ở đâu rồi."

"Quả nhiên, mắt Bệ hạ tinh thật đấy. Thực ra tay phải lão đang giấu trong ngực áo Bệ hạ... nếu nói thế thì chẳng cười nổi đâu nhỉ. Lão bị cái bóng to đùng kia nuốt mất rồi."

"Ra là vậy. Đó hẳn là một trải nghiệm khá đau đớn nhỉ."

"Ồ, đau thấu trời xanh ấy chứ. Ở cái tuổi này mà suýt nữa lão đã khóc thét lên như đám trẻ ranh rồi. Xấu hổ, xấu hổ quá."

Olbart phẩy phẩy cánh tay phải đã mất phần bàn tay, nói giọng bông đùa.

Mặc kệ màn kịch cỡm của Olbart và 『Tinh Vịnh Giả』, Vincent lại nhìn về phía chiến trường.

『Đại Tai』 đang ngọ nguậy tại tàn tích Thành Hồng Lưu Ly và lực lượng thành phố đang cầm chân nó.

Phương sách để đẩy lùi 『Đại Tai』 đó chắc hẳn đã được truyền đạt tới Yorna.

Việc còn lại là――,

"Mà này Bệ hạ, cứ thong thả ở chỗ này có ổn không đấy?"

"Không hề gì."

Vincent điềm tĩnh đáp lại câu hỏi của Olbart đang nghiêng đầu thắc mắc.

Truyền đạt kế sách cho Yorna và thuyết phục nàng là nhiệm vụ của bên đó. Đổi lại, Vincent cũng nhận thức rõ vai trò mà bản thân Vincent phải thực hiện.

Chính vì thế――,

"Ta đã ra tay rồi. ――Những nước đi cần phải đi với tư cách là Hoàng đế Vollachia, Vincent Vollachia."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!