WN

Hành trình đén vương quốc Half-elf

Hành trình đén vương quốc Half-elf

Nhóm anh hùng đang vây quanh Kim Đồng.

"Này, đây là đứa trẻ được hồi sinh bằng Viên ngọc Vĩnh cửu đấy à?! Sao lại là cái thứ này chứ?"

"Này nhóc. 'Cái thứ này' là sao hả? Tôi tổn thương đấy nhé."

"Á, nó biết nói kìa! Ghê quá... Trông cứ như hải tặc ấy..."

"Là Hoàng tử bé đấy. Mà Rebecca? Sao cô cứ sờ soạng người khác thế hả?"

"À, ừ. Tôi định lấy viên ngọc đó ra lại. Thà hồi sinh chai tương cà của tôi còn hơn."

...

"Thôi bớt xàm ngôn đi mấy mụ điên này. Trước khi ta chém bay xác cả lũ anh hùng các người."

Bị vây quanh và sỉ nhục, Kim Đồng đặt tay lên thanh kiếm đồ chơi bên hông, tư thế như sắp rút kiếm đến nơi.

Vốn dĩ đã bị ghét rồi, giờ còn bồi thêm một tràng chửi thề nữa... Xem ra hy vọng Kim Đồng và các thành viên trong nhóm thân thiết với nhau đã tan thành mây khói...

"Ơ! Giọng điệu y hệt Dong-ha luôn!"

"Con búp bê này, thú vị đấy chứ?"

"Ồ, cái cách ăn nói này ta duyệt."

... Lũ này cũng chẳng bình thường chút nào.

*

Tôi định xuống bếp ăn sáng, nhưng Ma Vương đã giữ tôi lại vì có việc "nhất định phải thử".

"Chẳng phải cô có quá nhiều thứ 'nhất định phải thử' sao?"

"?"

Trước thắc mắc của tôi, cô ấy bĩu môi, thò tay vào khoảng không gian chiều thứ n quờ quạng một hồi rồi lôi ra một chiếc máy nướng bánh mì.

... Chẳng phải cô bảo ra ngoài phạm vi ma pháp đó thì không dùng được sao?

"Được rồi. Tôi có bảo là không làm đâu."

"Hi hi hi."

Yêu cầu của cô ấy là chơi oẳn tù tì, mỗi lần thắng sẽ được bước xuống một bậc cầu thang. Cô ấy bảo ngày trước thấy các mạo hiểm giả chơi trò này nên đã tự hứa với lòng mình là lần tới thấy cầu thang nhất định phải thử. Đúng như dự đoán, Ma Vương không thể bước xuống nổi dù chỉ một bậc từ tầng hai.

*

"Vậy là, cái này do Dorothy làm à?"

"... Vâng."

Dorothy, người có kỹ năng nấu nướng kinh hoàng, thẹn thùng đỏ mặt. Trước mặt tôi là món Gratin do chính tay cô ấy làm cho bữa sáng. Lượng thức ăn này đủ để tiễn năm sáu gã đàn ông trưởng thành về chầu ông bà.

"Tôi không ăn đâu."

"... Vâng. Đành chịu vậy thôi. Hi hi."

Dorothy mỉm cười yếu ớt như thể thấu hiểu.

"... Dong-ha à. Dorothy... thời gian qua đã nỗ lực rất nhiều. Cô ấy bảo đến cả việc ăn uống cũng quá phụ thuộc vào cậu, nên đã hủy cả khóa học ở học viện để mỗi ngày tự mình nghiên cứu nấu ăn đấy."

...

"Biết rồi. Tôi chỉ đùa thôi. Tôi sẽ ăn."

Tôi vừa cầm thìa lên, sắc mặt Dorothy liền rạng rỡ hẳn. Tôi xúc một miếng Gratin đưa vào miệng.

- Nhai nhai.

Ừm.

"Tôi ăn xong rồi."

Tôi đặt thìa xuống. Vị của nó giống như ruột hải sâm chấm với dầu hỏa vậy. Khi cái thứ sền sệt đó trôi xuống thực quản, tôi cảm giác như lục phủ ngũ tạng đang gào thét đòi chết quách đi cho rảnh nợ.

"Lãng phí thức ăn là xấu lắm đấy."

Ma Vương ngồi bên cạnh thúc giục tôi với vẻ mặt như thể tôi là đứa trẻ không biết nghe lời. Vốn có cuộc sống nghèo khó, cô ấy luôn ăn mọi thứ một cách ngon lành. Ma Vương xúc một thìa đầy Gratin cho vào miệng.

- Ngoàm ngoàm.

.....?

Ma Vương nhận ra có điều gì đó không ổn hơi muộn màng. Khuôn mặt tái nhợt của cô ấy trông giống như một người vừa treo cổ lên trần nhà và hối hận ngay trước khi tắt thở.

"..... Ngon.. *nấc*... lắm."

Cô nàng yếu lòng ấy, khi nhìn thấy Dorothy đang nắm chặt tạp dề với ánh mắt đầy kỳ vọng, đã dùng tinh thần thép để thốt ra một lời nói dối trắng trợn.

*

Urupu là một quốc đảo rất nhỏ nhưng thủ tục nhập cảnh cực kỳ khắt khe. Trước tiên phải gửi đơn xin phép nhập cảnh đến Cục Quản lý Xuất nhập cảnh của Urupu và chờ phản hồi, nhưng việc gửi thư đến một nơi cực kỳ biệt lập như thế này vốn đã tốn kém và mất thời gian. Hơn nữa, tiêu chuẩn xét duyệt rất gắt gao, không chỉ dân thường mà ngay cả những quý tộc có thân phận đảm bảo cũng không dễ dàng đi lại. Có lẽ phải tầm cỡ nhóm anh hùng thì mới không bị hạn chế.

"... Chuyện trước đây cho tôi xin lỗi. Dong-ha. Vì tôi sợ cậu sẽ rời bỏ chúng tôi để sang phía bên kia... nên tôi đã không viết thư cho cậu."

"Thôi bỏ đi. Chuyện cũ rồi."

...

Vì không vào được đây nên tôi đã không thể đến Đại thư viện Hamohamo, và đành phải chuyển hướng sang việc tiêu diệt Ma Vương.

Dù sao thì, cuối cùng cũng được đến Urupu.

Vì cổng ra vào chỉ mở mỗi ngày một lần vào đúng giữa trưa, nên chúng tôi phải chuẩn bị khởi hành sớm để không bị muộn.

<Elisa>

Đó là thẻ căn cước tạm thời của Ma Vương. Dorothy đã dùng tiền túi để làm giả nó.

"Chắc là tốn kém lắm."

"Không sao đâu mà."

...

Chúng tôi đã nhận được quá nhiều từ họ.

Dù họ nói đó là để chuộc lỗi.

Dù nói đó là thù lao cho những công việc tôi đã làm. Nhưng nó đã vượt xa ngưỡng giới hạn từ lâu rồi.

... Tuy vậy.

Có lẽ do quán tính của sự căm ghét đã mang theo quá lâu sau những gì phải chịu đựng, việc cúi đầu nhận lỗi và bày tỏ lòng biết ơn một cách ngoan ngoãn thật chẳng dễ dàng gì.

"Dorothy. Có việc gì tôi có thể làm cho cô không?"

"... Dạ?"

Nếu không thể tha thứ, cũng không thể cảm ơn, thì ngoài việc cung cấp sức lao động ra, tôi chẳng còn cách nào khác để trả nợ.

... Thật hổ thẹn. Bản thân tôi thấy mình thật hèn hạ khi vừa phải dựa dẫm vào họ để đạt được mục đích, lại vừa trơ trẽn đến mức không thốt nổi một lời chào hỏi tử tế.

Dorothy dường như nhận ra tâm tư đó của tôi, cô ấy chớp chớp đôi mắt tím và nở nụ cười hiền hậu.

"... Cảm ơn cậu, Dong-ha. Đây là việc tôi đương nhiên phải làm mà. Đừng áp lực quá. Chúng tôi không muốn làm trái tim cậu thêm mệt mỏi nữa."

"..."

"Hi hi! Vậy nếu từ chối lòng thành thì cũng không tiện, tôi có thể nhờ cậu một việc đơn giản được không?"

"... Ừ. Việc gì cũng được."

"Hôn má tôi một cái lúc Ma Vương không để ý nhé?"

"Biến đi."

*

Hành lý đã được xếp hết lên xe ngựa. Rebecca, người vốn dĩ luôn tràn đầy năng lượng, giờ lại rũ rượi một cách lạ thường.

"Này. Cô lại giả vờ yếu đuối gì đấy? Cái đứa mà hồi trước bị tàu hỏa đâm trúng khi đang nhặt tiền xu rơi trên đường ray mà chỉ cần bôi thuốc mỡ là khỏi như cô mà cũng biết mệt à?"

"... Oáp. Sáng nay tôi vừa đấu vật với Ma Vương xong."

"... Đấu vật?"

Thế sao cô vẫn còn sống được hay vậy?

Mà thôi, là Rebecca thì cũng chẳng lạ.

"Không... Sáng ra thấy Ma Vương đang lục lọi mấy cái thùng xem có trò chơi gì không."

"Ừ."

"Trông cô ấy đáng yêu quá chừng!"

"Đáng yêu thật."

"Thế là tôi vào đấu vật cùng. Ai dè cô ấy cứ đòi chơi tiếp suốt bốn tiếng đồng hồ."

"Đừng nói là..."

"Nên tôi bảo lần sau hãy chơi với Dong-ha ấy. Cậu ta giỏi hơn tôi nhiều."

"Con mụ khốn khiếp này."

*

Ma Vương bảo sẽ không dùng cái tên <Elisa>. Ngoại trừ lúc phải trình thẻ căn cước trong chuyến đi này.

Cô ấy bảo cho đến khi tôi đặt tên cho cô ấy, cô ấy sẽ không dùng cái tên nào khác. Cô ấy nói đó là lời hứa với tôi.

"... Ngươi không đặt tên cho ta à?"

"Sẽ đặt mà."

Ma Vương chọn cái tên tôi đặt hơn là cái tên Elisa. Nếu cô ấy thích cái tên Dơi Vàng đến thế thì đành chịu vậy.

Ma Vương đội chiếc mũ Viking và mặc chiếc áo khoác chiến đấu như thể đã quen thuộc lắm rồi. Việc này là cần thiết cho đến khi vào được cổng. Bởi nếu đi cùng nhóm anh hùng và một Half-elf thì sẽ bị nghi ngờ ngay.

Vào trong rồi thì cô ấy có thể sống với hình dáng thật của mình. Ở đó, sẽ chẳng ai thấy lạ lẫm với một cô gái tóc đen có sừng một bên đáng yêu như vậy cả.

'...'

Nhất định, tôi sẽ cùng Ma Vương trở về Trái Đất.

*

Xe ngựa loại 8 chỗ, cực kỳ rộng rãi. Bốn chiếc ghế cao cấp đối diện nhau, khoảng trống ở giữa rộng đến mức một người nằm ra cũng vừa. Nói là 8 chỗ chứ nếu không ngồi ghế mà ngồi bệt xuống sàn thì chắc phải chở được hơn 10 người.

"Đi xe là phải chơi trò chơi, đó là luật bất thành văn rồi."

Yuria giơ ngón tay trái lên, đưa ra một điều luật mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ.

"Bày đặt làm gì. Trẻ con quá. Cứ ngắm cảnh qua cửa sổ mà đi thôi."

"TRẺ!!! CON!!!"

Ma Vương nhảy dựng lên như thể vừa nghe thấy từ "tuyệt giao" vậy.

"... Được rồi. Chơi thì chơi."

Ma Vương mắt sáng rực, chăm chú nghe họ giải thích luật chơi.

Thực tế thì các thành viên trong nhóm vốn chẳng quan tâm gì đến trò chơi. Sở thích của họ trước đây là đổ sữa vào bát cho mèo hoang, đợi nó tiến lại gần ăn thì hớt tay trên uống sạch rồi ngồi xem phản ứng của con mèo, hoặc giả vờ làm người tốt trước mặt thiên hạ, hay là hành hạ phu khuân vác.

... Nghĩ lại vẫn thấy lộn ruột. Tôi rút chiếc bút dạ dầu trong túi ra, vẽ ba con mèo đen lên lưng chiếc áo len đen của Yuria khi cô ấy đang mải giải thích luật chơi cho Ma Vương. Giờ thì cô sẽ sống cả đời mà không biết có mèo trên lưng đâu. Tôi định sẽ không bao giờ nói cho cô biết cho đến tận lúc chết.

Dù sao thì, nghe nói họ đã tìm hiểu đủ thứ trò chơi để chuẩn bị cho dịp được chơi cùng Ma Vương. Cả bốn người họ dường như đều đang rất phấn khích khi nghĩ đến việc được chơi và nhìn thấy nụ cười của Ma Vương.

... Tôi không ngờ có ngày mình lại nói ra điều này.

Nhưng lũ này, giờ đã trở nên tốt bụng đến mức hiếm thấy ở thế giới này rồi.

*

Giống như trên xe buýt đi tham quan trường học, chúng tôi vừa đi vừa chơi trò chơi. Hình phạt là trò "Indian Bob" (vỗ lưng tập thể). Thú thật, tôi và Kim Đồng chỉ có một mạng. Bị mấy cái đứa quái vật này đánh thì cầm chắc cái chết.

Nhưng không sao. Vì tôi sẽ không đời nào thua lũ ngốc này đâu.

"Cuối cùng Dong-ha cũng dính rồi!"

"Lại đây nào! Dong-ha! Hồi nãy cậu vừa lấy đầu gối hích vào hông tôi đúng không!?"

...

Lại có thể thua trong cái "kênh của lũ ngốc" có cả Rebecca tham gia nữa chứ. Thật là bôi tro trát trấu vào những thành tựu trước đây của tôi mà.

Chết tiệt... Urupu ngay trước mắt rồi.

Chẳng lẽ đến đây là hết sao...

"Có một lưu ý nhỏ. Tôi là con người bình thường. Độ bền của tôi chỉ nhỉnh hơn cái bánh quy một tí thôi đấy."

"..."

...

Tôi quyết định không kỳ kèo nữa mà phó mặc cho sự định đoạt của họ. Khi tôi nằm sấp xuống, những cú vỗ nhẹ nhàng như tay em bé hai tuổi chạm vào lưng tôi.

....

"... Này, mọi người định làm gì thế hả?"

Họ lộ vẻ mặt không cam lòng. Ánh mắt đầy thương cảm như thể đang nhìn một con nai con mắc bẫy.

"Bởi vì... chúng tôi còn nợ Dong-ha nhiều lời xin lỗi lắm."

...

"... Cứ đánh tử tế đi. Để còn chơi lại ván mới."

Nhưng mà. Sao tay của Ma Vương cũng không đau chút nào thế nhỉ.

- Bép bép bép!

... Việc chơi đùa như thế này với họ vẫn còn gượng gạo lắm. Trong lòng tôi vẫn còn đó một sự khó chịu len lỏi.

"Hi hi hi. Vui quá đi mất."

Nhưng Ma Vương đang vui. Chỉ bấy nhiêu thôi là đủ lý do để tiếp tục trò chơi rồi.

"Dong-ha đi trước đi! Lưng cậu ổn chứ?"

"Hình như vẫn còn sống. Giờ thì các người tiêu đời rồi. 'Tiệc liên hoan' (Yeon-hoe-jang) - Cung cung tà."

Đến lượt Nine.

"Học bổng sinh" (Jang-hak-saeng) - Cung cung tà.

Đến lượt Dorothy.

"Nước sự sống" (Saeng-myeong-su) - Cung cung tà.

Đến lượt Yuria.

"Xuất nhập khẩu" (Su-chul-ip) - Cung cung tà.

Đến lượt Ma Vương.

"Hôn môi" (Ip-mat-chum) - Cung cung tà.

...

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, mắt tôi và Ma Vương chạm nhau. Những người còn lại thấy vậy cũng giật mình thảng thốt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!