Arc 7: Đất Nước Của Sói

Chương 8: Tên

Chương 8: Tên

"Thật sự, Subaru đúng là người rất nỗ lực nhỉ."

"Hả, cậu thấy thế à?"

Được giọng nói trong trẻo như chuông bạc khen ngợi, Subaru phổng mũi tự hào.

Cậu vừa vắt khô cái giẻ lau lấy từ xô nước, đang hì hục lau sàn nhà. Đang dọn dẹp phòng khách thì chủ nhân của giọng nói ấy, Emilia, ghé mặt vào.

Cô vừa dùng tay vuốt mái tóc bạc dài của mình, vừa gật đầu "Ừm" một cách tự nhiên:

"Vừa mới náo loạn vì vụ ma thú xong, thế mà mới ốm dậy đã bắt tay vào làm việc ngay rồi. Tớ ngạc nhiên lắm đấy."

"Hề hề, cũng thường thôi... Ơ kìa!? Cái này, không lẽ là đang thuyết giáo kẻ mới ốm dậy không được làm quá sức hả!?"

"Ơ, tớ đâu có ý đó... nhưng mà, nghe cậu nói thì đúng là thế thật. Không được đâu, Subaru. Phải nghỉ ngơi thêm chút nữa chứ."

"Hự, gậy ông đập lưng ông."

Subaru hối hận vì đã suy diễn lung tung thay vì cứ thế nhận lời khen.

Tuy nhiên, trước mặt Subaru đang kiểm điểm bản thân, một giọng nói thứ ba vang lên "Hư hư hư" ở quanh vai Emilia.

Đó là một con mèo nhỏ màu xám đang ngọ nguậy chui ra từ mái tóc bạc của Emilia.

"Dính bẫy rồi nhé, Subaru. Đúng như dự tính của tôi, cậu sẽ nghĩ là nếu để Lia khen ngợi thật lòng thì chắc có ẩn ý gì đó phía sau và tự sa vào vũng lầy."

"Puck, con mèo này... vòng vo tam quốc thế! Mục đích là gì!"

"Hừ, còn phải hỏi. Tôi là tinh linh mèo thất thường mà lị. Giống như dùng sự dễ thương và bộ lông mềm mượt này để mê hoặc lòng người, đây cũng là tâm tính nghịch ngợm... meo meo meo."

"Thật là, Puck lại nói linh tinh rồi. Không được làm khó Subaru chứ."

Tinh linh mèo nhỏ với khuôn mặt gian xảo bị véo tai và thất bại ngay trong lúc đang thú nhận tội lỗi. Emilia vừa xách Puck lủng lẳng trên tay, vừa nói "Xin lỗi nhé" với Subaru.

"Học xong một chặng rồi nên tớ đi dạo quanh dinh thự một chút ấy mà. Thế rồi Puck bảo tìm thấy Subaru nên..."

"Không không, được mà. Với tớ thì một ngày được ở bên Emilia-tan thêm một giây cũng quý. Có khi tớ phải cảm ơn Puck vì đã bày mưu tính kế ấy chứ."

"Thế á? Chẳng hiểu lắm, nhưng cậu không giận là tốt rồi. Nhẹ cả người."

"Không hiểu hả trời! Tớ đã truyền đạt thẳng thắn đến mức xấu hổ luôn rồi đấy!?"

Emilia mỉm cười, cau mày đẹp và nghiêng đầu trước lời than vãn của Subaru.

Đó là cách thể hiện tình cảm khá trực tiếp, nhưng buồn thay, có vẻ như nó không chạm tới Emilia một cách trọn vẹn. Nếu muốn hơn nữa, thì chỉ còn nước nói toẹt ra thôi.

"Cái đó là khí phách nam nhi, muốn chọn tình huống, bầu không khí hay ngày lành tháng tốt để thổ lộ..."

"Ngoài ra tôi khuyên cậu nên chọn buổi tối. Giờ tôi còn thức thì chắc chắn sẽ phá đám đấy."

"Ông phát huy tình phụ tử một cách dứt khoát quá đấy."

Việc không cho phép con gái hẹn hò là chuyện thường tình của các ông bố trên thế gian, nhưng nhìn Puck thì thấy rõ là dù ở dị giới hay có đầy lông lá thì cũng chẳng khác gì nhau.

Thấy Subaru nhìn mình bằng ánh mắt cá chết, tinh linh mèo ưỡn ngực trên vai Emilia:

"Đương nhiên rồi. Nghĩ đến sự dễ thương của Lia thì lũ sâu bọ bu đến đông không đếm xuể. Tôi mà không hăng hái đuổi đi thì làm sao xuể được?"

"Không không, chọn sớm một con sâu bọ cũng là một cách hay mà."

"Mấy con sâu bọ mắt gian xảo thì xin kiếu. Với lại, để sâu bọ lại gần Lia thì kỳ lắm. Tôi sẽ tìm cho Lia một đứa xứng đôi vừa lứa, dù có mất cả ngàn năm."

"Quy mô cấp thần thoại luôn!"

Bệnh cuồng con cái đến thế là cùng, nhưng vấn đề là với sự kết hợp giữa Bán Tiên và Tinh linh, thì khả năng đợi được cả ngàn năm là hoàn toàn có thật.

Tiếc thay, Subaru là con người nên không thể đọ lại cái quy mô thời gian đó.

"Cố gắng lắm thì chắc cũng chỉ được trăm hai mươi năm là kịch kim..."

"――? Nãy giờ hai người nói chuyện gì thế?"

"À, vừa rồi là nói về tuổi thọ của tớ ấy mà."

"Tuổi thọ á... ghê quá, Subaru, lạ thật đấy. Vẫn còn là trẻ con mà, lo chuyện đó sớm quá không."

"Hừm, có sự chênh lệch về nhận thức..."

Emilia đưa tay lên miệng cười khúc khích, như thể vừa nghe được câu đùa thú vị lắm.

Subaru cười khổ trước nụ cười đó của Emilia, nhưng trái tim chàng trai vẫn vui sướng khi thấy nụ cười của người con gái mình thương. Quả là phức tạp, nhưng trước hết phải để cô ấy để ý đến mình đã.

"Ít nhất thì, chừng nào còn bị coi là trẻ con thì vẫn chưa bước lên sàn đấu được."

"Tâm niệm tốt đấy, Subaru. Đúng vậy, trước tiên phải trở thành người lớn đã. Nếu không thì tôi không cho bước qua ngưỡng cửa nhà này đâu."

"Chỗ này là dinh thự của Roswaal mà? Ngưỡng cửa gì cơ?"

Nghe thấy quyết tâm thầm lặng của Subaru, Emilia nghiêng đầu thắc mắc, nhìn Puck đang khoanh đôi tay ngắn ngủn trước ngực.

Tuy nhiên, Subaru không hề nản lòng trước phản ứng đó. Một khi những việc cần làm đã được định đoạt, thì chỉ còn nước lao thẳng một mạch về phía mục tiêu mà thôi.

"Hừ, cứ chống mắt lên mà xem, Puck. Tôi ấy à, là cái kiểu người không ngại lặp đi lặp lại cùng một việc mỗi ngày đâu nhé. Giống như cày cấp trong game vậy đó!"

"Phu ha ha ha, nhân loại ngu xuẩn. Nếu vậy, hãy chứng minh ngươi không phải là gã trai trẻ chỉ được cái mồm mép đi. Ta sẽ cùng Công chúa đợi ở nơi sâu nhất của tòa thành. Đi nào, Công chúa!"

"Công chúa là đang gọi tớ hả? Thiệt tình, mục tiêu tớ hướng đến là làm Vua chứ đâu phải làm Công chúa."

Trong khi Subaru và Puck tự nhiên hưng phấn, Emilia vừa đáp lại hai người họ với thái độ có chút lệch nhịp, vừa mỉm cười với Subaru - người đang vắt kiệt chiếc khăn lau cho đến khi khô cong.

"Nhưng mà, cố gắng làm việc nhé. Nếu cậu làm việc hết mình, chắc chắn sẽ có ai đó dõi theo cậu thôi."

"Tớ chẳng cần ai đó, tớ muốn Emilia-tan nhìn tớ cơ..."

"Rồi rồi, tớ biết rồi. Tuy không thể nhìn cậu mãi được, nhưng thi thoảng tớ sẽ ghé qua xem đàng hoàng mà. Với lại..."

Emilia khẽ hạ đuôi lông mày xuống, ngắt lời giữa chừng.

Rồi cô nở một nụ cười mê hồn hướng về phía Subaru, người đang chờ đợi vế sau của câu nói.

"Người nhìn thấy sự cố gắng của bản thân rõ nhất, chính là bản thân cậu mà, đúng không? Thế nên, để bản thân không phải thất vọng thì cậu cũng phải cố gắng lên chứ."

Và cứ thế, bằng việc đánh trúng vào bản chất của sự nỗ lực, cô lại khiến Subaru phải đổ gục thêm một lần nữa.

△▼△▼△▼△

"Dù hồi tưởng lại giai thoại khiến mình đổ đứ đừ Emilia-tan là thế... nhưng quả nhiên, cực vẫn hoàn cực."

Vừa than vãn, Subaru vừa gãi đầu nhìn quanh bên trong túp lều bừa bộn khủng khiếp.

Đây là doanh trại dã chiến của quân đội Đế quốc Volachia. Subaru được nhặt về đây, và trong lúc chờ đợi đội tiếp tế đến thị trấn, cậu bị bắt làm việc như một gã tạp dịch.

Thay cho Rem chưa thể cử động và con bé Louis chỉ biết ăn hại, Subaru thực hiện phương châm 'không làm thì đừng có ăn'. Đối với cậu, việc giúp đỡ nhóm người Đế quốc như Todd - những người đã cho cậu chỗ ngủ, thức ăn, thậm chí chữa trị vết thương - là điều không hề đáng phàn nàn.

Có điều...

"Bị chơi khăm thế này thì cũng thấm đòn thật đấy."

Miệng lẩm bẩm, Subaru nhặt nhạnh vô số nhu yếu phẩm dự trữ đang vương vãi trên mặt đất, nhét lại vào bao.

Đương nhiên, dù người Đế quốc có thô lỗ cẩu thả đến đâu, họ cũng không đời nào bảo quản vật tư duy trì sinh hoạt tiền tuyến của chính mình một cách bừa bãi và tùy tiện đến mức này.

Vốn dĩ, đống đồ dự trữ trong lều này mới được Subaru hì hục dọn dẹp hôm qua. Lý do duy nhất khiến nó trở nên toang hoang thế này chỉ có một.

"Trò quấy rối của một kẻ xấu tính..."

"A..."

"À, còn khả năng là mày lén lút phá phách vào ban đêm nữa nhỉ. Cuối cùng thì mày cũng định bộc lộ bản chất tà ác của mình rồi sao, Giám mục Đại tội?"

"Ư...?"

Vừa thu dọn đống vật tư vương vãi, Subaru vừa lườm Louis đang đứng bên cạnh nhòm ngó tay cậu.

Nhưng đáp lại câu hỏi của Subaru, Louis chỉ cắn ngón tay mình và phản ứng một cách mơ hồ. Có vẻ như nó vẫn chưa định lòi đuôi cáo.

Thà rằng nó cứ giấu cái đuôi đó đi vĩnh viễn thì Subaru còn đỡ khổ.

"... Chuyện của Rem hôm qua, mình nên nghĩ thế nào đây."

Sáng nay cũng vậy, vừa ngủ dậy là Louis lại lạch bạch bám theo Subaru.

Nhớ lại ánh mắt gay gắt của Rem - người đang hành động riêng để tập phục hồi chức năng chân - Subaru cảm thấy thật vô lý khi chính cậu mới là người bị làm phiền vì bị con bé này bám theo.

Dù sao đi nữa, so với hôm qua, lý do khiến Subaru khó xử với con bé này lại tăng thêm một cái, chính là thông tin Rem đã nói: Cô ấy không cảm thấy tàn hương của Phù thủy từ Louis.

"――――"

Trước giờ cậu chưa từng suy nghĩ sâu xa, nhưng chẳng lẽ tàn hương của Phù thủy lại là đặc quyền của riêng Subaru?

Thực tế, cậu nhớ Rem từng dùng những từ đó với các tín đồ Ma nữ giáo trước đây. Cô ấy chắc chắn đã phản ứng với Petelgeuse và đám tín đồ dưới quyền hắn.

Về điểm đó, Subaru - kẻ mà nồng độ chướng khí tăng lên mỗi lần 'Chết Trở Về' - có vẻ cũng là một sự dị thường trong mắt Rem, ngay cả khi cô ấy còn có thiện cảm với cậu.

"Hết Wolgarm rồi đến trận chiến Cá Voi Trắng... Đúng là mình thường xuyên gặp rắc rối với sức mạnh của chướng khí, nhưng suy cho cùng thì về cơ bản, nó là yếu tố thu hút mấy tai nạn không đâu."

Dù sự thật là đã có những lúc nó hữu dụng, nhưng ngay khoảnh khắc này, nó lại là lý do khiến cậu bị Rem ghét bỏ, nên ấn tượng của Subaru về chướng khí đang ở mức thấp của thấp.

Và rồi, dù có suy nghĩ thế nào đi nữa...

"Người liên quan đến Ma nữ giáo... mà lại còn là Giám mục Đại tội, thì không thể nào không liên quan đến chướng khí được."

Subaru kết luận như vậy.

Chừng nào chưa hiểu rõ nguyên nhân phát sinh hay chi tiết cụ thể về chướng khí, thì điều này cũng chỉ là lý thuyết suông, nhưng vẫn có những điều khó mà nhượng bộ.

Mối liên hệ giữa Giám mục Đại tội và 'Phù thủy' là rõ ràng, đó chính là Ma nữ giáo, hiện thân của cái ác.

Thế nhưng...

"Nghĩ ngược lại, kẻ không toát ra chướng khí có thể coi là không liên quan đến Ma nữ giáo sao? Trong khi con nhỏ này đang sờ sờ ngay trước mặt, thật á?"

"A ô...?"

Bên cạnh một Subaru đang trăn trở, Louis chỉ rên rỉ với khuôn mặt và giọng điệu ngáo ngơ.

Thở dài trước cảnh đó, Subaru gượng dậy, quyết định tiếp tục dọn dẹp bên trong túp lều bừa bộn.

Dụng cụ dựng đứng bị xô đổ, các gói đồ đã xếp gọn bị tháo tung, đồ đạc bên trong vương vãi khắp nơi.

Tình trạng y hệt như tác phẩm của một đứa trẻ con quậy phá.

"Chà, chắc chỉ là trò quấy rối bình thường thôi..."

Việc lều bạt vừa được sắp xếp ngăn nắp bị phá tung có lẽ không phải do Louis ngấm ngầm hành động, mà khả năng cao là do ai đó trong doanh trại quấy rối hoặc chọc ngoáy.

Đã ở trong doanh trại của người Đế quốc thì chuyện này là đương nhiên, cậu cũng có tiếp xúc với những người khác ngoài Todd. Và thái độ của họ, trong phần lớn trường hợp, khó mà gọi là thân thiện.

Điểm này đúng như chính Todd đã nói, bản thân anh ta là một kẻ lập dị.

"Tuy nhiên, thế này vẫn còn tốt chán so với việc tự dưng bị đấm hay bị bắt ăn giày."

Nếu bảo tiêu chuẩn về hạnh phúc hay bình thường của cậu đang bị hạ thấp thì cũng không chối cãi được, nhưng thực tế, không phải chịu những màn chào hỏi đau đớn đó thì tình hình cũng coi như dễ thở hơn.

Nói ra thì hơi kỳ, nhưng Subaru đã quen với việc bị xa lánh hay bị coi như gai trong mắt.

Cú vấp ngã ngay trận ra mắt thời cấp ba đâu phải để làm cảnh, cậu đã bị cô lập suốt gần hai năm trời sau đó. Tuy không bị bắt nạt tích cực, nhưng nếu nói về việc bị đối xử như không khí thì cậu đây bách chiến bách thắng.

Nghĩ vậy mới thấy, bạn học thời cấp ba toàn là những người tốt bụng.

Dù họ coi Subaru như không khí, nhưng họ không nghĩ đến việc cố tình quấy rối hay hành hạ cái "không khí" đó để tìm niềm vui.

"Cầu mong những người bạn tốt bụng ấy sẽ thành công ở thế giới bên kia. Hy vọng cậu Inabatake, người đã cất công mang tài liệu đến tận nhà cho tớ, sẽ trở thành ông lớn."

Nhớ về những người bạn học mà gương mặt giờ đã nhạt nhòa, Subaru hoàn thành việc dọn dẹp lều nhanh hơn hôm qua một chút, đưa nó trở về trạng thái y hệt ban đầu.

Tuy nhiên, chuyện này chẳng khác nào lấp cái hố đã đào rồi lại đào lên, nên cán cân công việc ngày hôm nay coi như âm toàn tập.

Emilia từng nói rằng sự cố gắng sẽ được ai đó, ít nhất là chính mình nhìn thấy, và Subaru cũng muốn lấy đó làm chỗ dựa tinh thần, nhưng mà...

"Tình hình hiện tại, người nhìn thấy là mày thì chẳng thêm được chút động lực nào cả. Ít nhất nếu là Rem nhìn thấy thì tâm trạng tao đã khác nhiều rồi..."

"Ô, ư a."

Có vẻ bị mắng nên cũng khôn ra được chút ít, hôm nay Louis tạm thời không làm phiền công việc của Subaru. Chỉ thế thôi cũng đỡ lắm rồi, Subaru bước ra ngoài để chuyển sang lều tiếp theo...

"――Oái!?"

Vừa bước ra khỏi lều, chân cậu vướng phải thứ gì đó khiến cậu ngã sấp mặt một cú đau điếng.

Cậu theo phản xạ chống tay xuống đất, tay phải thì không sao, nhưng tay trái nhói lên. Dù đang lành, nhưng vết thương do móng tay Rem để lại vẫn chưa khỏi hẳn.

Vì thế, vừa rên rỉ "Hự...", Subaru vừa quay lại nhìn phía sau.

"Yo, đồ hèn. Sao lại bò lê bò lết thảm hại trên mặt đất thế kia?"

"Anh là..."

Trước mắt Subaru đang tròn xoe kinh ngạc, đứng ngay cạnh cửa lều là một gã đàn ông có vẻ ngoài thô bỉ.

Một bên mắt đeo bịt mắt, râu ria lởm chởm, một kẻ có diện mạo như hiện thân của từ "côn đồ", và chính là kẻ đã bắt Subaru ăn giày trong doanh trại này.

Hình như, từ miệng Todd...

"Jamal, người ta gọi thế... Oái!?"

"Là anh Jamal. Cả con đàn bà đi cùng nữa, đúng là cái lũ vô giáo dục."

Ngay khoảnh khắc cậu định gọi trổng tên hắn, gã đàn ông - Jamal đã có hành động trực tiếp.

Jamal dẫm đạp lên bàn tay trái của Subaru đang ngã sõng soài trên đất, nghiến gót chân lên những ngón tay vẫn còn nẹp và quấn băng.

Kìn kịt, cơn đau tái phát nơi những ngón tay bị dẫm. Trong khi Subaru đang cố nén tiếng hét trong cổ họng để chịu đựng...

"A ư!"

"Hả?"

Louis vừa la hét vừa lao vào ôm lấy chân Jamal - cái chân đang dẫm lên tay Subaru. Cân nặng của một bé gái quá nhẹ, gã Jamal với tạng người rèn luyện rắn chắc chẳng hề suy chuyển.

Hắn cứ thế túm lấy mái tóc dài của Louis đang bám lấy chân mình, thô bạo giật ra.

"Này, nó là trẻ con mà!"

Thấy vậy, Subaru không kìm được cơn nóng giận mà hét lên.

Nghe thấy lời kêu gọi đó, Jamal nhếch mép khó chịu, tay đang nắm tóc Louis giật mạnh lên cao, khiến cô bé hét lên "A!".

"Trẻ con thì đã sao? Mà tao nghe nói, mày lạnh nhạt với con ranh này lắm cơ mà? Sao tự nhiên lại đổi tính thế?"

"Đừng... kích động nó quá mức, kẻo người hối hận sẽ là anh đấy."

"Hết cái để nói rồi hay sao mà phun ra câu nhảm nhí thế. Kiếm cái lý do nào nghe lọt tai hơn đi."

Hừ mũi, Jamal vung tay ném Louis xuống đất. Louis lăn lông lốc, ôm lấy mái tóc bị túm, ôm đầu rên "Ư ư" và lườm Jamal với đôi mắt ngấn lệ.

Thực lòng mà nói, hành động bạo ngược của Jamal có thể trở thành ngòi nổ khiến Louis quay trở lại như cũ. Lời cảnh báo trong lúc bối rối của Subaru không hoàn toàn là bịa đặt.

Có nên gọi là may mắn không, khi cơn đau và sự tức giận đó không có vẻ gì là đánh thức nhân cách gốc của Louis. Trong trường hợp này, thật khó để xác định đó là may mắn cho ai.

"Đúng là con ranh vô giáo dục. Không, đâu chỉ riêng con ranh này. Cả mày, cả con đàn bà kia nữa, tao ngứa mắt tất cả bọn mày!"

"Hự!"

Có vẻ càng nói càng điên tiết, Jamal đá văng vào mặt Subaru.

Đang há miệng vì bất ngờ trước cú đá, khoang miệng cậu bị răng rạch toạc một đường lớn. Máu tuôn ra xối xả.

Trong khi vị sắt gỉ tanh nồng lan tỏa trên đầu lưỡi trong nháy mắt, Subaru ngước nhìn Jamal.

"Phù... Dù sao thì, thân phận chúng tôi cũng được anh Todd bảo lãnh mà, hay nói đúng hơn là được cho phép ở lại đây..."

"Hả, anh Todd cơ đấy. Quấn quýt gớm nhỉ. Đó là cái dây thừng cứu mạng của mày hả?"

"――――"

"Tiếc quá, tao cấp bậc cao hơn thằng đó. Không phải tao không nể mặt nó, nhưng chẳng có lý do gì tao phải nghe lời nó cả."

Nói bằng giọng thô bạo, Jamal lại lao tới chỗ Subaru. Cậu vội cuộn người lại bảo vệ đầu, nhưng cú đá lần này thọc thẳng vào bụng Subaru.

Mũi giày như khuấy đảo dạ dày, Subaru rên rỉ vì chấn động, nhưng những cú đá vẫn liên tiếp giáng xuống.

"Ban đầu, ở bờ sông, hai thuộc hạ của tao đã bị con đàn bà của mày xử lý. Bọn nó thành phế nhân rồi, phải gửi trả về. Xui xẻo thật chứ. Món nợ này phải bắt chúng mày trả đủ... thế mà thằng khốn Todd lại tìm ra cái thứ thừa thãi."

"――Ư."

"Nếu mày không mang theo con dao đó, tao đã xé xác mày ra rồi kết thúc mọi chuyện cho xong. Làm quân nhân khổ lắm, nhỉ?"

Những cú đá dai dẳng, và những lời nói chọc ngoáy thần kinh.

Chẳng cần nhìn lên con mắt độc nhất của Jamal đang cúi xuống, mục đích của đối phương đã quá rõ ràng.

Mục đích của Jamal không phải là hành hạ Subaru. Nó nằm ở phía sau cơ.

Hẳn là hắn muốn khiêu khích Subaru phản kháng, để có cớ giết cậu vì tội vô lễ.

Jamal nói không nghe lời Todd, nhưng qua vụ bắt ăn giày lúc đầu, có thể thấy hắn không thể hoàn toàn phớt lờ mối quan hệ đó.

Thế nên, Jamal cần một lý do. Một lý do để có thể giết Subaru.

Và sâu xa hơn, đó cũng là lý do để trả thù Rem.

Nếu vậy, Subaru sẽ không mắc bẫy khiêu khích đâu.

Nếu là để hướng ác ý đê tiện của Jamal ra khỏi Rem, thì dù ngón tay trái của Subaru có bị bẻ gãy lần nữa, hay những ngón còn lại có bị bẻ nốt, thì Subaru vẫn thắng.

Vì thế, phải nhịn, nhịn, nhịn, và nhịn...

"――Này, làm gì ở đó thế?"

"Chậc."

Giữa lúc Subaru đang cắn răng chịu đựng, một giọng nói khác vang lên, không phải của Jamal. Ngay lập tức, Jamal tặc lưỡi, thu chân lại và chậm rãi lùi bước.

Và rồi, người bước tới cùng tiếng bước chân là một thanh niên tóc cam.

"Nghe nói anh rảnh rỗi lại đi về hướng này nên tôi qua xem thử, quả nhiên là anh."

"Todd à. Mày bao bọc thái quá rồi đấy. Thích thanh đoản kiếm Hoàng gia đến thế sao? Đến mức phải nịnh nọt cái thằng hèn nhát này cơ à."

"... Jamal."

Nheo mắt lại, Todd lườm Jamal. Một bầu không khí hiểm ác trôi qua giữa hai người, nhưng rồi Jamal nói "Thôi bỏ đi" và cắt đứt bầu không khí đó.

Jamal, kẻ đơn phương phá vỡ bầu không khí, nhìn xuống Subaru - người vừa bị hắn đá túi bụi ngay trước đó.

"Rút kinh nghiệm đi, trong tầm mắt tao thì liệu mà nhìn đường. Lần sau mà ngã sấp mặt như vừa rồi thì tao không biết đâu đấy? Ha ha ha ha."

Hắn nhấn mạnh như thể bạo lực vừa giáng xuống Subaru chưa từng xảy ra, rồi lướt qua người Todd.

Subaru cũng không có lời nào để ngăn hắn lại. Nếu tố cáo thiệt hại ở đây, chẳng khác nào mắc bẫy khiêu khích của Jamal.

Cứ thế, đợi đến khi bóng lưng Jamal hoàn toàn khuất dạng, Subaru mới gượng dậy.

"A, chết tiệt... đau quá... Thằng khốn đó, tính đàn bà thật. Làm cái trò gì cũng âm hiểm..."

Nghe như lời oán hận thay cho Rem, nhưng tóm lại là tính cách hắn quá tồi.

Vốn dĩ, chuyện hắn bị Rem xử lý lúc đầu, chẳng phải cũng là do Jamal đã khiêu khích Rem bằng cái thái độ trịch thượng đó sao.

Đương nhiên, cũng có khả năng Rem mất trí nhớ đã hiểu lầm và ra tay trước.

"Chuyện đó, Rem không biết gì cả nên cũng đành chịu."

Đưa ra phán quyết chiều chuộng Rem hết mức, Subaru nhổ bãi nước bọt lẫn máu trong miệng ra, rồi từ từ đứng dậy tại chỗ.

"Cậu không sao chứ? Bị Jamal gây sự, xui xẻo thật."

Thấy Subaru lảo đảo, Todd nhăn mặt hỏi thăm. Nếu anh ta không đến, chắc màn bạo hành của Jamal vẫn còn tiếp diễn.

Cảm ơn vì đã làm gián đoạn nó. Nhưng quan trọng hơn...

"Tôi ổn. Quan trọng hơn, Rem thế nào..."

"Cô nàng đó thì đang giúp nấu nướng. Cho ngồi ghế làm thì tay nghề cũng khéo lắm. Jamal chắc cũng không làm gì ở nơi đông người đâu... chắc thế."

Cách nói thiếu chắc chắn đó không thể làm Subaru yên tâm.

Lau máu ở khóe miệng, Subaru nhìn bàn tay trái của mình. Nẹp đã tuột, băng cũng bung ra. Những ngón tay tưởng chừng đang lành lại bắt đầu chuyển sang màu sắc đáng ngại.

"Ây cha... thế này thì có vẻ phải xử lý lại rồi. Thiệt tình, cái tên Jamal này."

"... Hắn ta là kẻ thế nào vậy?"

"Jamal hả? Hắn là đồng kỳ nhập ngũ với tôi, là ngôi sao đang lên đấy. Xuất thân quý tộc hạ cấp, việc thăng lên Tam Tướng cũng không phải chuyện viển vông... À, cậu có biết Tam Tướng là gì không?"

"Không, tôi không biết. Cấp bậc à?"

Subaru lắc đầu, Todd giơ ngón tay lên gật đầu "Đúng vậy".

Theo lời giải thích của anh ta, quân nhân Đế quốc Volachia có hệ thống cấp bậc gọi là 'Tướng'. Binh nhì, Binh nhất, Tam Tướng, Nhị Tướng rồi lên cao nữa...

"Đến Nhất Tướng thì là đẳng cấp khác biệt, cả Đế quốc chỉ có chín người. Họ là những võ nhân trực thuộc Hoàng đế, được gọi là 'Cửu Thần Tướng'. Chà, lên đến tầm đó thì không còn là vấn đề gia thế hay công trạng nữa rồi."

"Nghĩa là thực lực hả."

"Chính là vậy. Cho nên, những kẻ phàm nhân như chúng tôi chỉ nhắm đến cỡ Tam Tướng thôi."

Nghe câu chuyện không chút bi thảm của Todd, Subaru nhớ lại thái độ của Jamal lúc nãy.

'Tướng' có lẽ là vai trò sĩ quan trong quân đội, nhưng Subaru không thể nào nghĩ Jamal có cái khí chất đó.

Ích kỷ và khả năng đồng cảm thấp. Một kiểu cấp trên vô năng điển hình dễ hiểu.

"Nhờ anh Todd nhắn lại với hắn là, nghe nói trên chiến trường có khá nhiều binh sĩ chết vì trúng tên lạc từ phía sau đấy."

"Nói nghe ghê thế. Thế giờ tính sao với vết thương?"

"Nhờ anh được không? ... Sau khi tôi nhìn thấy mặt Rem đã."

"Ái chà chà, si tình gớm nhỉ. ... Tội nghiệp cô bé này."

Dù ngón tay đau nhức, việc xác nhận sự an toàn của Rem vẫn là ưu tiên hàng đầu. Trước thái độ đó của Subaru, Todd nhún vai và hướng sự chú ý về phía Louis đang cuộn tròn trước lều.

Nó đang quấn những lọn tóc bị Jamal giật vào ngón tay, gầm gừ khe khẽ như một con thú.

"Cái mặt kia là kiểu không chịu để yên khi bị đánh đâu. Tôi thích mấy đứa hiếu thắng."

"A ư! Ư, a!"

Được Todd cười với mình, Louis sủa lên như để đáp lại.

Nếu thích thì hay là anh nhận nuôi luôn đi, Subaru định nói thế, nhưng nghĩ đến việc lọt đến tai Rem rồi lại bị mắng thì phiền phức, nên cậu kéo khóa miệng lại.

△▼△▼△▼△

"――Cái mùi đó, anh lại làm mình bị thương thêm đấy à?"

"Ư... em biết sao?"

"Tôi biết. Trẻ con đang nhìn đấy, làm ơn hãy chú ý hành động của mình đi."

Đó là lời cảnh báo của Rem khi cả nhóm ngồi cùng bàn ăn trưa.

Dù có phần không đồng tình với nội dung đó, nhưng vì cãi lại chẳng có lợi lộc gì nên cậu gật đầu. Bên cạnh Subaru, Louis cũng bắt chước gật đầu theo.

Đó là chuyện sau khi bị Jamal bắt nạt âm hiểm và được Todd tốt bụng chữa trị.

Sau khi xác nhận Rem vẫn an toàn, Subaru được chữa trị ở lều y tế - người phụ trách ngán ngẩm hỏi cậu lại đến nữa à - xong xuôi đâu đấy, cậu dọn dẹp xong một cái lều khác rồi mới đến chỗ ăn trưa.

Bữa trưa tại doanh trại gần giống chế độ phân phối, mọi người nhận đồ ăn từ nơi cấp phát, tự tập hợp thành nhóm rồi lần lượt dọn dẹp.

Do Rem giúp chuẩn bị và phục vụ bữa ăn, cộng với sự e dè của người ngoài, nên nhóm Subaru nhận phần ăn vào lúc cuối, hầu như là đồ thừa.

"Thôi, mình đâu ở vị thế được đòi hỏi cao sang. Có cái bỏ bụng là may lắm rồi, may lắm rồi."

Subaru mang phần của mình và Rem đến, bày lên một cái bàn nhỏ ở góc. Louis cũng lanh chanh xí phần của mình giống hệt Subaru.

Thế là ba người với ba tâm trạng miễn cưỡng cùng quây quần bên bàn ăn, bắt đầu bữa trưa muộn.

"Đến trưa anh làm gì? Có gặp khó khăn gì không?"

"Không có gì đặc biệt. Chân cẳng cũng được người ta quan tâm... Việc tôi giúp đỡ cũng chỉ là chút chuyện bếp núc thôi. Mà cũng là vừa làm vừa được dạy."

"Vừa làm vừa được dạy... kiểu như, cơ thể tự ghi nhớ hay gì đó không?"

"――――"

Trước câu hỏi dồn dập của Subaru, Rem nheo đôi mắt xanh nhạt lại và mím môi.

Subaru hoảng hốt sợ mình hỏi quá trớn, nhưng Rem thở dài ngay sau đó.

"... Nếu nói là tôi không mong chờ điều đó thì là nói dối."

"Rem..."

"Tôi đã nghĩ nếu thử làm cái này cái kia, biết đâu sẽ có thứ gì đó quen tay. Nhưng mà, thế thì thuận tiện quá nhỉ."

Khẽ nhìn xuống đôi tay mình, Rem lẩm bẩm như xấu hổ vì suy nghĩ nông cạn của bản thân.

Nhưng ai, ai có thể mắng nhiếc sự kỳ vọng của Rem là nông cạn chứ? Trong tình cảnh không nhớ nổi những yếu tố cấu thành nên bản thân, ai nỡ trách cứ thái độ bám víu vào câu trả lời của Rem.

"... Tại sao anh lại làm vẻ mặt đau khổ hơn cả tôi thế."

"Tại sao hả, chuyện đó..."

"――. Anh biết tôi của trước kia. Điều đó tôi hiểu. Không cần phải nghi ngờ."

Nhìn Subaru đang cúi gằm mặt, Rem nói vậy khiến cậu ngạc nhiên.

Đến tận lúc này, Rem toàn đưa ra những ý kiến phủ định về Subaru, đây gần như là lần đầu tiên cô ấy chủ động bước lại gần.

Cô ấy đã hiểu cho mình rồi sao, hy vọng nhen nhóm trong lòng Subaru.

Tuy nhiên...

"Chỉ là, dù anh có gọi bao nhiêu lần là 'Rem', tôi vẫn chưa thể chấp nhận đó là tên của mình. Dù anh có nói gì đi nữa."

"A..."

"Có lẽ, nếu đứa bé này chịu nói chuyện thì lại khác."

Vừa nói, Rem vừa hạ đuôi mắt xoa đầu Louis bên cạnh. Louis cứ để mặc cho xoa, mải mê xử lý phần ăn trước mặt.

Thái độ bạc bẽo đó là một chuyện, nhưng tiếc thay, cho dù Louis có ý thức đàng hoàng, thì chuyện về Rem cũng sẽ không bao giờ được thốt ra từ miệng nó. Giả sử nó có cái miệng để kể, Subaru cũng sẽ không cho phép. Dù thế nào đi nữa, sự thù địch không thể xóa bỏ sẽ khiến cậu làm vậy.

"Gì thế này, mặt mày nhăn nhó cả lũ. Bàn ăn gì mà ảm đạm thế."

Todd chen vào bàn ăn của ba người với giọng điệu suồng sã.

Sự xâm nhập diễn ra ngay khi sự im lặng khó xử sắp bao trùm. An tâm vì bầu không khí được thay đổi, Subaru nhìn người đàn ông vừa ngồi xuống bên cạnh: "Anh Todd à."

Từ vụ Jamal lúc nãy, cậu liên tục được người đàn ông tốt tính này giúp đỡ.

"Anh quan tâm bọn tôi thì tôi biết ơn lắm, nhưng không ăn cùng đồng đội có sao không đấy?"

"Hửm? Chà, toàn mấy gã quen biết lâu năm rồi, giờ có không ăn cùng nhau một hai ngày thì quan hệ cũng chẳng đổi khác đâu. Quan trọng hơn là phải bán cái mặt này cho các cậu chứ."

"Bán thì tôi cũng không có tiền mua đâu nha."

"Cái đó tính theo năng suất, hoặc coi như trả sau khi thành đạt. Cứ coi như là đầu tư đi."

Cách nói chuyện nhẹ nhàng của Todd đã thay đổi bầu không khí, dù anh ta có cố tình hay không. Rồi Todd nói "Mà này", và quàng tay qua vai Subaru.

Cứ thế kéo Subaru đang ngạc nhiên lại gần, anh ta thì thầm vào tai cậu:

"So với hôm qua thì có vẻ nói chuyện được tử tế rồi nhỉ. Làm lành rồi hả?"

"Làm lành... sao nhỉ. Tôi muốn tin là thành ý của mình đã chạm tới cô ấy một chút."

"――. Tôi nghe thấy đấy nhé. Nếu anh nghĩ chúng ta đã thân thiết hơn thì là hiểu lầm đấy."

"Ư a!"

Với vẻ lạnh lùng, Rem tỏ rõ sự bất mãn trước cuộc trò chuyện của hai gã đàn ông. Louis cũng ra vẻ đứng về phía Rem, hùa theo người đang lau miệng cho mình. Câu trả lời phũ phàng của Rem cộng hưởng với việc Louis được cô ấy chấp nhận khiến cõi lòng Subaru nặng trĩu thêm bội phần.

Điều đó có vẻ đã truyền sang Todd đang khoác vai cậu, anh ta vỗ nhẹ lên vai Subaru bằng cánh tay đang quàng đó và nói "Này này".

"Đừng có ủ rũ thế. Cô ấy đang ở ngay đây, ở cái cự ly có thể nói chuyện được thế này. Chỉ thế thôi, so với tôi là đã thượng đẳng hơn nhiều rồi."

"À, nhắc mới nhớ, anh Todd có nói là phải xa cách hôn thê nhỉ."

"Ừ. Hôn thê của tôi sống ở Đế đô. Phải giải quyết xong nhiệm vụ này là một chuyện, nhưng vốn dĩ thời gian xa cách đã quá dài rồi. Chà chà, cô đơn đến khổ. Nhỉ?"

"Cái sự cô đơn đó là lý do anh quan tâm đến bọn tôi hả?"

"Chính là vậy. Thế nên, hãy cứ để tôi lợi dụng đi. Nhặt các cậu về cũng bõ công."

Có lẽ để cậu không phải ngại, Subaru thầm cảm ơn sự tinh tế của Todd. Nói lời cảm ơn trực tiếp thì lại thành ra khách sáo quá. Có vẻ anh ta cũng hiểu điều đó.

Bữa ăn của bốn người cứ thế tiếp diễn, nhưng mà...

"Thực tế thì, nghe bảo bọn tôi sẽ được cho đi nhờ xe của đội tiếp tế, nhưng nhiệm vụ của các anh Todd còn mất khoảng bao lâu nữa?"

"Đã bảo rồi mà? Cho đến khi tìm thấy 'Người Shudraq' đang ẩn náu trong rừng... Nếu không tìm thấy thì có khi bị chôn chân ở đây cả mấy năm trời cũng nên. Làm việc cho cung đình cũng chẳng sướng ích gì."

"'Người Shudraq'..."

Ngậm chiếc thìa gỗ, Subaru suy ngẫm trước câu trả lời nhăn nhó của Todd.

'Người Shudraq' - Lần đầu tiên nghe Todd nhắc đến cái tên này trong doanh trại, Subaru đã phỏng đoán đối tượng được gọi như vậy có phải là gã đàn ông đeo mặt nạ cậu gặp trong rừng hay không.

Cậu chịu ơn gã đó vì đã nhường con dao cho cậu. Vì thế cậu đã không nói cho Todd biết về sự tồn tại của gã, nhưng giờ nghĩ lại thì thấy làm vậy cũng hơi bất nghĩa.

Xét về ân nghĩa, Todd cũng đã giúp đỡ cậu không kém gì gã mặt nạ.

Vậy thì, lý do gì để giữ trọn nghĩa khí với gã mặt nạ mà lại không giữ với Todd chứ?

"Nhóm anh Todd tìm thấy 'Người Shudraq' rồi thì định làm gì? Đã dựng trại thế này rồi, là... chiến đấu sao?"

"――――"

Cậu cố gắng đặt câu hỏi với vẻ tự nhiên nhất có thể. Tuy nhiên, sự căng thẳng không thể che giấu vẫn len lỏi vào trong giọng nói.

Sự thật là, dù không tham gia vào câu chuyện, nhưng nghe thấy điều đó, nét mặt Rem cũng có phản ứng. Dù cố không để ý, nhưng đó là phản ứng né tránh từ 'chiến đấu'.

Và rồi, Todd nhắm một mắt lại trước câu hỏi của Subaru:

"Không, 'tránh giao chiến nếu có thể' mới là chủ trương của các 'Tướng'. Tôi cũng không biết chi tiết lắm, nhưng nghe đâu 'Người Shudraq' là một bộ tộc khá mạnh. Nếu xảy ra chiến tranh thì chắc chắn sẽ khổ chiến, nên lần này mục đích có vẻ là đàm phán."

"Đàm phán? Đàm phán gì với bộ tộc trong rừng?"

"Đừng có hỏi lính lác bọn tôi nhiều thế chứ!? ... Tôi cũng không rõ, nhưng chắc là bắt thề trung thành với Đế đô, hay nói đúng hơn là với Hoàng đế bệ hạ chăng?"

"Nghĩa là 'Người Shudraq' không tuân phục Hoàng đế của Đế quốc Volachia sao?"

"Cũng có những kẻ không tuân phục. Đó cũng là phong cách Volachia mà nhỉ?"

Nở nụ cười đậm chất võ nhân, Todd nói vậy khiến Subaru nhướn mày. Sau đó cậu chỉ lặng lẽ đáp "Volachia muôn năm" và chấp nhận cuộc trao đổi vừa rồi.

Nếu tin lời Todd, thì có vẻ quân đội Đế quốc cũng muốn tránh tấn công 'Người Shudraq'. Nếu vậy, việc Subaru cung cấp thông tin có khi lại giúp tránh được đổ máu hay xung đột vô ích cũng nên.

Tuy nhiên, thông tin Subaru nắm giữ cũng chẳng có gì to tát, mà nếu định tiết lộ lý do che giấu nó, cậu sẽ buộc phải nói ra chuyện mình đã khai gian thân phận.

"Ư hư hư, khó quá. Được đằng chân lân đằng đầu..."

"... Sao lúc nào nhìn anh cũng thấy đang cau mày nhăn trán thế. Vốn dĩ tướng mạo đã chẳng tốt lành gì, ít nhất cũng nên cười lên có phải hơn không?"

"Chỉ trích đau điếng thật! ... Nếu lúc nào tôi cũng cười tủm tỉm bắt chuyện, em có đối đáp dịu dàng hơn chút nào không?"

"Hả?"

Phản ứng thực sự khó hiểu của Rem đã bẻ gãy tâm hồn Subaru từ sớm.

Thấy Subaru buông xuôi nụ cười méo xệch và rũ vai xuống, Todd bật cười.

"Thôi nào, đường dài không đi thì sao đến đích. Tôi vẫn đang dõi theo nỗ lực đáng khen của cậu nên cứ yên tâm nhé."

"Cảm ơn anh nha, anh Todd. ... Thế còn lời thật lòng của người không gặp được hôn thê thì sao?"

"Ha ha ha, được đấy, đau khổ nữa đi."

"Đồ khốn kiếp!"

Là an ủi hay là trêu chọc đây.

Dù sao đi nữa, sự thật là Subaru đã được cứu rỗi bởi cách đối đáp này của Todd. Trong tình huống khẩn cấp này, việc không bị chìm quá sâu vào sự nặng nề, chắc chắn là nhờ có anh ta.

Chính vì thế, cậu mong mục đích của họ sớm đạt được.

"Thực tế thì bao giờ bắt đầu công cuộc chinh phạt khu rừng?"

"Nghe nói là sau khi các trại khác triển khai xong sẽ bắt đầu đồng loạt. Rừng vừa lớn vừa sâu. Dù có dành cả ngày thì lượng tiến quân cũng chẳng đáng là bao nhưng mà..."

"Vậy à. Chà, cũng không thể cứ thế mà tiến băng băng được nhỉ. Không biết trong rừng có cái gì, lại còn là nơi có mấy con ma thú khổng lồ lảng vảng nữa."

Gã đàn ông mặt nạ mà Subaru nghi ngờ là 'Người Shudraq'. Hoặc gã thợ săn có khả năng chính là 'Người Shudraq'. Và con ma thú rắn khổng lồ đụng độ ngay giữa trận chiến với gã thợ săn, quanh khu vực đó vẫn còn lại những cái bẫy do Rem đặt.

Nghĩ vậy mới thấy, những khó khăn mà nhóm Todd sắp phải đối mặt khi tiến vào rừng là có thể đoán trước được.

Dù không thể nói hết sự tình, nhưng ít nhất cũng phải cảnh báo về mấy cái bẫy của Rem, nếu không sẽ sinh ra hỗn loạn không cần thiết...

"――Ma thú?"

Thế nhưng, ngay bên cạnh Subaru đang suy nghĩ vẩn vơ, Todd đang uống nước bỗng trợn tròn mắt. Gã dùng tay áo quệt dòng nước rỉ ra bên mép, trân trân nhìn Subaru với vẻ kinh ngạc.

Không hiểu ý nghĩa của sự kinh ngạc đó là gì, Subaru cũng tròn mắt nhìn lại: "Hả?"

"Vừa rồi, cậu nói là ma thú sao? Cậu bảo trong khu rừng kia có ma thú á?"

"Không, à thì, đúng là tôi có nói vậy... Tôi lỡ lời nói gì lạ lắm sao?"

"Lạ là cái chắc. Ma thú đâu phải thứ muốn gặp là gặp. Nếu là cường quốc ma thú Lugunica thì còn hiểu được, chứ ở đây còn chẳng phải là biên giới với Vương quốc nữa."

"――――"

"Cậu không đùa đấy chứ? Này, cô em."

Trước giọng điệu ngày càng nghiêm trọng của Todd, Subaru bối rối không thốt nên lời. Thấy vậy, Todd chuyển hướng câu hỏi sang phía Rem.

Bất ngờ bị lôi vào chuyện, Rem đáp "Vâng" trước câu hỏi của Todd, rồi nghe gã tiếp tục:

"Trả lời tôi đi. Cả cô em nữa, cô cũng nhìn thấy ma thú sao? Ở trong Mật lâm Budheim này ấy?"

"Tôi không rõ thứ gọi là ma thú đó là gì... nhưng nếu ý anh là sinh vật to lớn màu xanh lục kia, thì tôi có thấy."

"Trên đầu nó có sừng không?"

"Sừng sao ạ? ...Hình như là có, một cái sừng màu trắng méo mó."

Ngay khi nghe câu trả lời đó, gã Todd với gò má cứng đờ lập tức đứng bật dậy. Gã nhìn về phía Subaru một lần nữa:

"Con ma thú đó trông thế nào? Hình dáng ra sao?"

"R-Rắn. Là rắn. Một con rắn khổng lồ. Một con duy nhất to tổ bố, dài ngót nghét mười mét."

"Một con, chỉ một con thôi sao... Chết tiệt, cái rừng to thế này thì làm sao biết chắc là chỉ có một con được. Nhưng mà, trông hai người cũng không giống đang nói dối. Tình hình thay đổi rồi!"

Todd vò đầu bứt tai một cách thô bạo, sắc mặt biến đổi hẳn rồi quay lưng lại với nhóm Subaru. Gã toan bỏ đi, nhưng được nửa đường thì thốt lên "A", như sực nhớ ra điều gì đó, rồi quay ngoắt lại:

"Thông tin quý giá đấy. Không có nó thì chắc to chuyện rồi. Cứu được một bàn thua trông thấy."

"――Ơ."

Todd dùng tay xoa đầu Subaru và Rem đang ngồi đó một cách thô bạo, cứ như đang khen thưởng trẻ con. Nhóm Subaru ngẩn người vì phản ứng không kịp, nhưng gã chẳng bận tâm, lại quay lưng đi tiếp.

Và rồi, vừa đi về phía những người lính đang quây quần ăn trưa, gã vừa hô lớn:

"Các đội trưởng tập hợp! Đến chỗ 'Tướng quân' mau! Có chuyện lớn rồi!"

Gã vỗ tay tập hợp đồng đội, rồi kéo cả đám ồn ào náo nhiệt đi sâu vào trong doanh trại —— hướng về phía căn lều quan trọng, nơi có lẽ đang diễn ra các cuộc họp quân sự.

Nhìn theo khí thế hừng hực đó, Subaru nửa phần ngơ ngác.

"...Phản ứng dữ dội thật. Sinh vật đó... ma thú quan trọng đến thế sao? Tất nhiên, tôi hiểu nó là sinh vật nguy hiểm."

"――. Không, thực ra có lẽ chính anh cũng chưa nhận thức đúng về nó."

"Hả..."

Phản ứng của Rem có thể gói gọn trong hai chữ "ngờ vực", nhưng chính Subaru cũng chưa sắp xếp xong mớ suy nghĩ trong đầu.

Đối với Subaru, phản ứng đó chẳng khác nào sét đánh ngang tai.

"Ở Đế quốc, ma thú là của hiếm..."

Đó là một tình huống hoàn toàn nằm ngoài dự tính, hay đúng hơn là chưa bao giờ Subaru tưởng tượng đến.

Vốn dĩ, đối với Subaru, cuộc sống ở dị giới và sự tồn tại của ma thú có mối liên hệ không thể tách rời. Khoan nói đến ngày đầu tiên bị triệu hồi ở Vương đô, thì hầu hết các sự kiện về sau đều có bóng dáng của ma thú.

Nào là bầy Wolgarm trong vụ náo động ma thú do Meili gây ra, trận chiến Cá Voi Trắng cần thiết để Wilhelm hoàn thành tâm nguyện, và cả Đại Thố suýt chút nữa đã ăn sạch 'Thánh Địa'.

Ở Priestella tuy không có ma thú, nhưng Cồn cát Augria và Tháp canh Pleiades - nơi họ tìm đến để giải quyết vấn đề - có thể nói là cái nôi của ma thú cũng không ngoa.

Tất nhiên, con ma thú để lại ấn tượng sâu sắc nhất với Subaru chính là 'Hồng Yết'.

"...Hơi bị trầm xuống một chút, nhưng tóm lại là thế này. Vì đã quen với cái đà đó, nên tôi chưa bao giờ nảy ra ý nghĩ rằng ma thú là thứ hiếm gặp."

Cậu cứ đinh ninh rằng ma thú giống như quái vật trong game RPG, đi đến đâu trên thế giới cũng có thể gặp. Nhưng có vẻ không phải vậy.

Nghĩ kỹ lại thì, ngay cả ở thế giới cũ, đâu phải chỗ nào cũng có sư tử hay hươu cao cổ, nên theo một nghĩa nào đó thì chuyện này cũng là đương nhiên.

"Giờ mới biết Lugunica được gọi là cường quốc ma thú đấy..."

Dù là sinh vật hùng mạnh, nhưng chỉ một con ma thú xuất hiện cũng đủ làm Todd biến sắc. Chiếu theo thường thức đó, việc Lugunica bị gọi là cường quốc ma thú cũng chẳng có gì lạ.

Cỡ như Meili ở đây chắc được coi là nhân vật trong truyện cổ tích mất.

"Vậy thì, nhỡ đâu con bé đó đến một đất nước hay vùng đất ít ma thú, liệu có thể sống như một cô bé bình thường được không nhỉ..."

"À, xin lỗi."

Đang mải nghĩ về tương lai của Meili - cô bé đã bị lạc mất, Subaru chợt nghe tiếng Rem gọi bên cạnh gương mặt đang trầm tư của mình.

Có chuyện gì thế, cậu quay sang nhìn thì thấy cô đang chỉ tay lên mặt bàn. Ở đó, Louis đã ăn sạch phần ăn của mình và đang ngáy o o ngay trên bàn.

"Có vẻ như con bé no bụng nên ngủ mất rồi. Dù rất tức tối, nhưng phiền anh bế nó được không?"

"Đến mức phải dùng từ 'tức tối' cơ à..."

Cười khổ trước cách dùng từ của Rem, Subaru lắc đầu ngán ngẩm. Sau khi dọn dẹp phần ăn của bốn người, bao gồm cả phần của Todd đã quên dọn, cậu miễn cưỡng bế Louis lên.

Thỉnh thoảng con bé lại bám chặt lấy cậu nên cậu biết, nó rất nhẹ. Bề ngoài chỉ là một bé gái. Thật sự, chỉ có bề ngoài là một bé gái đơn thuần mà thôi.

"Rem có ổn không đấy? Lưng anh vẫn còn trống này..."

"Anh đang yêu cầu cái dáng vẻ khó coi gì vậy. Tôi không cần mượn tay anh. Tự tôi có thể lo cho mình..."

Nói rồi, thứ Rem cầm lên là cây gậy gỗ dựng bên cạnh bàn —— gọi là gậy cho sang, chứ thực chất chỉ là một cành cây to nhặt được ở đâu đó.

Phần tay cầm được quấn vải để dằm gỗ không đâm vào tay. Một cây gậy tạm bợ đúng nghĩa. Chống cây gậy đó, Rem đứng dậy.

Bước chân cô vẫn còn chút run rẩy, nhưng——

"――Tôi ổn."

"...Thật không đấy? Đừng có cố quá, nếu khó khăn thì cứ dựa vào anh cũng được mà."

"Tôi không dựa. Cỡ này thì bình thường thôi. Anh lo mà giữ con bé đừng để rơi đấy."

"Haizz, biết rồi. Nhưng nhớ kỹ điều này nhé. Anh bế con bé thế này không phải vì anh muốn, mà là vì em đấy."

"Rốt cuộc là cái gì đã khiến anh nói ra những lời đó vậy..."

Subaru nhất quyết không muốn bị hiểu lầm là tự nguyện đối tốt với Louis, khiến Rem ngán ngẩm. Cô chống gậy, bước những bước tập tễnh đi theo Subaru.

Trước mắt, Subaru sẽ đưa Rem và Louis về cái lều được cho mượn, rồi tiếp tục dọn dẹp lều bạt. ——Tuy nhiên, cậu vẫn băn khoăn không biết nhóm Todd sẽ làm gì.

"――. Anh lo lắng cho những người đó sao?"

"...Hả? À, ừ, kiểu vậy. Mà, tự tôi cũng thấy mình làm chuyện có lỗi với ân nhân. Chuyện ma thú có lẽ tôi cũng lỡ lời rồi."

"――Ân nhân, sao."

Cảm thấy bản thân như một kẻ ác ôn chuyên nói dối, tâm trạng Subaru chùng xuống. Thế nhưng, nghe Subaru nói vậy, Rem lẩm bẩm đầy ẩn ý.

Ân nhân, cô chỉ nhắc lại mỗi từ đó, cảm xúc chứa đựng trong đó thật khó nắm bắt. Nhưng có vẻ đó tuyệt đối không phải là cảm xúc tích cực.

"Rem?"

"――. Không, không có gì đâu ạ. Xin đừng bận tâm."

"Không, trong tình huống này mà bảo đừng bận tâm thì hơi khó đấy..."

"Vậy sao. Thế thì xin đừng bắt chuyện với tôi nữa."

"Khoảng cách lại càng xa hơn rồi! Đã nói nửa chừng thì nói nốt đi! Khó chịu lắm!"

Vì phải đi theo tốc độ của Rem nên hai người di chuyển rất chậm chạp. Có lẽ cũng bực mình vì bị người khác phải hạ bước chân theo mình, Rem khẽ thở dài.

Và rồi, cảm nhận được sự tò mò không chịu buông tha của Subaru, cô chậm rãi lắc đầu:

"Cái anh Todd đó ấy ạ. ...Tôi không có ấn tượng tốt lắm về anh ta."

"Hả? Tại sao chứ. Anh ta đã cho chúng ta, những kẻ không nơi nương tựa, ở lại trong trại, lại còn bảo vệ chúng ta khỏi gã quái nhân xấu tính bắt ăn giày nữa. Không cảm thấy mang ơn vì chuyện này thì có hơi quá..."

"Tôi không nói là không mang ơn. Biết ơn thì tất nhiên là có. Chỉ là..."

"Chỉ là?"

Rem ngập ngừng giây lát trước sự thúc giục của Subaru. Nhưng sự im lặng chỉ kéo dài vỏn vẹn hai giây, cô thở hắt ra một hơi sâu rồi nói:

"――Tôi nghĩ, thật khó để tin tưởng một người không hề có ý định hỏi tên đối phương."

"――――"

Bị Rem nói vậy, Subaru nín bặt.

Cậu định phản bác lại xem cô đang nói cái gì, nhưng rồi chợt nhìn lại những chuyện đã qua.

——Không hề có ý định hỏi tên đối phương, Rem đã nói như vậy.

Nhìn lại với tâm thế đó, quả đúng là như vậy.

Todd chưa bao giờ gọi tên Subaru dù chỉ một lần. Gã cứ liên tục gọi cậu là 'Cậu' hay 'Người anh em'. Nếu không biết tên thì chuyện đó cũng là đương nhiên.

Nhưng mà——

"Ch-Chắc là tình cờ thôi chứ? Ngay cả Rem cũng đâu có gọi tên a――"

"――Là Natsuki Subaru đúng không. Biết mà không gọi, với việc ngay từ đầu đã không muốn biết, ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Tôi nghĩ vậy thôi."

"――――"

"Ý kiến của tôi chỉ có vậy. Dù sao đi nữa, chúng ta cũng chỉ còn cách dựa vào họ thôi."

Nói rồi, Rem vượt qua Subaru đang đứng sững lại, đi lên phía trước.

Nhìn bóng lưng Rem cứ thế nhích từng chút một ra xa, Subaru không nói được lời nào.

Đáng tiếc thay, Subaru không có cách nào để gỡ bỏ nút thắt trong lòng Rem.

Như vụ việc ma thú đã làm sáng tỏ, Subaru quá mù mờ về thường thức của thế giới này. Vương quốc còn chưa nắm rõ, nói gì đến Đế quốc, một vùng đất hoàn toàn xa lạ.

Biết đâu đấy, ở Đế quốc, việc hỏi tên hay không hỏi tên mang một ý nghĩa đặc biệt nào đó. Chẳng hạn như hỏi tên trước khi tự xưng danh là thất lễ.

Nhưng dù có quy tắc đó đi chăng nữa, Subaru cũng không thể nói cho Rem biết. Cậu chán ghét sự vô tri và thiếu giáo dục của bản thân đến cùng cực.

"...Anh định đứng đó đến bao giờ?"

"A..."

Chợt nghe tiếng gọi, cậu ngẩng lên thì thấy Rem đang quay lại nhìn ở một quãng phía trước.

Cô đặt cả hai tay lên gậy, lườm Subaru với vẻ mặt hơi sốt ruột. Khoảnh khắc thấy cô đứng đợi mình như vậy, lồng ngực cậu nghẹn lại.

Cậu suýt chút nữa thì khuỵu gối xuống tại chỗ.

"Hự... ư."

"C... S-Sao thế ạ!? Không lẽ, ngón tay..."

"Không, anh nghĩ là Rem đang đợi anh, nên tự nhiên..."

"...Tôi không nói rõ là gì, nhưng tôi thấy mình bị thiệt thòi rồi."

Nói bằng giọng điệu và vẻ mặt chán ngán, Rem lần này quay lưng hẳn với Subaru.

Vội vàng đuổi theo bóng lưng ấy, Subaru vừa thầm xin lỗi Rem, vừa ngẫm lại những lời cô nói ngay trước đó, đôi mắt cậu nheo lại.

Cậu tự hỏi lòng mình, rằng chắc là Rem đã lo xa quá rồi.

△▼△▼△▼△

――Và rồi, thắc mắc chất chứa trong lòng Subaru đã được giải đáp vào ngày hôm sau.

Sau bữa trưa, Todd chia tay họ để đi họp với cái vị 'Tướng quân' nào đó của doanh trại, cuộc họp quân sự có vẻ kéo dài lê thê đến tận đêm khuya.

Rốt cuộc, sau khi đưa Rem và Louis về lều, Subaru chỉ còn biết ôm mối băn khoăn đó mà cắm đầu vào công việc được giao. Đã thế, buổi tối cậu còn bị Rem đối xử lạnh nhạt hơn cả hôm trước, khiến cậu cảm thấy lạc lõng vô cùng.

Thế nhưng——

"――Này, dậy đi, dậy đi. Định ngủ đến bao giờ hả, cậu kia."

"Hử?"

Bị lay vai, Subaru đang ngủ say bị ai đó đánh thức.

Dễ tỉnh ngủ là một trong số ít ưu điểm của Subaru, nhưng tự dậy và bị người khác gọi dậy vẫn là hai chuyện khác nhau. Cố gắng vận hành bộ não còn đang trì trệ, cậu mở mắt ra. Hình ảnh phản chiếu trong tầm nhìn của Subaru, người đang nằm bẹp dưới đất, là khuôn mặt của Todd.

"...Anh Todd?"

"Ừ, có vẻ mệt nhỉ. Bị bắt làm công việc không quen thì cũng phải thôi. Dù sao thì, cũng nhờ có cậu mà..."

"――Natsuki Subaru."

"Hửm?"

Thấy Subaru chậm rãi ngồi dậy, Todd nói liến thoắng. Nhưng rồi gã tròn mắt ngạc nhiên khi Subaru đột ngột xưng tên.

Trong thoáng chốc, gã có vẻ không hiểu điều đó nghĩa là gì.

"Natsuki Subaru, đó là tên tôi."

"Hử... À, chẳng lẽ cậu để bụng chuyện cách xưng hô sao?"

"À không, cũng không hẳn là để bụng... Chỉ là tôi chưa xưng tên, nên nghĩ có khi mình đã thất lễ quá."

"Haha, cậu nghĩ nhiều quá rồi. Nhưng mà, Natsuki Subaru nhỉ, nhớ rồi nhớ rồi."

Cười khẽ, Todd vỗ vai Subaru đang cụp mắt xuống vì ngượng ngùng. Thấy thái độ của gã không thay đổi, Subaru cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.

Có vẻ như lo lắng của Rem hôm qua là thừa thãi, và sự băn khoăn của Subaru cũng chỉ là lo bò trắng răng.

Todd có vẻ thực sự đã quên khuấy mất chuyện đó, gã lẩm bẩm "Sơ suất, sơ suất" rồi nói:

"À mà, chuyện đó cũng quan trọng, nhưng có chuyện quan trọng hơn đây. Nhờ câu chuyện hôm qua của cậu mà phương châm của các 'Tướng quân' đã thay đổi rồi."

"Phương châm thay đổi... là về việc chinh phạt khu rừng ấy hả?"

"Đúng đúng. Chứ sao nữa, khai phá khu rừng chưa biết đã đành, giờ lại còn có ma thú sinh sống thì câu chuyện khác hẳn. Thiệt hại bên này sẽ không nhỏ đâu. Thế nên."

Nói đoạn, Todd nở một nụ cười rạng rỡ hết cỡ. Rồi gã áp hai tay vào má Subaru, người vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo:

"Quyết định là sẽ kết thúc chiến dịch cái rụp luôn."

"Cái rụp? Vậy, chẳng lẽ anh Todd được về với hôn thê sao?"

"Haha, đúng là thế đấy!"

Thấy Todd gật đầu lia lịa, Subaru cũng chia sẻ niềm vui: "Ồ ồ!".

Kế hoạch xuất binh tính bằng năm nay được thay đổi, lại được về quê, chắc hẳn niềm vui của Todd phải lớn lắm. Cậu đập tay với gã đang vui sướng tột độ, rồi cả hai cùng nhảy nhót trong lều.

Và đương nhiên, kết quả là——

"...Này, hai người trật tự một chút được không."

"A, xin lỗi, Rem."

Rem ngồi dậy từ chỗ ngủ, lườm hai gã đàn ông với vẻ mặt khó chịu.

Chắc không phải vì mới ngủ dậy nên cô cáu kỉnh đâu. Lý do cô khó chịu, không gì khác ngoài việc giấc mơ bị tiếng bước chân của hai gã đàn ông phá đám.

Sau đó, cô khẽ lắc đầu, lẩm bẩm "Thiệt tình...", rồi chợt:

"――? Hình như, có mùi gì lạ lắm thì phải?"

"Mùi?"

"Vâng. Ngoài mùi cơ thể của anh ra."

Rem khịt khịt mũi, rồi xua tay về phía Subaru như muốn đuổi cái thứ bốc mùi đi. Subaru hơi tổn thương trước hành động đó, nhưng Todd lập tức xin lỗi "Lỗi tôi, lỗi tôi".

"Tôi nghĩ khoảng cách xa thế này thì không sao, nhưng mũi thính là nhận ra ngay nhỉ. Cơ mà, việc đã quyết thì phải làm ngay cho nóng chứ?"

"Anh Todd?"

Vừa nói, Todd vừa mở cửa lều của nhóm Subaru. Rồi gã vẫy tay ra hiệu cho nhóm Subaru đi ra.

Thế nên, Subaru nhìn Rem, trao gậy cho cô rồi cùng bước ra cửa.

Sau đó, đứng cạnh Todd, cậu nhìn thấy.

"――Hả?"

Đó là những cột khói đen cuồn cuộn bốc lên với tốc độ kinh hoàng, cùng mùi khét lẹt nồng nặc.

Và trong tầm mắt ngút ngàn, cả khu đại mật lâm phía xa, dường như bao trùm cả bên trái lẫn bên phải —— 'Mật lâm Budheim', đang chìm trong biển lửa đỏ rực, cháy ngùn ngụt.

"Cái này là..."

Đứng chết lặng bên cạnh Subaru, Rem cũng nghẹn lời khi chứng kiến cảnh tượng tương tự.

Subaru và Rem đứng chôn chân tại chỗ, nhìn khu rừng đang cháy đỏ rực như một cơn ác mộng, nhìn mật lâm bị thiêu rụi, nhìn thế giới đang đi đến hồi kết.

"Nếu có ma thú ẩn náu, thì không biết thiệt hại bên này sẽ lớn đến mức nào. Tôi đã khẳng định như vậy, và hai vị Tướng quân chỉ huy cũng đã hiểu cho."

"――――"

"Nhờ thông tin cậu cung cấp mà quân ta không phải chịu thiệt hại nào. Giúp ích lớn lắm đấy."

Nói rồi cười lớn, Todd vỗ mạnh vào lưng Subaru. Chịu cú vỗ thân tình đó, môi Subaru run rẩy. Phổi run, cổ họng run, và giọng nói cũng run rẩy.

Trước thái độ hữu hảo không đổi của Todd, giọng nói run rẩy của Subaru thốt lên:

"T-Tại sao...?"

"Tại sao là tại sao?"

"Thì, anh đã nói là... không muốn chiến đấu với 'Tộc Shudrak' trong rừng mà?"

Nếu xảy ra chiến tranh thì chắc chắn sẽ khổ chiến, nguyện vọng là đàm phán để bắt họ thề trung thành với Hoàng đế.

Hôm qua, trong bữa ăn, Todd đã nói với Subaru như vậy.

Nếu thế thì chiến tranh sẽ không xảy ra, Subaru đã thầm an tâm như vậy, thế mà.

"Thế này thì, còn hơn cả chiến tranh nữa... ư."

"À, tôi đâu có muốn chiến đấu. Không biết bên này sẽ chết bao nhiêu người. Có khi tôi cũng chết ấy chứ. Nhưng nhờ có tài liệu thuyết phục các 'Tướng quân' nên vấn đề đã được giải quyết. 'Tộc Shudrak' cũng không thể chống đối Hoàng đế bệ hạ được nữa."

"――Ư."

"Tôi cũng được về sớm với hôn thê nữa. Không không, vớ được cậu đúng là may mắn. Tôi đã báo cáo đàng hoàng với 'Tướng quân' rồi, chắc chắn sẽ có thưởng đấy."

Có khi được thưởng thêm con dao găm thứ hai đấy, gã nói đùa như vậy rồi lại vỗ lưng Subaru cái nữa.

Rồi gã lẩm bẩm "Ấy chết" như sực nhớ ra điều gì:

"Họ bảo cho cậu xem chiến quả xong thì bảo cậu quay lại. Xin lỗi nhé, bữa sáng chắc sẽ trễ một chút. Nhưng mà, không cần dọn dẹp lều bạt nữa đâu. Lát nữa là nhổ trại rồi."

"――Hả, ơ?"

"Thôi nào, tỉnh táo lại đi. ――Đừng làm cô em kia sợ chứ."

Câu cuối cùng gã ghé tai nói nhỏ, để lại nụ cười thiện ý chân thành rồi rời đi.

Rốt cuộc, nhìn bóng lưng xa dần ấy, Subaru không nói được gì, chỉ biết câm nín.

"――――"

Nhưng dù Subaru có im lặng, hay có bị sự hỗn loạn trong lòng giằng xé, thì quang cảnh khu rừng đang cháy rực trước mắt ở phía xa vẫn không hề thay đổi.

Ngọn lửa bùng lên sẽ nuốt chửng tất cả, thiêu rụi mọi sự sống ở vùng đất đó.

Dù là con ma thú đại xà kia, hay gã đàn ông đeo mặt nạ trong rừng, hay những thợ săn đã nhắm vào nhóm Subaru, cũng không phải ngoại lệ. ——Tất cả, đều sẽ trở thành tro bụi.

"――Ư."

Bất chợt, bên cạnh Subaru đang nghiến răng trước cú sốc đó, cơ thể Rem loạng choạng.

Theo phản xạ, cậu đưa tay đỡ lấy thân hình mảnh mai ấy, nhưng ngay khi chạm vào, người Rem cứng đờ lại. Và rồi, biểu cảm của Rem khi ngước nhìn Subaru tràn ngập nỗi sợ hãi và cảm giác cự tuyệt.

"A..."

"Không phải lỗi... của anh... Tôi biết điều đó. Nhưng mà."

"――――"

"Đừng chạm vào... tôi."

Trong khoảnh khắc, kìm nén nỗi sợ hãi suýt nuốt chửng bản thân, Rem chậm rãi đẩy tay Subaru ra. Không phải hất ra, cũng không phải bẻ gãy, mà là đẩy ra.

Lời cô nói có lẽ là thật lòng. Rem cũng hiểu rằng đây không phải là tình huống Subaru cố tình gây ra. Thế nhưng, sự an ủi mà điều đó mang lại thật quá ít ỏi.

Đứng trước sự việc đã rồi này, nó quá đỗi ít ỏi——.

"...Con bé, hình như dậy rồi."

Nói rồi, Rem lảng tránh ánh mắt của Subaru, lảng tránh khỏi khu rừng đang cháy rực, lảng tránh như muốn trốn chạy khỏi những thứ không muốn nhìn thấy, cô quay về phía Louis ở trong lều.

Nhìn bóng lưng đó của Rem, Subaru không thể cất lời ngay được.

Chính trong lòng Subaru cũng chưa sắp xếp nổi những gì vừa xảy ra. Trong đầu cậu lúc này chỉ toàn những lựa chọn sai lầm, nói gì cũng không đúng.

Vì thế, cậu không thể ngăn cản Rem đang rời đi với tốc độ chậm chạp như trẻ con tập bò.

Không thể ngăn cản được——

"――Ơ?"

Cắn môi, Subaru nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Rem, người vừa cự tuyệt mình. Chợt, cậu nhận ra một cảm giác nhỏ nhoi chạm vào lưng mình và thốt lên.

Có chuyện gì vậy, cậu quay lại phía sau, nhưng không thấy vật gì hay ai chạm vào lưng mình cả. Chỉ là, khoảnh khắc quay lại, cậu thấy có cái gì đó lướt qua khóe mắt.

Cứ như thể nó vòng ra sau lưng nương theo động tác quay người của Subaru vậy——

"Ư sss!!"

Ngay sau đó, như một đứa trẻ bùng nổ cơn ăn vạ, Louis ở trong lều hét toáng lên.

Vừa dậy đã ầm ĩ, đúng là Đại Giám Mục, nhưng lúc này có một sự việc cần ưu tiên hơn cả Đại Giám Mục chẳng khác gì trẻ ranh kia. Tuy nhiên, cậu cũng chẳng làm được gì cả.

"Ư a, a a!!"

"――Hừ, ồn ào quá! Giờ đang dầu sôi lửa bỏng! Tao không rảnh hơi đâu mà lo cho..."

Mày, định quát lên như vậy với con bé Louis đang gào thét, Subaru cau mày lại.

Rem đang ngồi bệt xuống đất, ôm lấy Louis đang giãy giụa từ phía sau, biểu cảm của cô lại thay đổi kịch liệt.

Khác với nỗi sợ hãi và cảm giác cự tuyệt ban nãy, đó là sự kinh ngạc thuần túy mang tên "Tại sao". Đôi mắt xanh mở to đang nhìn chằm chằm vào Subaru —— không, chính xác hơn không phải là Subaru, mà là...

"...Lưng?"

Từ góc độ ánh nhìn vi diệu đó, Subaru xác định được đối tượng mà cô đang chăm chú nhìn. Cậu cũng bắt chước ngoái cổ lại, nhìn vào lưng mình.

Và rồi, nhận ra muộn màng. ——Chân tướng của thứ vừa vòng ra sau lưng Subaru ban nãy.

"――Đuôi tên."

Đó là chân tướng của thứ lướt qua tầm nhìn Subaru.

Và đương nhiên, đuôi tên thì phải gắn liền với thân tên, việc nó đang rung rinh trên lưng Subaru có nghĩa là——

"――A."

Không gì khác ngoài việc mũi tên được bắn ra đã cắm phập vào lưng Subaru.

"――――"

Đầu óc quay cuồng, Subaru không đứng vững được nữa, ngã ngửa ra tại chỗ. Tay cậu quờ quạng nắm lấy cửa lều, tấm bạt nghiêng đi theo đà ngã.

Nhưng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm, cơ thể Subaru đổ rầm xuống ngang đất.

"Á á á á á――!!"

Thấy cảnh đó, Rem hét lên một tiếng thất thanh.

Suy nghĩ xoay mòng mòng, đây là lần đầu tiên mình nghe thấy tiếng hét bình thường của Rem, cái cảm tưởng vô dụng và lạc quẻ đó tràn ngập trong đầu, rồi trôi tuột ra khỏi tai.

"A, ư a!"

Louis bò lồm cồm lại gần Subaru đang ngã gục. Con bé cứ thế lay mạnh người Subaru một cách thô bạo, nhưng cậu không còn sức để trách mắng hay phản kháng nữa.

Chỉ một mũi tên mà ra nông nỗi này sao.

"Có ai không! Ai đó đến đây đi! ...Thế này, thế này thì không sao đâu! Vì, vết thương nông thế này, chỉ là vết tên bắn thôi mà... ư."

Vứt bỏ cây gậy, Rem lao đến như ngã nhào, vừa nhìn vết thương trên lưng Subaru vừa gọi lớn đầy tuyệt vọng.

A, Rem thật sự dịu dàng quá, cậu nghĩ. Dù không thể tin tưởng Subaru vì chướng khí, dù cậu lỡ lời gây ra thế giới rực lửa kia, nhưng khi thấy Subaru ngã xuống ngay trước mắt, cô vẫn cất tiếng gọi cứu giúp như thế này.

Trước mặt Rem thế này, mình không muốn tỏ ra yếu đuối chút nào.

Chỉ là vết tên bắn thôi mà, đứng dậy một cách ngầu lòi cho xem nào, Natsuki Subaru.

Chẳng phải khi xem phim lịch sử hay phim cổ trang, mày vẫn thường nghĩ mấy gã bị tên nhỏ xíu bắn trúng mà chết hay không cử động được là do thiếu nghị lực sao.

Mà, nếu bị tên to xuyên thủng ngực thì không nói, chứ đúng như Rem bảo, mũi tên cắm sau lưng đâu có uy lực lớn lắm. Thực tế, nó trúng êm đến mức cậu còn tưởng ai đó vuốt lưng mình cơ mà.

Vậy mà, tại sao lại ra nông nỗi này——

"――Hự, b, ọe."

"――Ư, không lẽ, là độc?"

Ngay khi cậu nôn thốc nôn tháo, cảm giác thiêu đốt trào lên, Rem cũng đi đến kết luận giống Subaru.

Không phải bị giết bởi uy lực của mũi tên. Là độc tẩm trên mũi tên đang ăn mòn cơ thể.

Tay chân không cử động được, đầu óc tê liệt như đang sốt cao. Mắt, mũi, tai trào ra thứ gì đó ồ ạt, toàn thân Subaru bắt đầu co giật bần bật.

Ù ù, tiếng ù tai bắt đầu trở nên ầm ĩ, cậu không còn nghe thấy tiếng Rem lo lắng cho mình nữa. Cũng không nghe thấy tiếng gào thét chói tai của Louis nữa. Không nghe thấy nữa.

Độc, độc, là độc, ai, tại sao, mũi tên, thợ săn, khu rừng, cháy, cháy rồi cháy rồi, Subaru lỡ lời, ma thú, Todd, cháy, Rem, Rem, Rem——.

Ý thức cực độ hỗn loạn, Subaru vừa phun ra bọt máu sùng sục vừa rên rỉ. Rồi, cậu trợn đôi mắt vằn đỏ, cố gắng nhìn mặt Rem, và nhận ra.

——Đó là một bóng người nhỏ, rất nhỏ, đang trừng mắt nhìn về phía này từ khoảng cách chừng ba mươi mét tính từ lều, vị trí mà chạy bộ chưa đến mười giây.

"――――"

Là một đứa trẻ. Một đứa trẻ nhỏ xíu, chẳng khác Louis là bao.

Một đứa trẻ nhỏ có ánh mắt hung dữ. ——Không, không phải. Không phải ánh mắt hung dữ. Nó đang lườm Subaru. Nó đang lườm Subaru với đôi mắt đục ngầu hận thù, chứa chan sát ý.

Một cô bé với mái tóc và khuôn mặt lấm lem muội than, đôi mắt đục ngầu hận thù, tay cầm một thứ như cây cung ngắn.

Chính nó, bằng ngón tay đó, bàn tay đó, ý chí đó, đã bắn mũi tên độc vào Subaru.

"――――"

Bị căm hận cũng là đương nhiên.

Bị muốn giết cũng là đương nhiên.

Kết quả mà Subaru mang lại đã dẫn lối cô bé đến với định mệnh bị hận thù thúc đẩy.

Nếu vậy thì đây, quả báo giáng xuống đầu Subaru là——

"――Không được! Chờ đã! Xin hãy chờ đã. Chờ..."

Tuyệt vọng, tiếng nói vang lên bên tai.

Muốn chờ em ấy. Muốn dừng lại vì em ấy. Muốn nắm lấy tay, muốn mỉm cười với em ấy.

Không một điều nào, làm được.

Không một điều nào làm được, cứ thế.

Sùng sục, bọt máu trào ra, co giật, trợn ngược mắt, đại tiểu tiện không tự chủ, nôn ra cả nội tạng đã tan chảy nhầy nhụa, rơi xuống bóng tối.

"Chờ đã... ư."

Kẻ ngu ngốc, nông cạn, bẩn thỉu và thảm hại, rơi xuống bóng tối.

Rơi xuố——

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!