Arc 7: Đất Nước Của Sói

Chương 61: Chào mừng đến Kiếm Nô Cô Đảo!

Chương 61: Chào mừng đến Kiếm Nô Cô Đảo!

——Cảm giác như bị bỏ lại ở một nơi tối tăm, lạnh lẽo.

Tối như khi nhắm mắt, lạnh như khi áp má vào sắt thép bỏ hoang, một môi trường như thế. Vừa nếm trải cảm giác toàn thân bị trói buộc bởi xiềng xích của sự bất tự do, cậu vừa liều mạng cầu cứu.

Cậu cứ quờ quạng tay lung tung trong vô thức, cũng là vì lý do đó.

Nhưng, khoảnh khắc cuối cùng, lý do cậu vươn tay về phía ánh sáng trắng hiện ra trước mắt lại khác.

Ánh sáng——không, đó là thiếu nữ với biểu cảm chứa đựng quyết tâm bi tráng. Cậu vươn tay về phía cô ấy không phải vì cầu xin sự cứu rỗi. Mà là vì cậu nghĩ mình phải cứu cô ấy.

Vì thế, cậu bẻ cong xiềng xích đang cố phong tỏa cả cái cựa mình, vươn đôi tay này, đôi tay của chính mình ra.

Đôi tay của mình, đôi tay này——.

「——Nhỏ quá.」

Và rồi, ngắm nhìn bàn tay mình lọt vào tầm nhìn nhòe nhoẹt, Natsuki Subaru thì thầm.

Bàn tay đang vươn về phía trần nhà kia chính là tay của mình, nằm trên đường thẳng kéo dài từ vai Subaru. Nắm vào rồi xòe ra, nó chuyển động y hệt như mình suy nghĩ. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là tay của mình.

Tuy nhiên, đó là một bàn tay trẻ con, nhỏ hơn một cỡ so với kỳ vọng của Subaru.

Nói cách khác——

"Chưa trở lại được rồi..."

Cơ hội cải tử hoàn sinh mà cậu ngỡ đã nắm chắc sau bao gian khổ chồng chất. Theo đúng nghĩa đen, đó là kết quả của việc nếm trải cảm giác chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần, vậy mà nó lại tuột khỏi tay cậu.

Để rồi đánh mất thứ đó, rốt cuộc cậu đã phải trả bao nhiêu hy sinh?

Rốt cuộc, là bao nhiêu hy sinh——

"——Ư!? Đúng rồi, mình đang làm cái quái gì thế này!?"

Trong khoảnh khắc, ý thức mờ nhạt bị lay động trở lại, Subaru áp bàn tay đang ngắm nghía lên mặt.

Ký ức ùa về, dẫn lối đến tình trạng bất thường cậu gặp phải ở Ma Đô, và trò đuổi bắt nguy hiểm với Olbart, nơi cậu đã gặp phải những chuyện kinh khủng còn hơn thế nữa.

Giành chiến thắng trên vô số cái 『Chết』 chồng chất, Subaru lẽ ra đã thành công đoạt lấy vinh quang của kẻ thắng cuộc——giải trừ 『Ấu thơ hóa』.

Cậu nhớ rõ Olbart đã chạm vào ngực mình để giải trừ 『Ấu thơ hóa』.

Khoảnh khắc tiếp theo, cứ ngỡ lời yêu thương vừa được thì thầm bên tai thì——

"Đột nhiên ý thức bay biến, rồi sau đó... sau đó thì sao?"

Chuyện gì đã xảy ra? Subaru cố gắng lục lọi ký ức đang mơ hồ. Nhưng dù có đẩy hay kéo, cánh cửa chứa đoạn ký ức đứt đoạn kia vẫn không chịu mở ra.

Sự kiên cố của cánh cửa đó cùng nỗi sốt ruột dâng lên từng chút một khiến Subaru nghiến chặt răng hàm——

"——Kìa kìa, đừng nóng vội thế, cứ bình tĩnh nào. May mắn là nhặt lại được cái mạng rồi, muốn làm gì thì đợi cô nương đi cùng cậu tỉnh lại cũng chưa muộn đâu."

"——Hả?"

Bất chợt, một giọng nói vang lên ngay bên cạnh khiến Subaru ngẩn người quay sang. Thế là, ngay bên cạnh Subaru đang nằm, ánh mắt cậu chạm phải một kẻ đang chống hai tay lên má trên chiếc giường cứng ngắc.

Một kẻ đang nở nụ cười tươi rói hết cỡ, ghé sát lại nhìn chằm chằm vào mặt Subaru.

"U oa á!?"

"Úi chà. Phản ứng tốt đấy nhưng nên tiết chế lại thì hơn. Ồn ào quá là bị Đảo Chủ lườm cho rồi bị xếp vào mấy trận tử đấu phiền phức đấy nhé. Tuy nhiên,"

"Hả, ơ, hả..."

"Tôi cũng không ghét mấy cái thú vui ác liệt kiểu đó đâu, trái lại còn thích là đằng khác."

Trước mặt Subaru đang giật mình bật dậy, mắt tròn mắt dẹt, nhân vật tóc xanh kia vẫn tỉnh bơ nói phét.

Cậu ta buộc mái tóc dài ra sau đầu, khoác trên mình bộ trang phục gợi nhớ đến phong cách Nhật Bản hiếm thấy. Vừa ngạc nhiên trước gương mặt lạ lẫm, Subaru vừa nuốt nước bọt, lựa chọn từ ngữ và câu hỏi.

Không chỉ là người lạ, mà còn là nơi lạ, hoàn cảnh lạ, bầu không khí lạ——

"......Cậu là ai? Đây là đâu?"

"——A a, thực sự tuyệt vời! Câu hỏi đó là nhất đấy! Đúng như kỳ vọng... không, còn hơn thế nữa!!"

"Hể?"

Subaru định thận trọng thăm dò động thái đối phương, nhưng kẻ kia lại vui sướng mắt sáng rực, nhanh chóng nắm lấy tay cậu lắc lên lắc xuống với tốc độ tưởng chừng làm trật cả khớp vai.

Không phải là cậu lơ là cảnh giác. Nhưng mà, cậu hoàn toàn không thể phản ứng kịp.

Trước mặt Subaru đang kinh ngạc tột độ, đối phương buông cánh tay đang nắm ra cái "phù", rồi xoay một vòng tại chỗ như đang múa, và:

"Xin được trả lời! Gửi tới quý vị có ánh mắt hung dữ đang cuộn trào những dự cảm tuyệt vời, người đã vượt qua Hắc Hồ và trôi dạt đến hòn đảo này——Kiếm Nô Cô Đảo Ginunhive!"

Với giọng điệu và cử chỉ đậm chất kịch nghệ, nhân vật này có cách nói chuyện khá khiếm nhã so với lần đầu gặp mặt. Nhưng đối phương chẳng mảy may quan tâm đến nội tâm của Subaru, cứ thế đường hoàng giữ nguyên thái độ và vở diễn của mình.

Cứ như thể việc mình nhận được tràng pháo tay vang dội là điều hiển nhiên của một diễn viên sân khấu vậy——

"——Cecilus Segmunt."

Dang hai tay sang trái phải, dáng vẻ xưng tên đó trông hệt như động tác "Mie" trong kịch Kabuki.

Tất nhiên, thế giới này làm gì có Kabuki, nên chắc chắn không phải cậu ta bắt chước bản gốc. Dù vậy, thế đứng đó vẫn tạo ra một sức ép khiến người ta phải nín thở.

Tuy nhiên, thứ khiến Subaru nín thở không chỉ là tư thế đầy áp lực đó, mà là cái tên nghe quen quen kia. Ngay khi nhớ ra đã nghe cái tên đó ở đâu, mặt cậu nhăn lại.

Cậu đã nghe nó từ miệng của Abel.

Cái tên đó, hình như là một trong 『Cửu Thần Tướng』——

"Tôi chính là 『Thanh Lôi』 của Vollachia. ——Là diễn viên ngôi sao của thế giới này."

Trước đối phương dám đường hoàng tuyên bố như vậy, Subaru trố mắt nhìn.

Cái tên và danh hiệu được xưng ra, cả hai đều khớp với ký ức của Subaru. Khớp thì có khớp, nhưng chỉ có một điểm duy nhất là vấn đề cực kỳ lớn.

Đó là——

"——Mạnh nhất Vollachia mà lại là trẻ con sao?"

——Cecilus Segmunt đang cười trước mặt cậu, là một đứa trẻ trạc tuổi Subaru lúc đang bị teo nhỏ, mang đậm phong thái của một thằng nhóc nghịch ngợm.

△▼△▼△▼△

——Ảnh hưởng nghiêm trọng của 『Ấu thơ hóa』 đang ăn mòn cả thể xác lẫn tinh thần của Natsuki Subaru.

Ảnh hưởng về thể xác thì dễ hiểu, Subaru hiện tại đúng như vẻ bề ngoài, chỉ có năng lực vận động của một đứa trẻ mười tuổi. Sức tay hay sức chân là hiển nhiên, đến cả sức bền và sức bật cũng quay ngược về thời chưa dậy thì.

Chỉ là, vốn dĩ năng lực vận động của Subaru có giúp ích được bao nhiêu theo tiêu chuẩn của dị giới này hay không cũng là điều đáng ngờ, nên có thể nói sự chênh lệch chỉ là cỏn con. Một câu chuyện buồn.

Thứ nghiêm trọng hơn nhiều so với bề ngoài chính là ảnh hưởng lên bên trong.

"Chắc là, đầu óc mình bị yếu đi rồi..."

Cách nói có phần không chuẩn xác, nhưng đó là biểu hiện tóm gọn nhất tình trạng tồi tệ mà Subaru đang gặp phải.

Khả năng tư duy, sức suy nghĩ, năng lực trích xuất kiến thức đều trở nên yếu ớt. Cảm giác như vẫn dùng cái bàn cũ, nhưng lực để mở ngăn kéo thì yếu đi, hơn nữa còn không với tới những ngăn kéo ở trên cao.

——Trò đuổi bắt địa ngục diễn ra với đối thủ là Olbart trên đỉnh tháp Hồng Lưu Ly Thành.

Việc phải tốn số lần thử nghiệm nhiều đến mức điên rồ cho đối sách đó, ảnh hưởng của việc suy giảm tư duy là rất lớn. Chắc chắn nếu là trước khi bị teo nhỏ, cậu đã tìm ra giải pháp nhanh hơn một chút.

Có lẽ, cậu đã có thể tránh được những đau đớn sớm hơn một chút.

May mắn thay, lúc đó không phải nhờ Subaru, mà nhờ những người quan trọng của Subaru nên cậu mới được cứu.

Cảm giác như tiếng nói của mọi người, sự cổ vũ của họ vang lên trong đầu——

"Không phải không phải, không phải thế..."

Bất chợt, có thứ gì đó rưng rưng trào lên, Subaru vội vàng lấy tay lau đi.

Thứ cảm xúc pha trộn giữa an tâm và bi thương này, có lẽ gần giống với nỗi nhớ nhà. Trước khi bị ấu thơ hóa, cậu có thể kìm nén bằng sự bận rộn và tinh thần trách nhiệm, nhưng có vẻ cơ thể trẻ con này khiến bức tường phòng ngự nước mắt cũng thấp đi theo. Chỉ cần lơ là một chút là nước mắt sẽ tuôn rơi lã chã.

"...Đừng khóc đừng khóc. Mày là đồ ngốc hả. Không, đúng là ngốc thật."

Dù có than khóc thế nào cũng không thể mượn được sức mạnh của những người không có ở đây.

Làm bay hơi nước mắt bằng ma sát, Subaru cố gắng quay lại vấn đề chính. Phải làm thế, nếu không cơ hội tái ngộ với mọi người sẽ chẳng bao giờ đến nữa.

Điều quan trọng bây giờ không phải là sự yếu kém của đầu óc hay nỗi nhớ nhà mới nảy sinh. Phải nhìn nhận bản chất vấn đề một cách đúng đắn hơn.

Tức là——

"Abel hay anh Zikr có kể gì về tuổi của 『Nhất』 không nhỉ..."

Sụt sịt mũi, Subaru tìm kiếm câu trả lời cho nghi vấn trong ký ức.

Cecilus Segmunt——nghe nói đó là tồn tại mạnh nhất trong 『Cửu Thần Tướng』 của Vollachia. Tức là, nhân vật mạnh nhất Đế quốc chính là cậu ta.

Vốn dĩ, lý do hướng đến Ma Đô Chaos Flame là để thực hiện chiến dịch lôi kéo Yorna, một trong 『Cửu Thần Tướng』, về phe mình. Để giành lại ngai vàng, phải lôi kéo được càng nhiều 『Cửu Thần Tướng』 càng tốt.

Vậy thì đương nhiên, chủ đề về nhân vật 『Nhất』 chắc chắn mọi người cũng đã bàn qua.

Thế nên, cậu đang cố cạy mở cái ngăn kéo cứng ngắc để tìm câu trả lời——

"Chỉ nhớ được mỗi thông tin là không được lòng người, chẳng trông cậy được mấy..."

Không rõ là do phần đó quá ấn tượng, hay thực tế cậu chỉ nghe được mỗi chuyện đó, nhưng thông tin Subaru có về 『Nhất』 chỉ có vậy.

Đáng tiếc thay, trong đó không tìm thấy thông tin cậu đang cần như ngoại hình hay tuổi tác của 『Nhất』.

"Nhưng mà, nếu bảo không được lòng người là do còn trẻ con thì nghe cái hiểu ngay."

Ở cái Đế quốc nơi kẻ mạnh được coi là bề trên, chuyện kẻ mạnh nhất lại không được lòng người quả là kỳ lạ.

Nhưng nếu bảo nhân vật mạnh nhất đó là một đứa trẻ thì lại thấy thuyết phục. Dù có mạnh đến đâu, chắc chắn có nhiều người lớn ghét việc phải tuân lệnh một đứa trẻ con.

Đúng lúc Subaru vừa dung hòa được thông tin có trước và kiến thức mới.

"——Có vẻ như cậu đã đưa ra được kết luận gì đó rồi nhỉ."

Bị bắt chuyện, Subaru ngẩng mặt lên, ngay chính diện là thiếu niên tóc xanh——Cecilus, vẫn đang đứng chôn chân trong tư thế tạo dáng y hệt lúc nãy không sai một ly.

Subaru, người đã mải mê suy nghĩ mà bỏ mặc cậu ta, chớp mắt:

"X-Xin lỗi, để cậu đợi lâu."

"A a không không đừng bận tâm. Dù sao tôi cũng hay bị cho ra rìa khỏi mấy cuộc thảo luận mà! Quen với việc bị im lặng ngó lơ rồi, á ha ha!"

"V-Vậy à..."

Khoe hàm răng trắng bóc, Cecilus thản nhiên tiết lộ hoàn cảnh bi đát của mình.

Dù ngỡ ngàng trước thái độ đó, nhưng nếu cậu ta không phật ý vì cách ứng xử thất lễ thì tốt rồi. Dù sao thì, cậu có cả núi chuyện muốn hỏi cậu ta.

Nhiều đến mức muốn vẹo cả cổ vì không biết nên bắt đầu hỏi từ đâu.

"Xin lỗi vì thái độ thất lễ, tôi xin lỗi lần nữa. Tôi là..."

"Đã~bảo~là! Không vấn đề gì đâu mà. Tất nhiên không phải là thất lễ vô phép xấc xược sẽ được thông qua, nhưng tôi có đủ độ lượng để bỏ qua ở mức độ nhất định. Nếu lòng dạ hẹp hòi nông cạn thì trông chẳng khác gì mấy vai phụ hay vai phản diện tép riu sao."

"Ờ, ờ, đúng thế thật. Cảm ơn, may quá. Thế thì tôi là..."

"Nhắc mới nhớ! Lúc nãy thấy cậu đang suy nghĩ nên tôi không hỏi, nhưng thế đứng vừa rồi thế nào? Đó là vẻ mặt quyết định khá là tâm huyết của tôi đấy nên muốn nghe xem hiệu quả ra sao. Tôi đang phân vân xem có nên đưa nó vào khuôn mẫu xưng danh hay không!"

"C-Chờ chút đã, nghe tôi nói..."

"Đúng đúng! Ngoài ra còn cả đống chuyện tôi tò mò muốn hỏi nữa! Thế nào! Hay là cậu cứ kể tường tận rõ ràng về mấy chuyện đó——"

"——Nghe người ta nói đi chứ!!"

Dù muốn bình tĩnh nói chuyện, nhưng tất cả đều bị chặn họng bởi tràng liên thanh nhanh như điện xẹt của đối phương.

Sợ bị cuốn trôi theo cái đà đó, Subaru buột miệng hét lớn. Thấy Subaru giật mình sau khi hét lên, Cecilus mở to đôi mắt xếch:

"Á à, chẳng lẽ tôi lại tái phạm rồi sao?"

"Thời buổi này, hiếm khi nghe được mấy câu phát ngôn kiểu văn mẫu như thế..."

"Văn mẫu? Ten-pu-re?"

"À thì, từ địa phương quê tôi, nghĩa là mức độ hay mấy cái quy ước rập khuôn ấy."

"Hô hô, quê cậu à! Thú vị đấy! Ái chà, cái tật này lại không được rồi nhỉ."

Mắt sáng rực, 『Thanh Lôi』 nhảy bổ ngay vào đối tượng gây tò mò.

Cái danh hiệu đó, có khi nào không phải tượng trưng cho việc sấm sét đánh xuống từ nơi cao, mà là tượng trưng cho tính cách quá đỗi trung thực với ham muốn của cậu ta không? Một tính cách hoàn toàn không có chút điềm tĩnh nào.

——Biết đâu, đó cũng có thể là diễn xuất để che giấu bản chất thật.

"Vậy thì vậy thì cậu sẽ kể cho tôi chuyện gì đây? Con tim tôi đang đập thình thịch không ngừng vì không biết sẽ được nghe chuyện gì đây này! Hà~, cảm giác thật là đang sống!"

"......Chẳng giống đang diễn chút nào."

Thiếu niên đang khao khát câu chuyện từ miệng Subaru với đôi mắt lấp lánh.

Thái độ chẳng mảy may liên quan gì đến giấu giếm hay âm mưu, thậm chí còn nghi ngờ liệu cậu ta có biết nói dối hay không. Vốn dĩ, bẫy Subaru hiện tại như thế thì có ý nghĩa gì chứ.

Nếu không đi cùng Abel, Subaru chỉ là một tồn tại chẳng thu hút chút chú ý nào ở Đế quốc. ——Tất nhiên, cũng có ngoại lệ cố chấp nhắm vào mạng sống của Subaru.

"Nhưng mà, đó là ngoại lệ của ngoại lệ, và nếu được thì tôi không muốn gặp lại lần hai đâu."

"——? Sao thế?"

"Không, chuyện riêng thôi. Với cả, tôi là Natsuki Subaru... a."

Thấy Cecilus nghiêng đầu, Subaru định xưng tên để lấp liếm thắc mắc đó, rồi ngay lập tức cậu nhận ra sự hớ hênh của mình: "Chết dở".

Khi giả gái thì xưng là 『Natsumi Schwartz』, chú ý không để tên thật lan truyền bừa bãi trong Đế quốc, vậy mà sự bất cẩn của trẻ con lại phá hỏng tất cả.

Biết đâu, lỡ như vạn nhất, Cecilus ở địa vị Nhất Tướng của Đế quốc lại biết tên những người liên quan đến Vương tuyển của nước láng giềng Lugunica——

"Natsuki Subaru, à. Một cái tên nghe lạ tai nhưng lại lăn tròn êm ái trên đầu lưỡi nhỉ. Tiện thể thì Natsuki hay Subaru mới là Gia danh (Họ)?"

"——. H, Gia danh là Natsuki, còn tên là Subaru."

"Ha ha, đã rõ. Vậy tôi sẽ gọi là Subaru-san nhé! Tuy nhiên nếu tìm được cách gọi hay hơn thì tôi sẽ đổi tùy hứng nên mong cậu thông cảm."

Vẫy vẫy tay, Cecilus trả lời với vẻ mặt chẳng có chút manh mối nào.

Một mặt an tâm về điều đó, một chút nghi ngờ lại nảy mầm trong lòng Subaru. ——Đứa trẻ này, liệu có thực sự là Cecilus Segmunt không?

"――――"

Nghĩ kỹ thì, nếu chỉ tự khai thì ai cũng làm được. Tất nhiên, thiếu niên trước mắt cũng có thể làm thế. Giống như Subaru đã tự khai là 『Natsuki Subaru』 vậy.

Đương nhiên, tên tuổi và danh hiệu 『Thanh Lôi』 mạnh nhất Vollachia thì ai cũng biết.

Ở một nơi không rõ tung tích thế này, tình cờ gặp được kẻ mạnh nhất Vollachia thì đúng là quá trùng hợp. Thay vào đó, một đứa trẻ ngưỡng mộ cái tên và danh hiệu ấy rồi tự xưng là 『Thanh Lôi』. Nghĩ theo hướng đó tự nhiên hơn nhiều.

"Ô da da? Sao ánh mắt nhìn có vẻ mây đen vần vũ thế kia? Tôi làm gì sao?"

"......Cậu, là 『Thanh Lôi』 hàng thật à?"

"Đến rồi! Lại bị nói thế! Lần nào cũng bị nói y hệt!"

Vốn không giỏi thăm dò, Subaru ném thẳng sự nghi ngờ ra thì Cecilus cười phá lên.

Quả nhiên, việc có nên tiếp tục gọi thiếu niên này là Cecilus hay không cũng là một nghi vấn, nhưng có vẻ ngoài Subaru ra cũng có người nghi ngờ tính xác thực về thân thế của cậu ta.

Tuy nhiên——

"Dùng lời nói để khăng khăng mình là hàng thật thì đơn giản, nhưng thế cũng đâu chứng minh được gì đúng không? Nhưng nếu nói ra mấy thông tin mật để chứng minh... thì cậu cũng đâu phân biệt được thật giả. Subaru-san, cậu đâu có biết rõ về tôi đến thế."

"Cái đó... ừ, cậu nói đúng."

"Vậy thì tranh luận về thân thế thật giả của tôi chỉ tổ phí thời gian. Mấy chuyện vô ích thì cứ chém toẹt một cái rồi chuyển sang chủ đề tiếp theo đi! Thế mang tính xây dựng hơn nhiều, dù tôi chuyên về phá hoại!"

Cảm giác như bị khẩu khí và sự áp đảo của cậu ta thuyết phục, nhưng bị dồn dập không kịp thở thế này thì chẳng có kẽ hở nào để phản bác. Hơn nữa, lý lẽ của cậu ta tuy cực đoan nhưng là sự thật.

Subaru không có cách nào phân biệt thật giả của 『Thanh Lôi』. Cũng chẳng có manh mối nào. Vậy thì, dù có nghi ngờ Cecilus-tạm-thời này cũng chẳng tìm ra câu trả lời.

Nếu vậy thì——

"――――"

Một khi dời sự quan tâm khỏi Cecilus, điều tiếp theo hiện lên là nghi vấn về tình hình hiện tại.

Định để Olbart giải trừ 『Ấu thơ hóa』, rồi ý thức của Subaru trở nên trống rỗng——không, bị một thứ đen ngòm nuốt chửng và xóa sạch.

Nhưng nhìn là biết không phải cậu chỉ đơn thuần ngất đi.

Ví dụ như, chiếc giường tồi tàn mà Subaru đang nằm khi đối mặt với Cecilus đây.

Ngay cả ở khu định cư thiếu thốn của tộc Shudrak, họ cũng cố gắng dùng cỏ cây mềm mại để làm giường ngủ thoải mái hơn. Nhưng cái giường này chẳng cảm thấy chút quan tâm nào như thế.

Chỉ là một cái bệ, miễn nằm lên được là xong.

Thứ hỗ trợ cho ấn tượng sát phạt đó là nội thất căn phòng trống hoác chẳng có gì ngoài cái giường.

Những bức tường xám xịt nứt nẻ khô khốc, sàn nhà bám đầy những vết bẩn không thể tẩy rửa. Không khí ẩm thấp nặng nề cũng gây tức ngực, không thể nào gọi là môi trường thoải mái được.

Cảm giác bế tắc y như bị tống vào ngục tối vậy.

"À ừm, Cessi này, tôi hỏi chút được không?"

"Cessi! Cái gì thế, chẳng lẽ là tôi sao?"

"Tôi đang phân vân không biết có nên gọi người không rõ thật giả là Cecilus hay không..."

Không phải là để phòng hờ trường hợp gặp Cecilus thật ở đâu đó, nhưng đó là điểm thỏa hiệp của Subaru đối với thiếu niên chưa rõ thật giả này.

Gọi là Cecilus-tạm-thời thì thất lễ, mà vốn dĩ cũng phiền phức. Ngoại trừ việc thân thiết đến mức đáng ngờ ra thì thái độ của cậu ta rất thiện chí, nên cậu cũng muốn tránh bị ghét.

"Có khi, cậu ta là người thân thiện nhất Đế quốc cũng nên... Không, chắc không bằng anh Flop và chị Medium được. Nhưng mà, cảm giác cũng kẻ tám lạng người nửa cân."

Tuy nhiên, cũng có trường hợp ban đầu thân thiện nhưng sau đó thay đổi thái độ, nên không được quá tin tưởng.

Nghĩ vậy mới thấy, việc tình cờ gặp được anh em nhà O'Connell khi đang đi cùng Rem quả là may mắn không giống Subaru chút nào. Có khi là may mắn lớn nhất đời cậu.

Lúc đó, hình như là Flop đã bắt chuyện trước. Chắc là do không thể nhìn nổi cảnh Subaru đi cùng Rem lúc ấy.

"Cessi, Cessi à... Cảm giác thật đặc biệt! Âm hưởng kỳ lạ ghê! Nhớ lại thì tôi chưa từng được gọi bằng tên thân mật bao giờ, cảm giác mới mẻ sâu sắc thật đấy."

Mặt khác, Cecilus thì phấn khích tột độ với cái biệt danh đầu tiên trong đời.

Cảm giác như mình đã chọn một cái tên hơi tùy tiện, nhưng thấy cậu ta vui thế này mà dội gáo nước lạnh thì cũng tệ, chắc không cần phương án thay thế đâu. Cậu cũng chẳng có ý tưởng nào khác.

"Thế, quay lại chuyện chính... ở đây không phải là Chaos Flame đúng không?"

"Chaos Flame... Ma Đô à? Ồ hoàn toàn không phải đâu. Trái lại trong Đế quốc thì nó nằm ở hướng Tây đối lập hoàn toàn với hướng Đông! Như đã nói, đây là Kiếm Nô Cô Đảo Ginunhive."

"Kiếm Nô Cô Đảo..."

Ginunhive, lăn cái từ lạ lẫm đó trên lưỡi, Subaru méo miệng.

Chưa nói đến địa danh, cái danh xưng đi kèm mang lại dự cảm chẳng lành. Nếu Chaos Flame được gọi là 『Ma Đô』 vì có nhiều á nhân sinh sống, thì Ginunhive chắc chắn cũng có lý do để bị gắn cái danh xưng đó.

Kiếm Nô Cô Đảo, đó là——

"——Kiếm Nô, Cô Đảo?"

Kiếm Nô, âm hưởng đó gợi lên hình ảnh rất dễ hình dung, và cậu cũng từng nghe qua.

Đúng rồi, chắc chắn đó là từ mà Al thỉnh thoảng hay lầm bầm. Rằng hắn đã trải qua mười mấy năm sống dở chết dở ở đâu đó với tư cách là kiếm nô.

Rằng hắn đã mất cánh tay trái nhưng vẫn cố sống sót và trốn thoát khỏi môi trường đó.

Nếu vậy thì nơi này là——

"Không lẽ, là hội trường Death Game...?"

"Desu geemu? Đó cũng là từ địa phương à? Nghĩa là gì thế?"

"......Nghĩa là đấu trường Colosseum, hay hội trường giết chóc lẫn nhau ấy."

"A a ra là thế! Cậu hiểu nhanh thật đấy! Chính xác nơi đây là 『Hội trường Death Game』!"

"——Ư."

Bị cơn ớn lạnh ghê người tấn công, Subaru sợ hãi nói ra khả năng đó thì Cecilus cười.

Trước giọng điệu nhẹ tênh vỗ tay bép cái trước ngực của cậu ta, Subaru còn nghi ngờ mình nghe nhầm. Tuy nhiên, dù có đợi bao lâu, lời Subaru muốn nghe cũng không thốt ra từ miệng Cecilus.

——Không, thốt thì có thốt, nhưng đó không phải là lời cậu muốn nghe.

"Chào mừng một lần nữa đến với Kiếm Nô Cô Đảo. Người ít tuổi như tôi và Subaru-san hiếm khi vào đây lắm, lạ thật đấy, mà có vào cũng chẳng sống lâu được đâu nên tôi kỳ vọng lắm nhé."

"Vớ... vẩn."

"Vớ?"

"Vớ vẩn! Chuyện đó... chuyện đó, chắc chắn có nhầm lẫn gì rồi!"

Mặt biến sắc, Subaru lạc cả giọng hét vào mặt Cecilus trước mắt.

Câu chuyện quá mức khó chấp nhận. Mình đang ở một nơi như thế, chắc chắn là nhầm lẫn gì rồi.

"Tại vì, cho đến lúc tỉnh lại tôi vẫn đang ở Chaos Flame mà..."

"Không không lúc ngủ cậu cũng ở trên cái giường này đấy thôi. Cậu gặp ác mộng suốt. Nằm không thoải mái nên gặp ác mộng cũng dễ hiểu, nhưng trong lúc đó thì cậu không có ở Chaos Flame đâu."

"Không phải ý đó! Cậu hiểu mà!?"

"Hưm."

Cáu tiết trước sự chậm hiểu của Cecilus, Subaru vừa bắn cả nước bọt vừa gắt lên.

Trước lời kêu gào đó, Cecilus nhắm một mắt lại, tỏ thái độ lắng nghe không chen ngang. Thấy vậy, ánh mắt Subaru đảo quanh, vừa nhìn quanh phòng vừa nói:

"Tôi đã ở Chaos Flame. Việc tôi ở đây là nhầm lẫn gì đó thôi. Còn có những người đi cùng tôi nữa."

"Dù cậu bảo là nhầm lẫn, nhưng sự thật là cậu đang ở đây mà. Nếu thừa nhận lời cậu nói thì hóa ra chính tôi mới là người bị dịch chuyển từ đảo đến Ma Đô mất."

"Nếu tôi đang ở Kiếm Nô Cô Đảo, thì chuyện ngược lại cũng có thể xảy ra chứ!?"

"Sao nhỉ. ——Nếu là câu trả lời cho chuyện đó thì tôi có thể chỉ cho cậu ngay."

Nhún vai trước Subaru đang nổi cơn tam bành vì không chịu hiểu, Cecilus lặng lẽ đưa tay ra. Ngón tay thon mảnh của cậu ta chỉ về phía bức tường sâu trong phòng.

——Không, không phải bức tường. Thứ cậu ta chỉ là ô cửa sổ có song sắt nằm ở đó.

Cửa sổ nơi gió ẩm lùa vào nằm ở vị trí khá cao, nhưng thông ra bên ngoài căn phòng.

"Không phải, không phải không phải không phải...!"

Môi run rẩy, Subaru hoảng hốt nhảy xuống khỏi giường.

Ngay khi đôi chân trần chạm xuống sàn đá lạnh lẽo, đầu cậu choáng váng và cảm giác mất sức ập đến, nhưng cậu cố kìm nén và lao tới cửa sổ. Rồi cậu nhảy lên nắm lấy song sắt, vặn vẹo thân mình một cách khó coi để cố rướn người lên, đặt cằm lên khung cửa sổ.

Và, cố gắng hướng mắt ra khung cảnh bên ngoài——

"——Biển, ư?"

"Vâng, là hồ đấy."

Nhìn cảnh tượng ngoài cửa sổ, Subaru thẫn thờ lẩm bẩm.

Nhặt lấy tiếng lẩm bẩm đó, Cecilus định khẳng định lời của Subaru. Nhưng, sự khẳng định của Cecilus là sai. Subaru đã nói là "Biển", chứ không phải nói nhầm thành "Hồ".

Đúng, Cecilus đã nhầm. Nếu nhầm, thì cảnh tượng bên ngoài cũng có thể là nhầm lẫn.

Nhưng mà, Subaru cũng hiểu đó chỉ là nguyện vọng của bản thân mình mà thôi.

"Tầm nhìn bao quát, toàn bộ là hồ đen..."

"Bao quanh hòn đảo là hồ nước vây kín mít. Muốn qua lại với bờ bên kia chỉ có cách 『Nâng』 cây cầu rút duy nhất lên thôi. Chính xác là thiên nhiên hiểm trở hay là nhà ngục!"

Không thể rướn người lên được nữa, Subaru trượt dần từ cửa sổ xuống. Trước Subaru đang quỳ gối gục đầu xuống sàn, khẩu khí của Cecilus vẫn rất sung mãn.

Tại sao, tại sao ở một nơi tuyệt vọng thế này, cậu ta lại có thể vui vẻ đến thế.

"Tại sao..."

"Hửm?"

"Tại sao, cậu lại trông vui vẻ thế hả?"

Nếu là Subaru người lớn, có lẽ cậu sẽ ấp úng không dám hỏi thẳng.

Vì là đứa trẻ không có khả năng kiềm chế, nghi vấn cứ thế buột miệng trào ra. Trước câu hỏi quá đỗi ngây thơ đó của Subaru, Cecilus quay lại với ánh mắt tràn đầy sự trẻ con "Đó là vì!":

"Vì tôi cảm nhận được mà, sự kết thúc của màn dạo đầu!"

"Màn dạo đầu..."

"Đáng thương thay, tôi bị tống vào 『Hội trường Death Game』 dù chẳng hiểu mô tê gì, phải chồng chất những trận tử đấu gió tanh mưa máu! Một làn gió mới mang theo dự cảm khác biệt với mùi máu tanh đã thổi đến chỗ tôi! Thế thì bảo câu chuyện không chuyển biến là nói dối rồi."

Cecilus giơ ngón tay thao thao bất tuyệt những lời hoàn toàn không thể hiểu nổi. ——Không, không phải là không hiểu. Mà là không muốn hiểu.

Bởi vì, nếu cố hiểu lời cậu ta một cách nghiêm túc thì——

"Không thế thì chẳng thú vị chút nào. Giam cầm một diễn viên ngôi sao trong cánh gà sân khấu, đó là sự báng bổ không thể chấp nhận được trong một kịch bản đàng hoàng!"

——Chẳng phải 『Thanh Lôi』 mạnh nhất Vollachia là một kẻ có bộ não tư duy theo cốt truyện sao.

△▼△▼△▼△

Kẻ có bộ não cốt truyện mưu cầu sóng gió ba đào, Cecilus Segmunt nói rất nhiều.

Đến mức nghi ngờ rằng nếu cứ mặc kệ thì cậu ta sẽ luyên thuyên mãi không thôi.

"Thế là, lúc tôi đang đi dạo loanh quanh bên ngoài, thì thấy cậu vừa hay bò lên bờ đấy. Ghê chưa? Chuyện này hiếm lắm đấy nhé. Quả thực là định mệnh! Hay phải nói là đậm chất tiểu thuyết."

"――――"

"Chắc cậu không biết đâu nhưng từ xưa trực giác của tôi đã khá tốt rồi nhé. Hôm nay cũng cảm giác như được gió mời gọi nên đi dạo rồi tìm thấy cậu, tôi sợ bản thân mình được thế giới ưu ái quá cơ."

"――――"

"Tất nhiên, cậu sống sót qua tình huống đó cũng có triển vọng được thế giới sủng ái đấy! Thể hiện cho tốt vào nhé, Subba... Ba-ru... hừm?"

Nghiêng đầu, Cecilus lầm bầm suy tính điều gì đó.

Vừa bỏ ngoài tai những câu chuyện chẳng hiểu nghĩa lý gì và cũng chẳng có mấy nội dung thốt ra từ môi cậu ta, Subaru vừa bước đi bằng chân trần trên sàn đá lạnh lẽo.

Ra khỏi căn phòng lúc tỉnh dậy, đi bộ ở cái nơi không rõ tung tích thế này thật là liều lĩnh.

Dẫu vậy, có điều cậu bắt buộc phải xác nhận.

"Là thật đúng không? Chuyện tôi không chỉ có một mình ấy."

"Hả? À, vâng, thật mà. Kể cả chuyện đó nữa tôi cũng muốn khen ngợi cậu làm tốt lắm. Không chỉ sống sót trong tình huống đó, mà còn cứu được cả đối phương nữa, quả là hành động được ban cho cả vận may lẫn gan dạ... việc làm của một loại tài năng nào đó!"

"Tài năng hay gan dạ, mấy cái đó thì thôi đi. Thế, đối phương là..."

"Là một cô bé nhỏ nhắn. Cỡ chừng bằng Bassu... Ồ! Cảm giác gọi thế này nghe cũng hay đấy chứ?"

Câu chuyện dễ dàng bị chệch khỏi đường ray, nhưng cậu đã hỏi được điều cần hỏi.

Có lẽ Cecilus đang đau đầu về cách gọi của Subaru để đối lại cái tên 『Cessi』 của mình. Nếu không phải biệt danh quá tệ thì gọi thế nào cũng được.

Quan trọng là, câu chuyện nghe được trước đó——

"——Louis."

Cỡ chừng bằng mình——nếu nói là bằng tuổi Subaru hiện tại, thì đương nhiên người cậu nghĩ đến là Louis. Xét theo tình huống thì Medium cũng bị teo nhỏ về độ tuổi tương đương, nhưng cô ấy không có mặt ở đỉnh tháp đó nên không nằm trong danh sách ứng cử.

Thú thật, tâm trạng của Subaru đối với Louis đang rối bời không tả nổi.

"Tôi không định vứt bỏ cậu khi chưa có câu trả lời đâu. Với lại, biết đâu nếu có sức mạnh của cậu..."

Nếu dùng được 『Dịch chuyển』 của Louis, có thể thoát khỏi hòn đảo nguy hiểm này.

Vẫn chưa biết toàn cảnh hòn đảo, và người gặp ở đây mới chỉ có mỗi Cecilus, nhưng nghe chuyện của cậu ta thì chắc chắn đây là môi trường tồi tệ nhất cho trẻ con sinh sống.

Vì vậy——

"Phải rời khỏi hòn đảo này sớm hơn dù chỉ một giây."

"Tham vọng lớn đấy nhưng tôi nghĩ là nhiều tường cản lắm. Theo tôi nghe nói thì trong quá khứ chỉ có duy nhất một người đào tẩu thành công khỏi đây, và cũng vì vụ đó mà 『Luật nguyền』 mới được lập ra đấy."

"Vậy thì, tôi sẽ là người thứ hai. Không, tính cả người đi cùng là ba người."

Quyết tâm bị chen ngang, Subaru buột miệng đáp trả. Nghe vậy, Cecilus khẽ mở to mắt, rồi huýt sáo một tiếng cao vút.

Có vẻ điều đó làm tâm trạng cậu ta tốt lên, nhưng cậu không có tâm trí đâu mà bận tâm.

Và rồi——

"Bassu, đây rồi."

Đi một lúc trong hành lang tối tăm tràn ngập không khí ẩm lạnh, bất chợt Cecilus dừng lại. Cậu ta vòng tay ra sau đầu, hất cằm về phía căn phòng có cánh cửa gỗ bẩn thỉu.

Nhìn lên cánh cửa đó, Subaru hỏi "Đây là?",

"Phòng điều trị. Cũng hay bị gọi là phòng xác. Vì không ít người chết hụt ở đấu trường rồi thành cái xác ở đây mà."

"C-Chữa trị đàng hoàng chứ? Còn trị liệu sư?"

"Trị liệu sư! Thầy lang thì có đấy, chứ làm gì có người dùng ma thuật quý giá thế. Nếu đặt ở đây thì người chết sẽ giảm nhưng thế thì trái với phương châm của Đảo Chủ."

"――――"

Được trả lời một cách nhăn nhở, Subaru bất giác im bặt.

Cậu đã quên béng mất, ở Đế quốc Vollachia, người dùng được ma thuật chữa trị rất ít. Chính vì thế, ma thuật chữa trị của Rem mới được coi trọng như vậy.

Nhưng mà, Louis bị ném vào phòng điều trị không có trị liệu sư, nghĩa là.

"Cô bé đi cùng cậu suy yếu lắm rồi nên đó là lý do. Căn phòng này danh nghĩa là để chữa trị cho người bị thương, nên dụng cụ sơ cứu với chăn chiếu thì có đủ cả. Thân phận kiếm nô như chúng ta bị đối xử như vừa nãy đấy, nằm ngủ tệ lắm đúng không?"

"...Kiếm nô chỉ có Cessi thôi."

"Á ha ha ha, đúng rồi nhỉ! Nào, cùng đến với cuộc hội ngộ cảm động thôi."

Đọc vị được hai tầng tâm tư của Subaru, Cecilus vỗ vai cậu.

Bị khí thế ấy áp đảo, Subaru nuốt nước bọt, hạ quyết tâm bước về phía cánh cửa. Rồi cậu đẩy cửa bước ra, lập tức nhăn mặt vì thứ mùi khó chịu ập tới từ bên trong.

Thứ tràn ra là mùi máu tanh nồng hòa lẫn với mùi thịt thối, đỉnh điểm của sự mất vệ sinh.

Chẳng biết khái niệm vệ sinh ở đây đã chết yểu hay chưa, mà trong căn phòng không rộng lắm này, có thể thấy những dụng cụ cũ nát và băng gạc được giặt qua loa đang phơi lủng lẳng.

Trong cái môi trường khó mà khen là tốt đẹp đó—,

"Người đi cùng cậu đang ngủ đằng kia đấy."

"—Ư, Louis!"

Thấy Subaru dáo dác nhìn quanh, Cecilus chỉ tay về chiếc giường phía trong cùng.

Có vẻ nơi này đóng vai trò như phòng y tế, với hai chiếc giường trông khá hơn cái Subaru vừa nằm một chút, và trên chiếc giường phía trong, tấm chăn đang phồng lên một khối nhỏ.

Bị thúc giục bởi sự nôn nóng, Subaru lao về phía đó. Cậu vội vã chạy đến, dù trong đầu vẫn chưa quyết định được sẽ nói gì với Louis.

Thế nhưng—,

"—Hả?"

Vừa chạy tới định lay đôi vai nhỏ bé ấy, Subaru sững sờ đến đông cứng.

Không phải vì không tìm thấy lời nào để nói. —Mà là vì không tìm thấy người để cậu thốt lên những lời đó.

Thiếu nữ đang nằm đó, người được cho là đã được kéo lên đảo cùng với Subaru, không phải là Louis, người đã làm tâm trí Subaru rối bời phức tạp.

Một cái đầu nhỏ với cặp sừng quá đỗi nổi bật, cùng mái tóc màu lanh cắt ngang vai. Bộ Kimono lộng lẫy bao bọc thân hình nhỏ nhắn ấy đã bị cởi bỏ, chỉ còn lại lớp áo lót đơn sơ.

Đó không phải là Louis, cũng chẳng phải Medium, người đồng đội đã cùng đến Ma Đô Chaos Flame và bị thuật của lão Olbart thu nhỏ.

Người ở đó là—,

"......T-Tanza?"

Đáp lại tiếng gọi run rẩy ấy, thiếu nữ đang say ngủ chẳng hề phản ứng.

Nhưng dù không trả lời, chỉ cần nhìn là biết. Thiếu nữ không phải Louis cũng chẳng phải Medium ấy, thân phận thật sự chính là người hầu cận của Yorna Mishigure - nữ chủ nhân Ma Đô, cô bé Lộc Nhân Tanza.

"Tại sao, tại sao con bé lại ở đây...?"

"Ái chà? Chẳng lẽ tớ lại làm sai gì rồi sao?"

Thấy Subaru kinh ngạc trước gương mặt ngủ khác xa tưởng tượng, Cecilus đứng phía sau thốt ra một câu ngớ ngẩn.

Tất nhiên, không phải lỗi do anh ta. Không phải lỗi của anh ta, nhưng mà—,

"Chuyện này không giống như đã nói! Tôi nghe nói Louis đang ở đây mà."

"Ây dà, thế à nha. Tớ nhớ là đã giải thích có một bé gái lên đảo cùng Bassu mà. Việc cô bé đó khác với người Bassu nghĩ thì tớ cũng ngạc nhiên lắm đấy."

"Ư, hự..."

Không thể cãi lại câu trả lời quá đỗi hợp lý của Cecilus, Subaru nghẹn lời.

Quả thật, người nghe câu "thiếu nữ đi cùng" rồi tự mặc định đó là Louis, chính là Subaru. Về điểm này thì chỉ có thể xin lỗi Cecilus thôi.

Nhưng chuyện này thật kỳ lạ. Tại sao Tanza lại ở cùng Subaru chứ?

Mà nếu người ở cùng là Tanza, thì—,

"Louis, sẽ ra sao..."

Subaru đưa tay lên đầu, lo lắng cho sự an nguy của Louis giờ không thấy bóng dáng đâu.

Vì cậu đã nói ra thân phận thật của cô bé, nên Abel, Al và Medium đều xem Louis là mối nguy hiểm. Yorna có thể sẽ bảo vệ Louis, nhưng đó là vì bà ấy chưa biết thân phận thật.

Nếu biết Louis là Giám mục Đại tội, đến cả bà ấy cũng sẽ thay đổi suy nghĩ giống như Medium thôi.

Và, Subaru không tìm thấy lý do gì để nhóm Abel phải che giấu thân phận của Louis cả.

"Đáng lẽ phải đưa con bé về chỗ Rem."

Sự tồn tại của Louis là sợi chỉ mong manh và yếu ớt kết nối Subaru với Rem, người đang mất trí nhớ.

Dù Louis là người tự ý đi theo, nhưng Subaru có lý do buộc phải đưa cô bé về. Hơn hết, ngay cả trong thâm tâm, Subaru cũng chưa quyết định được sẽ xử trí Louis thế nào.

Vậy mà giờ đây, không biết Louis đang ở đâu, còn Subaru thì chẳng hiểu sao lại ở trên hòn đảo này.

"Không phải lúc làm thế này...!"

Mọi thứ rối tung lên, suy nghĩ của Subaru chẳng thể nào sắp xếp được.

Dù vậy, cậu biết mình phải rời khỏi hòn đảo này và quay lại Chaos Flame ngay lập tức.

"Nếu được thì mang cả con bé này theo..."

"Ô kìa, được sao? Cô bé đó không phải người Bassu mong đợi mà?"

"Khác. Đúng là khác, nhưng cũng đâu có lý do gì để bỏ lại? Hơn nữa, chắc chắn cô Yorna cũng đang tìm con bé."

Yorna là người giàu tình cảm, người không tiếc bản thân vì một đứa trẻ mới gặp lần đầu.

Nếu không có cô ấy, Subaru chắc chắn không thể giành chiến thắng trong trò đuổi bắt với Olbart, hay thậm chí là không thể lôi lão già quái gở đó lên sàn đấu.

Vì vậy, Subaru nghĩ việc đưa Tanza về bên cạnh Yorna là sự trả ơn tự nhiên.

"Tớ thấy ý chí và suy nghĩ đó rất đáng khen, nhưng như tớ đã nói lúc nãy, khó lắm đấy."

Tuy nhiên, ý kiến của Cecilus lại tạt một gáo nước lạnh vào cảm xúc của Subaru.

Dù cách nói chuyện và thái độ vẫn không đổi từ đầu, nhưng những gì Cecilus nói về cơ bản là rất khắc nghiệt. Tuy nhiên, cậu cũng không thể cứ thế mà gục ngã trước hiện thực phũ phàng.

"Tôi nghe rồi. Anh bảo ra ngoài rất khó chứ gì. Nhưng nếu tìm thuyền, hay hạ cái cầu treo anh nói lúc nãy xuống thì..."

"Cầu treo là phải 'kéo lên' chứ. Cái đó cũng là một cửa ải khó, nhưng vấn đề nằm ở chỗ khác cơ. Vấn đề lớn nhất là 'Chú Tắc', là 'Chú Tắc' ấy."

"Chú Tắc...?"

Một từ ngữ lạ lẫm, nhưng khi bị gọi là vấn đề lớn nhất thì không thể phớt lờ.

Thấy Subaru nhíu mày, Cecilus đáp "Đúng thế" rồi rụt cả hai tay vào ống tay áo Kimono của mình.

"Quy tắc của lời nguyền, tức là 'Chú Tắc'. Đây là những quy định cực kỳ phiền toái và mạnh mẽ do Chúa Đảo cai trị Kiếm Nô Cô Đảo này đặt ra. Phá bỏ là chết! Làm trái là chết! Chống đối là chết! —Lời nguyền chết chóc!"

"......A."

"Nó bao trùm trọn vẹn cả hòn đảo này đấy. Cậu hiểu chưa?"

Cecilus vừa xoay tròn tại chỗ, vừa phất phơ ống tay áo mà giải thích.

Cách nói nhẹ tênh chẳng có chút nghiêm túc nào, nhưng để cười xòa cho rằng đó là nói dối thì sự tồn tại của cái gọi là lời nguyền chết chóc ấy lại quá phù hợp với hình ảnh của Đế quốc.

"V-Vậy thì, không ai có thể ra khỏi đây sao?"

"Đúng, chuẩn luôn. Nếu không thì tớ cũng đã rời khỏi đây từ lâu rồi. Chắc chắn lũ ma thú dưới hồ là đối thủ mạnh, nhưng nếu tớ muốn thì tớ có thể chạy trên mặt nước mà. Cậu biết không? Cách chạy trên mặt nước ấy. Trước khi chân phải chìm xuống thì bước chân trái ra là được..."

Trước sự á khẩu của Subaru, Cecilus bắt đầu thao thao bất tuyệt về một lý thuyết sáo rỗng cũ rích.

Nghe như cách Ninja chạy trên mặt nước, nhưng với những siêu nhân ở thế giới này thì có lẽ nhiều người làm được thật. Mà không, không phải lúc để trốn tránh hiện thực kiểu đó.

"C-Cái người Chúa Đảo? Là người đó đặt lời nguyền sao? Vậy thì nhờ người đó giải nguyền là được chứ gì? Tôi ở đây là do nhầm lẫn thôi..."

"Ha ha ha, nói đùa hay đấy! Nhầm lẫn, sai sót hay lộn người thì ngay khoảnh khắc bước lên đảo và bị khắc Chú Ấn, cậu đã là một Kiếm Nô rồi. Việc chưa thấm nhuần tư tưởng Kiếm Nô có thể coi là bằng chứng của kẻ có vai vế đấy."

"—Ư."

Những lời cầu khẩn bị phủ nhận, Subaru bất giác nín thở.

Nghe đến từ 'Lời nguyền', Subaru chỉ nhớ lại những ký ức tồi tệ. Và quả nhiên, ký ức đó như đã được định sẵn là sẽ bị tô đậm thêm bằng một hình thức tồi tệ hơn.

"Đùa, không vui chút nào..."

Bị ném vào một nơi xa lạ cùng một cô bé không quen biết lắm trong lúc không hay biết gì. Đã thế, còn bị một kẻ gần như không quen biết thông báo rằng nếu tự ý rời khỏi cái nơi xa lạ này, cậu sẽ chết vì lời nguyền do một kẻ lạ hoắc đặt ra.

Rốt cuộc, phải tin vào cái gì, phải làm sao để xoay sở tình huống này—,

"......Đúng, rồi. Đúng rồi! Sesshi! Anh là 'Cửu Thần Tướng' mà phải không!?"

"Ô kìa."

"Vậy thì anh có thể liên lạc với bên ngoài chứ? Ờ thì, cô bé đang ngủ này là người của cô Yorna ở Chaos Flame, nên là..."

Mắt vằn lên tia máu vì ý tưởng vừa nảy ra, Subaru túm lấy hai vai Cecilus.

Trước cái nheo mắt của Cecilus vì cú túm đó, Subaru quên cả sự trơ trẽn của mình.

Mới lúc nãy còn coi Cecilus là thằng bé chăn cừu nói dối, giờ cậu lại kỳ vọng anh ta đúng là 'Thanh Lôi' như đã tự xưng.

Vì anh ta là 'Cửu Thần Tướng' của Đế quốc Vollachia, là tồn tại mạnh nhất Đế quốc, lại còn cư xử thân thiện, nên có thể anh ta sẽ nghe lời cậu.

Đó thực sự là suy nghĩ thực dụng của một đứa trẻ, chỉ là ý tưởng bộc phát nhất thời.

Chính vì thế, toan tính của Subaru lại trật lất như mọi khi.

Hoặc có lẽ, nếu tư duy không bị cùn đi do 'Ấu thơ hóa', Subaru đã tự mình nhận ra nghi vấn hiển nhiên này.

Đó là—,

"Cái đó nhé, Bassu."

"A, a, sao cơ?"

"Cái 'Cửu Thần Tướng' đó... là cái gì thế?"

"Hả...?"

Vẫn bị Subaru nắm chặt hai vai, Cecilus nghiêng đầu vẻ khó hiểu.

Subaru sững sờ, không thể nuốt trôi câu nói vừa rồi. Trước bộ dạng đó của Subaru, Cecilus bồi thêm "Nói đúng hơn là",

"Thực ra tớ cũng chẳng hiểu rõ tại sao mình lại ở đây nữa. Chắc là cốt truyện sẽ chuyển biến theo triển khai nào đó thôi, mà tớ nghĩ nhân tố đó là Bassu đấy."

Anh ta thản nhiên ném một quả bom gây thêm hỗn loạn vào cái đầu non nớt của Subaru như thế đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!