WN

Chương 147: Bài Thi Thực Hành (4)

Chương 147: Bài Thi Thực Hành (4)

Con đường dẫn đến lối vào là một con dốc thoai thoải kéo dài xuống dưới ngọn đồi.

Trên đường đi xuống, một bầu không khí im lặng đầy gượng gạo bao trùm lấy Seras và Faenol.

Thật ra thì điều đó cũng không có gì là lạ. Hai người gần như không quen biết nhau, nên tình huống như vậy thì cũng khá bình thường giữa những người chỉ mới quen sơ sơ.

Nhưng cả hai đều nhận thức được một điều.

Bầu không khí giữa họ không hề nhẹ nhàng hay bình lặng như vẻ bề ngoài.

“Có lẽ tôi nên thẳng thắn một chút.”

Người phá vỡ sự im lặng trước là Seras.

Những lời tiếp theo của cô thoát ra một cách tự nhiên.

“Cô thuộc Tòa Án Dị Giáo, đúng không?”

“Còn cô là người từ Thánh Quốc.”

Ngay khi màn trao đổi đó diễn ra, Seras thở dài và ôm trán.

Tòa Án Dị Giáo và Thánh Địa. Thoạt nhìn thì có vẻ như tổ chức trước thuộc quyền của tổ chức sau, nhưng thực ra lại không phải vậy.

Trên thực tế, hai bên gần như không thể chịu đựng lẫn nhau.

Lý do là vì cách thức họ đối xử với Ác Quỷ lại hoàn toàn khác nhau.

Tòa Án Dị Giáo xem Ác Quỷ là kẻ thù của nhân loại và tìm mọi cách để tiêu diệt hoặc trục xuất chúng. Trong khi Thánh Quốc lại muốn lợi dụng Ác Ma vì mục đích cá nhân.

Hơn thế nữa, đặc biệt là Giáo Hoàng, mỗi năm đều đầu tư một khoản tiền khổng lồ vào các nghiên cứu liên quan đến Ác Quỷ.

Điều đó gần như là một bí mật mở mà ai cũng biết giữa các cường quốc.

“Cô nhận ra tôi nhanh đấy nhỉ?”

“Tôi có nghe tin đồn về một Đại Sát Thủ đang phụng sự dưới trướng Giáo Hoàng.”

Và bởi cả hai đều thuộc về những tổ chức như vậy…

“Tôi cũng nghe nói cô rất giỏi biến những người vô tội thành xác chết.”

Những lời đầy ác ý như vậy, là điều tất yếu sẽ xảy ra.

Nghe vậy, lông mày Seras khẽ giật nhẹ.

Cô phải thừa nhận rằng lời xúc phạm của đối phương khá là tinh tế.

Việc Giáo hoàng thao túng cô như một quân cờ, dẫn đến cái chết của nhiều người là một chuyện.

Nhưng nếu ám chỉ rằng lý tưởng mà cô trung thành là hoàn toàn vô nghĩa, thì đó lại là chuyện khác.

“Tôi cũng có nghe chút tin đồn đấy.”

Seras đáp lại bằng giọng sắc lạnh.

“Về một Vật Chủ của Quỷ được nuôi như một con thú cưng trong Tòa Án Dị Giáo.”

“Nghe nói lý lịch của cô cũng khá thấp kém thì phải.”

Faenol khẽ nhắm mắt lại.

Có vẻ những lời đó không tác động nhiều đến cô.

“Và tôi còn nghe thêm một chuyện nữa.”

Seras tiếp tục đi xa hơn nữa, có lẽ vì…

Thái độ thản nhiên của Faenol đã khiến máu cô sôi lên.

“Nghe nói cô còn đâm sau lưng chính Sư phụ của mình nữa. Người đã đưa cô vào Tháp Ma Pháp, nơi mà loại người như cô đáng lẽ không bao giờ có cơ hội đặt chân tới.”

Ngay khi Seras định nói tiếp, cô lập tức rút dao găm.

Cô đã cảm nhận được sát khí kinh người phát ra từ cơ thể Faenol. Thứ khí tức đó bùng lên dữ dội ngay cả trước khi Seras kịp nói hết câu.

“?”

Nhưng điều kỳ quặc ở đây là…

Ngay cả chính Faenol, nguồn gốc của sát khí đó, lại tỏ ra hoàn toàn bối rối trước hành động của chính mình.

“Mình cảm nhận được rồi…”

Cô lẩm bẩm trong sự sững sờ.

“Mình cảm nhận được… Sự phẫn nộ… Cái này… đây là… cái gì… thế này…”

‘Cái quái gì vậy…?’

‘Cô ta điên rồi à?’

Seras nhìn Faenol đang lẩm bẩm như một kẻ điên với vẻ không thể tin nổi.

“Là nhờ anh ta… đúng không? Tốt quá… mình thật sự… rất vui vì đã được gặp anh ta…”

Điều còn khó hiểu hơn chính là những lời cô vừa nói.

Thay vì là cơn giận đáng lẽ phải xảy ra, Faenol lại thốt ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Khi Faenol đặt tay lên ngực, giọng nói hơi run và mặt hơi đỏ, Seras không thể tin nổi mà nói.

“Các người ở Tòa Án Dị Giáo… đều mất trí hết rồi à?”

“Ai biết được.”

Faenol nhún vai đáp.

“Tiện thể, có một chuyện cô đã hiểu nhầm đấy, Đại Sát Thủ. Tôi không thực sự thuộc Tòa Án Dị Giáo. Ngược lại, tôi ghét họ mới đúng.”

“Cái gì?”

‘Thế thì toàn bộ cuộc đấu trí của chúng ta vừa nãy để làm gì?’

Seras trừng mắt nhìn cô, nghĩ như vậy. Trong khi Faenol tiếp tục nói với nụ cười mỉm.

“Tôi có thể nhìn thấu cô đó.”

“Cô đang nói cái—”

“Rồi cô cũng sẽ trở thành một trong những người luôn quấn lấy người đàn ông đó thôi. Rõ rành rành ra đấy.”

Seras nhìn Faenol với vẻ chết lặng.

Trước khi cô kịp tức giận, không, thậm chí trước khi kịp phản ứng, cô nhận ra sự vô lý của câu nói đó.

Cô mà lại đi quấn quýt gã đó sao? Nực cười.

“Cô đang nói nhảm nhí gì—”

Cô định phản bác, nhưng…

Dù miệng thì nói vậy, trái tim cô thì thắt lại một cách đau đớn.

‘Làm ơn đấy.’

‘Im lặng đi. Dù mày là thứ gì đi nữa.’

Khi cô đang nghĩ vậy, một vệt ửng đỏ xuất hiện trên má Seras. Trong khi Faenol lại ném cho cô một nụ cười như đã hiểu rõ.

Vẻ mặt đó chỉ khiến tâm trạng vốn đã khó chịu của Seras lại càng tệ hơn.

“Cứ coi đây là một lời cảnh báo sớm từ một đối thủ trong tương lai đi. Dù sao thì định mệnh của cô là sẽ yêu anh ta rất sâu đậm thôi.”

“Nhảm nhí hết sức.”

“Tùy cô thôi”

Faenol nói bằng giọng bình thản.

“Dù sao thì, chứng kiến cô đổ đứ đứ trước anh ta trong tương lai chắc hẳn cũng thú vị lắm.”

‘Ít nhất thì cho đến giờ, chưa có ai thoát khỏi số phận đó cả.’

‘Và…’

‘Có lẽ một ngày nào đó… chính mình cũng sẽ như vậy.’

Faenol nghĩ vậy với nụ cười mơ hồ.

“Cô toàn nói mấy chuyện vô nghĩa.”

Seras càu nhàu, rồi vuốt tóc ra sau.

“Mau đi thôi, hãy ngăn chặn những kẻ tấn công lại. Dù sao thì chúng ta cũng đã tham gia trận chiến này rồi, ít nhất cũng đừng trở thành gánh nặng cho—”

Câu nói của Seras đứng quãng.

Một âm thanh nhịp nhàng Ruỳnh, Ruỳnh vang lên từ mặt đất.

“?”

“?”

Cả hai đồng thời ngẩng đầu lên.

“Tiếng gì vậy?”

“Không lẽ là Ma Thú Cấp Cao?”

Nhưng mấy lời suy đoán đó nhanh chóng trở nên vô nghĩa, vì họ nhanh chóng xác định được nguồn gốc của âm thanh kia.

Để tạo lợi thế cho phe phòng thủ vốn có ít người hơn, lối vào khu vực thi được thiết kế thành một khe núi hẹp.

Thế nhưng…

Có một bóng người đang nhảy vút qua đầu họ, lướt đi trong không trung và hoàn toàn bỏ qua mọi địa hình địa vật quanh đó. 

Tiếng Ruỳnh là do mặt đất vỡ vụn ra mỗi lần người đó đạp đất để lấy đà nhảy tiếp.

Seras và Faenol đều im lặng.

Ngăn cản một sinh viên bình thường thì không khó…

Nhưng trường hợp này thì hoàn toàn khác.

“Chúng ta… có nên chặn người đó lại không?”

Đáng tiếc là…

Ngay cả hai Vật Chủ Quỷ như họ cũng không đủ độ ‘quái vật’ đến mức có thể ngăn được một thứ như vậy.

***

[Thế cậu định làm gì đây?]

Mẹ kiếp. Sao anh có thể hỏi tôi câu đó vào lúc này cơ chứ?

Tôi nhìn Eleanor với vẻ không thể tin nổi, rồi liếc về phía Tể tướng Sullivan đang ngồi trên khán đài phía xa xa.

Cô gái này định gây ra một cảnh tượng như vậy ngay tại nơi có một nhân vật cấp quốc gia đang theo dõi sao?

[Người kia chắc cũng mặc kệ cho qua thôi.]

Caliban cười khổ

Đệt, đúng rồi. Có khả năng như thế thật.

Trong game, Sullivan được khắc họa như một kẻ mưu mô điển hình; Người nuôi dưỡng hàng chục ổ rắn độc, đến mức bản thân ả ta cũng trở thành định nghĩa của loài rắn. Không đời nào ả lại không nhận ra cái màn cải trang lố bịch này.

Vì vậy…

Điều đó có nghĩa là ả ta cũng đang ngầm chấp nhận cái trò hề đang diễn ra này.

“Vậy thì… tôi tới đây.”

Cùng với những lời đó…

Hệ Thống Thông Báo

[ Phát hiện tình huống nguy hiểm. ]

[ Xác định tình huống đe dọa tính mạng. ]

[ Kỹ năng: Tuyệt Vọng tăng lên cấp EX. ]

Một cách đầy tự nhiên, Tuyệt Vọng lập tức được nâng lên cấp EX.

Dù cô ấy không có ý định giết tôi, nhưng mà…

Sự chênh lệch về chỉ số giữa chúng tôi là quá khủng khiếp.

Cho dù dạo này tôi đã chăm chỉ tập luyện và cải thiện thể chất, thì người phụ nữ trước mặt tôi vẫn thuộc hàng ngũ những kẻ có thể đứng trên đỉnh thế giới chỉ bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy!

“!”

Khi tôi ngửa đầu ra sau trong sự kinh hoàng, vừa vặn né được cú đấm vung nhẹ của Eleanor.

‘Nhẹ’ theo tiêu chuẩn của một người có thể thay đổi cả địa hình chỉ bằng một nhát kiếm ấy mà.

“Eleanor, em biết anh có thể đăng xuất luôn nếu trúng cú đó mà, đúng không?!”

“Đừng lo. Tôi đã điều chỉnh lực chính xác đến mức chỉ khiến anh bất tỉnh một lúc thôi.”

Eleanor, người vừa tung ra cú đấm với vẻ mặt hậm hực, phồng má đáp lại.

“Và tôi đã nói rồi, tôi không phải Eleanor.”

“Em vẫn định diễn tiếp cái vai đó à?!”

Đệt mịa. Cô ấy đang làm cái quái gì vậy trời?!

[Còn làm gì nữa? Rõ ràng là cô ta đang cố khẳng định vị trí của mình là bên cạnh cậu rồi. Chẳng phải cậu đang được bao quanh bởi cả đống con gái đó sao? Đương nhiên là cô ta cảm thấy bị đe dọa rồi.]

[Hay là cậu cứ để cô ta vắt khô cậu một lần đi? Nam nhi chi chí, nhận một lần là xong mà. Dù sao thì cậu cũng đâu có ghét bỏ gì chuyện đó đâu.]

‘Anh chỉ giỏi mõm vì anh không phải người trong cuộc thôi!’

‘Tôi đã nói rồi, mục tiêu của tôi là sống chung với cả sáu Ác Quỷ đang tiếp cận mình mà.’

‘Nếu tôi làm chuyện đó với Eleanor bây giờ thì tôi không thể tưởng tượng nổi kế hoạch của mình sẽ bắt đầu sụp đổ từ đâu nữa.’

‘Dù sao thì, tôi cũng không thể để bản thân mình bị vắt khô dễ dàng thế được!’

[Cậu không hề phủ nhận việc mình không ngại để cô ta vắt khô nhỉ.]

Tất nhiên là không rồi, tôi vẫn là một thằng đàn ông mà!

‘Với lại, tôi cũng biết thân biết phận chứ. Eleanor thực sự rất xinh đẹp. Bình thường thì cái hạng người như tôi chỉ có trong mơ mới được nắm tay cô ấy thôi, nên không đời nào tôi tự nguyện từ chối chuyện đó cả!’

[…]

[Đó là lý do ta không thể ghét cậu được, dù cậu có hành xử ngớ ngẩn thế nào đi nữa. Ít nhất thì cậu cũng rất thành thật với bản thân.]

‘Thôi thôi anh im cho tôi nhờ.’

Dù sao thì.

Như lúc trước tôi đã nói, tôi không thể thua ở đây được.

Gác mục tiêu của tôi sang một bên, nếu tôi bị điểm thấp trong kỳ thi này, ai biết tên Tể tướng kia sẽ làm gì. Tôi không muốn chọc vào tổ kiến lửa một cách vô ích.

Tôi dùng tất cả khả năng mình có để né những đòn tấn công dồn dập của Eleanor.

Hệ Thống Thông Báo

[ Kỹ năng: Tập Trung Kiếm Sĩ đã kích hoạt! ]

[ Tốc độ phản xạ và độ chính xác tăng lên! ]

Cũng may là với kỹ năng này và buff Tuyệt Vọng, ít nhất thì tôi cũng cảm thấy mình có thể phản ứng được phần nào trước các đòn tấn công của cô ấy.

Dù cảnh vật xung quanh cứ liên tục biến dạng sau mỗi cú đánh của Eleanor, tôi vẫn có thể xoay sở để giữ được cái mạng này mà không bị thương.

Trước đây tôi chính là kẻ đã dắt mũi Yuria, rồi vẫn né được hàng loạt đòn chí mạng của cô ấy để chạy thoát. Dù cuối cùng vẫn bị chém làm đôi, nhưng những cảm quan tôi rèn luyện được lúc đó vẫn còn đây.

Vấn đề là tôi đang thiếu một cách thức tấn công hiệu quả...

[Chẳng phải trước đây cậu đánh bại một Ma Thú cấp Cổ Thần sao? Dùng cái Kỹ Thuật Luật Kỹ gì đó đi—]

‘Dùng cái đó cũng không thắng nổi đâu!’

Võ Kỹ kết hợp với Luật Kỹ đúng là mạnh thật, nhưng nó chỉ có tác dụng nếu đánh trúng đối thủ.

Việc tụ lực và chuyển dịch Luật Kỹ vốn đã rất tốn thời gian, mà để đánh trúng một người di chuyển nhanh nhẹn như vậy, thì tôi phải hoàn toàn dựa vào giác quan chiến đấu.

Mà khoản đó thì tôi lại dưới mức trung bình, đấy là còn nói giảm nói tránh đấy.

Vì thế…

Tôi hoàn toàn không có cách nào để thắng trận đấu tay đôi này. Không một cách nào.

[Thế cậu định làm gì?]

‘Có một cách duy nhất.’

...

‘Tôi phải thay đổi toàn bộ cuộc chơi.’

‘Câu trả lời nằm trong chính điều anh vừa nói lúc nãy đấy.’

Suy cho cùng, Eleanor làm vậy là vì cô ấy thấy bất an khi tôi đang được vây quanh bởi những cô gái khác.

Để giải quyết tình huống này thì tôi phải tiếp cận vấn đề từ góc độ đó.

Tôi nhìn xung quanh.

Vì sự hiện diện Tể tướng, bài thi lần này có rất nhiều ánh mắt đang dõi theo.

Dựa vào phản ứng của Eleanor khi tôi hôn cô ấy lần trước…

Eleanor chắc chắn sẽ cực kỳ để tâm đến ánh mắt của những người đang quan sát kia.

[Cậu lại định làm cái trò trai bao đó à?]

‘Thưa anh?’

‘Xin hãy dùng những từ ngữ lịch sự giúp tôi với.’

[Cậu còn không phủ nhận luôn mà.]

[Ta đã nói gì nhỉ? Ta thích tính thành thật của cậu đấy.]

‘Im mẹ đi.’

***

Thật khó thấu hiểu suy nghĩ của những người đứng ở vị trí của người lãnh đạo.

Điều đó đặc biệt đúng với Tể tướng Sullivan.

Conrad nhìn cô với vẻ mặt bối rối, như thể không thể đoán được cô đang nghĩ gì.

Nụ cười hiền hòa quen thuộc vẫn còn trên gương mặt cô.

Thậm chí, dù cho Chủ tịch Hội Học Sinh của Elfante đang bày trò nghịch ngợm một cách ích kỷ như vậy, cô vẫn không mảy may bận tâm.

‘Ừ thì, mình cũng hiểu, nhưng mà…’

Mấy cái trò chơi khăm giữa tiền bối và hậu bối như vậy trước đây không phải là hiếm.

Nhưng vấn đề bây giờ là, một nhân vật có địa vị ngang với Nữ Hoàng đang bí mật tham dự sự kiện này.

“Tôi xin lỗi, thưa Cô. Bài kiểm tra lần này đã trở nên hơi… hỗn loạn.”

“Có sao đâu. Nhìn bọn họ năng động như vậy cũng tốt mà.”

‘Mà vấn đề là… họ lại năng động quá mức.’

Conrad cười gượng khi nhìn Eleanor đang tàn phá khu vực xung quanh cô như một cơn bão chạy bằng cơm.

Cô ấy luôn là một cá nhân đầy triển vọng, nhưng bây giờ thì cô ấy giống như một vũ khí hủy diệt hàng loạt biết đi.

Trong số các hiệp sĩ ở tiền tuyến, chỉ có người như Hầu tước Kendride mới có thể miễn cưỡng đối phó với sức mạnh như vậy. Nếu không phải ông ta, thì chỉ còn Kiếm Thánh trong Hoàng cung.

Nên việc cậu thanh niên tên Dowd kia, dù chỉ là một sinh viên, cũng đang thể hiện sức bền bỉ đáng kinh ngạc, vì ai cũng có thể thấy rõ rằng cậu ta đang thoát chết trong gang tấc.

Mà thực ra, có một người dường như đang rất thích thú với cảnh tượng này.

“Ha! HAHA—!”

Một nam sinh nhìn thấy Dowd Campbell đang bị dồn vào đường cùng, liền bật cười đắc thắng.

Rõ ràng tên này vô cùng vui sướng trước sự bất hạnh của người kia.

“Nhìn thằng đó chạy thục mạng như con chuột kìa! Thế mà cũng dám tự nhận mình là đàn ông à? Đúng là một thằng đần thảm hại!”

Nghe vậy, vị Tể tướng khẽ nghiêng đầu hỏi Conrad.

“Ngài Conrad. Tên đó là ai vậy?”

“Đó là Brix Chester, con trai cả của Bá tước Chester. Cậu ta là đội trưởng đội tấn công trong bài thi này.”

“À… gần Cornwall đúng không? Lãnh địa cũng không lớn lắm, nên tôi quên mất là họ có con trai.”

Phải rồi. Đối với một người ở vị trí của cô, Lãnh địa Chester gần như là không tồn tại cũng phải thôi.

Nhưng tại sao một người như vậy lại quan tâm đến con trai của một nam tước nhỏ bé thì Conrad không thể hiểu được.

“Tôi cũng không biết nữa. Tính tình của tên này… có vẻ hơi nông nổi. Có lẽ tôi nên nhắc nhở chuyện này với Bá tước Chester sau.”

Nói vậy xong, đôi mắt vàng kim của Sullivan thoáng hiện lên một tia băng giá.

Conrad im lặng quan sát cảnh tượng đó.

Dĩ nhiên là thái độ của tên nhóc kia có hơi lồi lõm.

Nhưng có một điều ông đã nhận ra từ trước.

Là dù cô có nói đến đây là để kiểm tra Dowd Campbell, nhưng người phụ nữ này dường như lại thiên vị cậu ta một cách quá lộ liễu.

‘Vậy rốt cuộc cô ấy đến đây để làm gì vậy?’

Trong lúc ông còn đang suy nghĩ, Dowd Campbell càng lúc càng bị dồn vào thế bí.

Cậu ta vừa mới miễn cưỡng giữ được vị trí gần lá cờ, nhưng khi bị đẩy lùi, Brix đang tiến tới khoảng trống đó để giành lấy lá cờ.

Nếu đội trưởng đội tấn công lấy được lá cờ, bài kiểm tra sẽ kết thúc ngay lập tức. Đội phòng thủ sẽ bị trừ điểm rất nặng.

“Phải thế chứ! Đấm bỏ mẹ thằng khốn đó đi! Nhìn tên năm nhất này xem! Hữu dụng thật đấy! Ta cứ tưởng ngươi là một thằng điên quái dị nào đó khi đột nhiên xin vào đội tấn công của ta cơ!”

Nhưng…

Ngay khi Brix vừa tới gần lá cờ và nói những lời đó…

“Này.”

Hắn đột ngột bị đánh ngã xuống đất.

Đó là do Dowd dường như đã xuất hiện từ hư không và đấm bay hắn ngay lập tức.

“Đừng có ăn nói kiểu đó. Nếu cậu không muốn chết.”

Thấy cảnh vừa rồi, Conrad đã không nhịn được mà bật cười.

Vừa rồi, tên nhóc đó…

Không phải trông giống như đang chờ đúng thời điểm để ra tay sao?

Dường như cậu ta có thể làm điều đó sớm hơn rất nhiều.

Conrad thở dài trong lòng khi nghĩ vậy.

“Còn nói về người phụ nữ của tôi kiểu đó một lần nữa thì cậu tiêu đời đấy. Rõ chưa?”

Những lời đó tiếp tục vang lên.

Conrad quá hiểu tính cách thường ngày của Dowd nên ông thấy màn kịch này ngượng ngùng đến mức buồn cười.

Nhưng ngay khi nghe thấy những lời đó, đợt tấn công dữ dội của Chủ tịch Hội Học Sinh lập tức khựng lại.

“Dowd?”

“Vâng.”

“Người phụ nữ của anh? A-Anh đang nói cái gì vậy k-khi còn có người khác đang n-nhìn chứ—”

Conrad thở dài trong lòng khi nghe thấy cuộc nói chuyện này.

‘Đấy chính là mục đích của cậu ta sao?’

Cậu ta cố tình để mặc Brix đến tận bây giờ chỉ để tạo nên một sân khấu hoàn hảo cho cuộc đối đầu kịch tính này sao?

Tên này đúng là một thằng trai bao chuyên nghiệp. Làm sao cậu ta có thể chuẩn bị một chiêu trò như vậy trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này chứ?

Ông cười thầm khi nghĩ vậy.

Thế nhưng…

“Ngài Conrad.”

Một giọng nói khiến sống lưng ông lạnh toát, vang lên từ bên cạnh.

Nụ cười ấm áp luôn hiện hữu trên gương mặt Sullivan…

Đã biến mất trong tích tắc.

"Chính xác thì cậu ta có ý gì khi nói 'người phụ nữ của tôi'?"

Câu hỏi đó thoát ra từ đôi môi cô với tông giọng trầm thấp.

Giây phút nghe thấy điều đó, Conrad đã nhận ra.

À.

Có gì đó đã sai quá sai rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!