OO đang nổi trận lôi đình như một chú chú khủng long lửa Charmander bị dính nước vào đuôi.
"Xin lỗi nhé."
Với một người đang giận, thứ họ cần chỉ đơn giản là một lời xin lỗi. Gặng hỏi lý do thì có ích gì cơ chứ.
Phải rồi. Thú thực là tôi cũng chẳng rõ tại sao OO lại giận. Từ trước đến nay, cô ấy vẫn thường hay giận tôi vì những lý do không đâu như thế.
"... Cậu nói xem cậu xin lỗi vì cái gì?"
... Thế nhưng, câu hỏi của cô ấy đã khiến mưu đồ nông cạn của tôi tan thành mây khói.
"Xin lỗi. Thật lòng là tớ không biết nữa."
"..."
Cô ấy tắt ứng dụng Gokemon Go đang bật để tìm Mewtwo.
"... Cậu định đi à?"
"Hả?"
"... Cậu định đi... với mấy cô gái đó à?"
...
"Tớ phải đi. Vì đã có hẹn rồi."
Đó không phải là cái hẹn với mấy cô gái kia, mà là lời hứa với Eun-dong.
"... Nghĩa là cậu vẫn đi đúng không?"
"Thì đã bảo là đi nên phải đi chứ."
OO há hốc mồm kinh ngạc. Cô ấy quay lưng lại, đá vung vít vào bãi cát vô tội.
"Đi đi. Thế thì đi đi."
"... Sao thế? Cậu muốn chơi với tớ à?"
"Không?"
OO cúi gầm mặt.
"... Được rồi. Lát nữa gặp lại."
Ngay khoảnh khắc tôi quay người bước về phía mấy cô gái kia.
- Thình thịch thình thịch
Tiếng bước chân chạy đuổi theo từ phía sau vang lên. Tôi vội vàng ngoảnh lại thì thấy OO đang lao đến xoạc bóng. Chẳng kịp né tránh, tôi ngã nhào xuống cát. Cô ấy nhanh chóng ngồi đè lên người tôi, đưa tay lên mặt tôi.
"Cái trò khỉ gì thế này!"
"Nằm yên đó! Không là bị thương đấy!"
- Xoẹt
- Xoẹt
Cầm "hung khí" trên tay, cô ấy bắt đầu "tàn sát" khuôn mặt tôi. Một cảm giác mát lạnh lướt qua da thịt.
"Hừ, tớ sẽ vẽ bậy lên đây! Cả đời này đừng hòng lấy vợ nhé!"
Hung khí là một cây bút dạ. Tôi chỉ hy vọng nó không phải là bút dạ dầu không xóa được.
"Cái đồ điên này! Làm gì thế hả! Muốn solo không!?"
"Solo hả?"
"Không."
Thôi bỏ đi. Đấu thua là cái chắc rồi.
'Lần này lại vẽ cái quái gì lên mặt mình không biết.'
Đây chẳng phải lần đầu hay lần thứ hai tôi bị vẽ bậy. Tại sao lại không có luật nào cho phép bắn hạ kẻ đột nhập vào nhà qua cửa sổ rồi vẽ bậy lên mặt mình nhỉ?
Đôi má phồng lên như bong bóng, cô ấy đứng dậy khỏi người tôi rồi bỏ đi.
...
- Phủi phủi
Tôi đứng dậy, phủi sạch cát lọt vào trong quần.
"Sao lại giận nhỉ?"
"..."
"Eun-dong à. Đi thôi, đến chỗ mấy cô ấy..."
"Này! Mày điên à!?"
"Á đù, giật cả mình. Sao lại hét lên thế."
Eun-dong đứng bên cạnh nhìn tôi với gương mặt cắt không còn giọt máu. Nó lao đến lắc mạnh vai tôi.
"Gì thế này."
"Oài, đúng là cái đồ vô tâm đẳng cấp thế giới! Tao chết chắc với OO rồi! Chắc cả tuần tới sáng nào nó cũng đem sữa đậu đen đặt trước cửa nhà tao mất."
"Sao, vì cái gì chứ."
"Thằng quỷ này! Sao mày lại bảo là sẽ đi hả! OO đang điên tiết lên rồi kìa."
"? Bị hâm à. Chẳng phải mày bảo tao làm thế sao."
"Không! Tao không biết là OO đang lướt sóng nên mới tới! Tao định nhờ mày giúp phần 'xét duyệt hồ sơ' một lát thôi, rồi sau đó tao tự làm một mình! Nhưng trong tình huống đã bị phát hiện rồi mà mày còn thản nhiên như thế là sao. Phải bảo là không đi chứ!"
"... Sao lại không được thản nhiên? Tao đã làm gì sai à?"
...
"Được rồi, để tao tử tế tóm tắt lại tình hình cho mày nhé. OO đã ở bên cạnh mày đúng không?"
"Ừ."
"Thế mà mày lại bảo là sẽ đi chơi với mấy đứa con gái khác."
"Thì đúng thế. Thế thì sao?"
"Cái đó chính là sai lầm đấy!!"
"Tao hỏi là tại sao lại sai? Nếu tao vi phạm pháp luật thì cứ đi mà kiện."
Gương mặt Eun-dong trở nên bí bách như thể đang ngậm đầy hai củ khoai lang trong miệng mà còn phải ăn thêm mứt khoai vậy.
Rồi như chợt nhận ra điều gì đó, như thể đang mở chiếc hộp Pandora, nó cẩn thận mở lời.
"Này."
"Ừ."
"Bạn hiền à."
"Nói đi."
"Tao hỏi cái này vì tò mò thôi nhé."
"Ừ."
"Mày có biết là OO thích mày không?"
"Biết chứ. Vì thích nên cô ấy mới không cho tao chặn cửa sổ còn gì."
...
"Ý tao là thích kiểu nam nữ ấy."
...
"Mày nói cái quái gì thế."
Tiếng kêu gào thảm thiết của Eun-dong vang vọng khắp bờ biển.
*
"Không ngờ là mày lại không nhận ra đấy. Tao không thể tưởng tượng nổi."
Eun-dong, kẻ đang nháo nhào như con gà mái đang bị tiêm vaccine, nói rằng nó cứ ngỡ là đương nhiên tôi phải biết rồi chứ. Và vì tôi cũng lộ rõ vẻ thích cô ấy, nên nó cứ tưởng tôi và OO đã có mối quan hệ đặc biệt nhưng lại giấu kín vì sợ làm mối quan hệ của cả ba chúng tôi trở nên gượng gạo.
"Mày đọc truyện ngôn tình nhiều quá rồi đấy. Cái bộ <Cô hàng xóm cho bú nhờ...> gì đó mày định xem ở rạp lần trước cũng có nội dung kiểu vậy à?"
Eun-dong đang phát điên vì bế tắc, bỗng nhiên nó vốc một nắm cát rồi bắt đầu nhai ngấu nghiến.
"Làm sao mà ở ngay nhà bên cạnh hơn 10 năm trời, người ta lộ liễu thế mà mày không nhận ra hả? Mày bị đần à?"
"... Mày không nghĩ là do mày tự suy diễn quá đà sao?"
"Suy diễn cái gì! Trừ mày ra thì ai cũng biết hết nhé!? Chắc đến cả Baek-ha cũng biết đấy!"
"Lại nữa rồi, vơ đũa cả nắm. Nó thì biết cái gì. Đến tên mình nó còn chẳng nhớ nữa là."
"Để tao chứng minh cho mày thấy."
Eun-dong bật nhạc phim Spongebob trên điện thoại. Ngay lập tức, Rae Baek-ha đang vùi mình trong cát chui tót ra như một con cua rồi chạy đến.
"Baek-ha à. 2 nhân 6 bằng mấy?"
"... Hả? Sao... sao tự nhiên lại hỏi câu khó thế..? Hừm... cho tớ xin 3 ngày đi."
Rae Baek-ha vừa xòe ngón tay đếm vừa xoay tròn mắt.
"Thế câu hỏi khác. Người mà OO thích là ai?"
"Cái gì?! Cậu tưởng tớ là đồ ngốc à?"
- Chỉ
Baek-ha chỉ tay thẳng vào tôi. Eun-dong gật đầu rồi tắt nhạc Spongebob, thế là Baek-ha lại chui tót vào trong cát.
"Đấy, thấy chưa. Ai cũng biết trừ mày thôi. Hay để tao hỏi cả cô Han Nine và cô Ah Yuri luôn nhé?"
...
"Thôi đi. Biến giùm."
- Này anh ơi.
Đúng lúc đó, người phụ nữ lúc nãy gọi từ phía sau. Có vẻ Eun-dong bây giờ cũng chẳng còn tâm trạng gì, nên chắc cứ bảo họ về thôi. Phải xin lỗi rồi hủy kèo thôi.
- Quay lại
"À, xin lỗi cô nhưng mà..."
"Á, á... Tôi hiểu rồi! Xin lỗi anh!"
"?"
Người phụ nữ nhìn thấy mặt tôi liền chạy biến ra xa. Đây là lần đầu tôi gặp chuyện này nên đứng hình mất vài giây.
"... Cô ta lại bị làm sao thế không biết."
Lúc này, Eun-dong bật cười khẩy rồi đưa điện thoại của nó cho tôi. Trong màn hình đang ở chế độ selfie, trên trán của gã đàn ông tóc đen có dòng chữ nguệch ngoạc: "Đã có bạn gái. Đụng vào là chết".
...
Sau một hồi cười ngặt nghẽo, Eun-dong đã nguôi giận đôi chút và ngồi xuống cạnh tôi.
"Này. Tao biết mà."
"... Biết gì."
"Mày cũng thích OO mà, đúng không."
*
Đèn lồng ở chợ đêm đã được thắp sáng.
Nghe nói ở bờ biển này vào mùa xuân, những loài sinh vật phù du phát sáng sẽ dạt vào bờ. Sự thay đổi môi trường sống của sinh vật biển do biến đổi khí hậu đã biến nơi này thành một địa điểm du lịch nổi tiếng.
- Ồ, nhìn biển đêm này xem. Cứ như dải ngân hà vậy...
- Á, không được! Chị à! Đừng nói thêm gì nữa!! Vẫn chưa muộn đâu nên hãy ngậm miệng lại đi!!!
Lúc nãy khi đang lái xe, OO ngồi ở ghế sau đã bịt miệng Yuri lại khi cô ấy đang trầm trồ xem ảnh biển đêm nơi này trên điện thoại. OO bảo rằng cô ấy muốn tự mình nhìn thấy nên đừng có "spoil" (tiết lộ trước).
- Hô hô, thấy tiểu thư khẩn khoản van nài như vậy ta lại càng muốn nói đấy. Nói xem nào. Nếu ta spoil thì chuyện gì sẽ xảy ra với ta? Tiểu thư có thể làm gì được ta nào?
- Ai đang cầm vô lăng đây hả?
- Ta xin lỗi.
Cô ấy cực kỳ ghét bị spoil. Có lần tôi lỡ spoil là Iron Man chết trong Endgame, thế là cô ấy nằm khóc tu tu trên giường trong phòng tôi suốt ba ngày liền.
Tôi ngồi ở ghế phụ nên cũng chưa được thấy, nhưng có vẻ đó là một cảnh tượng vô cùng tuyệt mỹ.
*
Chúng tôi hiện đang đi chơi lễ hội.
- Tút... tút...
- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không...
Không bắt máy rồi.
"... Phù."
Tôi hội quân với Eun-dong sau khi tách ra.
"OO không đến à?"
"Từ lúc mày làm nó khóc là nó không quay lại nữa."
"Tao làm nó khóc hồi nào."
"Thì làm nó khóc, rồi còn vật nó xuống bãi cát..."
"Cái gì!? Mày bảo mày mài OO xuống đường nhựa á!?"
Mấy cô gái đứng bên cạnh nghe thấy liền hốt hoảng như gặp phải Xin Zhao trong bụi cỏ. Lỗ tai tụi này bị nhét cái gì vào rồi không biết.
"Anh Eun-dong, đã có chuyện gì xảy ra giữa hai người họ vậy?"
"Chuyện là... lúc nãy nó..."
Eun-dong hào hứng kể lại hành động của tôi lúc nãy với cả tấn "muối và bột ngọt" thêm thắt vào... Nó giấu nhẹm chuyện chính nó là người khơi mào... Mà thôi, tôi cũng chẳng buồn đính chính làm gì.
Câu chuyện của Eun-dong vừa dứt, tất cả mọi người đều lườm tôi cháy mặt như thể nhìn một tên tội phạm.
"Đúng là rác rưởi."
"Rác rưởi thật đấy."
"Rác rưởi."
"Oa! Rác thải vũ trụ kìa!"
"Nhìn cái gì. Tụi bây muốn solo với tao không?"
Vì không thể tìm thấy OO ngay lập tức, chúng tôi quyết định tản ra để tham quan lễ hội một chút. Thực tế thì OO, người mong đợi lễ hội này hơn bất cứ ai, có khả năng cao là đang ở quanh đây
- Nhìn quanh quất
Mùi ngọt ngào tỏa ra khắp nơi, trò chơi cũng rất nhiều. Tôi chắc chắn rằng OO không đời nào bỏ qua những thứ này.
- Khịt khịt
Mùi gì thế này?
Đó là một xe hàng rong nằm trong góc khuất. Ở đó bán một loại bánh xếp kỳ quái gọi là <Bánh xếp đường tương cà>.
Quả nhiên là không bán chạy, khay bánh xếp chồng chất đầy ắp. Thế nhưng, có một chỗ trong khay bị trống.
"Chú ơi. Có phải người mua bánh này là một cô gái tóc đen, mắt đỏ không ạ?"
"Đúng rồi. Bạn cháu hả? Cháu có muốn thử một cái không?"
"Dạ không ạ."
- Lạch bạch
Tôi tiếp tục mải miết đi tìm OO.
Tôi đã đi vòng quanh rất lâu.
...
Rốt cuộc là cô ấy đã đi đâu chứ.
Cái đứa lúc nào cũng bám dính lấy mình bỗng nhiên biến mất khiến tôi lo lắng đến phát điên.
'... Chẳng lẽ.'
Hay là cô ấy gặp phải kẻ xấu rồi.
Thế gian này đâu phải ai cũng hiền lành và thuần khiết như OO.
...
- Thình thịch
Nhịp tim đang đập dồn dập lúc này là vì mệt, hay là vì bất an đây?
- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy...
- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy...
- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy...
...
"OO à..."
Nơi tôi dừng chân là trước một quán rượu tối tăm.
'... Chỗ này lúc nãy mình đến chưa nhỉ?'
Tôi không nhớ nữa. Vì đang trong lễ hội nên tôi đã đi qua tất cả những cửa hàng sáng đèn, nhưng chẳng có cửa hàng nào đọng lại trong ký ức cả.
Chắc là vì ngay từ đầu tôi chỉ mải mê tìm kiếm mỗi OO thôi.
- @#@!*
Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ bên trong quán.
- Cạch
Đúng là OO rồi. Cô ấy đang uống rượu với những gã đàn ông lạ mặt.
"Hức, chỉ cần uống hết chỗ này... là bắt được Mewtwo đúng khônggg...?"
0 Bình luận