- Tìm trẻ lạc. Bé Chíp. Bé Chíp nghe thấy thông báo xin hãy kêu lên một tiếng.
Dù đã lục tung cả bãi đỗ xe nhưng vẫn không thấy bóng dáng mấy đứa nhỏ đâu. Nơi này xe cộ đi lại nhiều thế mà...
Cuối cùng, chúng tôi phải mượn loa thông báo của trạm dừng nghỉ để phát tin tìm trẻ lạc.
"Liệu có khi nào trên đường cao tốc..."
"Chắc không phải đâu."
Thời gian trôi qua, ai nấy đều lo sốt vó. Đặc biệt là sắc mặt của Eun-dong tối sầm lại.
- A, thôi đừng có giao cho tôi nữa! Nhà đầy mùi phân gà rồi đây này!
Cậu ta vốn là người từng tỏ ra ghét bỏ và phiền phức với lũ gà con như thế đấy.
"A, thật là... lũ lông phân chết tiệt... rốt cuộc là đi đâu rồi..."
Eun-dong, người đang chực trào nước mắt, đúng là một kẻ không thành thật với lòng mình.
- Chíp chíp chíp!
"Á! Tiếng này là!"
OO, người vừa thay bộ đồ màu vàng để đi tìm lũ gà, reo lên.
Có vẻ bản tin thông báo đã có hiệu quả. Tiếng gà con kêu vang lên từ một góc của trạm dừng nghỉ.
*
Khi đến gần nguồn âm thanh, đó là trước tấm bạt của một người bán hàng rong. Trong số đó, tiếng chíp chíp phát ra từ một chiếc hộp chứa đầy những chú gà con vàng óng.
"Có khi nào chúng ở trong kẽ hở này không?"
"Chắc chắn rồi."
Nhưng gà con ở đây nhiều quá. Biết thế này mình đã buộc chuông vào cổ chúng rồi.
"Vừa nãy có hai con gà con chui tọt vào đây đấy."
Người bán hàng rong nghe bảo chúng tôi đang tìm người thân (gà thân) nên đã nhiệt tình hợp tác tìm kiếm.
"Cứ giao cho tớ!"
OO dùng ngón tay tạo hình dáng gà con rồi đưa sát vào chiếc hộp. Lũ Chíp nhà chúng tôi sẽ phát cuồng mà lao tới cho xem.
Thế nhưng, nhìn thấy "ngón tay gà" của cô ấy, không chỉ có hai con mà hàng chục con gà con khác cũng nhảy ra khỏi hộp và vây quanh cô. Chúng nháo nhào đòi được đưa đi cùng. Có vẻ như lũ gà con đều thích cô ấy thì phải.
Khi OO thôi tạo hình tay, chúng đồng loạt lao vào mổ túi bụi. Cô ấy vừa xin lỗi vừa vội vàng tạo hình gà con trở lại.
"Hừm, không có cách nào khả quan hơn sao?"
Đúng lúc đó, nhìn thấy thanh kiếm đồ chơi người bán hàng đang bán, một ý tưởng hay lóe lên trong đầu tôi.
- Thì thầm.
Sau khi giải thích kế hoạch cho OO, tôi mua thanh kiếm đồ chơi rồi đâm mạnh vào người cô ấy. Đó là loại kiếm đồ chơi mà lưỡi kiếm nhựa sẽ thụt vào trong khi đâm.
"Khục, ư ư ư, ngoẻo."
Cô ấy phát ra tiếng kêu "ngỏm củ tỏi" bằng miệng rồi ngã gục xuống đất. Thậm chí còn chi tiết đến mức để tương cà chảy ra từ khóe miệng.
"Chíp, chíp!"
Ngay lập tức, hai con gà con tách khỏi bầy lao về phía OO. Hai đứa nhỏ nước mắt lã chã, vừa dùng cánh lay cô ấy vừa thực hiện cả động tác hồi sức tim phổi.
"... Đáng lẽ phải mắng các em một trận, định lấy tăm đánh vào cánh mỗi đứa năm cái cơ... nhưng vì các em có lòng tốt nên chị tha cho đấy."
Cô ấy ôm lấy hai chú gà vừa trở về và vuốt ve chúng.
- Ngoảnh đi.
Eun-dong, người nãy giờ vẫn đứng ngoài cuộc, đang nhìn theo với nụ cười mãn nguyện của một người cha, nhưng khi chạm mắt với tôi, cậu ta liền ngoảnh mặt đi thẳng.
*
"... Này. Đúng chỗ này không đấy?"
"... Này. Bảo là villa lớn và cao cấp cơ mà."
Đúng là không nên tin lời Baek-ha. Villa cái nỗi gì...
Đây rõ ràng là một dinh thự mà.
Cạnh bờ biển là một biệt thự khổng lồ. Bên cạnh vùng biển xanh ngắt là một căn villa cực kỳ phong cách.
Không hiểu sao trong khu vườn có vòi phun nước xoay vòng vòng lại có cả hươu cao cổ, ngựa vằn...
"Vườn Địa Đàng sao!?"
Chỉ có mỗi OO là phấn khích.
"... Kia kìa, người đang đứng trên chỗ giống như đài kiểm soát kia là ai thế? Đó không phải là súng sao?"
"Là thợ săn được bãi biển Florida thuê đấy. Thỉnh thoảng có cá voi sát thủ xuất hiện ở bờ biển mà."
Từ phía phát ra giọng nói, tiếng giày cao gót đang tiến lại gần.
- Cộp, cộp.
Từ xa, một người phụ nữ với mái tóc tím uốn xoăn tít ở phần đuôi hiện ra.
Cô ấy khẽ nheo đôi mắt tím, nói bằng giọng điệu thanh tao.
"Rất vui được gặp mọi người. Tôi là Lorosi."
"Mi-ja à!"
"... Đã bảo là Lorosi rồi mà."
"Park Mi-ja!"
Nghe nói Park Mi-ja là con gái cả của một gia đình tài phiệt hàng đầu Hàn Quốc. Toàn thân cô ấy toát ra vẻ quý phái sang trọng. Nghe bảo bốn người họ là bạn thân lâu năm đồng thời cũng là đối thủ của nhau. Ừm. Niềm tin dành cho Park Mi-ja đang dần biến mất.
*
"Vậy nên, chúng ta đến đây để tìm Mewtwo."
Cô ấy vừa nói vừa cho xem ứng dụng Gókemon Go. Giờ chỉ còn thiếu vài con nữa là lấp đầy từ điển. Nhưng chúng ta trở thành hội đi bắt Mewtwo từ khi nào thế nhỉ?
"Mewtwo mà cô nói là Gókemon huyền thoại đúng không? Truyền thuyết đó quanh đây nổi tiếng lắm."
"... Truyền thuyết ạ?"
Cái trò chơi điện thoại gì mà lại có cả truyền thuyết nổi tiếng cơ chứ.
"Hả? Cậu đến đây mà không biết gì sao?"
"Ơ? Thế thì tại sao cậu lại đến đây?"
"Cậu ngốc thật đấy à?"
Cái gọi là truyền thuyết chính là câu chuyện nhảm nhí lan truyền trong làng này rằng nếu bắt được Mewtwo ở đây thì tình yêu sẽ thành hiện thực. Một câu chuyện mà chỉ trẻ con mới tin.
"Cái gì. Vậy ra tất cả các cậu đều...?"
"Dĩ nhiên rồi."
Han Nine, Ah Yuri, Rae Baek-ha lần lượt cho xem ứng dụng Gókemon Go cài trên điện thoại của mình.
...
"Tại sao con gái lại dễ tin mấy thứ này thế nhỉ... đúng không Eun-dong."
Đúng lúc đó, chuông báo vang lên từ túi quần của Eun-dong. Là thông báo đẩy của Gókemon Go. Giờ mới nhận ra là mình đang đi du lịch với một lũ ngốc.
... Khoan đã.
Mấy đứa não bị ngâm trong tình yêu, nhìn đâu cũng thấy màu hồng thì cứ cho là vậy đi... nhưng tại sao cả OO cũng?
- Ngoảnh lại.
Tôi nhìn cô ấy. Cô ấy đang xúc ăn ngon lành bột đậu nành của món bingsu Injeolmi mà Park Mi-ja đưa cho.
'... Chắc không phải đâu.'
Suốt hơn 10 năm qua, cô ấy chẳng hề quan tâm đến người khác giới. Chắc mục đích thật sự chỉ là để lấp đầy từ điển thôi.
*
Chúng tôi đã đến bãi biển. Vì đang là mùa nghỉ lễ nên đám đông khá đông đúc. May mà tiếng người không đến mức át cả tiếng trò chuyện.
- Nhìn quanh, nhìn quanh.
Ah Yuri, người nói rằng đã quá phát ngán với những ánh nhìn thèm thuồng của đàn ông.
Sau khi thay bộ bikini, cô ấy bôi dầu bóng loáng khắp cơ thể, rồi dựng ghế bãi biển ở nơi dễ gây chú ý nhất và nằm xuống.
Đáng ngạc nhiên là chẳng ai thèm quan tâm. Thậm chí gia đình đang ngồi cạnh còn thu ô lại và dời đi chỗ khác. Đúng là người phụ nữ có số phận kỳ lạ.
Rae Baek-ha đang chôn Han Nine xuống cát. Làm cái trò nguy hiểm thế kia, lỡ Rae Baek-ha quên không đào lên thì tính sao.
OO và lũ gà con thì đang chơi lướt ván. Mấy con gà con lấy mấy miếng nam châm dán trên tủ lạnh ở nhà đi theo để làm ván lướt.
Còn Eun-dong thì...
Cậu ta tiến lại gần tôi với vẻ mặt ngượng ngùng.
"Làm gì mà nhìn kinh thế? Muốn chết à?"
"... Hừm hừm, đến lúc cần dùng rồi. Tớ sẽ dùng ngay bây giờ."
Eun-dong cho tay vào túi quần và nói.
"... Dùng cái gì cơ?"
"Phiếu điều ước mà cậu đã cho tớ."
Đang định bảo là cái chuyện dở hơi gì thế... thì thấy Eun-dong lôi ra một tờ giấy đã phai màu từ trong túi.
Đó là phiếu điều ước tôi tặng cậu ta làm quà sinh nhật từ hồi chúng tôi còn học mẫu giáo. Cậu ta đã ém nó hơn 10 năm trời.
"Thằng điên này. Cậu 'ôm hàng' đến tận bây giờ luôn à? Định bắt tớ làm cái quái gì đây?"
Thật sự thấy đáng sợ.
Giữa tôi, OO và Eun-dong có một quy tắc tuyệt đối. Đó là phiếu điều ước thì dù chuyện gì xảy ra cũng phải thực hiện. Đó chính là lý do lần trước ở phòng gym tôi phải ôm cô ấy chồng lên nhau suốt 30 phút đấy.
"Tớ cảm thấy nếu bây giờ không dùng thì sẽ hối hận mất. Tớ cần khuôn mặt của cậu."
"... Hả?"
Yêu cầu của Eun-dong là muốn tôi giúp cậu ta đi bắt chuyện (hunting) với nhóm con gái ở phía đối diện.
- A ha ha ha.
"Này, sao lại xen vào hả thằng kia. Người ta đang chơi với nhau vui vẻ mà."
"Tớ chắc chắn nếu cậu rủ chơi cùng, họ sẽ thấy vui hơn nhiều. Tớ khẳng định đấy."
"Vậy thì cậu tự đi mà nói."
"Cậu nói thì mới chắc ăn trăm phần trăm! Cậu nghĩ sao nếu một chú nai con bị thương do thợ săn đuổi theo cầu xin sự giúp đỡ?"
"Xin lỗi nhé, chiêu đó OO dùng rồi. Chính vì định giúp con nai đó mà giờ tớ mới phải đứng đây này."
"Đi mà. Nha? Đi đi!"
"A, biến đi. Thằng đần. Tớ chưa bao giờ làm mấy trò đó cả."
"Cái gì?!! Biến đi á?! Biến đi í í í?!"
Eun-dong nổi khùng lên, nhảy cẫng lên và dọa sẽ kiện tôi.
"A, biết rồi. Thằng quỷ này! Làm là được chứ gì."
Bất khả kháng rồi. Bởi vì nếu để người xung quanh biết mình vi phạm quy tắc của phiếu điều ước, một hình phạt khủng khiếp sẽ chờ đợi.
... Cực kỳ khủng khiếp.
*
"Nhưng thật sự tớ chẳng biết phải nói gì đâu."
Kinh nghiệm nói chuyện với con gái cả đời tôi chỉ gói gọn trong lúc đi mua đồ ở cửa hàng tiện lợi, lúc chơi Duo ngẫu nhiên trong PUBG, hay lúc trả lễ cho mấy đứa con gái tặng socola vào mấy ngày kỷ niệm thôi.
- Ăn cái đó là tớ chết cho cậu xem.
Từ hồi còn rất nhỏ, do OO mà tôi không bao giờ nhận quà từ những cô gái lạ. Cứ sau ngày nhận quà là y như rằng trước cửa phòng sẽ bị đặt một "quả bom" salad khoai tây.
"Kịch bản và cốt truyện cứ giao cho tớ. Tớ là chuyên gia mà."
"... Chuyên gia thật không đấy? Xung quanh cậu toàn mấy đứa kỳ quặc thôi."
"Cứ tin tớ đi. Đầu tiên, cậu cứ hiên ngang tiến lại gần."
"Ừ."
"Rồi hỏi họ: 'À, xin hỏi mọi người có thích nước không ạ?'"
"Ừ."
"Dĩ nhiên là họ sẽ thích rồi! Không thích thì ra biển làm gì!"
"Đúng thế."
"Khi họ trả lời 'Vâng, chúng mình thích', thì cậu nói thế này: 'Vậy là mọi người thích 70% cơ thể của mình rồi đấy. Nháy mắt.' Khàaa."
...
Eun-dong tự thấy mình quá đỉnh nên vỗ trán thán phục chính mình.
...
"Cậu đúng là đồ đần."
... Ừm, tôi cứ ngỡ cậu ta là đồ đần bình thường, hóa ra là đồ đần không hề bình thường chút nào.
"... Ơ? Cái này không hay à?"
"Dở tệ. Thật sự luôn. Vừa nãy tớ đã muốn cắt đứt quan hệ với cậu rồi đấy."
Tôi nói thật lòng đấy.
"... Xì, vậy còn cái này?"
"Tớ không biết là cái gì nhưng đừng có làm. Eun-dong à, tớ không muốn mất đi tình bạn của chúng ta đâu."
"Này, là phiếu điều ước mà! Nghe thử đi đã. Cái này là thật đấy."
"... Rồi, sủa đi."
"Nào, cái thứ hai. Lần này đến đó, cậu cứ xin số điện thoại đi."
"Ừ. Thà thế này còn nghe được."
"Nếu họ đồng ý thì xong, còn nếu họ từ chối kiểu '... À vì mới gặp lần đầu nên hơi...' thì cậu quay lại đây, cầm viên socola này rồi quay lại đó."
"..."
"Và nói thế này: 'Giờ thì chúng ta là người quen rồi nhé.' Khàaa!"
...
Có vẻ tôi đã kết bạn nhầm người rồi.
Thời gian gắn bó với cậu ta không phải là ngắn. Có chuyện vui, chuyện buồn, cũng có lúc cãi vã... nhưng thôi hãy cứ giữ lấy tất cả như những kỷ niệm đẹp đi.
"Kim Eun-dong à. Thời gian qua tôi đã rất vui."
"Không không không, sao thế! Cái này cũng dở à?"
"Ừ, dở tệ hại. Và tớ hy vọng sau này chúng ta không cần phải chạm mặt nhau nữa."
Đúng lúc tôi đang tranh cãi với cậu ta.
"... Xin lỗi..."
Nghe thấy giọng nói lí nhí gọi từ phía sau, tôi quay lại thì thấy đó là những cô gái mà Eun-dong đã "nhắm" lúc nãy.
"... Dạ?"
"... À, chuyện là... nếu không phiền, mọi người có muốn chơi cùng chúng mình không?"
...
Một cô gái với mái tóc dài uốn sóng cúi mặt nói với tôi.
"..."
- Thúc, thúc.
Eun-dong đứng sau thúc vào vai tôi.
'... Haizz. Giục cái gì mà giục.'
Phiếu điều ước thì vẫn là phiếu điều ước thôi.
- Thúc thúc thúc!
"(Này, này!)"
"A, biết rồi. Thằng này! Đừng có giục. Chơi cùng thôi ạ."
"Ôi, thật ạ!? Mình cứ tưởng bạn đứng phía sau là bạn gái của bạn cơ...! Vậy một lát nữa mời các bạn qua chỗ tụi mình nhé. Có cả bánh sandwich nữa đấy."
Cô gái thẹn thùng chạy đi, khi về đến chỗ ngồi thì tiếng la hét "con điên này", "làm tốt lắm" vang lên chí chóe.
... Hả?
Bạn đứng phía sau?
- Liếc nhìn.
Tôi quay lại nhìn thì thấy bên cạnh một Eun-dong đang sợ hãi, đôi mắt đỏ rực của OO với hai má phồng lên như quả bóng đang nhìn xuyên thấu khuôn mặt tôi.
1 Bình luận
Hình như t đã thấy ở đâu rồi nhỉ...(Đang tìm lại tác phẩm khác của tác giả🐔).