WN

Ngoại truyện - Giới thiệu

Ngoại truyện - Giới thiệu

Một cô gái có làn da trắng ngần như lông thiên nga, đối lập hoàn toàn với mái tóc đen tuyền như màu mực.

Đôi môi đỏ mọng như quả anh đào mấp máy đầy ngượng nghịu, đôi mắt màu hồng ngọc toát ra sức hút kỳ lạ khiến người xung quanh không thể rời mắt. Và bằng cả hai tay, cô ấy đang ôm khư khư hộp gà rán như thể một hũ vàng quý giá.

‘... Đúng là sống lâu mới thấy chuyện lạ. Cũng có ngày con trai mình dẫn con gái về nhà cơ đấy.’

Chỉ cần nhìn qua cũng biết, con trai tôi rất được lòng phái nữ. Cực kỳ đào hoa là đằng khác.

Hồi nó còn học tiểu học, trong trường rộ lên tin đồn rằng nếu viết tên ai đó lên cục tẩy rồi bỏ vào cặp thì tình yêu sẽ thành hiện thực. Vì thế, mỗi lần mở cặp lấy sách vở, con trai tôi lại phải khốn khổ đào bới giữa một đống tẩy.

Tôi đã luôn lo lắng. Có lúc mất ngủ vì nghĩ ngợi, lỡ sau này nó bị đám con gái tâm lý bất thường vây hãm, bắt nạt thì phải làm sao.

Khi con lớn lên và vào cấp cao hơn, tình hình chỉ thay đổi về hình thức chứ chẳng khá khẩm hơn là bao.

Có lẽ vì môi trường như vậy chăng? Con trai tôi chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến con gái như những nam sinh khác. Ngay cả thời kỳ dậy thì, tôi cũng chưa từng thấy nó xem phim người lớn lấy một lần.

Đối với Dong-ha, con gái chỉ là những sự tồn tại mang lại phiền phức và khổ sở.

- Cạch cạch cạch.

- Con trai, ăn trái cây rồi hãy làm.

- Vâng, con sẽ ăn ạ.

- Tích tích tích.

Cứ thế, nó dường như ngày càng lún sâu vào thế giới trong game.

Tất nhiên, nó là một đứa trẻ đa tài, tháo vát, hiền lành và tốt bụng... nhưng có một điều khiến tôi lo lắng, đó là sự chán ghét phái nữ trong nó ngày càng sâu sắc.

‘Cháu nội, cháu nội, cháu nội...!’

Tôi sợ rằng vì thế mà mình chẳng thể có lấy một mụn cháu nội kháu khỉnh... Dù vậy, đó là lựa chọn của con nên tôi vẫn sẽ tôn trọng.

Vào lúc những nỗi lo ấy chất cao như núi, tôi đã từng nghĩ thế này.

Nếu... sau này con trai tôi dẫn một người phụ nữ nó yêu về nhà, thì dù cô ấy có xấu xí hay tính cách tồi tệ đến đâu, tôi cũng sẽ dang rộng vòng tay chào đón.

‘... Thế nhưng.’

Cô gái trước mặt này là sao đây? Một cô bé xinh đẹp đến mức khiến người ta phải choáng váng. Dù tự miệng mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng cô ấy đẹp ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với tôi – người từng đăng quang Hoa hậu Hàn Quốc những năm 97, 98, 99.

“...”

“...”

“...”

“...”

Bốn người chúng tôi ngồi quanh bàn ăn, lặng lẽ quan sát nhau.

...

Sống trên đời 50 năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi gặp tình huống này.

“Nấc, nấc, nấc, nấc...”

Thế nhưng cô gái ấy, trông còn căng thẳng hơn chúng tôi gấp bội, cứ như thể đây là lần đầu tiên sau 1500 năm cô ấy rơi vào hoàn cảnh này vậy.

“Em ổn chứ?”

Dong-ha dịu dàng vỗ nhẹ vào lưng cô gái.

“... Con trai, con đúng là Baek Dong-ha con trai bố chứ?”

Chồng tôi hỏi.

Có vẻ ông ấy cũng không thể quen nổi với hành động lạ lẫm này của con trai. Cảm giác này giống như đang nhìn thấy một con linh cẩu đeo băng đô, cầm biểu ngữ đứng giữa đoàn diễu hành của tổ chức ăn chay vậy.

Đang lúc tôi phân vân không biết nên mở lời thế nào thì cô gái đã phá vỡ sự im lặng.

- Bật dậy!

Cô ấy nảy người lên khỏi chiếc ghế đang ngồi.

- Cốp!

Bất ngờ cụng đầu cái cốp xuống bàn.

“C-cảm ơn hai bác...!! Vì đã tạo ra Dong-ha trên đời này! Mối thù... à không, ân tình này cháu nhất định sẽ trả... ạ!”

Cô gái thốt ra một mạch như thể đã chuẩn bị sẵn lời thoại từ trước. Giọng nói cô ấy run rẩy bần bật.

“Mối thù? Chẳng phải là ân huệ sao?”

Dong-ha cười như thể không còn cách nào với cô ấy. Cô gái đỏ bừng mặt, đưa ngón trỏ lên ra hiệu “Suỵt suỵt!” với Dong-ha.

Cô ấy mở hộp gà rán đang ôm khư khư như báu vật ra.

“Ưm...”

Sau một hồi phân vân nhìn vào hộp, cô ấy lấy ra hai cái cánh và một cái đùi gà, đặt xuống giữa tôi và chồng.

“... Cháu, cháu không thể cho hai bác cái đùi còn lại được. Cái này là của bạn trai cháu. Xin lỗi ạ. Dù là cháu đi nữa thì lần này cháu cũng không nhường được đâu.”

...

Tôi cầm lấy chiếc cánh gà cô bé đưa. Là gà rán truyền thống.

‘Vẫn còn ấm nóng như vừa mới chiên xong vậy.’

Chẳng lẽ nãy giờ cô bé ôm khư khư cái hộp là để... ngăn không cho hơi nóng thoát ra ngoài sao?

...

“Phụt!”

Vợ chồng chúng tôi, sau một thoáng ngẩn ngơ trước món quà của cô bé, đã cùng bật cười trước biểu cảm nghiêm túc đến đáng yêu ấy.

“A ha ha ha!”

“Hư ha ha ha!”

Thấy chúng tôi cười vì cô bé quá đỗi dễ thương, cô ấy dường như nghĩ mình đã làm sai điều gì đó nên cuống cuồng cầm lấy cái máy nướng bánh mì trên bàn.

“... Ma Vương à. Nó không vào được đâu.”

“Không đâu. Nếu nhét khéo thì...!”

“Vào thế nào được. Sao hôm nay em lại hiền thục thế này? Bình thường em toàn đòi gõ đầu người ta cơ mà...”

“Suỵt! Im đi! Trong tạp chí em xem trước đây nói là đàn ông thích phụ nữ thùy mị nết na mà!”

Tôi ngừng cười và nhìn vào khuôn mặt đang ửng hồng của cô gái.

Đúng là con trai tôi. Giống bố nó, con mắt nhìn người tinh tường đấy.

“Xin lỗi cháu nhé. Tại cháu đáng yêu quá... Cháu tên là gì?”

“Cháu ạ?”

Cô gái chỉ ngón tay vào mình, tôi gật đầu.

“Ma Vương...”

Dong-ha bật cười trước câu trả lời của cô ấy. Cô gái với khuôn mặt đầy vẻ ngượng ngùng nói lí nhí trong miệng. Có vẻ như cô ấy vẫn chưa muốn tiết lộ điều gì đó.

- Rục rịch.

Tôi di chuyển chân, đặt lên chân chồng mình. Nếu ông nhà tôi có lỡ hành động thiếu tinh tế thì tôi phải đạp một cái để ngăn lại ngay.

Hôm nay chắc sẽ có nhiều chuyện để nói đây.

- Đưa qua.

Tôi cầm cái đùi gà đặt vào tay cô gái.

“...?”

“Hì hì, cháu ăn đi kẻo nguội.”

“... Kh-không được đâu ạ. Thứ quý giá thế này cháu không nhận được đâu.”

- Rắc.

“Này, em lỡ cắn một miếng rồi kìa?”

“S-s-sao lại ngon thế này...?”

Cô ấy lại cắn thêm một miếng đùi gà nữa. Nhìn cô ấy nhai ngon lành đến mức... chỉ cần nhìn thôi cũng thấy vui lây.

‘YouTube mukbang? Nếu làm cái đó chắc cô bé sẽ giỏi lắm đây.’

Tôi nhìn sang khuôn mặt con trai đang chống cằm ngắm cô ấy.

.....

‘Thằng bé này.’

Nhìn vẻ mặt của con trai, suýt chút nữa tôi đã không kìm được mà làm ra vẻ cảm động thái quá. Tôi hỏi Dong-ha:

“Con trai. Tự miệng con nói đi xem nào.”

“Dạ? Nói gì ạ?”

“Con và cô bé này là quan hệ gì?”

“Tụi con định kết hôn ạ.”

Câu trả lời khiến cả chồng tôi và cô gái cùng lúc giật mình kinh ngạc.

“Cứ thế đi.”

Lại một lần nữa, chồng tôi và cô gái cùng kinh ngạc.

...

“Anh cũng đồng ý mà phải không?”

“Ừ-ừm. Đúng là vậy.”

Chẳng cần phải suy nghĩ thêm làm gì.

Bởi vì.

“Nào, ăn cả phần của anh nữa này.”

“Kh-không được. Cái này thật sự là của anh mà.”

“Ha ha. Em lỡ cắn mất rồi còn đâu?”

Bởi vì con trai tôi đang cười hạnh phúc đến thế kia mà.

Chồng tôi chắc cũng đang cố kìm nén nước mắt giống tôi, vành mắt ông ấy đã đỏ hoe.

“À, suýt nữa thì quên mất.”

Cô gái vội vàng lấy một tờ giấy từ trong lòng ra. Tôi tò mò quan sát thì thấy cô ấy viết một bản hợp đồng hôn nhân bằng nét chữ nguệch ngoạc, rồi nhờ Dong-ha ký tên. Con trai tôi thành thục ký tên mình vào xấp hợp đồng một cách sẵn lòng.

“Hi hi hi. Từ giờ nếu vi phạm, anh sẽ bị nhét bom khoai tây vào miệng cho nổ tung đấy nhé?”

Trời ạ, hóa ra là một bản hợp đồng đáng sợ đến thế sao.

Cầm bản hợp đồng trong tay, cô bé cười rạng rỡ. Ngay cả dáng vẻ đó trông cũng thật đáng yêu.

Chồng tôi đứng dậy.

“Thôi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện nhé. Bác đã làm rất nhiều món ngon rồi.”

“Bố ơi. Trước đó con còn có người muốn giới thiệu nữa...”

Dong-ha dọn hộp gà sang một bên và bảo họ vào đi. Ngay sau đó, một con búp bê hải tặc với nụ cười hớn hở cầm hộp nước tăng lực Vita 500 cùng một chú gà con bước vào.

“?”

“?”

*

Dù ban đầu có chút bàng hoàng trước con búp bê Satan biết nói và chú gà con thông minh, nhưng sau một hồi trò chuyện, bố mẹ tôi cũng đã đón tiếp Kim Đồng và các chú gà con rất nồng hậu. Họ bảo rằng dạo này đang buồn chán, có thêm thành viên thì vui quá... Kim Đồng và Pi-yak-i cũng hứa sẽ giúp bố mẹ đi chợ vào cuối tuần.

‘... Nhưng mà... dù là bố mẹ mình đi nữa.’

Tôi lo lắng việc gia đình đột ngột đông đúc thế này sẽ gây phiền hà, nên đã ngỏ ý rằng chúng tôi có thể ra ngoài ở riêng.

- Không đượccccc!

Thế nhưng bố mẹ tôi, sau khi nghe phiên bản đã được nói giảm nói tránh về câu chuyện và tình hình hiện tại, đã kiên quyết phản đối. Họ bảo chúng tôi cứ ở đây cho đến khi kết hôn. Họ còn nói sau khi kết hôn kiểu gì cũng sẽ muốn dọn ra riêng thôi... tôi cũng không rõ ý họ là gì.

- Sột soạt.

“Nào, con trai nằm đây nhé.”

Mẹ vừa nói vừa trải chăn xuống sàn phòng tôi.

“Ơ? Sao lại trải chăn ạ? Đằng nào tụi con cũng ngủ chung trên giường Queen size... ụp...!”

Ngay lúc đó, Kim Đồng lao tới nhanh như chớp, bịt miệng tôi lại.

“Vâng, thưa bác! Vậy con và Dong-ha sẽ ngủ dưới sàn ạ!”

Nhìn bản mặt của Kim Đồng, rõ ràng là nó đang mắng tôi bằng mắt: “Sao trên đời lại có đứa thiếu tinh tế như mày cơ chứ?”.

Mẹ tôi cười đầy ẩn ý rồi đi ra ngoài. Ngay sau đó, bố tôi khệ nệ bê một đống đồ vào.

“Hự, ây chà, nặng quá.”

“Gì thế ạ? Tất cả đống này là sao?”

“Phù... Ừm. Nghe nói Ma Vương và Kim Đồng thích xem phim lắm hả? Đây là báu vật của bố đấy nhé.”

Thứ bố mang vào là chân máy, màn chiếu và máy chiếu phim. Bố bảo có thể xem phim tại nhà như ở rạp chiếu phim vậy.

Phòng tôi khá rộng nên có thể lắp đặt thoải mái trước giường. Ma Vương và lũ trẻ nhìn với vẻ đầy hiếu kỳ. Đặc biệt là đôi mắt của Kim Đồng lấp lánh như đá quý.

“Bố ơi...”

“Ơi, con trai...”

“Con xin lỗi vì từ trước đến giờ luôn nghĩ bố là người thiếu tinh tế...”

“Hóa ra con nghĩ bố thiếu tinh tế thật đấy à?!”

Ngồi trên giường, đắp chăn ngang người, mẹ làm cho chúng tôi món bắp rang bơ vị caramel. Món mà mẹ vẫn thường làm cho tôi hồi nhỏ.

“Píp píp!”

Lũ gà con lon ton chạy lại, mỗi đứa nhận một hạt bắp. Lúc nãy chúng cũng ăn củ cải muối rất ngon lành... hôm nay đúng là một bữa đại tiệc.

“Con xin nhận ạ, thưa phu nhân!”

Kim Đồng rất được lòng người lớn. Mà không, vốn dĩ nó đã có gương mặt dễ mến rồi.

“Hừm, con trai, dù sao cũng là đồ của bố, cho bố xem cùng với, xê ra...”

“Anh xem hết rồi còn gì! Thật là thiếu tinh tế... Ra đây với em.”

Bố bị mẹ kéo tuột ra ngoài.

...

Rung rinh...

“... Ma Vương à. Em ra được rồi đấy.”

“Hức... hức... sụt sịt. Hức...”

Ma Vương trốn trong chăn đang khóc. Mọi người đều vỗ về an ủi cô ấy.

...

‘Anh sẽ cố gắng. Để em dần trở nên quen thuộc.’

Tôi đã có một mục tiêu.

Tôi sẽ khiến mỗi ngày của cô ấy đều giống như ngày hôm nay.

Để rồi một ngày nào đó, khi những niềm hạnh phúc này trở thành lẽ đương nhiên trong cuộc sống của cô ấy, cô ấy sẽ không còn phải trốn trong chăn mà khóc nữa.

*

- Khò...

- Píp...

Lũ gà con và Kim Đồng đã lăn ra ngủ say trên chăn. Chắc hẳn chúng đã mệt lắm rồi.

“Này.”

Tôi hỏi Ma Vương khi cô ấy đang xem phim.

“Ơi?”

“Cái tên anh đặt cho em... thấy thế nào?”

“Em thích lắm. Em cực kỳ thích luôn.”

Suốt 3 năm qua, mỗi khi có thời gian, tôi đều trăn trở suy nghĩ về một cái tên để tặng cho cô ấy. Và cô ấy thực sự rất hài lòng với cái tên đó.

“... Nhưng mà. Lúc nãy... tại em chưa quen thôi.”

... Đó là chuyện đương nhiên. Bởi cô ấy đã sống với danh xưng Ma Vương suốt một thời gian quá dài.

“Hôm nay là ngày cuối cùng em là Ma Vương rồi nhỉ.”

“... Đúng là vậy nhỉ... hi hi.”

Trong đôi mắt cô ấy thoáng chút cảm giác bồi hồi, luyến tiếc.

“Chúng mình ngủ thôi chứ? Ngày mai sẽ bận rộn lắm đấy.”

“Vâng!”

Tôi đứng dậy khỏi giường để tắt đèn.

- Xào xạc.

Một cơn gió thoảng qua làm xấp giấy tờ tôi để trên bàn bay xuống đất.

Đó là những giấy tờ tôi đã chuẩn bị sẵn từ 3 năm trước với niềm tin rằng nhất định sẽ tìm thấy cô ấy. Trong đó có thông tin cá nhân của Ma Vương... không, của Byeol.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!