Dạo gần đây, cô ấy cực kỳ mê các trò chơi điện tử cổ điển, chẳng kém gì những game hiện đại bây giờ. Những trò ngày xưa như Bubble Bobble, Thiết Quyền, hay Little Farm... cô ấy cứ gọi là phát cuồng lên được.
“Lần này thật sự khác lắm luôn á... Cứ đến đây một lần đi mà. Xem xong rồi hãy quyết định.”
Cô ấy cứ kéo tay lôi tôi đi, cam đoan rằng lần này chắc chắn là một trò chơi cổ điển siêu thú vị.
“Mà tại sao tớ phải đi?”
“Không đến cũng không sao. Nhưng thay vào đó...”
“Đi, tớ đi là được chứ gì.”
Cô ấy cứ thò đầu qua cửa sổ giục giã cuống cuồng, thế là tôi đành lủi thủi theo cô ấy xuống tầng một.
Trên màn hình TV đang dừng ở trò Donkey Kong. Một bản đồ rực rỡ đầy những quả chuối vàng óng ánh rơi vãi khắp nơi.
“Tèn ten! Ngạc nhiên chưa? Màn thưởng (bonus map) đấy. Tớ sẽ để cậu ăn hết chỗ chuối này, đổi lại cậu chơi giúp tớ năm ván nhé.”
“Xin lỗi nha. Tớ có hẹn đi săn boss (raid) rồi.”
Phần vì không muốn chơi, nhưng phần vì tôi có hẹn thật. Tôi vẫy tay chào cô ấy rồi lại leo lên tầng hai, trở về phòng mình.
“...”
*
– Nắng chang chang.
“A, nóng quá đi mất...”
Eun-dong vẫn như thường lệ, dắt hai con gà nhiếp đi dạo phố. Lũ gà lông vàng óng như cục bông. Cậu ta vừa đi vừa lẩm bẩm, không hiểu sao chúng có thể đi lại tỉnh bơ trên mặt đất đang nóng như thiêu như đốt thế này.
‘Rõ ràng là cô ta nuôi, thế quái nào mình lại phải nằm trong danh sách trực nhật dắt gà đi dạo cơ chứ...’
Eun-dong cảm thấy thật xót xa cho thân phận thấp cổ bé họng, không thể phản kháng lại cô ấy. Cậu ta thầm hối hận, giá mà hồi tiểu học mình thắng được cô ấy trong trận đánh nhau năm đó thì hay biết mấy...
– Chiếp, chiếp!
Hai con gà bị buộc dây cứ kéo ghì lấy Eun-dong, giục cậu đi nhanh lên. Chẳng biết là người dắt gà hay gà đang dắt người đi dạo nữa.
“... Oa, máy bán nước tự động. Đúng lúc quá đi mất.”
– Lạch cạch.
Khát khô cả cổ, Eun-dong lấy tiền xu ra trước máy bán nước trong tiệm game. Thấy vậy, lũ gà con bắt đầu mổ vào giày của Eun-dong. Ý chúng là muốn cậu nhấc chúng lên trên nóc máy bán nước.
“... Đúng là các bậc bề trên mà. Rồi, thế này được chưa?”
Đứng trên tay Eun-dong, lũ gà con mổ liên tục vào lon nước gạo Vilac. Chúng muốn cậu chọn loại đó.
“Cái gì? Tớ muốn uống Welch’s cơ. Với lại đây là tiền của tớ mà.”
“Chiếp, chiếp.”
“Chiếp... chiếp.”
Hai con gà lắc đầu nguầy nguậy, vẫn kiên trì mổ vào hình lon nước gạo. Ý là cứ theo số đông mà làm.
“Chiếp chiếp cái nỗi gì. Lũ gà lông vàng ăn cháo đá bát này. Có tin tao cho tụi bay thành gà rán hết không?”
“Chiếp-gà!”
“Chiếp-rán!”
Nghe đến từ “gà rán”, cả hai con run bần bật. Bởi vì cách nhà của OO vài dãy phố thực sự có một tiệm gà rán.
“Biết thế thì ngậm miệng lại trước khi bị tao mắng cho một trận đi. Dù ai nói ngả nói nghiêng, tao vẫn chọn Welch’s.”
...
“... Chiếp.”
...
– Bíp.
– Cạch.
“A chết tiệt, bấm nhầm rồi.”
Eun-dong đành lấy lon nước gạo ra, đổ một ít vào nắp chai cho chúng.
“Chiếp!!”
“Chiếp!”
Lũ gà con vui sướng vỗ cánh phành phạch, uống ừng ực.
“Ngon không?”
Eun-dong cảm thấy tâm trạng cũng không đến nỗi tệ.
“Chiếp, chiếp.”
Đang uống ngon lành, lũ gà dùng cánh kẹp lấy cái nắp, đưa phần nước gạo còn lại cho cậu.
“... Cho tớ uống à?”
Cầm lấy nắp chai, cậu ta bỗng thấy hơi cảm động.
“Chiếp! Chiếp!”
Nhưng khi cậu định đưa lên miệng uống thì lũ gà lại lắc đầu. Chúng dùng cánh chỉ vào mấy hạt gạo dưới đáy nắp.
“Ha ha. Không phải bảo tao uống, mà là bảo tớ múc thêm ít hạt gạo nữa cho tụi bay chứ gì?”
“Chiếp. Chiếp.”
Lũ gà con hài lòng gật đầu.
“Lũ ranh con này. Có nên bỏ mặc tụi bay ở đây luôn không nhỉ?”
– Bống, bống.
Đúng lúc đó, từ trong tiệm game phát ra âm thanh quen thuộc. Cậu biết trò này vì từng bị một đứa con gái quen mặt bắt chơi suốt ba ngày liền. Là trò Bubble Bobble.
‘... Chẳng lẽ là?’
Nhìn vào trong tiệm game, đúng là OO thật. Cô ấy đang chơi game cùng một người đàn ông trung niên lạ mặt.
*
– Rầm!
“Này! Chuyện lớn rồi!”
“Giờ đến lượt cậu cũng leo cửa sổ vào đây hả?”
Tôi đang xem Netflix thì Eun-dong đột ngột xông vào qua cửa sổ. Không hề ngoa khi nói rằng cái cửa sổ phòng tôi còn được sử dụng nhiều hơn cả cửa chính.
“Này, giờ không phải lúc nói chuyện đó đâu!”
“Gì vậy, có chuyện gì?”
“OO đang gặp nguy hiểm.”
“OO á? À... nhắc mới nhớ, dạo này cô ấy ít sang phòng tớ thật.”
“Cái gì!? Được bao lâu rồi?”
“Không biết. Chắc khoảng ba tiếng?”
“Hả!? Ba tiếng!? Thằng quỷ này! Chuyện đó không bình thường chút nào đâu!”
... Ừ thì, cũng hơi lâu thật.
“Mà cô ấy thì làm gì có chuyện bị ai bắt nạt được... Có chuyện gì chứ? Đi chơi với mấy ông chú bất hảo à?”
“Chính xác là vậy đấy!”
Eun-dong giải thích ngọn ngành câu chuyện. Thấy thái độ dửng dưng của tôi, cậu ta tỏ vẻ sốt ruột lắm.
“Thế thì có gì mà to chuyện? Chỉ là chơi game thôi mà.”
“Oa! Thằng này điên thật rồi! Có cần hỏi ý kiến chuyên gia không?”
Vị chuyên gia mà cậu ta giới thiệu là chị chủ tiệm cắt tóc sát vách. Nghe đâu chị ấy có biệt danh là "Caesar Emperor" (Hoàng đế kéo), một thợ cắt tóc cực kỳ nổi tiếng.
“Em chào chị.”
“Ơ kìa... Chào em nhé...!”
Người phụ nữ tóc đỏ tên Han Nine nháy mắt với tôi. Dù là lần đầu gặp mặt nhưng không hiểu sao tôi lại thấy ngứa tay muốn chọc vào mắt chị ấy quá. Có nên chọc không nhỉ?
“Ừm, theo chị thấy thì chuyện này... to chuyện đấy.”
Sau khi nghe kể lại, chị ấy nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
“... To chuyện ạ?”
Nhìn ánh mắt chị ấy, tôi cứ thấy giống kiểu người có bộ não màu hồng mơ mộng như Eun-dong vậy.
Hay là đi về nhỉ.
“Gần đây em đã hờ hững với con bé đó đúng không?”
“... Thì em có từ chối chơi Donkey Kong với cô ấy một ván.”
“100% là vì chuyện đó rồi.”
Han Nine búng tay cái chóc.
... Chuyên gia thật đấy chứ?
*
Ngày hôm sau.
– Cạch.
Vẫn còn sáng sớm. Nghe thấy tiếng mở cửa nhà bên cạnh, tôi giật mình tỉnh giấc. Là OO.
“Này.”
Tôi gọi với qua cửa sổ.
“Ơ, ơ? Cậu dậy sớm thế?”
Cô ấy có vẻ lúng túng, như thể đang cố giấu giếm điều gì đó.
... Cảm giác này là sao nhỉ.
“Đi đâu đấy? Tiệm game à?”
“...!? Tớ, tớ... *nấc*.”
Nấc cụt là thói quen của OO mỗi khi sắp bị lộ một lời nói dối mà cô ấy tuyệt đối không muốn ai biết. Cô ấy sẽ nhắm tịt mắt lại và nói năng luyên thuyên để người khác không đọc được suy nghĩ của mình.
“Tớ đi hái hoa hải âu... không, đi lên mặt trăng thi vật tay với cậu bé đại dương... đi Alabasta để ngăn chặn quân phản loạn...”
“Nghĩa là cậu định đến tiệm game chơi mấy trò đó chứ gì? Chờ tí, tớ đi cùng.”
“Thật, thật sao!!! Vui quá... À, không... Tại sao! Tại sao! Cậu bảo ghét lắm mà, sao tự nhiên lại đòi đi!”
... Rốt cuộc là cô ấy thích hay ghét đây.
*
Suốt quãng đường đi, vẻ mặt cô ấy trông không được tốt cho lắm. Bình thường cô ấy hay vừa đi vừa lắc điện thoại để tích điểm ứng dụng kiếm tiền, nhưng giờ thì dừng hẳn.
Thay vào đó, cô ấy liên tục gọi điện cho ai đó. Đầu dây bên kia chỉ có tiếng chuông mà không có người nhấc máy. Cô ấy cứ cắn móng tay, mặt mày tái mét.
“...”
“Sao thế? Cậu gọi cho ai vậy?”
“... B-bí mật.”
Chắc chắn là đang giấu giếm điều gì đó rồi.
...
Tại sao lòng mình cứ thấy bồn chồn khó chịu thế này.
*
Chúng tôi đến tiệm game.
Đó là một trung tâm trò chơi lớn, nơi kết hợp giữa những máy game hiện đại nhất và cả những máy game cổ điển.
“... Tớ, tớ chắc là chơi mấy trò Bubble Bobble chán ngắt thôi...”
Với tông giọng như đang diễn kịch, cô ấy lấy tiền xu từ chiếc ví hình khủng lợn ra và nhét vào khe cắm của máy Bubble Bobble.
– Lạch cạch.
– Lạch cạch.
“...!”
Tôi cũng ngồi xuống cạnh cô ấy. Bật chế độ 2P và điều khiển con khủng long màu hồng.
“Sao, sao thế? Bình thường toàn là tớ năn nỉ cậu mới chơi mà.”
“Hôm nay tự nhiên tớ muốn chơi.”
“... Ư ư.”
...
Tại sao mình lại bận tâm đến thế nhỉ.
Dĩ nhiên, đây chỉ là sự lo lắng trên danh nghĩa bạn bè, bạn thanh mai trúc mã thôi.
*
Tôi chơi khá nhiều trò cùng cô ấy.
“Cốp!”
Cú thiết đầu công của cô ấy giáng thẳng vào máy đo lực đấm. Lại phá kỷ lục điểm cao nhất rồi. Tôi tự hỏi tổ tiên của cô ấy có phải loài khủng long Pachycephalosaurus không nữa. Hay là Ma Vương gì đó không chừng.
Sau này chắc phải ăn ở tốt với cô ấy hơn mới được.
Dù thỉnh thoảng OO vẫn liếc nhìn ra phía cửa với vẻ mặt lo âu, nhưng khi đã vào cuộc chơi, cô ấy lại cười nói vui vẻ từ lúc nào không hay.
– Vút!
– Vào!
– Vào!
Cô ấy chơi bóng rổ cũng giỏi nữa. Tôi lại thất bại trong cuộc đấu ném phạt.
“112 trận, 112 thắng!”
“Game rác.”
Cảm thấy cay cú vì thua cuộc, tôi đã làm một việc hèn hạ là ném quả bóng rổ cuối cùng về phía cô ấy.
“Cốp!”
Nhưng cô ấy chẳng để lộ một kẽ hở nào, dùng đầu đánh bật quả bóng lại khiến tôi bị "gậy ông đập lưng ông".
*
Sau đó, tôi tiếp tục bám theo cô ấy chơi hết trò này đến trò khác.
Thế nhưng, vẻ mặt đang cười rạng rỡ của cô ấy dần trở nên tối sầm lại. Số lần cô ấy ngoái nhìn ra cửa cũng tăng lên.
“Này, này cậu. Ăn kem không? Ở ngăn thứ hai dưới cùng trong tủ lạnh nhà tớ có đấy. Mật khẩu là 6426.”
“Thôi khỏi.”
Mà đừng có đặt mật khẩu cho cả cái tủ kem như thế chứ.
“Thế, thế thì đi bắt Pokemon với tớ không? Cá cược nhé.”
“Không cần đâu.”
Cô ấy đang cố gắng tìm mọi cách để đuổi tôi ra khỏi đây. Rốt cuộc là cái gì, là chuyện gì mà phải giấu giếm đến mức này? Đã thế này thì tôi phải tận mắt chứng kiến mới yên lòng được.
“... À, à đúng rồi, tớ có viên đá cường hóa sắp hết hạn này. Tớ cho cậu...”
“Đã bảo là thôi mà. Cậu không hiểu tiếng người à?”
...
“Xin lỗi.”
“... Không sao.”
Chẳng hiểu sao tôi lại thấy bực mình một cách lạ lùng. Có lẽ là vì cô ấy cứ giữ bí mật và cố tình lảng tránh một người bạn thân thiết như tôi chăng.
... Chứ còn lý do nào khác được nữa.
“... Này.”
“... Ừ.”
...
Cô ấy cúi gằm mặt như tội đồ rồi đáp lại.
“... Chúng ta là bạn thân lâu năm mà.”
“... Ừ. Đúng vậy. Bạn thân nhất.”
“... Thế nên. Dù cậu có thích ai, hay có lựa chọn thế nào, tớ cũng sẽ tôn trọng.”
“... Ừ... Cảm... hả?”
Đúng lúc đó, cửa tiệm game mở ra và một người đàn ông bước vào. Thấy vậy, cô ấy vội vàng dùng tay xua xua, ra hiệu liên tục.
Đó là chú của cô ấy, người tôi từng gặp một lần, đang mặc bộ vest chỉnh tề tiến lại gần.
*
“Ư ư... Chú ơi con xin lỗi. Con đã cố hết sức để giấu rồi.”
“A ha ha... Ngại quá đi mất. Không sao đâu OO à. Chú mới là người phải xin lỗi vì đã bắt con nói dối. Xin lỗi cả cậu bạn đẹp trai đây vì đã làm cháu giật mình nhé.”
...
‘Hóa ra là có chuyện như vậy.’
Chú của OO vừa bị công ty cắt giảm nhân sự. Vì không nỡ nói cho gia đình biết, sáng nào chú cũng mặc vest giả vờ đi làm, rồi vào tiệm game giết thời gian. Tình cờ chú gặp OO – một con nghiện game cổ điển – ở đây, thế là hai chú cháu ngày nào cũng cùng nhau chơi game.
OO vì sợ bí mật của chú bị bại lộ nên mới dốc hết sức để che giấu như vậy.
... Cái gì mà 100% là vì chuyện đó. Chuyên gia cái nỗi gì chứ. Chắc tôi phải lên mạng viết đánh giá một sao cho cái tiệm tóc đó quá.
“Có vẻ cậu bạn đây đã lo lắng cho OO nhiều lắm nhỉ.”
“... Dạ? L-lo lắng ạ?”
“Phải. Lo rằng OO gặp chuyện chẳng lành.”
...
Nghe câu đó, mặt OO đỏ bừng lên.
...
Đúng là vậy thật.
Thật may mắn quá.
Cảm giác nhẹ nhõm này là sao nhỉ. Giống như vừa tìm lại được một thứ gì đó cực kỳ quý giá vậy.
Thấy cô ấy đang ngượng ngùng lấy tay ôm lấy hai gò má, tôi liền trêu:
“Đúng rồi, làm gì có ông chú nào lại đi thích cái đứa như OO cơ chứ.”
“U u... Cái tên này! Cậu đáng bị xử bắn! Cốp!”
Ngày hôm đó chúng tôi đã chơi game suốt cả buổi. Chú của cô ấy cũng là một người tốt giống hệt cô ấy vậy. Chắc chắn chú sẽ sớm tìm được một công việc tốt thôi.
*
Chẳng mấy chốc trời đã sẩm tối. Chúng tôi mỗi người cầm một cây kem vừa mua đang trên đường về nhà. Là cô ấy bao đấy.
“Này, này...”
“Ơi?”
“... Cậu đã lo lắng cho tớ thật à?”
Đang đi, cô ấy bỗng hỏi.
...
Tôi định nói dối nhưng rồi lại thôi.
Lừa dối cô ấy để làm gì chứ.
Chính mình vừa mới nổi giận vì cô ấy nói dối cơ mà.
“Tớ đã lo lắng.”
“... Bao, bao nhiêu?”
“... Một chút... không.”
“...”
“Rất nhiều.”
Mặt cô ấy lại đỏ lên.
Đỏ hơn hẳn, hơn hẳn mọi khi.
“... Tại sao?”
“... Thì tại cậu cứ đi với người lạ...”
Cảm thấy câu này cũng có chút gì đó không thật lòng, tôi bỏ lửng câu nói giữa chừng.
Chẳng biết nữa. Tại sao lại thế nhỉ.
*
Đêm đó.
– Cốc cốc.
– Cốc cốc cốc.
“... Ngủ chưa?”
Cô ấy leo qua cửa sổ vào phòng, hỏi tôi khi tôi đang nhắm mắt.
Chết tiệt, nhớ ra rồi, hôm nay là thứ Sáu. Là ngày phải massage vai cho cô ấy.
Mặc kệ, cứ bùng thôi.
“... Khò khò.”
Dù tôi giả vờ ngủ, cô ấy vẫn thản nhiên leo lên giường, vạch mí mắt tôi ra xem rồi lắc qua lắc lại.
“Khịt khịt, có mùi của sự nói dối đâu đây?”
Cô ấy còn lấy cả cái ống nghe khám bệnh ra đặt lên bụng tôi để "kiểm chứng giấc ngủ". Thôi thì trước khi mọi chuyện đi quá xa, tôi nên thôi giả vờ thì hơn.
“... Hừm, ơ, gì đấy. Cậu sang từ bao giờ thế?”
“Cậu giả vờ ngủ đúng không?”
Cô ấy mặc bộ đồ ngủ hình con voi, nheo mắt hỏi. Dĩ nhiên là tôi phủ nhận rồi. Tớ bảo không phải đấy, cậu làm gì được tớ nào.
...
“... Hôm nay tớ ngủ cạnh cậu được không?”
Cô ấy hỏi. Đôi bàn tay ôm chặt chiếc gối trông trắng trẻo và nhỏ nhắn đến lạ kỳ.
...
“Mọi khi cậu có thèm hỏi đâu mà giờ lại hỏi.”
“... Được không?”
Thay cho câu trả lời, tôi kéo chiếc gối sang một bên giường và dịch người qua. Cô ấy cười rạng rỡ rồi chui tọt vào trong chăn.
“Hê hê hê...”
Cô ấy ôm chầm lấy tôi như hồi còn nhỏ.
Chúng tôi vẫn luôn như vậy từ khi còn bé xíu.
Dù là bây giờ hay lúc đó, sự thật rằng cô ấy là người bạn quý giá của tôi vẫn không hề thay đổi.
Tôi cũng vòng tay ôm lấy lưng cô ấy.
Làn da cô ấy mềm mại đến kinh ngạc, ôm cô ấy vào lòng cảm giác rất dễ ngủ.
“Hi hi. Ngủ với tớ thế này thấy mát mẻ đúng không?”
Cô ấy có làn da hơi lành lạnh, nằm trong lòng tôi hỏi nhỏ.
“Ừ. Cảm giác như đang ôm một tảng thịt ba chỉ đông lạnh đi ngủ vậy.”
“Bạn tôi ơi. Hôm nay cậu muốn chết kiểu gì?”
“... Đùa thôi mà.”
Cứ thế, tôi và OO vừa trêu chọc vừa tán gẫu đủ thứ chuyện, chẳng mấy chốc vài tiếng đồng hồ đã trôi qua.
Dù là một đứa mê game, nhưng tôi nghĩ nếu chỉ có hai đứa trên một hoang đảo, chắc tôi cũng chẳng thấy chán bao giờ.
“... Này. Cái đó...”
“Hửm?”
“Hôm nay cảm ơn cậu nhé. Vì đã lo lắng cho tớ.”
“... Đã bảo là tớ lo cho ông chú kia mà.”
“Xì... Lại nói dối. Hì hì. Tớ đúng là có một người bạn thật, thật tốt.”
...
“Cậu cũng phải nói là 'Tớ cũng vậy' đi. Nhanh lên.”
Thấy tôi không trả lời, mặt cô ấy lại nóng bừng lên. Đúng là một tính cách dễ đọc vị.
Một người như thế thì làm sao mà giấu tôi chuyện gì cho nổi.
“... Tớ cũng vậy.”
Gượng ép kinh khủng.
Nhưng dù có gượng ép hay không, cô ấy vẫn sướng rơn, khua chân múa tay trên giường.
Chẳng hiểu sao hôm nay trông cô ấy lại đáng yêu đến thế.
“Này nhé.”
OO khép hờ đôi mắt xinh đẹp.
Đôi cánh tay trắng ngần đặt lên vai tôi.
Cô ấy đẩy tôi đang nằm phải ngồi dậy, rồi nằm sấp xuống đúng vị trí tôi vừa nằm.
“Hê hê. Hôm nay là ngày massage mà. Cậu lỡ quên mất rồi đúng không?”
“Ờ, ờ. Lỡ quên.”
0 Bình luận