WN

Kẻ dối trá

Kẻ dối trá

Ma Vương ôm chặt lấy đầu, không ngừng lắc mạnh rồi tự nhéo vào má mình.

Cô ra sức kéo, vặn vẹo khuôn mặt như thể không muốn chấp nhận thực tại nghiệt ngã này.

- Xoẹt...

- Tách.

Nhìn đôi gò má cô đỏ ửng lên vì máu tụ, tôi suýt chút nữa đã vô thức đưa tay ra.

Nhưng tất nhiên, tôi không được phép làm thế. Tôi cố nén lòng mình lại, dù trong lồng ngực như có ngàn ngọn lửa đang thiêu đốt.

- Cộp, cộp.

“..... Ư... ư...”

Rồi Ma Vương nắm chặt tay, tự đấm nhẹ vào đầu mình.

“Tỉnh lại đi...! Hức... mau tỉnh lại khỏi cơn ác mộng tồi tệ này đi mà..... Hức...”

...

Nhìn cảnh tượng đó thật đau đớn.

Cảm giác như một phần nào đó trong trái tim tôi đang vỡ vụn.

...

- Rầm.

Ma Vương, người vẫn chưa thể thoát khỏi cơn ác mộng, gục xuống xấp giấy trên bàn mà khóc nức nở.

‘Ráng chịu đựng đi.’

- Nghiến...

Răng hàm tôi nghiến chặt từ nãy đến giờ bắt đầu đau nhức.

...

Phải.

Thế này là được rồi.

Thế này thì tôi đã trở thành kẻ đóng kịch làm bạn để rồi tìm cách giết chết cô ấy.

Thế này thì tôi đã bị cô ấy căm ghét.

Thế này thì trong lòng cô ấy đã nảy sinh cảm giác bị phản bội và lòng thù hận đối với người khác.

Thế này thì cô ấy sẽ không bao giờ gần gũi với bất kỳ ai nữa.

Thế này thì...

Cô ấy có thể sống tiếp.

“... Oa oa, hức, uuu!”

Ma Vương tuôn trào những giọt nước mắt trong nỗi đau khổ tột cùng.

...

Từ trước đến nay, dù có chuyện gì buồn bã đến mấy, cô ấy cũng chưa từng khóc thành tiếng lớn như vậy.

Ngay cả khi chiếc cốc hình khủng long yêu thích bị vỡ.

Ngay cả khi phải nghe những lời lăng mạ thậm tệ từ con người.

Ngay cả khi bị kiếm chém, giáo đâm đến đổ máu.

Ngay cả khi tất cả mọi người đều cầu nguyện cho cái chết của cô.

...

Bởi vì cô ấy không muốn lâu đài Ma Vương vốn đã u tối lại càng trở nên u ám hơn trong mắt tôi.

“.....”

Giờ đây, cô ấy sẽ quay lại cuộc sống đơn độc, tự chơi cờ vây một mình như trước.

Mọi thứ sẽ trở về đúng vị trí của nó.

- Khựng lại.

Đến khi bừng tỉnh, bàn tay đang run rẩy của tôi đã dừng lại ngay sát đầu cô ấy.

- Rắc.

Tôi nắm chặt tay lại rồi buông thõng xuống.

“..... Không sao... hức...”

Ngay khoảnh khắc tôi định nói lời chào cuối cùng để rời đi, cô ấy đã lên tiếng trước.

“..... Không sao đâu... hức... đợi một chút... đợi một chút thôi... em sẽ ngừng khóc ngay... hức, sẽ ngừng ngay mà.”

Ma Vương đang gục mặt bỗng ngẩng đầu lên.

Nhìn khuôn mặt nhòe nhoẹt, bệ rạc của cô ấy, một cơn đau như nhát rìu lớn bổ đôi cơ thể sầm sập lao đến tra tấn tôi.

“... Không sao đâu... thật đấy... anh nói đúng... con người hức, con người vốn dĩ luôn mong muốn Ma tộc chết đi mà... em hiểu rồi. Em có thể hiểu được...”

... Cô đang nói cái quái gì vậy...?

Trời đất ơi. Cô ấy đang định tha thứ cho những lời tôi vừa thốt ra.

Cô ấy dùng cả hai tay dụi mắt, cố gắng lau đi nước mắt rồi khó khăn tiếp lời.

“.....”

“Là tại em... tại em là Ma tộc nên mới thế... Không phải lỗi của anh đâu... Không sao mà... không sao đâu... em chẳng buồn chút nào cả... em quen rồi...”

Cô ấy thốt ra những lời lẽ thật phi lý.

Ma Vương đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ. Có lẽ vì đôi chân đã mất hết sức lực, cô lảo đảo rồi ngã khuỵu xuống sàn.

...

Ma Vương khó nhọc nhếch môi cười.

“Hít... em hiểu mà. Nếu là anh, em có thể tha thứ cho tất cả. Thế nên...”

“.....”

“..... Làm ơn... hãy cứ ở bên cạnh em đi...”

Ma Vương cúi đầu sát mặt đất, van nài.

Tấm lưng gầy gò của cô run lên bần bật.

...

- Quay ngoắt.

Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.

Không thể đứng ở đây với tâm trí tỉnh táo này thêm một giây nào.

Tôi bỏ mặc cô ấy phía sau và bước ra khỏi phòng.

*

“Baek Dong-ha.”

Tôi ngoảnh lại.

- Bốp!

Kim Đồng đuổi theo, nhảy lên và giáng một cú đấm thật mạnh vào má tôi.

- Rầm!

- Chiếp! Chiếp!

Tôi cũng giống như cô ấy, đôi chân chẳng còn chút sức lực nào nên ngã nhào ra. Thùng gỗ đựng nước bị lật nhào. Chiếc áo hoodie màu xanh thẫm cô ấy tặng tôi bị ướt sũng.

“...”

Máu rỉ ra nơi khóe miệng.

“Tôi biết những lời nói và hành động vừa rồi của cậu là vì Ma Vương, và tôi cũng biết đó là cách tốt nhất.”

“...”

“Nhưng tôi vẫn muốn đánh chết cậu.”

“..... Phải rồi.”

Tôi đứng dậy, bước về phía lối ra.

“... Dong-ha à.”

“Ừ.”

“... Liệu Ma Vương có thực sự muốn thế không?”

“...”

Tôi hiểu ẩn ý trong lời nói của Kim Đồng.

“... Ở lại tòa tháp này, cô độc như ngày xưa. Cô đơn như thế. Đó thực sự là điều Ma Vương muốn sao...”

“Thế cậu muốn tôi phải làm gì?”

Tôi quay người lại.

Tôi bỗng thấy tức giận với Kim Đồng vì đã khơi gợi lên cái nghịch lý hiển nhiên ấy.

“Cậu muốn chúng ta cứ sống ở đây thêm một, hai năm nữa rồi trơ mắt nhìn Ma Vương chết đi à?”

“...”

“Cậu có cách nào cao kiến hơn không? Có thì nói đi.”

“Đừng có trút giận lên tôi.”

“Vậy thì đừng có chọc điên tôi nữa, biến đi cho khuất mắt.”

“Tất cả đều là lựa chọn của cậu mà.”

...

“Ở lại hay ra đi đều là lựa chọn của cậu. Đừng có đổ lỗi cho người khác.”

...

“...”

- Cộp, cộp.

*

Trước đây, chỉ duy nhất một lần.

Tôi đã từng định rời khỏi nơi này.

Đó là khi cả hai chúng tôi đều bị cảm lạnh và khổ sở vô cùng.

- Giờ thì ngươi cút khỏi đây đi. Nếu không đi, ta sẽ giết ngươi.

...

Khi cô ấy bị cảm, cô ấy đã từng tìm cách đuổi tôi đi.

Nếu lúc đó tôi rời đi, có lẽ cả thân thể lẫn tâm hồn của Ma Vương đã không phải đau đớn như bây giờ.

...

Thời tiết đã ấm lên nhiều rồi, chắc cô ấy sẽ không bị cảm nữa đâu.

Mà thực ra, không có tôi ở đó, cô ấy chắc cũng chẳng mắc phải những căn bệnh vặt vãnh như cảm lạnh nữa.

Giờ nghĩ lại, việc cô ấy bị ốm lúc đó hoàn toàn là do ở cùng với tôi.

... Không, không chỉ lúc đó.

Mọi nguyên nhân khiến cô ấy đau khổ và bệnh tật đều là do tôi.

...

Cũng chẳng phải vì tôi có đại nghĩa cao cả gì.

Ban đầu, tôi đến tòa tháp này vì muốn trở về Trái Đất.

Về sau, vì thích cô ấy mà tôi đã không rời khỏi đây.

Tôi chính là cội nguồn của mọi tai ương.

...

“Cẩn thận đừng để bị cảm nhé.”

Tôi để lại một lời dặn dò mà cô ấy chẳng thể nghe thấy, rồi lại tiếp tục những bước chân trơ trẽn của mình.

- Lạch bạch, lạch bạch.

Cho đến khi từ cuối hành lang, tiếng bước chân trần chạy đến quen thuộc vang lên.

*

.....

Đứng từ xa, tôi chạm phải ánh mắt của cô ấy. Cô ấy vội vã cúi mặt xuống như muốn né tránh.

Cô ấy vừa thở hổn hển, vừa đội chiếc mũ chiến binh Viking, đeo chiếc túi xách có đựng một chai tương cà. Trên cổ vẫn treo con hạc giấy mà tôi đã tháo ra lúc ăn cơm.

“..... Cô định làm gì thế?”

“...”

Cô ấy không trả lời.

- Cộp, cộp.

- Lạch bạch, lạch bạch.

Tôi bước đi, cô ấy cũng bước đi.

- Khựng.

- Khựng.

Tôi dừng lại, cô ấy cũng dừng lại.

“..... Những lời tôi nói lúc nãy... cô không nghe thấy à?”

“.....”

Ma Vương giả vờ như không biết.

...

- Cộp, cộp.

- Lạch bạch, lạch...

“Đừng có đi theo tôi nữa!”

Tôi quay lại quát lớn.

“.....”

“Tôi không muốn ở cùng cô nữa.”

“...”

“Thật lòng đấy.”

Cô ấy để mặc đôi mắt đỏ hoe nhìn xuống sàn nhà, đôi tay cứ mân mê con hạc giấy treo trên cổ.

- Cộp, cộp.

...

- Lạch bạch, lạch bạch.

Và cô ấy vẫn tiếp tục đi theo tôi.

...

Không được.

Không được đâu.

Làm ơn đừng làm thế.

...

Trên kệ sách có cuốn sách tôi viết cho cô ấy. Đó là cuốn <Sở thú>.

- Chộp lấy!

Tôi bực bội chộp lấy cuốn sách rồi quay ngoắt lại.

“Biến đi! Đồ Ma tộc bẩn thỉu!!”

- Vút!

Tôi ném cuốn sách về phía cô ấy.

- Xoẹt.

‘Ơ...?’

- Bốp!

Cuốn sách bay đi đầy ác ý đã đập trúng trán cô ấy, người đang đi theo ở khoảng cách gần hơn tôi tưởng rất nhiều.

“... Ưu.”

Nhìn cô ấy xoa vầng trán đỏ ửng, trái tim tôi như vỡ vụn thành từng mảnh. Tôi phải cố hết sức mới giữ được đôi chân không lao về phía cô ấy theo bản năng.

“.....”

Ma Vương lập tức nhặt cuốn sách rơi dưới đất lên.

- Sột soạt.

Cô ngồi thụp xuống sàn, vội vàng kiểm tra xem có trang nào bị rách không, rồi phủi sạch bụi bẩn.

...

Đối với Ma Vương, bản thân cô ấy chưa bao giờ là ưu tiên hàng đầu.

Dù những thứ cô ấy sở hữu chỉ là những món đồ tầm thường như cuốn sách kia.

Nhưng vì chúng vô cùng quý giá nên cô luôn trân trọng chúng hơn cả chính mình.

‘...’

Vì thế.

Vì thế nên tôi đã định khiến cô ấy phải dứt bỏ mọi tình cảm với những gì mình đang có.

- Cộp, cộp.

...

- Lạch bạch, lạch bạch.

Xem ra điều đó là không thể.

Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, cô ấy vẫn sẽ đi theo tôi.

*

Giờ chỉ còn cách cuối cùng.

Không, vẫn còn một cách nữa.

Nhưng tôi không muốn dùng đến nó.

Vậy nên, đây thực sự là lần cuối.

- Xoẹt.

Tôi rút con dao mang từ nhà bếp ra.

“Chết ở đây đi, Ma Vương.”

“.....”

Kẻ xâm nhập mà cô vẫn luôn chiến đấu để đuổi ra khỏi tòa tháp này mỗi ngày.

Kẻ xâm nhập mà việc rời xa cô là điều hiển nhiên.

Tôi sẽ tự biến mình thành kẻ xâm nhập để bị cô xua đuổi.

...

Đây chỉ là chuyện thường ngày đối với Ma Vương thôi mà.

Tôi chỉ là một kẻ xâm nhập xấu xa bước chân vào cuộc sống giản đơn của cô ấy.

Như mọi khi, cô chỉ cần chiến đấu và đuổi kẻ xâm nhập khinh miệt mình đi là được.

Trong quá trình đó, dù tôi có chết đi chăng nữa cũng chẳng sao cả.

Tôi nắm chặt thanh kiếm, bao phủ quanh mình một luồng thù hận vô hình.

- Cộp, cộp.

Tôi tập trung sát khí vụng về rồi hướng về phía cô ấy.

...

Vừa tiến lại gần, tôi vừa khẩn thiết cầu nguyện.

Cầu mong cô ấy sẽ phản đòn trước khi thanh kiếm này chạm vào người.

- Cộp, cộp.

Bất cứ điều gì cũng được.

Dù là một tia sét bay đến xé toạc lồng ngực.

Hay một thiên thạch khổng lồ rơi xuống nghiền nát xương cốt.

Hay chỉ là một cái búng trán.

Dù tôi có phải chịu thảm cảnh thế nào đi nữa, chắc cũng chẳng bằng một phần mười tội lỗi tôi đã gây ra cho cô ấy ngày hôm nay.

...

- Cộp, cộp.

Đến khoảng cách mà chỉ cần đâm kiếm ra là sẽ chạm vào da thịt cô ấy.

Ma Vương không hề né tránh, cô nhìn thẳng vào mắt tôi.

- Dang rộng.

Rồi cô dang rộng hai cánh tay.

“Cứ làm đi.”

Cô nhìn tôi và nở một nụ cười cay đắng.

“Nếu là anh thì em sẵn lòng.”

Trong nụ cười của cô ấy ẩn chứa một sự giải thoát.

...

Lúc nào cô cũng vượt xa những gì tôi dự tính.

*

- Keng.

Tôi đánh rơi thanh kiếm. Tôi chẳng còn chút sức lực nào để cầm nó nữa.

...

Bên cạnh, Kim Đồng và lũ gà con lộ rõ vẻ nhẹ nhõm trên khuôn mặt.

...

Giờ đây thực sự chỉ còn lại một cách duy nhất.

Có lẽ ngay từ đầu, chỉ có cách này mà thôi.

“Này.”

“..... Ừ?”

Tôi định giáng cho cô ấy một đòn chí mạng, giống hệt cú sốc mà tôi vừa trải qua hôm nay.

“Thật ra thì.”

“...”

Tôi đã không muốn dùng đến phương pháp này.

Nó sẽ là bản án tử hình đối với một người sợ cô đơn như cô ấy.

Câu nói: "Cô là sự tồn tại không thể hòa hợp với người khác."

Nhưng dù tôi có nói thật rằng cô ấy sẽ chết đi chăng nữa...

Tôi cũng không biết cô ấy sẽ lựa chọn thế nào, và tôi sợ hãi điều đó.

Vì vậy, đây có lẽ là lời nói dối cuối cùng của tôi.

“Tôi không thể ở bên cô được.”

“.....”

Hiệu lực của lời nói dối đó đã được bảo chứng.

Giống như việc lúc này tôi đang khao khát được rời xa cô ấy đến phát điên.

“Con người không thể ở cùng Ma tộc.”

“...”

Nếu thế này.

Nếu thế này thì cô ấy cũng sẽ buộc phải ly biệt với tôi thôi.

“Con người nếu ở cạnh Ma tộc sẽ dần chết đi.”

*

Tôi không tìm thấy bất kỳ cảm xúc nào trên khuôn mặt Ma Vương.

Trong đôi mắt trống rỗng ấy, ngay cả nước mắt cũng không còn rơi nữa.

“Em xin lỗi.”

“...”

“Em xin lỗi. Em xin lỗi. Em xin lỗi. Em xin lỗi.”

Cô ấy chỉ lặp đi lặp lại một câu như một chiếc đồng hồ cúc cu bị hỏng.

...

Bây giờ cô ấy sẽ không đi theo tôi nữa.

Thế này là được rồi.

Cuộc chia ly này kéo dài quá rồi.

- Cộp, cộp.

Khi tôi quay lưng bước đi lần nữa.

- Lạch bạch, lạch bạch.

Thật kinh ngạc, tôi lại nghe thấy tiếng bước chân của cô ấy.

- Quay ngoắt.

Cô ấy vẫn đang lầm lũi đi theo tôi với ánh mắt vô hồn. Đây là phản ứng nằm ngoài mọi dự đoán.

“..... Những gì tôi vừa nói, cô không nghe...”

“Là nói dối mà.”

...

Đôi mắt đỏ của Ma Vương tràn đầy sự tin tưởng đến kinh ngạc.

“Không phải nói dối đâu. Con người thực sự với Ma tộc...”

“Ư ưm, là nói dối đấy.”

...

“..... Em xin lỗi. Thời gian qua... em đã gây ra những chuyện tồi tệ với anh.”

Ma Vương tháo dây buộc tóc ra, quỳ sụp xuống sàn mà lạy lục.

“.....”

Chuyện tồi tệ mà cô ấy nói, chắc hẳn là lời xin lỗi vì đã khiến tôi dần chết đi như lời nói dối tôi vừa thốt ra.

... Nếu vậy, cô ấy không cần thiết phải cảm thấy tội lỗi vì lời nói dối đó.

“... Không cần phải xin lỗi đâu. Tôi cũng biết rồi. Dù sao thì chúng ta cũng chưa ở bên nhau được một năm nên tôi vẫn chưa sao cả, giờ chúng ta đường ai nấy đi...”

“... Không phải em xin lỗi vì chuyện đó. Bởi vì...”

Ma Vương đứng dậy.

“Những lời anh vừa nói hoàn toàn là dối trá.”

...

Cô ấy không tin lời tôi.

Một người vốn dĩ luôn tin sái cổ khi tôi nói rằng con hạc giấy sẽ biến thành trò chơi sau một năm như cô ấy...

Vậy thì rốt cuộc cô ấy đang xin lỗi vì điều gì?

“... Này. Nghe lời nói dối của anh xong em mới hiểu. Cảm giác khi nghe tin mình bấy lâu nay đang giết chết người mình yêu thương là như thế nào.”

Ma Vương nói bằng giọng đầy tội lỗi. Cô cúi gằm mặt nên tôi không thể nhìn thấy biểu cảm của cô.

“..... Hả?”

“Cảm giác như bị một nhát rìu lớn bổ đôi cơ thể vậy. Lúc nãy nhóm của Kim Đồng đã nói cho anh biết sự thật rồi phải không?”

“... Không, không không. Đợi đã! Cô đang nói cái gì thế...”

“Em đúng là một đứa tồi tệ hơn em tưởng. Em phải bị trừng phạt thôi. Chỉ ăn một củ cà rốt cho mỗi lời nói dối thì chắc chắn là không đủ rồi.”

“... Này, này... đợi đã. Nói cho rõ ràng xem nào.”

“Xin lỗi vì đã luôn giấu giếm. Vì đã nói dối.”

“...”

...

Lúc này, dù có dồn hết mọi tư duy để phân tích những gì cô ấy đang nói, tôi vẫn không thể hiểu nổi.

“... Em là một đứa trẻ xấu xa. Là một con quái vật ích kỷ.”

Một nụ cười tự giễu thốt ra từ miệng cô ấy.

“Đúng là Ma tộc mà.”

...

Có phải tôi vừa nghe nhầm không?

Ma Vương à.

Cô nói như vậy, cứ như thể...

Cứ như thể cô đã biết rằng... nếu ở bên tôi, cô sẽ chết vậy.

“.....”

... Làm sao có thể...

Làm sao chuyện đó lại có thể...

- Ngã khuỵu.

Tôi ngã quỵ xuống sàn.

‘Vô lý quá.’

...

Thế nhưng.

Bất chợt, ký ức về lần chơi trò Bubble Bobble với cô ấy hiện về. Đó là khi nhân vật khủng long màu hồng của cô bị nhốt trong bong bóng nước.

- A, chưa chết đâu. Em chưa chết mà.

- Đằng nào chẳng sắp chết. Xem làm gì nữa?

-... Ừ. Đúng vậy nhỉ.

Và sau khi tôi một mình hạ gục trùm, trò chơi kết thúc, Ma Vương đã nhờ tôi một việc.

- Này... em có một thỉnh cầu.

- Lần sau đừng đi trước nhé... hãy ở bên cạnh cho đến khi em chết được không?

...

Không chỉ ngày hôm đó.

- Hi hi. Em cũng thích anh lắm. Dù có ở bên anh đến mức nổ tung mà chết đi chăng nữa.

Ngôn ngữ của cô ấy từ lâu đã luôn ám chỉ về sự kết thúc.

*

Tôi nằm vật ra sàn.

...

Tôi nhìn lên những ngôi sao trên trần nhà mà cô ấy đã vẽ bằng sáp màu trắng.

...

Ngày trước.

Khi ngắm sao băng, liệu cô ấy cũng đã biết rồi sao?

Rõ ràng cô ấy đã nói rằng chính mình cũng không biết lý do tại sao mình lại ở tầng 100 này.

...

Cuối cùng.

Tôi hỏi lại một lần nữa.

...

“Cô đã biết rồi sao?”

“.....”

Ma Vương khẽ đáp “Ừ” một tiếng thật nhỏ.

“...”

“...”

“Từ khi nào...?”

...

Cô ấy dường như không có ý định phá vỡ sự im lặng đó.

Thay vào đó, cô tháo con hạc giấy đang đeo trên cổ ra.

“Hủy bỏ mọi buff.”

“...”

Tôi khó nhọc chống người ngồi dậy nhìn cô ấy.

Những vòng tròn lớn nhỏ dưới sàn nhà tan biến thành những hạt sáng rồi mất hút.

...

“... Hóa ra con hạc giấy cũng đã biết ngay từ đầu.”

“... Ừ.”

Ma Vương chẳng biết từ lúc nào đã giàn giụa nước mắt.

Cô vuốt ve đầu con hạc giấy như mọi khi vẫn làm.

“Nếu cứ tin vào con hạc giấy này... tin vào lời nói dối của anh... thì em cũng có thể cảm thấy như mình được phép tiếp tục nói dối vậy...”

“...”

“Như thế... em có thể nghĩ rằng chúng ta vẫn đang hòa nhau...”

...

Thì ra là vậy.

Thì ra đó là lý do cô ấy đã nổi giận khi tôi nói rằng con hạc giấy và chiếc máy ảnh là giả dối.

Bởi vì khi đó, cô ấy không thể tiếp tục lời nói dối của mình được nữa.

Cô ấy tháo con hạc giấy khỏi cổ rồi lại quỳ xuống.

“Em xin lỗi.”

...

...

Giờ thì mọi chuyện đã sáng tỏ.

...

Đây là một câu chuyện đã bắt đầu từ rất lâu rồi.

Không, ngay từ đầu, đây đã là câu chuyện về hai kẻ dối trá.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!