Arc 7: Đất Nước Của Sói

Chương 6- Vùng Đất Phương Nam Xa Xôi

Chương 6- Vùng Đất Phương Nam Xa Xôi

"Nè, hồi còn làm thương nhân, lúc nào là lúc anh thấy vãi nhất vậy?"

"Cái gì thế hả? Cậu lại hỏi mấy câu khó ưa nữa rồi đấy..."

Trong phòng riêng, đang trừng mắt đấu đá với đống giấy tờ, Otto nhăn nhó trước câu hỏi của Subaru.

Vốn dĩ chân mày cậu ta đã cau lại vì công việc, nay nhờ hiệu ứng từ câu hỏi mà nếp nhăn giữa trán càng hằn sâu hơn, gấp đôi, à không, gấp ba lần bình thường.

"Không, tại đang nói chuyện với Garfiel về vụ đi du lịch một mình ấy mà. Tuy ngữ cảnh có hơi khác chút, nhưng làm thương nhân thì cũng coi như là độc hành rồi còn gì?"

"Nói thế cũng không sai, nhưng trường hợp của tôi thì còn có Verhoe đi cùng mà. Nhờ Gia hộ nên tôi chẳng bao giờ thiếu người trò chuyện, thành ra ấn tượng về việc 'đi một mình' cũng không sâu sắc lắm đâu."

Vừa nói, Otto vừa day day hốc mắt, đặt xấp tài liệu xuống bàn. Rồi cậu ta nhìn về phía ghế sofa tiếp khách đặt trước bàn làm việc đang chất đống hồ sơ, nơi hai vị khách viếng thăm—Subaru và Garfiel—đang bày bàn cờ Shatranj ra chơi.

Trên bàn cờ, Subaru đang chiếm ưu thế, nhưng nhìn chung vẫn là một thế trận giằng co ăn miếng trả miếng.

"...Garfiel, Thương nhân tiến hai bước."

"A! Otto, cái thằng này!"

"Hử? Ồ! Ra là thế à! Cứu một mạng trông thấy đấy, anh Otto!"

Trước nước đi tối ưu mà Otto chỉ điểm ngay khi vừa liếc qua, cả Subaru và Garfiel đều phản ứng mạnh. Mặc kệ Subaru đang lâm vào thế khó chỉ sau một nước cờ, Otto lầm bầm "Mà nói đi cũng phải nói lại", rồi hỏi:

"Garfiel có hứng thú với việc đi du lịch một mình sao?"

"Nói hứng thú hay không thì... chắc là có đấy? Chỉ là, bổn thiếu gia đây suốt ngày ru rú trong 『Thánh Địa』 rồi. Có bao giờ được đi đây đi đó đâu."

"À, ra là thế. Vậy là tò mò thực sự nhỉ. Mà, cả khả năng tự lập lẫn tự vệ, Garfiel đều đạt tiêu chuẩn cả rồi. Chứ như anh Natsuki đây thì tuyệt đối không thể nào."

"Này này, đừng có coi thường anh mày thế chứ. Dạo gần đây sư phụ cũng khen anh tiến bộ phết đấy, không biết à?"

"Chắc là cô ấy đổi phương châm sang 'khen để tiến bộ' đấy thôi. Vì có vẻ cô ấy vẫn đang phân vân không biết nên khen hay nên mắng cậu mà."

Một bình luận nhẹ nhàng với Garfiel nhưng lại gay gắt với Subaru.

Thực tế, đó có thể coi là cách ứng xử đúng đắn: một bên là Garfiel luôn tự trách mình quá nghiêm khắc, một bên là Subaru dễ dàng ngủ quên trên chiến thắng.

Dù sao thì—

"Rồi, rốt cuộc lúc làm thương nhân, vụ vãi nhất là gì?"

"Cậu vẫn còn muốn tiếp tục chủ đề đó ạ?"

"Đại tướng hỏi cho vui thôi nhưng bổn thiếu gia tò mò thật đấy, anh Otto. Cái thứ mà anh Otto nghĩ là nguy hiểm ấy, bộ bị rồng chặn đường xin đểu hay gì à?"

"Trong mắt Garfiel, rốt cuộc tôi là cái thá gì vậy hả!?"

Phải là tình huống khẩn cấp cỡ đó mới dồn được Otto vào chân tường sao?

Suy nghĩ đó của Garfiel cho thấy sự tin tưởng hơi quá đà dành cho Otto, nhưng xét về khả năng ứng biến trong khủng hoảng, đánh giá của Subaru về Otto cũng tương tự như vậy.

Nếu hỏi mọi người trong phe xem ai là kẻ nguy hiểm nhất (theo nghĩa tích cực), chắc chắn cái tên Otto sẽ được xướng lên với sự đồng thuận tuyệt đối.

"Cơ mà, tình huống đó khó tưởng tượng thật..."

"Mấy người đang lầm bầm cái gì thế không biết... Đời tôi cũng vài lần gặp nguy hiểm rồi, nhưng lần kinh khủng nhất chắc là khi rơi vào tay một đám người nguy hiểm."

"Đám người nguy hiểm á? Bị lục lâm thảo khấu tấn công hả?"

"—. Cũng gần như thế. Verhoe và long xa bị tách ra, bản thân thì không vũ khí, không đạo cụ, bị trói gô lại như con nhộng, lúc đó tôi đã giác ngộ cái chết luôn rồi đấy."

Nghe tiếng thì thầm của Otto với ánh mắt xa xăm, Subaru và Garfiel nhìn nhau.

Hẳn là cậu ta đã nếm trải nỗi sợ hãi tột cùng. Lời nói của Otto mang một sức nặng không hề giả tạo.

"Thế thì đúng là thập tử nhất sinh rồi còn gì. Cái đó gọi là 『Cao nguyên Deku cô lập vô viện』 đấy."

"Thực tế đúng là vậy. Nếu không nhờ sự tình cờ ngẫu nhiên, có những người tốt bụng đi ngang qua giúp đỡ thì mạng tôi chắc chắn không còn... Cho nên, tôi không bao giờ quên được."

"Ra là vậy. Ai cũng có quá khứ nhỉ."

Khoanh tay gật gù, Subaru ngẫm nghĩ về nghịch cảnh của Otto.

Bị cướp trói lại, tước đoạt công cụ, quyền sinh sát nằm trong tay kẻ khác—tình trạng đó Subaru hiếm khi gặp phải, nhưng không phải là không có chút manh mối nào.

"Cơ mà, nhờ được cứu nên mới có Otto của ngày hôm nay. Thế thì cậu cũng phải biết ơn những người đã đi ngang qua lúc đó chứ."

"—. Cũng phải nhỉ."

"—? Gì đấy, cái câu trả lời hời hợt đó, nghe nổi da gà quá cha nội."

Phản ứng của Otto hoàn toàn nằm ngoài dự đoán khiến Subaru nhăn mặt. Ngay cả trước câu chọc ngoáy của Subaru, Otto vẫn giữ tư thế của một vị Bồ Tát với vẻ điềm tĩnh kỳ lạ.

Bên cạnh một Subaru đang rùng mình ớn lạnh, Garfiel nắm chặt nắm đấm, nói "Cơ mà nhé":

"Chuyện anh Otto từng gặp hạn nặng thì em hiểu rồi. Mà yên tâm đi. Từ giờ bổn thiếu gia sẽ không để anh Otto phải gặp chuyện như thế nữa đâu."

"Thế sao? Chà, Garfiel thực sự đáng tin cậy quá nhỉ. So với cậu ta thì anh Natsuki đúng là..."

"Đừng có đặt anh với Garfiel lên bàn cân vũ lực chứ! Cảm giác bao nhiêu nỗ lực hiện tại đổ sông đổ bể hết cả!"

Subaru làm động tác vung một ngọn roi vô hình bằng đôi tay trống trơn. Rồi cậu ta bị Garfiel làm động tác nhe nanh cắn nát ngọn roi đó, nếm trải cảm giác bất lực toàn tập.

Ngắm nhìn Subaru đang rên rỉ "Gư nư nư...!" và Garfiel đang đắc thắng, Otto thở hắt ra một hơi "Ha" yếu ớt, rồi nói:

"Garfiel, Thương nhân tiến chéo sang phải. Cho họ thấy sức mạnh tiềm ẩn của thương nhân nào."

"A! M... Mày, Otto, cái thằng này!!"

"Hử? Ồ! Thế này là chiếu hết rồi còn gì! Đại tướng, yếu quá!!"

"Mày thì có tư cách gì mà nói hả!!"

Bên bàn cờ Shatranj, Subaru gào lên cùng với quân đội đang bị dồn vào đường cùng của mình. Trước liên minh Garfiel và Otto, đại bại là điều tất yếu—đúng là tiếng sủa của kẻ thua cuộc.

—Tù binh.

Nghe thấy từ đó, ký ức về cuộc trò chuyện phiếm đêm nào chợt lướt qua tâm trí Subaru.

Bị tước đoạt vũ khí và đạo cụ, mất đi tự do, bị giam giữ bởi những kẻ không rõ lai lịch. Quả thực đúng như Otto nói, đó là tình huống mà việc giác ngộ 『Cái Chết』 là điều hiển nhiên.

"————"

Xung quanh nơi Subaru đang bị giam giữ là một nơi trông như doanh trại dã chiến thường thấy trong các bộ phim cổ trang chiến tranh.

Có thể nhìn thấy hàng loạt lều bạt, cùng những bộ giáp trụ và vũ khí đang chờ được trang bị. Những kẻ đi lại đều toát lên bầu không khí sặc mùi sát khí, dường như là một đội quân hỗn hợp giữa con người và bán nhân.

Subaru bị bắt ngồi trên nền đất cứng, tại một nơi chỉ được che chắn bằng tấm màn chắn gió tạm bợ. Tay bị trói quặt ra sau, chân cũng bị trói chặt, hoàn toàn mất đi tự do.

Tuy nhiên, điều quan trọng hơn cả đối với Subaru lúc này là—

"Rem... Lẽ ra phải có một cô gái đi cùng tôi. Cô ấy sao rồi?"

"Ồ, bản thân là tù binh mà việc đầu tiên quan tâm lại là gái gú sao? Mấy cô bé đó, chắc là người quan trọng đối với cậu nhỉ?"

Đáp lại câu hỏi tĩnh lặng của Subaru, người đàn ông đang ngồi xổm trước mặt cậu—kẻ vừa ngăn gã thô lỗ nhét giày vào miệng Subaru lúc nãy—nháy một bên mắt.

Đó là một thanh niên trạc tuổi hoặc hơn Subaru một chút, mái tóc màu cam sáng. Anh ta nở một nụ cười dễ mến, nhưng trong hoàn cảnh này, nụ cười đó chẳng giúp giải tỏa chút căng thẳng nào.

Tuy không mặc giáp trụ đầy đủ, nhưng nhìn bộ trang phục gọn nhẹ sẵn sàng chiến đấu, có vẻ anh ta cũng là một chiến binh của doanh trại này. —Không phải Hiệp sĩ, mà là Chiến binh.

"————"

Dù gì cũng đã sống ở dị giới hơn một năm, Subaru đã có vài dịp so sánh giữa Hiệp sĩ và Chiến binh. Tất nhiên có sự khác biệt về địa vị và quyền uy, nhưng sự khác biệt giữa họ không chỉ nằm ở những thứ mang tính thủ tục đó, mà là thứ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Hiệp sĩ thì hoa lệ, còn Chiến binh thì cục mịch—không phải theo nghĩa xấu. Đó là sự khác biệt về những gì được yêu cầu ở họ.

Hiệp sĩ không chỉ cần kỹ năng, mà còn phải thu phục được lòng người. Về điểm này, vẻ ngoài thanh liêm là điều bắt buộc. Reinhardt hay Julius là những bằng chứng sống.

Ngược lại, thứ Chiến binh cần chỉ là sức mạnh để chiến đấu.

Vì thế, những gã đàn ông tập trung ở doanh trại này là Chiến binh, và người thanh niên trước mặt cũng không ngoại lệ.

"...Tôi hỏi lại lần nữa. Cô gái đi cùng tôi đâu?"

"Cứng đầu ghê. Tôi không ghét kiểu đó đâu... Bình an vô sự, bình an nhé. Cả hai đều khỏe mạnh. Khỏe đến mức hơi quá đà là đằng khác."

"—, Thật không!?"

Thấy nụ cười khổ của người thanh niên, Subaru chộp lấy câu trả lời.

Nghe được điều mình muốn nghe, Subaru rướn người về phía trước, nhưng người thanh niên kêu "Ái chà" rồi lấy tay ấn trán cậu lại, ngăn không cho cậu ngã nhào.

"Tay chân đang bị trói đấy. Hùng hổ quá là ngã dập mặt cắn lưỡi như chơi. Thôi nào, đừng có lườm tôi bằng ánh mắt đó. Cả hai đều bình an, tôi không nói dối đâu."

"Đừng có trả lời lấp lửng kiểu 'cả hai' thế. Chỉ cần cô gái tóc xanh bình an là được rồi."

"Câu trả lời bạc tình thế!?"

Đó là lời thật lòng không chút giả tạo, nhưng có nói cho người thanh niên này biết cũng chẳng ích gì.

Tạm thời tin lời anh ta, vấn đề tiếp theo là vị thế của nhóm Subaru. Lúc nãy anh ta nói Subaru là tù binh.

"Việc tôi là tù binh thì hơi khó nuốt, nhưng cứ cho là vậy đi... Tại sao lại tách tôi khỏi Rem?"

"Muốn gặp thì lát nữa tôi cho gặp. Nếu cậu chịu ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của bọn tôi... Mấy cô bé đó hiện đang bị nhốt trong ngục."

"Ngục!? Tại sao lại làm thế!?"

Nghe đến ngục tù, hình ảnh về những điều kiện khắc nghiệt lập tức lướt qua não bộ Subaru. Nhưng ngay khi Subaru định gặng hỏi chi tiết, một cơn đau dữ dội chạy dọc bàn tay trái—nơi có ba ngón tay vẫn đang bị gãy.

"Gư a...!!"

Đom đóm bay đầy trước mắt, Subaru nghiến chặt răng. Phía sau lưng, kẻ đang dùng giày giẫm nát lên vết thương của cậu là một gã đàn ông đeo bịt mắt một bên.

Gã thô bạo nghiền nát những ngón tay gãy của Subaru, nói:

"Nghe nãy giờ, tao thấy mày thiếu tự giác của một thằng tù nhân đấy. Người ta hỏi gì thì trả lời nấy, không phải sao hả? Hả?"

"Jamal, dừng lại! Nó lại ngất ra đấy bây giờ!"

"Cái thái độ không biết thân biết phận của nó làm tao ngứa mắt. Cổ họng còn nguyên thì vẫn nói được. Đằng nào cũng gãy ba ngón rồi, thêm hai ngón nữa thì..."

"—Jamal."

Gã đàn ông—Jamal—đang giẫm đạp lên tay Subaru nở nụ cười tà ác, định ra tay tiếp thì bất chợt người thanh niên gọi tên hắn bằng giọng bình tĩnh.

Nghe vậy, Jamal nín bặt, tặc lưỡi "Biết rồi" rồi miễn cưỡng rút chân về.

"Gà, gư... ự."

"Chậc. Biết ơn Todd đi. Mẹ kiếp, bực cả mình."

Ngón tay được giải thoát, Subaru hớp lấy không khí, trong khi Jamal nhổ toẹt một bãi nước bọt. Gã quay lưng, bực dọc rời khỏi lều.

Khi tiếng bước chân đã xa dần, người thanh niên—Todd—gãi đầu, thở dài "Yare yare".

"Xin lỗi nhé. Thằng Jamal nó đang nóng máu. Đội của Jamal là đội tìm thấy các cậu ở bờ sông, nhưng mà..."

"Nhưng, mà...?"

"Tại đó, nghe đâu cô bé đi cùng cậu đã kháng cự dữ dội lắm. Đồng đội của nó bị tiêu diệt một nửa, thằng đội trưởng là nó thì mất hết cả mặt mũi."

"A..."

Đại khái nắm được tình hình, Subaru cũng chỉ muốn ôm đầu.

Chắc là chuyện xảy ra sau khi Subaru bò lên bờ và bất tỉnh. Rem tỉnh dậy trước, đã đánh cho Jamal và đồng bọn một trận tơi bời. Hèn gì Jamal lại khó ở đến thế.

Thoạt nhìn, Rem chỉ là một thiếu nữ yếu đuối chân tay không cử động được, nên việc Jamal và đồng bọn lơ là để rồi ăn đòn phủ đầu thì không thể trách ai được. Không trách được, nhưng mà—

"Tôi, ghét, thằng đó..."

"Haha, trùng hợp ghê. Tôi cũng không ưa nó lắm. Mà, lạc đề rồi. Ngón tay sao rồi?"

"Gãy rồi... Đau thì, cũng đỡ hơn một chút."

Dù cơn đau nhức nhối vẫn không ngừng gào thét, Subaru nghiến chặt răng hàm, tạm thời gạt bỏ sự yếu đuối rên rỉ sang một bên. Món nợ đau đớn này cứ để sau này có thời gian rồi tính lãi, còn giờ thì phải tập trung vào người trước mặt—

"Gọi là Todd, được chứ?"

"Hê, nghe tốt đấy. Đúng, là Todd. Vậy giờ, anh bạn Todd đây có câu hỏi. Như đã nói lúc nãy..."

"Cứ trả lời thành thật là được chứ gì... Anh muốn hỏi cái gì?"

Rốt cuộc, cậu cũng chỉ là một Natsuki Subaru tầm thường, một kẻ dị giới vô danh tiểu tốt.

Cậu chẳng biết cách đi xuyên thế giới, và cũng chẳng có kiến thức chuyên môn bá đạo nào như trong mấy bộ motif dị giới thường thấy. Nghĩ đến sự "không có gì" của bản thân mà muốn khóc.

"Với cái thân phận này của tôi, liệu có trả lời được gì không đây?"

"Cái kiểu tự ti gì thế này. Mà, tuy ít hy vọng, nhưng trước mắt tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi. —Cậu, có phải là 『Tộc Shudrak』 không?"

"...Shu-đờ-rắc?"

Câu hỏi có vẻ quan trọng của chàng thanh niên—Todd—lại chứa một từ ngữ hoàn toàn xa lạ.

Nhưng nghe phản ứng hỏi lại của Subaru, Todd vỗ trán cái đét: "Đấy, biết ngay mà."

"Phản ứng đó là đủ hiểu rồi. Cậu không liên quan."

"Này này, chờ đã. Tôi còn chưa trả lời gì mà. Kết luận vội vàng quá..."

"Không có đâu. Chẳng ai bị hỏi về thị tộc của mình mà lại giả vờ không biết cả. Với lại, nghe đến 『Tộc Shudrak』 mà ngơ ngác thế kia thì có nói là người của họ cũng chẳng ai tin."

"————"

Cách nói đầy khẳng định, nhưng không giống như đang bluff.

Sự chắc chắn trong giọng điệu của Todd có sức thuyết phục, khiến Subaru không thể vặn vẹo thêm.

Tuy nhiên, nếu vậy thì—

"Cái 『Tộc Shudrak』 đó, là gì vậy?"

"Là người bọn tôi đang tìm kiếm. Ở trong khu rừng khổng lồ kia kìa... đâu đó trong Mật lâm Budheim."

Todd trả lời rồi chỉ tay về phía sau lưng Subaru. Bị trói tay chân, Subaru không thể quay lại dễ dàng. Thấy vậy, Todd nói "Hết cách rồi", rồi đặt tay lên vai cậu, giúp xoay người lại. Và rồi—

"—Mật lâm Budheim."

"Cả cái vùng này, tất cả đều là rừng. Cứ tìm kiếm kiểu mò kim đáy bể này thì biết bao nhiêu năm mới xong."

Todd lầm bầm vẻ chán nản, nhưng cũng chẳng trách được anh ta.

Khu rừng đó, quả thực rộng lớn đến mức phi lý.

Nhìn từ doanh trại nơi Subaru bị bắt, màu xanh trải dài vô tận đến tận chân trời ở cả hai phía trái phải. Nếu chiều sâu cũng tương đương như vậy, thì không phải nói quá, nơi này có thể sánh ngang với rừng Amazon.

Tìm ra cái 『Tộc Shudrak』 gì đó trong khu rừng khổng lồ này ư?

"...Nói một cách khiêm tốn thì, không phải là bất khả thi sao?"

"Cậu cũng nghĩ thế hả? Chán thật đấy. Nếu việc trở về bị hoãn lại vài năm, hôn thê của tôi chắc đá tôi mất."

Nỗi bi ai của người lính bị đưa ra chiến trường, phải chia lìa người yêu.

Cảm nhận được sự đồng cảm trong lời nói của Todd, Subaru có chút thương cảm. Nhưng vì chính bản thân Subaru cũng đang bị chia cắt với người quan trọng, nên sự thương cảm đó không kéo dài lâu. Vấn đề trước mắt quan trọng hơn.

"Này, anh bạn Todd. Dưới mắt nhìn của anh, chắc cũng thấy tôi đã trả lời thành thật rồi. Vậy thì, mong anh cũng giữ lời hứa."

"Người ta đang than thở vì không gặp được hôn thê, mà cậu lại đòi gặp gái à? Đồ máu lạnh."

"Tôi không muốn nghe câu đó từ đồng bọn của kẻ dẫm lên ngón tay gãy của người khác đâu."

"Haha, đúng là không cãi được."

Câu trả lời khá xấc xược của Subaru không làm Todd giận, trái lại anh ta còn bật cười. Sau đó, anh ta ngồi xổm xuống cạnh Subaru, nới lỏng dây trói chân đang siết chặt, đủ để cậu có thể đi lại.

"Đi bước nhỏ chắc được nhỉ. Tôi dẫn cậu đến nhà lao."

Hai tay xốc nách, Todd nhấc bổng Subaru đứng dậy. Dù khoảng cách mỗi bước chân chỉ bằng một nửa bình thường, nhưng ít nhất cậu đã lấy lại được sự tự do cho đôi chân.

Thế này là đi được rồi. May mà chân ngắn. Nếu Subaru mà chân dài như người mẫu thì chắc chắn đã mất thăng bằng rồi.

"Vậy, nhờ anh dẫn đường."

"Mặt dày thật... Bộ cậu là quý tộc hay gì à?"

Todd cười khổ, vỗ lưng Subaru, và cậu bắt đầu bước đi với những bước chân ngắn cũn cỡn.

Khi bước ra khỏi lều tù binh, Subaru cảm nhận được những ánh mắt tò mò của đám đàn ông xung quanh. Có cả những cái nhìn chế giễu, nhưng Subaru chẳng bận tâm. Ngược lại, cậu quan sát ngược lại bọn họ.

Quả nhiên, trông giống một doanh trại phục vụ chiến tranh.

Hàng rào gỗ dựng vội bao quanh, có vẻ có hơn trăm người. Tuy nhiên, một trăm người thì không thể nào lùng sục hết khu rừng này được. Hiểu sao Todd lại than thở.

Và, ngay khi Subaru đang đồng cảm với Todd và vị hôn thê của anh ta—

"À, nhắc đến quý tộc mới nhớ... Con dao tìm thấy trong hành lý của cậu, cậu lấy nó ở đâu ra thế?"

"————"

Câu hỏi bất chợt của Todd khiến Subaru nhíu mày trong thoáng chốc, ký ức về con dao lập tức ùa về.

Trong rừng, con dao được gã đàn ông đeo mặt nạ tặng đã giúp ích rất nhiều trong việc vượt qua chướng ngại vật và phá bẫy của Rem. —Giờ nghĩ lại, liệu gã mặt nạ đó có phải là 『Tộc Shudrak』 mà họ đang tìm kiếm?

Nếu đúng là vậy, tiết lộ sự tồn tại của ông ta chẳng khác nào phản bội ân nhân.

"Sao thế?"

"Không..."

Todd nghi ngờ sự im lặng của Subaru, trong khi nội tâm cậu đang giằng xé giữa hai lựa chọn khó khăn.

Trong tình cảnh tù đày, Todd đối xử với Subaru tương đối ôn hòa, nhưng vẫn là kẻ giam giữ cậu. Khó mà gọi là bạn bè.

Ngược lại, gã mặt nạ kia dù có thể không gặp lại nữa, nhưng đã cho lời khuyên hữu ích để tìm Rem, lại còn tặng dao. Mức độ ân nhân cao hơn hẳn.

Tóm lại—

"Này, sao vậy?"

"—. Con dao đó là đồ của nhà tôi. Gia bảo đấy."

"Vậy sao? Ái chà, thế thì cậu cũng ra gì đấy chứ."

"Hả?"

Sau một hồi suy tính, Subaru quyết định bao che cho ân nhân trong lòng.

Thấy Subaru nói dối, giọng Todd bỗng cao lên vì ngạc nhiên.

Subaru chưa hiểu lý do, thì Todd tiếp lời "Bởi vì":

"Con dao đó có khắc quốc huy Kiếm Lang. Theo tôi biết, đó là vật mà Hoàng đế trực tiếp ban cho thần tử. Nghĩa là cậu cũng thuộc dòng dõi danh gia vọng tộc chứ đùa à?"

"—Chờ đã."

Giọng Todd đầy hào hứng, nhưng Subaru nghe xong thì nín thở.

Lai lịch của con dao tạm thời khoan hãy bàn. Dù có vẻ nó chứa đựng một câu chuyện đáng kinh ngạc, nhưng cứ gác lại đã.

Vấn đề nằm ở chỗ khác. —Quốc huy Kiếm Lang, và Hoàng đế.

"————"

Mím chặt môi, Subaru dừng bước, đảo mắt nhìn quanh một lần nữa.

Vô số lều bạt, đống lửa, những gã đàn ông cười cợt, khu rừng quá khổ—và, cạnh túp lều lớn, cậu nhìn thấy một lá cờ xanh đang bay phấp phới trong gió.

—Giữa nền cờ xanh, hình ảnh một con sói đen bị thanh kiếm xuyên qua được vẽ lên.

Subaru cũng đã đến dị giới này được hơn một năm.

Cơ hội được giới thiệu với tư cách là Đệ nhất Hiệp sĩ của Emilia ngày càng nhiều, để không mãi mang tiếng là kẻ dị giới ăn bám, cậu đang trong quá trình học hỏi về thường thức của thế giới này.

Thành quả của việc học đó, và hình ảnh con sói bị kiếm xuyên qua—『Kiếm Lang』—trùng khớp với nhau.

Đó là—

"—Đế quốc Thần thánh Vollachia."

Nằm ở phía Nam của Vương quốc thân long Lugunica, quốc huy của Đế quốc bên kia biên giới.

Lần đầu tiên, Subaru hiểu ra rằng mình và mọi người đã vượt qua biên giới Vương quốc và Đế quốc, bị thổi bay sang một đất nước khác.

—Đế quốc Thần thánh Vollachia.

Đó là tên của vùng đất—không, tên của quốc gia nơi Subaru đang bị bắt làm tù binh.

Ấn tượng của Subaru về Vollachia qua những gì học được là: "Giống như trong game, Đế quốc lúc nào cũng như cái ổ của bọn phản diện."

Cũng giống như Vương quốc Lugunica, Đế quốc Vollachia là một trong Tứ Đại Quốc nắm giữ cán cân quyền lực của thế giới, sở hữu lãnh thổ rộng lớn nhất thống trị phương Nam.

Với vùng đất màu mỡ và khí hậu ấm áp, được thiên nhiên ưu đãi hơn hẳn so với Gusteko phía Bắc hay Kararagi phía Tây, lẽ dĩ nhiên, một cơ chế 『Mạnh được yếu thua』 đã hình thành tại Vollachia.

Đa chủng tộc, đa dân tộc đan xen, kẻ mạnh nắm giữ tất cả, kẻ yếu mất mát và bị chà đạp.

Một nơi mà sự bạo ngược được dung túng như thế chính là Đế quốc Vollachia—nói ngắn gọn, là vùng đất của những kẻ khắc tinh nhất đối với Natsuki Subaru.

"—Đế quốc Thần thánh Vollachia."

Nhìn lá quân kỳ tung bay cạnh lều, cái tên đó buột ra khỏi miệng Subaru.

Nghe tiếng lầm bầm chết lặng của cậu, Todd khẽ nhướng mày:

"—Vollachia vạn tuế!"

"Uwa!?"

Đột nhiên, một tiếng hô như bùng nổ vang lên ngay phía sau khiến Subaru giật bắn mình. Thấy phản ứng nhảy dựng lên vì hoảng hốt của cậu, Todd cười "Hahaha".

"Gì thế, gì thế, phản ứng đó là sao. Rõ ràng là cậu khơi mào trước mà."

"Vollachia vạn tuế?"

"Vollachia vạn tuế."

Bị đổ oan một cách khó hiểu, nhưng Subaru lờ mờ nhận ra.

Hễ ai hô Thần thánh Đế quốc Vollachia, người kia sẽ đáp lại "Vollachia vạn tuế". Đó là thường thức, là một phần tính cách quốc gia của họ.

Và, cậu còn nhận ra một điều nữa.

"...Mình không thể tùy tiện tiết lộ thân phận người Lugunica được."

Điều này, ngấm ngầm nhưng lại là một đòn đau chí mạng đối với Subaru.

Hiện tại, vị thế của Subaru là Đệ nhất Hiệp sĩ của Emilia, ứng cử viên cho ngôi vương Lugunica. Dưới sự bảo trợ của Roswaal, Subaru đã chính thức được phong tước Hiệp sĩ, thực tế là một quý tộc Lugunica, dù chỉ là đời đầu.

Chưa kể, trong Vương quốc Lugunica, hầu như không ai không biết đến Tuyển Vương.

Do đó, nếu tiết lộ thân phận, cậu có thể nhận được sự ưu tiên. —Ít nhất, nếu xác nhận được Rem an toàn, cậu đã định nói chuyện này với Todd, người có vẻ hiểu chuyện.

Nhưng nếu đây là Đế quốc Vollachia, thì câu chuyện lại khác hoàn toàn.

"————"

Mối quan hệ tồi tệ giữa Vương quốc Lugunica và Đế quốc Vollachia là điều mà Subaru, người đã đọc sách lịch sử thế giới này, hiểu rất rõ.

Hơn bốn trăm năm trước, hai nước liên tục xảy ra đại chiến tranh giành lãnh thổ. Kể từ khi Vương quốc Lugunica kết giao ước với 『Thần Long』 bốn trăm năm trước, những cuộc chiến lớn đã không còn.

Nhưng sau đó, những cuộc xung đột nhỏ lẻ vẫn nổ ra, và không nghi ngờ gì nữa, quan hệ giữa hai nước hiện vẫn đang trong tình trạng chiến tranh lạnh. Nghe nói trước khi tuyên bố bắt đầu Tuyển Vương, đã có những thỏa thuận trước để Đế quốc không nhân cơ hội này phát động chiến tranh.

Trong một Đế quốc Vollachia như thế, nếu xưng danh là quý tộc Lugunica thì sẽ ra sao?

Nếu đối phương là quý tộc Đế quốc có lương tri thì còn đỡ, đằng này lại là một cái doanh trại ở rìa chiến trường. —Todd thì không nói, nhưng liệu có thể mong đợi sự đối đãi dành cho quốc khách từ những kẻ khát máu như Jamal không?

"Tuyệt đối không thể."

Tức là, Subaru không thể tùy tiện tiết lộ thân phận.

Trong tình huống này, việc người đồng hành là Rem - người đã quên sạch mọi thứ - lại là điều may mắn trong bất hạnh. —Thực sự, là một chút may mắn nhỏ nhoi trong chuỗi bất hạnh chồng chất bất hạnh.

"Này, rốt cuộc là sao thế? Không chỉ ngón tay, mà chân cũng hỏng rồi hả?"

"Không, không phải. Chỉ là nghe câu 'Vollachia vạn tuế', lòng tôn kính trào dâng từ sâu trong tim khiến tôi run lên không kìm được thôi..."

"À, ra là vậy. Thế thì chịu rồi. Người có liên hệ với quý tộc Đế quốc thì bị lay động bởi tôn chỉ của Đế quốc là chuyện đương nhiên. Là lỗi tại tôi thiếu tinh tế."

"Haha, à, ahaha."

Nếu gãi được đầu thì cậu đã gãi rồi, nhưng trước câu trả lời của Todd, Subaru chỉ biết cười trừ.

Ra là vậy, thế giới quan mà mình chỉ biết qua sách vở, đây chính là 『Đế quốc』 sao.

Chủ nghĩa Đế quốc thấm nhuần ngay cả trong những người lính thường như Todd. Nhìn thấy điều đó thể hiện qua lời nói và hành động của anh ta, Subaru lặng lẽ nghiến răng.

Coi như con át chủ bài—tiết lộ thân phận để tìm cách trở về lãnh địa Mathers—đã bị phong ấn.

Hoặc giả, nếu là người Đế quốc có lương tri, họ có thể tôn trọng lập trường của cậu, nhưng—

"...Để đặt cược vào hai lựa chọn đó, kèo này rủi ro quá."

"Lầm bầm cái gì thế? Kìa, cuộc gặp gỡ mong đợi đây rồi."

"—A."

Bị đẩy lưng, bờ vai của Subaru—người đang bước đi những bước ngắn—bị vỗ nhẹ.

Nghe lời Todd, cậu ngẩng mặt lên. Nơi được dẫn đến là một cái lồng sắt đặt ở rìa doanh trại. Trong số vài cái lồng xếp ngay ngắn, có một thiếu nữ đang ngồi bệt xuống sàn—

"Rem!"

"—, Anh là."

Nhìn thấy bóng dáng thiếu nữ mình đang tìm kiếm, Subaru lao về phía cái lồng. Nhận ra cậu, Rem cau mày trước sự manh động đó, lườm Subaru với sự thù địch không hề thay đổi.

Nhưng, không sao cả. Trước tiên chỉ cần xác nhận cô ấy an toàn—

"A, may quá! Em không bị làm sao chứ? Có đau ở đâu... hự!"

"Uwa, trông đau thế."

Do vội vàng bước ngắn, chân nọ đá chân kia, Subaru ngã sấp mặt. Tất nhiên, vì không thể dùng tay chống đỡ, mặt cậu đập thẳng vào song sắt.

Cứ thế rên lên "Kuh...", Subaru ngã ngửa ra sau.

"Này, tự nhiên anh làm cái trò gì thế!?"

"Không, xin lỗi... A, anh không có ý làm em sợ..."

"Tôi không có sợ! Đừng có coi thường tôi. ...Mũi với răng có sao không?"

"Hả!? Em lo cho anh sao?"

"Hả? Không hề nhé?"

Subaru uốn éo ngồi dậy như con sâu, sụt sịt mũi, nhận lại câu trả lời lạnh tanh của Rem.

Tuy nhiên, được nhìn vào đôi mắt xanh nhạt ấy, Subaru thở ra một hơi, pha lẫn chút hạnh phúc trong lòng. Thấy bộ dạng đó, Rem trong lồng càng cứng đờ đôi má.

"Rồi rồi, hiểu là cuộc gặp gỡ cảm động rồi, nhưng mà hơi lệch sóng đấy. Rồi, ừm, đây là cô Rem đúng không?"

"—. Ai biết được."

"Này này, căng thế. Cứng đầu cũng vừa vừa phải phải thôi chứ."

Todd xen vào cuộc hội ngộ của Subaru và Rem với vẻ mặt khó ở.

Rem ngoảnh mặt đi lạnh lùng. Xem ra thái độ "như muối bỏ bể" của cô ấy không chỉ dành riêng cho Subaru, mà nhất quán với cả cái doanh trại này—tức là cả những người Đế quốc như Todd.

Kể cũng phải, nói cô ấy là kiểu "khôn nhà dại chợ" cũng chẳng sai.

"Cứ cắn càn bất kể là ai như thế, coi chừng bị đặt biệt danh là Chó điên đấy."

"Hết cái để nói rồi hay sao mà lại ví tôi với chó. Anh không chỉ nặng mùi cơ thể mà còn thất lễ nữa nhỉ."

"Mùi cơ thể thất lễ là sao? Ý là thiếu sạch sẽ hả? Nhưng mà cái gọi là sạch sẽ cụ thể là gì thì tôi chịu đấy."

Có câu "Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng", thái độ của Rem với Subaru chính là ví dụ điển hình.

Ấn tượng ban đầu tồi tệ chưa xóa được mà đã rơi vào hoàn cảnh này thì đúng là không ổn.

"Tóm lại, cô ấy đúng là Rem. Cảm ơn vì đã cứu... cơ mà, nhìn tình cảnh bị nhốt trong lồng thế này, hơi khó để nói lời cảm ơn đấy."

"Đã bảo rồi mà? Đội của Jamal bị đánh cho tơi bời. Không làm thế này thì bên tôi cũng mất mặt lắm. Mà, sẽ không làm cô ấy bị thương đâu."

"...Tin được không đấy?"

"Có sự tín nhiệm của quý tộc Đế quốc mà. Jamal cũng chẳng dám ho he gì đâu."

Vừa nói, Todd vừa lục trong ngực áo, lấy ra con dao kia. Thấy vậy, mắt Subaru mở to. Todd rút dao khỏi vỏ, cắt đứt dây trói tay và chân cho Subaru.

Ngay lập tức, cảm giác giải thoát khỏi sự trói buộc khiến Subaru thở hắt ra "Phù".

"Định thả tôi đi luôn thế này à?"

"Ờ, muốn nói là cậu cứ dẫn cô bé này đi đâu tùy thích... nhưng rất tiếc là không được."

"————"

"Đừng có nhìn tôi bằng mắt đáng sợ thế. Không phải tôi chơi khăm đâu. Như cậu thấy đấy, bọn tôi đang dàn trận để chiến đấu với 『Tộc Shudrak』 trong rừng. Nhưng không chỉ có bọn tôi được bố trí ở đây. Đi lung tung khéo lại bị đám ở doanh trại khác bắt đấy."

Ý là để chinh phục khu rừng rộng lớn này, các doanh trại nằm rải rác khắp nơi.

Nếu nhóm Subaru lỡ đi vào địa phận của doanh trại khác, khả năng cao lại bị bắt trói, thẩm vấn y hệt như ở đây.

Thậm chí—

"Nghĩa là có khả năng gặp một cái trại toàn những thằng như Jamal, và bị tọng giày vào mồm cho đến no thì thôi hả."

"Tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng kiểu như tôi trong quân đội Đế quốc là hàng hiếm đấy. Tôi ghét đau đớn, nên cố gắng giải quyết bằng lời nói."

"Tức là đa số bọn họ đều hống hách như cái gã vô lễ kia sao."

"Thì, cô chọc giận gã đó nên cũng là tự làm tự chịu thôi."

Giọng Rem cứng đờ, chứa đầy sự chán ghét mãnh liệt.

Với Subaru, gã đó cũng chẳng có điểm nào để ưa, nhưng có vẻ cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Rem và Jamal cực kỳ tồi tệ. Todd có vẻ biết chuyện cũng không bênh vực Jamal, đủ hiểu nội dung câu chuyện tệ đến mức đồng đội cũng không thể bao biện.

"Anh bạn Todd, tôi hiểu là anh lo cho sự an toàn của bọn tôi. Nhưng phải làm sao đây? Chính anh cũng than vãn mà, bảo bọn tôi ở lại đây cho đến khi chinh phục xong khu rừng thì sao mà gật đầu được."

"Thì đúng là thế, giữ người ngoài trong doanh trại lâu quá bọn tôi cũng bị khiển trách. Đừng lo, vài ngày nữa sẽ có đội tiếp tế đi đến thị trấn gần đây. Đi cùng đội tiếp tế đó rời khỏi doanh trại thì sẽ không gây ra rắc rối không cần thiết đâu."

"Ra là vậy, đội tiếp tế."

Đương nhiên, để nuôi sống một lượng lớn người cần một lượng lương thực và nước uống khổng lồ. Không thể kiếm tất cả tại chỗ, nên đối với quân đội, đội vận tải nhu yếu phẩm quan trọng ngang ngửa đơn vị chiến đấu.

Vì thế, doanh trại này cũng có những người làm nhiệm vụ đó, và Todd khuyên nên đi cùng họ.

"Vậy, bọn tôi làm phiền ở đây một thời gian... được chứ?"

"Được thôi, sao đâu? Chiến sự chắc cũng chưa biến động ngay đâu... Chỉ là, tốt nhất đừng lại gần thằng Jamal. Nếu không muốn bị ăn giày lần nữa."

"Cái đó thì tôi thấm thía tận xương tủy rồi... Rem, em thấy phương án đó được không?"

"————"

Ngoảnh mặt đi chỗ khác, Rem không trả lời.

Nhưng không phản đối trực diện nghĩa là không có ý kiến phản bác hay phương án thay thế nào khác. Cứ coi đó là sự phản kháng đáng yêu vậy.

"Cơ mà, hai người có mối quan hệ lạ thật đấy. Rốt cuộc là thế nào?"

"À, cứ coi như là lãng khách hay du hành giả đi. Rem là cô bé quan trọng đối với tôi, còn đứa đi cùng kia thì tôi không quen."

"Lại còn nói thế nữa..."

Nghe câu trả lời của Subaru với Todd, sự ngờ vực của Rem càng tăng thêm. Subaru biết mình lại lỡ lời, nhưng mặt khác, cậu tuyệt đối không muốn thừa nhận Louis là người đồng hành.

Thực lòng, nếu Đế quốc chịu nhận nuôi nó thì tốt quá.

"Nhắc mới nhớ, con bé đó không bị nhốt chung với Rem nhỉ. Nó đi đâu rồi?"

"—. Con bé đó thì bị đưa đi chữa trị rồi. Hình như lúc làm liều nhảy xuống sông bị rách trán ở đâu đó."

"Chữa trị... chữa trị?"

Trước câu trả lời lảng tránh ánh mắt của Rem, Subaru ngớ người ra một lúc, rồi mặt cậu nghiêm lại.

Và rồi, cậu lao vào song sắt.

"Em bảo là chữa trị hả!?"

"G-Gì vậy chứ. Đúng, là chữa trị. Hay là anh ghét con bé đến mức không muốn nó được chữa thương?"

"Cũng không sai, nhưng vấn đề nằm ở chỗ khác. Này, anh bạn Todd! Con bé Louis đang được chữa trị ở đâu? Lều nào!?"

Thấy Subaru quay ngoắt lại với vẻ hung tợn, Todd ngạc nhiên "Gì thế?". Nhưng Subaru túm lấy vai anh chàng hoàn toàn không hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề, gặng hỏi "Ở đâu" lần nữa.

"Nếu đang được chữa trị thì là cái lều treo cờ đỏ kia. Nhưng sao tự nhiên lại..."

"Sao trăng gì nữa, chết cả nút bây giờ!"

Đẩy vai Todd đang trợn mắt ngạc nhiên, Subaru ba chân bốn cẳng lao về phía cái lều cờ đỏ.

Trước khí thế của Subaru, Rem và Todd nhìn nhau.

"Gì thế? Tóm lại là đuổi theo, nhưng mà..."

"Đi đi. Không ngăn lại là anh ta làm liều đấy."

"Sao tự nhiên tôi lại bị sai khiến thế này..."

Todd vò đầu, vội vàng đuổi theo Subaru đang lao đi như tên bắn.

Khi bóng lưng Subaru khuất dần, Rem thì thầm với giọng nhỏ xíu không để ai nghe thấy:

"...Cái gì thế không biết. Người đó lúc nào cũng làm mình xoay như chong chóng."

"————"

Trong khi đó, sau khi nghe chuyện, Subaru đảo mắt tìm kiếm cái lều đỏ.

Nghe tin Louis được chữa trị, khả năng tồi tệ nhất lướt qua não bộ Subaru.

Đó là khả năng Louis—kẻ có vẻ đang mất trí—sẽ trở lại bình thường nhờ được chữa trị, và hồi sinh với tư cách là một trong những Tổng Giám mục Đại tội 『Phàm Ăn』.

Nếu điều đó xảy ra, Subaru đương nhiên không thể chống đỡ, và cả Rem mất trí nhớ cũng vậy. Todd, Jamal, hay cả đám người Đế quốc ở doanh trại này có gộp lại cũng sẽ có vô số người phải hy sinh.

Không được để chuyện đó xảy ra. Tuyệt đối không, lòng Subaru tràn ngập sự nôn nóng.

Và rồi, cậu lao sầm sập về phía chiếc lều đỏ lọt vào tầm mắt—

"Xin lỗi! Ở đây có con ranh tóc vàng đáng sợ—"

"A—ư—a—!!"

Ngay khoảnh khắc định vén lều lên, một viên đạn màu vàng lao ra từ bên trong với tốc độ kinh hoàng.

Nó đâm thẳng vào nhân trung của Subaru không tr lệch một ly, khiến cậu lảo đảo, ý thức chao đảo kêu lên "Gư a". Cứ thế, Subaru ngã bệt mông ra sau.

Và theo phản xạ, cậu chống tay trái xuống đất. —Bàn tay trái với ba ngón tay đang gãy.

"Gư gia a a a a a—!!"

"A—! A—! Ư—a—!"

Subaru quằn quại trong cơn đau thấu trời xanh. Cưỡi lên người Subaru đang đau đớn là một con quỷ nhỏ đang hớn hở cười đùa kya kya. —Là Louis.

Nó vẫn giữ nụ cười ngây thơ nhưng tà ác y hệt lúc đánh thức Subaru trên đồng cỏ, cọ cọ vào ngực cậu.

Muốn hất nó ra lắm, nhưng ý thức đang bị thiêu đốt bởi cơn đau không cho phép cậu làm thế.

"Gà, hự, a, á...!!"

"Uwa, chống tay trái xuống hả? Cái đó thì, uwa, thốn tận rốn... Mà, nhìn qua thì con bé này cũng bình thường mà. Vết thương trên trán cũng được băng bó rồi."

Todd đuổi kịp Subaru đang quằn quại, nhẹ nhàng nhấc bổng Louis đang nô đùa trên ngực cậu lên. Louis vùng vẫy tay chân "A—ư—", nhưng Todd chẳng bận tâm.

Đúng như Todd nói, đầu Louis đã được quấn băng, có vẻ vết thương rách trán đã được xử lý. Tuy nhiên, không phải bằng ma pháp, mà là bằng các biện pháp y tế đơn giản.

"Hự, a... r, ra là thế. Chữa trị đầu, là kiểu đó à..."

Cứ tưởng là dùng ma pháp chữa thương nên cậu mới hoảng, nhưng nếu là phương pháp này thì chữa trị sẽ không lan đến những chỗ không nên chữa.

Tạm thời, nỗi lo của Subaru chỉ là lo bò trắng răng.

"Coi đứa bé quấn quít thế này là người dưng, rồi lại bị cô bé mình trân trọng đối xử lạnh nhạt. ...Chẳng hiểu sao, nhưng số cậu vất vả thật đấy."

"...Tôi không phủ nhận đâu. Hiếm ai gặp chuyện vãi như tôi lắm."

Nếu khổ đau con người phải chịu trong đời có giới hạn, thì phải chăng Subaru đang bị dồn cả đời khổ đau vào lúc này? Hay là mỗi lần 『Chết Giả』 thì bộ đếm lại reset, và ngày bình yên sẽ chẳng bao giờ đến?

Chỉ nghĩ thôi đã thấy kinh hoàng. Kinh hoàng, nhưng mà—

"Tạm thời, vẫn còn sống. Cái đó mới quan trọng."

"Mục tiêu nghe thấp bé nhẹ cân thế. ...Rồi, cậu tính sao? Chốt phương án đi cùng đội tiếp tế sau vài ngày nữa nhé?"

"À, ừ, nhờ anh cả. Mà, cứ để anh lo hết thế này cũng ngại thật."

"Hửm? Cái đó thì yên tâm đi. Tôi không có ý định nuôi báo cô đâu."

Nghe câu nói của Todd, Subaru đang ngồi bệt ngớ người ngẩng mặt lên "Hả?". Thấy vậy, Todd thả Louis đang vùng vẫy xuống đất, chống tay lên hông.

Rồi anh ta chỉ tay về phía doanh trại Đế quốc trải rộng sau lưng mình:

"Doanh trại to thế này mà. Nhân lực có bao nhiêu cũng thiếu. Việc thì chất đống như núi, cậu phải giúp một tay làm cái này cái kia đấy."

"...Không làm thì không có ăn, chứ gì?"

Subaru lầm bầm. Nghe vậy, Todd lặp lại "Không làm thì...":

"Đúng đấy. Cảm giác chuẩn cơm mẹ nấu luôn. Cậu biết câu hay đấy chứ."

Bên cạnh Todd đang gật gù tán thưởng, Louis cũng bắt chước gật gù theo.

Ngước nhìn hai người họ, Subaru vặn cổ kêu răng rắc.

"...So với việc bị cấm làm gì, hay bị tọng giày vào mồm, thì thế này còn tốt chán."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!