Tôi khó khăn lắm mới dỗ dành được cô nàng đang ôm chặt hai mắt lăn lộn dưới đất.
"Ác lắm... Cậu đã chà đạp lên trái tim thuần khiết của tớ."
Là tôi đang bảo vệ trái tim thuần khiết của cậu đấy chứ.
"Ai đã thuê cậu làm thế? Có phải Jeon Sang-yeop ở ngõ sau không?"
Cái quái gì thế... Lại còn kiểu như Kafka bên bờ biển à.
"Xin lỗi mà. Tớ mua Choco-emon cho cậu nhé."
"Chỉ thế thôi á?! Giá trị của tớ chỉ có bấy nhiêu thôi sao?!"
"Không thích thì thôi."
"Ai bảo là không thích đâu."
Cơn hỏa hoạn cấp bách đã được dập tắt.
Chẳng lẽ lại bảo người đàn ông kia đi ra ngoài sao? Chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc biến tầm nhìn của cô ấy thành một màu đen kịt.
Sau đó, tôi dặn dò cô ấy vài điều cảnh cáo.
"Mở mắt ra thì sẽ thế nào?"
"... Xóa số điện thoại, xóa kết bạn trong LOL, đóng cửa sổ trong vòng 1 năm 6 tháng. Xóa danh sách yêu thích trong danh bạ... hức hức."
Cô ấy nhắm nghiền mắt, lấy lòng bàn tay che lại, vừa lẩm bẩm hình phạt vừa run rẩy sợ hãi. Nói đến mức này chắc là ổn rồi.
...
*
Tôi bước ra khỏi bồn tắm. Giữa chừng, thấy mặt OO đỏ ửng như gà hầm mà vẫn không chịu ra, tôi hỏi lý do thì mới biết cô nàng đang tự mình thi gan xem ai trụ lại trong bồn lâu hơn với một bác trung niên đã đến trước chúng tôi.
- Ư... Đối thủ mạnh quá.
- OO à. Má em sưng lên như quả bóng rồi kìa. Không phải em thua rồi sao?
- Người ta bảo phim hay phải chờ đoạn kết.
Cuộc đối đầu cô độc của cô ấy cuối cùng cũng kết thúc vì sự thiếu kiên nhẫn.
Thế nhưng, khi cô ấy vừa bước ra khỏi bồn, bác trung niên kia cũng "Phù khà!" một tiếng rồi đứng dậy bước ra theo. Hóa ra đây không phải là cuộc chiến đơn phương, mà là màn đấu trí của cả hai người.
*
"Hay là mình chơi game rồi bao nước đi?!"
Cô nàng vừa mua chai nước ngọt có ga xong lại dòm ngó chai Vita 500 tôi vừa mua. Cô ấy bảo không được mua lại cái khác, hãy chơi game để cá cược đồ uống. Cái đồ này không biết đến câu chuyện "Muối và con lừa" hay sao nhỉ.
"Chơi đi mà, nha? Môn gì cũng được, tùy cậu chọn. Hôm nay là 'Ngày kem cây' nên tớ nhường cậu đấy."
"Không."
Và đừng có tự đặt ra ngày kỷ niệm chỉ vì một cây kem cây như thế chứ...
Khi tôi từ chối lời thách thức, cô ấy cùng đám gà con bắt đầu chạy vòng quanh tôi, dùng lời lẽ công kích gọi tôi là kẻ hèn nhát. Khác với các em, tôi là một cá thể trưởng thành đầy nhân cách, nếu bị đối xử như thế thì tôi sẽ dốc toàn lực để nghiền nát các em cho xem.
"Cậu bảo tớ được chọn trò mình muốn đúng không?"
"Tất nhiên! Mọi người đồng ý chứ?"
"Chíp!"
Hai con gà con cũng đặt cược hai chai sữa chua vừa được mua cho làm tiền cược. Tôi đã chọn trò chơi của mình: Đoán cân nặng. Lúc bước ra khỏi bồn tắm, tôi đã thấy có cái cân ở đó.
"Dự đoán cân nặng của đối phương, ai đoán gần đúng nhất thì thắng."
"Chíp."
"Hú hú hú! Được được! Chắc là vui lắ... Khoan đã."
Trong thoáng chốc, nụ cười vụt tắt trên gương mặt cô ấy. Ánh mắt cô ấy chạm vào mắt tôi, muộn màng nhận ra mình đã sập bẫy.
"Tớ trước nhé. OO nặng 40kg."
Đó là con số mà cô ấy luôn đưa ra để che giấu sự thật mỗi khi nhắc đến cân nặng của mình.
"Tớ thua rồi."
*
Vừa mới bước ra sau một thời gian dài ngâm mình trong bồn tắm, hơi nóng vẫn còn tích tụ đầy trong cơ thể chúng tôi.
Cảm giác như có một động cơ hơi nước lắp sẵn bên trong, hơi nóng bốc lên nghi ngút và đầu lưỡi thì khô khốc.
"... Cho cậu này?"
Tôi hỏi cô nàng vốn bình thường chỉ nhìn mỗi tôi, nhưng giờ lại đang bị hớp hồn bởi chai nước.
"..... Không?"
"Vừa nãy trong một giây cậu đã đấu tranh tư tưởng bao nhiêu lần thế?"
"... Vì đó là luật. Cả nước ngọt lẫn Vita 500 đều là của cậu hết."
Này... Đừng có nói như kiểu đang nhường chiếc dù cứu nhảy cuối cùng trên một chiếc máy bay đang rơi như thế chứ.
- Liếc -
Cô ấy nhìn lén đám gà con đồng bọn. Đám gà con đã ôm chai sữa chua to bằng cả thân mình chạy mất hút. Quả nhiên trên đời này không có kẻ thù hay đồng minh vĩnh cửu.
- Róc rách -
Tôi đổ Vita 500 vào chai nước ngọt.
- Khuấy khuấy -
Sau khi khuấy đều.
- Tõm, tõm -
Thêm vài viên đá nổi bồng bềnh.
"Này."
"... Luật, là luật mà... Không được."
"Không phải luật. Đây là loại nước khác. Cũng không phải mua mới nên không vi phạm luật."
Tôi đưa cho cô ấy hỗn hợp của cả hai.
Đây chính là "Vita-Soda đá", một sự kết hợp tuyệt đỉnh mà chỉ những người sành sỏi mới biết. Uống sau khi tắm xong thì sức công phá của nó tăng lên gấp bội.
"Trong luật không có nói đến Vita-Soda."
Sau khi nghe tôi thuyết phục, cô ấy giả vờ miễn cưỡng rồi nhấp một ngụm. Nhìn OO nhảy cẫng lên vì nếm được hương vị của một thế giới mới, tôi suýt chút nữa đã thốt ra câu "Dễ thương quá".
"Dễ thương thật đấy."
Chết tiệt, lỡ lời nói ra mất rồi.
*
Chúng tôi hẹn gặp nhau ở sảnh sau khi thay đồ xong. Hiện tại tôi đang ở trong phòng thay đồ nam.
- Tít -
Tôi bật điện thoại lên. Trong lúc ngâm mình, pin đã được sạc đầy.
- Rung, rung -
Vừa bật lên thì điện thoại reo. Thật may mắn, đó là số của bên cho thuê tòa nhà mà tôi đã gọi lúc nãy.
"Alo."
- Alo.
"Xin chào. Cho hỏi ông có phải là người liên quan đến Cash Slide không ạ?"
-... À, cậu gọi có việc gì thế?
Giọng nói của một người đàn ông trung niên vang lên qua ống nghe đầy vẻ bối rối. Một ứng dụng cũ kỹ mà chẳng còn ai sử dụng nữa.
Có lẽ vì không còn người dùng nào... nên suốt bấy lâu nay chẳng có ai tìm đến chăng.
"Bây giờ ông có thể nói chuyện được chứ?"
-... Vâng, cậu cứ nói đi.
...
"Có đúng là dịch vụ Cash Slide đã chấm dứt rồi không?"
- Đúng vậy.
...
Một sự thừa nhận thản nhiên.
Ra là vậy. Chẳng có cú lội ngược dòng nào cả.
...
Mà thôi, điều quan trọng với tôi không phải là chuyện đó.
Điều cần thiết chỉ là đặt một dấu chấm hết cho những nỗ lực mà cô ấy đã bỏ ra suốt những năm tháng dài đằng đẵng kia.
Thế là tôi bắt đầu kể câu chuyện của OO.
Càng kể, hình ảnh của OO càng hiện rõ khiến lời nói của tôi cứ thế kéo dài ra.
Cô ấy, người đã chắt chiu từng đồng tích lũy từ khi còn rất nhỏ. Ngày nào cũng điểm danh, tham gia nhiệt tình cả những trò chơi web ngớ ngẩn.
Càng nói, tôi càng say sưa kể về việc cô ấy đã yêu thích Cash Slide đến nhường nào.
Khi phác họa về cô ấy, thỉnh thoảng tôi lại bật cười khe khẽ.
"Tôi nói hơi lạc đề rồi. Xin lỗi ông."
"... Không sao. Chúng tôi mới là người phải xin lỗi."
Xin lỗi.
Tôi chẳng mặn mà gì với từ đó cả.
Bằng câu nói vừa rồi, ông ta đã bao quát lời xin lỗi vì không thể đền đáp cho nỗ lực của cô ấy.
"... Dù không được toàn bộ, nhưng không có ưu đãi gì sao? Cô bé đó ít tham vọng lắm. Cái gì cũng được..."
"... Hừm..."
Đầu dây bên kia chỉ vang lên tiếng thở dài.
"... Tôi xin lỗi."
...
Phải rồi.
Thực ra tôi đã dự đoán được mọi chuyện sẽ thế này trước khi đến đây rồi mà.
Nếu cứ đòi hỏi những điều không thể, lỡ như ông ấy cúp máy và cắt đứt liên lạc thì đó mới thực sự là rắc rối.
...
Hãy nói vào mục đích chính thôi.
Chắc ông ấy sẽ không từ chối đâu. Vì trong giọng nói nghẹn ngào kia chứa đầy sự hối lỗi.
"Thưa giám đốc. Tôi vẫn nghĩ rằng cô bé đó xứng đáng được nhận phần thưởng."
"..."
Ông ấy không thốt nên lời. Có lẽ vì sợ tôi yêu cầu quá đáng nên không dám tùy tiện đồng ý.
"Làm ơn hãy nói dối một lần thôi."
...
"Hả?"
*
Tôi đưa ra phương án cho ông ấy.
Tôi sẽ chuyển tiền vào công ty.
Ông ấy sẽ gửi đúng số tiền đó cho OO. Vì công ty chưa hoàn toàn biến mất, nên có thể dùng danh nghĩa công ty để chuyển khoản cho cô ấy.
"... Tôi nhận được tiền rồi. Đúng một triệu won."
"Vâng. Hãy viết theo địa chỉ tôi vừa nói và gửi đi như thế này nhé."
"Đợi chút. Để tôi ghi lại... Xong rồi."
"Gửi bạn OO!... Cảm ơn bạn đã yêu thương Cash Slide của chúng tôi suốt thời gian qua... Vì lý do bất khả kháng nên chúng tôi phải đóng cửa. Đây là món quà nhỏ thay lời tri ân gửi đến khách hàng VIP... Ờ... Bạn đã trúng thưởng một con gấu bông Tyrannosaurus Deluxe..."
Vừa nói, tôi vừa chậm rãi bước về phía sảnh. Nếu muộn quá, OO sẽ gặng hỏi xem tôi làm gì mà lâu thế.
"OO yêu quý. Những điều tốt đẹp sẽ đến với bạn. Bạn hoàn toàn không cần phải thất vọng. Sau này sẽ còn nhiều chuyện vui hơn nữa..."
"Ừm... Tôi nghĩ cái này hơi không ổn. Nghe gượng ép quá. Chắc chắn sẽ bị lộ mất."
"... Vậy sao?"
Tôi không muốn thấy OO bị tổn thương dù chỉ một chút.
Làm thế nào để từ góc độ của một giám đốc công ty, có thể giúp cô ấy chia tay nơi này mà không còn luyến tiếc, cũng không phải đau lòng đây.
- Cộp, cộp -
Vừa đi vừa suy nghĩ, tôi đã đến sảnh.
"À, vậy thế này thì sao? Trong suốt thời gian đồng hành cùng OO, Cash Slide chúng tôi mỗi ngày đều tràn ngập niềm vui..."
Khi đến nơi, tôi thấy người đàn ông trung niên ở bồn tắm lúc nãy đang nằm bò trên sàn, đặt điện thoại xuống và dùng bút viết gì đó lên giấy.
...
Điều kỳ lạ là từ chiếc điện thoại đang bật loa ngoài của ông ấy, giọng nói của tôi đang vang lên.
"..."
Tôi cảm thấy như tim mình bị nhổ ra và xé làm mười hai mảnh.
Đứng cạnh ông ấy là OO.
Nước mắt cô ấy đang rơi lã chã, tuôn ra như mưa trút nước.
"... À, không. Cái này là."
Nghe thấy giọng nói của chính mình phát ra từ điện thoại của ông ấy, tôi cảm thấy bản thân mình càng giống một gã ngốc hơn.
...
Hóa ra cô ấy đã nghe thấy hết rồi.
Nếu trên đời này có thần linh, chắc chắn Ngài đã dàn dựng nên sự trùng hợp vô lý này để biến nó thành một bộ phim hài kịch tình huống.
Giám đốc Cash Slide sau khi hiểu ra tình hình đã tế nhị rời đi.
'...'
- Lộp bộp -
Cô ấy tiến lại gần.
- Tí tách, tí tách -
Vừa khóc vừa tiến lại gần.
Vì sợ phải nhìn thấy gương mặt đó mà tôi đã nỗ lực suốt cả ngày trời...
...
OO đứng đối diện trước mặt tôi.
Phải bắt đầu dỗ dành cô ấy từ đâu và như thế nào đây?
Làm sao. Rốt cuộc phải làm sao.
Đầu óc vốn chỉ tràn ngập ý nghĩ muốn làm cho cô ấy hạnh phúc giờ cũng đang mờ mịt hỏi đường.
...
"Đừng khóc mà..."
... Phải rồi.
Cái đứa đần độn như tôi chỉ có thể thốt ra lời cầu khẩn yếu ớt thế này thôi.
Kế hoạch nói dối thì tan tành.
Cũng chẳng biết nói lời dịu dàng nào để lau khô nước mắt cho cô ấy.
"... Cậu bảo bây giờ tớ có thể không khóc được sao?"
"..."
Đầu tôi dần cúi thấp xuống.
Ánh mắt vốn đang lảng tránh gương mặt đang khóc của cô ấy giờ rơi xuống mặt đường.
Tôi hiểu mà.
Trong suốt khoảng thời gian dài đằng đẵng đồng hành cùng nhau đó.
"Trong suốt khoảng thời gian dài đằng đẵng đồng hành cùng nhau đó."
Khi nhận ra chẳng có gì tích lũy được cả.
"Khi nhận ra đã có nhiều thứ tích lũy được như thế này."
...
"Hả?"
- Sột soạt -
Nhờ bàn tay mềm mại của cô ấy, tôi dời ánh mắt đang nhìn dưới đất lên nhìn vào mắt cô ấy.
'...!'
Bóng tối mà tôi lo sợ chẳng thấy đâu cả. Dù chỉ là một mảnh nhỏ.
Đó là gương mặt đang yêu đời một cách rực rỡ nhất trong khoảnh khắc này.
...
Hôm nay OO lại tìm thấy chiếc hộp kho báu.
Thế nhưng, tôi hoàn toàn không biết cô ấy đã nhìn thấy gì trong chiếc hộp đó mà lại mỉm cười như vậy.
...
Chỉ là, nếu là tôi.
- Chầm lấy -
Khi nhìn thấy OO đang trốn trong đó để làm tôi ngạc nhiên, tôi sẽ là người hạnh phúc nhất.
0 Bình luận