# Phỏng vấn xin việc làm thêm
Hôm nay Byeol đi phỏng vấn xin việc làm thêm. Cô kiên quyết muốn tự mình kiếm tiền tiết kiệm để đóng học phí.
Tất nhiên, kênh Byeol-tube mà cô chẳng thèm bận tâm vẫn cứ lớn mạnh và đem lại thu nhập... nhưng cô cũng muốn thử đi làm thêm cho biết.
[Hotdog Mềm Mại]
Dong-ha nói với năng lực của cô thì đi dạy kèm sẽ tốt hơn, nhưng mỗi lần đi ngang qua cửa hàng này, Baek Byeol lại nhen nhóm khao khát mãnh liệt được làm việc tại đây. Để quán có thể kinh doanh thật lâu dài, mỗi lần đi ngang qua cô đều nhặt sạch rác xung quanh.
Không hẳn chỉ vì mùi tương cà đâu.
"... Phù..."
Baek Byeol tiến đến trước quầy gọi món với trái tim xao xuyến. Đây là nơi cô vẫn thường ghé mua ăn. Trong quán có vài nhân viên, một lát sau, cô chủ quán đội chiếc mũ Nike sụp xuống bước ra chào hỏi.
"Chào em."
"... À, chào chị. Em đến để phỏng..."
Ngập ngừng.
"Hotdog Mozzarella nửa nạc nửa mỡ, thật nhiều tương cà. Đúng không?"
...
"Vâng. Đúng ạ."
...
- Nhăm nhăm.
"Hi hi, quả nhiên cái này là ngon nhất. Chăm chẳm."
Phô mai và tương cà hòa quyện tinh tế trong miệng, tan chảy ấm áp trên vòm họng và đầu lưỡi. Cô cảm thấy như đang bơi giữa những đám mây kẹo bông gòn.
...!
- Giật mình.
"Á, chết tiệt, tỉnh táo lại đi Baek Byeol!"
Không phải thế này. Hôm nay cô đến đây để làm việc mà.
Phải khắc sâu hình ảnh một người phụ nữ của công việc (career woman) sắc sảo trong mắt chị chủ. Một cô gái vừa ăn hotdog đẫm tương cà vừa để đường dính đầy khóe miệng thì có vẻ hơi xa rời hình ảnh đó.
"Kiếm được việc làm không phải chuyện dễ dàng."
Ký ức về thời gian làm thợ thủ công búp bê ngày trước ùa về. Vì đó là công việc đầu tiên có được một cách thần kỳ, nên dù chỉ là dán một con mắt búp bê cô cũng đã dốc hết sức mình.
Baek Byeol tự tin rằng chỉ cần được giao việc, cô sẽ làm hết khả năng.
"Từ giờ mình sẽ không lơ là nữa. Sẽ làm thật nghiêm túc."
- Đứng phắt dậy.
Đó là lúc cô định cắn miếng cuối cùng rồi vứt que gỗ vào thùng rác.
"Hả...? Á á á!!!"
Trên chiếc que hotdog định vứt đi có dòng chữ <Thêm một cái nữa!>.
Trúng! Thưởng!
"Kyaaa!! Vui quá! Trúng thưởng rồi!"
- Nhảy cẫng lên!
Byeol lao đến quầy gọi món.
"Này, chị ơi! Ở đây! Thêm một cái nữa! Em trúng rồi!"
Cô rạng rỡ mỉm cười đưa chiếc que ra.
"Chúc mừng em. Hotdog Mozzarella nửa nạc nửa mỡ đúng không?"
"Vâng. Thật nhiều tương cà ạ!"
...
- Nhăm nhăm.
"Hi hi. Quả nhiên mình gặp may mà."
Ngày xưa ở trong Tháp, vì không may mắn mà cô từng bị Dong-ha đánh cho 20 roi, rồi bị đá vào mông túi bụi... nhưng dạo này thì khác rồi. Cô đang tận hưởng thời kỳ hoàng kim của sự may mắn. Cô không thể đếm xuể mình đã bốc trúng thẻ <Thêm một cái nữa!> ở quán này bao nhiêu lần rồi.
Phô mai và tương cà hòa quyện tinh tế trong miệng, tan chảy ấm áp trên vòm họng và đầu lưỡi.
...!
"Làm gì thế! Tỉnh lại đi! Baek Byeol!"
Baek Byeol lắc đầu. Cứ thế này thì chỉ dậm chân tại chỗ thôi. Cô quệt sạch tương cà bên khóe miệng, bày ra vẻ mặt bi tráng. Thế nhưng, vì lo sợ biết đâu lại có thêm một cái <Thêm một cái nữa!> nên ánh mắt cô không tự chủ được mà cứ liếc nhìn chiếc que.
"Phù, phải dùng đến cái đó thôi."
- Sột soạt.
Byeol lấy hộp kính từ trong túi xách ra. Theo cô nghĩ, những người đeo kính thường rất tính toán và triệt để.
"Á."
Cô lỡ cầm nhầm kính râm của bố rồi... Đeo cái này vào thì trông giống xã hội đen chứ chẳng giống người phụ nữ của công việc chút nào.
"... Đành chịu vậy."
Lần này, để không xảy ra hiểu lầm, cô đi thẳng vào trong quán và nói:
"... Ơ, em... em xem thông báo tuyển người làm thêm nên..."
"Trúng tuyển rồi nhé."
"... Hả?"
"Ngày mai đi làm luôn được không?"
"... V-vâng. Thưa bà chủ."
"Ồ hô hô, chị định pha cà phê, em biết uống không?"
"... Tất nhiên là biết chứ. Chị coi em là trẻ con à? Chỉ cần cho năm viên đường vào là..."
"Để chị cho em uống sữa socola vậy."
Baek Byeol, bắt đầu đi làm từ ngày mai!
Byeol trò chuyện phiếm một lát rồi trở về nhà.
...
- Hít hà.
"Hì hì. Phải dọn dẹp trước khi bị phát hiện mới được."
Chị chủ quán lấy ra một chiếc hộp giấy có đánh dấu hình ngôi sao dưới kệ. Bên trong đầy ắp những que hotdog có ghi chữ <Thêm một cái nữa!>.*
# Sâu bướm khổng lồ
Pipi và Pisik đang xem phim "Cô gà mái xổng chuồng" trên TV. Chúng đang ăn kẹo dẻo hình sâu.
"Chíp, chíp~♬"
"Chíp chíp~"
- Chộp lấy.
Cả hai cùng lúc dùng cánh gắp lấy con sâu bướm khổng lồ vị cola. Đó là con sâu vị cola to lớn và ngọt ngào duy nhất mà cả hai đều để dành đến cuối mới ăn.
- Giật!
- Giật!
Con sâu bướm bị kéo căng ra.
"Chíp?"
"Chíp chíp?"
Hai chú gà con nhìn nhau với vẻ mặt không thể tin nổi. Đôi cánh giữ chặt con sâu không ai chịu nhường ai một bước.
"Chíp! Em là người đi siêu thị mua về nên em sẽ ăn! Chíp!"
"Chíp chíp! Là mua bằng tiền của anh mà! Đưa đây!"
"Chíp! Hôm nay em còn dọn dẹp tủ giày nữa. Chíp!"
"Chíp chíp! Anh còn đi nhận hàng hộ nữa!"
Cả hai tranh cãi một hồi lâu như thế. Rồi tiếng khóa cửa vang lên ở lối vào.
"Chíp! Kim Đồng đến rồi!"
"Chíp chíp! Ba về rồi!"
Cả hai lon ton chạy ra cửa.
"Gà con của ba. Ở nhà chơi ngoan chứ?"
"Chíp! Chíp!"
"Chíp chíp!"
"... Được rồi, để ba nghỉ một lát."
Kim Đồng đặt chiếc cặp tài liệu xuống, trông anh hôm nay có vẻ mệt mỏi hơn mọi khi.
...
- Lạch bạch.
"Hửm? Gì thế này? Kẹo dẻo à?"
"Chíp. Chíp."
"Chíp chíp."
Hai chú gà con đưa con kẹo dẻo dài ngoằng cho anh.
"Không sao. Các con ăn đi."
- Lắc đầu.
Dù anh từ chối nhưng chúng cứ bắt anh ăn nên Kim Đồng đành nhận lấy. Là vị cola.
"Ngon quá. Hay là lát nữa ba cha con mình cùng đi tắm nhé?"
"Chíp!"
*
# Ghen tuông
[Hotdog khoai tây mozzarella nguyên thanh 12: Thật sự là vì bỏ vé đi thì phí quá. Cuối tuần này một lần thôi được không ạ? Nha?]
Byeol đang dùng điện thoại tìm bản đồ thì có tin nhắn KakaoTalk từ một "cây hotdog" nào đó gửi đến. Anh ta rủ cô đi xem nhạc kịch.
"Cái gì đây. Thằng cha này là ai."
Nhìn vào KakaoTalk, không chỉ có "Hotdog khoai tây mozzarella nguyên thanh", mà còn có "Combo bánh quẩy", "Hotdog khổng lồ 5", "Hotdog Mozza-Cheddar", v.v. Đủ loại hotdog đang tán tỉnh cô.
"Hửm? À, cái đó."
Cô nói đó là những khách hàng thân thiết của quán. Họ hỏi xin số điện thoại của Byeol, và vì họ hay liên lạc nên cô lưu tên theo món họ thường mua.
"Cái này không phải đến để mua hotdog đâu mà là..."
Ai nhìn vào cũng thấy là họ có cảm tình với Byeol. Họ thậm chí còn dùng chiến thuật chỉ gọi đúng một món để cô dễ nhớ mặt.
"..."
Cái cảm giác tồi tệ này là gì đây.
Cứ như thể... Byeol đang bị lũ hotdog cướp mất vậy.
Tôi chặn hết tất cả lũ hotdog ngấy ngụa đó.
"Byeol à."
"Ơi?"
"Từ giờ đừng cho số điện thoại cho người đàn ông lạ nữa. Hãy nói là không được."
"Biết rồi! Nhưng nếu cho thì sao?"
"Thử cho xem. Rồi biết tay anh."
"... À, biết rồi."
- Lạch bạch.
Byeol cầm điện thoại đi ra ngoài rồi quay lại.
"Này, Dong-ha ơi."
"Ừ."
"Anh đang giận à?"
"Ừ."
Quả nhiên là lộ hết ra ngoài rồi.
"... T-tại sao?"
"..."
"Tại sao anh giận?"
"Với người đàn ông khác... từ giờ đừng nói chuyện nữa. Cả đời luôn."
...
"G-ghen...?"
"Đúng thế."
"Cái này đúng là đang ghen đúng không?"
"Ừ."
"Anh ghét em nói chuyện với người đàn ông khác à?"
"Ừ. Anh khóc đấy."
...
- Bùm!! Bùm bùm, bùm!!
Một chuỗi vụ nổ xảy ra trong cơ thể cô, rồi cô ôm chầm lấy tôi như muốn siết chặt.
"Kyaaa! Đáng yêu quá! Anh đáng yêu quá đi!"
Cô ôm tôi xoay vòng vòng rồi vội vàng chạy vào phòng in ra một bản hợp đồng.
Cô vẫn viết hợp đồng. Chỉ có điều không phải viết tay mà là đánh máy. Dù dễ đọc hơn nhưng về mặt pháp lý thì vẫn chẳng có hiệu lực gì.
Nội dung hợp đồng là Baek Byeol từ nay về sau sẽ không thân thiết với những người đàn ông khác. Tôi đã viết khoảng 400 bản rồi, nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy viết.
"Hừm, tốt. Rất hài lòng."
"Nhưng Dong-ha ơi. Làm sao mà không nói chuyện được chứ...? Ngó lơ họ thì cũng hơi kỳ..."
"... Vậy thì."
Tôi chỉ cho cô ấy quy tắc hành động.
Chúng tôi khóa cửa phòng và lăn lộn vui đùa trên giường một hồi lâu. Mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp.
... Tuy nhiên.
- Dong-ha à... Dạo này Byeol không thèm nói chuyện với bố luôn... Hức...
... Vì ông bố say xỉn gọi điện than vãn với tôi, nên tôi đã phải sửa lại nội dung hợp đồng thành "những người đàn ông tán tỉnh mình"...
*
# Cô nàng sắt đá
Có một nhóm nam sinh đang nhìn chằm chằm vào cô gái trắng ngần đang ngồi trước đài phun nước.
"Là cô ấy đấy. Tân sinh viên khóa này, thủ khoa khoa mình."
"Oa, công nhận..."
"Điểm số cũng đứng đầu khoa luôn."
- Bíp bíp bíp.
Baek Byeol đang bận rộn. Vì một con Gyarados vừa xuất hiện ở đài phun nước.
"Oa, thật sự mỗi lần nhìn lại thấy kinh ngạc. Trông đẹp kiểu ngoại quốc... không, đẹp kiểu dị giới ấy."
"Này. Nghe bảo cô ấy có bạn trai rồi."
"Xì, bộ là tiểu thư khuê các nhà quyền quý hay sao? Có bạn trai thì đã sao, nhìn cũng không được à?"
"... Nhìn thì chắc không sao."
"Vậy thì xin số điện thoại cũng được chứ gì."
"Thôi đi... Thảm hại quá ông ơi."
- Cộp cộp.
Chàng trai vuốt lại mái tóc rẽ ngôi, hắng giọng rồi tiến đến gần Byeol với vẻ mặt ngây thơ.
"Chào bạn. Bạn đang đợi ai à?"
...
"Bạn ơi."
"Tôi nghĩ khủng long tương cà rất ngầu. (Bằng tiếng Nhật)"
...
Anh chàng rẽ ngôi quay lại nhóm.
- Cộp cộp.
"Hình như là người Nhật. Thảo nào lúc nãy tao bảo trông kiểu ngoại quốc. Chẳng biết cô ấy nói gì nữa. Giọng lạnh lùng cực kỳ."
"Thôi đi về đi."
"Đợi tí. Này Deok-bae. Đến lượt mày đấy. Lại bắt chuyện thử xem."
"Mẹ kiếp... Mày coi tao là cái gì..."
Cuối cùng, không chịu nổi sự thúc ép của anh chàng rẽ ngôi, Deok-bae đành xuất phát.
- Lạch bạch.
Tiến đến gần Baek Byeol, anh ta hắng giọng rồi nói:
"Này... Bạn đang chơi game gì thế? (Bằng tiếng Nhật)"
"Tôi nghĩ khủng long tương cà rất ngầu. (Bằng tiếng Tây Ban Nha)"
...
- Lạch bạch.
Deok-bae quay lại nhóm.
"Nói gì thế?"
"C-cô ấy nói tiếng Tây Ban Nha?"
"... Phù. Vậy thì đành chịu... không đâu! Matthias! Mày biết tao chơi với mày bấy lâu nay là để đợi lúc này không? Đến lượt mày."
"... Hừm."
- Cộp cộp.
Matthias tiến đến với dáng vẻ lóng ngóng.
- Xì xào.
...
- Cộp cộp.
Thấy anh ta quay lại ngay lập tức, anh chàng rẽ ngôi hất hàm hỏi.
"Cô ấy nói tiếng Ả Rập."
"... Á đù. Thôi đi về."
Đám con trai rời khỏi đài phun nước với vẻ mặt bàng hoàng.
...
"Ưm, muộn thế nhỉ."
Vì buồn chán nên cô mở bộ sưu tập ảnh ra. Trong đó đầy ắp những báu vật của cô. Mải mê như thế nên Baek Byeol lại quên cả thời gian.
"Byeol à."
'Đến rồi.'
Tiếng của Dong-ha vang lên từ phía sau. Byeol nén cười, giả vờ như không biết.
Định quay đầu sang bên phải nhưng Baek Byeol khựng lại. Cô cười thầm trong lòng, giả vờ quay sang trái rồi lại đột ngột quay sang phải.
"Oa, sao dạo này không lừa được em lần nào thế nhỉ?"
"U hu hút. Là do em ôn bài kỹ đấy."
Baek Byeol chỉ vào chiếc gương phản chiếu bên cạnh. Ở đó hiện lên hình ảnh cô nữ sinh xinh đẹp nhất thế gian và chàng trai đang định chọc vào má cô ấy.
"Hề hề. Lúc nãy em bắt được Gyarados đấy... CP của nó..."
Baek Dong-ha nhìn Baek Byeol, cảm thấy cô thích nghi tốt với Trái Đất nên xoa đầu khen ngợi.
"Byeol à. Giờ mình đi ăn cơm nhé?"
"Cõng em đi. Ở đây có phiếu giảm giá này."
Baek Byeol đưa ra một xấp phiếu "Tích đủ 5 tờ được cõng 30 phút". Baek Dong-ha cảm thấy mình giống như nhân viên trạm xăng vậy.
"Hôm nay anh lười quá... Để lần sau dùng đi."
"Lúc nãy em bị trẹo chân rồi."
"Anh vừa thấy em đi bộ quanh đài phun nước để ấp trứng Pokemon mà."
...
"Vậy thì bây giờ em sẽ bẻ gãy chân luôn nên hãy cõng em đi. Có hòn đá nào vừa tầm..."
"Được rồi! Cõng là được chứ gì!"
0 Bình luận