WN

< Sở Thú >

< Sở Thú >

Một ngày đầu hè, làn gió thổi qua mát rượi.

Trước quầy bán vé của vườn thú, một chàng trai đang đứng với vẻ mặt nhăn nhó như vừa dẫm phải phân thỏ.

“Chíu!”

- Chộp.

Trên đầu cậu bỗng bị chụp lên một chiếc bờm tai thú, chẳng rõ là tai thỏ hay tai hoẵng.

“Oa, oa aaa!”

- Bộp bộp bộp!

Thủ phạm là cô bé hàng xóm, đang nở nụ cười rạng rỡ và vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt.

“Hi hi hi! Nhìn cậu oai lắm! Trông y hệt con lừa luôn!”

Hóa ra là tai lừa.

- Ơ kìa, nhìn anh kia kìa! Đáng yêu quá.

- Có phải con lừa chị kia nuôi không nhỉ? Hay mình mua cà rốt cho nó ăn thử đi?

... Lát nữa cô cứ liệu mà ngã vào chuồng gấu ngựa rồi được cứu thoát trong gang tấc nhé.

Sao mọi người cứ thích xăm soi vẻ ngoài của người khác thế nhỉ... Cứ đi đường của mình đi chứ.

“... Haiz. Đúng là cái số tôi mà.”

Cô bé cũng đang đeo tai lừa, tay cầm gậy tự sướng, kéo lấy cánh tay chàng trai.

“Nhìn đây này! Giờ chúng ta là Liên minh lừa rồi!”

Ý cô nàng là muốn chụp ảnh chung.

...

“Này, hay là lúc chụp cậu kêu ‘hi hi hi’ một tiếng được không?”

Cô phồng má, hỏi bằng giọng nũng nịu.

“Chụp nhanh đi. Trước khi tôi đập cho một trận.”

“Vâng ạ!”

- Tách.

“Hê hê. Ảnh đẹp lắm.”

- Ting.

Cô gửi ngay tin nhắn cho cậu. Trong ảnh, cô bé há miệng cười rạng rỡ, còn chàng trai bên cạnh thì mặt mày đưa đám. Mặc kệ cậu ta nghĩ gì, bức ảnh đó đã trở thành ảnh đại diện mới của cô.

...

Chàng trai lướt xem danh sách ảnh cô từng đăng từ trước đến nay. Nội dung chẳng mấy đa dạng. Toàn là ảnh khủng long, ảnh ngựa, hoặc là ảnh của chính cậu.

‘... Cảm giác mình bị xếp chung hàng với khủng long và ngựa, thấy cứ cấn cấn thế nào ấy.’

Chẳng biết có hiểu tâm trạng đó hay không, cô nàng bật ứng dụng hiệu ứng ảnh, hết gắn tai thỏ lên đầu cậu lại vẽ thêm má hồng, rồi còn lắp cả răng khủng long vào, vẻ mặt vô cùng khoái chí.

Cô bé lấy bản đồ hướng dẫn ra, bắt đầu vội vã chỉ vào những chỗ đã đánh dấu bằng bút màu.

“Đi nhanh thôi. Phải khẩn trương mới nhận được quà tặng đặc biệt. Còn phải xem show cá voi sát thủ, đi xem khỉ đột biết nói, rồi còn phải bắt cả con lười nữa.”

“Được rồi. Mau lê... Mà cái cuối cùng hình như không được làm đâu đúng không?”

Phấn khích đến đỉnh điểm, cô nàng nhảy cẫng lên tại chỗ rồi kéo xềnh xệch chàng trai đi.

“Ư hế hế hế.”

...

‘... Thôi, cô ấy thích là được rồi.’

Chàng trai quyết định buông xuôi để tận hưởng. Dù từ 14 giờ đến 16 giờ hôm nay là sự kiện "Hot Time" trong game Astroque, nhưng thấy cô vui thế kia, thỉnh thoảng thế này cũng không sao.

...

Trong chuồng sắt, một con cáo nhìn chàng trai với vẻ mặt buồn chán. Chẳng hiểu sao cả hai lại cảm thấy có sự đồng cảm sâu sắc.

*

Tối qua.

Cô ấy sang nhà tôi ăn tối. Một cảnh tượng đã quá quen thuộc.

Vốn dĩ cô ấy và gia đình tôi đối xử với nhau theo kiểu "nhà bạn như nhà mình". Trong nhà tôi có rất nhiều đồ đạc của cô ấy.

Cái gia đình này hỏng rồi. Thực đơn bữa cơm nhà tôi hoàn toàn xoay quanh khẩu vị của cô ấy. Mọi món ăn về cơ bản đều phải hợp với tương cà. Liên minh giữa mẹ tôi – người nắm quyền sinh sát trong bếp – và cô ấy quá bền chặt, khiến tôi hoàn toàn bất lực.

Có lần, tôi thấy mẹ định cho tương cà vào món thịt lợn xào cay. Bố tôi cảm thấy thế là quá quắt, đã dùng quyền hạn của chủ gia đình để phản đối, nhưng tiếng nói của thiểu số đã bị vùi lấp không thương tiếc.

- ... Bố, bố vô dụng thật đấy.

- ... Hức.

Đó là hình ảnh người cha bất lực trước sức mạnh của thời đại đã thay đổi.

...

Thực ra nói đi cũng phải nói lại, bên nhà cô ấy cũng toàn những món tôi thích nên tôi cũng chẳng có tư cách gì để phàn nàn.

Nhưng hôm nay không phải là "thời kỳ bị tương cà đô hộ".

“... Tất cả những thứ này là sao hả con?”

Những món ăn rực rỡ sắc màu do cô ấy đi chợ và tự tay nấu nướng đang bày biện trên bàn, tạo nên một bản giao hưởng tuyệt mỹ.

Nào là thạch hạt dẻ mà mẹ thích, canh cá hố cay nồng bố ưa, món củ sen kho tôi thích nhất, và ở giữa là nồi sườn bò hầm đang sôi sùng sục.

“Mọi người dùng bữa khi còn nóng ạ.”

Cô ấy đeo tạp dề, mỉm cười thanh khiết. Thậm chí còn dùng kính ngữ mà bình thường chẳng bao giờ thèm dùng.

Nhìn kiểu gì cũng ra dáng một người vợ hiền dâu thảo khéo léo. Thậm chí cô ấy còn nấu ăn cực ngon.

Bữa tối ấm cúng bắt đầu như thế.

‘Hôm nay chắc không cần sang nhà hàng xóm ăn chực nữa rồi.’

Cho đến tận phút cuối, bố tôi – người vẫn không ngừng nghi ngờ liệu có tương cà trong này không – sau khi nếm một thìa canh cá hố cay nồng của cô ấy, mắt đã rơm rớm lệ.

“Này.”

Cô ấy đặt một miếng trứng cuộn vàng ươm lên bát cơm của tôi. Không phải tương cà, mà là sốt củ sen.

“Ăn nhiều vào nhé.”

Cô ấy mỉm cười rạng rỡ.

Đôi khi cô ấy lại có những hành động đẹp đến ngỡ ngàng, khiến lòng người rung động.

“Cảm ơn nhé.”

Miếng trứng mềm mại, vị muối thấm đều, chứng tỏ người nấu đã dồn rất nhiều tâm huyết.

“Hê hê. Thấy mọi người ăn ngon là công sức của con bõ bèn rồi ạ. Á, đau quá.”

Cô ấy nắm lấy ngón tay mình. Giờ tôi mới để ý thấy trên tay cô ấy có dán băng cá nhân. Nghe nói cô ấy bị thương lúc sơ chế nguyên liệu.

Tội nghiệp thật... Đáng thương quá đi mất.

- Xoạt.

Ngay lúc chúng tôi đang nhìn cô ấy bằng ánh mắt thương cảm, cô ấy vô tình làm rơi một tờ rơi.

‘...?’

Tôi biết thừa đó là một cú "vô tình" có chủ đích.

“Cái gì đây con?”

Mẹ tôi nhặt tờ rơi lên. Đó là một tờ quảng cáo với dòng chữ sến súa: <Sở thú Mầm Xanh chính thức khai trương! Tặng quà lưu niệm!>.

“A, á, con lỡ tay làm rơi ạ. Không có gì đâu bác. Dù sao con cũng chẳng đi được.”

...

“Sao lại không đi được?”

Bố tôi đặt miếng củ cải trong canh cá hố xuống, hỏi với vẻ mặt buồn rầu.

“... Dạ, tại vì cái đó dành cho cặp đôi... Hê hê. Con không có ai đi cùng ạ...”

Cô ấy xua tay cười, ra vẻ thật sự không sao.

...

Bố mẹ ơi, đừng để bị lừa. Cái con bé gian xảo kia, khóe miệng nó đang giật giật kìa.

“Dong-ha à.”

“Dong-ha à.”

Thế là ngày hôm sau, một lịch trình không tưởng đã được thêm vào.

*

Tôi cùng cô ấy đi xem show cá voi sát thủ, rồi xem gấu trúc ăn trúc.

“Này, cậu mua cho tớ một con gấu trúc không được sao?”

“... Tôi mua phân gấu trúc cho nhé. Đi thôi.”

“Không được! Demolic Dong-dong của tớ!!”

Cô nàng đã kịp đặt tên cho con gấu trúc rồi. Đúng là thông minh nên đặt tên cũng "kêu" gớm.

...

Tôi cứ nghĩ những thứ này chỉ cần tìm trên YouTube 10 giây là thấy, việc gì phải đi bộ rã rời để xem...

Nhưng thực tế tận mắt chứng kiến, tôi mới hiểu tại sao người ta lại đến đây. Tiếng kêu của các loài động vật truyền qua không gian, cảm giác được ngắm nhìn chúng cùng với lũ trẻ thực sự rất thú vị. Có một sự khác biệt rõ rệt giữa việc nhìn qua màn hình và nhìn ngoài đời thực.

... Hơn nữa, nhìn phản ứng của một người yêu động vật như cô ấy cũng khiến tâm trạng tôi tốt lên.

Cô ấy hạnh phúc đến mức như sắp chết đi được. Gặp con vật nào cũng đặt tên cho nó. Cô ấy còn mua sẵn một đống đồ ăn vặt để cho chúng ăn nữa.

“Tiếp theo là... đấu tập với chuột túi và trải nghiệm cho rái cá ăn. Đi đâu bây giờ?”

“Đi xem rái cá đi.”

Không thể để hôm nay thành ngày giỗ của con chuột túi được.

*

Chúng tôi mỗi người mua một cây kem. Cô ấy có phần của mình rồi mà cứ chực chờ cướp kem của tôi ăn.

“Cái thói hư tật xấu này ở đâu ra thế hả? Bác gái dạy cậu thế à?”

“Cậu... cậu dám lôi phụ huynh vào à...!? Chỉ vì miếng kem thôi sao!? Tớ đã bảo cậu ăn của tớ đi mà! Sao cậu không ăn!”

“Không thích. Bẩn lắm.”

“Tớ... tớ... tớ... bẩn á?”

“Ừ. Đồ bùn lầy (Grimer).”

“Bùn! Lầy! Hả!”

Cô nàng dỗi, định ấn thẳng cây kem của mình vào miệng tôi nên tôi phải bỏ chạy.

Đến chỗ rái cá. Cô ấy mở chiếc túi lớn ra định lấy thức ăn.

- Cộp.

Bỗng nhiên, một khẩu súng gây mê dùng cho săn trộm rơi ra. Cô ấy vội vàng giấu lại vào túi trước khi có ai kịp nhìn thấy.

“... Cậu muốn chết hả?”

“Đùa, đùa tí thôi mà...”

Trong túi có cả lưới, súng gây mê, dây thừng kiểu cao bồi và cả dây quăng.

Hóa ra cô ấy định bắt cóc chúng về nuôi, nhưng vì thấy lũ thú đáng yêu quá nên không nỡ ra tay. May thật. Suýt chút nữa từ ngày mai tôi đã phải đi dắt ngựa vằn đi dạo rồi.

- Chộp.

- Nhồm nhoàm.

...

“A a a á!”

Trong lúc cô ấy đang lơ là, con voi bên cạnh đã dùng vòi nẫng mất cây kem của cô. Đúng là đáng đời mà.

“... Chúa ơi, tại sao lại là con?”

Có đến mức đấy không hả trời...

“... Tại cậu chồng kem cao quá mà.”

“... Ư hức... Đời tớ thế là hết.”

*

Chúng tôi đi xem sư tử, trải nghiệm vắt sữa, và cô ấy cũng được toại nguyện khi bị con lạc đà không bướu nhổ nước miếng vào người.

“Nhồm nhoàm... Tương cà nhà này cũng được đấy chứ.”

Bắt đầu thấy đói bụng, chúng tôi ngồi trên chiếc ghế băng tròn trước quầy ăn nhanh. Cô ấy vẫn gọi món khoai tây nguyên củ như mọi khi. Tôi nhớ lại lúc cô ấy gọi món.

- ... Ước gì họ cho nhiều tương cà một chút...

Trước giọng nói lầm bầm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy của cô, anh chàng nhân viên đỏ mặt tía tai đã đổ hẳn cả một hộp tương cà lớn vào khoai tây cho cô.

“... Hi hi.”

Tờ giấy nhiệm vụ cô cầm trên tay đã được đóng khá nhiều dấu. Cô vội vàng cất vào ví đựng coupon vì sợ mất. Trong đó có đủ loại coupon từ quán cà phê, nhà hàng, cửa hàng thức ăn sẵn cho đến quán gà rán. Điều đó cho thấy khả năng quán xuyến cuộc sống rất đảm đang của cô.

“... Đ-Động vật tiếp theo là... run run.”

Sau khi dùng bữa nhẹ, đối thủ tiếp theo của chúng tôi chính là... con lừa.

Trong danh sách đăng ký YouTube của cô ấy có rất nhiều YouTuber nuôi động vật. Một nửa trong số đó là về lừa. Ngay cả biệt danh trong game của cô cũng toàn liên quan đến lừa.

“....”

“Làm gì thế. Chẳng phải là ‘Ngài Lừa’ mà cậu hằng mong ước đó sao.”

“... Tớ, tớ run quá.”

Tôi dắt cô nàng đang run cầm cập trốn sau hàng rào ra đứng cạnh con lừa. Tôi định chụp ảnh nhưng biểu diện cứng đờ như đá vì căng thẳng của cô ấy trông cực kỳ đáng yêu.

*

Trời đã bắt đầu sẩm tối.

“Gom được bao nhiêu dấu rồi?”

“Ừ. Vừa xong cái này là hết rồi.”

...

Cô ấy lấy danh sách từ ví coupon ra vẫy vẫy. Quả nhiên đã được lấp đầy.

...

“... Ơ? Chẳng lẽ cậu thấy tiếc à...?”

Cô ấy hỏi với vẻ mặt rạng rỡ.

“Tiếc gì chứ.”

“Hi hi hi. Tớ là tiến sĩ tâm lý của cậu mà. Nhìn mặt là biết ngay.”

...

Một chút. Chỉ là một chút... tiếc nuối thôi.

- Ting.

“Ơ, tiến sĩ thật này.”

Điện thoại cô ấy vang lên. Tiếng chuông này là thông báo của game Gókemon Go.

“... Giờ này còn chơi Gókemon Go à...”

“Suỵt. Gần đây có con Wobbuffet.”

Cô ấy cực kỳ thích Gókemon. Nghĩ lại thì cấu trúc game đó cũng khiến cô ấy không thể không thích. Mục tiêu của cô là lấp đầy toàn bộ từ điển Gókemon.

Tôi bước đi theo cô ấy.

Thực ra, có khi tôi mới chính là con Gókemon của cô ấy không chừng.

Gặp được Wobbuffet, cô xoay ngón tay vẽ vòng tròn rồi ném bóng Monster Ball.

“Hi hi hi... Bắt được... Ủa?”

- Xôn xao.

Phía chuồng thú đối diện có tiếng ồn ào náo nhiệt. Chúng tôi hướng về phía đó.

- Làm sao bây giờ! Con gấu đang tiến lại gần kìa!

- Nhân viên sở thú đâu rồi? Đi đâu mất rồi... Nguy to rồi...!

Lại gần mới thấy, người phụ nữ lúc nãy định cho tôi ăn cà rốt đã bị ngã vào chuồng gấu ngựa. Hình như cô ấy bị thương ở chân nên không thể cử động được.

Thế này thì cứ như lỗi tại tôi vậy.

Người phụ nữ cố gắng bò thật nhanh để thoát ra ngoài chuồng.

‘... Không được.’

Loài gấu sẽ nhận diện đối tượng quay lưng bỏ chạy là con mồi. Thà cứ ngồi yên tại chỗ đó còn hơn.

‘Khoan đã.’

... Chẳng lẽ cô ấy lại...

- Thình thịch.

!

Cô bạn dũng cảm của tôi đã nhảy phắt vào chuồng gấu. Rồi cô ấy bắt chước động tác của nhân viên sở thú lúc nãy, đưa đồ ăn vặt cho con gấu ngựa.

“Ngoan nào? Ăn cái này đi.”

Cô trấn an con gấu bằng giọng điệu nhẹ nhàng. Trong lúc con gấu đang mải mê ăn, cô cõng người phụ nữ bị ngã lên lưng rồi từ từ đi giật lùi ra khỏi chuồng.

Cô nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt từ mọi người.

“... Ư hức, tớ ghét mấy chuyện này lắm. Tớ muốn sống như Người Nhện cơ.”

Vốn xuất thân là một "anh hùng bóng đêm", cô nàng có vẻ ngượng ngùng, nắm lấy tay tôi chạy biến đi. Cô ấy vốn rất yếu lòng trước những lời khen ngợi.

*

Quà lưu niệm là một trò bốc thăm.

Bên trong là những con búp bê bằng gỗ được chạm khắc tinh xảo. Đó là một trong những loài động vật có trong vườn thú.

Cô ấy đầy tự tin xoay cần gạt. Đúng như dự đoán, cô trúng ngay búp bê hình con lừa. Cô ấy có vận may đến lạ kỳ. Có lẽ công ty của bố cô ấy làm ăn phát đạt cũng là nhờ vận may của cô không chừng.

Không, có lẽ mọi thứ trên đời này đều tốt đẹp là nhờ cô ấy. Tôi chưa từng thấy ai nhân hậu như cô. Bởi vì...

“D-Diablo 4? Bản mở rộng giới hạn?”

“U hu hu hút.”

Cô ấy đưa cho tôi một hộp đĩa game cực kỳ hiếm. Tôi run rẩy nhận lấy hộp game.

“... C-Cậu cho tôi thật à?”

“Ừ.”

“Nói điêu là từ hôm nay tôi nuôi tổ ong trên khung cửa sổ đấy nhé.”

“K-Không nói điêu đâu! Xin cậu đừng làm thế!”

“... Cảm ơn nhé.”

Tôi gửi lời cảm ơn tới cô ấy. Ngay lập tức, cô lùi lại hai bước, cầm con búp bê lừa gỗ trên tay rồi cúi gập người chào tôi.

“... Hê hê. Tớ mới là người phải cảm ơn cậu nhiều hơn.”

“...”

Dù là bạn tôi nhưng cô ấy thực sự là một người tốt bụng. Chỉ riêng ngày hôm nay, cô ấy đã cứu người trong tình huống có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Này, tôi rất vui vì cậu là bạn của tôi.

- Cạch.

Tôi mở hộp đĩa game ra.

Bên trong trống rỗng.

“...”

“... Hê hê. Bạn hiền ơi! Chuyện là... tớ đã thực sự cố gắng tìm mua lắm rồi... nhưng mà khó quá. Thay vào đó tớ đã tìm được cái vỏ hộp đấy! Vất vả lắm mới có được đấy! A ha ha ha!”

- Xoẹt.

Tôi rút điện thoại ra, xóa số của cô ấy. Chặn luôn cả tin nhắn.

Trên suốt đường về, cô ấy không ngừng van xin.

Với điều kiện cô ấy phải tìm được đĩa game trong vòng một tháng, chúng tôi đã làm hòa một cách đầy kịch tính.

*

Đêm đó.

Hai gia đình vừa ăn tối vừa xem bản tin thời đại sự lúc 9 giờ.

“Ơ? Kia chẳng phải là con gái ông sao.”

“...? Đúng rồi mà?”

Người hàng xóm thân thiện "Người Nhện" đã lên báo. Hình ảnh từ phía sau của một cô gái tóc đen buộc đuôi ngựa lệch đang nắm tay kéo tôi chạy đi đã lọt vào ống kính máy quay.

“... Ư hức, xấu hổ quá đi mất.”

Cô ấy ôm con búp bê lừa gỗ chui tọt xuống gầm giường trốn biệt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!