WN

Hậu truyện - 8 năm

Hậu truyện - 8 năm

#Tên

Byeol rất thích cái tên mới của mình.

- Sột soạt

[Baek Byeol]

- Hi hi... Khì khì khì.

Mỗi khi nhìn cô ấy nở nụ cười mãn nguyện lúc viết tên mình vào đâu đó, tôi lại một lần nữa khắc sâu chân lý muôn thuở rằng hạnh phúc tùy thuộc vào tâm thế của mỗi người.

- Cái này cũng là của mình...

- Sột soạt

[Baek Byeol]

Thói quen mới của cô ấy: Viết tên "Baek Byeol" lên những đồ vật thuộc về mình. Hồi tiểu học tôi cũng thường hay dán nhãn tên vào đồ dùng học tập như thế.

- Kít...

Cửa phòng tắm mở ra.

"Này, cái cô Byeol này đến cả con vịt cao su cũng viết tên lên là sao hả?"

Kim Đồng vừa bước ra khỏi bồn tắm, tay cầm con vịt cao su thả nổi trên mặt nước, vừa lầm bầm than vãn.

"Biết sao được. Con vịt đó cũng là quà tặng cho Byeol mà."

"Thì đúng là vậy... nhưng cứ như thể Byeol đang giám sát tôi từ mọi ngóc ngách trong nhà ấy."

"Thông cảm đi. Đó là cái tên cô ấy phải chờ đợi bao lâu mới có được... hỏi sao không thích cho được. Thôi, tôi vào tắm đây."

- Lộp bộp

"... Dong-ha à. Trên lưng cậu..."

Khi tôi cởi áo định bước vào bồn tắm, Kim Đồng đứng phía sau lẩm bẩm điều gì đó.

"Hả? Gì cơ?"

...

"À, không có gì."

*

#Vở_bài_tập

Có những kiến thức cần thiết để sống trong thực tế. Tôi không thể cam tâm nhìn lũ trẻ nhà mình đi đâu cũng bị gọi là đồ ngốc được.

Tất cả ngồi quây quần bên chiếc bàn trà nhỏ. Tôi cầm cây bút chì màu đỏ, mở vở bài tập Kumon của Pisik và Pipi ra.

17 - 9 = 12

- Xoẹt

"Pisik yếu môn toán trừ quá nhỉ."

"... Ppi-yak. Khó quá. Ppi-yak."

"Mày vừa mới nói tiếng người đúng không?"

"... Ppi-yak?"

Pisik nghiêng đầu với vẻ mặt ngơ ngác như muốn hỏi tôi đang nói chuyện trên trời dưới đất gì vậy.

Dạo này lũ trẻ thỉnh thoảng lại thốt ra tiếng người. Mỗi lần như thế chúng lại giả vờ như không biết gì, nhất định có ngày tôi sẽ tóm được đuôi chúng.

Chú gà con nhìn chằm chằm vào dấu gạch chéo (/) trong vở bài tập với vẻ suy tư rồi gãi đầu. Lũ trẻ này làm toán cộng rất tốt nhưng toán trừ thì vẫn còn khó khăn. Tôi cần phải đưa ra ví dụ cho dễ hiểu.

"Ví dụ, có 5 miếng củ cải muối, Kim Đồng ăn mất 3 miếng. Vậy còn lại mấy..."

"Pyak! Ppi-yak ppi-yak!!"

- Phắt!

- Mổ! Mổ! Mổ! Mổ!

Vừa dứt lời, lũ gà con nổi giận đùng đùng, túm cổ áo Kim Đồng rồi bắt đầu mổ tới tấp.

Khổ thân Kim Đồng, dạo này đang mệt mỏi vì phải tăng ca ở cửa hàng văn phòng phẩm... cậu vất vả rồi.

"Dù sao thì cũng trên 80 điểm rồi. Đây, quà Petit Zel của các con."

Vì được trên 80 điểm nên lũ gà con nhận lấy thạch Petit Zel, nhanh chóng bóc nắp ra ăn. Vì đây là đồ ngọt nên tôi không cho ăn nhiều, chỉ khi nào làm việc tốt mới thưởng.

"Còn Byeol thì..."

Cách đây không lâu, với thiên tài bẩm sinh, cô ấy đã vượt qua kỳ thi tốt nghiệp chỉ sau vài tháng. Dạo này cô ấy đang chuẩn bị ôn thi đại học.

Đó là vì Byeol đã có mục tiêu. Tôi cảm thấy rất tự hào khi thấy cô ấy hừng hực tinh thần học tập như vậy.

- Xoẹt...

Byeol đang chấm bài, cô ấy gạch chéo (/) liên tục không chút do dự. Sai nhiều lắm sao?

"Sai nhiều lắm à?"

"Ừ."

"... Nhưng mà... sao em lại gạch vào tờ đáp án?"

"Đáp án sai rồi. Em mới đúng."

Baek Byeol cố lên!

*

#Sự_thật

Gia đình chúng tôi đang ăn tối như thường lệ.

- Cộp...

Byeol đang ăn cơm trứng cuộn ngon lành thì bỗng đánh rơi thìa. Màu sắc biến mất khỏi đôi mắt trong veo, thay vào đó là một màu xám xịt.

"..... Ơ... ơ..."

Toàn thân cô ấy run rẩy. Vì chuyện gì vậy? Tôi nhìn theo hướng mắt của cô ấy.

"!?"

Đôi mắt trống rỗng của cô ấy đang hướng về phía TV.

'Chết tiệt.'

Tôi đang bật chương trình giải trí về nuôi dạy trẻ nhỏ. Trên TV, một ông chú bụng phệ đang mặc bộ đồ Santa. Bên cạnh đó, một người đàn ông khác vừa cười hì hì vừa trùm lên đầu bộ da tuần lộc.

"Không được."

- Rầm!

"Dong-ha à! Điều khiển, điều khiển đâu!"

Kim Đồng cũng hét lên đầy cấp bách. Nhà đài không nghĩ đến tâm hồn trẻ thơ sao? Họ điên thật rồi.

Tôi vội vàng tắt TV và lấy ra một đồng xu buộc dây chỉ. Tôi đứng trước mặt Byeol - người đang như bị mất hồn - để thôi miên.

"Em không nhìn thấy gì cả... không thấy gì hết... Em đang buồn ngủ... buồn ngủ..."

"... Khò..."

May mà cô ấy thuộc tuýp người rất dễ bị thôi miên.

Một lát sau khi tỉnh dậy, Byeol run rẩy nói rằng mình vừa mơ thấy một giấc mơ rất đáng sợ.

May mắn thay, Giáng sinh năm nay tôi vẫn có thể tiếp tục làm ông già Noel của cô ấy.

*

#Em_bé

[Xin chúc mừng.]

"Hả??"

"!!!!"

Một ngày nọ, một món quà đã đến với chúng tôi.

[Một em bé đã chào đời giữa người chơi số 956223 và 666242! Là một bé gái xinh xắn!]

Trong trò chơi Little Farm, một đứa trẻ đã ra đời giữa nhân vật của tôi và cô ấy - những người đã kết hôn trong game.

'Oa... tự dưng thấy cảm động quá.'

Có lẽ vì thời gian chơi game đã quá dài chăng? Dù chỉ là một em bé pixel trong một trò chơi đơn giản, tôi vẫn thấy nghẹn ngào. Byeol có vẻ cũng vậy.

"... Của, của em. Phải viết tên lên..."

"Đừng viết."

Thấy nhân vật của cô ấy rút bút dạ ra tiến lại gần đứa bé, tôi vội vàng ngăn lại.

[Tên của em bé là Mary]

...

"Cái gì cơ cơ cơ!?"

"Cái gì? Nói nhảm nhí gì thế?"

Cái hệ thống chết tiệt gì thế này. Sao lại tự động đặt cái tên quái đản như thế cho đứa trẻ chứ.

"... Chậc, anh định đặt là Gagagigo mà..."

"... Ư ư, Bongbong-ko của em."

Cái tên Mary tuy hơi kỳ quặc, nhưng thôi kệ đi.

Dù không phải em bé thật nhưng tôi vẫn thấy vui. Hơn hết là được nhìn thấy cô ấy hạnh phúc khi ngắm nhìn đứa bé.

[Từ bây giờ có thể thực hiện các thao tác bổ sung.]

Trò chơi này rất lạ, khi có con, nếu mua thêm bộ điều khiển thì có thể điều khiển được đứa bé. Nghe nói khi đứa trẻ lớn lên, nó có thể tự đi học, tự làm nông. Có thể chơi 3 người (3P).

- Tít tít

Đầu tiên tôi thử điều khiển bằng bộ điều khiển của mình... nhưng nó cực kỳ chậm. Cứ như Garen bị dính kiệt sức vậy.

"Đừng, đừng làm thế."

Byeol giành lấy đứa bé rồi đặt lại vào lồng ấp.

"Đứa bé này chúng ta cứ nuôi đi, rồi sau này... khi nào nó ra đời thì hãy đưa cho nó."

"Hả? Cái gì ra đời cơ?"

"... Thì chúng ta ấy... nhé?"

"Cái gì? Em phải nói rõ ra chứ."

Tôi cố tình giả vờ không biết. Cô ấy có vẻ bực bội, cắn chặt môi dưới.

"Thì, thì em bé ấy. Chúng ta sẽ sinh con chứ? Nhỉ?"

Cô ấy rất nghiêm túc. Dù chẳng biết làm sao để sinh con.

"Em... có biết em bé được sinh ra như thế nào không?"

"... Hả, em bao nhiêu tuổi rồi chứ... bộ nhìn em giống đồ ngốc lắm sao? Hả?"

"Phải rồi. Làm sao mà không biết được."

"Vâng. Thế nên từ hôm nay chúng ta hãy nắm tay nhau thật chặt khi ngủ nhé."

Cô ấy không biết thật rồi.

Cô ấy xoa xoa bụng tôi rồi mỉm cười đỏ mặt.

"Khì khì khì! Bé con ơi! Hẹn sớm gặp con nhé."

Là em sinh mà...

"Em muốn sinh mấy đứa?"

Tôi véo cái má đáng yêu không chịu nổi của cô ấy rồi hỏi.

"Ừm... chắc là đủ một đội bóng..."

Đội bóng? Khoảng 11 đứa?

"... đủ để lấp đầy một sân bóng?"

Có vẻ như cô ấy muốn tái lập lại quân đoàn Ma Vương thì phải.

*

#Tan_làm

"Á... chết mất thôi... ai lại... đi liên hoan... ở quán đồ ăn vặt cơ chứ..."

Kim Đồng tan làm với chiếc cà vạt quấn trên đầu. Cậu ta vừa có buổi liên hoan với giám đốc Choi của quán "Tto-tto Bunsik" - đối tác của cửa hàng văn phòng phẩm.

"Các con ơi~ con cưng của ba~ ngủ chưa?"

Kim Đồng say khướt mở cửa bước vào phòng, lũ gà con đã chui tọt vào trong chăn. Chắc chắn cậu ta sẽ bị mổ vì mùi rượu, nhưng lạ là cứ hễ say vào là cậu ta lại muốn gặp lũ gà.

"Ôi chao... các con của ba..."

Lạ thay, hôm nay lũ trẻ lại ngủ rất yên tĩnh. Kim Đồng dụi dụi bộ râu vào chúng.

...

"... Khò khò."

Kim Đồng ôm lấy "gà con" rồi ngủ thiếp đi luôn.

...

- Lạch bạch

Lũ gà con thật đang trốn một góc bèn tiến lại gần, đắp lại tấm chăn bị lệch cho Kim Đồng rồi đi ra khỏi phòng.

- Cạch

Tiếng cửa phòng đóng lại từ bên ngoài.

"Mùi rượu quá. Ba ngủ rồi hả? Ppi-yak."

"Ngủ rồi. Ppi-yak. Đang ôm gấu bông gà con đấy. Ppi-yak."

Lũ gà con dạo này đã rất thành thạo kỹ năng tráo người rồi.

*

#Người_đàn_bà_xấu_xa

Baek Byeol đang xem phim truyền hình. Trên TV đang chiếu bộ phim ba xu mà dạo này cô ấy cực kỳ mê mẩn mang tên "Lịch sử phổ biến của người đàn bà xấu xa".

"Byeol à~ xem gần hỏng mắt đấy, lùi ra sau mà xem con~"

"....."

Mắt Byeol không rời khỏi màn hình, cô ấy chỉ nhích mông lùi lại đúng 10cm.

Trên màn hình là cảnh một người đàn ông cầm hộp bánh kem chạy đến chỗ một người phụ nữ.

Người phụ nữ sành điệu với lớp trang điểm smoky đậm đang ngồi vắt chéo chân với vẻ mặt thờ ơ.

- Phù... sao anh phải chạy thục mạng thế? Vì nhớ em à?

Cô ta hỏi bằng giọng điệu thanh tao.

- Hộc, hộc...! Đây, bánh kem dâu tây mà em nói đây.

Người đàn ông mồ hôi nhễ nhại đưa hộp bánh ra.

- Hừ. Giờ em chẳng muốn ăn thứ này nữa.

Người phụ nữ thẳng tay ném hộp bánh ra ngoài cửa sổ.

Người đàn ông đứng hình, chắc đang nghĩ "cô ta bị điên à".

- Anh giận à?

-...

- Đáng yêu thật đấy.

- Cộp, cộp

Người phụ nữ nở nụ cười quyến rũ rồi tiến lại gần người đàn ông. Cô ta đưa tay ra.

- Vuốt

Dùng tay trái mơn trớn má trái của người đàn ông. Ngón tay cái mơn trớn đôi môi anh ta một cách đầy khiêu khích.

-... Ư...

Người đàn ông đỏ mặt như gấc trước bầu không khí quyến rũ, tâm thần bấn loạn.

- Anh giận à?

- Kh, không...! Hoàn toàn không. Anh có giận đâu!?

- Em muốn ăn bánh quy táo.

- Đợi anh một chút!

Người phụ nữ đá lưỡi một cái rồi lim dim đôi mắt, người đàn ông lập tức bật dậy!

- Chạy biến!

...

"... Ng, ngầu quá."

Mắt Byeol sáng lấp lánh.

'... Chính là nó. Khì khì khì.'

Baek Byeol của ngày hôm qua không còn nữa. Kể từ hôm nay, cô ấy sẽ tái sinh thành một "người đàn bà xấu xa" cùng với bộ phim cẩu huyết này.

Đêm đó.

"Anh về rồi đây, Byeol. Em ở nhà ngoan không?"

"Phù... sao anh phải chạy thục mạng thế? Vì nhớ em à?"

"Ừ. Anh nhớ em."

...

"Em cũng thế! Em cũng nhớ anh lắm!"

- Ôm chầm!

*

#Công_chúa_thiên_thần

- Xoay xoay

Xong việc trở về nhà, vừa mở cửa ra tôi đã thấy một vòng quay thùng gỗ lớn đang xoay tít mù.

"Nào, trò chơi ngẫu nhiên!!"

Trong lúc tôi còn đang đứng ngẩn ngơ, hai chú gà con chạy lon ton đến đưa cho tôi một mũi phi tiêu.

Thực ra tôi từng là quán quân giải phi tiêu thanh thiếu niên lần thứ 13...

"Nào, bắn đi!!"

... Mà đã là ngẫu nhiên thì quán quân hay không cũng có quan trọng gì đâu. Tôi cứ thế ném đại mũi phi tiêu đi.

- Phập

Mũi phi tiêu cắm phập vào một điểm trên vòng quay. Một lát sau, vòng quay từ từ dừng lại.

[Công chúa thiên thần]

Vòng quay đó là bảng <Chọn biệt danh>. Trên đó đầy rẫy những từ ngữ sến súa đến rợn người như [Bé cưng], [Nhà mình], [Mình ơi], [Của anh]...

"Ôi trời, trúng... trúng 'Công chúa thiên thần' rồi kìa?"

Tôi đã bốc phải cái "nặng đô" nhất trong số đó.

"Công chúa thiên thần" - người chắc hẳn đã lên kế hoạch cho tất cả chuyện này - đang xoắn xuýt cả người với khuôn mặt nửa xấu hổ nửa phấn khích.

"..."

"..."

"Công chúa thiên thần."

"!!!!"

Mặt cô ấy đỏ bừng lên. Dù là điều mình muốn nhưng khi nghe trực tiếp có vẻ cô ấy thấy xấu hổ muốn chết.

"Công chúa thiên thần."

- Giật mình

"Công chúa thiên thầnnnnn....?"

- Run rẩy

Cái này vui đấy chứ.

Một "dealer" thực thụ sẽ không bao giờ bỏ lỡ cơ hội tấn công.

- Tút tút

- Cạch

"Mẹ ạ. Công chúa thiên thần bảo hôm nay muốn ăn gà xào cay."

- Hả? Công chúa thiên thần? Là cái gì thế con?

"D, dừng lạiiiiii!!!"

Sau đó, suốt 3 ngày liền, cứ có cơ hội là tôi lại gọi cô ấy là "Công chúa thiên thần". Cuối cùng, Công chúa thiên thần phải cầu xin tôi dừng lại và hứa sẽ tặng tôi 200 củ khoai tây vàng trong Little Farm.

Thế là nhờ 300 củ khoai tây vàng, Công chúa thiên thần đã trở lại làm Baek Byeol sau 3 ngày.

*

#Lịch_sử_tìm_kiếm

- Tõm

Cách đây không lâu, khi đang chơi ở thung lũng, chiếc túi đựng điện thoại và máy Tamagotchi đã bị rơi xuống nước.

- Tít tít

- Ppi-yak... ppi-yak...

Lũ gà con đã khóc hết nước mắt khi thấy máy Tamagotchi bị ướt và không hiện hình lên nữa... Nhờ vậy mà tôi đã phải vất vả lắm mới sửa được.

Bây giờ tôi đang ở trung tâm bảo hành để sửa điện thoại.

"Xong rồi ạ. Anh vui lòng đợi một chút để tài khoản đồng bộ hóa nhé."

"Cảm ơn anh."

Trong lúc chờ đợi chẳng có việc gì làm.

'Dạo này lũ trẻ quan tâm đến cái gì nhỉ?'

Dù biết là không lịch sự, nhưng tôi vẫn tò mò về lịch sử tìm kiếm Google và YouTube của Kim Đồng và Byeol.

'Xem của Byeol trước nhé.'

- Tít, tít

- Game hay để chơi cùng bạn trai

- Súng gây mê

- Tần số bạn trai tan làm

- Gợi ý quà tặng bạn trai

- Lịch trình hẹn hò cuối tuần

- Tần số bạn trai hôn

- Thứ gọi mời nụ hôn

- Novelpia

- Áo đôi

- Quần áo đàn ông thích

- Con lừa

'... Mấy cái kia thì ổn, nhưng súng gây mê là cái quái gì thế.'

Có vẻ như lời cô ấy nói "nếu mấy ngày nữa không đi công viên giải trí thì sẽ đánh thuốc mê rồi lôi đi" là thật lòng rồi.

Thực ra Byeol không nằm ngoài dự đoán của tôi lắm.

... Vấn đề là Kim Đồng cơ.

'Sở thích của Kim Đồng à.'

Thú thật là tôi hơi sợ khi xem. Bình thường cậu ta toàn xem mấy thứ công khai như "50 sắc thái"... hay là "Cô hàng xóm thích uống sữa" gì gì đó...

'Có khi cậu ta không phải con người cũng nên.'

Hay là... mình sắp nhìn thấu một vực thẳm hoàn toàn mới? Dù rất sợ hãi, nhưng nếu đúng là vậy, với tư cách là bạn thân nhất, tôi có nghĩa vụ phải đưa Kim Đồng trở lại con đường chính đạo.

"Ực..."

- Tít... tít

Trong sự căng thẳng tột độ, tôi từ từ nhấn nút.

- Cô bé tóc hồng

- Rebecca

- Người du hành liên giới tính

- Cổng không gian thế giới khác

- Tóc buộc hai bên màu hồng

- Bộ tứ ngốc nghếch

- Tần số tái ngộ

...

Tối nay phải gọi món chân giò mà Kim Đồng thích nhất mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!