OO cứ khóc mãi.
Cô khóc với nụ cười rạng rỡ trên môi.
- Cọc cạch, cọc cạch.
“...”
“...”
Chuyến tàu điện ngầm trên đường về nhà.
Giữa chúng tôi không có lời nào qua lại.
Nhưng khác với trước đây, sự gượng gạo thỉnh thoảng xuất hiện giờ đã không còn thấy nữa.
Chúng tôi tựa vào nhau và nắm lấy tay nhau.
- ... Bíp... Khò...
Tiếng bánh xe lăn cọc cạch. Tiếng thở của lũ trẻ con, tiếng nhịp tim của đối phương; không ai mở lời, chúng tôi lặng lẽ trở về.
...
Dù cô ấy cũng im lặng giống như tôi.
Nhưng liệu có phải cô ấy đang bận rộn không?
Bận suy nghĩ về đối phương.
Giống như tôi lúc này vậy.
- Cọc cạch, cọc cạch.
- Ga tiếp theo là Mullae, ga Mullae. Cửa xuống nằm bên tay phải.
“... Hi hi. Còn hai ga nữa thôi...”
“... Ừ nhỉ.”
Quãng đường này cảm giác còn ngắn hơn cả khi tôi đi taxi một mình.
Cứ thế này thêm chút nữa cũng chẳng sao.
...
Thật đáng tiếc.
Vì tàu điện ngầm thì chẳng bao giờ lạc đường cả.
*
- Cộp, cộp.
- Xoẹt, xoẹt.
Đường về nhà. Bước chân thật khó nhấc lên, cứ như có ai đó bôi keo dính xuống mặt đất vậy.
Lấy cớ là đang bế hai đứa nhỏ đã ngủ thiếp đi sau một ngày rong chơi, bước chân của chúng tôi trở nên rất nặng nề.
Nhưng vì không thể đi lùi, nên cuối cùng chúng tôi cũng đã đứng trước cửa nhà.
“...”
Cô ấy đã chờ đợi tôi.
Từ lúc ở suối nước nóng khi cô ấy nhảy cẫng lên vì vui sướng, cho đến suốt dọc đường về.
Không...
Có lẽ đúng như lời Eun-dong nói, cô ấy đã chờ đợi tôi từ rất lâu rồi.
...
Vậy mà tôi vẫn không đủ dũng khí cho đến tận khi đi hết quãng đường đó để về đến nhà.
- Cạch.
Cô ấy nắm lấy tay nắm cửa cổng.
“... Này.”
“... Ơi.”
“Tớ vào nhà đây.”
...
“Ừ.”
“...”
...
Chỉ cần vài bước chân nữa thôi là sẽ trở lại với cuộc sống thường nhật.
Hàng xóm thân thiết, bạn thanh mai trúc mã. Giống như sáng nay.
Mọi thứ vẫn như cũ.
“... Vào nhà cẩn thận nhé.”
“Hề hề. Hôm nay cậu quên gì đó đúng không?”
Cô ấy vòng tay ra sau lưng rồi tiến lại gần tôi.
...
Tôi biết đó là gì.
Phải nói ra thôi.
Bây giờ là lúc tôi cần phải lấy dũng khí.
...
“...”
Lạ thay, miệng tôi cứ cứng đờ lại.
Quán tính của những năm tháng làm bạn với cô ấy quá đỗi dai dẳng.
Cô ấy như không còn cách nào khác, khẽ mỉm cười rồi chạm vào má tôi.
“Cậu bảo hôm nay sẽ làm sự kiện cho tớ mà.”
“À. Đúng rồi nhỉ.”
Tôi đã quên khuấy mất.
“... Hề hề. Thôi bỏ đi. Vì hôm nay tớ đã rất vui rồi... nên tớ tha cho đấy.”
Tha cho sao?
Đó là lời hiếm khi thốt ra từ miệng một người nghiêm khắc với luật chơi như cô ấy.
...
Cô ấy không vào nhà ngay mà cứ nắm lấy tay nắm cửa, đứng lặng yên một hồi.
...
“Hi hi. Hôm nay tớ tham lam quá nhỉ. Tớ vào thật đây.”
“... Ừ.”
Tiễn cô ấy xong, tôi cũng trở vào nhà mình.
*
Tắm rửa xong, tôi nằm vật ra giường.
[Hôm nay vui lắm]
...
- Tạch tạch tạch.
Tôi xóa nội dung vừa viết.
[Lần sau lại đi suối nước nóng n...]
- Tạch tạch tạch.
...
‘Mình đang làm cái quái gì thế này. Sao lại hành xử như nữ sinh trung học mới lớn thế này...’
Để giảm bớt cảm giác tội lỗi vì không còn cách nào xin lỗi cô ấy, tôi cầm điện thoại và làm cái trò mà chỉ có thằng Eun-dong mới hay làm.
- Rung rung.
Đúng lúc đó, điện thoại rung lên.
- Chộp lấy.
Tôi kiểm tra ngay lập tức. Là OO.
[Chiến dịch suối nóng sùng sục hôm nay cũng thành công rực rỡ nhé hì hì. Tình bạn gắn bó của chúng ta lại một lần nữa được khẳng định...! Cảm ơn cậu! Sau này hội này vẫn mãi mãi nhớ nhau nhé!]
Cô ấy làm tôi bật cười bằng cái câu khẩu hiệu liên hoan thời đồ đá mà đến cả các trưởng phòng thời nay cũng chẳng thèm dùng.
[Tớ cũng thấy vui lắm]
[Ủa?! Gì vậy?! Tốc độ trả lời hôm nay là sao thế hả?! So với hồi cấp hai thì cậu tiến bộ vượt bậc luôn đấy!]
Hồi cấp hai mà cô ấy nói là vụ tôi trả lời tin nhắn cô ấy gửi từ tháng 9 vào tận tháng 7 năm sau. Người ta bận rộn thì cũng có lúc như thế chứ.
...
[Làm ván LOL không?]
Tôi ướm hỏi cô ấy.
...
Sự im lặng hồi lâu khiến một nỗi lo lắng lạ lẫm nảy sinh.
Nỗi lo hèn nhát rằng, lỡ như cô ấy đã chán ngấy sự ngốc nghếch của mình rồi thì sao.
...
- Rung rung.
- Chộp lấy.
[Vào đi]
‘May quá.’
... Cảm giác nhẹ nhõm vô trách nhiệm vừa nhen nhóm. Sự quan tâm của cô ấy thấm đẫm trong từng ngóc ngách. Tôi không đến mức trơ trẽn mà không nhận ra điều đó.
“...”
Tôi ngồi dậy khỏi giường và ngồi trước máy tính.
‘... Cô ấy bảo muốn đi sở thú nữa đúng không nhỉ?’
Mai phải rủ cô ấy đi mới được. Cứ nhắn qua chat trong game vậy.
‘Ơ?’
Chuột không di chuyển. Đúng là tôi đã dùng nó quá lâu rồi.
‘... Đã định chơi rồi mà tự dưng lại thế này.’
Dĩ nhiên là tôi có phương án dự phòng. Việc dự trữ sẵn chuột trong nhà là điều cơ bản của một game thủ.
*
- Lục lọi.
Tôi lục tìm trong tủ đồ ở phòng khách tầng 1. Tôi nhớ rõ là mình đã cất con chuột ở đây mà.
“Ồ, con trai!”
Là bố tôi.
“Tìm gì thế? Định xem phim với bố sau bao lâu à?”
Thấy tôi đang lục lọi nơi chứa đầy những cuốn băng và đĩa DVD kỷ niệm, bố hỏi với gương mặt hớn hở.
“Xin lỗi bố. Con đang bận. Lần sau con nhất định sẽ xem cùng bố.”
“... Có phải con đang trả thù vụ hồi con còn bé tí, bố bảo kỳ nghỉ tới nhất định sẽ đưa con đi công viên giải trí không?”
“... Con có phải là OO đâu mà làm thế.”
- Lục lọi.
Thấy tôi vẫn đang tìm, bố lại gần ngồi xuống bên cạnh.
“Tìm gì thế? Để bố giúp một tay.”
Bố nói với nụ cười hiền hậu.
“Con đang tìm cái gọi là 'chuột'... À, không phải con chuột nhắt, cũng không phải miệng, ừm, nó là cái thiết bị dùng để điều khiển máy tính ấy ạ? Hình bán cầu tròn...”
“Bố mày là người nguyên thủy chắc?!! Bố cũng biết đến mức đó chứ, thằng ranh này! Dám coi thường bố mày à!”
Người nguyên thủy thật rồi.
“Cảm ơn bố. Bên này con xem hết rồi, bố xem bên kia giúp con nhé.”
“Được rồi.”
- Lục lọi.
Tôi dám khẳng định bố tôi là người tuyệt vời nhất, ngầu nhất và tốt bụng nhất trên đời.
- Lục lọi.
*
“Tìm thấy rồi.”
Vì nó nằm tận góc tủ nên mất khá nhiều thời gian.
“Bố ơi tìm thấy rồi. Cảm ơn bố đã giúp nhé.”
Ông bố đang lười biếng của tôi thì đang lôi album ảnh ra xem. Đó là ảnh chụp hồi tôi còn đi mẫu giáo.
Trong ảnh, tôi đang vẫy củ cà rốt vừa nhổ ở vườn trước sân, bị OO đuổi theo với nụ cười rạng rỡ.
“Khà! Hồi này con đáng yêu cực kỳ luôn. Mỗi lần bố đi làm về là con lại chạy ra đòi bố cho chơi máy bay, rồi lúc bố trốn con, con tìm không thấy là lại vừa khóc vừa bảo ‘Tìm hổng thấy con cò đâu!’. Nhớ quá, nhớ quá đi.”
“... Bố đừng có thêu dệt. Con làm gì có chuyện như thế.”
“Haiz, sao giờ con lại thành ra thế này nhỉ...?”
“Sao bố lại nhìn con như nhìn một con robot đang nổi loạn thế.”
Bố chìm đắm trong những kho báu kỷ niệm trong ngăn kéo, không dứt ra được.
“Con lên phòng đây bố. Xem xong bố nhớ dọn nhé. Đừng để mẹ mắng...”
Một dòng chữ quen thuộc trong cuốn sách kỷ niệm đập vào mắt khiến bước chân đang định lên phòng của tôi phải quay lại.
‘... Rốt cuộc là từ bao giờ thế này?’
Chữ in lớn, phông chữ cung đình trên tờ rơi màu. Chắc cũng phải hơn 10 năm rồi.
Đó là tờ quảng cáo của Cash Slide.
...
‘Lũ ngốc này. Sao lại đi quảng cáo ứng dụng điện thoại bằng sách cơ chứ.’
Không biết là ai nhưng người làm marketing kiểu này thì công ty phá sản là phải.
<Ứng dụng kiếm tiền khi đang ngồi! Ra mắt Cash Slide!>
Phông chữ cung đình sặc sỡ. <Chỉ cần dùng smartphone là phần thưởng tự tích lũy?!> <Oa! Mình cũng muốn chơi!> <Vuốt để trở thành đại gia>... Những lời quảng cáo không thể thê thảm hơn.
Dù vậy, nó không mang lại cảm giác lừa lọc. Có thể cảm nhận được ý định tốt đẹp của người lên kế hoạch. Có lẽ vì vị CEO tôi gặp lúc trưa không để lại ấn tượng xấu nên tôi mới cảm nhận như vậy.
“Chà. Cái đó lâu lắm rồi mới thấy đấy.”
Bố tôi, người đang xem album bên cạnh, nhìn thấy tờ rơi liền lên tiếng.
“Bố biết cái này ạ?”
“Biết chứ. Ngày xưa~ hồi OO còn nhỏ, nó đã đòi mua điện thoại bằng được để chơi cái này mà.”
“...?”
Đây là lần đầu tôi nghe chuyện này. OO cực kỳ ngại việc gây phiền hà cho người khác hay đòi hỏi điều gì đó. Những gì cô ấy có đều là kết quả từ sự nỗ lực của chính cô ấy.
“Cái này có là gì đâu mà phải mua cả điện thoại...”
Nghe vậy, bố tôi khẽ cười.
“Chắc là vì giải thưởng đấy.”
“Giải thưởng ạ?”
Nghe lời bố, tôi dời mắt xuống trang sự kiện ở phía dưới tờ rơi.
<Kỷ niệm ra mắt! Sự kiện triệu đô cực khủng!>
Phần thưởng hậu hĩnh sẽ đổ xuống cho thành viên đầu tiên tích lũy được số tiền dưới đây!
50.000 won = Phiếu mua hàng bách hóa
100.000 won = Gói du lịch đảo Jeju
Tích lũy đã khó trầy trật mà số tiền mục tiêu còn không phải dạng vừa.
‘... OO...’
‘Chắc chắn rồi.’
Tôi nhớ mang máng thỉnh thoảng cô ấy có nói bâng quơ rằng mục tiêu là 1 triệu.
...
1.000.000 won = Nhẫn đôi bạc nguyên chất biến điều ước thành hiện thực!
“...”
... Không, cái cô nàng ngây thơ này ơi.
Thế mà cũng tin được.
Sau này cô ấy mà già đi, tôi tuyệt đối không cho cô ấy đến viện dưỡng lão đâu. Vì cô ấy sẽ bị đủ loại lừa đảo dắt mũi mất.
Trên hình ảnh chiếc nhẫn đôi, có rất nhiều hình ngôi sao nguệch ngoạc được vẽ bằng bút chì màu đỏ.
“A ha ha. OO xem cái quảng cáo đó xong là cứ chạy nhảy quanh nhà như con vịt ấy, bảo là phải làm ngay kẻo người khác lấy mất, trông đáng yêu không chịu được... Hồi nhỏ nó còn đáng yêu hơn bây giờ nhiều.”
“...”
Bố ơi... phải làm sao đây.
Con vịt đó, đến tận hôm nay vẫn còn tin vào điều đó đấy...
...
“Bố ơi.”
“Hửm?”
“Bố có nhớ điều ước hồi nhỏ của OO là gì không?”
“Nhớ chứ. Là được ở bên con suốt đời.”
...
Lúc nãy khi nghe tin Cash Slide đã đóng cửa, OO trông vẫn có vẻ ổn.
Đó chắc chắn là vì.
Chắc chắn là vì cô ấy đã xác nhận được lòng tôi rồi.
‘Thằng ngu này.’
Người không thể trao phần thưởng sự kiện không phải là công ty phá sản, mà chính là tôi.
Chính là tôi.
- Sột soạt.
Tôi gấp gọn tờ rơi rồi cất đi. Tôi đứng dậy đi lên tầng 2 để tìm cô ấy.
“Con trai.”
Bố gọi với theo từ phía sau.
- Vỗ vai.
“Cố lên nhé.”
Bố vỗ vai khích lệ tôi.
“... Phim thì lần sau ba người chúng ta cùng xem nhé.”
“Hai đứa xem đi.”
Bố mỉm cười rạng rỡ.
Không biết bố đã nhận ra từ bao giờ nữa.
*
OO không có nhà. Trong lúc tôi tìm chuột, nghe nói cô ấy đã ra công viên ven sông gần nhà một lát.
Tôi đi một vòng quanh đó để chuẩn bị vài món đồ đơn giản.
Vẫn như mọi khi, những thứ trẻ con, vụng về và đầy rẫy những thứ mà OO cực kỳ yêu thích.
Trời mới chập tối, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng từng cái một.
- Vút.
- Tõm.
- Tõm.
- Bõm.
Cô ấy đang chơi ném đá thăng bằng (mần lia). Tôi lấy cái đầu lừa đã chuẩn bị sẵn ra đội lên đầu. Vì là lần đầu làm chuyện này nên tôi đang phân vân không biết làm thế nào để trông bớt đần độn nhất.
“Hí hí hí.”
Tôi phát ra âm thanh giống tiếng ngựa từ phía sau cô ấy. Ngay lập tức, cô ấy – người đang tìm viên đá tiếp theo để ném xuống hồ – quay lại nhìn tôi.
“... Cậu làm gì thế?”
Vì chuẩn bị vội vàng nên trông nó cực kỳ lôi thôi.
“... Hí hí. Có muốn đấu ném đá thăng bằng không?”
Dù sao cũng là sự kiện tôi đã suy nghĩ chút ít mới làm, nên xin đừng nhìn tôi bằng ánh mắt thảm hại như thế.
“... Là Spielberg à. Xin lỗi nhé. Bây giờ tớ không có tâm trạng đó.”
... Gì vậy. Cái phản ứng như gặp người quen này là sao.
“Spielberg là ai nữa?”
“... Hả? Spielberg là Spielberg chứ sao.”
“... Đó là cái gì.”
“Là cái gì á... Là con lừa sống ở khu này chứ đâu, cái đứa làm thêm ở cửa hàng tiện lợi trước ngã tư ấy. Chính là cậu mà. Sao thế?”
Tôi không hề biết có một thứ như thế đang sống ở đây. Chết tiệt, biết thế đội đầu kangaroo cho rồi.
...
“Nhưng mà sao lại không có tâm trạng?”
Tôi thận trọng hỏi. Cô ấy thở dài một tiếng thườn thượt rồi ném viên đá đi.
- Tõm.
- Tõm.
- Tõm.
- Bõm.
...
“Tớ thất vọng vì bản thân mình quá tham lam.”
“... Tham lam?”
“Bạn của tớ... hôm nay đã làm tớ vui sướng nhất trên đời này.”
“... Ừ.”
“Ừm... Nhưng mà Spielberg này, hôm nay giọng điệu của cậu lạ lắm nhé? Cứ như không phải con lừa mà là một người đang đội đầu lừa ấy.”
“Hí hí hí.”
“Dù sao thì... Dù đã rất hạnh phúc nhờ cậu ấy suốt cả ngày, nhưng cái đứa tham lam là tớ đây lại cứ tiếp tục mong đợi điều tiếp theo. Tớ đã nảy sinh mong muốn được nghe một lời nói.”
“...”
“Tớ đã cố tình đi thật chậm, mở cửa thật chậm... Về đến nhà rồi vẫn cứ tiếp tục chờ đợi. Tớ thật ích kỷ đúng không?”
... Không hề.
Người ích kỷ là tớ mới đúng.
...
“Có muốn đấu với tớ không?”
“Hả? Đấu á?”
“Đấu ném đá thăng bằng đi. Nếu cậu thắng, tớ sẽ cho cậu nghe lời mà cậu muốn nghe.”
Không đời nào tôi thắng được.
Danh hiệu <Nữ hoàng ném đá thăng bằng> của cô ấy không phải tự dưng mà có. Bởi vì cô ấy thực sự là một "quái vật" trong môn này. Thậm chí còn có tin đồn thất thiệt rằng ở vùng lân cận Thái Bình Dương, viên đá cuối cùng cô ấy ném vẫn còn đang nảy tưng tưng trên mặt nước.
“Tớ làm trước nhé.”
- Vút.
Tôi ném viên đá đi.
- Tõm.
- Tõm.
- Bõm!
Nó nảy lên hai lần một cách xinh xắn rồi chìm nghỉm. OO mỉm cười với vẻ mặt đầy tự tin.
“Hi hi hi. Spielberg. Cậu gà mờ quá đi mất! Trông y hệt bạn tớ vậy. Cậu ấy cũng là một tên siêu gà mờ trong môn ném đá này.”
“Im miệng và làm đi. Với lại tớ đã bảo cậu đừng dùng từ 'siêu gà mờ' rồi mà?”
“...?”
“Hí hí hí.”
Cô ấy lấy tư thế.
“Nhìn cho kỹ nhé. Đây mới gọi là ném đá thăng bằng này.”
“Tớ sẽ mong chờ đấy. Hí hí hí.”
- Vút.
Tay ném thiện xạ đã tung đá.
- Bõm.
‘Bõm?’
Ơ sao lại thế.
Thay vì tiếng "tõm" đáng lẽ phải nghe thấy, lại là tiếng "bõm" khi viên đá rơi thẳng xuống nước. Lý do là vì trước mặt cô ấy, con lừa được cho là Spielberg đang đứng chắn.
‘Phải chạy thôi...’
“Đi đâu đấy?”
Cô ấy tiến lại gần tôi rồi giật phắt cái đầu lừa ra.
*
“Phụt.”
“...”
“Hi hi hi! Ha ha ha ha!”
Cô ấy cười ngặt nghẽo. Có vẻ như việc tôi làm những hành động không giống mình thường ngày khiến cô ấy thấy thú vị.
“Cảm ơn nhé. Cậu đến tận đây để làm tớ cười đúng không?”
... Chẳng hiểu sao thấy ngượng ngùng, tôi chỉ khẽ gật đầu.
Cô ấy mân mê cái đầu lừa rồi đứng dậy.
“OO à.”
Tôi gọi cô ấy khi cô ấy đang ngồi trên bãi cỏ cười khúc khích.
“... Ơi?”
“Tớ cũng cho cậu thêm một cơ hội nữa.”
...
“Lúc nãy cậu cũng đã tha cho tớ một lần rồi mà.”
Ý tôi là việc cô ấy đã bỏ qua cho tôi khi tôi thất hứa không làm sự kiện ở suối nước nóng.
“Nên là, đấu thêm ván nữa đi.”
Ván cược rằng tôi sẽ nói lời cô ấy muốn nghe.
“Đấu chứ. Nhất định phải đấu.”
OO lộ ra vẻ mặt nghiêm túc hoàn toàn khác hẳn với lúc tôi đang đội đầu lừa.
Cô ấy vội vàng chọn viên đá để thi đấu. Có vẻ như đang căng thẳng, cô ấy hít một hơi thật sâu rồi lấy tư thế hướng về phía dòng sông.
“... Này.”
“Ừ.”
“Tớ nhất định sẽ thắng.”
“...”
Xác suất cô ấy thắng là gần như 100%.
Dù vậy, tôi vẫn cổ vũ cho cô ấy.
... Nhưng thế giới này luôn đầy rẫy những điều kỳ bí.
Hãy thắng nhé.
Cố lên.
- Vút.
Viên đá bay đi với vòng xoáy.
- Tõm.
Viên đá bay đi một cách gọn gàng, khi nó vừa nảy lên một lần.
- Bõm.
Một con cá từ dưới nước nhảy vọt lên và va trúng viên đá.
- Tõm.
...
Viên đá cứ thế chìm nghỉm.
“...”
“...”
“Á á á! Ức, ức chế quá!!!! Game rác! Sao lại có chuyện như thế này được chứ!!!”
OO nằm vật ra bãi cỏ khóc nức nở.
“... Hức, hức hức.”
...
- Vút.
- Tõm.
“...!”
Cô ấy nhìn viên đá của tôi chìm nghỉm mà không nảy lên được một lần nào.
“Thua rồi nhé.”
“... Ơ, ơ...”
- Cộp, cộp.
Tôi tiến lại gần cô ấy.
Nỗi sợ hãi ập đến như sóng triều.
Dù vậy, tôi vẫn lấy hết dũng khí.
Để đền đáp cho cô ấy, người đã chờ đợi tôi suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng.
Tôi lấy hộp nhẫn trong túi ra.
“......”
Tôi nắm lấy bàn tay trắng ngần của cô ấy.
Cứ thế, tôi lồng chiếc nhẫn bạc nguyên chất vào ngón áp út của cô ấy.
“.......”
OO như bị dính phép hóa đá, đứng hình vì cảm giác không thực. Có vẻ như cô ấy đang cố gắng hiểu xem chuyện gì đang xảy ra.
“...”
Tôi lấy thêm một chiếc nhẫn giống hệt ra, lần này lồng vào ngón tay mình.
Tôi đưa tay ra phía cô ấy.
Cô ấy ngơ ngác nhìn hai chiếc nhẫn lồng vào hai ngón tay. Đôi mắt cô ấy dần to ra như mắt ếch.
“... Xin lỗi vì thời gian qua tớ đã quá vô tâm.”
“.....”
“... Không phải vì cậu thích tớ, cũng không phải vì thua cuộc trong trò chơi mà tớ nói những lời này.”
“.....”
“... Tớ thích cậu.”
“...”
“Không, tớ yêu cậu.”
- Bần bật bần bật...
Người cô ấy run lên bần bật như thể đang quấn 500 cái điện thoại chế độ rung quanh người vậy.
“Cậu sẽ ở bên tớ mãi mãi chứ?”
Gương mặt cô ấy trở nên trắng bệch.
...
Thật ra lúc nãy tôi đã rất đắn đo về lời tỏ tình sẽ gửi đến cô ấy.
‘... Đã bao giờ làm chuyện này đâu cơ chứ.’
Đây cũng là lời thoại tôi đã suy nghĩ cực kỳ kỹ lưỡng rồi.
Sau khi cân nhắc, tôi đã nhắn tin hỏi Eun-dong nhưng không thấy nó trả lời nên tôi cứ thế mà nói ra thôi.
- Rung rung.
Đúng lúc đó, điện thoại reo.
Là Eun-dong.
- Này cái thằng này!! Mày điên à? Không được dùng lời đó! Tuyệt đối không được!! Đó là tự sát về mặt xã hội đấy!!
- Tút tút tút.
Điện thoại ngắt kết nối.
...
Chết tiệt. Sao không nói sớm hơn 1 phút cơ chứ.
“... À không, cái này hủy bỏ, để tớ nói lại...”
- Chộp lấy.
“Khô, khô, không được nói lời khác!”
“... Hả?”
Không kịp để tôi ngăn lại, cô ấy nảy tưng tưng lên như một quả bóng cao su.
*
OO nhảy múa điệu "ngô nếp" tưng bừng một hồi lâu rồi chạy biến đến xe đồ ăn lưu động (food truck).
“Cho cháu tất cả từ đây đến kia ạ!!”
Hứng khởi dâng cao ngút trời, cô ấy vừa cười hớn hở vừa đem kem và khoai tây lốc xoáy đi chia cho những vị khách trong công viên. Cứ như mấy cụ già bán bò khao cả làng vậy.
“Hạnh phúc quá. Tớ hạnh phúc quá đi mất...! Hây!”
Đang nhìn tôi đầy âu yếm, cô ấy bỗng bật game Lineage Mobile lên rồi bấm loạn xạ cái gì đó.
“Cậu làm gì thế...?”
Thấy lạ, tôi ngó từ phía sau thì thấy cô ấy đang chuyển toàn bộ trang bị phòng thủ di vật huyền thoại mà cô ấy đã vất vả cày cuốc bấy lâu nay sang cho tôi.
“Này, này! Cả thanh kiếm Xích Huyết +15 nữa á?! Cậu định bỏ game à?”
“Cho cậu hết đấy. Cho hết, hết, hết.”
... Tôi cũng không phải kiểu người sẽ từ chối nếu được cho. Phải nhận nhanh trước khi cô ấy đổi ý mới được.
Có vẻ cô ấy cũng cùng tâm trạng với tôi, cô ấy nắm chặt lấy bàn tay để chiếc nhẫn tôi vừa đeo không bị lấy mất.
“Nè, nè. Nói lại một lần nữa đi!!”
... Dù tôi có vô tâm đến mấy thì lúc này tôi cũng biết lời cô ấy muốn nghe là gì.
“Tớ yêu cậu.”
“Kyaaaa!!!!”
- Tưng.
- Nhảy chân sáo.
- Lăn lộn.
Cô ấy chạy khắp công viên như một con ngựa con bị đốt đuôi.
“Hi hi hi hi. Ha ha ha!”
Một OO vui sướng rạng rỡ bằng cả cơ thể.
Dáng vẻ đó mới đáng yêu làm sao.
Giống như một cô bé đang ngồi nghịch nước ở dòng suối đầy những viên bi thủy tinh vậy.
“Hi hi! Từ giờ sinh nhật nào tớ cũng không cần phải ghi âm nữa rồi!”
“... Hả? Ghi âm? Ý cậu là sao?”
Trước câu hỏi của tôi, OO mỉm cười rồi cho tôi xem file ghi âm trong điện thoại. Trong đó ghi âm lại toàn bộ những lần tôi hát “OO yêu quý, chúc mừng sinh nhật cậu” vào mỗi dịp sinh nhật cô ấy.
“... Chẳng lẽ, chỉ vì một câu 'yêu quý' đó thôi sao...?”
“Đúng thế!!”
“Cậu bị tâm thần à?!”
Mức độ này thì đúng là cuồng si rồi.
Hay là bây giờ quay lại làm hàng xóm thôi nhỉ.
“Tâm thần cái gì chứ! Tớ chỉ là thích cậu... không! Tớ chỉ là yêu cậu thôi mà! Mau rút lại lời đó đi!”
“Có bao nhiêu file rồi?”
“Mười ba cái!”
“Tích góp suốt 13 năm cơ à.”
“... Cái đó, cái đó...”
“Đồ tâm thần.”
“Hứ, muốn gọi sao thì tùy! Quan trọng hơn là có rất nhiều hợp đồng cần phải ký đây này!!!!”
Chúng tôi đan chặt tay nhau và hướng về nhà cô ấy.
Vì OO cười quá đỗi đáng yêu nên tôi đã không kìm lòng được mà đặt một nụ hôn lên má cô ấy. Cô ấy nổ tung như một quả bom vậy! Bùm!
Về đến nhà cô ấy, tôi thấy có rất nhiều bản hợp đồng mà cô ấy đã chuẩn bị sẵn cho lúc chúng tôi chính thức hẹn hò. Hợp đồng ghi rằng nếu ngoại tình thì ba đời sẽ bị diệt vong, hợp đồng yêu cầu phải hẹn hò ít nhất 8 lần một tuần.
“Ký bao giờ cho hết chỗ này đây.”
“... Hức. Vậy thì ký vài cái thôi cũng được...”
“Đưa đây. Tớ sẽ ký hết.”
Cô ấy vô cùng vui sướng và cảm ơn tôi rối rít.
“Cái này cho cậu này!”
Cô ấy lấy từ trong ngăn kéo ra một cuốn sổ tiết kiệm rồi đưa cho tôi.
“Thôi đi... cậu giữ lấy.”
“Cầm lấy! Cầm lấy đi!”
“Đã bảo thôi mà cái đồ này! Cầm lấy cái gì mà cầm!”
Cô ấy cười rạng rỡ, trong lúc tôi đang ký hợp đồng, cô ấy không ngừng mang ra nào là nồi cơm điện, gậy golf của bố, thậm chí là lôi cả con cóc vàng từ trong tủ ra đưa cho tôi. Một lần nữa tôi cảm thấy thật may mắn khi người cô ấy thích là tôi.
“... Đây là cái gì?”
Cây bút đang di chuyển bận rộn của tôi bỗng dừng lại. Trong số những bản hợp đồng tôi đang lật qua, tôi phát hiện ra một bản hợp đồng hôn nhân. Chỉ có cái này là chữ nhỏ tí xíu, suýt nữa thì tôi bị lừa rồi.
“... Chẳng lẽ? Việc tặng quà lung tung cũng là để đánh lạc hướng sao...?”
“Tớ, tớ không biết. *Nấc*.”
0 Bình luận