"...Là hạc giấy đấy?"
"Ừ, đúng rồi. Nhưng sao ngài lại đeo nó trên cổ thế?"
"..."
Ma Vương nghĩ rằng nếu còn tiếp tục nói chuyện với Rebecca thêm nữa, mình sẽ bị bạn mắng mất. Thế nên cô lại ngậm chặt miệng. Tuy nhiên, sự im lặng ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi câu nói vô tư tiếp theo của Rebecca.
"...Không. Chỉ là nhìn nó ngầu quá thôi."
"Đ-Đúng không?"
Vừa nghe Rebecca tuôn ra một tràng khen ngợi con hạc giấy, cái đuôi của Ma Vương đã vẫy tít mù. Nhớ lại chuyện hôm qua cô ta bảo mình và Baek Dong-ha là một cặp bạn thân rất hợp nhau, Ma Vương thầm nghĩ có lẽ cô nàng Tóc Hồng này cũng là người tốt.
"Ừ. Đặc biệt là phần cánh ấy, nhìn 'vãi chưởng' luôn."
"'Vãi chưởng'? Đó là từ không được dùng mà. Nhưng ý cô là nó đẹp đúng không?"
"Ừ."
Tâm trạng trở nên phấn chấn, Ma Vương đặc biệt cho phép Rebecca chạm vào con hạc giấy một lần.
"Đẹp thật đấy."
Rebecca vừa vuốt ve con hạc giấy vừa khen ngợi.
"Chứ còn gì nữa? Bạn ta làm cho ta đấy."
"À, thật sao? Ngày xưa Dong-ha cũng làm cho tôi nhiều thứ lắm."
"...Cái gì cơ?"
Ma Vương bỗng khựng lại, cảm giác như có một mẩu xương cá mắc ngang cổ họng vừa được dội nước qua.
"Ngày xưa Dong-ha làm cho tôi cái dây buộc tóc này này, rồi cả cái bọc đầu gối này nữa, thấy không? Cũng là Dong-ha làm đấy. Cậu ấy vốn khéo tay mà."
"..."
Ma Vương cảm thấy một nỗi niềm kỳ lạ khó tả. Bạn của mình cũng có thể đối xử tốt với người khác. Vì họ là đồng đội cũ mà. Đó là chuyện đương nhiên, dĩ nhiên là vậy rồi.
"Còn ở trên vai này nữa..."
Cuộc trò chuyện giữa người bạn của mình và cô bạn cũ của anh ta – người đã dành thời gian bên anh lâu hơn hẳn vài tháng ngắn ngủi mà cô có.
Ma Vương cảm thấy ngực mình thắt lại và cổ họng cay xè vì một lý do mà chính cô cũng không rõ. Rồi cô nhìn xuống con hạc giấy đeo trên cổ.
"..."
Chẳng hiểu sao, Ma Vương lại càng muốn khoe khoang những gì mình nhận được hơn nữa.
"C-Cái này không phải hạc giấy bình thường đâu."
"...Hả? Thế nghĩa là sao?"
"Đây là con hạc sẽ biến thành trò chơi sau một năm nữa."
Thế là Ma Vương bắt đầu giải thích cho Rebecca về con hạc giấy. Rằng mỗi sáng nó đều ban bùa lợi (buff), nó còn sống và ăn cơm cùng cô, rồi chẳng bao lâu nữa nó sẽ biến thành trò chơi, và cô cùng Baek Dong-ha đã hứa sẽ chơi trò đó cùng nhau.
...
Rebecca suy nghĩ.
...
Oa.
Đỉnh thật sự. Đúng là Dong-ha có khác. Cô thầm nghĩ như vậy.
"Chẳng phải thứ đó tuyệt lắm sao? Cô sướng thật đấy."
"Đúng không? Hi hi."
"Tôi chạm vào nó thêm một lần nữa được không?"
"Hê hê. Chỉ một lần nữa thôi đấy nhé?"
Tâm trạng u uất của Ma Vương đã tan biến. Cô thậm chí còn thoáng nghĩ rằng, nếu biết Tóc Hồng là đứa trẻ ngoan hơn một chút, có lẽ mình sẽ cho cô ta xem nhà giấy, hay đọc thử cuốn <Thư viện> hoặc <Vườn thú> một lần.
...!
'Á, không được thế này.'
Những kẻ này đã bắt nạt bạn mình. Chúng là những đứa trẻ rất hư. Mình không được phép mở lòng với chúng.
...
Ma Vương thấy tò mò.
Tại sao họ lại bắt nạt người bạn hiền lành, tinh tế, giỏi chơi game, nấu ăn ngon và đẹp trai của mình như vậy?
Ma Vương đem thắc mắc đó hỏi Rebecca.
"...Ưm... Tôi cũng không rõ nữa. Thật ra lúc nãy bọn tôi cũng vừa mới tranh luận về chuyện đó xong."
"...Chuyện gì cơ?"
"Bắt đầu từ việc Nine nói với Dorothy rằng: 'Chính vì cô cứ hành hạ Dong-ha nên mới xảy ra nông nỗi này!', rồi cả lũ cứ cãi qua cãi lại xem ai đúng ai sai. Tôi thì chỉ vì thích Dong-ha nên mới hay đè cậu ấy ra, dùng chiêu vật, rồi sai cậu ấy đi chạy vặt ở lò rèn thôi mà? Chừng đó thì giữa bạn bè với nhau cũng làm được chứ sao?"
"Quả nhiên cô là người xấu. Phải bị phạt thôi."
Trong hành lang tối om, Ma Vương đã tung chiêu siết cổ với Rebecca. Cho đến khi những tiếng hét thảm thiết "Tôi sẽ không bao giờ bắt nạt Dong-ha nữa đâu!" thốt ra từ miệng Rebecca mới thôi. Sau đó, Ma Vương đưa Rebecca vừa bước ra từ nhà vệ sinh trở lại ruộng bắp cải rồi mới quay về chỗ của mình.
*
"Ưm mmm."
"Đầu của Titan, sự bảo hộ của Demeter..."
Bên cạnh tôi, Ma Vương đang lỉnh kỉnh ban bùa lợi cho con hạc giấy. Thật ra đây là cảnh tượng tôi vẫn thấy hàng ngày nên cũng chẳng có gì đặc biệt.
'...'
Mà này, một năm cũng chẳng còn lại bao nhiêu nữa...
À không. Vì tôi đã nói rằng nếu ban bùa cho hạc giấy thì thời gian nó biến thành trò chơi sẽ được rút ngắn lại, nên thực tế là chưa đầy một năm nữa.
'...'
- Trước khi tròn một năm, nhất định mình sẽ thoát khỏi đây. Nếu không được thì cùng lắm là làm dù bằng khăn trải bàn rồi nhảy xuống.
... Giờ thì không cần phải làm thế nữa rồi.
Thời điểm phải thú nhận sự thật với Ma Vương đang đến gần.
...
Tôi biết rõ con hạc giấy đó có ý nghĩa lớn lao thế nào đối với cô ấy.
Chính vì vậy, tôi lại càng không thể nói ra.
Trong những ký ức vui vẻ của cô ấy, luôn có tôi và con hạc giấy hiện diện.
Nó đã mang lại quy tắc và hy vọng cho cuộc sống thường nhật xám xịt vốn chẳng có mấy niềm vui của Ma Vương.
Vậy mà bây giờ nếu nói rằng tất cả không phải như vậy... liệu Ma Vương có chịu đựng nổi không?
Không, chắc chắn là không rồi.
Cô ấy chắc chắn sẽ sụp đổ. Sẽ khóc mất.
Tôi ghét điều đó.
Dù đã thấy bao nhiêu lần, tôi vẫn không tài nào quen được với gương mặt khóc của Ma Vương. Không, cứ mỗi lần nhìn thấy, khả năng chịu đựng của tôi lại càng yếu đi.
...
Tôi là người hiểu rõ nhất rằng việc cứ lần lữa mãi cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.
...
Tôi rốt cuộc phải làm sao đây?
Chẳng lẽ lại phải cầu mong một phép màu phi lý như trận mưa sao băng lần trước sao?
"Này."
Nghe tiếng Ma Vương gọi, tôi dời tầm mắt đang nhìn trân trân lên trần nhà sang phía cô ấy. Có vẻ cô ấy đã ban xong tất cả bùa lợi của ngày hôm nay.
"Cảm ơn nhé. Vì đã tặng ta thứ này."
Ma Vương vừa nói vừa vuốt ve đầu con hạc giấy. Cô nhìn nó với gương mặt tràn đầy tình yêu thương, hơn hẳn mọi ngày.
*
Dù đã qua vài ngày, kết giới vẫn chưa hề suy suyển.
Kéo theo đó, những ngày lao động của lũ ngốc kia cũng dài thêm. Có lẽ vì đã dần thích nghi nên giờ chúng không còn cằn nhằn nữa mà tay chân cứ thế tự động làm việc. Ngay cả Dorothy khó tính cũng chẳng còn bận tâm đến việc gấu váy bị dính bùn đất.
Tôi đã mở rộng "vùng đất ngầu lòi" (vườn tược). Vì tôi nghĩ một khi đã bày ra thì nên làm cho tới nơi tới chốn.
"Đỏ ơi. Chỗ đó là chỗ trồng cà rốt nên phải đào hơi sâu một chút."
Ma Vương nói với Nine. Ma Vương gọi bọn họ theo màu tóc. Nine là Đỏ, Rebecca là Tóc Hồng, Yuria là Vàng, còn Dorothy thì không biết có phải do kiểu tóc không mà cô ấy gọi là Tóc Rối. Dù sao thì tôi thấy khả năng đặt tên của Ma Vương vẫn tốt hơn tôi.
"À, ừ. Yuria, bên đó còn dư phân bón không?"
"Tôi để ở cạnh bông hoa sao ngọc đằng kia kìa. Rebecca. Tôi định đi vệ sinh, có đi cùng không?"
...
'Thành nông dân cả lũ rồi.'
Khả năng thích nghi đúng là số một. Với đà này thì dù có tống vào trại huấn luyện quân đội 37 ngày chắc chúng cũng trụ được.
Ma Vương đi loanh quanh giúp đỡ những cựu thành viên tổ đội khi họ làm sai.
"Hừ, chết tiệt! Sao cái này khó nhổ thế không biết. Cái lũ cỏ rác này! Có tin ta dùng ma pháp thổi bay hết..."
Đang lầm bầm than vãn khi nhổ bắp cải trong góc, một bóng đen bỗng phủ xuống trước mặt Dorothy. Khi Dorothy ngẩng đầu lên, cô thấy đối tượng gây kinh hoàng là Ma Vương đang nhìn xuống mình.
"Hử? Cô định thổi bay cái gì cơ?"
"À, không có gì ạ! Tôi nói nhầm thôi! Xin đừng búng trán tôi, làm ơn..."
"Ưm mmm. Không phải đâu Tóc Rối, chỗ này phải làm thế này này."
Ma Vương nắm lấy tay Dorothy và làm mẫu. Dorothy dù sợ Ma Vương nhưng có vẻ vẫn đang học hỏi bí quyết một cách nghiêm túc.
...
'Chẳng hiểu cái quái gì đang diễn ra nữa.'
Tôi chỉ mong sao kết giới sớm mở ra để tất cả bọn chúng cút đi cho khuất mắt.
*
Mọi khi cứ xong việc là lũ chúng nó lăn ra ngủ khò khò ở ruộng bắp cải, thế mà chẳng hiểu sao hôm nay lại mò vào bếp.
"..."
"..."
"..."
"..."
"...Việc hôm nay xong rồi mà. Làm gì đấy? Sao không cút về ruộng bắp cải đi?"
Tôi vốn định nhanh chóng ăn cơm với món canh Kimchi ngon lành rồi chơi với Ma Vương, thế mà lại thấy một lũ ăn mày đang đứng lố nhố sau bàn ăn nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
"...Cái đó thì..."
...
Ánh mắt của tất cả đều hướng về nồi canh Kimchi trên bàn. Dĩ nhiên là tôi không chuẩn bị phần cho bọn chúng. Vì trước đây chúng từng nhìn đồ ăn chúng tôi ăn với vẻ khinh miệt.
Phải rồi.
Cứ bỏ đói mãi là tình hình khác ngay đúng không?
"Đừng có lởn vởn ở đây nữa, cút đi."
"..."
Cả bốn đứa lộ rõ vẻ thất vọng trên mặt. Gương mặt đó giờ chẳng còn là quý tộc, cũng chẳng phải cung thủ Elf thanh cao hay Kiếm Thánh gì nữa. Chỉ là những kẻ chết đói vì thèm mì tôm mà thôi.
Đúng lúc đó, Ma Vương như sực nhớ ra điều gì, cô bật dậy khỏi chỗ ngồi.
"Này, các người..."
Trong mắt lũ ăn mày bỗng nhen nhóm hy vọng. Gương mặt chúng như đang mong chờ Ma Vương sẽ rủ lòng thương hại những kẻ ngu muội vốn đầy tự phụ và kiêu ngạo quý tộc mà cho chúng chút gì đó để ăn.
"Chắc là vì mùi Kimchi nồng quá nên các người mới tới đây đúng không. Xuỳ xuỳ, đi chỗ khác đi. Đừng lo! Ta tuyệt đối sẽ không cho các người đâu!"
Chà, Ma Vương của tôi giỏi lắm.
Màn cho hy vọng rồi dập tắt ngay lập tức đúng là tuyệt phẩm.
"Khụ, chuyện là... lần trước bọn tôi hơi quá đáng..."
"Không sao. Không sao đâu. Ta quên hết rồi. Mùi nồng lắm đúng không? Mau quay về đi."
Ma Vương lôi xềnh xệch bốn kẻ đang định nói thêm gì đó rồi tống khứ chúng về lại ruộng bắp cải. Trước đây tôi không có cách nào để biết, nhưng có vẻ Ma Vương cũng không thích ai xen vào khi cô ấy đang ở riêng với tôi.
*
Sáng hôm sau.
Một cảnh tượng hiếm thấy diễn ra tại ruộng bắp cải.
Chắc chắn chẳng ai trên thế giới này có thể tin nổi.
Tôi đến định gọi chúng đi làm việc buổi sáng, thì thấy đứa nào đứa nấy đang cầm một loại nông sản trên tay và nhai rau rảu. Thậm chí ngay cả Dorothy cũng đang gặm bắp cải sống.
"À, không... cái này là."
"Chẳng phải lần trước cô bảo 'Thật là, ai mà thèm ăn mấy thứ này chứ' sao? Hả Dorothy?"
"T-Tôi không có ăn."
"Che cái vết răng trên cây bắp cải đi đã rồi hẵng nói."
Ma Vương, người đang nổi giận vì lũ trộm vặt đã đánh mất lòng tự trọng của con người, tiến lại gần và mắng cho mỗi đứa một câu. Riêng Nine, kẻ đã lén ăn cà rốt, thì bị cô đánh cho một cái.
"Hừ, các người đói lắm rồi đúng không?"
"..."
"Có muốn ăn món canh Kimchi lần trước không?"
Thế là cả lũ buông đống rau củ đang gặm dở xuống, túm năm tụm ba vây quanh Ma Vương. Lũ mặt dày. Chúng đã xuống cấp hơn cả gia súc rồi.
*
- Leng keng,
Tiếng thìa đĩa va chạm và tiếng nhai nuốt lấp đầy gian bếp.
Giờ chẳng còn bóng dáng vị pháp sư nào chỉ chịu ăn nho của tiên tộc nữa.
Nhìn bốn kẻ đang hùng hục "vét đĩa" như hổ đói, tôi lại nhớ về lần đầu tiên mình được Ma Vương chiêu đãi món canh Kimchi. Chẳng lẽ lúc đó mình cũng ăn trông như thằng chết trôi thế này sao? Nếu đúng là vậy thì tôi thà chết vì xấu hổ còn hơn.
*
"Oa, ngon quá đi mất!"
"Tay nghề nấu nướng của cô đúng là một chín một mười với Dong-ha đấy! Từ nay tôi sẽ không bao giờ coi thường canh Kimchi nữa!"
"Đúng thế ạ. Vị cay nồng của nó gây nghiện thật đấy. Mà Rebecca làm gì thế?"
"Ơ... hả? Đâu có, tôi đâu có liếm nốt chỗ nước dùng dính trên bát đâu."
Gian bếp ngập tràn những lời khen ngợi dành cho món ăn của Ma Vương.
"...Thật sao? Hê hê."
Ma Vương trông cũng có vẻ hơi vui.
Bốn tên nông nô vốn luôn khép nép bấy lâu nay, giờ được bữa no nê nên bắt đầu rôm rả hẳn lên. Đúng là có thực mới vực được đạo.
"..."
- Ha ha ha!
...
Tôi thực sự không thể chịu đựng nổi nữa.
Đây không còn là gian bếp luôn tràn ngập niềm vui khi tôi trò chuyện cùng Ma Vương nữa.
Nó đã biến thành nơi buôn chuyện của lũ rác rưởi.
Tôi ngồi im lặng trong một góc bàn.
Bốn kẻ kia thì tựa lưng vào ghế tán gẫu ồn ào.
Ngày xưa, chúng cũng thường làm thế này, rồi đột nhiên gọi tên và bắt nạt tôi.
"Dong-ha ơi!"
Giống như thế này.
"Thảo nào cậu lại béo ra như thế. Ngon thế này thì..."
"Mùi hôi thối sắp ám hết vào bếp rồi, ăn xong rồi thì cút ngay đi."
"..."
Tôi ghét điều đó.
Cực kỳ ghét.
Cái thái độ thản nhiên, nhe răng cười hì hì như không có chuyện gì xảy ra dù chính bản thân chúng vẫn nhớ rõ những hành động trong quá khứ.
Việc nạn nhân tự mình chôn giấu vết thương lòng và việc kẻ gây ra vết thương đó thản nhiên nhìn vào sự chôn giấu ấy là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Tôi cảm thấy buồn nôn. Tôi thậm chí còn chẳng buồn đụng vào món ăn ngon lành mà Ma Vương đã làm.
- Két
- Xoạch
Tôi giật phắt bốn cái bát không trên bàn rồi bắt đầu rửa bát.
- Rào rào
Như thể đang gột rửa đi những thứ cực kỳ bẩn thỉu. Thật sạch sẽ.
- Kít kít
...
- Kít kít
...
Sau khi rửa bát một hồi lâu, tôi quay lại thì thấy bốn kẻ kia đã đi mất, chỉ còn Ma Vương đang đứng đợi và nhìn tôi.
"Hi hi hi. Đi thôi chứ?"
"Ừ."
*
"...Hôm nay sao thế?"
"Vì tôi muốn thế."
Trước khi đi ngủ, tôi nhận được một tấm "vé tự do" do Ma Vương viết bằng những nét chữ nguệch ngoạc.<Vé tự do><Ngày hôm nay có thể tùy ý sử dụng Ma Vương>
"...Chẳng phải bình thường cũng gần như là tùy ý rồi sao?"
"Này, vừa nãy ngươi nói gì cơ?"
"Không có gì. Tôi sẽ dùng nó thật tốt."
... Vé tự do à.
Khi một mỹ nhân cấp độ thượng thừa với làn da mềm mại đến khó tin đưa cho bạn thứ này, thì điều bạn muốn chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao.
- Nắn, nắn
Tôi sẽ nhào nặn đôi má này suốt đêm cho xem.
Cảm giác như cơ thể đang lơ lửng, nhún nhảy trên những đám mây. Những luồng khí đục ngầu và bóng tối thấm đẫm toàn thân dường như đang được thanh lọc. Tôi chắc chắn là mình đã bị nghiện rồi. Thảo nào người ta không bỏ được ma túy.
- Nắn, nắn
'... À... thích thật.'
Chỉ cần bước ra ngoài vài bước là lũ ác quỷ đang tụ tập.
Chỉ cần quay ngược thời gian vài tháng là những ký ức tồi tệ bủa vây.
Nhưng lớp da thịt mềm mại đang chạm vào đầu ngón tay lúc này như đang dựng lên một kết giới, không cho những thứ đó xâm nhập vào.
"...Bạn ta giỏi thật đấy."
Ma Vương vừa nói vừa ôm lấy tôi. Đôi cánh tay nhỏ bé và cơ thể cô ấy đang cố gắng bao bọc lấy tôi, trông thật đáng yêu và tội nghiệp.
"...Hê hê. Hình như ngươi hơi quá lớn để ta có thể ôm hết thì phải."
...
Tôi không trả lời mà chỉ nhìn vào mắt Ma Vương. Cô ấy nói tiếp.
"...Có lẽ những ký ức không vui của ngươi cũng vậy. Chắc chắn là một đứa nhỏ bé như ta... dù có dang rộng cả hai tay cũng không thể ôm xuể hết những nỗi đau đó."
...
Cô cũng vậy mà.
Cô cũng có những ký ức như thế mà.
"Dù vậy, ngươi đã vượt qua tất cả... và đến bên ta. Cảm ơn ngươi nhiều lắm. Cảm ơn ngươi của quá khứ, và cả ngươi của hiện tại nữa. Hi hi hi."
...
Cảm ơn, đó là câu nói Ma Vương thường dùng. Cả thế giới này đều căm ghét cô ấy.
- Hôm nay là một cây bắp cải khổng lồ!
Dù vậy, Ma Vương vẫn luôn sống với lòng biết ơn thế giới này.
Suốt thời gian qua... chắc hẳn cô ấy đã đau khổ hơn tôi rất nhiều.
Mỗi ngày, Ma Vương đều phải đối mặt với những nỗi buồn mới ập đến. Vậy mà cô ấy vẫn luôn cố gắng nở nụ cười rạng rỡ với tôi.
...
Trái lại, tôi lại thật trẻ con khi để nỗi buồn của mình lây sang cô ấy. Tôi lại để cô ấy phải tự tay nhổ đi những chiếc gai đâm vào vết thương của mình.
"Xin lỗi nhé."
"...Ơ? Vì chuyện gì cơ?"
Liệu Ma Vương có cảm thấy dễ chịu khi phải ở chung một không gian với những kẻ từng muốn giết mình không?
...
Tôi không phải đang ban phát sự khoan hồng cao cả gì cho những đồng đội cũ.
Dù sao thì chẳng bao lâu nữa kết giới sẽ mở. Từ giờ cho đến lúc đó, việc đụng mặt bọn chúng là không thể tránh khỏi. Vì Ma Vương đã chọn cách không giết mà trả chúng về.
Chẳng phải tôi đã quyết định tôn trọng lựa chọn của Ma Vương sao? Nếu tôi nổi giận ở đây, cô ấy – người vốn không có lỗi – sẽ cảm thấy có lỗi mất.
Phải rồi. Mình đã chịu đựng được bao nhiêu năm cơ mà. So với chuyện đó thì việc này chẳng là gì cả. Hãy cố nhẫn nhịn trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở cùng nhau này vậy.
Không phải vì bọn chúng, mà là vì Ma Vương, người luôn lo lắng cho tôi.
"Từ mai cứ để bọn chúng rửa bát nhé."
"Á, ý kiến hay đấy!"
1 Bình luận