Hai tuần đã trôi qua kể từ ngày đó.
"Sự bảo hộ của Athena, phước lành của Demeter, của Hae-tae*..."
*(Hae-tae: Linh thú trong thần thoại Hàn Quốc, biểu tượng của sự may mắn và chính nghĩa).*
Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy Ma Vương đang trò chuyện và ban buff cho con hạc giấy như mọi khi.
Hành động đó khiến cô ấy trông thật khỏe mạnh, làm lòng tôi dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào. Vì biết những ngày bình yên này là hữu hạn nên tôi càng muốn trân trọng và hòa mình vào cuộc sống thường nhật của cô ấy hơn.
"<Ma Vương à. Ma Vương ơi.>"
Tôi vẫn nằm quay lưng về phía cô ấy, vờ như đang ngủ say, rồi cố gắng thay đổi giọng nói để thực hiện kỹ thuật thuật bụng (nói bằng giọng bụng). Dù tự cảm thấy hơi xấu hổ với bản thân, nhưng tôi vẫn muốn thử một lần.
Cho dù Ma Vương có ngây thơ đến đâu, liệu cô ấy có bị lừa bởi trò này không nhỉ?
"Ơi, sao thế?"
Ma Vương thản nhiên đáp lại con hạc giấy. Phản ứng của cô ấy tự nhiên đến mức cứ như đang trò chuyện với tôi hàng ngày, khiến tôi trái lại còn thấy hơi lúng túng.
"Nhưng mà hôm nay giọng cậu nghe giống đàn ông thế. Bị cảm lạnh rồi à?"
... Hóa ra con hạc này là giống cái à?
Tôi pha thêm chút giọng giả thanh rồi tiếp tục câu chuyện:
"<Hôm nay cậu muốn làm gì với Dong-ha?>"
"Hôn."
Trước câu hỏi của hạc giấy, cô ấy đáp ngay lập tức mà không một chút do dự.
... Hôm qua cũng thế mà.
Hôm kia cũng vậy luôn.
"<... Ngoài cái đó ra thì còn gì khác không?>"
"Hi hi hi. Này nhé, tớ vừa nghĩ ra một trò chơi cực kỳ thú vị luôn. Đáng giải Nobel đấy."
Tôi có thể cảm nhận được sự phấn khích trong giọng nói của Ma Vương. Trông cô ấy vui vẻ đến mức nếu tôi ngắt lời lúc này, chắc cô ấy sẽ nổ tung mất.
"Đầu tiên, hãy chuẩn bị một cái nồi và một cái búa nhổ đinh."
"<Ừ.>"
"Rồi, đây mới là phần cốt lõi này. Hi hi hi!"
Có vẻ như sự hưng phấn đang dâng cao khiến cô ấy không kiềm chế nổi.
"Chúng ta sẽ chơi oẳn tù tì. Người thắng sẽ dùng búa gõ vào đầu người thua, còn người thua phải nhanh chóng nhấc cái nồi lên để đỡ nhát búa đó. Đây là trò chơi đề cao khả năng phản xạ và phán đoán đấy! Ôi~ ước gì cậu cũng chơi được thì tốt biết mấy."
Ma Vương tiếp tục luyên thuyên với con hạc giấy.
"<Tớ thấy trò đó như hạch ấy. Chắc chắn là chán ngắt cho xem.>"
Bác bỏ ngay lập tức.
Nếu chơi trò đó với một Ma Vương đang phấn khích, chỉ cần bị cô ấy gõ nhẹ bằng cái thìa thôi chắc tôi cũng bất tỉnh nhân sự rồi, chứ đừng nói là búa. Nó ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với những cú búng trán kiểm soát lực thông thường.
"... Ơ, th-thế à? Tớ cứ tưởng nó sẽ vui lắm chứ..."
"<Thường thì tưởng tượng lúc nào chẳng hay hơn thực tế. Theo tớ thấy thì đó là một trò chơi rác rưởi, siêu cấp nhạt nhẽo. Tớ cá là Dong-ha với Kim Đồng cũng nghĩ thế thôi.>"
Dù dạo này tôi luôn cố gắng đáp ứng mọi yêu cầu của Ma Vương, nhưng riêng trò này thì xin kiếu.
"... Ư ư. Nếu hạc giấy đã nghĩ vậy thì..."
... Vậy là tôi đã bảo vệ được cuộc sống bình yên của chúng tôi.
"<Thế còn điều gì khác cậu muốn làm không?>"
"Hì hì. Vậy thì tớ vẫn muốn ăn thịt lưỡi của bạn tớ."
"<... Cái đó cũng là hôn mà. Đồ ngốc.>"
"Nhưng tớ vẫn cứ muốn làm lại mà... Lúc phơi quần áo tớ cũng chỉ nghĩ đến việc muốn hôn thật nhanh, lúc nấu ăn, lúc đào bẫy, thậm chí nhìn vào môi của mấy con búp bê tớ cũng nhớ đến chuyện đó."
"<Nghiện nặng rồi đây. Chắc phải đi tư vấn tâm lý thôi.>"
"Chắc là vậy rồi. Thật ra đây là bí mật chỉ giữa chúng mình thôi nhé, lúc nãy khi bạn tớ đang ngủ, tớ đã lén hôn đấy. Tớ cứ giả vờ đọc sách là cậu ấy sẽ ngủ thiếp đi, sau đó tớ lật mí mắt lên kiểm tra xem cậu ấy có ngủ thật không, rồi leo lên người cậu ấy hôn chùn chụt suốt luôn."
"<Cái thói hư tật xấu đó cậu học ở đâu ra thế hả?>"
...
"Ơ? Mà sao hôm nay cách nói chuyện của cậu có vẻ thô lỗ thế nhỉ. Không được rồi. Phải phạt thôi. Đây là hình phạt dành cho cậu."
Ma Vương lấy thứ gì đó từ trong túi ra. Dù không nhìn thấy, nhưng tôi đoán chắc cô ấy lại lấy mấy củ cà rốt mini gấp bằng giấy rồi ấn vào mỏ con hạc.
"Thấy sao? Khó chịu lắm đúng không? Tỉnh táo ra chưa? Từ giờ không được nói lời xấu xa nữa nghe chưa?"
...
Thôi bỏ đi. Cứ coi như mình mất vài bức tượng lừa kim cương ở Little Farm để cho qua chuyện này vậy. Chắc cô ấy phải thèm muốn lắm mới làm đến mức đó.
Nhân cơ hội đã tạo ra tình huống này, hay là mình hỏi thêm vài chuyện nữa nhỉ.
"<Dạo này sức khỏe và ma lực của cậu thế nào?>"
"Tất nhiên là khỏe rồi. Ma lực dạo này cũng ít có cảm giác bị thất thoát hơn. Có vẻ như cà rốt và thuốc mà các bạn tớ đưa cho rất có hiệu quả. Dù mùi vị thì kinh khủng thật."
"<Ừ. Tốt lắm. Sau này cậu vẫn sẽ tiếp tục hợp tác chứ?>"
...
*Cộp.*
Tôi nghe thấy tiếng Ma Vương đặt con hạc giấy lên giường.
"Lạ thật đấy. Hạc giấy ơi, sao đến cả cậu cũng thế hả. Nhìn thẳng vào mắt tớ xem nào."
Chắc là cô ấy lại đang chống nạnh tra hỏi con hạc giấy rồi.
"Xì. Các bạn tớ ngày nào cũng chỉ hỏi mỗi chuyện đó... Cứ làm như mình là bác sĩ không bằng. Sao cứ thích ra vẻ thế nhỉ. Hứ."
Dạo này cách nói chuyện của cô ấy có phần giống mấy nữ sinh trung học ngỗ ngược. Có lẽ do tôi kể cho cô ấy nghe mấy chuyện ở Trái Đất và chuyện về em gái tôi nên cô ấy cũng bị ảnh hưởng.
"<... Tất cả cũng chỉ vì họ lo lắng cho cậu thôi.>"
"... Tớ biết chứ. Tớ cũng vì thế mà biết ơn họ lắm."
May quá. Ít ra cô ấy cũng hiểu cho.
"... Nhưng mà cà rốt vẫn khó ăn lắm. Thật ra... đây cũng là bí mật nhé. Hôm qua tớ đã dính mấy miếng cà rốt lên vòm họng, đợi lúc bạn tớ đi vắng mới lén nhổ ra ngoài ruộng đấy. Phải giữ kín bí mật này cho đến khi xuống mồ đấy nhé?"
"Đồ tồi này!"
...
*Vút!*
Ma Vương khựng lại rồi đột ngột quay ngoắt về phía tôi.
"... Khò khò."
Lấy lại lý trí, tôi tiếp tục giả vờ ngủ say. Ma Vương lại dời tầm mắt về phía con hạc giấy.
"... Hú hồn. Bạn tớ vẫn đang ngủ khò khò đúng không? Tớ cứ tưởng cậu ấy lén thức dậy nghe hết bí mật của chúng mình rồi chứ."
...
"<Hừm hừm, ngoài chuyện đó ra cậu còn nỗi khổ tâm nào khác không?>"
Tôi lấy lại giọng điệu rồi hỏi tiếp.
"Có chứ. Có chứ. Tất nhiên là có rồi. Thật ra dạo này bạn tớ không còn hay hôn tớ như trước nữa."
...
"<... Tớ thấy vẫn thế mà.>"
"Ư ưm, đó là vì cậu không biết thôi. Một chuyên gia phân tích biểu cảm của bạn mình như tớ thì có thể cảm nhận được sự do dự không tên của cậu ấy."
Hứng khởi của cô ấy bỗng chốc chùng xuống.
Dù tôi đã cố gắng không để lộ ra, nhưng đúng là đôi khi tôi vẫn cố tình giữ khoảng cách với cô ấy. Có vẻ như Ma Vương đã đánh hơi được sự khác lạ đó.
...
Việc tôi quyết định sẽ ở lại đây cho đến cuối cùng. Ý nghĩa của quyết định đó là thế này:
Thay vì để cô ấy phải đối mặt với cái chết chậm chạp và cô độc, tôi sẽ ở bên cạnh cô ấy cho đến hơi thở cuối cùng, dù điều đó có khiến cái chết đến nhanh hơn đi chăng nữa. Đó là hành động để đảm bảo rằng sự cô đơn sẽ không có chỗ chen chân vào hành trình cuối cùng của cô ấy.
... Vì vậy, tôi không được phép để cô ấy cảm thấy cô đơn.
Dù cho việc tôi tiến lại gần thêm một bước có khiến cô ấy chết sớm hơn 5 phút, nhưng nếu đó là điều Ma Vương mong muốn...
Tôi, người đã đưa ra lựa chọn, không được phép do dự.
...
Lòng tôi đau thắt lại.
Mạng sống của cô ấy, hạnh phúc của cô ấy. Tôi chẳng thể nào dễ dàng buông bỏ bất cứ điều gì.
...
'Đừng có cư xử nửa vời nữa.'
"<Phải rồi. Hóa ra cậu đang lo lắng về chuyện đụng chạm thân mật à. Phải làm thế nào thì để sau này chúng mình từ từ nghĩ cách nhé.>"
"Tớ nghĩ ra cách rồi. Cậu biết chuyện con vịt trời đẻ trứng vàng không?"
"<Không phải là con ngỗng sao? À, hay cái đó cũng là sách do thằng cha James đó viết?>"
"Ừ. Dù sao thì, tớ muốn hôn bạn tớ liên-tục-liên-tục-liên-tục luôn ấy. Nhưng bạn tớ thì có vẻ chỉ muốn hôn mỗi tiếng một lần thôi."
"<... Thế à?>"
Dù chưa bao giờ nói ra trực tiếp, nhưng dạo này tôi cứ hay đẩy cô ấy ra, có lẽ tôi chỉ sẵn lòng đón nhận cô ấy với tần suất như vậy.
"Thế nên giống như con vịt trời trong truyện ấy. Lưỡi của bạn tớ..."
"<Tớ nghĩ không phải thế đâu!>"
Cái con bé này đang nói cái quái gì thế không biết. Trong đầu tôi hiện lên ngay hình ảnh đôi vợ chồng già tham lam trong truyện cổ tích.
"Ơ? Tớ đã nói gì đâu?"
"<Dù sao thì tớ nghĩ làm kiểu đó không tốt chút nào đâu.>"
"... Ưm. Hay là do cậu ấy chán tớ rồi nhỉ? Đàn ông khi bắt đầu hẹn hò với phụ nữ thì họ giống như cá trong chậu vậy, dù vẫn cho ăn, thỉnh thoảng vẫn thấy đáng yêu nhưng tình cảm thì cứ nhạt dần đi."
"<Tớ thấy tuyệt đối không phải như vậy đâu.>"
"Haiz. Hạc giấy của chúng ta ngây thơ quá nên chẳng biết gì về thế giới này cả. Thế giới không chỉ toàn những điều tốt đẹp đâu. Biết đâu bạn trai tớ đang tưởng tượng cảnh hôn nhau với Dorothy thì sao."
"Cái con điên này, cô nói cái quái gì thế hả!"
*Vút!*
...
"... Khò khò."
Ma Vương đã đánh hơi thấy mùi nói dối.
"Suỵt, có vẻ khả nghi lắm. Nghe lén chuyện của phụ nữ là bị xử tử đấy nhé."
Ma Vương bò đến đè lên người tôi, ghé sát môi vào tai tôi.
Chết tiệt. Đòn tấn công tinh thần bắt đầu rồi.
"Một cô y tá mặc bộ đồ hở ngực đang nằm sấp trên giường, Nine đang vẫy tay gọi anh kìa."
'... Ư ư ư!'
Màng nhĩ của tôi như muốn nổ tung. Tôi phải dùng sức mạnh phi thường để kìm nén. Nếu bị lộ lúc này, tôi sẽ phải đối mặt với nỗi nhục nhã vì đã giả giọng thuật bụng kỳ quặc nãy giờ. Kim Đồng chắc chắn sẽ cười nhạo tôi cho mà xem.
"Kim Đồng mặc bộ đồ bó sát đang kéo khóa quần..."
Một nơi nào đó trong tâm hồn tôi như vừa vỡ vụn. Cảm giác như miếng bánh xèo kim chi ăn hôm qua sắp trào ngược ra ngoài. Ma Vương vẫn tiếp tục bạo hành bằng ngôn từ:
"Ừm. Tớ đã nói hết những điều bạn tớ sợ rồi mà cậu ấy vẫn không tỉnh dậy. Đúng là đang ngủ thật rồi. An ninh ổn đấy. Yên tâm đi, hạc giấy ơi."
Sau một hồi hành hạ tôi, Ma Vương lại quay lưng nằm xuống, hớn hở tiếp tục trò chuyện với hạc giấy.
Vậy là tôi đã chịu đựng được hết những trận bạo lực tàn khốc đó.
"<... Nỗi khổ tâm của cậu chỉ có thế thôi sao?>"
"... Ừ."
...
Giọng nói của cô ấy không phải là không có gì. Có gì đó. Một điều gì đó cô ấy muốn nói nhưng không thể nói với ai khác.
"<Đừng có như thế, nói ra đi. Chuyện gì vậy?>"
Đây là một vấn đề quan trọng. Ma Vương đã quyết định không giấu giếm chúng tôi điều gì nữa. Vậy mà cô ấy vẫn đang ngập ngừng điều gì đó trong miệng. Lại là chuyện gì nữa đây, làm người ta lo phát sốt lên được.
"... Cậu giận à?"
"<Không phải. Tớ chỉ muốn nghe nỗi lòng của cậu thôi.>"
"... Thế thì... không được nói cho bạn tớ và Kim Đồng biết đâu đấy."
"<Tớ sẽ giữ bí mật.>"
Dù cảm thấy mình đang làm chuyện gì đó không đúng lắm, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.
"... Tớ chẳng thể làm gì thêm cho bạn tớ cả..."
"<... Hả?>"
"... Các cậu ấy đã ở lại theo tâm nguyện của tớ. Thế nên trong quãng thời gian còn lại, tớ phải đối xử tốt với họ hơn nữa."
"..."
"Tớ muốn khi họ nhớ về những ký ức ở lâu đài Ma Vương... không phải là 'mọi thứ đều tồi tệ!', mà là... họ có thể mang theo dù chỉ một chút ký ức đẹp đẽ."
"..."
"Vì thế tớ muốn cho họ nhiều thứ lắm, nhưng tớ chẳng có gì cả... Tớ không biết phải bày tỏ lòng biết ơn bằng cách nào. Thế nên tớ mới đang nghiên cứu mấy trò chơi thú vị... nhưng có vẻ họ không thích chúng như tớ..."
Trong lúc chúng tôi đang dốc toàn lực để làm cho cô ấy hạnh phúc... thì hóa ra cô ấy cũng đang nghĩ điều tương tự.
...
"<Gì chứ, nỗi lo đơn giản vậy thôi sao.>"
"Ơ? Thật à? Thế tớ phải làm sao?"
"<Cái trò chơi nồi và búa nhổ đinh lúc nãy cậu vừa nghĩ ra ấy. Cứ rủ họ chơi trò đó đi.>"
"Ơ? Lúc nãy cậu bảo đó là trò chơi rác rưởi mà?"
"<Tớ nói thế bao giờ? Tớ nghĩ hai người họ sẽ vui lắm đấy. Họ thật hạnh phúc khi được ở đây cùng cậu.>"
"Hì hì... Thật sao? Thật sao? Họ sẽ thích chứ?"
"<Chắc chắn rồi.>"
0 Bình luận